Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 25

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 2 - Chương 2: Cuộc đua ba chân leo lên núi là chuyện sống còn - Trận chiến của những viên đạn ở dãy núi Iguazu (Phần 8)

Chương 2: Cuộc đua ba chân leo lên núi là chuyện sống còn - Trận chiến của những viên đạn ở dãy núi Iguazu (Phần 8)

Nghe như có ai đó đang hét tên cậu.

Và cảm giác như có ai đó đang nhẹ nhàng lắc cơ thể cậu.

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Quenser là ngạc nhiên vì màng nhĩ của mình chưa vỡ.

Có một sự thật còn rõ ràng hơn nữa, cậu vẫn sống vì lý do nào đó hơi kỳ lạ.

"…enser…Tỉnh dậy đi, Quenser!"

"…Uuh."

Cậu mở mắt ra và thấy Froleytia đang nhìn xuống mình thay vì Heivia. Tóc cô dính đầy bùn, chiếc váy quân sự luôn hoàn hảo giờ thì rối loạn hoàn toàn. Một vài chiếc trâm dài hẹp kiểu kanzashi đã biến mất.

"C-chuyện gì… đã xảy ra?… Heivia đâu rồi?"

"Tôi không biết."

"?"

Quenser bối rối vì nghĩ Heivia đang ở ngay bên cạnh, nhưng rồi cậu nhìn sang một bên. Cậu hoàn toàn sửng sốt.

Mặt đất đã biến mất.

Chỉ ít phút trước đó thôi, khu vực này còn là một đồng bằng tương đối bằng phẳng, nhưng giờ mặt đất đã sụp xuống, để lại một vách đá ngay trước mặt cậu. Cái hố mới tạo sâu hơn 10m, và một lượng lớn đất, cát, và đá đã sụp xuống đọng lại bên dưới.

Khu vực phía xa vách đá không chỉ đơn giản là lún xuống 10m. Nếu vậy, nước từ bờ biển đã tràn vào và nhấn chìm nó.

Khi khu vực phía xa vách đá sụp xuống, khu vực mà Quenser đang đứng lại nhanh chóng được nâng lên. Mặt đất tự nó đã sụp.

Cậu không biết liệu có ai đang ở khu vực vừa sụp xuống đó hay không.

Đúng như Froleytia đã nói.

(Nó đánh trúng căn cứ cách đây khoảng 1km. Nếu chính cả địa hình cũng sụp xuống cả 1km…)

"Nh-những người trong căn cứ… chuyện gì đã xảy ra với họ…?"

"Tốt nhất là đừng nhìn."

Froleytia lắc đầu.

"Nhưng điều đó không có nghĩa là tình hình khủng khiếp đến mức những thi thể bị nghiền nát đến nỗi không biết bao nhiêu người đã chết, nên đừng lo. Không gì hơn ngoài vài cái xương gãy. May mắn là chúng ta đã chạy vào bên trong căn cứ chứ không phải ra ngoài."

"Ý cô là…?"

"Nó dẵ trúng trực tiếp."

Froleytia thở dài.

"Hoặc là viên đạn bị bị hư, hoặc là lỗi sản xuất. Nó chắc đã không chịu nổi ma sát với không khí, nên đã phát nổ trên không trước khi trúng. Cậu có biết về vụ thiên thạch rơi ở một nơi gọi là Tunguska không? Một thiên thạch 100m phát nổ vì ma sát với không khí trước khi chạm đất, nhưng sóng xung kích cũng đủ để gây tàn phá trong cả khu vực. Có vẻ đây là trường hợp tương tự. Nếu trúng, nó đã để lại một hố lớn rồi,"

Froleytia giải thích.

"Mach 25 là tốc độ khủng khiếp, nên nhiệt do ma sát cũng phải cực kỳ lớn. Một viên đạn kim loại bình thường sẽ chảy ra và mất hình dạng ngay lập tức. Rất có thể, đạn của họ có hệ thống làm mát đặc biệt bên trong để ngăn viên đạn chảy. Có thể là nitơ lỏng."

"Vậy viên đạn bị nứt vì sự thay đổi nhiệt độ đột ngột à?"

"Có thể. Cậu có thể đoán được từ tàn dư trên bản đồ GPS, nhưng thực tế, Object của tập đoàn Mass Driver đã bắn nhiều viên đạn hơn số viên đến được đây. Khoảng một nửa trong số đó phát nổ trước khi tới chúng ta. Nòng chính của họ có thể là hàng nguyên mẫu."

"Nó mạnh tới mức đó mà vẫn chưa trúng đích à?"

Quenser cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Ngay cả những gì còn sót lại cũng đã ở mức vũ khí chiến thuật rồi.

"Nhưng Bright Hopper bị phá hủy chỉ với một phát bắn từ 500km. Baby Magnum chỉ cách 50km thôi. Phải dễ trúng hơn chứ?"

"Có thể chỉ là may mắn thôi."

Froleytia ngập ngừng một giây.

"Nhưng chúng ta biết rằng đạn của địch sử dụng quỹ đạo cao. Chúng được bắn cao lên trời để nhắm vào mục tiêu theo quỹ đạo parabol. Có thể đạn phải được khải hỏa lên tới một độ cao nhất định bất kể khoảng cách tới mục tiêu là bao xa đi nữa. Nếu vậy, đường parabol sẽ cong hơn khi mục tiêu gần hơn. Điều đó có thể khiến đạn phát nổ giữa không trung với trường hợp của Công chúa."

Điều đó cũng hợp lý phần nào.

Nhưng…

"Nếu đúng vậy, Object đó càng không cần phải tiến lại gần. Thực tế, lùi xa hơn sẽ cho phép nó đánh bại Công chúa một cách an toàn và chắc chắn hơn."

"Nó không cần dùng quỹ đạo cao."

Froleytia đáp ngay.

"Tập đoàn Mass Driver không thể tiếp tế, nên họ muốn giữ mọi thứ ngắn gọn dù rủi ro sẽ cao hơn hẳn. Tiến thẳng và nhắm trực diện vào Công chúa sẽ kết thúc nhanh hơn nhiều. Ngay trước khi căn cứ bị phá hủy, tôi đã xem dữ liệu về tổn thất của Công chúa. Cô ấy sẽ khó mà tham gia trận chiến tốc độ cao như vậy, nên nếu một Object nguyên vẹn xuất hiện, cô ấy sẽ không thể chống lại."

Tốc độ viên đạn railgun tỷ lệ thuận với sức phá hủy, nên mục tiêu càng gần, sức hủy càng lớn. Nếu một trong những viên đạn Mach 25 đó bắn từ cự ly gần, Object của Công chúa sẽ không chịu nổi.

Quenser nuốt khan.

Cậu nhớ về vụ nổ khổng lồ trước đó.

"Cô ấy có ổn không? Ngay cả sóng xung kích từ một phát trượt cũng đủ đáng sợ…"

"Nhưng sóng xung kích đó chưa đủ để phân định thắng bại trước một Object có thể chịu được vũ khí hạt nhân."

Froleytia nói.

"Vì Object của tập đoàn Mass Driver chưa bắn tiếp đợt 2 hay 3, nòng chính của nó chắc chắn có không nhiều đạn. Họ đang bỏ chạy, nên có thể họ không thể nạp đạn tùy thích. Họ muốn kết thúc khi còn lợi thế và không biết cơ hội như vậy có lặp lại không, nên họ buộc phải tiến gần. Nếu họ đủ gần để hạ Object của Công chúa, cô ấy sẽ không thoát được."

Froleytia đặt tay lên vai Quenser.

"Tôi sẽ hủy nhiệm vụ. Tôi ghét phải thừa nhận, nhưng chúng ta đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu. Chúng ta buộc phải chấp nhận thôi. Từ giờ, chúng ta nên tập trung sơ tán và giữ cho tổn thất ít nhất. Những người bị thương sẽ được đưa lên thủy phi cơ và thoát ra biển. Cậu cũng lên một chiếc. Chúng ta tạm rút. Trong tình huống này, cơ hội chiến thắng bên ta là rất ít. Chúng ta cần rút lui và tổ chức lại."

"…"

"…Tôi sẽ tìm những binh lính mất tích cho đến giây phút cuối cùng… Công chúa cũng chưa được tìm thấy. Cô ấy không trả lời liên lạc của chúng ta. Tôi không nghĩ rằng cô ấy đã nhảy ra khỏi Object, cô ấy có thể đang cố gắng chiến đấu ở đâu đó, nhưng tên lửa gây nhiễu đang ngăn cản việc theo dõi từ vệ tinh."

"Không."

Quenser ép cơ thể đầy thương tích của mình nói.

"Ngay cả khi ta có thể thoát khỏi Object trên đất bằng cách ra biển, các tàu sân bay đổ bộ sẽ đón chúng ta lại di chuyển quá chậm. Tôi không nghĩ chúng ta có thể thoát được pháo chính của Object đó."

"Tôi biết. Nó đã phá hủy Bright Hopper từ 500km, một Object thế hệ 2 di chuyển hàng trăm ki-lô-mét mỗi giờ. Nó dư sức đánh trúng một con tàu di chuyển chậm ở khoảng cách còn lớn hơn. Tôi không thể đảm bảo tất cả các viên đạn sẽ bị xịt giữa không trung."

"Vậy thì…"

"Tôi đã nói những người bị thương sẽ ra biển bằng thủy phi cơ. Tôi không nói họ sẽ về lại Charlemagne."

Froleytia tiếp tục với giọng cay đắng.

"Vì thủy phi cơ giữ phần lớn thân trên mặt nước, chúng có thể đạt tốc độ vượt quá 100 km/giờ. Nếu chúng ta phân tán càng nhiều càng tốt, thiệt hại sẽ được giảm tối đa."

"Nhưng còn Charlemagne…?"

"Đáng tiếc, hạm đội của họ không thuộc quyền chỉ huy của tôi. Họ phải tự quyết định… Một vài thủy phi cơ vẫn còn trên tàu, tôi hy vọng họ sẽ bỏ tàu."

Quenser nhìn thấy Froleytia đang nghiến răng, gánh nặng trách nhiệm đang đè nặng lên vai cô. Đơn vị của cô đã kéo hạm đội ấy vào nguy hiểm, và cô cảm nhận được điều đó.

"May mà một hạm đội dưới quyền chỉ huy của kỳ hàm Sigmund đã được triển khai đến Đại Tây Dương, cách đây khoảng 700km trong một nhiệm vụ khác. Tôi sẽ để họ cứu chúng ta, ngay cả khi điều đó khiến tôi mắc nợ họ. Đây là lựa chọn tốt nhất."

"Tốt nhất…? Nhưng liệu một nửa chúng ta có sống sót không? Và thủy phi cơ có đủ nhiên liệu để đi 700km không…?"

"Tôi biết."

Froleytia thừa nhận điều đó.

"Nhưng ở đây không có lựa chọn tốt hơn nào. Đây là phương án tốt nhất mà chúng ta có. Nếu ta ở lại trên đất, Object của tập đoàn Mass Driver cuối cùng sẽ đuổi kịp. Cách an toàn nhất để thoát khỏi Object chuyên tác chiến trên đất liền là ra biển… ngay cả khi rủi ro bị đánh chìm rất là cao."

Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm cả khu vực.

Những gì Froleytia đang bảo cậu làm là quay đầu bỏ chạy.

"Cậu có đứng được không?"

"Á! Mắt cá chân phải của tôi…"

Quenser nhăn mặt khi cố gắng đi chậm. Cậu nhìn xuống và thấy khu vực quanh mắt cá chân bị sưng tấy và viêm. Cậu không thể cử động khớp một cách tự do được.

Froleytia cúi xuống và kiểm tra chân cậu.

"Không gãy đâu. Có vẻ chỉ là bong gân thôi."

"T-tốt quá."

Cậu có thể đi chậm bằng cách kéo chân theo, nhưng cậu gần như đã không thể chạy hết tốc lực.

Froleytia lặng lẽ nắm cánh tay Quenser và quàng nó quanh cổ cô để đỡ trọng lượng của anh.

"N-ngài Froleytia?"

"Tôi đã bảo cậu là tôi sẽ tìm những binh lính mất tích cho đến giây phút cuối cùng mà, cậu là một trong số đó đấy."

Có vẻ cô định đưa cậu thẳng tới thủy phi cơ ở bãi biển. Không chỉ cậu bị bong gân mắt cá chân, mà mặt đất trên đồng bằng đã bị nứt đến mức tạo ra sự chênh lệch chiều cao khổng lồ. Địa hình của bãi biển có thể đã thay đổi khá nhiều so với những gì Quenser còn nhớ.

Ngay khi họ bắt đầu di chuyển, một tiếng bíp vang lên từ đồng phục của Froleytia. Cô rút bộ đàm bằng tay kia và đưa nó lên tai. Vì họ dính sát nhau, Quenser có thể nghe thấy giọng nói phát ra từ bộ đàm.

Đó là giọng nữ mà cậu không nhận ra.

"Đây là hạ sĩ Bilany Saronno thuộc đơn vị trinh sát tiền tuyến của Tiểu đoàn Bảo trì Di động 52."

"?"

"Cô ấy là hạ sĩ thấp nhất trong đơn vị của thiếu tá Halreed Copacabana. Họ đi tới chiến trường trước Object để thu thập thông tin tình báo và chuẩn bị cho căn cứ,"

Froleytia giải thích.

Điều đó có nghĩa là họ đã không còn việc gì phải làm sau khi Bright Hopper bị vô hiệu hóa. Nếu họ đi tới chiến trường trước, có thể họ đang gần đó và hy vọng được đón bởi tàu sân bay đổ bộ.

Tuy nhiên, quan sát của hạ sĩ Bilany đã làm Quenser bất ngờ.

"Chúng tôi đã liên lạc được với Baby Magnum của tiểu đoàn 37. Chúng tôi đề xuất phương án hiệu quả nhất là cùng nhau hợp tác để tiêu diệt Object của tập đoàn Mass Driver. Nếu không làm gì pháo chính của nó, chúng tôi thậm chí không thể chạy trốn được."

"Baby Magnum và Elite của nó, trung úy Milinda Brantini thế nào?" Froleytia hỏi.

Không do dự, Bilany trả lời.

"Object đang ẩn giữa hai ngọn núi. Chúng tôi không biết nó hiệu quả đến mức nào, nhưng cô ấy đã dự đoán được các chuyển động của tập đoàn Mass Driver và dường như dự định giữ nhiều ngọn núi giữa họ càng nhiều càng tốt. Có vẻ những dự đoán được đưa ra dựa trên phân tích của binh nhất Heivia Winchell."

"May quá. Vậy là cả Công chúa lẫn Heivia đều ổn."

Quenser thở phào nhẹ nhõm.

"Xét tình huống khẩn cấp hiện tại, mong ngài thứ lỗi vì chúng tôi đã đề xuất một chiến lược với Baby Magnum mà không thông qua ngài trước. Lẽ ra chúng tôi nên làm điều này sớm hơn, nhưng chúng tôi có thể đề xuất kế hoạch tương tự với ngài không, Thiếu tá Froleytia Capistrano?"

"Cứ nói đi."

Froleytia đáp.

"Hiện tại, thiệt hại do pháo railgun của địch đã khiến 3 pháo chính của Baby Magnum không thể sử dụng và thiết bị đẩy bị hư hại, khiến việc giao chiến tốc độ cao trở nên khó khăn. Vì vậy, chúng tôi đề nghị sử dụng chiến thuật tiêu chuẩn của Bright Hopper thay vì của Baby Magnum."

"Ý cô là nhắm vào chân của kẻ địch rồi đánh bằng pháo chính khi đối phương đã bị chặn lại?"

"Đúng vậy. Nhưng vì chúng ta không có khả năng di chuyển tốc độ cao như kế hoạch đó yêu cầu, chúng ta sẽ chỉ có một cơ hội duy nhất. Hãy giả định rằng nếu thất bại, sẽ không có cách nào cứu vãn."

Bilany dừng lại một giây.

"Baby Magnum sẽ ẩn mình tại địa điểm của một nhà máy sản xuất thực vật vùng núi cao đã bị bỏ hoang trong khu vực Iguazu. Nó có thể tận dụng tàn tích của một cơ sở hình bán cầu từng được dùng để điều chỉnh áp suất khí quyển. Chúng tôi đã xác nhận rằng nơi đó có đủ không gian cho Baby Magnum. Nếu một pháo plasma bất ổn định được bắn xuyên qua bức tường khi Object của tập đoàn Mass Driver đi ngang qua, nó có thể bị tiêu diệt."

"Nhưng các cô sẽ giữ nó tại chỗ bằng cách nào? Một cuộc tấn công bất ngờ có thể khiến những hành động phức tạp như vậy khó thành công hơn."

"Có một con đập lớn trong khu vực Iguazu, nơi đơn vị của ngài đang được triển khai, thưa thiếu tá. Ngoài ra, chúng tôi chưa nhận được bất kỳ thông tin nào cho thấy Object của tập đoàn Mass Driver có thể di chuyển trên mặt nước mà không phải thay đổi linh kiện."

Một dự cảm xấu dâng lên từ tận đáy lòng của Quenser về những gì sắp xảy ra.

Nhưng trước khi cậu kịp nói gì, Bilany đã tiếp lời.

"Bằng cách phá hủy con đập, khu vực hạ lưu sẽ tạm thời bị ngập. Điều đó đủ để giữ một Object trên bộ tại chỗ. Nếu Baby Magnum khai hỏa trong khoảng thời gian đó, Object của tập đoàn Mass Driver sẽ không thể né tránh."

Froleytia đã vốn quen với việc bình tĩnh lập kế hoạch và tiến hành các chiến lược, nhưng ngay cả cô cũng phải nín thở.

"…Cô nói nghiêm túc à?"

"Tất nhiên."

"Tôi không thể phê chuẩn phương pháp đó. Việc phá hủy con đập sẽ không chỉ làm ngập chiến trường. Hàng chục nghìn dân thường ở hạ lưu sẽ phải hy sinh. Tôi không thể để đơn vị của mình tham gia vào một chiến dịch như vậy!"

"Điều này nằm trong giới hạn có thể chấp nhận được. Đó không phải là người của Vương Quốc Chính Thống."

Giọng điệu của Bilany không hề thay đổi.

"Tôi nhắc lại, tiêu diệt Object của tập đoàn Mass Driver bằng mọi phương pháp cần thiết là cơ hội tốt nhất để chúng ta sống sót. Chúng ta đang trong chiến tranh. Tôi hy vọng một thiếu tá tại vị sẽ ý thức rõ điều đó hơn."

"Khốn kiếp! Dù thế nào đi nữa, việc phá hủy con đập cũng sẽ trở nên vô nghĩa nếu Baby Magnum không hành động. Những gì cô đang làm ở đây sẽ chẳng đạt được gì cả!"

"Tôi cũng có thể nói điều tương tự với ngài, thưa thiếu tá. Chúng tôi sẽ tiến hành chiến dịch này bất kể thế nào. Nếu ngài không muốn những sự hy sinh đó trở nên vô ích, tôi đề nghị ngài để Baby Magnum thực hiện phần việc của mình. Tôi sẽ liên lạc lại với ngài khi chúng tôi có thời gian biểu cho chiến dịch."

Nói xong, Bilany kết thúc liên lạc. Froleytia tặc lưỡi đầy bực bội.

"Chậc! Cơ hội sống sót tốt nhất của chúng ta!? Bọn họ chỉ muốn trả thù cho chỉ huy của mình thôi!"

"Cô ta nói đã đề xuất chuyện này với Công chúa và Heivia, nhưng họ thật sự đã đồng ý sao?"

Như để trả lời câu hỏi của Quenser, một liên lạc khác đến.

"Cuối cùng cũng liên lạc được với cậu rồi. Tớ đã cố liên lạc suốt cả thời gian này, chết tiệt. Tôi không biết cậu đã ngất ở đâu, nhưng đừng có bị thổi bay đến chỗ tớ không nhìn thấy đấy."

"Heivia?"

"Tớ biết bây giờ không phải lúc thích hợp, nhưng tớ có thể bàn với cậu một chuyện không? Đơn vị của Bright Hopper đang ép chúng tớ tham gia một kế hoạch điên rồ. Thật lòng mà nói, tớ không biết phải làm gì."

"Chúng tôi đã nghe về chuyện đó rồi."

Froleytia xen vào.

"Là kế hoạch phá hủy con đập đúng không? Với tư cách chỉ huy của cậu, tôi ra lệnh cho cậu không được tham gia vào chiến dịch này. Theo kế hoạch ban đầu, chúng ta sẽ tập trung rút lui ra biển. Nếu Baby Magnum không làm gì cả, Object của tập đoàn Mass Driver sẽ không thể bị phá hủy. Một khi họ nhận ra điều đó, họ sẽ hiểu rằng việc phá hủy con đập là vô nghĩa."

"…Tôi hy vọng là cô đúng."

Heivia nói với giọng căng thẳng.

"Nhưng theo tôi thấy, bọn họ chỉ muốn trả thù vì Bright Hopper bị phá hủy. Mọi logic đã biến mất khỏi đầu họ rồi. Có thể họ sẽ cho nổ con đập bất kể chúng ta làm gì… Trừ khi có ai đó dùng vũ lực để ngăn họ lại."

"…"

Đó chính là nỗi lo mà Froleytia đã tự mình nói ra trước đó. Hẳn cô đã nhận ra rằng Bilany và những người khác trong đơn vị trinh sát tiền tuyến đã mất bình tĩnh.

"Này, Quenser. Quay lại chuyện tớ muốn bàn. Có lẽ tớ sắp nhờ cậu một việc điên rồ. Cậu có chịu nghe không?"

"Vừa nãy tớ cũng đang muốn nói chuyện nghiêm túc với cậu về việc này. Nhưng có vẻ như cũng chẳng còn gì để bàn nữa, nên tớ sẽ theo cậu trong chuyện này."

Quenser và Heivia nói cùng một lúc, như thể cả hai đã hẹn trước.

"Tớ sẽ xử lý con đập. Nhưng việc ngăn không cho con đập bị phá hủy sẽ không kết thúc được chuyện này, nên tớ giao Object của tập đoàn Mass Driver cho cậu được không?"

Heivia nói.

"Tớ sẽ xử lý Object. Nhưng như vậy thì tớ không thể làm gì với con đập, nên cậu có thể bằng cách nào đó ngăn chiến dịch phá hủy nó không?"

Quenser nói.

Cuộc thảo luận kết thúc chỉ sau 10 giây.

Kết thúc liên lạc, Quenser nhìn sang Froleytia.

"…Ngài Froleytia, tôi có một yêu cầu."

"Không, tôi không thể giúp cậu việc này."

Cô lập tức cắt lời cậu.

"Rút lui ra biển quả thật là một canh bạc tồi, nhưng kế hoạch của cậu thì quá liều lĩnh. Đặc biệt là việc để Baby Magnum ở lại đây sẽ cho nhóm của Bilany Saronno thêm hy vọng. Hơn nữa, tôi không thể nghĩ ra bất kỳ cách khả thi nào để phá hủy Object của tập đoàn Mass Driver trong tình huống này, và tôi cũng không nghĩ cậu có thể làm được. Tôi không thể để cậu làm một việc liều lĩnh như vậy."

"Vâng, nhưng…"

Quenser nói với giọng có phần chán nản.

Rồi cậu rút cánh tay khỏi vai Froleytia. Một cơn đau âm ỉ chạy qua cổ chân bị bong gân và sưng tấy của cậu, nhưng cậu vẫn bước được vài bước rời xa Froleytia.

"Vậy thì tôi thật sự chỉ xin một điều. Xin hãy báo cáo rằng cô đã không tìm thấy tôi sau trận pháo kích đó. Tôi chỉ là một sinh viên chiến trường. Dù tôi có làm gì ở đây thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến cuộc đời của một quân nhân như ngài, ngài Froleytia."

"Quenser, cậu…"

"Xin hãy để tôi đi."

Quenser nói khi cổ chân ancậu nhói lên vì đau.

"Lý do duy nhất tôi đến đây là để học về Object. Đây không phải là công việc của tôi. Nhưng dù vậy, tôi không thể chịu nổi việc chỉ rút lui mà không làm gì. Nhóm của Saronno đang lên kế hoạch cho nổ con đập bất chấp hậu quả. Nếu Object của tập đoàn Mass Driver đóng quân ở đây, chúng ta không biết bao nhiêu bạo lực sẽ xảy ra trong vùng đất trống vô chính phủ này cho đến khi một Object của một cường quốc nào đó đến và thổi bay nó. Chúng ta cũng không biết liệu có thường dân nào đã bị thương khi những viên đạn đó nổ giữa không trung hay không… Ai đó phải làm việc này, và chính chúng ta đang đứng ở đây. Tôi không biết nên gọi đó là may mắn hay bất hạnh, nhưng chúng ta đang ở đây!"

Froleytia lặng lẽ lắng nghe lời cậu.

Cô suy nghĩ, cúi đầu, cắn môi, rồi quay mặt đi khỏi Quenser.

"Không, tôi không thể đồng ý với việc đó. Tôi là chỉ huy ở đây. Tôi là người có thẩm quyền ra lệnh."

"…!"

Quenser đột nhiên nhớ về khối thuốc nổ trong chiếc túi trên lưng mình, nhưng rồi Froleytia tiếp tục nói.

"Tôi không thể tìm thấy Quenser, vì vậy, tôi buộc phải tiếp tục tìm kiếm. Tôi sẽ lấy lý do đó. Tôi sẽ để các tàu sân bay đổ bộ đảm bảo sơ tán tất cả các thủy phi cơ trừ một chiếc. Như vậy đã đủ chưa?"

"Ngài Froleytia?"

"Với cái cổ chân đó, cậu có thể làm được gì chứ? Nếu cậu không ở trong trạng thái tốt nhất, cậu sẽ bị giết."

Froleytia tiếp tục với vẻ mặt lúng túng.

"Một khi tôi đã quyết định làm gì, tôi sẽ làm đến cùng và cân nhắc mọi lựa chọn. Và nếu điều đó có nghĩa là tôi phải làm nạng cho một cấp dưới kém cỏi, thì cũng được thôi. Ở Alaska, Gibraltar, và quốc gia quân phiệt ở Châu Đại Dương đó, cậu đã cho thấy khả năng phá hủy một Object với tư cách một con người bằng xương bằng thịt. Tôi muốn tận mắt chứng kiến kỹ năng đó."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!