Chương 1: Lấm lem bùn đất là chuyện thường tình trong khóa học vượt chướng ngại vật - Cuộc chiên tranh giành quyền cai trị Nam Cực (Phần 6)
Quenser và Heivia lê bước tiếp trên cánh đồng tuyết trắng.
Chẳng bao lâu sau, họ đã tới nơi mà họ cần đến.
Vòng vây quanh khu vực lúc này đã siết chặt đủ để họ có thể thoáng thấy những đồng đội đang tiến lại từ các hướng khác nhau. Khi một binh sĩ phe mình vẫy tay từ phía xa giữa biển tuyết mênh mông, Quenser cũng vẫy tay đáp lại.
"Cậu biết không, việc có nhiều gương mặt quen quanh đây đúng là khiến người ta yên tâm hẳn."
"Đồ ngốc! Có cả tá cách ra hiệu khác cơ mà! Vẫy tay lúc này chẳng khác nào thả bom khói để báo cho địch biết chỗ chúng ta đang đứng! Tớ vừa giết mấy tên của chúng, chắc chắn chúng đang trong tình trạng cảnh giác cao độ rồi!"
Người lính kia hẳn cũng vừa nhận được lời cảnh cáo tương tự, bởi ngay sau đó, anh ta bị đánh mạnh vào đầu rồi bị kéo khuất khỏi tầm mắt.
Heivia run lên, cậu thở hơi trắng xóa trong không khí lạnh khi lẩm bẩm.
"Tớ chịu hết nổi rồi, cái xứ Nam Cực chết tiệt này. Lạnh kinh khủng! Tớ cứ tưởng bán cầu Nam đang vào mùa hè chứ! Giờ thì tớ thật sự khó mà tin nổi chuyện nóng lên toàn cầu ấy. Ở đây lạnh thấy bà luôn!"
"Đó chỉ là vì cậu không biết nhiệt độ trung bình ở đây thôi. Ít nhất thì tớ chắc chắn chẳng muốn đi dạo ban đêm ở nơi này đâu"
Quenser đáp.
Khi họ còn đang càu nhàu với nhau, một tín hiệu truyền đến qua radio. Đó là từ Công chúa, người đang chờ ở biển Ross trong Baby Magnum.
"Với toàn bộ lượng nhiệt sinh ra trong không gian kín này, tôi cứ như đang bị nướng chín ấy. Tôi muốn chuyện này kết thúc càng sớm càng tốt. Quenser, anh có làm hỏng phần bảo dưỡng của máy điều hòa không đấy?"
"Chết tiệt, lâu đài của Công chúa lúc nào nghe cũng tuyệt vời như vậy."
"Ôi, nóng quá. Chẳng có ai đang nhìn, hay là để tôi cởi bộ đồ đặc chế này ra nhỉ. Tôi nghĩ mình sẽ không phải tham gia vào trận chiến tốc độ cao nào đâu."
"Cô đang cố làm tăng thân nhiệt của bọn tôi bằng trí tưởng tượng à?"
"?"
Quenser cau mày, còn Heivia thì trông như đã hoàn toàn mất sạch động lực.
"Tớ xin nhấn mạnh lại lần một nữa, chuyện này thật điên rồ,"
Cậu ta rên rỉ.
"Chúng ta là lính được phân công bảo vệ khu vực quanh căn cứ. Chúng ta không phù hợp với mấy nhiệm vụ đặc biệt kiểu đi tấn công sào huyệt khủng bố thế này."
"Hả? Lính bộ binh chẳng phải đều giống nhau sao?"
"Trời ạ. Tớ không muốn nghe câu đó từ người luôn ở tuyến đầu đâu! Ít nhất thì cậu cũng nên biết rõ là những công việc cậu nên làm khác hẳn với những việc tớ nên làm chứ!"
"Cậu có vẻ tự mãn quá đấy, Heivia. Tớ có thể chỉ là một sinh viên, nhưng những người kia đều là binh sĩ trong cùng căn cứ với cậu mà."
"Gọi họ là binh sĩ thì đúng, nhưng con đường trở thành binh sĩ của mỗi người lại khác nhau. Có người vào học viện quân sự, có người đi qua khóa huấn luyện ngắn hạn. Tùy việc cậu muốn bước vào mảng nào của quân đội mà lộ trình sẽ thay đổi. Phần lớn những người ở căn cứ này đều trải qua trường huấn luyện trong 1 năm. Không có nhiều người đi khóa 6 tháng như tớ."
"Vậy chẳng phải những người có thời gian huấn luyện gấp đôi thời gian sẽ mạnh hơn à?"
"Heh, Quenser, cậu nghĩ một kẻ ngồi bàn giấy suốt 1 năm sẽ mạnh hơn người bò lết trong bùn 6 tháng à? Hơn nữa, đa số mọi người phải lặp lại khóa huấn luyện ngắn hạn ít nhất 2 lần mới qua được. Những người như tớ, tốt nghiệp ngay trong 6 tháng thì hiếm lắm."
"Dù sao thì, so với thời của tôi khi phải chạy khắp nơi với khẩu súng trường trong tay, mấy thứ đó cũng chẳng khác gì đi chơi ở công viên giải trí là bao."
Froleytia xen vào.
Cách nói của cô khiến người ta tưởng cô là một bà già từng trải, nhưng thực tế cô mới chỉ 18 tuổi. Quenser không khỏi tự hỏi rốt cuộc cô đã ở trên chiến trường bao lâu rồi.
"Nhân tiện, sao cậu lại chọn cái khóa lăn lộn bùn đất đó, Heivia?"
Quenser hỏi.
"Hả?"
Có lẽ là vì cảm giác yên ổn sau khi vừa kết thúc một cuộc đấu súng và xác nhận không còn địch ở gần, hoặc cũng có thể vì họ muốn trì hoãn việc phải tiến sang chiến trường tiếp theo, Quenser và Heivia cứ thế mà tiếp tục trò chuyện.
"Cậu là quý tộc mà, đúng không? Chắc hẳn phải có khóa đặc biệt nào đó dành cho quý tộc chứ. Kiểu vừa tốt nghiệp là lên thẳng thiếu úy ấy."
"À, đó là học viện quân sự. Dân thường cũng có thể vào. Nhưng lên tới cấp tướng thì hầu như toàn quý tộc, dù vậy, nếu cố gắng thì dân thường vẫn có thể lên tới chuẩn tướng."
"Vậy sao cậu lại ở tận đáy, rồi còn là binh nhất nữa chứ?"
"Nhiều lý do lắm. Muốn có quyền thừa kế gia tộc, tớ phải chứng minh rằng mình đã thật sự chiến đấu để bảo vệ căn cứ và phục vụ đất nước, chứ không phải đứng nhìn từ một vị trí an toàn nào đó."
"Nhưng cậu vẫn lười biếng đấy thôi."
Froleytia thêm vào.
"Thì tôi đâu có nói điều đó với họ. Quan trọng là bề ngoài. Với lại, trên một chiến trường bị Objects chi phối, hành động của một binh sĩ đơn lẻ cũng chẳng khó thể gọi là ‘phục vụ cho đất nước’. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị đá thẳng ra giữa Nam Cực thế này."
"Quý tộc cũng vất vả thật. Mỗi khi nghe mấy chuyện như vậy, tớ lại thấy may vì mình là dân thường."
Quenser nói.
"Nếu là dân thường, tớ còn phải lo hơn nữa ấy chứ. Dù Quốc Hội gần đây có cởi mở hơn một chút, giới quý tộc vẫn nắm quyền kiểm soát trung tâm chính quyền. Cậu không thấy bất an sao, khi mà cơ hội để tiếng nói của mình đến được tai chính phủ lại ít đến thế?"
"Chính trị phiền phức lắm. Chỉ cần có người lo liệu là được rồi, tớ cũng chẳng quan tâm mấy."
"Thật sao? Chắc đó là thứ mà người ta gọi là tầng lớp thờ ơ."
Vừa tiếp tục nói chuyện với nhau, họ bỗng dừng bước.
Sau một gò đồi thấp là chân núi Erebus.
Theo phản xạ, Quenser và Heivia nằm rạp xuống tuyết và lần lượt quan sát khu vực bằng ống nhòm và kính ngắm gắn trên súng trường.
Nhưng khu vực chân núi lại quá rộng. Tuyết bị gió thổi tung khiến tầm nhìn càng thêm mơ hồ. Qua các thấu kính, thứ họ thấy là một vùng đồng bằng kéo dài vài km, rồi đột ngột dựng đứng lên thành một sườn núi sắc lạnh.
Giống như một cổng dẫn lên con đường vào núi, một tòa nhà hình hộp chữ nhật đơn độc nằm ở ranh giới giữa đồng bằng và sườn dốc. Đó hẳn là trạm quan sát không người của Vương Quốc Chính Thống. Trên đồng bằng tuyết quanh đó, những khối trụ dày khoảng 80cm, dài chừng 9m nằm lăn ngang. Không chỉ có 2 hay 3 cái. Chúng được đặt theo khoảng cách đều đặn, tổng cộng khoảng 50 khối trải rộng trên vài ki-lô-mét.
Quenser và Heivia nhìn cảnh đó với vẻ bối rối.
"Theo báo cáo thì tia laser dẫn đường của tên lửa đất đối không tấn công máy bay trinh sát xuất phát từ quanh đây."
"Thế bọn khủng bố còn lại đâu? Đừng nói là chúng không chịu nổi cái lạnh rồi bỏ đi nhé."
"Nếu chúng đang trú ấm trong trạm quan sát không người thì cứ tấn công là xong, nhưng nếu không thì sẽ phiền toái đây."
Chỉ huy Froleytia nói.
"Tại sao?"
"Ngay cả khi khả năng cao là chúng đã rời khỏi đây, chúng ta vẫn sẽ phải ra lệnh truy lùng. Nghĩa là ta phải lục soát từng ngóc ngách trên lục địa băng giá này. Dù bọn khủng bố đã rời Nam Cực từ lâu, chúng ta vẫn phải tiếp tục tìm cho đến khi thật sự chắc chắn."
"Thật à!? Này, Quenser, hay ta cứ đến thẳng trạm quan sát đi. Nếu để chúng chạy thoát, kiểu gì chúng ta cũng chết cóng thôi. Nhanh lên, mau kết thúc chuyện này để còn quay về chui vào chăn ấm với máy sưởi nữa."
"Không được, Heivia. Hấp tấp như vậy chỉ tổ ăn đạn vào đầu thôi."
Vừa tranh luận, Quenser và Heivia vừa bò chậm rãi trên mặt tuyết. Thỉnh thoảng họ bắt gặp những bóng người khác cũng đang di chuyển tương tự, đó là các binh sĩ khác của Vương Quốc Chính Thống, và phản ứng của họ cũng chẳng khác mấy. Ai cũng muốn làm cho xong việc, nhưng đồng thời, họ đều không khỏi thắc mắc về những khối trụ khổng lồ kia.
Như nói hộ suy nghĩ của cả bọn, Heivia lên tiếng.
"Trong thời đại mà những Object cao 50m giao chiến, cảnh binh lính bằng xương bằng thịt chạy loanh quanh bắn nhau bằng súng đúng là vô nghĩa. Dù chiến thuật của địch là gì, chúng cũng không thể thắng khi Object của Công chúa đang chờ sẵn ở biển Ross. Nói thật, chúng nên bỏ cuộc cho rồi. Chết vì mấy thứ này thì ngu ngốc quá."
"Này, Heivia, tớ đang thắc mắc một chuyện."
Quenser nói trong khi vẫn nằm sấp và đảo mắt quan sát. Lúc đó, họ đã bò được khoảng 1km trên tuyết.
"Những khối trụ kỳ lạ rải quanh trạm quan sát kia rốt cuộc là gì?"
"Hả? Chẳng phải là ăng-ten dùng cho trạm quan sát sao? Có lẽ vì gió quá mạnh nên chúng được đặt nằm vậy thôi."
Heivia trả lời qua loa, nhưng chính cậu cũng chẳng mấy tin vào câu trả lời của mình.
Và rồi Quenser nhận được câu trả lời từ một nguồn khác hẳn.
Những khối trụ dày 80cm, dài 9m ấy đồng loạt chuyển động, xoay quanh một tâm duy nhất.
Một trận địa pháo khổng lồ, được đỡ bởi một bệ có trọng tâm cực thấp đột ngột quay nòng súng về phía Quenser và Heivia.
"Hả?"
Trong khoảnh khắc đó, cơ thể Quenser và Heivia không còn nghe theo ý chí của chính mình. Dù chỉ đứng trơ ra nhìn, họ vẫn hiểu rõ cảnh tượng trước mắt mang ý nghĩa gì.
Họ đã từng thấy nó rồi.
Họ biết thứ gì đang nhắm thẳng vào mình.
Đó là những khẩu pháo dự phòng khổng lồ, được chế tạo để lắp lên một Object cỡ lớn.
50 khẩu pháo xếp thẳng hàng với khoảng cách đều nhau, tất cả đều chĩa về cánh đồng tuyết nơi Quenser và các binh sĩ khác đang hiện diện.
"Oooohhhhhhhhhhh!?"
Nhận ra chuyện gì đang xảy ra, Quenser và Heivia hét lên và lăn người điên cuồng trên mặt tuyết với tốc độ nhanh hết mức có thể.
Ngay sau đó, những khẩu pháo gầm lên.
Có vẻ như chúng là railgun.
Vô số sóng xung kích bùng nổ và hất bay cơ thể Quenser lên không trung. Vài giây sau, cậu bị nện mạnh xuống lớp tuyết lạnh buốt rồi tiếp tục lăn đi, lần này không phải do cậu muốn lăn. May mắn là các khẩu pháo không bắn trúng trực tiếp. Nếu có một phát trúng trức diện, thân thể yếu ớt ấy đã tan thành mảnh vụn. Thứ đánh trúng cậu chỉ là dư chấn sinh ra khi chúng khai hỏa.
Nhưng như vậy cũng đã đủ để doạt mạng cậu.
"Gh…bh!?"
Cậu cong người như một cây cung, tuyệt vọng mà hít lấy một ngụm không khí. Có lẽ vì cái lạnh đã làm đông cứng những bộ phận chuyển động của pháo nên cậu chưa bị bắn trúng trực diện. Nhưng nhiệt sinh ra từ các mô-tơ sẽ sớm xóa bỏ điều đó. Phép màu như thế không thể kéo dài mãi.
(Mình sẽ bị giết sao!?)
Đứng dậy thì chỉ tổ ăn đạn, nhưng cánh đồng bằng phẳng này cũng chẳng có nơi nào để ẩn nấp. Chính vì vậy mà kẻ địch đã nhử họ ra đây.
(Chết tiệt… tại sao chúng lại chuẩn bị sẵn railgun!? Khi tấn công máy bay của Vương Quốc Chính Thống, chúng còn dùng cả tên lửa đất đối không kiểu cũ kia mà!)
Quenser hoàn toàn không biết phải làm gì.
Trong cơn hoảng loạn, cậu nghe thấy giọng Heivia gọi vọng tới.
"Quenser! Xuống đây!"
Cậu không hiểu ý nghĩa của câu đó ngay lập tức, nhưng khi đảo mắt nhìn quanh, cậu đã nhận ra. Đợt sóng xung kích đầu tiên đã xé toạc mặt đất và tạo nên một khe nứt khổng lồ rộng hơn 1m. Heivia đã trèo xuống cái rãnh tự nhiên ấy, thò đầu lên và hét gọi cậu.
Quenser lăn người trên cánh đồng tuyết và chui vào khe nứt chạy ngang gần đó.
Ngay khoảnh khắc cậu vừa rơi vào trong, các railgun bắt đầu đợt bắn thứ 2.
Chỉ riêng dư chấn thôi cũng tạo ra âm thanh như một trận oanh tạc từ trên không, và toàn bộ không khí trong phổi Quenser bị ép sạch, ngay cả khi cậu đang ở trong khe nứt.
Heivia nhận ra điều đó và vội chạy tới chỗ cậu.
"Chết tiệt, chuyện này không đùa được đâu. Đám đó đã chuẩn bị sẵn cả đống phụ tùng Object. Chẳng lẽ đây là kiểu trận địa chống tăng của những cuộc chiến thời xưa à!?"
"Đó là gì?"
"Hồi huấn luyện thì tớ có mấy buổi học lịch sử chiến tranh chán chết. Ngày xưa người ta hay dựng những trận địa dụ địch vào rồi bắn phá từ hai bên. Khi đó họ dùng pháo chống tăng, nhưng giờ thì khác hẳn rồi. Khốn kiếp! Thế này có quá đáng với bộ binh không chứ!?"
Quenser tự hỏi có bao nhiêu đồng đội khác đã kịp chui vào các khe nứt như thế này. Cậu chỉ mong tất cả đều tìm được một khe nào đó, bởi những ai không kịp làm vậy chắc hẳn đã chết rồi.
Heivia tựa lưng vào vách khe nứt và hỏi.
"Cậu có biết điều tệ nhất trong chuyện này là gì không, Quenser?"
"Là mấy khẩu pháo Object đó dù chỉ là đồ dự phòng, nhưng nó vẫn bắn được mọi hướng à?"
"Không."
Heivia trả lời với mồ hôi phủ kín trán.
"Nếu chúng dùng được pháo Object, thì hẳn chúng có một lò phản ứng đủ sức cấp điện cho chúng."
"Khoan đã, ý cậu là…"
"Má nó, đây không phải khủng bố gì hết! Chúng có một Object! Chúng giấu nó đâu đó và nối mấy khẩu railgun này bằng dây cáp điện. Dù có thoát khỏi đây, rất có thể chúng ta sẽ gặp ngay một Object đang chờ sẵn!"
Việc nghe điều đó được xác nhận từ miệng người khác khiến một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Quenser.
Những vũ khí khổng lồ được gọi là Object có lớp giáp dày ngang hầm trú ẩn hạt nhân và lò phản ứng với công suất vượt xa cả nhà máy điện hạt nhân. Chúng dùng nguồn năng lượng khổng lồ ấy để tạo ra một cơn mưa laser hay khai hỏa pháo plasma bất ổn định. Chỉ có một Object khác mới có thể đối đầu được. Dù con người bằng xương bằng thịt có vùng vẫy thế nào, việc gây ra chút tổn hại cho chúng cũng gần như không thể.
Thế nhưng…
"Heivia. Xin lỗi, nhưng chúng ta không có thời gian bàn chuyện tiếp theo đâu."
"Hả?"
"Nhìn xuống đi! Sóng xung kích đang làm khe nứt mở rộng ra rồi! Cứ thế này thì chúng ta sẽ rơi xuống sâu đến mức không bao giờ bò lên lại được nữa!"
Heivia sững sờ cúi nhìn xuống đôi ủng của mình. Quả đúng như vậy, khe nứt đang há rộng ra với tốc độ nhanh đến đáng sợ. Nhưng nếu liều lĩnh bò ra ngoài, họ sẽ lập tức trở thành bia cho vô số khẩu railgun đang chờ sẵn. Tiến cũng chết, lùi cũng chết. Nếu không giải quyết vấn đề này ngay tức khắc, cái chết chỉ còn là chuyện sớm hay muộn.
"Giờ làm sao đây, Quenser? Mấy khẩu pháo đó khác gì những khối thép khổng lồ. Súng trường thì làm được cái gì chứ!?"
"Ừ. Với từng đó, tớ cũng chẳng có đủ Hand Axe để cho nổ từng cái một. Mà tớ không nghĩ ra nổi cách nào tiếp cận chúng trong an toàn."
"Có phá băng bên dưới chúng được như hồi với đám khủng bố không?"
"Không may là không. Chúng đặt trên nền đất có tầng đá cứng hẳn hoi. Mà dù có làm được, thì chúng ta cũng sẽ bị cuốn vào chung."
Nói đến đó, Quenser đổi tần số radio.
Cậu đang liên lạc với Công chúa, người vẫn chờ trong Object trôi nổi trên biển Ross gần đó.
"Gọi Baby Magnum. Cô nắm được vị trí của chúng tôi chứ? Có thể bắn hạ mấy khẩu pháo kia từ vị trí của cô được không?"
"Ngọn núi chắn đường rồi, nên tôi không thể nhắm trực tiếp được. Nhưng tôi có thể bắn coilgun theo quỹ đạo vòng cung để né."
"Độ chính xác thì sao?"
"Khoảng 50%. Nếu ném bom rải thảm thì có thể quét sạch tất cả, nhưng như thế thì các anh cũng sẽ bị thổi bay."
Pháo chính của Baby Magnum vốn được thiết kế để bắn thẳng vào Object đối phương, chứ không phải để bắn xa theo quỹ đạo cong. Với những luồng gió hỗn loạn ở độ cao lớn, việc nhắm trúng một điểm chính xác là điều vô cùng khó khăn.
Trong lúc đó, đợt bắn thứ 3 rồi thứ 4 của railgun khiến mặt đất dưới chân Quenser và Heivia càng rung chuyển dữ dội. Có lẽ kẻ địch đã biết họ đang ẩn trong các khe nứt và đang cố nện bom để lôi họ ra.
Quenser không khỏi nhăn mặt khi những rung chấn làm tai cậu đau nhói, rồi bất chợt cậu ngẩng phắt đầu lên.
"Baby Magnum! Dù không thể nhắm chính xác, cô vẫn với tới được khu vực này, đúng không!?"
"Đ-đúng vậy. Tôi có thể, nhưng…"
"Tôi sẽ cho tọa độ! Lấy tọa độ 000212 làm chuẩn, nhắm vào W-11, J-18, G-26, M-19, L-27, B-20 và R-12! Dù có gió, với sai số cộng trừ 5 thì cũng sẽ không bắn trúng đồng đội! Lập tức cho mưa đạn coilgun xuống đó!"
"Tôi không nghĩ cách này sẽ giải quyết được kẻ địch."
"Cứ làm đi! Như thế là đủ giải quyết mọi thứ rồi!"
"Hả?"
Công chúa vẫn chưa hiểu Quenser đang nhắm tới điều gì, nhưng dường như cô nhận ra đây là tình huống mà từng giây đều quý hơn mạng sống. Không cần lời giải thích, cô lập tức làm theo chỉ thị.
Một âm thanh khác hẳn trước đó lan khắp khu vực. Bị kẹp giữa hai vách núi như bức tường khổng lồ, âm thanh ấy khi đến tai họ có phần trầm đục hơn.
Đạn coilgun của Baby Magnum vốn được bắn với tốc độ vượt xa âm thanh, nhưng lần này, chúng được giảm tốc (và giảm uy lực) để có thể rơi theo quỹ đạo cong xuống một điểm xác định. Hiếm hoi thay, âm thanh lại đến trước cả những viên đạn.
Nhưng đây không phải lúc để trầm trồ trước điều đó.
Quenser bám chặt mép khe nứt bằng cả hai tay, cậu treo người lơ lửng rồi hét vào radio gọi đồng đội.
"Cố chịu đựng! Các khe nứt sắp mở rộng và sập xuống rồi!"
"Này, rốt cuộc cậu làm vậy để làm gì hả!?"
Heivia làm theo trong trạng thái hoảng loạn hoàn toàn, nhưng lúc này, cậu chẳng còn thời gian để giải thích.
Những viên đạn coilgun bắt đầu trút xuống từ bầu trời.
Những khối thép khổng lồ cắm phập vào tầng đá gốc không chút thương xót khiến mặt đất rung lên như một cơn địa chấn. Mỗi viên nặng dễ đến cả tấn, đường kính xấp xỉ 1m. Rơi từ độ cao 3800m, chúng mang theo một động năng ở mức không tưởng.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Tuyết và băng vỡ tung, bị hất lên cao rồi đổ ập xuống các khe nứt như một trận tuyết lở. Quenser đã bám rất chặt, vậy mà tay cậu vẫn suýt trượt khỏi mép. Còn dưới chân, cậu không còn cảm giác gì nữa. Cơn chấn động đã xé rộng các khe nứt, và mảnh đất cậu vừa đứng lên đó đã biến mất. Ngay cả tầng đá gốc của Nam Cực cũng vỡ ra như kính bị đập nát.
"Khỉ thật! Bất kể là địch hay ta, pháo của Object đều điên rồ như nhau! Cái hố này chắc nhìn thấy được từ vệ tinh luôn đó!"
Heivia hét lên trong cơn hoảng loạn, cậu vừa cố quắp chân lên mép khe nứt vùa bò ra ngoài.
"Này, Quenser. Tớ không thích kết quả của cái yêu cầu đó chút nào! Thành thật mà nói, tôi chỉ mong sóng xung kích đủ mạnh để hất ngã mấy cái…"
Giọng cậu đột ngột nghẹn lại.
Cậu đã nhìn thấy rồi.
Những viên đạn khổng lồ nặng hàng tấn đã rơi xuống từ trên không làm nứt toác nền đá của Nam Cực, tạo ra một làn sóng xung kích dữ dội, thậm chí còn gây ra tuyết lở trên sườn núi xa xa.
Thế nhưng, 50 khẩu pháo kia… không bị trúng trực tiếp.
Chúng bị phủ kín bởi tuyết và mảnh băng, nhưng chừng đó dường như chẳng đủ để khiến chúng ngừng hoạt động.
"Chết tiệt!"
Cổ họng Heivia khô khốc. Bò hẳn lên trên chỉ đồng nghĩa với việc bị thổi tung thành từng mảnh. Nhưng trốn trong khe nứt cũng không được, vì trận oanh kích đã mở rộng nó, biến phần đất bên trong thành một vách đá dựng đứng.
Ngay lúc đó, Quenser trèo hẳn lên khỏi khe nứt và hét lớn.
"Cứ leo lên đi!"
"Cậu có biết mình đang nói cái quái gì không hả!?"
"Nếu không leo, cậu sẽ chết!"
Quenser đứng trên mặt đất, vừa hét lên những lời nghe như điên rồ, vừa dùng radio truyền mệnh lệnh tương tự cho các đồng đội khác. Heivia do dự, nhưng bức tường đầy khe nứt giờ đã là một vách đá trơn nhẵn, không còn chỗ để đặt chân. Chỉ cần tay cậu thả một chút thôi, cái chết sẽ chờ sẵn cậu bên dưới. Trước khi sức ở nửa thân trên cạn kiệt, cậu quyết định liều mạng bò lên gần như trong tuyệt vọng.
Và dĩ nhiên, vô số railgun lập tức chĩa nòng về phía họ.
Đó không phải thứ mà một con người bằng xương bằng thịt có thể né tránh.
"Khốn kiếp!"
Biết là vô ích, Heivia vẫn giương súng trường lên.
Nhưng rồi Quenser nói
"Không sao đâu."
Heivia muốn bật lại một câu kiểu như "Thế này mà gọi là ổn à?", nhưng kẻ địch đã ra tay trước.
Âm thanh kinh hoàng của những khẩu railgun khai hỏa giáng thẳng vào màng nhĩ và bóp nghẹt cả trái tim cậu.
Chỉ một phát bắn từ thứ đó thôi cũng đủ bẻ cong một chiến hạm Aegis làm đôi.
Heivia gần như nhắm chặt mắt lại, nhưng kết quả đã đến trước cả phản xạ đó.
"Hả?"
Cậu đứng sững mà ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.
Quả thật cậu có cảm thấy đau.
Nhưng đó chỉ là dư chấn. Nếu một viên đạn thực sự trúng vào cậu, cậu đã chết ngay tức khắc.
Những phát railgun nhắm về phía họ đã không hề trúng đích. Thay vào đó, chúng bay vọt đi theo những hướng hoàn toàn khác. Và không chỉ có vậy. Một số khẩu pháo bị phản lực đẩy ngược lại và lăn lùi về sau, một số khác thì đổ sập, thậm chí có cái còn bị hất ngược ra phía sau như tên lửa. Toàn bộ dàn railgun sụp đổ như một hàng domino.
Trong đầu Heivia tràn ngập đầy dấu hỏi.
"C-cái gì vậy? Chuyện quái gì vừa xảy ra thế?"
"Tớ đã đảm bảo rằng những cái neo cắm xuống đất để giữ các khẩu railgun không còn hoạt động nữa."
"?"
"Chính xác hơn là tầng đá gốc đã bị phá hủy, chứ không phải mấy cái neo."
Quenser vừa nói vừa đứng dậy khỏi tư thế nằm rạp.
"Những khẩu railgun và laser dùng cho Object vốn được thiết kế để lắp trên thân thể nặng 200000 tấn. Khi khai hỏa, sóng xung kích và nhiệt bức xạ của chúng sẽ tản ra khắp nơi. Vì vậy, chúng không bao giờ được dùng để phòng thủ căn cứ, bởi với chúng, đòn tấn công của phe mình cũng nguy hiểm chẳng kém gì của địch."
"Thế thì liên quan gì tới chuyện này?"
"Khi đặt trên mặt đất, uy lực của chúng lớn đến mức chính sóng xung kích sẽ làm khẩu railgun bị hất đổ. Để tránh điều đó, chúng buộc phải cắm những cái neo sâu hơn 10m xuống lòng đất. Nhưng mà…"
"Trận oanh kích của Công chúa đã phá nát cả tầng đá gốc…"
"Đúng vậy. Neo không còn tác dụng nữa. Phát bắn đầu tiên trượt mục tiêu cũng vì chính phát khai hỏa đó làm các khẩu pháo nghiêng đi. Sau đó thì chẳng khác gì một đứa trẻ cầm khẩu magnum bắn bằng một tay. Chúng tự tiêu diệt chính mình. Trong lúc né đường bắn của những khẩu pháo đã đổ, chúng ta phải tiến lên cắt đứt cáp cấp điện. Vẫn còn vài cái có thể hoạt động đấy."
"Vậy thì chúng ta chỉ cần tìm ra bọn đã điều khiển chúng."
"Tớ nghĩ tớ đoán được rồi."
Quenser hất cằm về phía trạm quan sát của Vương Quốc Chính Thống, nơi đang trở nên náo loạn một cách rõ rệt. Rõ ràng kẻ địch đã điều khiển dàn pháo từ xa, chúng lợi dụng hơi ấm trong đó để tránh cái lạnh khắc nghiệt. Và giờ đây, con át chủ bài cuối cùng của chúng đã bị nghiền nát không thương tiếc, nên việc chúng hoảng loạn cũng là lẽ tự nhiên.
"Đi tìm vị trí thuận lợi hơn trước khi chúng kịp bắn trả đi."
Quenser nói, đặt tay lên vai Heivia.
"Khi một cuộc đấu súng thực sự bắt đầu, tớ chẳng giúp được gì đâu. Lúc đó, cậu chịu trách nhiệm nhé, Heivia."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
