Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 33

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 1 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 5-6)

Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 5-6)

Phần 5

Đúng như dự đoán, họ bị lôi ra và cho nghe giảng.

Hai kẻ ngốc mang tên Quenser và Heivia bị áp giải tới doanh trại dành cho các sĩ quan có quân hàm. Cũng như mọi thứ khác, doanh trại này nằm bên trong những phương tiện khổng lồ hợp thành căn cứ. Ba chiếc xe được ghép song song và tạo thành một khối chữ nhật lớn cỡ một tòa nhà bốn tầng. Dĩ nhiên, chúng có thể được tách rời bất cứ lúc nào để len qua những con đường hẹp.

Quenser và Heivia đang ở tầng bốn, tầng cao nhất của doanh trại dành cho sĩ quan.

(Bà chỉ huy mê Nhật Bản chết tiệt ấy.)

Cả hai cùng nảy ra ý nghĩ ấy trong cùng một khoảnh khắc không chỉ vì nội thất xa hoa bên trong. Quan trọng hơn cả là việc họ bị ép phải ngồi seiza kiểu Nhật, quỳ thẳng lưng trên nền sàn cứng lạnh.

Trong khi đó, sĩ quan cấp trên của họ, Froleytia lại không cần phải ngồi trên sàn cứng. Phần trong của căn phòng được nâng cao và trải chiếu tatami gọn gàng. Cô ngồi trước một chiếc bàn thấp chân ngắn đặt giữa tatami, thân mình tựa trên một chiếc đệm zabuton mềm đến mức có lẽ một con mèo nằm lên rồi thì sẽ chẳng bao giờ muốn đứng dậy nữa.

Cô là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc bạc dài.

Có lẽ tóc cô đã được nhuộm nhẹ, bởi sắc bạc ấy phảng phất ánh xanh.

Cô là người cao ráo, mảnh mai và vòng ngực đầy đặn khiến bộ quân phục bị đẩy căng ra. Đôi chân bọc trong vớ đen kéo dài từ chiếc váy sĩ quan ôm sát, không chỉ thon thả, chúng mang một vẻ đẹp trơn tru, sắc sảo khiến mọi ánh nhìn vô thức bị hút theo. Đôi môi nhạt màu của cô đang ngậm một chiếc tẩu. Không phải loại ngắn, dày mà các thám tử Châu Âu hay dùng, mà là một chiếc kiseru Nhật Bản dài và mảnh, gần 30cm.

Quenser không rõ mùi hương ngọt nhè nhẹ kia đến từ loại thuốc lá cô hút, hay là thứ gì đó quyện trong mái tóc bạc ấy.

"…Hai cậu biết vì sao mình bị gọi tới đây chứ?"

Giọng nói của cô lạnh hơn cả đồng tuyết ngoài khung cửa sổ kia, chúng đâm thẳng vào tai Quenser và Heivia.

Dĩ nhiên, cả hai đều biết rất rõ vì sao mình bị gọi tới đây.

Họ đã bỏ mặc nhiệm vụ xúc tuyết để chạy ra ngoài khu căn cứ bảo dưỡng tìm thức ăn. Lại còn để Heivia vác súng trường quân đội ra bắn loạn xạ, nên nếu Froleytia không nổi giận mới là chuyện lạ. Mức độ nghiêm trọng của việc này đủ để họ bị tống vào phòng giam, thậm chí đưa ra tòa án binh cũng không phải là không thể.

"Làm sao bây giờ, Heivia!? Tớ đã bảo cậu dừng lại rồi mà! Tất cả chỉ vì mấy khẩu phần ăn chết tiệt ấy, nhưng tớ thà gặm tuyết ba ngày liền còn hơn thế này!"

"Im đi! Trời ơi, cô ta thật sự mới 18 tuổi à? Tớ biết thời nay lính thường chẳng còn đất diễn trên chiến trường, nhưng tớ cá là cô ta có thể đánh thắng cả một Object bằng tay không đấy!"

"Quenser, Heivia."

Chỉ cần nghe gọi tên, cả hai đã giật bắn người như bị sét đánh. Froleytia thậm chí còn không nhìn về phía họ. Cô đang nghịch một cây trâm dài, mảnh chừng 20cm, một thứ được mô phỏng theo kanzashi Nhật Bản, đồng thời, cô còn dùng một vật giống cây bút lướt nhẹ trên một tấm bảng đặt trên bàn.

Tấm bảng đó là máy tính bảng.

Quenser từng nghĩ những thiết bị như vậy chỉ dùng để vẽ vời trên máy tính, nhưng…

"Thứ này có khiến cậu hứng thú không, Quenser?"

"D-dạ có!"

"Có thể không bằng được với hai cậu, những người lúc nào cũng bận rộn tìm đồ ăn, nhưng tôi khá là bận. So với việc các cậu tuyệt vọng chôn thịt và cá vừa bắt được xuống tuyết để giữ tươi, thì công việc của tôi có lẽ trông chẳng đáng kể gì. Nhưng trong lúc vẫn ở căn cứ Alaska này, tôi đang chỉ huy một chiến dịch trên một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương từ xa."

"Ư-ừm…"

Quenser chỉ dám liếc mắt sang bên. Toàn bộ bức tường là một màn hình LCD khổng lồ, nó đang hiển thị bản đồ đại dương cùng vài hòn đảo rải rác. Những dấu đỏ hình chữ V liên tục xuất hiện, đồng bộ với từng thao tác Froleytia thực hiện trên máy tính bảng.

"Ừm, thật ra thì rất đơn giản. Tôi chỉ cần vẽ vài nét trên máy tính bảng này, và Object đang chờ lệnh ở đó sẽ thực hiện pháo kích tầm xa, thổi bay các căn cứ du kích. Đơn giản đến thế thôi. Đúng không? Hai cậu cũng thấy vậy chứ?"

Những dấu đỏ lại hiện lên một cách đều đặn và vô cảm.

"Đúng là tiện thật. Chỉ cần lực nhấn của tôi cũng đủ để nó đọc ra mức độ ‘tâm huyết’ của tôi. Tôi có cảm giác hôm nay chiến dịch từ xa này sẽ rất trôi chảy."

Có lẽ cô thực sự đã nổi giận, bởi cây bút nhựa hình dáng như bút máy trong tay Froleytia đang vang lên những tiếng cót két rợn người.

Mỗi lần cô vẽ thêm một dấu, Quenser và Heivia lại tưởng tượng đến những mảnh thịt và xương đang bị hất tung đâu đó trên thế giới. Ý nghĩ ấy khiến cả hai run rẩy không kiểm soát được .

"Như tôi đã nói, tôi đang bận chỉ huy nhiều khu căn cứ và đơn vị khác nhau cùng một lúc. Vậy mà vẫn có vài tên ngốc quyết định ném thêm rắc rối lên đầu tôi. Nhân tiện, hai cậu có tưởng tượng được lúc này trong lòng tôi đang nghĩ gì không?"

"C-có, thưa ngài! Nhưng tôi thà là không tưởng tượng thì hơn! Tôi hiểu rõ là ngài đang cực kỳ tức giận, thưa chỉ huy Froleytia!"

"Tốt lắm. Tôi lấy làm vinh dự vì mình có những cấp dưới ưu tú như vậy. Đúng không nào? Gật đầu nếu các cậu đồng ý đi."

Cuối cùng, Froleytia cũng quay đầu nhìn họ và nở một nụ cười gai góc.

Sau khi hoàn tất việc ra lệnh cho các đơn vị ở Thái Bình Dương và xác nhận chiến dịch đã kết thúc, sắc mặt cô bỗng nhiên đổi khác, trông cô nhẹ nhõm đến lạ lùng.

"Vậy… các cậu kiếm được gì? Mấy cục tẩy khổng lồ mà bọn kia gọi là khẩu phần thì tôi ăn đủ rồi."

Phần 6

Rốt cuộc thì mọi chuyện khép lại bằng một kết luận khá êm đềm: bữa tối hôm đó được hứa hẹn sẽ dễ nuốt hơn nhiều (dù cho Quenser và Heivia vẫn phải chạy 20km trên tuyết).

Nhưng trước giờ ăn, họ vẫn còn một khoảng thời gian trống.

"Ý ngài là… hình phạt địa ngục đó bắt đầu ngay bây giờ sao!?"

Quenser buột miệng hét lên, toàn thân cậu căng cứng chờ tuyên án, nhưng Froleytia lại lắc đầu.

"Cậu là sinh viên chiến trường. Nếu tôi không đẩy cậu sang khu bảo dưỡng để học về Object thì bà già phụ trách bên đó chắc sẽ quay sang mắng tôi mất."

"Ư…! Tôi quên mất vụ đó nữa! Nghĩa là tôi còn phải nghe thuyết giảng từ bà già còn đáng sợ hơn cả ngài sao!"

"Còn Heivia, cậu thì tiếp tục xúc tuyết một mình. Hãy đảm bảo rằng đường băng có thể dùng được trước lúc mặt trời lặn. Không quân đang phàn nàn đấy."

"Khônggg! Cái đó còn tệ hơn chạy 20km nữa! Sao bọn không quân không tự lết xác ra mà giúp đi chứ!?"

Và thế là Quenser chia tay Heivia rồi một mình hướng về khu bảo dưỡng Object.

Đó là một công trình khổng lồ, một nơi có thể nuốt trọn lấy vũ khí khổng lồ dài hơn 50m. Giống như doanh trại của sĩ quan, nơi này cũng được ghép từ nhiều phương tiện.

Những xe sàn phẳng dài 15m, rộng 10m được xếp song song hai bên. Hai bức tường được dựng tạm lên, phía trên là mái nối liền tạo thành hình dáng như mặt cắt của một nhà kho. Nhiều cấu trúc như vậy được nối lại tạo nên toàn bộ khu bảo dưỡng rộng lớn này.

Ngoài các cửa ra vào tiêu chuẩn, nơi này còn có một phương án thoát khẩn cấp cho Object. Vì các phương tiện cấu thành khu bảo dưỡng được liên kết bao quanh Object, nên khi cần xuất kích, chúng có thể tách rời và lùi ra ngoài.

Cách đó sẽ phá hủy toàn bộ sàn nhà, nên bình thường không ai muốn dùng đến nó.

Quenser bước vào tòa nhà khổng lồ qua một lối phụ nhỏ dành cho binh sĩ bảo dưỡng.

Object cao 50m hiện ra trước mắt cậu, chỉ riêng sự hiện diện của nó thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.

Bao quanh lò phản ứng ở trung tâm là một bức tường dày không khác gì tường của hầm trú ẩn hạt nhân, chúng khép lại thành một hình cầu kín mít. Phần khung gầm phía dưới có dạng dạng chữ Y ngược. Nó không bước đi, cũng không lăn bánh như những phương tiện thông thường. Thay vào đó, nó lơ lửng cách mặt đất một khoảng rất nhỏ nhờ tĩnh điện. Nguyên lý hoàn toàn khác biệt, nhưng khi chuyển động, trông cứ như mặt đất đang trôi đi và đẩy cả khối thép khổng lồ này di chuyển.

Dĩ nhiên, chỉ phủ tĩnh điện lên mặt đất thôi thì chưa đủ để nâng một cấu trúc khổng lồ như thế. Một loại dung dịch đặc biệt, đóng vai trò như chất đối cực đối với Object mang điện được phun liên tục lên bề mặt khi nó tiến lên.

Nó sử dụng laser làm động lực đẩy.

Tĩnh điện tạo ra một khe hở nhỏ giữa Object và mặt đất, không khí trong khe hở ấy được nung nóng bằng cách bắn laser liên tục rồi phản xạ và hội tụ lại. Sự nóng lên ấy khiến không khí giãn nở dữ dội và tạo ra lực đẩy, đó chính là nguyên lý được dùng trong các bệ phóng tàu con thoi bằng laser.

Vũ khí chủ lực của nó là 7 cánh tay vươn dài từ phía sau khối cầu.

7 khẩu pháo khổng lồ gắn trên đó đủ sức xuyên thủng cả những Object cùng cấp bậc.

Ngoài ra, nó còn khoảng 100 ụ pháo nhỏ khác phủ kín bề mặt hình cầu. Nó trông không giống một thứ vũ khí được tối ưu hóa, mà giống như một sinh vật kỳ quái, nơi mà mọi loại vũ khí mà người tạo ra nó nghĩ tới đều được gắn lên không thương tiếc.

Trong thời hiện đại, đây chính là trụ cột của quân sự.

Là đỉnh cao của lịch sử chiến tranh.

Đó chính là Object.

Hơn 200 sợi cáp dày như dây cẩu công nghiệp nối từ thân nó lên tường và trần nhà, neo chặt hình thể khổng lồ ấy tại chỗ. Vô số lối đi treo lơ lửng trên không, và các binh sĩ bảo dưỡng mặc đồ lao động đang cắm cúi vào đủ loại công việc.

Đột nhiên, một tiếng kim loại chói tai vang lên, đó là âm thanh cao vút của một chiếc cờ-lê đập vào lan can sắt.

Quenser giật mình và ngẩng đầu.

Trên hành lang tầng ba, một bà lão đang gào xuống phía cậu.

"Cuối cùng cũng mò tới rồi à! Phải biết ơn ta đi! Bà già đây thiếu người đến mức sẵn sàng dùng cả một thằng nhóc không có kinh nghiệm như cậu đấy! Mau vác đồ nghề lên đây cho ta!"

"Xin lỗi vì đến muộn! Còn về hình phạt của cháu thì…!"

"Không sao, không sao. Binh sĩ bảo dưỡng chứng minh giá trị của mình bằng kết quả!"

Nghe vậy, Quenser men theo cầu thang đơn giản, loại có thể tháo rời chỉ bằng một nút bấm để lên tầng ba.

(May quá. Hóa ra bà ấy là một bà già hiểu chuyện. Mình còn tưởng bà ấy đáng sợ lắm chứ.)

(Hừm. Nếu nó chẳng giúp được tích sự gì thì mình có thể nhét nó vào một cái thùng rỗng rồi dùng gậy đập từ bên ngoài.)

Hai người, mỗi người đều lẩm bẩm suy nghĩ của riêng mình với âm lượng đủ nhỏ để đối phương không nghe thấy rồi bắt tay vào công việc trên hành lang tầng ba.

Bà lão đang xử lý một hạng mục liên quan đến hệ thống.

Buồng lái của Object, đồng thời cũng là cửa thoát hiểm khẩn cấp nằm ở phần lưng trên của trung tâm khối cầu. Không ai muốn điều đó xảy ra, nhưng trong tình huống xấu nhất, Elite điều khiển sẽ được bắn vọt ra theo quỹ đạo chéo lên phía sau.

Lúc này, hàng chục lớp tường chắn đã được mở ra, tạo thành một đường hầm vào trung tâm khối cầu. Ánh sáng từ các màn hình trong buồng lái hắt ra như cửa ra vào của một đường hầm. Nhưng đó không chỉ là con đường dẫn tới buồng lái. Từ lối đi ấy là nhiều nhánh rẽ tỏa ra và nối tới các khu vực khác: phòng bảo dưỡng lò phản ứng, cánh cửa dày hai lớp nơi tiếp nhiên liệu bổ sung, hay khoang có những hộp chứa khí thải đã được nén và niêm phong. Tất cả nhưng thứ đó gợi nên một cảm giác như một hệ thống tàu điện ngầm với tường chắn và đường ray chằng chịt.

Trong khi đó, bà lão tựa lưng vào lan can gần lối vào đường hầm và chăm chú nhìn một thiết bị cầm tay.

"Cái đó kết nối trực tiếp với hệ thống của Object mà không cần dây cáp, đúng không? Nếu không cần kéo dây cáp thì có thật sự cần phải mở hết tường chắn xuống tận buồng lái thế này không…?"

"Đồ ngốc. Tường chắn của Object được thiết kế để chặn hoàn toàn tín hiệu điện từ. Nếu không làm vậy, Object của địch có thể can thiệp vào hệ thống ngay giữa trận chiến mất."

Đột nhiên, một luồng chớp sáng xanh trắng lóe lên ở rìa tầm mắt họ khiến cả hai cùng im bặt. Một thợ hàn đang làm việc trên lớp giáp của Object.

Bản thân của Object cũng đã vượt quá 50m, nhưng nó không được tạo ra bằng cách đổ thép nóng chảy vào một khuôn khổng lồ. Thay vào đó, những tấm thép cong, mỗi tấm chỉ lớn cỡ một chiếc chiếu tatami được chuẩn bị sẵn rồi từng chục, từng trăm, từng nghìn, từng chục nghìn tấm được ghép lại, xếp chồng, đan vào nhau để sinh ra khối cầu khổng lồ này.

Mục đích của vô số lớp thép mỏng đó là để phân tán và làm loãng lực va chạm thay vì cung cấp thêm sức mạnh phòng thủ cho nó. Nguyên lý ấy không khác mấy so với một chiếc áo chống đạn, chỉ là nó được đẩy đến mức cực đoan, nhiều đến nỗi ngay cả sóng xung kích của một vụ nổ hạt nhân cũng có thể bị giữ lại.

"Người ta gọi nó là giáp củ hành đúng không? Không chỉ bền bỉ, mà khi bị Object địch phá hỏng, từng mảnh của nó cũng có thể được thay thế dễ dàng. Người nghĩ ra ý tưởng này xứng đáng nhận giải Nobel."

"Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng mỗi tấm đều được chế tác riêng và tôi luyện bởi những nghệ nhân lành nghề, làm cái đó chẳng khác gì rèn một thanh kiếm Nhật cả."

"Là thép nung nóng được trộn thêm vài mg bột chống cháy phải không? Cháu nghe nói làm như vậy sẽ tăng độ bền của nó lên, nhưng cũng khiến nó khó mà tái sử dụng."

"Đó là nhờ kĩ năng của các nghệ nhân, máy móc không thể thêm bột đổng đều như vậy, nên thành phẩm thường trở nên giòn hơn."

Từ hành lang trên cao, Quenser và bà lão nhìn xuống đúng vào lúc một chiếc xe nâng chở những tấm thép dự phòng chạy ngang qua bên dưới. Trên thân xe, hàng chữ tiếng Anh to đùng được sơn lên.

"Chiến thắng cho Công chúa Milinda!"

(Là cô Công chúa khi nãy.)

Ý nghĩ ấy vừa lướt qua đầu Quenser thì bà lão tiếp tục nói.

"Cá nhân ta thì ấn tượng nhất với cơ chế truyền điện, bắt đầu từ lò phản ứng ở trung tâm ra tận tới những pháo laser trên bề mặt ngoài mà không cần dùng đến sợi cáp nào."

"Nó dùng kiểu cấp điện giống bảng mạch in, đúng không? Sắp xếp vật liệu cách điện và vật liệu dẫn điện rồi nung chúng trực tiếp lên các tấm thép. Nhờ vậy, điện được truyền đi mà không cần khoan lỗ trên lớp giáp để luồn dây nên không làm suy giảm khả năng phòng thủ. Người nghĩ ra cái này cũng xứng đáng thêm một giải Nobel nữa."

"Thật tình, thàng nhóc này. Cậu nói nghe cứ như thể mọi thứ trên đời đều được làm ra dễ dàng lắm vậy."

Bà lão chậm rãi lắc đầu. Đồng thời, bà ấy tiếp tục thao tác bảo trì phần mềm của Object bằng những cử động nhanh nhẹn từ đôi ngón tay nhăn nheo trên thiết bị cầm tay của mình.

Trong lúc tiếp tục làm việc, bà hỏi Quenser.

"Vậy cậu định trở thành kỹ sư vũ khí à?"

"Hả? À, chuyện cháu muốn trở thành nhà thiết kế Object ấy à? Với một thường dân như cháu, cháu nghĩ đó là con đường tốt nhất để có một cuộc sống giàu có. Xét về tiền bạc và địa vị xã hội, nó còn vượt qua cả một số tầng lớp quý tộc cấp thấp nữa."

"Làm một thương nhân giàu có cũng chẳng mang lại một cuộc sống tử tế đâu… Thôi thì đó là cuộc đời của cậu, ta cũng không ngăn cản. Vậy cậu đang nghĩ sẽ chọn lĩnh vực chuyên môn nào?"

"Cháu định chọn mảng kết cấu tổng."

"Đồ ngốc. Không có ma mới nào lại được giao lắp ráp toàn bộ một Object cả. Nói vậy chẳng khác nào bảo ước mơ tương lai của cậu là trở thành tỷ phú cả. Quá mơ hồ, chẳng phải mấy sinh viên như cậu thường bắt đầu bằng cách học một lĩnh vực như mảng mô phỏng để xin việc vào một công ty quốc phòng rồi mới học những thứ phức tạp hơn sao?"

"Vâng, nhưng cháu không thích mảng đó lắm."

Có lẽ điều đó khiến cậu nhớ ra chuyện gì đó, nên Quenser đã tỏ ra khó chịu.

"Đó là lĩnh vực nghiên cứu cách làm cho máy móc chuyển động dựa trên cử động của côn trùng và động vật, mà cháu thì không thích nhện, gián hay mấy thứ tương tự. Tuy vậy, cháu cũng thừa nhận là nghiên cứu mảng đó khá rẻ, vì người học chủ yếu chỉ cần quan sát côn trùng."

"Đồ nhát gan này. Sau này chính cậu sẽ là kẻ khóc lóc vì không có nền tảng cơ bản đấy."

"Chính vì thế cháu mới muốn, với tư cách là học viên chiến trường, được nghiên cứu một Object chuẩn mực như của Công chúa để nhanh chóng học được những nền tảng đó thay vì phải trải qua đủ thứ linh tinh."

"Vậy cậu nghĩ vì sao giới lãnh đạo lại xây dựng vườn thú và bảo tàng côn trùng ở tất cả các thành phố lớn? Họ đã dùng tiền thuế của người dân để cung cấp nguồn cảm hứng cho những thanh niên triển vọng đang cố gắng thiết kế Object đấy."

Bà lão không khỏi thở dài.

Quenser liền nhìn về phía lối vào giống như đường hầm dẫn đến buồng lái.

"Nói đến những thanh niên đầy triển vọng, chẳng phải cũng sắp đến lúc tuyển chọn phi công… à không, phải nói là tuyển chọn Elite rồi à? Hồi cháu còn học ở hậu phương, mấy tay quan chức chính phủ mặc toàn đồ đen thường xuyên lảng vảng quanh trường cháu."

"Họ phải tiến hành làm thế 4 lần mỗi năm, nhưng lần này chắc cũng chẳng tìm được ai đủ điều kiện đâu."

"Elite phải phù hợp với cái gọi là Element, đúng không? Thứ đó là gì vậy?"

"…Đó là tên gọi chung cho những điều kiện mà một phi công Object phải đáp ứng."

Ngón tay của bà lão dừng lại trên thiết bị cầm tay, giọng bà trở nên lạnh hơn đôi chút.

"Nhưng nó không phải kiểu năng lực siêu nhiên cho phép họ điều khiển thiết bị đặc biệt gì cả. Đúng là có một phần là bẩm sinh, nhưng Elite là một dự án quân sự nhằm mài giũa những tài năng tự nhiên đó bằng đủ quy trình, kể cả kích thích bằng điện và ám thị. Với cách tạo ra Elite như vậy, trở ngại lớn nhất không phải là tiền bạc hay trang thiết bị, mà là vấn đề nhân quyền."

"Ý bà là…?"

"Nhân quyền của những người đủ đáp ứng đủ điều kiện sẽ hoàn toàn bị phớt lờ, nhưng không ai sẽ phản đối cả, và ngay cả bản thân các Elite cũng thực sự mong muốn chiến đấu vì đất nước mình sau khi được ‘phát triển’ theo cách đó. Những người đáp ứng được các điều kiện ấy không hề nhiều… Những Elite được nuôi dưỡng sẽ điều khiển các vũ khí tối thượng, nên sẽ rất rắc rối nếu họ quay lưng và chống lại chính quê hương mình."

Một tiếng động máy móc vang lên, và bà lão hạ giọng xuống.

"Đừng nói chuyện với cô bé đó."

Một chiếc ghế được đưa ra khỏi đường hầm bằng thang nâng của buồng lái. Công chúa Elite đang ngồi trên đó, phần thân trên của cô được cố định bằng dây đai hình chữ H.

"Cuối cùng cô cũng ra rồi à, đồ tham ngủ nướng."

"Xin lỗi. Tôi không có lời biện minh nào."

"Này nhóc, ta có việc cho cậu đây. Bảo dưỡng thiết bị phóng khẩn cấp đi. Chẳng ai chịu làm đâu, họ đều bảo đó là điềm xấu."

Ở bất kỳ thời đại nào, đó đều là loại công việc bị giao cho một kẻ nghiệp dư. Kẻ nghiệp dư sẽ xử lý những việc xui xẻo, vô dụng trong khi quan sát cách những người chuyên nghiệp làm việc.

Quenser vòng ra phía sau chiếc ghế mà cô gái đang ngồi và bắt đầu làm việc.

"Nói đến mê tín, có phải vì thế mà Object lại được sơn hoàn toàn bằng màu trắng không? Hay chỉ đơn giản là để ngụy trang trong tuyết?"

"Ban đầu, nó được ngụy trang theo môi trường hoạt động của nó."

Cô gái đáp lại.

"Nhưng chúa tể của muôn thú thì đâu cần phải ẩn mình, hơn nữa, chi phí sơn sửa cũng đắt đỏ, nên giờ nó chỉ còn màu trắng. Mà một cục sắt cao đến 50m thì cũng chẳng thể che giấu được."

Bà lão nói thêm.

"Ra vậy. Tuy không giống mảng mô phỏng lúc nãy, nhưng tôi nghe đồn rằng từng có dự án dùng hoa văn dựa trên các loài thú dữ hay côn trùng để uy hiếp tinh thần kẻ địch."

"Cũng từng có kế hoạch tạo ra một thứ gọi là chế độ khủng bố, một chế độ mà các bánh răng sẽ phát ra tiếng ken két ghê rợn khi sang số. Nhưng cả hai kế hoạch đều chẳng đi đến đâu."

"Hả?"

"Kẻ địch không phải là những người duy nhất nhìn thấy Object. Nếu nó cũng làm suy giảm tinh thần của phe ta thì lại vô nghĩa, và họ cũng chẳng thể đem một Object trông ghê tởm như vậy đi diễu hành trước dân chúng ở hậu phương được."

"Tôi hiểu rồi."

Quenser đáp.

"Vậy còn thanh kiếm liễu đang treo trên trần bằng sợi dây kia thì sao?"

"Đó là bùa may mắn thôi."

"Nó sẽ đảm bảo chiến thắng."

Cô gái tiếp lời.

Vừa nghe, Quenser vừa tiếp tục vặn cờ lê.

Một tiếng tách rất khẽ vang lên, và ngay khi cô gái định nói thêm điều gì đó về bùa may mắn, đầu cô bỗng giật nhẹ. Quenser nghiêng đầu đầy nghi hoặc và nhìn từ phía sau ghế về phía sau đầu cô.

"Tôi không thở được."

"Chết tiệt! Đồ ngốc này! Đừng có động vào cài đặt của dây đai! Cậu đang siết chặt Công chúa đấy!"

"Hả!? Tôi vừa phạm phải sai lầm nghiêm trọng lắm sao!?"

"Tôi… không thở được."

Cô gái lặp lại.

Quenser hoảng loạn chụp lấy dụng cụ lần nữa, nhưng cậu hoàn toàn không biết mình đã tác động vào đâu để khiến dây đai bị siết lại.

Bà lão vội vàng chạy về phía thang nâng nhỏ.

"Ta sẽ đi tìm dao! Nhóc, cậu lo phần dùng sức đi! Kéo dây đai ra tạo một khe hở để Công chúa không bị ngạt thở trước khi ta quay lại!"

Trong lúc Quenser vẫn còn hoảng loạn, bà lão đã rời đi.

Cậu vội vàng vòng ra phía trước chiếc ghế.

"X-xin lỗi!"

"Tôi không sao… chỉ cần làm gì đó đi."

"Được rồi!"

Quenser quyết định làm theo lời bà lão, cậu sẽ dùng tay kéo dây đai ra để tránh cho cô gái bị ngạt thở.

Nhưng dây đai hình chữ H lại đang ép vào phần trước cơ thể cô khiến nó bị siết chặt rõ rệt.

"Ờm…"

Những ngón tay của Quenser bất giác cứng lại.

7f58f5cb-43af-4e02-a1ec-7cfd42a0c621.jpg

Để nắm được dây đai, cậu phải cong các ngón tay lại như móc câu và luồn xuống dưới dây, nhưng làm vậy thì tay cậu chắc chắn sẽ chạm vào phần nhô lên trước ngực cô gái.

(Dù vóc dáng trông khá trẻ con, nhưng cũng… không ít đâu…)

Trong lúc những suy nghĩ vô dụng ấy chạy loạn trong đầu Quenser, cậu nghe thấy giọng nói nhỏ và yếu ớt của cô gái.

"…Tôi sẽ chết mất."

"!?"

Đúng vậy. Trong tình huống này, cậu không được phép do dự.

(Mình đang cứu người mà. Đây là chuyện nghiêm túc. Mình đã gây ra rắc rối. Mình phải bù đắp lại. Nhưng đó là ngực cô ấy. Không, không, không phải chuyện đó. Mình phải nghiêm túc. Nếu không nhanh lên thì cô ấy sẽ gặp nguy hiểm. Phải cứu cô ấy. Phải làm những gì có thể cho công chúa này. Ngực!)

"Uooooohhh!"

Cuối cùng cậu cũng hạ quyết tâm, với toàn bộ ý chí của mình, Quenser đưa tay về phía trước và chạm vào phần ngực cô gái trước khi những suy nghĩ hỗn loạn kịp làm cậu chùn bước.

"Ê…!?"

Công chúa phát ra một tiếng kêu nhỏ như của một con thú nhỏ, và Quenser cũng khựng lại.

(Không ổn rồi. Mình vừa nhắm thẳng vào ngực cô ấy thay vì dây đai, đúng không? Mình không thể túm lấy ngực cô ấy với vẻ mặt khả nghi khiến cô ấy cảm thấy sự trong trắng của mình đang bị đe dọa được. Nhưng phải làm sao đây? Làm thế nào để cứu cô ấy mà không xúc phạm cô ấy!?)

"B-biện pháp…khẩn cấp…"

Công chúa nói với sắc mặt ngày càng tái nhợt.

"Hả? Cô có cách gì sao!?"

"Có… nhưng…"

Vừa nói, cô gái vừa ấn một nút được giấu dưới ghế ngồi.

Ngay sau đó, chiếc ghế mà cô đang ngồi phát nổ.

Dây đai hình chữ H trói buộc cô lập tức bị cắt đứt, và thân hình nhỏ bé của cô bị hất văng lên cao. Tuy nhiên, Quenser không thể chỉ đứng nhìn. Một luồng khí nén mạnh mẽ đánh thẳng vào người cậu và hất cậu bay đi vài mét.

Cậu tiếp đất, lăn dài trên lối đi và trong khóe mắt cậu còn thoáng thấy một bông hoa trắng khổng lồ bung nở.

Đó là chiếc dù thoát hiểm khẩn cấp.

Thông thường, thang máy tốc độ cao sẽ đưa cô từ buồng lái ra bề mặt ngoài, toàn bộ chiếc ghế sẽ bị bắn vọt lên không trung, và cuối cùng bộ phận phun khí nén trong bộ đồ sẽ kích hoạt như giai đoạn thứ 3. Tuy nhiên, lần này cô chỉ kích hoạt giai đoạn cuối cùng đó khiến cô bị hất văng lên gần chạm trần.

(Đúng là thiết bị phóng khẩn cấp này mang điềm xấu thật.)

Vừa lẩm bẩm trong lòng như vậy, Quenser nghe thấy giọng nói của cô.

"Đây là lần đầu tiên tôi phải dùng đến nó."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!