Chương 1: Lấm lem bùn đất là chuyện thường tình trong khóa học vượt chướng ngại vật - Cuộc chiên tranh giành quyền cai trị Nam Cực (Phần 5)
Và thế là họ tiến về Nam Cực.
Bọn khủng bố được cho là đang ẩn náu tại núi Erebus gần biển, nhưng Quenser và mọi người đã dùng thuyền đổ bộ lên bờ thay vì bay thẳng đến đó. Từ điểm đổ bộ, họ cùng khoảng 100 binh sĩ khác từ từ áp sát khu vực theo một vòng cung rộng. Những binh sĩ tham gia chiến dịch vốn thường làm nhiệm vụ canh gác quanh căn cứ. Với cả xe tăng và trực thăng vũ trang tham chiến, họ trông như một lực lượng bước ra từ thời đại cũ kỹ nào đó.
"Đùa nhau chắc?"
Heivia lầm bẩm khi đi cạnh Quenser.
"Đây là Nam Cực đó. Để tớ nói lại lần nữa: Nam-Cực. Tớ đang làm cái quái gì vậy? Tớ đáng lẽ phải làm việc trong căn cứ 3 năm trời để trở thành người thừa kế gia tộc. Vậy mà giờ tớ lại ở cái chỗ quỷ quái này? Bà chỉ huy ngực khủng đó có quên rằng tớ là chuyên viên phân tích ra-đa không thế?"
"Nhắc mới nhớ, tớ đến căn cứ với tư cách một sinh viên chiến trường để nghiên cứu Object. Vậy tại sao tớ lại đang ở trên cái lục địa băng giá chẳng liên quan gì đến Objects này?"
"Chết tiệt thật. Chúng ta chỉ là những cái ăng-ten biết đi thôi. Dùng drone là được rồi mà."
"Với gió mạnh thế này, UAV khó mà hoạt động được. Và tín hiệu radio cũng rất dễ bị chặn, nên có lẽ nơi này chẳng hợp để đối phó khủng bố đâu."
"Sao cậu trả lời nghiêm túc thế? Bộ cậu đã thức tỉnh sở thích bị hành hạ dưới tay bà chỉ huy kia à?"
"Tớ chỉ muốn làm cho xong rồi rời khỏi đây. Tớ chẳng mảy may quan tâm đến nhiệm vụ nào không dính dáng gì đến thiết kế Object cả. Heivia, cậu phải học cách hoàn thành mọi việc như một người trưởng thành đi."
Quenser nói với giọng chán nản, nhưng có vẻ Heivia chẳng nghe thấy gì.
Heivia ngước nhìn bầu trời trắng xóa và hỏi.
"Nhân tiện thì… đây đúng là Nam Cực chứ? Tớ thắc mắc một điều từ nãy đến giờ. Không phiền nếu tớ hỏi chứ?"
"Những điều kỳ diệu của tự nhiên không nằm trong phạm vi nghiên cứu của tớ đâu. Nếu muốn biết, cậu hỏi mấy tổ chức bảo vệ môi trường ấy."
"Ồ, không có gì phức tạp đâu."
Nam Cực là lục địa băng giá. Ở vài nơi, nhiệt độ có thể hạ thấp đến âm 50 độ, điều đó biến nơi này thành vùng đất băng giá thật sự. Trên miền đất trắng xóa ấy, nước dành phần lớn thời gian trong năm ở trạng thái rắn hơn lỏng. Con người cũng vậy. Nếu một cơ thể bằng thịt và máu bị ném ra môi trường cực hạn đó, nó sẽ trở thành tảng băng nhanh chóng.
Lẽ ra phải như thế.
"Nam Cực mà sao nóng dữ thần thế này?"
Heivia rên lên, cậu kéo phăng chiếc mũ trùm chống lạnh khỏi đầu.
Cậu vụng về lau lớp mồ hôi đọng trên trán và đảo mắt nhìn xung quanh. Trong những phim tài liệu cậu từng xem, nơi đây phải là vùng đồng bằng trắng xóa hoàn toàn, nhưng dưới chân họ lại là nền đất đá đen kịt. Ở vài chỗ, hơi trắng bốc lên từ mặt đất. Gió ngang thổi mạnh và tuyết trắng vẫn không ngừng rơi từ tầng mây phía trên, nhưng hơi nóng ấy khiến họ chẳng hề thấy lạnh, và những bông tuyết tan chảy ngay trước khi chạm đất, nên chẳng thể tích tụ thành lớp tuyết được.
Hoàn toàn chẳng giống chút gì với hình ảnh trong đầu cậu.
Trong khi đó, Quenser cúi xuống nhìn con số hiển thị trên chiếc nhiệt kế điện tử.
"Mùa ở bán cầu Nam bị đảo ngược mà, đúng không? Giờ gần như là mùa hè rồi. Nhưng ngay cả như vậy, nhiệt độ không khí vẫn là âm 3,9 độ. Bỏ áo ra là lạnh cóng ngay đấy."
"Không thể nào. Dưới 0 độ á? Tớ cứ tưởng mình đang ở trong phòng xông hơi."
"Đây là khu vực núi lửa, nên hơi nóng từ lòng đất phả lên tạm thời là chuyện bình thường. Hai năm trước còn có vụ phun trào núi lửa lớn khiến miệng núi lửa biến dạng làm báo chí ầm ĩ lên nữa đấy. Cậu thấy nóng vậy là vì chuyện đó thôi. Đứng yên một chỗ lại là rét ngay, nên đội mũ lên đi."
"Ah ha ha ha ha ha!"
Heivia bỗng cười phá lên.
Quenser quay qua với vẻ khó hiểu thì Heivia giơ tay chỉ về một hướng.
"Nhìn kìa, Quenser! Suối nước nóng! Chúng ta đang ở Nam Cực mà lại có suối nước nóng phun từ dưới đất lên!"
"…Tớ nói rồi mà, đây là vùng núi lửa."
"Nhưng mà… suối nước nóng đó! Ở Nam Cực! Chỗ này đập tan mọi thứ mà tớ từng tưởng tượng!"
Vừa nói, Heivia tháo đôi găng dày khỏi tay. Cậu cúi xuống bên mép một vũng nước đang bốc khói trắng và thò tay vào thử.
"Ồ… Tầm 40 độ, hoàn hảo luôn."
"Dừng lại đi, Heivia. Nếu xuống suối nước nóng, chúng ta sẽ quên béng chuyện chiến tranh mất."
Dù rất muốn nán lại, nhưng nếu để mình sa vào cạm bẫy mang tên suối nước nóng ấy, Froleytia chắc chắn sẽ quát cho hai người nát tai. Vậy nên hai người đành tiếp tục bước đi.
Hơn 100 binh lính khác cũng đang đi cùng, nhưng vòng vây hình cung quá rộng khiến Quenser và Heivia chẳng thấy ai cả.
Họ đi qua một vùng đất đá đen cứng, dựa theo bản đồ hiển thị trên thiết bị cầm tay. Sau khi đi được một quãng, mặt đất tối dần đã chuyển thành tuyết trắng và băng. Mặt đất trông bằng phẳng, nhưng thực ra nó hơi nghiêng nhẹ, nếu đặt một quả bóng lên, nó sẽ lăn chầm chậm về phía trước. Nhiệt độ dường như cũng đang giảm dần. Vùng đất trắng xoá kéo dài xa xăm, không có bất kỳ cột mốc rõ ràng nào. Chỉ cần rời mắt khỏi bản đồ là đã đủ khiến họ cảm thấy lạc lối.
Quenser cúi xuống nhìn những mảnh băng nhỏ kêu lộp độp dưới chân khi họ đi qua.
"Ồ, giờ đúng là Nam Cực như tớ trông đợi rồi."
"Á!? Không chỉ lạnh mà còn đau nữa! Này, Quenser. Mặt tớ có gì kỳ lạ không, cậu có thấy gì không!?"
"Mồ hôi trên mặt cậu đóng băng rồi. Tớ đoán cậu thấy đau là vì nó đang kéo da của cậu ấy."
"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!"
Heivia hét lên trong hoảng loạn và quệt nhanh những mảnh băng nhỏ khỏi mặt và kéo mũ trùm lên.
"Chết tiệt! Nếu đã bắt đầu giống Nam Cực thì sao không thể bắt đầu với mấy thứ dễ thương như mấy chú chim cánh cụt được chứ!?"
"Cảnh tượng băng tuyết này khá hùng vĩ. Nhưng chắc mấy ngày sau cậu sẽ thấy ngán thôi."
"Sao cậu bình tĩnh vậy, Quenser? Cậu đến từ nước ôn đới à?"
"Không. Tớ chán nhìn băng hơn bất cứ thứ gì khác."
Quenser nhún vai.
"Khi còn ở trường ở quốc gia an toàn, bọn tớ phải làm đủ loại thí nghiệm với miếng băng hình chữ nhật để học các nguyên lý cơ bản về giáp của Object. Phải xem các vết nứt chạy như thế nào khi đánh vào những vị trí khác nhau."
"Sao lại là băng? Giáp Object làm từ thép mà."
"Dùng nước thì dễ tái sử dụng hơn. Với tủ đông, thí nghiệm có thể được làm đi làm lại bao nhiêu lần cũng được. Hơn nữa, bọn tớ chỉ cần học nguyên lý của vết nứt, nên chẳng cần dùng tấm thép cao cấp kháng lửa làm gì, chế tạo chúng tốn kém lắm. Chỉ cần trộn thêm hóa chất tăng độ nhớt trước khi đóng băng, nó sẽ nứt y như thép. Tớ còn thử nghiệm và tìm cách hấp thụ lực hiệu quả hơn bằng cách phá vỡ cân bằng độ nhớt."
Quenser thở dài.
Chính vì thấy những bài học chán ngắt như vậy mà cậu mới đi ra chiến trường.
Quenser đổi chủ đề.
"Giờ mới nghĩ tới, mấy kẻ khủng bố đang làm gì giữa chốn hoang vu này vậy? Chúng mua tên lửa đất đối không chỉ để ngắm cảnh à?"
"Cậu chẳng biết gì cả, Quenser."
Froleytia trả lời qua radio.
"Nam Cực từ trước khi Liên Hợp Quốc tan rã đã là khu vực bị tranh chấp dữ dội giữa nhiều quốc gia rồi."
"Tôi cứ tưởng Nam Cực không có biên giới quốc gia?"
"Chính vì nó không có, nên các lực lượng khác nhau tranh giành và đánh nhau để chiếm nó. Nam Cực có mỏ sắt và than mà. Vùng biển xung quanh cũng có nguồn cá dồi dào. Có nhiều thứ để tranh giành lắm."
Froleytia giải thích.
"Hiện tại, những thế lực tự xưng nắm giữ quyền cai trị ở Nam Cực gồm: quốc gia quân phiệt Oceania đã bị huỷ diệt lúc trước, Thung Lũng Trung Tâm của Tây Mỹ thuộc Tập Đoàn Tư bản, quần đảo Chonos của Liên Minh Thông Tin, và Nam Anh thuộc Vương Quốc Chính Thống."
Quenser cau mày.
"Oceania và quần đảo Chonos ở bán cầu Nam, nhưng Thung Lũng Trung Tâm Tây Mỹ là quanh Los Angeles đúng không? Còn Nam Anh là London… Những khu vực đó có liên quan gì tới Nam Cực đâu."
"Họ thể hiện tinh thần tiên phong và khẳng định rằng những người phát hiện lục địa đầu tiên có quyền sở hữu nó. Nếu theo thứ tự của các cuộc thám hiểm, họ sẽ có quyền lợi lớn nhất, nhưng tư duy đó lại mặc kệ các bên liên quan khác, giống như Thời Kỳ Khám Phá vậy."
Điều đó có nghĩa là mấy kẻ khủng bố (hoặc bị gọi là khủng bố, bất kể chúng là ai) đã nhắm máy bay khảo sát của Vương Quốc Chính Thống bằng tên lửa đất đối không vì rắc rối liên quan tới lãnh thổ hoặc là tài nguyên của Nam Cực.
(Nhưng vấn đề thực sự không phải vậy. Trong thời đại Object này, binh lính như chúng ta phải chạy loanh quanh với súng còn khổ hơn…)
"Cậu có gì muốn nói không, Quenser?"
Froleytia hỏi.
"K-không! Không có gì cả!"
"Tôi có một tin tốt cho hai cậu. Khi tìm ra bọn khủng bố, các cậu không cần phải giao tranh trực tiếp với chúng. Object tuyệt vời của chúng ta đang chờ sẵn ở biển Ross, nên Công chúa dễ thương của chúng ta có thể thổi bay chúng bằng một đợt rải thảm tầm xa ngay khi các cậu cho chúng tôi vị trí của chúng."
"Thế…"
Heivia nói, hơi thở cậu đã biến thành làn khói trắng trong không khí lạnh.
"Sao không dùng luôn vệ tinh quân sự mà phải để bọn tôi đi bộ tới tận đây? Trong cái thời đại này, người ta còn có thể mua biệt thự trên Mặt Trăng, tàu con thoi thì được phóng bằng thang máy vũ trụ dùng laser hay bộ đẩy khối lượng. Vệ tinh nhiều như lá ven đường vậy. Nhưng tôi đoán là không thể trông mong vào một chỉ huy vừa ra lệnh vừa nhâm nhi cacao nóng trên cầu tàu của tàu sân bay đổ bộ có thể hiểu được cảm giác run rẩy trong giá lạnh của bọn tôi."
"Khi liên quan đến Bắc Cực hay Nam Cực thì mọi chuyện hơi phức tạp."
Froleytia đáp lại một cách trơn tru, hoàn toàn phớt lờ lời châm chọc kia.
"Vệ tinh địa tĩnh sử dụng lực ly tâm của Trái Đất để neo gần xích đạo nên không thể quan sát tới đây. Một số vệ tinh bay theo quỹ đạo vuông góc với xích đạo, nhưng chúng chỉ có thể giám sát một khu vực vào những thời điểm nhất định trong ngày."
"Không phải họ có vệ tinh đứng yên đúng trên trục Trái Đất, bên ngoài khí quyển à?"
"Có, nhưng vị trí đó lại nằm ngay giữa khu vực đang tranh chấp quyền sở hữu. Ngay trên trục Trái Đất thực tế chỉ là một điểm rất nhỏ, nên chỉ có thể đặt một số lượng hạn chế vệ tinh ở đó. Vương Quốc Chính Thống có ưu thế lớn ở Bắc Cực, nhưng cũng đồng nghĩa với việc chúng ta không có lấy một vệ tinh nào trên Nam Cực."
"Và thế là cô bù đắp cho sự thiếu hụt trang bị đó bằng cách đẩy khối lượng công việc cực kỳ kém hiệu quả này cho bọn tôi, những binh lính bằng xương bằng thịt này."
Heivia thở dài và cau mày.
"Đây không phải việc mà một con người văn minh nên làm."
"Heivia, con người văn minh có thứ gọi là lễ nghi. Cậu hiểu ý tôi chứ?"
Froleytia đáp.
Heivia vừa định trả lời, nhưng trước khi kịp nói…
Một viên đạn súng trường bắn trúng mặt đất giữa Quenser và Heivia.
(Địch tấn công!?)
Cả hai lập tức tìm cách ẩn nấp, nhưng họ nhanh chóng nhận ra rằng đồng bằng tuyết này không cho họ thứ gì để che chắn. Heivia nắm lấy vai Quenser và kéo mạnh cậu lùi lại. Ngay cả trên mặt đất phẳng đó, địa hình vẫn có những chỗ nhấp nhô rất nhẹ. Họ lùi lại vài mét về phía một chỗ nhô lên trên đồng bằng tuyết và nấp sau vật che chắn do băng tạo ra.
"Cái gì vậy!? Là bọn khủng bố à!?"
"Chứ còn ai nữa!? Suýt nữa thì chết ở Nam Cực rồi đấy. Nếu không nhờ cơn gió mạnh này, chắc chắn một trong hai ta đã bị viên đạn đầu tiên giết rồi!"
"Khu vực này vừa có núi lửa vừa lạnh khủng khiếp, nên chênh lệch nhiệt độ rất lớn. Chúng ở đây lâu hơn ta, nên phần kim loại của súng hay kính ngắm của chúng có thể đã bị cong đi phần nào."
Trong khi họ thì thầm trao đổi, từng viên đạn súng trường rải rác bắn xuống mặt đất trắng xóa, hất tung những mảnh tinh thể băng lên không trung. Các điểm bị trúng đạn không tập trung. Có thể đúng như Heivia nói, gió khiến chúng không bắn trúng mục tiêu, hoặc cũng có thể là do nhiều nguyên nhân nhỏ khác chồng chất lên nhau.
Vẫn nằm rạp xuống đất, Heivia giơ khẩu súng trường lên, cậu gắn kính ngắm có thể thu nhận dữ liệu từ nhiều nguồn khác nhau như phổ hồng ngoại và tử ngoại.
"Khoảng cách 200m. Có 7, có thể là 8 tên. Những khẩu súng chúng dùng là loại có báng gỗ. Chúng gắn bộ phóng lựu một cách thô sơ bằng băng keo."
"Cậu có thể hạ chúng không?"
Quenser hỏi.
"Sao cậu làm như chỉ đứng xem thôi vậy? Cậu nên rút súng ngắn hoặc PDW ra chứ!"
"Xin lỗi, nhưng tớ không có súng. Tớ chỉ mang những loại thuốc nổ thông thường thôi."
"Vậy cậu đến đây để làm gì vậy!?"
Heivia gần như muốn bắn Quenser, nhưng ngay lúc đó, một viên đạn súng trường bắn trúng mặt đất gần họ. Cậu lập tức cúi đầu và bắn trả để giữ đối phương trong tầm kiểm soát.
"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt! Tớ sẽ xử cậu sau, nhưng tớ vẫn phải hỏi! Sao cậu đi đánh khủng bố mà không mang theo viên đạn nào vậy!?"
"Thật ra thì tớ thật sự muốn mang theo vài viên!"
"Không được đâu, Quenser."
Froleytia cắt ngang.
"Một sinh viên chưa hoàn tất đào tạo không được phép mang theo súng của lính chính quy."
"Ừ, nhưng dùng thuốc nổ chẳng phải còn nguy hiểm hơn sao?"
"Cậu đã dùng thuốc nổ trong các thí nghiệm chống sốc liên quan tới hình dạng của Object khi còn ở trường, đúng không? Chính vì vậy mà cậu được phép sử dụng chúng. Hơn nữa, cách suy nghĩ đó chứng tỏ cậu là một thằng nhóc chưa hiểu hết mức độ nguy hiểm khi một vụ nổ ngoài ý muốn xảy ra."
"À, hiểu rồi…"
Quenser đáp, trong khi một viên đạn từ đám khủng bố bắn tung mảng tuyết ngay bên cạnh cậu.
Ngay lúc đó, Heivia bùng nổ.
"Đừng ngồi đó nữa! Làm gì đi chứ! Sao chỉ có tớ là đang liều mạng phản công vậy!? Chúng ta biết vị trí kẻ thù rồi, cho Công chúa dùng Object của cô ấy mà quét sạch chúng đi!"
"À, đúng rồi, đúng rồi."
Quenser vừa nói vừa chỉnh tần số radio để liên lạc với Object.
Phản hồi cậu nhận được ngắn gọn và rõ ràng.
"Tại vị trí đó, sóng xung kích và nhiệt bức xạ cũng sẽ thổi bay hai người các anh. Anh có chấp nhận không? Hết."
"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, mấy thằng chó!"
Heivia vừa hét lên vừa liên tục bắn 2-3 phát nhanh bằng súng trường.
Trong khi đó, Quenser liên lạc với các đồng minh trong khu vực, nhưng không ai có thể tới kịp trong thời gian ngắn.
"Chết tiệt. Họ không phải đang nói dối về vị trí để tránh bị dính đạn chứ?"
Cậu muốn vứt súng và bỏ đi, nhưng với những viên đạn bay trên đầu, chỉ cần ngẩng đầu một cách bất cẩn là sẽ bị hạ. Khoảng cách 200m là cự ly chết người đối với súng trường, và hai bên nãy giờ không bắn trúng nhau chỉ vì gió mạnh cùng đồng bằng trắng xoá khiến khả năng nhìn của đôi bên bị ảnh hưởng.
Nhưng kẻ địch có vẻ quen hơn với tình huống này, vì chúng đang dần tách ra. Chỉ có vài mét mở ra giữa các tên địch, nhưng rõ ràng chúng đang cố gắng bao vây từ nhiều hướng khác nhau.
Quenser gần như ngẩng đầu lên vì sốc, nhưng Heivia giữ cậu xuống. Ngay sau đó, một viên đạn bay ngay trên đầu cậu.
Bị phủ đầy trong tuyết, Quenser nói.
"Tệ thật đấy, Heivia!"
"Ý cậu là địch đang tách ra để bao vây hai bên!? Tớ đã biết rồi! Vấn đề là chúng ta chẳng thể làm gì!"
"Không, không phải thế! Một con chim cánh cụt!"
"Hả!? Ai quan tâm chim cánh cụt… n-nó à!?"
"Là một con con! Một con chim cánh cụt con!"
Heivia kinh ngạc nhìn theo hướng Quenser chỉ. Một con chim cánh cụt nhỏ màu xám đang loạng choạng đi qua ngay giữa khu vực mà các binh sĩ đang giao chiến bằng súng trường.
Nó sẽ bị cuốn vào trận chiến, nhưng không thể bảo cả hai bên ngừng bắn.
Ngay khi tĩnh mạch ở thái dương Heivia căng ra vì lo lắng, một điều kỳ lạ xảy ra.
Ngay lúc anh định nhấc ngón tay ra khỏi cò súng, bọn khủng bố cũng ngừng bắn.
Chuyển động duy nhất còn lại trên vùng đất trắng xóa là con chim cánh cụt tiếp tục đi, hoàn toàn không quan tâm đến các binh sĩ trên tiền tuyến.
Với đôi tay đầy mồ hôi, Quenser và Heivia theo dõi hànhtrình của nó.
"Cố lên! Mày làm được mà!"
"Chờ đã, sao chỉ có con con!? Con lớn đâu rồi!?"
Và rồi, con chim cánh cụt vấp ngã.
"Waahh!"
"Không, Heivia! Con người không thể can thiệp vào tự nhiên!"
Heivia suýt nữa lao ra để cứu, nhưng Quenser vội ngăn cậu lại. Trong khi đó, con chim cánh cụt nhỏ dùng đôi cánh bé xíu của nó để đứng vững trở lại.
"Gyah!"
Một tiếng kêu vang lên.
"Chim hải âu!?"
"Nó không định ăn nó chứ? Nó định tấn công từ trên trời xuống à!?"
Nhưng tự nhiên lại một lần nữa vào cuộc.
Trong khi Heivia cố nhắm súng vào con chim biển và Quenser cố ngăn cậu lại, con hải âu dang rộng cánh và chuẩn bị lao từ bầu trời. Con chim cánh cụt nhỏ, trông như một quả bóng bông hoàn toàn không biết mình đang bị nhắm tới.
Rồi con hải âu tấn công.
Kẻ thù tự nhiên của chim cánh cụt lao xuống từ trời cao như một mũi giáo. Chiếc mỏ chết người nhắm thẳng vàocon mồi.
Ai nấy đều đã mường tưởng ra cảnh tượng tiếp theo.
Quenser và Heivia quên cả việc tranh nhau khẩu súng và đưa tay che mắt.
Nhưng bi kịch họ dự đoán không xảy ra.
"Kmyaaaaaaaahhhhh!"
Một tiếng kêu mới vang lên từ bên cạnh.
"Gì thế, Quenser!?"
"Tôi nghĩ mẹ nó đến rồi. Là mẹ của con chim cánh cụt!"
Bị tiếng kêu cảnh báo làm cho hoảng sợ, mục tiêu của con hải âu lệch đi đôi chút. Chiếc mỏ chỉ vừa sượt qua con chim cánh cụt con, và nó kêu cao để gọi mẹ.
Con hải âu dường như không chịu bỏ cuộc. Nó bay trở lên bầu trời, vòng một quỹ đạo rộng rồi nhắm vào con chim cánh cụt một lần nữa.
Tuy nhiên, nó đã không còn đơn độc nữa.
Người mẹ to lớn lao tới để làm lá chắn.
Không có gì đảm bảonó sẽ cứu được con của nó.
Chiếc mỏ sắc nhọn và móng vuốt của hải âu đủ để đe dọa một con chim cánh cụt trưởng thành.
Dù vậy, ánh mắt của chim cánh cụt mẹ vẫn kiên định.
Nó dang rộng đôi cánh vốn dùng để bơi lội, há mỏ hết cỡ và thét ra từng tiếng cảnh báo vang dội nhất có thể.
Quenser và Heivia nín thở.
Những kẻ khủng bố bên kia đồng tuyết cũng lặng lẽ quan sát.
Và rồi…

Con chim hải âu bay lượn vài vòng trên đầu hai mẹ con chim cánh cụt rồi bỏ cuộc. Nó rời khỏi quỹ đạo ban đầu, cất lên một tiếng kêu thách thức rồi bay vào bầu trời trắng xóa và biến mất.
Chim cánh cụt mẹ đã bảo vệ được con mình.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng reo hò khổng lồ như vang lên từ một sân vận động bùng nổ khắp Nam Cực. Cứ như thể toàn bộ nhân loại đang cùng lúc cất tiếng hò reo trước tình mẫu tử của hai con chim cánh cụt ấy. Quenser và Heivia ôm chầm lấy nhau, có thể thấy những binh sĩ địch đang giơ cao khẩu súng trường bằng cả hai tay như nâng tạ và để lộ ra sự xúc động. Niềm vui bao quanh hai mẹ con chim cánh cụt dường như khiến chúng cũng ngạc nhiên. Con non chui vào khoảng trống nhỏ giữa hai chân mẹ, rồi cả hai nhanh chóng rời khỏi khu vực. Thông thường việc này do con đực làm, nhưng không hiểu vì sao lần này lại là con mẹ.
Khoảng 10 phút sau, hai con chim cánh cụt đã băng qua chiến trường, men theo một con dốc thoai thoải và hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Quenser và Heivia.
Không lâu sau đó, cơn sốt chim cánh cụt lặng lẽ kết thúc.
Ngay lập tức, cả hai phía lại bắt đầu nổ súng với không chút do dự.
Quenser và Heivia cố hết sức ẩn nấp. Trong khi bóp cò, Heivia gào lên với đôi mắt đỏ ngầu.
"Ahhhhhhhhh! Bắn đi bắn đi bắn đi bắn đi bắn đi!"
"Khốn kiếp! Đúng như tớ nghĩ, chúng ta thật sự không thể hiểu nhau rồi!"
Quenser vừa hét lên vừa thao tác thiết bị cầm tay.
Nam Cực là nơi mà nhìn đâu cũng chỉ thấy một màu trắng, nên cậu liên tục phóng to rồi thu nhỏ bản đồ để kiểm tra lại.
Thấy vậy, Heivia cáu kỉnh hét lên.
"Kiểm tra bản đồ thì có ích gì chứ!? Chúng ta không nhờ được Công chúa hỗ trợ! Địch chỉ việc tách ra rồi bao vây thôi!"
"Hãy giải quyết chúng trước khi chuyện đó xảy ra."
Quenser rút ra một khối thuốc nổ Hand Axe từ trong túi. Cậu cắm kích nổ điện tử có gắn bộ thu sóng vô tuyến vào đó.
"Khi tớ ra hiệu, hãy bắn hết sức để ghìm chúng lại. Trong lúc đó, tớ sẽ ném cái này."
"Cậu có biết chúng ở xa bao nhiêu không? 200m đấy. Ngay cả vận động viên ném bóng chày tiêu chuẩn cũng không ném xa được như vậy."
"Không có thời gian giải thích đâu! Làm ngay đi!"
"Biết rồi! Chết tiệt!"
Vừa lầm bầm than phiền, Heivia giương súng lên. Thay vì nhắm cẩn thận vào một mục tiêu, cậu quét nòng súng theo hình quạt và xả đạn về phía toàn bộ đội hình địch.
Kết quả là độ chính xác của cậu ta còn giảm thê thảm hơn nữa, đến mức những viên đạn bắn ra thậm chí chẳng hề sượt qua được một mục tiêu nào. Thế nhưng, từng ấy cũng đủ khiến bọn địch hoảng sợ mà vội vã rút vào sau chỗ nấp.
Quenser chống tay đứng bật dậy, dùng hết sức bình sinh mà ném khối thuốc nổ đi. Khối Hand Axe vẽ một đường cong dài trong không trung, nhưng đúng như Heivia đã dự đoán, nó không chạm tới nổi vị trí của kẻ địch. Thêm vào đó, cơn gió dữ dội khiến quỹ đạo của nó lệch đi. Với sức gió mạnh như vậy, việc Quenser có thể ném xa hơn 50m đã là một kỳ tích. Khối thuốc nổ rơi xuống một mảng băng dày, rồi trượt đi xa hơn nữa như một viên đá trong môn curling. Độ dốc thoai thoải của cánh đồng tuyết cũng góp phần làm cho nó tiếp tục trượt đi, nhích thêm được một khoảng cách.
Dù cộng hết mọi yếu tố ấy lại, giới hạn vẫn chỉ là khoảng 120m. Nó vẫn còn rất xa so với khoảng cách 200m nơi kẻ địch đang đứng.
Heivia tặc lưỡi, gào lên.
"Chết tiệt! Tớ đã nói rồi mà!"
"Như vậy là được rồi! Nằm xuống đi, Heivia!"
Quenser hét lên trả lời, đồng thời dùng ngón cái gửi tín hiệu kích nổ qua radio.
Heivia không khỏi bán tín bán nghi, nhưng kết quả lập tức xuất hiện.
Một tiếng gầm vang trời nổ ra, và một dải đất trắng dài gần 200m phía trước họ sụp đổ hoàn toàn.
Như một cái bẫy khổng lồ. Mặt đất vỡ vụn, sạt xuống hàng trăm mét bên dưới. Tuyết, băng, và những người lính đứng trên đó tất cả đều bị nuốt chửng.
Không còn cách nào có thể cứu vãn được.
Những tên địch vừa bắn xối xả ban nãy rơi thẳng xuống hố sâu, kèm theo những tiếng thét kinh hoàng.
"Tốt rồi, xem ra có hiệu quả."
Quenser thở phào và buông ngón tay khỏi chiếc radio kích nổ.
"Thứ tớ muốn biết chỉ là thiết kế Object thôi, vậy mà vì sao tớ cứ phải học thêm những cách mới để giết người thế này?"
"Ờm, rốt cuộc vừa rồi là chuyện gì vậy?"
"Khu vực chúng đứng đúng nghĩa là ‘nằm trên băng’. Một tấm băng dày phủ lên khe hở của vách đá hình chữ V, bên dưới chẳng có gì ngoài một khoảng không khổng lồ. Nhờ hoạt động núi lửa ở vùng này, không gian phía dưới đã biến thành thứ gì đó giống như một dòng sông. Nó đủ dày để một chiếc xe trượt tuyết chạy bằng dầu đi-ê-zen đi qua mà không hề hấn gì, nhưng lại không đủ để chịu thuốc nổ quân sự."
"À… nên cậu mới kiểm tra bản đồ."
"Giờ thì tớ hiểu vì sao họ không dám đưa Object tới đây."
Quenser nhìn xuống vách băng sâu hoắm mà mình vừa tạo ra. Trong bóng tối hun hút ấy, cậu không thể thấy được đáy. Nếu một Object làm vỡ lớp băng đó, họ sẽ cần tới một cần cẩu có thể nâng 200000 tấn để kéo nó lên. Và dĩ nhiên, nhân loại chẳng hề có thứ gì như thế.
"Nghĩ lại thì, cậu từng nói cậu đã làm thí nghiệm phá các tấm băng hồi còn ở trường mà."
"Không dữ dội tới mức này đâu."
Quenser nhún vai.
"Nhưng chẳng phải cậu nên mừng là tớ đã mang theo thuốc nổ sao?"
"Dù thế nào thì tớ vẫn muốn xử cậu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
