Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 25

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 2 - Chương 2: Cuộc đua ba chân leo lên núi là chuyện sống còn - Trận chiến của những viên đạn ở dãy núi Iguazu (Phần 5)

Chương 2: Cuộc đua ba chân leo lên núi là chuyện sống còn - Trận chiến của những viên đạn ở dãy núi Iguazu (Phần 5)

Kế hoạch hiện tại của họ là đổ bộ lên bờ biển thuộc khu vực Iguazu ở Nam Mỹ.

Mục tiêu của họ là tiêu diệt tập đoàn Mass Driver, được cho là đang ẩn mình sâu trong đất liền.

Khi buổi họp tiền nhiệm vụ khép lại, công việc bảo dưỡng trên Object của Công chúa cũng vừa hoàn tất. Những sợi cáp chằng chịt nối từ các tàu sân bay đổ bộ được tháo ra, giải phóng Baby Magnum khỏi xiềng xích. Công chúa chậm rãi điều khiển Object rời khỏi khoảng trống giữa hai con tàu rồi bất ngờ tăng tốc lên 300 km/giờ trong chớp mắt. Baby Magnum là một Object đa nhiệm thế hệ 1, nên khi được gắn phao được thiết kế đặc biệt, nó có thể phô diễn sức mạnh của mình kể cả trên mặt biển.

Ngay cả từ boong tàu, đất liền cũng đã hiện ra trước mắt.

Khi Quenser dõi theo Object khổng lồ rời đi, Heivia gọi cậu lại.

"Chúng ta sắp đổ bộ rồi, Quenser. Xuống dưới thôi. Khả năng bị dính đạn không cao, nhưng chúng ta vẫn đang trong tầm bắn của lựu pháo."

"Mũi của tàu sân bay đổ bộ có thể mở ra như cánh cổng khổng lồ, đúng không nhỉ?" 

Quenser hỏi thế khi chạy về phía Heivia. Trên một góc boong phẳng, những đường kẻ hình chữ nhật phân chia một khu vực riêng, đó là thang nâng vốn được thiết kế để đưa tiêm kích nhỏ lên boong.

Cả hai đứng trên thang nâng đi xuống trong 30 giây ngắn ngủi.

Bước vào bên trong, Heivia nói tiếp.

"Vai trò của con tàu này rất đơn giản. Nó lao thẳng vào, dùng lớp giáp dày để đỡ mưa đạn. Khi áp sát bờ, mũi tàu mở ra như cổng thành. Sau đó, đội đổ bộ, tức là chúng ta sẽ xông ra cùng tiếng hô xung trận."

"…Nghe như đơn vị cảm tử vậy."

"Công chúa sẽ đi trước và dọn sạch bãi biển để điều đó không xảy ra." 

Heivia đáp với giọng đầy mệt mỏi. 

"Cô ấy sẽ được thưởng nếu tiêu diệt được Mass Driver đang tiến về Nam Mỹ, nhưng trước hết, chúng ta phải đặt chân lên đất liền. Hãy mau kết thúc cái màn tắm biển phiền phức này và đưa Công chúa lên bờ."

Hai người tiến về phía mũi tàu.

Có một không gian giống như kho chứa lớn nằm ở đó, nó chật kín binh sĩ cùng những phương tiện hạng nặng chở thiết bị và vật tư bảo trì Object.

Heivia ngồi xuống một chỗ bất kỳ, tháo rời khẩu súng trường và bắt đầu tinh chỉnh từng bộ phận.

"Khi Công chúa đã bảo đảm an toàn trên bãi biển, chúng ta sẽ bắt đầu đổ bộ. Lên bờ rồi, ta sẽ dựng cơ sở bảo trì và một sân bay dã chiến. Những thứ khác như doanh trại sẽ được vận chuyển bằng máy bay qua sân bay đó. Chỉ với con tàu này thì không thể chở nổi hơn trăm phương tiện cần thiết dcc."

Quenser cau mày, cậu vừa kiểm tra lượng thuốc nổ vừa thử radio.

"Nếu Công chúa tiện lợi đến vậy, sao chúng ta không ở lại trên tàu luôn?"

"Đừng ngốc thế. Baby Magnum của Công chúa có thể hoạt động cả trên biển lẫn đất liền, nhưng để chiến đấu trên biển thì nó cần cái phao đặc biệt đó. Chiến trường chính của nó vẫn là đất liền. Nếu không tháo phao ra, Công chúa không thể tiến sâu vào chiến trường Iguazu. Chúng ta phải giăng lưới ở một đầu bãi biển và dùng một số lượng lớn chất phân cực tự phân hủy để tạo chỗ đứng cho cô ấy."

"Xem ra không đơn giản chút nào." 

Quenser thở dài, giọng cậu trở nên thất vọng.

Bất chợt, một tín hiệu đồng minh vang lên từ chiếc radio mà cậu đang kiểm tra, đó là từ Công chúa, người đã đến bãi biển và đang dò tìm kẻ địch.

"Công việc này chán thật."

"Đỡ hơn là giết người, đúng không?" 

Quenser đáp.

"Chờ tất cả các anh mới là chán." 

Công chúa thở dài. 

"Quenser, anh nói mình chưa biết nên nghiên cứu đề tài gì, đúng không? Vậy thì thử nghĩ cách di chuyển giữa đất liền và biển mà không cần thay đổi linh kiện xem."

"Công chúa hôm nay có vẻ cáu kỉnh nhỉ." 

Heivia xen vào.

Như để xác nhận lời anh, một khoảng lặng đáng sợ kéo dài trong một thời gian không ngắn.

Cuối cùng, công chúa lên tiếng.

"Lúc nãy, tôi nhận được email mời tham gia một trận giả chiến. Nói là mời chứ chẳng khác gì là mệnh lệnh. Nó sẽ diễn ra tại khu Normandy trong một tháng nữa."

"Ồ, đó là quốc gia trung tâm của Vương Quốc Chính Thống. Một sân khấu đẹp đấy. Cô sẽ tha hồ phô diễn khí phách của mình."

"Tôi chỉ đóng vai kép phụ thôi." 

Công chúa nói với giọng không vui. 

"Anh đã nghe về Bright Hopper chưa?"

"Hả?" 

Quenser nhíu mày.

 "À, đúng rồi. Đó chẳng phải Object tiên tiến đang được chế tạo sao? Tôi nghe nói toàn bộ trang bị của nó tập trung vào laser. Không chỉ dùng tĩnh điện để làm thân hình khổng lồ lơ lửng, nó còn có đôi chân như châu chấu để đạp đất và di chuyển với tốc độ kinh người. Nó đã hoàn thành rồi à?"

"À mà này, Elite điều khiển nó là trưởng nam của một gia tộc quý tộc đầy quyền thế. Để tạo khác biệt với các Object khác, họ còn thuê hẳn một thợ mộc bậc thầy để làm nội thất trông như bên trong một lâu đài hoàng gia."

"Ừ, tớ cũng nghe đủ thứ lời đồn như vậy." 

Quenser đáp. 

"Chẳng hạn như họ đã cẩn thận chế tạo và thử nghiệm 3 lò phản ứng nguyên mẫu trước khi dựng nên Object hoàn chỉnh. Nhưng thật giả thế nào thì tớ chịu."

Nói là một trận giả chiến giữa hai Object, nhưng nếu Công chúa đánh ngang cơ, hay thậm chí đánh bại Bright Hopper, thì buổi ra mắt của Object mới ấy sẽ bị hủy hoại. Nói cách khác, giới thượng tầng của Chính Thống Vương Quốc đã ngầm ra lệnh cho cô phải thua.

Heivia buông lời với không chút hứng thú: 

"Cô không thể nhẹ tay cho xong chuyện theo ý họ à?"

"Nếu làm vậy, truyền thông sẽ soi bảng thông số và nói rằng Baby Magnum đáng lẽ phải làm tốt hơn. Rồi họ sẽ kết luận Elite của nó kém cỏi."

"Trời ạ, đúng là phiền phức…"

"Tôi không hề muốn điều đó. Thông số của Bright Hopper được cho là vượt trội, nên có lẽ tôi nên quyết định không nương tay và chiến đấu nghiêm túc." 

Công chúa nói, giọng nói của cô toát ra một khí thế nguy hiểm, như thể đang báo trước một cơn bão đang tích tụ. Nhưng công việc vẫn chờ, nên cô nhanh chóng tiếp lời. 

"Tôi đã kiểm tra xong khu vực được chỉ định… Tôi đang thu được rất nhiều tín hiệu kim loại từ sườn núi."

"Rất nhiều tín hiệu kim loại?"

Sự căng thẳng lập tức kéo chặt tim Quenser và Heivia, nhưng một tín hiệu khác chen ngang từ tàu sân bay đổ bộ.

"Charlemagne gọi Baby Magnum. Theo báo cáo, ngọn núi đó chứa nhiều quặng sắt. Hãy cân nhắc điều này."

"Quặng sắt?" 

Công chúa im lặng trong giây lát. 

(Nhưng không có bằng chứng xác thực.)

"Charlemagne gọi Baby Magnum. Chúng tôi đã quét khu vực bằng vệ tinh, hiện không phát hiện xe bọc thép hay phương tiện tương tự nào. Kể cả nếu những tín hiệu kim loại đó là vũ khí của địch, chúng cũng cần số lượng phương tiện hậu cần gấp nhiều lần để duy trì."

"Thấy chưa," 

Công chúa nói với giọng hờ hững như thể chuyện chẳng đáng bận tâm.

"Thật sao?" 

Quenser vẫn hoài nghi. 

"Ờm… nếu đó không phải quặng sắt mà là các trận địa pháo ngụy trang, thì chính chúng ta sẽ gặp rắc rối. Với lớp giáp dày của Object quanh cô, có lẽ cô không cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của chuyện này."

"Ừm. Tôi đã nói là không có vấn đề, thì tức là không có vấn đề."

"Rồi rồi. Nhưng nếu mấy tín hiệu kim loại đó đúng là pháo địch, cô phải làm cho tôi một chiếc bavarois đặc biệt, hình… ngực. Và dĩ nhiên là phải làm trước mặt mọi người."

Một âm thanh như thứ gì đó vừa bốc hơi vang lên.

Baby Magnum đã bắn một phát laser cảnh cáo từ một trong các pháo chính, sát sườn núi nhất có thể mà không chạm tới. Bụi và hơi ẩm trong không khí bị nung cháy, một tia sáng cam rạch ngang khoảng không trống rỗng.

"Không có phản ứng. Không có ai ở đó."

"Tôi không đùa đâu, nếu cô sai thì cô phải làm cái bavarois đó."

"Đủ rồi." 

Froleytia cắt ngang. 

"Báo cáo từ Công chúa sẽ được ưu tiên. Được rồi, chúng ta lên bãi biển và tháo ‘phao cứu sinh’ của Công chúa ra. Sẽ rất tệ nếu kẻ địch phát hiện chúng ta trong lúc chuyển đổi. Đưa Công chúa lên đất liền và để cô ấy có thể di chuyển tự do trước khi bị chú ý. Đó là cách tốt nhất để kết thúc nhiệm vụ này trong an toàn!"

Có lẽ mệnh lệnh ấy cũng đã tới buồng lái của Charlemagne, bởi con tàu đã đột ngột tăng tốc. Quenser cảm nhận rõ lực quán tính kéo ngược người cậu về phía sau.

Giọng Froleytia vang lên, khi cô tiến hành kiểm tra lần cuối.

"Chúng ta sẽ tiến vào bờ trong 5 phút nữa. Ta sẽ lao thẳng xuống biển bằng xuồng cánh ngầm và chạy trực tiếp tới đất liền. Ưu tiên hàng đầu của chúng ta là tháo phao khỏi Object của Công chúa. Nếu cần thiết, đừng bận tâm chuyện thiết bị rơi xuống biển. Phụ tùng thay thế có thể được vận chuyển bằng máy bay. Toàn bộ binh sĩ không trực tiếp thực hiện nhiệm vụ này phải bảo vệ và phối hợp với những người liên quan. Hết!"

Vừa dứt những lời ấy, Quenser và những người khác bắt đầu chuyển động. Họ chạy dọc theo sàn rộng nghiêng dần về phía trước, leo lên những chiếc xuồng cánh ngầm đang chở theo các phương tiện cỡ lớn.

Dù không hề cố ý, nhưng Quenser và Heivia lại tình cờ lên cùng một xuồng. Khoảng 20 binh sĩ khác cũng ở đó.

Rồi thời khắc cũng tới.

Tiếng còi hú vang lên. Bức tường dày như cổng thành trước mặt họ mở sang hai bên. Các thiết bị cố định xuồng tự động nhả ra, và từng chiếc xuồng cánh ngầm trượt xuống đại dương.

Họ đang cách bờ khoảng 3km.

Hơn 10 chiếc xuồng rời khỏi tàu sân bay đổ bộ Charlemagne và nối đuôi nhau lướt đi, khoảng cách giữa chúng gần như bằng không. Và chưa dừng lại ở đó, 8 tàu sân bay đổ bộ khác cũng đồng loạt thả xuồng.

Dưới đáy xuồng là những cấu trúc như cánh chim giúp xuồng rẽ nước khi lao tới. Chính lực cản ấy nâng thân xuồng lên khỏi mặt biển và giảm thiểu ma sát, để chúng gần như bay trên làn nước với tốc độ hàng chục ki-lô-mét mỗi giờ.

Chỉ cần 2-3 phút nữa thôi, họ sẽ chạm tới bãi biển.

Quenser siết chặt tay vịn, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Đất liền đã hiện rõ. Một vùng đất chưa được khai phá với bãi biển ngổn ngang gỗ dạt và rác rưởi. Phía sau là một ngọn núi nhỏ cao chừng trăm mét. Theo lời Công chúa, không hề có dấu hiệu binh lính hay Object địch trên bãi.

Thế nhưng…

"Này, vừa có thứ gì lóe lên phải không!?" 

Heivia hét lớn.

Từ sườn ngọn núi phủ xanh kia, một vật thể lao vút lên không trung, hướng thẳng về phía họ. Ánh mặt trời phản chiếu trên thân viên đạn và nó lóe lên như lưỡi gươm.

(Railgun!?)

Ý nghĩ ấy dâng lên tâm trí Quenser, nhưng cậu không kịp nói ra thành lời.

Quả đạn nặng nề vẽ một đường cong cao trên bầu trời rồi rơi xuống một cách lạnh lùng với tốc độ Mach 5, nhắm thẳng vào mặt biển nơi họ đang lao đi.

Một tiếng nổ long trời vang lên, cột nước khổng lồ xuất hiện.

Tầm nhìn của Quenser chìm trong biển nước trắng xóa. Họ đã tránh được cú đánh trực diện, nhưng mặt biển bị xáo động, và chiếc xuồng bị hất tung lên không như thể biển cả đã hóa thành bệ phóng tên lửa. Khi rơi xuống, thân xuồng bị chấn động dữ dội, tay Quenser bật khỏi tay vịn. Tí nữa thì cậu đã bị nuốt chửng bởi sóng nước.

Giữa lằn ranh sinh tử, Quenser lại giơ tay lên trời và hét lớn.

"Yahoo! Bavaroisiiiiiiiiisss!"

"Tại sao cậu lại cười toe toét mà ăn mừng thế hả!? Chúng đang bắn chúng ta đấy!"

Và đó mới chỉ là khởi đầu.

40 đến 50 quả đạn khổng lồ nối nhau xé gió, vẽ nên những quỹ đạo chết chóc được trên bầu trời.

Quenser lập tức chộp lấy radio và gào lên về phía Công chúa trong Object của cô.

"Bắn hạ chúng đi!"

"…!"

Công chúa đã làm theo yêu cầu vô lý của cậu.

Trong số 100 loại vũ khí lớn nhỏ của cô, các laser phòng không bắt đầu khai hỏa.

Âm thanh xèo xèo của nước bị bốc hơi bùng lên. Ánh sáng cam hóa thành những chùm tia thiêu đốt bụi và đất trong không khí. Những chùm tia đó xuyên qua các quả đạn railgun bay ở tốc độ Mach 5, nung chảy chúng ngay giữa không trung.

Nhưng ngay cả Object cũng có giới hạn.

Khoảng 1/3 số đạn vẫn lọt qua được. Tên lửa hành trình cỡ lớn hay tiêm kích chiến đấu thì là một chuyện khác, nhưng các quả đạn railgun đơn giản là quá nhỏ. Mà cho dù cô có thể xử lý được các mục tiêu nhỏ như lựu pháo hay tên lửa tầm ngắn, nhưng tốc độ của railgun vẫn quá lớn.

Những khối thép lọt qua được mạng lưới phòng không trút xuống phía Quenser và những người khác không thương tiếc.

Nhiều cột nước bắn thẳng lên trời.

Sóng xung kích từ các quả đạn rơi xuống nước đánh trúng Quenser, và cậu thấy một chiếc xuồng cánh ngầm gần đó bị nghiêng hẳn sang một bên, giống như một chiếc xe chạy chỉ bằng hai bánh trong phim hành động. Sau đó nó lật hẳn và úp ngược hoàn toàn.

"Chết tiệt!"

"Tiếp tục đổ bộ! Nếu không trúng trực tiếp thì các cậu sẽ không chết đâu! Quay đầu lại lúc này chỉ khiến các tàu sân bay đổ bộ bị bắn trúng! Cứ tiếp tục tiến lên và phối hợp với Công chúa để nhanh chóng dập tắt hỏa lực địch! Đó là cách để các cậu sống sót!" 

Froleytia hét lên qua radio.

Heivia bám chặt tay vịn bằng toàn bộ sức lực và nghiến chặt răng.

"Khốn kiếp! Chuyện này đúng là điên rồ! Bà chỉ huy đó đúng là đồ tàn nhẫn! Giọng cô ta lúc nào cũng nghe vui vẻ khi ra mấy mệnh lệnh kiểu này!"

"Ừ, và cơ thể cậu cũng run bần bật y như vậy mỗi khi nghe lệnh đấy thôi, Heivia!"

"Này, Quenser. Cậu có nghĩ Object của tập đoàn Mass Driver đang được giấu trong ngọn núi đó không? Nếu như cả ngọn núi đó thực chất chính là Object bị che dưới một đống đất đá thì sao!?"

"Không thể nào! Các khẩu railgun đang bắn từ những vị trí cách nhau 500m! Rất có thể chuyện này giống như ở Nam Cực! Chúng đào hố trên sườn núi, nhét các khẩu railgun dự phòng của Object vào trong rồi ngụy trang bằng thảm thực vật!" 

Quenser hét lên khi bật công tắc radio.

Cậu đang nói chuyện với buồng chỉ huy của Charlemagne.

"Đây là Quenser! Tôi có câu hỏi cho người nào đó trên tàu có dữ liệu từ vệ tinh. Có phát hiện con người nào trên ngọn núi đó không!?"

"Đây là Charlemagne. Không phát hiện dấu hiệu nhiệt hay tín hiệu điện từ nào cho thấy có sự hiện diện của con người. Rất có thể các khẩu pháo dự phòng đang được bắn bằng cơ chế điều khiển từ xa."

"Có phát hiện nhà ở hay công trình nào của con người ở đó không!?"

"Không phát hiện được. Thứ duy nhất chúng tôi thấy ở đó là các khẩu pháo dự phòng."

"Được." 

Quenser đổi tần số và liên lạc với Công chúa. 

"Baby Magnum, cô không cần lo lắng về việc dân thường bị liên lụy."

Lúc đó, Quenser hít sâu một hơi rồi hét lên hết sức mình.

"Đừng nương tay! Thổi bay cả ngọn núi đó đi!"

Một tiếng gầm lớn vang lên.

Bảy khẩu pháo chính của Baby Magnum được đặt trên bảy cánh tay tỏa ra. Phần gốc của mỗi khẩu pháo có thể xoay như kính hiển vi để thay đổi loại pháo phù hợp với mọi tình huống.

Lúc này, nó đang bắn các pháo plasma bất ổn định.

Một loại khí đặc biệt được nạp vào nòng, và một lượng điện khổng lồ được sử dụng để tạo ra plasma nhân tạo. Sau đó plasma được bắn về phía mục tiêu. Tầm bắn tối đa của nó vào khoảng 10km, nhưng cự ly có thể xuyên phá một Object địch vào khoảng 3 hoặc 4km. Đây là một trong những vũ khí mạnh nhất của Baby Magnum.

Thay vì tập trung cả bảy khẩu pháo vào một điểm, hỏa lực được dàn trải đều khắp ngọn núi.

"Wow. Đúng là Nam Mỹ, nhìn là biết ngay, có cả cây cọ mọc tự nhiên kìa. Mấy bộ quân phục dài này thật sự không hợp chút nào. Nóng thế này nên tớ cứ nghĩ là sẽ thấy mấy cô gái mặc bikini quanh đây cơ."

"Chỉ có 19 độ thôi, nên tớ nghĩ vẫn hơi sớm để mặc bikini đấy. Giờ là tháng mấy rồi nhỉ? Ở quê nhà thì chắc cậu đã bắt đầu muốn mặc áo khoác lại rồi."

"Tớ không quan tâm. Cứ mang mấy cô bikini ra đây là được."

Trong lúc nhìn vào thiết bị cầm tay, Quenser lau nước biển và mồ hôi trên mặt. Cậu thậm chí không nhận ra rằng làm vậy chỉ khiến cát bôi đầy mặt mình.

Heivia bật các cảm biến hồng ngoại và tử ngoại trên khẩu súng trường của mình, cũng như microphone dùng để thu các âm thanh ở xa.

"Chuyện này đã trở thành một mớ hỗn loạn thực sự, ngay cả đối với chiến tranh. Tác chiến trong lãnh thổ của Vương Quốc Chính Thống đã là một chuyện, nhưng chúng ta có thực sự nên xâm nhập vào vùng đất thậm chí không thuộc về mình mà không có sự cho phép không?"

"Nghĩ lại thì, Iguazu thuộc về ai nhỉ? Vì tập đoàn Mass Driver đang chạy trốn tới đây, nên tớ đoán nó không thuộc về Tập Đoàn Tư Bản."

"Nó độc lập. Nói cách khác, nó là một khu vực trống."

"?"

"Sau sự sụp đổ của Liên Hiệp Quốc, các quốc gia trên thế giới tan rã, chia cắt, sáp nhập lẫn nhau và vẽ lại biên giới quốc gia. Với các cường quốc thế giới như Vương Quốc Chính Thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tôn Giáo, bản đồ thế giới bị chia cắt thành những mảng màu như kính màu. Tuy nhiên, có một số khu vực không thuộc về bất kỳ cường quốc nào."

"Ý cậu là mấy chế độ độc tài kiểu quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương à?"

"Không hẳn. Ở đó thậm chí còn không có chính phủ. Phong tục của người bản địa chính là luật lệ. Một số khu vực không kịp gia nhập bất kỳ cường quốc nào do các vấn đề chính trị trong thời kỳ Liên Hiệp Quốc sụp đổ đến giờ vẫn bị bỏ lơ, không mang màu sắc nào."

 Heivia cẩn thận kiểm tra xung quanh bằng các cảm biến trên súng. 

"Những nơi như thế này thường được các tổ chức tội phạm dùng làm điểm trung chuyển. Chúng luân chuyển tiền qua đó, cất giấu vũ khí và làm nhiều việc khác. Tuy nhiên, những tội phạm chuyên nghiệp đó thường hoạt động bằng cách nhảy từ khu vực trống này sang khu vực trống khác, nên việc có kẻ cố gắng thiết lập sự hiện diện lâu dài ở đó như tập đoàn Mass Driver đang làm là khá hiếm."

"Vậy là tự nhiên có Object của hai thế lực nước ngoài kéo vào bắn phá nơi này. Đúng là xui xẻo cho những ai bị vạ lây."

"Không chỉ riêng những nơi như thế này. Bất kể chiến trường ở đâu, nó cũng chỉ mang lại rắc rối cho những người sống ở đó."

Khi họ đang nói chuyện, giọng của một binh sĩ khác vang lên trong radio.

"Khu vực C, không phát hiện binh lính địch. Tất cả những gì chúng tôi tìm thấy chỉ là các nòng pháo bị chôn trong đất và những sợi cáp điện dày được nối với thứ gì đó."

Heivia chen vào và nói vào radio của Quenser.

"Khu vực H, bên này cũng không tìm thấy gì cả. Chúng tôi đã sử dụng toàn bộ cảm biến hiện có, nhưng chỉ phát hiện đất và đá."

Những báo cáo tương tự lần lượt được gửi về. Có vẻ như ngay từ đầu đã chẳng có binh lính địch nào ở đây, hoặc là họ đã nhanh chóng thu gom trang bị và rút lui trong vội vã.

Đột nhiên, Froleytia lên tiếng.

"Việc tháo phao biển của Baby Magnum đã hoàn tất. Các nhóm ở khu vực A-D quay về và bắt đầu chuẩn bị thiết bị cho sân bay dã chiến. Các nhóm ở khu vực E-H mở rộng phạm vi tìm kiếm ra toàn bộ khu vực trong bán kính 5km. Khi công việc hoàn tất, chúng ta sẽ gọi máy bay vận tải tới. Nếu các cậu không xong việc, thì nhà tắm và giường ngủ sẽ không tới được đâu, nên hãy tự chuẩn bị tinh thần."

"Chết tiệt, chúng ta ở khu vực H. Vậy là phải ở lại đây rồi."

"Ừ, nhưng san phẳng mặt đất bằng máy kéo để làm đường băng hay dựng tháp ra-đa cũng đâu phải chuyện nhẹ nhàng gì đâu."

"Sau câu đó, cậu không được phép than phiền nếu chúng ta đụng độ thẳng mặt Object của tập đoàn Mass Driver đấy."

Quenser và Heivia tiếp tục tiến sâu vào vùng đất Iguazu trong trạng thái căng thẳng, nhưng trái với dự đoán, họ không tìm thấy thêm gì. Địa hình dốc nhẹ khi họ tiến vào đất liền. Khu vực này trông giống như một đồn điền cà phê, vì có rất nhiều cây cao khoảng 3 hoặc 4m được trồng thành hàng trên vùng đồng bằng tương đối bằng phẳng.

Heivia cúi nhìn xuống chân mình.

"Chúng ta được lệnh tìm kiếm, nhưng nếu bọn chúng bay đi bằng trực thăng thì sẽ chẳng còn lại gì đâu. Ngay cả mùi cũng sẽ mất."

"Đồ ngốc. Nếu trực thăng lơ lửng gần mặt đất, luồng gió từ cánh quạt sẽ làm cỏ bị ép rạp thành hình tròn tại chỗ đó. Cậu biết mấy khẩu pháo dự phòng đó to cỡ nào rồi đấy. Không thể nào xóa sạch mọi dấu vết được đâu."

"Thật sao? Chúng ta đã được chào đón khá dữ dội, vậy mà giờ lại chẳng thấy lấy một tên lính địch nào trong khu vực. Có thể bọn chúng đã dựng chỗ này từ lâu rồi. Nếu vậy thì tớ nghĩ là chẳng còn lại bao nhiêu manh mối," 

Heivia bực bội nói khi nhìn những hàng cây xung quanh. 

"Có người đã trồng tất cả mấy cái cây này."

"Nhân tiện, tại sao khu vực này lại được gọi là Iguazu?" 

Quenser hỏi.

"Vì sông Iguazu, một trong những con sông lớn nhất thế giới. Vào mùa mưa, nó có thể mở rộng tới 4km."

"Ừm. Vậy là người ta xây thành phố quanh con sông lớn đó?"

"Không, sông Iguazu thực ra cách đây hàng trăm ki-lô-mét cơ. Rất nhiều con sông nhân tạo kéo dài từ đó ra như các nhánh đấu trong sơ đồ giải đấu, cung cấp nước cho từng khu vực. Có vẻ nguồn nước của khu vực này được kiểm soát bởi đập Iguazu. Nhưng…" 

Heivia bỏ lửng câu nói.

Những cây cà phê được trồng thành hàng ngay ngắn, nhưng chúng không có dấu hiệu bị gãy. Nói cách khác, không có vẻ gì là một Object khổng lồ đã đi qua nơi này.

" Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Đừng nói là bọn chúng dùng một sợi cáp điện dài cả trăm ki-lô-mét để bắn chúng ta từ ngoài lãnh thổ nhé."

Mà kể cả nếu có như vậy, họ cũng không thể nào thu hồi được sợi cáp đó trong thời gian ngắn như thế. Cũng không có dấu hiệu đất bị xáo trộn cho thấy nó từng được chôn xuống.

Suy nghĩ một lúc mà không tìm ra câu trả lời, Quenser thở dài.

"Vậy là chỉ còn lại mấy khẩu pháo dự phòng giống như ở Nam Cực. Điều đó chỉ khiến tớ có linh cảm không lành."

Heivia nhún vai và nói. 

"Tớ có thể không hiểu rõ toàn bộ tình hình, nhưng tớ biết mình sẽ báo cáo thế nào." 

Rồi cậu nói vào radio. 

"Đây là Heivia. Chúng tôi đã quét khu vực được chỉ định nhưng không tìm thấy dấu vết của tập đoàn Mass Driver. Ít nhất là hiện tại, không có binh lính địch ở đây."

"Có ổn không? Nếu chúng ta không điều tra thêm bất cứ điều gì đáng ngờ, rất có thể sẽ lại bị một khẩu railgun chôn trong hố bắn trúng nữa đấy," 

Quenser lẩm bẩm.

Tuy nhiên, Froleytia dường như đã hài lòng với những gì họ biết ở thời điểm hiện tại.

"Làm tốt lắm. Tôi không nghĩ các cậu có thể tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đó chỉ bằng cách đứng đó suy nghĩ vài phút. Chúng ta có thể thong thả suy xét mọi chuyện khi căn cứ hoàn thành. Quenser, Heivia, quay về đây."

"Ugh. Cô chia các nhóm làm 2, nhưng rốt cuộc bọn tôi vẫn phải chuẩn bị sân bay à?"

"Không. Vì các cậu đã hoàn thành nhiệm vụ được giao, nên các cậu có quyền nghỉ ngơi một chút. Vì đây không phải là việc khẩn cấp, các cậu có thể thong thả quay về miễn là có mặt trước khi mặt trời lặn. Mặc dù cá nhân tôi cho rằng căn cứ là nơi dễ nghỉ ngơi nhất, vì đó là nơi an toàn nhất ở đây."

Liên lạc kết thúc.

Quenser và Heivia nhìn nhau.

"…Chúng ta nên làm gì đây? Về thẳng căn cứ luôn à?"

"Phiền thật. Chúng ta đã đi bộ 5km tới đây rồi. Tớ muốn ít nhất cũng nghỉ một chút để hồi lại thể lực trước khi quay về."

Cả hai ngồi xuống ở vị trí được che khuất sau một cây cà phê. Họ lấy khẩu phần ăn không mùi vị ra khỏi túi và bắt đầu ăn thứ thức ăn to như cục tẩy khổng lồ đó.

"Chết tiệt. Không thể làm gì với mấy khẩu phần này à? Chúng chẳng làm được gì ngoài việc dạy cho người ta biết trân trọng thức ăn đàng hoàng."

"Tớ nghe nói bộ phận phát triển thực phẩm đang nghiên cứu những thứ như ruộng dạng công-te-nơ. Bằng cách tập hợp các loài cây dại có thể thu hoạch chỉ khoảng một tuần sau khi còn là hạt giống, họ có thể đảm bảo nguồn cung thực phẩm hiệu quả hơn so với việc phải vận chuyển khẩu phần bằng máy bay."

"Nhưng chẳng phải như vậy thì toàn là rau… hay đúng hơn là cây dại ăn được à?"

"Đây là lần đầu tớ tham gia một chiến dịch đổ bộ, vậy sau khi xây dựng khu căn cứ ở bãi biển xong thì chúng ta sẽ làm gì?"

"Hửm? Trước tiên, Object của Công chúa sẽ tiến sâu vào đất liền và lên vùng núi. Trong lúc đó, chúng ta sẽ dùng nửa ngày để từ từ đưa đoàn xe tiến lên. Bằng cách lặp lại quá trình đó, chúng ta sẽ di chuyển khu căn cứ lên tuyến đầu cách bờ khoảng 100km."

Các cơ sở lớn trông như những tòa nhà thực chất được cấu thành từ nhiều phương tiện. Để di chuyển căn cứ, chúng phải được tháo rời rồi lắp ráp lại, nên việc đó tốn rất nhiều công sức.

"Như vậy thì mất thời gian quá. Chẳng phải chúng ta nên giải quyết chuyện này nhanh chóng sao? Tập đoàn Mass Driver có thể đã trốn thoát trong lúc chúng ta làm việc này. Tuyến đường của chúng được cho là từ Trung Mỹ xuống Nam Mỹ, nhưng chúng cũng có thể quay đầu giữa chừng mà."

"Chỉ cần Công chúa bắt kịp được chúng là không vấn đề gì. Nhiệm vụ của chúng ta chỉ là ở lại phía sau và tiếp tế cho cô ấy. Chúng ta không cần làm gì khác ngoài việc mở rộng phạm vi hoạt động của Công chúa. Cậu còn nhớ chúng ta đã khổ sở thế nào khi mất Object ở Alaska không? Đó chính là lợi thế của chúng ta lần này. Một khi Công chúa tới được chiến trường thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Nếu mọi việc được giải quyết xong trước khi chúng ta tới tuyến đầu, thì có gì quan trọng đâu?"

"Vậy nếu tập đoàn Mass Driver có Object thì sao?"

"Bản thân Object đó có thể chạy thoát. Tuy nhiên, toàn bộ thiết bị và cơ sở bảo trì thì sẽ mất nhiều thời gian hơn. Nếu đến lúc đó, chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá vì vừa chạy trốn vừa bỏ lại đơn vị bảo trì của mình."

"Tớ hiểu rồi." 

Quenser lẩm bẩm.

Việc được hành động riêng lẻ để quyết định thắng bại được thực hiện trong một khung thời gian tính bằng ngày khiến cậu thiếu niên đó khó mà thực sự nắm bắt được độ dài của mọi thứ. Tuy nhiên, đó chính là cách các chiến dịch quân sự vận hành. Vào thời kỳ mà thiết giáp hạm, tàu sân bay và tàu ngầm còn được sử dụng rộng rãi, một chiến dịch đơn lẻ còn kéo dài hơn thế nữa.

"Nhưng…" 

Heivia bắt đầu. 

"Cậu đã nhắc tới chuyện này trước đó rồi, Quenser, nhưng nếu tập đoàn Mass Driver thực sự có một Object, cậu nghĩ nó đang ở đâu?"

"Theo bản đồ thì khu vực này có các mỏ than. Cậu nghĩ họ có thể giấu một Object cao 50m trong đó không?"

"Không, mấy thứ đó nặng tới 200000 tấn đấy. Mỏ than chắc sẽ sập nếu có thứ như vậy chui vào."

"Giống như ở Nam Cực, chúng ta lại không thể tìm ra Object đã cung cấp năng lượng cho mấy khẩu pháo dự phòng."

Quenser ngước nhìn lên bầu trời một lúc.

Cậu nhai khẩu phần ăn không mùi vị và dẻo như cao su.

"Cậu nghĩ họ thực sự đã phát triển được một Stealth Object không thể bị ra-đa hay vệ tinh phát hiện à? Này, Heivia… Heivia?"

Khi cậu hạ ánh mắt từ bầu trời xuống, người bạn kia của cậu đã biến mất.

Cậu nhìn quanh trong bối rối cho đến khi…

"Này, Quenser! Bên này này! Tớ vừa được ông bà già điều hành đồn điền cà phê này mời uống trà đấy!"

"Hả!? Tại sao lại có ông bà già đang ngồi trên ghế nghỉ giữa chiến trường chứ!?"

"Đồ ngốc. Đây là nhà riêng của họ. Họ nói con gái họ hầu như không bao giờ đưa gia đình về thăm, nên họ chẳng mấy khi được gặp cháu… Hả? Ông nói cháu trai ông đẹp trai ngang tôi à?"

"Khoan, khoan, khoan, khoan! Họ không nên thong thả như vậy! Họ phải sơ tán chứ! Nơi này có thể trở thành tiền tuyến của một trận chiến giữa hai Object đấy!"

"Quenser, cứ uống trà đi. Còn nếu cậu muốn ngồi đằng kia với ăn mấy khẩu phần vô vị đó thì cứ tự nhiên."

"Được thôi! Tớ sẽ nhận lời mời, nhưng sau đó chúng ta phải đưa họ rời khỏi đây!"

Quenser hét lên khi tiến về phía một chiếc ghế nghỉ.

Cậu nhận lấy một tách trà từ bà lão trông như hiện thân của sự hiền hậu.

"Nếu họ điều hành một đồn điền cà phê, sao lại phục vụ trà?"

"Họ nói là họ đã chán ngấy thứ nước đen đó rồi." 

Heivia đáp, không hiểu vì sao mà cậu lại thả một viên caramel vuông vào tách của mình.

Với vẻ mặt khó hiểu, Quenser hỏi. 

"Cậu đang làm gì vậy, Heivia?"

"Có nhiều cách uống khác nhau. Cậu tưởng chỉ có đường, sữa với chanh thôi à? Trước khi chất vấn hay than phiền thì thử tự suy nghĩ xem."

"Ông lão này còn đổ rượu brandy vào trà của tớ mà không hỏi ý kiến này. Ở đây người ta làm vậy à?"

Quenser ngước lên như để kéo ánh mắt khỏi tách trà đang dần trở thành thứ khá nguy hiểm. Bầu trời xanh dường như kéo dài vô tận, và mây trôi chậm đến mức có cảm giác mặt trời sẽ lặn trước khi chúng tan đi.

"Thật khiến người ta phải nghĩ về hòa bình thế giới nhỉ?"

"Ừ, chiến tranh lúc nào cũng phiền toái cả."

Ngay sau đó, radio của Quenser bắt được một tín hiệu truyền đến.

Cậu tưởng đó là tin nhắn hay mệnh lệnh từ Froleytia, nhưng không phải.

Giọng nói là của một người đàn ông.

"Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của Vương Quốc Chính Thống, đây là thiếu tá Halreed Copacabana của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 52 của Vương Quốc Chính Thống."

"Chết tiệt."

Quenser và Heivia vội vàng đeo tai nghe radio. Họ không muốn để ông bà chủ đồn điền vô tình nghe thấy và bị kéo vào rắc rối không cần thiết.

Trong lúc đó, giọng người đàn ông vẫn tiếp tục vang lên qua radio.

"Mà có lẽ nhanh hơn nếu tôi nói thẳng ra rằng tôi là Elite điều khiển Bright Hopper."

"?"

Bright Hopper là tên của một Object tiên tiến. Quenser có linh cảm đó chính là Object mà Công chúa đang bực bội vì phải cố tình thua trong trận giả lập một tháng sau.

"Hiện tại chúng tôi đang cân nhắc đi theo tuyến Trung Mỹ để gặp mọi người từ khu Amazon. Nếu có thể thực hiện một thế gọng kìm lên tập đoàn Mass Driver thì sẽ là lý tưởng nhất, nhưng liệu điều đó có khả thi với lịch trình của mọi người không?"

Sau đó, giọng của Froleytia cũng xen vào.

Giọng cô nghe có phần cay đắng.

"Đây là Thiếu tá Froleytia Capistrano. Hiện tôi đang chỉ huy tiểu đoàn 37. Chúng tôi đã xác nhận vị trí của các anh, nhưng vẫn còn cách khá xa. Chúng tôi rất muốn hợp tác, nhưng nếu không thể chờ đợi, chúng tôi sẽ bắt đầu chiến dịch theo đúng kế hoạch ban đầu. Hãy ghi nhớ điều đó nếu các anh có ý định tiến hành một chiến dịch phối hợp."

"Đã rõ. Trong trường hợp đó, chúng tôi mong mọi người dồn Object của tập đoàn Mass Driver về phía bắc để chúng tôi có thể tiêu diệt nó."

Quenser liếc sang Heivia và nói nhỏ.

"Hắn ta đang yêu cầu chúng ta chỉ làm bị thương đối phương rồi để hắn ta kết liễu à?"

"Tớ đã nói rồi mà. Elite của Bright Hopper là một cậu ấm xuất thân từ gia đình quý tộc quyền thế. Có lẽ anh ta xem sự việc này chẳng qua chỉ là một màn trình diễn để phô trương Bright Hopper."

Froleytia chắc chắn sẽ không muốn chuyện như vậy.

Họ đã chịu tổn thất cả ở Nam Cực lẫn trong cuộc đổ bộ tại Iguazu. Và tất cả những chuyện đó còn xảy ra trước khi một Object thực sự xuất hiện. Nếu hai bên thật sự đụng độ, khả năng cao tình hình sẽ trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều.

"Capistrano của tiểu đoàn 37 trả lời Copacabana của tiểu đoàn 52. Rất tiếc, chúng tôi không có dư lực để đuổi theo địch như tiểu đoàn 52. Chúng tôi sẽ tự mình kết thúc chuyện này nếu có cơ hội. Mong anh thông cảm nếu chúng tôi không thể chấp nhận đề xuất của anh."

"Halreed của tiểu đoàn 52 trả lời Froleytia của tiểu đoàn 37. Nếu cho phép tôi đưa ra ý kiến cá nhân, tôi nghĩ cô nên đơn giản là đáp ứng yêu cầu của tôi. Cả trong chuyện công lẫn chuyện tư."

Sau đó, Halreed kết thúc liên lạc.

Quenser lắc nhẹ chiếc radio trong tay.

"Cậu thấy chuyện đó thế nào?"

"Họ quen biết nhau. Và Froleytia thì chẳng vui vẻ gì, hết"

Heivia đáp sau khi nhấp một ngụm trà. 

"Cái bầu không khí khó chịu chỉ có trong xã hội quý tộc bao trùm hết cả. Xem ra vị tiểu thư xinh đẹp của chúng ta cũng có những rắc rối riêng."

"Hả? Froleytia là quý tộc à?"

"Theo một nghĩa nào đó thì cô ấy khá nổi tiếng."

"Nổi tiếng kiểu gì?" 

Quenser bực bội hỏi, nhưng Heivia có vẻ hài lòng vì đã lảng tránh được câu hỏi.

Cậu ta dường như thích đưa ra những lời nói đầy ẩn ý.

Một lúc sau, một liên lạc từ Froleytia truyền đến.

"Quenser, Heivia. Thay đổi kế hoạch. Tôi đoán hai cậu đang lười biếng mà nghỉ ngơi để hồi phục thể lực, nhưng hãy quay về căn cứ ngay lập tức."

"Rồi, rồi. Cô định ra lệnh cho bọn tôi tư vấn cuộc sống à?"

"Heivia, hãy chuẩn bị tinh thần để gót giày của tôi ấn thẳng vào hàm cậu." 

Froleytia nói bằng giọng thờ ơ. 

"Tôi muốn giải quyết chuyện này trước khi sự can thiệp của Bright Hopper làm hỏng nhịp độ của chúng ta. Tôi không muốn những nỗ lực tìm kiếm vinh quang cá nhân của hắn phá vỡ tiến độ và gây ra tổn thất không cần thiết cho đơn vị của tôi. Lịch trình của chúng ta sẽ được đẩy nhanh một chút, nên tôi muốn toàn bộ nhân lực dư thừa đều phải làm việc."

"Trong trường hợp đó…"

"Này, Quenser. Bà cụ nói sẽ cho chúng ta mang theo ít bánh quy."

Họ muốn để hai ông bà sơ tán, nhưng cặp vợ chồng già dường như không muốn rời khỏi đồn điền cà phê của mình. Vì vậy, họ quyết định rằng tốt nhất là thúc đẩy đoàn xe di chuyển nhanh nhất có thể để nó đi qua khu đồn điền một cách an toàn. Như vậy, chiến trường sẽ chuyển sang nơi khác và đồn điền sẽ ít có khả năng bị hư hại hơn.

Quenser vẫy tay đáp lại ông lão đang vẫy chào tạm biệt và hỏi. 

"Nhân tiện, Bright Hopper mạnh đến mức nào?"

"Nó là một Object thế hệ thứ hai chuyên về chiến đấu trên bộ, nên không thể dùng cho hải chiến. Đó là lý do vì sao nó mất nhiều thời gian hơn để đổ bộ vào Nam Mỹ và đến muộn trong chiến dịch này. Tuy nhiên, có tin đồn rằng các thông số trên bảng kỹ thuật cho thấy ngay cả 3 Baby Magnum của chúng ta cũng chưa chắc đánh bại được nó trong một trận chiến trên bộ."

"Giữ kín thông tin đó với Công chúa đi. Bề ngoài cô ấy có vẻ vô cảm, nhưng thực ra cổ lại có lòng tự trọng rất cao trong những chuyện như thế. Tớ có thể tưởng tượng ra cảnh cô ấy sẽ đề nghị chứng minh tin đồn ấy là sai."

Trong lúc hai người trò chuyện trên đường quay về căn cứ, một liên lạc từ tàu sân bay đổ bộ truyền đến.

"Đây là Charlemagne. Chúng tôi có một số thông tin có thể mang lại cho những người đã mệt mỏi vì chờ đợi một lý do mới để tiếp tục."

"?"

"Một tên lửa gây nhiễu dạng vũ khí khí tượng đã được phóng từ dãy núi Parana, cách đây 50km về phía bắc. Đó là loại trộn các hạt nhỏ vào các đám mây tự nhiên để tạo ra nơi trú ẩn tạm thời khỏi ra-đa. Hiện tại, mạng lưới giám sát vệ tinh không thể sử dụng được. Sự di chuyển của mây đang mở rộng khu vực mà chúng tôi không thể theo dõi."

"Nếu họ có thứ như vậy, sao không dùng ngay từ đầu?"

"Có lẽ vì nó giống với tên lửa đất đối không ở Nam Cực. Nó làm lộ vị trí của họ vì chúng ta có thể thấy được nơi nó được phóng đi. Tuy nhiên, bây giờ họ không thể ngăn Baby Magnum đổ bộ, họ không còn lựa chọn nào khác."

"Chúng tôi đề nghị lập tức điều Baby Magnum xuất kích trước khi binh sĩ địch kịp sơ tán khỏi điểm phóng. Một Object có thể di chuyển với tốc độ tối đa 500 km/giờ sẽ không gặp vấn đề gì khi vượt qua khoảng cách đó,"

Người đàn ông trên Charlemagne nói.

"Froleytia đây, đã hiểu. Tôi sẽ cân nhắc ý kiến của anh."

Quenser cau mày và nói. 

"Chờ đã. Nếu họ sẵn sàng làm lộ vị trí của mình để phóng tên lửa gây nhiễu đó thì hẳn phải có lý do khiến họ không muốn chúng ta tìm ra họ. Lực lượng chủ lực của tập đoàn Mass Driver có ở khu vực cách đây 50km về phía bắc không?"

"Ừ, có thể họ muốn nhanh chóng che giấu bản thân khỏi mạng lưới giám sát vệ tinh. Tớ không nghĩ họ phóng tên lửa từ đúng vị trí của đơn vị chủ lực, nhưng họ vẫn hẳn ở trong vòng vài ki-lô-mét quanh điểm phóng, đúng không? Nếu gió làm cho hiệu ứng của tên lửa gây nhiễu lan rộng nhanh, chuyện này có thể trở nên rất rắc rối, nhưng nếu chúng ta kết thúc được chuyện này ngay bây giờ thì mọi thứ sẽ ổn."

Một dự cảm xấu dâng lên trong lồng ngực Quenser.

Cậu có cảm giác kẻ địch không ngây thơ đến vậy.

Cậu có cảm giác mình đang bỏ sót điều gì đó.

Bỏ sót một lý do logic nào khác để cắt đứt vệ tinh bằng tên lửa mồi bẫy…

"Không thể nào!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!