Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 7-8-9)
Phần 7
Khi mặt trời đã lặn thì cũng là lúc đến giờ ăn tối.
Thay vì hướng về nhà ăn, Quenser lại bước ra ngoài giữa làn tuyết đang rơi. Đêm nay, họ sẽ tổ chức một buổi tiệc BBQ ngoài trời. Vì chính Quenser đã bắt được con hươu nên Heivia đương nhiên sẽ tham gia, và có vẻ như cả cấp trên của họ là Froleytia cũng sẽ góp mặt, với lý do là cô ‘quan tâm đến cấp dưới’.
Mọi người đều quá rảnh rỗi vì chuyện chiến tranh đã được giao phó hết cho Object. Nếu họ mở lời mời, có lẽ cả 800 binh sĩ đều sẽ kéo đến, nhưng Froleytia quyết định giữ chuyện như là bí mật giữa 3 người. Dù sao thì lượng thịt họ có cũng rất hạn chế.
Và thế là 3 người họ cùng nhau tổ chức một buổi nướng thịt.
Họ chọn địa điểm ngay trong khu vực căn cứ bảo trì.
Căn cứ này chẳng qua chỉ là tập hợp của những phương tiện cỡ lớn, và họ đã lén tụ tập tại một khoảng trống được bao quanh bởi các công trình ở cả bốn phía để tránh gió mùa đông. Tại đó, họ nhóm lửa và đặt một tấm kim loại lên trên.
Froleytia, vị sĩ quan cấp trên đã đến trước và đang sưởi ấm đôi tay trước ngọn lửa do chính cô nhóm lên. Có lẽ cô mới là người mong chờ bữa tiệc này nhất.
"Dù có sưởi ấm thế nào thì cái lạnh ở đây vẫn thấm vào người. Phải ăn chút thịt nhiều mỡ thì mới ấm lên từ bên trong được."
Quenser liếc nhìn đôi chân của Froleytia.
"Chẳng phải mang tất sẽ ấm hơn là để chân trần sao?"
"Cậu có muốn tôi trùm chúng lên đầu cậu để tự mình cảm nhận không, Quenser? Mấy thứ này chỉ để làm đẹp thôi. Ngoài cảm giác yên tâm ra thì chẳng có tác dụng gì cả. Cậu chọn tất dựa trên khả năng giữ ấm à? Tôi ghen tị với mấy người được mặc quần quanh năm như các cậu đấy."
Người phụ nữ trong chiếc váy bó nói xong rồi quay sang Heivia.
"Làm tốt lắm, Heivia. Nhờ cậu mà đường băng giờ có thể sử dụng để không quân cất cánh bất cứ lúc nào. Tôi chắc là đội STOL của không quân cũng sẽ cảm ơn cậu."
"Heh heh. Có gì đâu."
"Nhưng nói thật, đơn vị không quân ở đây hoàn toàn là thừa thãi. Lũ nhát gan đó tháo bỏ toàn bộ vũ khí trên máy bay của mình và lấy cớ là để tăng tính cơ động và khả năng tàng hình. Thực chất là chúng sợ bị đối phương coi là mối đe dọa rồi bắn hạ. Chúng còn trơ trẽn tự nhận mình có công trinh sát, nhưng gần như toàn bộ thông tin về Object của địch đều được mang về từ những trận chiến của Công chúa."
"Chết tiệt! Tôi cũng có cảm giác là việc mình làm chẳng có ích gì, nhưng bị người khác nói thẳng ra như thế thì tức thật! Với thời tiết này, đến sáng mai tuyết chắc chắn sẽ phủ kín trở lại thôi!"
"Ừ thì, thời đại của tiêm kích đã bắt đầu suy tàn từ khi laser oxy-iod hóa học được lắp lên máy bay ném bom rồi… Mấy thứ đó đơn giản là quá lớn, không thể gắn lên tiêm kích cỡ nhỏ được. Khi ánh sáng trở thành vũ khí, việc bay với tốc độ siêu thanh cũng không còn ý nghĩa gì nhiều nữa. Rồi Object xuất hiện. Chúng sở hữu đủ loại laser khác nhau, chúng có thể bắn liên tục và bắn theo mọi hướng. Tiêm kích căn bản là không có cách nào đối đầu được. Ngày nay, thứ duy nhất mà các đơn vị không quân còn làm được là mang pizza từ hậu phương tới tiền tuyến trước khi nó nguội."
"…Là 700m đấy. Tôi đã tự tay dọn sạch tuyết trên toàn bộ 700m đường băng cất cánh đó một mình đấy!"
Trong khi Heivia run lên vì tức giận, Froleytia lè lưỡi trêu chọc ở chỗ cậu không thể nhìn thấy. Sau đó, cô quay sang nói với Quenser bằng giọng thân mật hơn hẳn so với khi ra lệnh cho cấp dưới.
"À mà này, tôi nghe nói cậu đã nói chuyện với Công chúa ở ngoài khu căn cứ."
Vị chỉ huy xinh đẹp, người dù đang ở tiền tuyến vẫn giữ bộ móng tay được chăm sóc cẩn thận lên tiếng hỏi.
Ngữ điệu của cô khiến chuyện đó nghe còn quan trọng hơn cả việc Quenser đã vi phạm quân lệnh lúc đầu.
"Ờm, vậy có vấn đề gì sao? Tôi thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với cô ấy trong khu bảo trì, nên chúng tôi chỉ là hành xử với nhau như thường thôi. Lẽ ra tôi nên cân nhắc kỹ hơn về vị trí của bọn tôi sao?"
"Tôi không thấy có vấn đề gì cả. Nghe nói tổ y tế còn cho cô ấy ăn khẩu phần tệ hơn cả của chúng ta để đảm bảo rằng cô ấy không gặp vấn đề sức khỏe gì, nhưng tôi thì nghĩ căng thẳng sẽ giết cô ấy trước cả chuyện dinh dưỡng."
"Chẳng phải Công chúa Elite có một khu giải trí riêng sao? Nghe nói bên trong toàn là những thiết bị có hiệu quả trị liệu được số hóa."
Heivia nói với thái độ lịch sự hơn hẳn thường ngày.
Froleytia dùng đôi đũa, một phần trong niềm đam mê Nhật Bản của cô gắp lấy một miếng thịt nai nướng béo ngậy.
"Thứ đó đúng là đã tốn cả đống tiền, nhưng nó chẳng có tác dụng thực tế gì. Cậu có nghĩ mình thật sự vui khi chơi với mấy thứ học liệu mà giáo viên phát ở trường không? Nghe nói Công chúa ghé qua đó đúng một lần rồi từ đó không bao giờ quay lại nữa."
"Ra là vậy."
Quenser đáp lại khi cậu chợt nhớ về cuộc trò chuyện với cô gái ấy hồi sớm hôm đó.
Cậu không thể tưởng tượng nổi có điều gì có thể khiến cô gái ấy mỉm cười.
Đó là cô gái đã buông lời mỉa mai rằng mình có lẽ sẽ không thể chiến thắng trong trận chiến tiếp theo.
Khi những lời nói ấy vọng lại trong tâm trí, Quenser liền hỏi.
"Froleytia, ngài đã từng thua chưa?"
"Có chứ."
Froleytia trả lời ngay, vẻ mặt như thể rằng cô ước gì có thêm chút bia để ăn cùng thịt.
"Tôi đã thua 3 lần khi chỉ huy từ xa và 1 lần khi trực tiếp ở cùng đơn vị. Thảm hại lắm. Những lời chỉ trích khi tôi quay về còn tệ hơn cả chuyện bay đi bay lại. Nhưng cũng chẳng có gì lạ. Dù sao thì tôi đã để mất một vũ khí được dùng cho chiến lược tầm quốc gia mà."
"Hả? Object đồng nghĩa với chiến tranh mà, đúng không? Vậy nếu Object của mình bị đối phương phá hủy thì phải làm sao? Tôi không nghĩ phe mình có thể xoay xở được chỉ với xe tăng hay tiêm kích đâu."
Heivia hỏi với tông giọng tràn đầy tò mò.
"Đơn giản thôi. Giương cờ trắng đầu hàng."
Froleytia đáp lại một cách thản nhiên.
"Hả?"
"Chiến tranh ngày nay không còn là chiến tranh tổng lực nữa. Khi Object của một bên bị phá hủy thì thắng bại đã được định đoạt. Và bên chiến thắng cũng không có thời gian rảnh để truy đuổi hết các đơn vị bộ binh đã mất sức chiến đấu. Không có hiệp ước chính thức nào quy định điều này, nhưng đó là một trong những sự thật cơ bản của chiến tranh mà chẳng ai cảm thấy cần phải nói ra. Chỉ cần đơn vị thua trận rút lui nhanh chóng và giao lại lãnh thổ thì không cần phải làm mọi thứ rắc rối hơn bằng cách săn đuổi họ."
Thấy hai tân binh há hốc mồm, Froleytia liền nở một nụ cười thoải mái.
"Ha ha. Tôi hiểu tại sao hai cậu lại ngạc nhiên như vậy. Khi huấn luyện, người ta không muốn làm giảm căng thẳng cho binh sĩ nên không nói cho các cậu biết những quy ước kiểu này. Nhưng cứ nhìn tôi mà xem. Tôi gia nhập quân đội với tư cách là lính trẻ con từ năm 13 tuổi và đã tham gia đủ loại chiến dịch, thế mà trên người tôi không có lấy một vết sẹo nào cả. Để ngăn chặn những cái chết không cần thiết, chúng tôi dùng những vũ khí ‘sạch’ như Object, tập trung toàn bộ sức mạnh quân sự vào một điểm thay vì dàn trải ra. Làn da xinh đẹp của tôi chính là bằng chứng rằng đây thực sự là một ‘chiến trường an toàn’."
Froleytia xoay nhẹ đôi đũa.
"Có biết lý do số một khiến binh sĩ bị gửi về từ đơn vị này không? Không phải bị bắn, cũng không phải giẫm phải mìn. Mà là do các vụ xích mích giữa nam và nữ trong khu căn cứ. Trên chiến trường hiện đại, thứ đáng sợ hơn đạn dược chính là chuyện tình cảm. Hai cậu đã thấy nơi này yên bình đến mức nào rồi chứ?"
Quenser bắt đầu cảm thấy đồng tình, nhưng rồi một câu hỏi chợt lóe lên trong đầu cậu.
"Khoan đã. Nhưng Froleytia, chẳng phải hôm nay ngài vừa ra lệnh oanh kích trực tiếp các căn cứ của địch bằng một Object phe ta ở Thái Bình Dương sao?"
"Cậu tinh mắt đấy, Quenser. Đó không phải là một cuộc chiến với một quân đội chính quy. Các cuộc tấn công vào quân du kích hay khủng bố chỉ là những chiến dịch đàn áp, nên những quy ước trước đó không áp dụng… Nghe cho kỹ và nhớ lấy điều này. Đó chính là cách sử dụng Object hiệu quả nhất. Những quốc gia lớn cần một cơ chế nào đó để đẩy lùi các thế lực đối nghịch một cách khèo léo."
Bầu không khí khó chịu của cuộc trò chuyện đã làm hỏng cả hương vị bữa ăn, nên Quenser quyết định đổi chủ đề. Ngoài Object ra, thứ duy nhất cậu nghĩ tới được chính là đồ ăn.
Quenser nhìn miếng thịt nai, món chính của bữa tối rồi quay sang Heivia, người đã săn được nó.
"Vậy binh lính có được huấn luyện cách săn thức ăn không? Tôi thì chỉ ở mức có lẽ phải mất 3 tiếng mới bắt được một con cá hồi."
"Súng trường hiện đại không chỉ có ống ngắm quang học. Chúng còn có camera hồng ngoại và micro để dò tìm kẻ địch. Nó được thiết kế để có thể truy vết mục tiêu bằng nhiều cách khác nhau. Nếu tôi chỉ mang theo mỗi cái cần câu mà đi vào thiên nhiên hoang dã thì chắc cũng chẳng bắt được gì. Dù vậy, mấy khẩu súng này vẫn là một sự lãng phí tiền thuế không nhỏ, vì mọi cuộc chiến đều giao hết cho Object rồi."
Froleytia vừa nói vừa thuần thục dùng đũa gắp thức ăn.
"Nếu tuyến tiếp tế đến khu căn cứ không bị cắt, chúng ta có thể lấy bao nhiêu thực phẩm tùy thích từ trong nước. Và chừng nào còn có Object, căn cứ này sẽ không bao giờ bị đánh chiếm. Ngay cả khi tôi còn là lính mới, không phải lúc nào họ cũng cũng huấn luyện chúng tôi cách săn thú. Ít nhất thì đó chắc chắn không phải là kỹ năng mà một công binh như cậu cần."
"Công binh… hả? Tôi vẫn không quen với cách gọi đó."
"Việc quản lý khu căn cứ xoay quanh tiền thuế. Nếu không tạo công ăn việc làm cho đám sinh viên lảng vảng ở đây, nó có thể gây ảnh hưởng đến số phiếu mà các chính trị gia nhận được. Cao trào của kỳ bầu cử Hội Đồng ở hậu phương sắp tới rồi, và nghị viên Flide đang bắt đầu lo lắng."
Có rất nhiều loại công binh khác nhau, nhưng những người mà Quenser và những người kia đang nói tới là các binh sĩ chuyên xử lý chất nổ. Tuy nhiên, họ không phải là những chuyên gia dùng chúng để giết lính địch. Thay vào đó, họ phá cầu để cắt đường tiến công của đối phương, hoặc cho nổ đá để dọn đường cho phe mình.
Đối với một sinh viên có đầy những kiến thức kỳ quặc nhưng lại không đủ gan để thực sự dám bắn vào một con người, vai trò đó quả là hoàn hảo cho họ. Ngoài ra họ còn có thể lựa chọn trở thành quân y, nhưng sở trường của Quenser là máy móc, nên cậu không biết nhiều về sinh vật sống.
"Nhưng căn cứ của chúng ta được tạo thành từ các phương tiện căn cứ, chỉ cần lái chúng đi là có thể dựng trại, lại còn có cả Object nữa. Thực sự thì chẳng có mấy việc cho công binh làm."
"Không chỉ riêng công binh đâu. Gần như ai trong khu căn cứ cũng vậy cả."
Froleytia đáp lại, cô vừa với đũa gắp một trong số ít miếng cá hồi còn lại. "Chết tiệt, đúng là một thế giới yên bình. Tôi có cảm giác khẩu súng của tôi sắp rỉ sét, còn bản thân tôi thì sắp nổi mụn vì ăn uống quá dư dả rồi."
"Tôi hiểu mà. Chỉ cần có Object là chúng ta an toàn. Sau 3 năm ở căn cứ này, tôi sẽ trở thành quý tộc, còn Quenser thì có thể quay về hậu phương và trở thành một học giả danh giá."
Heivia cười nói và vỗ vai Quenser một cách thân mật.
"Bọn nhóc các cậu làm tôi phát ghen đấy."
Froleytia buột miệng nói, nhưng trên gương mặt cô không hề có lấy một chút ghen tị nào cả. Có lẽ cô thích ở lại chiến trường an toàn này hơn là được thăng chức rồi bị đẩy sang một vị trí chính trị gò bó.
"Ừ."
Quenser nói.
"Chỉ cần có Object, ngay cả những kẻ bị hòa bình làm cho trì độn như chúng ta cũng có thể tham gia chiến tranh."
Những lời đó của Quenser đã chạm đến một sự thật của thế giới.
Đúng vậy… chỉ cần họ còn có Object.
Phần 8
Một ngày sau, họ sẽ biết được một điều.
Họ sẽ biết thứ địa ngục nào đang chờ đợi những người lính đã hoàn toàn bị hòa bình làm cho trì độn, khi Object của họ bị một Object địch phá hủy.
Froleytia đã nói rằng, nếu thua trận, họ chỉ cần giương cờ trắng là xong.
Nhưng cô cũng đã nói thêm một điều khác.
Chưa từng có bất kỳ hiệp ước chính thức nào được ký kết về việc đó.
Phần 9
Một vụ nổ xé toạc vùng Alaska phủ đầy tuyết.
Cỗ máy Object khổng lồ bất khả chiến bại, thứ giao chiến cách đó 10km giữa cơn bão tuyết bắt đầu phun ra những làn khói đen rồi dừng hẳn lại. Qua ống nhòm, có thể thấy được ghế lái đã được bắn văng ra ngoài và đang từ từ rơi xuống mặt đất phủ tuyết nhờ chiếc dù.
Và rồi…
"…!"
Một âm thanh khó chịu, như đánh thẳng vào ruột gan của người nghe vọng đến tai Quenser xuyên qua làn gió. Biểu tượng của sự an toàn của họ đã bị Object của địch thổi bay.
Thân chính của nó là một khối cầu khổng lồ được bọc trong lớp giáp dày. Ở bốn hướng, những cái chân dài như côn trùng vươn xuống mặt đất. Vũ khí chủ lực của nó là các cặp pháo plasma bất ổn định, mỗi khẩu dài tới 50m. Sau khi nạp một loại khí đặc biệt vào nòng pháo, một lượng năng lượng khổng lồ từ lò phản ứng sẽ tạo ra plasma siêu nóng rồi bắn ra ngoài. Mỗi cặp được bố trí ở phía trước, sau, trái và phải để tạo thành hình chữ thập ngang, cho phép nó bắn theo mọi hướng. Nó có tổng cộng 8 khẩu pháo như vậy. Trên thân và bốn chân của nó còn gắn vô số súng laser, railgun và coilgun khiến tổng số hỏa lực mà nó có đã vượt quá 100 khẩu.
Chỉ riêng phần thân đã cao hơn 50m, thêm các khẩu pháo vươn ra bốn phía khiến tổng kích thước của nó vượt quá 140m. Cỗ máy to lớn như một ngọn núi ấy đang chậm rãi xoay những khẩu pháo tầm trung, to ngang một cây cầu thép về phía họ. Chỉ một phát bắn từ cặp pháo plasma bất ổn định đó cũng dư sức để nung chảy một hầm trú ẩn hạt nhân được chôn sâu trong lòng đất.
"Này…"
Heivia, người đứng sững sờ bên cạnh Quenser đột nhiên lên tiếng.
"Sao nó lại nhắm về phía chúng ta? Nếu Object thua thì chỉ cần giương cờ trắng là xong mà, đúng không? Froleytia đã nói vậy mà!? Vậy thì tại sao chứ!? Giờ có phải lúc để chần chừ đâu! Mau giương cái cờ trắng chết tiệt đó lên điiiiiiii!"
Quenser nhìn vào chiếc radio được cấp cho mình.
Từ đó, cậu có thể nghe thấy một tín hiệu chập chờn.
Có lẽ đó chính là lá cờ trắng đã được số hóa của thời hiện đại.
Froleytia hẳn đã làm theo quy ước mà cô từng nhắc tới để kết thúc trận chiến. Có lẽ cô đã nhanh chóng hạ quyết tâm nhằm giảm thiểu số lượng nhân lực phải hy sinh.
Thế nhưng, Object của địch vẫn không hề dừng lại.
Âm thanh những khẩu pháo khẽ điều chỉnh hướng ngắm dường như đang ngầm tuyên bố rằng nó hoàn toàn không quan tâm đến những quy ước đó.
"Chạy đi…"
Ai đó đã nói như thế.
Có lẽ chính Quenser là người đã thốt ra lời đó.
"Chạyyyyyyyyyyyyyyyy!"
Liệu 800 binh sĩ trong căn cứ bão dưỡng có kịp phản ứng không?
Một tiếng gầm dữ dội cùng luồng ánh sáng chói lòa đập thẳng vào các giác quan của Quenser.
Không chỉ riêng màng nhĩ, một thứ gì đó như đang cố đập nát cả hộp sọ cậu. Object không bắn đạn kim loại. Nó sử dụng những khẩu pháo plasma bất ổn định, tận dụng lượng năng lượng dư thừa khổng lồ mà nó tạo ra.
Nhiệt độ của thứ đó lên tới mức nào?
Ý thức của cậu đã bị thổi bay khi cậu còn chưa kịp nghĩ ra điều đó.
Một tia hỏa lực từ khẩu pháo plasma bất ổn định đã đánh trúng một số phương tiện cách Quenser không xa. Những chiếc xe dùng để cấu thành khu bảo trì Object vốn là những phương tiện lớn nhất trong hơn một trăm xe tạo nên khu căn cứ bảo trì này, và một trong số đó đã trở nên méo mó như một tác phẩm điêu khắc bằng đường trước khi phát nổ như núi lửa phun trào.
Vụ nổ ấy đã hất bay Quenser xuống lớp tuyết dày.
Dù bị vùi trong tuyết có nhiệt độ dưới 0 độ, cơ thể Quenser vẫn toát ra một lớp mồ hôi khó chịu.
"Cái gì…?"
Cậu thậm chí còn không nghe được chính giọng nói của mình.
Cậu hoảng loạn và cố kiểm tra tình hình dù đã mất hơn một nửa thị lực, và bằng cách nào đó, cậu xác nhận được rằng mình vẫn còn nguyên vẹn. Khẩu pháo plasma bất ổn định hẳn đã di chuyển theo một đường thẳng khi khai hỏa, bởi cậu nhận ra một rãnh trống hoác bị khoét xuyên qua lớp tuyết dày.
(Chẳng lẽ nhiệt độ cao đến mức… làm tan chảy tuyết rồi gây ra một vụ nổ hơi nước?)
Có thể ngay cả thép cũng đã bốc hơi rồi khô đi và bám chặt lấy mặt đất.
Khi Quenser còn đang nằm choáng váng trên mặt đất, có người đã nắm lấy cánh tay cậu.
Đó là Heivia, với đôi mắt đỏ ngầu và hơi thở gấp gáp.
"Này, chúng ta phải rời khỏi đây."
"Gì cơ…?"
"Phải chuồn khỏi đây ngay! Object của ta đã bị hạ, còn Object của chúng thì vẫn nguyên vẹn! Dù có 100 chiếc xe tăng thì chúng ta cũng chẳng làm được gì. Nếu không chạy, chúng ta sẽ bị giết sạch thôi!"
Chạy trốn.
Ý nghĩa của hai chữ đó cuối cùng cũng đã thấm vào đầu của Quenser.
Khi nhìn quanh, cậu thấy những binh sĩ khác đã bắt đầu hành động. Khu căn cứ được tạo thành từ hơn 100 xe căn cứ cỡ lớn. Các binh sĩ leo lên hoặc nhảy lên những chiếc xe căn cứ gần nhất, còn các phương tiện thì phá vỡ đội hình vốn có mà tản ra khắp nơi tronbg hoảng loạn.
Tiếng hét vang lên từ mọi phía.
Không một ai quan tâm đến chuyện chiến đấu.
"Khốn kiếp! Triển khai toàn bộ UAV! Đánh lạc hướng Object khỏi chúng ta!"
"Có tuyến rút lui cố định không!? Có con đường núi hẹp nào mà con quái vật 50m đó không đi qua được không!?"
"Chúng ta còn đủ mồi bẫy và pháo sáng không!? Dù không thể đánh trả, ít nhất cũng phải làm nó không thể khóa mục tiêu!"
Vì họ là những binh sĩ thực thụ, họ hiểu rõ việc tấn công trực diện một Object là vô vọng đến mức nào.
Nhìn cảnh đó, Quenser chỉ ngây người và nói với Heivia.
"Chạy trốn… nhưng chạy đi đâu?"
"…!"
Biểu cảm của Heivia méo mó lại vì sợ hãi, chứ không còn là tức giận nữa.
Cứ như thể việc nghe sự tuyệt vọng của tình hình từ miệng người khác đã khiến cú sốc trước đó bị dội lại một lần nữa.
Ngay sau đó, họ nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Khi quay nhìn sang, họ thấy Object ở cách hơn 10km đang tiến lại gần, trông như thể nó đang trượt trên mặt đất vậy. Nó không di chuyển bằng bánh xe như xe cộ thông thường. Bằng những gia tốc nhỏ lặp đi lặp lại giống như một con bọ nước, nó lướt đi một cách trơn tru trên cả mặt đất bằng phẳng lẫn sườn núi dốc đứng. Địa hình dường như chẳng có ý nghĩa gì với nó.
Một âm trầm thấp như tiếng mây giông kéo tới vang vọng trong tai Quenser.
(Chết tiệt… nó cũng dùng tĩnh điện giống Object của Công chúa!)
Ngay cả khi những xe căn cứ đang hoảng loạn tháo chạy bắt đầu bỏ lại cậu phía sau, Quenser vẫn chỉ đứng ngây ra giữa trời tuyết.
Object đó đang lơ lửng sát mặt đất nhờ tĩnh điện. Nó nặng phải hơn 20000 tấn, nhưng lò phản ứng bên trong nó vừa sạch vừa mạnh hơn cả lò phản ứng hạt nhân. Chính nguồn năng lượng đó đã tạo ra đủ điện năng để khiến toàn bộ khối cầu khổng lồ ấy có thể nổi trên mặt đất.
Một mùi hương nhàn nhạt nhưng rất đặc trưng lọt vào mũi Quenser. Rất có thể đó là dung dịch được Object phun ra để đẩy chính khối cơ thể khổng lồ đã bị nhiễm điện của nó. Thông thường, dung dịch này sẽ tự phân hủy trong vài ngày và được điều chế để không gây hại cho thực vật và động vật, nhưng với Quenser, mùi của nó còn khó chịu hơn cả mùi máu.
Một thứ khổng lồ như vậy lại di chuyển như thể bề mặt bên dưới nó đang trượt đi quả thực là một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.
Các xe căn cứ đang cố gắng thoát thân qua một thung lũng nằm giữa hai ngọn núi.
Với âm thanh như mây giông kéo đến, cỗ Object đó di chuyển để vòng ra phía trước các phương tiện, nó leo thẳng lên sườn dốc của một ngọn núi rồi trượt xuống con đường trong thung lũng để chặn đường rút lui của họ.
Chỉ trong vòng 20 giây, đường thoát của họ đã bị cắt đứt.
Điều gì đang chờ đợi họ lúc này thì quá rõ ràng.
"Khốn kiếp! Tránh ra khỏi đó!"
Froleytia hét lớn.
Ngay sau đó, cỗ Object đó liền khai hỏa vũ khí chính của nó.
Không, không chỉ có như thế.
Cỗ Object đó không chỉ sở hữu các pháo plasma bất ổn định. Dù sao thì cỗ máy khổng lồ cao 50m đó cũng chứa một lò phản ứng vừa sạch vừa mạnh hơn cả lò phản ứng hạt nhân. Ngoài các pháo plasma bất ổn định, nó còn có laser, railgun và coilgun, tổng cộng hơn 100 loại vũ khí khác nhau.
Nó đã khai hỏa tất cả cùng một lúc.
Mỗi loại vũ khí đều lớn đến mức chỉ việc lắp đặt thôi cũng đủ khiến một chiến hạm thông thường bị nghiêng đi, vậy mà nó lại có hơn 100 món như thế.
Đếm xem có bao nhiêu lần nó khai hỏa là chuyện vô ích.
Hàng nghìn, hàng chục nghìn tiếng gầm chồng chất lên nhau, hòa quyện vào nhau tạo thành một âm thanh khổng lồ duy nhất.
Khi các xe căn cứ phá vỡ đội hình để tìm hướng để có thể trốn chạy, vô số đạn pháo và chùm ánh sáng dội xuống chúng một cách lạnh lùng.
Những bức tường dạng khối, thứ vốn có thể chịu được trực tiếp một phát đạn thông thường giờ đây bị thổi bay, như thể chúng được làm bằng giấy vậy. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên khi xăng bốc cháy, và xác của binh sĩ bị hất tung lên cao.
Heivia lập tức túm lấy đầu Quenser rồi lao xuống lớp tuyết dày để ẩn nấp. Dù vậy, việc đợt oanh kích của Object đã không xé nát cơ thể họ chỉ có thể gọi là một phép màu.
(Không…)
Chỉ riêng Quenser còn giữ được sự tỉnh táo, trong khi toàn thân cậu ở trong trạng thái tệ đến mức cậu còn không thể cảm nhận được nhiệt độ của lớp tuyết lạnh.
(Không có phép màu hay sự trùng hợp ngẫu nhiên nào khi đối mặt với Object cả. Một Object sẽ không bao giờ để lộ ra sơ hở cho những thứ như thế! Phải có lý do. Phải có một lý do hợp lý nào đó để giải thích cho việc vì sao bọn mình chưa chết…!)

Quenser nhìn sang một xe căn cứ vừa bị thổi bay bởi một phát railgun được sử dụng chẳng khác gì súng bắn đậu (dù bản thân nó đủ mạnh để lắp trên máy bay ném bom). Nòng súng của nó vốn đang khóa vào những binh sĩ đang cố chạy trốn, nhưng rồi Object lại điều chỉnh hướng ngắm sang một xe căn cứ khác.
Thấy vậy, nét mặt Quenser càng trở nên méo mó.
"Khốn kiếp! Là khu bảo trì!"
Quenser hét lớn đến mức cậu đã ngỡ như cổ họng mình sẽ rách toạc ra để tiếng nổ không lấn át tiếng hét của mình.
"Tránh xa những xe dùng để bảo trì Object ra! Chúng đang nhắm vào tất cả những gì liên quan đến Object đấy! Nếu không tránh ra, các anh sẽ bị bắn trúng đấy!"
Ngay khi các binh sĩ hoảng loạn nhảy khỏi chiếc xe căn cứ khổng lồ, pháo plasma bất ổn định của Object đã không thổi bay khu bảo trì một cách không thương tiếc.
Object đồng nghĩa với chiến tranh.
Dù có tập hợp bao nhiêu xe tăng hay tiêm kích đi nữa, con người cũng không thể đối đầu với Object.
Chính vì thế, Object của phe địch đang ưu tiên vào việc phá hủy kho phụ tùng và các cơ sở có thể dùng để sửa chữa Object mà nó vừa đánh bại. Chỉ cần tồn tại một khả năng, dù là nhỏ đến đâu rằng Object đó vẫn có thể được lắp ráp lại, thì một trận Object đấu Object thực sự, nơi khó mà phân định được thắng bại sẽ lại bùng nổ.
Cỗ Object kia không hề có ý định nương tay với sinh mạng con người.
Trước tiên, nó nghiền nát triệt để mọi khả năng phản công. Sau đó, nó sẽ dùng thân hình hơn 50m của mình để truy đuổi và tàn sát từng con người bằng xương bằng thịt, nhỏ bé như lũ kiến trước mắt nó.
Các xe căn cứ lần lượt bị phá hủy.
Dù biết rằng mình chưa phải là mục tiêu, Quenser và những binh sĩ khác vẫn ẩn nấp trong tuyệt vọng. Chỉ cần một phán đoán sai lệch nhỏ, họ cũng có thể bị nghiền nát bởi một mảnh tường lớn cỡ tấm chiếu tatami đang bay từ mọi phía.
"Chúng ta phải rời khỏi đây khi còn có thể."
Heivia nói như thế với đôi tay run rẩy mà nắm chặt lấy cánh tay Quenser.
Quenser phớt lờ việc bị kéo đi, cậu chỉ đứng bất động và tiếp tục lắng nghe.
"Đi đâu cũng được! Chỉ cần chạy càng xa con quái vật đó càng tốt! Chạy đi!"
Đây không phải là một cuộc rút lui chiến thuật, đây đơn thuần là đang chạy trốn khỏi nỗi kinh hoàng.
Và rồi…
"…"
(Nó… dừng lại rồi?)
Cỗ Object đã thổi bay phần lớn các xe căn cứ chủ lực giờ đây lại đứng yên giữa đống gạch vụn tan hoang. Chỉ có vô số tháp pháo khổng lồ là vẫn đang chậm rãi xoay chuyển, như thể nó đang trầm ngâm suy tính điều gì đó.
Quenser cảm thấy tim mình như muốn ngừng đập.
Sau khi đã phá hủy xong các cơ sở liên quan đến Object, chẳng lẽ giờ đây nó sẽ bắt đầu tàn sát binh sĩ?
Ý nghĩ khủng khiếp ấy hiện lên trong đầu Quenser, nhưng cơ thể cậu vẫn không sao cử động nổi. Heivia, người đứng bên cạnh dường như cũng rơi vào trạng thái tương tự. Họ biết kẻ địch cũng là con người có ý chí riêng, và thực chất cũng là một binh sĩ như họ. Thế nhưng, sự hiện diện ấy quá mức áp đảo, đến mức khiến người ta có cảm giác như đang bị một con rồng khổng lồ nhìn chằm chằm từ trên cao. Chỉ cần một động tác thừa thãi thôi, họ cũng có thể bị xé nát trong chiếc hàm khổng lồ kia.
Họ hiểu rằng Object chỉ hành động theo những mệnh lệnh quân sự có hệ thống. Thế nhưng, trong khoảnh khắc đó, Quenser và Heivia cảm thấy rằng mình giống như một loài thú ăn cỏ vô tình chạm mặt chúa sơn lâm, và tất cả những gì họ có thể làm là cầu nguyện rằng nó sẽ bỏ qua cho họ.
Và rồi…
Cỗ Object khổng lồ, nếu tính cả những khẩu pháo chính vươn ra bốn phía thì nó cao hơn 140m bắt đầu chuyển động. Nó đổi hướng bằng một động tác trông giống như con người quay đầu lại khi bị ai đó chạm vào vai từ phía sau. Kèm theo âm thanh trầm thấp như mây giông kéo đến, nó hướng về phía nó đã xuất hiện lúc đầu. Những binh sĩ liều mạng mà tránh sang hai bên, nhưng cỗ Object đó hoàn toàn không để tâm đến sự tồn tại của họ.
"Cái… gì vậy?"
Quenser cuối cùng cũng gượng đứng dậy và nhìn theo hướng Object đã rời đi.
"Tại sao… chúng ta vẫn còn sống…?"
Điều gì khiến cậu và những xác người nằm rải rác, bất động trên mặt đất kia lại có hai kết cục khác nhau? Quenser không thể tìm ra câu trả lời. Giọng Heivia liền vang lên ở gần đó.
"Tớ không biết, nhưng đi thôi. Tớ chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng chúng ta đã sống sót. Nếu bây giờ chạy càng xa càng tốt, có khi chúng ta lại có cơ hội chạy thoát thân!"
Cơ thể Heivia đang run lên dữ dội.
Quenser cũng nghĩ Heivia nói đúng, nhưng rồi cậu dừng lại.
Cậu để ý thấy có thứ gì đó dưới chân mình.
Có lẽ nó đã bị thổi bay ra từ một trong những xe căn cứ của khu căn cứ. Đó là một màn hình LCD cỡ bằng một tờ giấy A4, dường như nó là thiết bị không dây. Nó đang phát ra những tiếng bíp đều đặn.
Màn hình của nó đang hiển thị một bản đồ khu vực.
Trên đó, tại một điểm duy nhất, có một chấm đỏ đang nhấp nháy.
(Tín hiệu cứu hộ…?)
Trong khoảnh khắc ấy, Quenser chợt hiểu ra ý nghĩa của nó.
"Công chúa!"
Object của phe địch đang ưu tiên triệt tiêu mọi khả năng sửa chữa Object đã bị phá hủy. Vì thế, nó đã san bằng các cơ sở bảo trì và tạm thời bỏ mặc binh sĩ.
Vậy thì chẳng phải hiển nhiên là mục tiêu ưu tiên tiếp theo của nó sẽ là cô gái điều khiển, người vẫn còn khả năng lái một Object khác hay sao?
"Này, cậu quý tộc và sinh viên kia!"
Giọng Froleytia vang lên từ một khoảng cách xa.
Họ quay đầu lại và thấy người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc bạc xanh lạnh như thép đang khoa tay chỉ mạnh về phía sườn núi.
"Chúng ta phải nhân cơ hội này mà rút lui! Tôi sẽ chuẩn bị lý do chính thức để báo cáo lên cấp trên! Vượt qua ngọn núi kia sẽ có một thung lũng lớn, và chỉ có một cây cầu treo duy nhất để băng qua! Chỉ cần sang được bên đó, chúng ta sẽ thoát khỏi cỗ Object khổng lồ ấy! Có thể nó sẽ bắn phá từ phía này của thung lũng, nhưng nếu chúng ta tản ra khi ẩn mình trong rừng thông bên kia, chúng ta vẫn có cơ hội thoạt được!"
"Nhưng…"
Ánh mắt Quenser dao động giữa Froleytia và màn hình dưới chân mình.
Thú thật, việc có được một đích đến rõ ràng để chạy trốn khiến cậu nhẹ nhõm đến mức tưởng như sắp ngất đi.
Thế nhưng…
Còn Công chúa, người vẫn đang sống thì sao?
Ý nghĩ ấy đã giữ chân Quenser lại.
Và rồi, Froleytia cũng nhận ra màn hình dưới chân cậu.
"Đồ ngốc! Cậu nghĩ vì sao cô ấy lại phát tín hiệu cứu hộ!?"
"?"
"Nó không phải để chúng ta thấy! Công chúa đang phát tín hiệu để phe địch bắt được và dồn sự chú ý về phía cô ấy! Cô ấy đang dùng chính bản thân mình để đảm bảo rằng chúng ta không bị tàn sát! Cậu định lãng phí hết nỗ lực mà cô ấy đang bỏ ra sao!?"
Đôi mắt của Quenser không khỏi mở to ra.
Những lời của Froleytia như lưỡi dao cắm thẳng vào tim Quenser.
(…Có thật là vậy không?)
Quenser liền nhìn quanh. Những binh sĩ lẽ ra phải có thân thể rắn rỏi nhờ việc huấn luyện không ngừng, nhưng vì quá dựa dẫm vào Object mà họ đã bỏ bê việc rèn luyện. Mỗi khi ánh mắt Quenser chạm tới họ, tất cả đều vội vã quay đi.
Họ trông rất lúng túng.
Họ trông như những kẻ không nỡ buông tay khỏi cơ hội sống sót vừa mới nắm được.
(Dù nói thế nào đi nữa, cô ấy vẫn là đồng minh của chúng ta, cố ấy lại chỉ là một cô bé khoảng 14 tuổi. Một người đang lấy chính bản thân mình làm mồi nhử để cứu chúng ta. Làm sao mình có thể nhẫn tâm bỏ mặc cô ấy được?)
"Chúng ta đi thôi."
Heivia lẩm bẩm.
"Không còn lựa chọn nào khác cả! Dù làm gì đi nữa thì Công chúa cũng sẽ bị giết, nên phải tranh thủ chạy trốn trước khi cỗ Object đó quay lại!"
"Đừng có nói nhảm! Cậu có hiểu mình đang nói gì không!? Cậu đã nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra với một Elite nếu bị bắt bởi một kẻ địch đã công khai vứt bỏ mọi đạo đức chưa!?"
"Hả!? Ý cậu là cậu định chiến đấu với cái Object đó sao!?"
Bị hét thẳng vào mặt như vậy, Quenser cũng phải câm lặng.
Trên gương mặt Heivia hiện rõ nỗi sợ hãi xen lẫn sự nhục nhã.
"Ai cũng có thể đứng ngoài, chẳng làm gì rồi thao thao bất tuyệt về đúng với sai! Nếu cậu thật sự có thể một mình đối đầu với con Object khổng lồ ấy và cứu được Công chúa thì tốt quá rồi! Nhưng thực tế là cậu chẳng làm được cái quái gì cả! Chỉ cần nó bắt được cậu trên ra-đa, cậu sẽ bị thổi bay đến mức xác cũng biến thành bụi!"
Khi Heivia nắm chặt lấy vai mình, Quenser nghĩ thầm.
(Chết tiệt.)
Cảm giác thắt lại nơi lồng ngực là phản ứng tự nhiên của một con người.
Cậu đang sợ hãi.
(Dĩ nhiên là mình sợ. Dù người ta có nói gì, có tô vẽ bằng bao nhiêu ảo tưởng đi nữa, mình cũng chẳng thể gom nổi chút dũng khí nào. Object là một con quái vật. Đối đầu với thứ đó đã là chuyện sai lầm ngay từ đầu. Mình chỉ muốn cách nó thật xa. Heivia nói đúng. Dù có nói gì đi nữa, cảm giác ghê tởm này cũng không biến mất được.)
Thế nhưng, đôi chân Quenser vẫn không chịu bước về phía an toàn.
Cậu chỉ đứng yên tại chỗ rồi nhìn Heivia thêm một lần nữa.
"…Nhưng chẳng phải Công chúa đó đã chiến đấu với con quái vật ấy hay sao?"
"…?"
"Con quái vật khiến những người đàn ông trưởng thành cũng phải run rẩy vì sợ hãi, khiến chúng ta có cảm giác như sẽ chết đứng mỗi khi nó khẽ điều chỉnh nòng pháo! Thế mà cô ấy lại một mình điều khiển Object để bảo vệ chúng ta khỏi nó!"
Cho dù cô ấy có đang điều khiển một thứ vũ khí phi lý như Object, thì cô ấy chắc chắn cũng sợ hãi. Không đời nào mà cô ấy lại không sợ khi đối diện với một con quái vật như thế.
Ngày hôm trước, chính cô ấy đã nói rằng mình không biết liệu mình có thể chiến thắng hay không.
Khi đó, cô gái ấy không tỏ ra đặc biệt nghiêm túc nên Quenser đã không đọc ra được ý nghĩa sâu xa nào. Nhưng cậu đã sai. Nếu như dưới gương mặt bình thản đó, lòng cô đã chất chứa nhiều bất an đến mức nó sẽ trào ra ngay cả khi gương mặt ấy vẫn dửng dưng thì sao? Nếu như cô chỉ đơn giản là muốn nói điều đó với bất kỳ ai để trút bỏ dù chỉ một phần nhỏ nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng thì sao?
Quenser nghĩ về việc mình nên làm.
"…Đưa cái đó cho tớ."
Quenser chìa tay về phía Heivia.
Heivia chỉ nhìn cậu với vẻ ngơ ngác, nên Quenser lặp lại.
"Đưa khẩu súng cho tớ!"
Quenser giật lấy khẩu súng trường quân dụng từ tay Heivia. Đó là một vũ khí công nghệ cao, ngoài ống ngắm quang học ra thì nó còn được trang bị camera hồng ngoại, microphone dò tìm kẻ địch và đủ loại thiết bị khác.
Nhưng khi thấy vậy, gương mặt Heivia cứng đờ lại.
"…Cậu thật sự định đi sao?"
Heivia lắc đầu lia lịa như một đứa trẻ.
"Cái thứ đó thì làm được gì chứ!? Cậu không thấy cái Object đó à!? Con quái vật ấy chẳng khác gì một lò phản ứng khổng lồ được bọc trong những bức tường dày như hầm trú hạt nhân! Nó vẫn có thể cử động sau khi trúng trực tiếp một, hai quả tên lửa hạt nhân đấy! Chẳng lẽ một học giả tương lai như cậu lại không hiểu điều đó sao!"
"Tớ biết."
Quenser liền đáp lại.
Công việc chính của Heivia là phân tích, tìm ra đặc tính và điểm yếu của các Object, còn Quenser thì là tiếp cận chúng từ góc độ thiết kế. Với kiến thức của mình, cậu hiểu rất rõ rằng không có cách nào để giành chiến thắng.
Nhưng…
"Tớ không còn lựa chọn nào khác…"
"Hả?"
"Cậu thật sự tin rằng Object đó sẽ không đuổi kịp chúng ta nếu vượt qua ngọn núi và thung lũng bên kia sao?"
"Ờ thì…"
"Nếu chúng thực sự muốn giết Công chúa, chỉ cần một phát bắn là đủ. Còn nếu chúng muốn bắt sống cô ấy mang về căn cứ, thì sau khi binh lính thường khống chế được cô ấy, cái Object ấy vẫn hoàn toàn có dư thời gian để quay lại và truy đuổi chúng ta. Nó sẽ sớm quay đầu và tàn sát chúng ta ngay khi ta đang leo núi… Cậu đã thấy khả năng cơ động của nó rồi mà, đúng không?"
Quenser cảm thấy toàn thân như đang run lên dưới sức nặng của khẩu súng, bởi cậu chưa từng nghiêm túc sử dụng một vũ khí như thế. Cậu cố kìm lại cơn run và tiếp tục nói.
"Có vẻ như Công chúa đang cố gắng câu giờ, nhưng một mình cô ấy thì chắc chắn không thể kéo dài đủ lâu được."
Ngay cả với chính bản thân mình, những lời cậu vừa thốt ra nghe cũng thật xa lạ.
Cậu muốn hành động trước khi nỗi sợ hãi nuốt chửng lấy mình.
"Ai đó phải hành động. Không phải vì trách nhiệm… mà là để sống sót."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
