Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 25

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 2 - Chương 1: Lấm lem bùn đất là chuyện thường tình trong khóa học vượt chướng ngại vật - Cuộc chiên tranh giành quyền cai trị Nam Cực (Phần 1-2-3-4)

Chương 1: Lấm lem bùn đất là chuyện thường tình trong khóa học vượt chướng ngại vật - Cuộc chiên tranh giành quyền cai trị Nam Cực (Phần 1-2-3-4)

Phần 1

"Tôi có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng cho hai cậu!"

"…"

Heivia, một chàng trai có thân hình rắn chắc với mái tóc nâu ngắn nhớ lại lời nói của sĩ quan chỉ huy khi cậu ta lặng lẽ cử động ngón tay, ánh mắt cậu trông như một con cá chết.

Cậu ta đang ở trong một căn phòng chật hẹp.

Trong phòng có một cái bàn với một đống thiết bị kim loại nhỏ đặt trên đó. Quenser, một chàng trai có mái tóc vàng không dài đến vai đang ngồi phía bên kia bàn làm cùng công việc ấy.

Thay vì ghế, họ ngồi trên các thùng dùng để chứa đạn cho súng railgun cỡ nhỏ gắn trên Object. Heivia không biết trong đó chứa được bao nhiêu quả đạn, nhưng mỗi thùng có kích cỡ bằng cái chiếc sofa ba chỗ.

Cái bàn cũng không phải là bàn thật, đó là một chiếc hộp gỗ lớn. Nó rỗng bên trong, nhưng đã được kẹp giữa các thùng đạn railgun để tạo thành không gian làm việc.

Họ đang nạp đạn.

Họ đã được phát cho một số lượng lớn băng đạn súng trường tấn công rỗng và đang dùng tay nhét từng viên đạn vào trong đó. Trong khi từ băng đạn của Heivia phát ra tiếng lách cách khó chịu, Quenser lại dùng những ngón tay thon dài như của một tiểu thư quý tộc của mình để làm việc một cách đều đặn.

Mới chỉ bắt đầu được 15 phút, nhưng Heivia đã hoàn toàn kiệt sức.

Cậu ta đá gót xuống thùng đạn railgun mà mình đang ngồi và nói.

"Này, tớ chịu hết nổi rồi. Đây không phải là chiến tranh! Với mấy cái Object có thể tiếp tục di chuyển sau khi bị dính bom hạt nhân, nạp đống đạn vớ vẩn này thì có ích gì chứ!"

"Heivia, làm lại băng đạn đó đi. Cậu dùng lực quá mạnh nên làm cong lò xo thành hình chữ S rồi kìa. Tớ nghe thôi cũng biết."

"Sao cậu trông vui thế hả!? Cái công việc phiền phức này sẽ khiến tớ phát điên mất!"

"Ể? Mấy việc lặt vặt thế này lại làm tớ thấy thư giãn ấy chứ. Tớ thấy chạy loanh quanh ngoài kia với một khẩu súng mới là điên rồ."

"Oh, tớ không ngờ là mấy cậu sinh viên thiết kế Object lại toàn lũ mắc bệnh tâm thần. Với lại, làm mấy thứ này để làm gì chứ? Chẳng phải các công ty vũ khí có thể nạp đạn sẵn trong nhà máy rồi mới đóng gói và chuyển đi sao?"

"Chẳng phải để đạn trong đó quá lâu sẽ khiến lò xo bị giãn và tăng nguy cơ trục trặc sao? Thế nên ta mới phải chỉ nạp đủ số đạn cần thiết khi cần, rồi lại tháo ra nếu không dùng nữa."

"Thật không? Chẳng phải cũng giống như mấy cái hộp mực máy in sao? Tớ cá là để mãi như thế cũng chẳng sao đâu, nhưng họ lại bày ra mấy tró đó để chúng ta cứ phải mua thêm suốt."

"Heivia, cái lò xo trong băng đạn đó hỏng rồi. Cậu phải tháo đạn ra và làm lại đi."

"Gahhh!"

Cậu gào lên đầy bực bội, nhưng Quenser thì làm ngơ.

Heivia không phải kiểu người bỏ cuộc chỉ vì không nhận được phản ứng, nên cậu chỉ vào đống thùng carton đặt cạnh cái hộp gỗ lớn mà họ đang dùng làm bàn.

"Làm sao chúng ta xử lý hết đống này đây!? Và đây chẳng phải là việc máy móc nên làm sao!? Chỉ cần một cỗ máy thôi, ta chỉ cần đặt băng đạn vào rồi nhấn nút. Thế là tất cả sẽ được nạp tự động như máy làm kem tươi ấy!"

"Có thể họ chỉ đang tìm cách tiết kiệm ngân sách? Giờ mọi thứ liên quan đến chiến tranh đều xoay quanh các Object. Lính thường chẳng còn chiến đấu nữa. Khi nào mấy viên đạn súng trường này thật sự được dùng chứ? Với họ thì dùng đám lính rảnh rỗi này để làm việc còn hơn phải mang về một cỗ máy đắt đỏ đến lố bịch."

"Cậu đúng là chuyên gia bào mòn động lực con người đấy, biết không?"

Bực bội đến phát chán, Heivia ném băng đạn súng trường lên cái hộp gỗ họ đang dùng làm bàn. Cậu uốn lưng ra sau, vươn vai rồi liếc mắt nhìn ra phía sau.

Cậu trông thấy một chiếc tủ nhỏ.

Heivia hờ hững liếc qua những thứ được xếp trên đó, nhưng rồi…

"Này, Quenser. Nhìn xem tớ vừa tìm được cái gì này."

"?"

"Có một đĩa phim người lớn lẫn trong đống video huấn luyện này."

Phần 2

Sau khi đẩy một công việc chán đến tê người lên vai hai cậu lính trẻ dưới quyền mình bằng một nụ cười rạng rỡ, Froleytia đã quay lại căn phòng sĩ quan được chuẩn bị trong căn cứ. Tuy nhiên, căn cứ ấy thực chất là một đoàn hộ tống quy mô lớn gồm hơn 100 phương tiện chuyên dụng hạng nặng, nên ngay cả văn phòng của cô cũng chỉ giống như một công-te-nơ vuông vức.

Quenser và Heivia đều 17 tuổi, còn Froleytia mới 18. Độ tuổi trung bình trong các đơn vị ngày càng hạ thấp, nhưng đó chỉ là dấu hiệu của thời đại mới. Cô gái tóc bạc ấy vẫn còn là một thiếu nữ, nhưng chẳng ai thấy lạ khi cô chỉ huy một lực lượng khoảng 800 người. Đơn giản đó là cách quân đội vận hành ngày nay.

Hiện tại, Froleytia đang dùng một chiếc máy tính bảng kết nối với máy tính để kiểm tra lại tuyến đường của lực lượng trong nhiệm vụ sắp tới.

Trong khi làm vậy, cô liếc sang một màn hình khác.

Một chiếc micro và camera được gắn vào máy tính, biến nó thành thứ giống như thiết bị trò chuyện qua video. Ở đầu bên kia là một vị khách từ quốc gia an toàn, cách xa chiến trường vô số dặm.

Cô hoàn toàn có thể mở hai cửa sổ ngay trên laptop thay vì sử dụng 2 máy, nhưng Froleytia có lý do để không làm vậy.

Vị khách ấy thuộc kiểu người mà chỉ cần khuôn mặt mình bị che khuất bởi một cửa sổ khác thì đó đã là một hành động vô lễ. Cô ấy chỉ mang quân hàm ba sao nhưng cư xử cứ như năm sao mới xứng.

"Ra vậy. Thế Heivia dạo này thế nào?"

"Vẫn ổn cả. Dù gì thì cậu ta cũng là người thừa kế của gia tộc Winchell danh tiếng. Họ sẽ chẳng bao giờ để cậu ta gặp nguy hiểm khi bị điều ra tiền tuyến đâu."

Froleytia nói vậy cho xong chuyện, nhưng sự thật là cô đã bắt Heivia làm đủ mọi việc, từ nạp mấy viên đạn bé tẹo vào băng cho đến phá hủy những Object cao hơn 50m.

(Mình cũng đang sống trong cái kiếp éo le không kém đây…)

Vị khách trên màn hình chẳng hay biết gì về điều đó. Cô là một cô gái tóc vàng chừng 15 tuổi, cô đang mặc một bộ váy như từ thời đại xa xưa. Tuy nhiên, phần eo và những chỗ quan trọng đã được chỉnh sửa để có thể tự mặc mà không cần người giúp. Có vẻ như dù là con gái quý tộc, cô không được nuông chiều đến mức dựa vào người hầu cho mọi thứ.

Cô gãi má bằng ngón trỏ rồi nói.

"Thế cũng tốt. Dù là tôi, sẽ thật lãng phí nếu cậu ấy chết trước khi buổi lễ trọng đại diễn ra."

"Xin lỗi, nhưng tôi tưởng cả nhà Winchell lẫn nhà Vanderbilt đều kịch liệt phản đối hôn ước này."

"Chướng ngại càng lớn, tình yêu càng cháy bỏng. Cô nên thử yêu một lần đi, cô lính ạ."

Froleytia vô thức nhún vai trước lời chỉ trích của tiểu thư quý tộc đầy quyền lực ấy. Cô khẽ lắc mái tóc bạc dài rồi cố lái sang chủ đề khác.

"Nhưng liệu như vậy có thật sự ổn không?"

"Cái gì cơ? Ý cô là điều gì không ổn?"

"Cho Heivia mang quân hàm binh nhất… Với tư cách là người thừa kế của gia tộc Winchell, chẳng phải cậu ấy ít nhất cũng phải là một sĩ quan, như thiếu úy chẳng hạn sao? Nghe có hơi thất lễ nhưng… binh nhất thì có hơi…"

"À, chắc là có nhiều lý do dẫn đến chuyện đó. Tôi thật sự không rõ. Tôi cũng không mấy quan tâm, mà cũng chẳng hiểu biết gì nhiều về quân hàm, nên không tiện bình luận. Với lại, nếu cô nhắc đến chuyện đó… cô cũng là con gái của một gia đình quý tộc, vậy mà vẫn ra chiến trường cầm súng bắn hạ kẻ địch đấy thôi."

Froleytia khẽ hắng giọng.

Cô đã cố tránh gây thêm phiền phức bằng cách lái câu chuyện đi hướng khác, nhưng rốt cuộc chỉ khơi lên một điều còn tệ hơn.

"Vậy… tôi có thể nói chuyện với Heivia được chứ?" 

Cô gái hỏi.

"Đúng là phiền thật. Tôi sẽ kết nối cuộc gọi video, nhưng giữ kín chuyện này đấy. Những người khác thì đều đang phải ngắm ảnh người yêu rồi thề sẽ cưới họ khi trở về ấy."

"Ồ, tôi tưởng mấy chuyện đó chỉ có trong phim chứ."

Cô gái tóc vàng vừa nói vừa chỉnh lại mái tóc và kiểm tra lại váy áo. Có vẻ cô cũng hơi căng thẳng khi chuẩn bị nói chuyện với Heivia.

(Đôi lúc cũng dễ thương đấy chứ.)

Khi Froleytia vừa có suy nghĩ hết sức hỗn hào ấy, tiểu thư quý tộc đưa ra một yêu cầu cuối.

"Xin hãy kết nối tôi với Heivia."

"Được rồi, được rồi. Cậu ta đang ở phòng làm việc dự phòng trong kho đạn thứ 3. Tôi sẽ kết nối đến đó."

Phần 3

Quenser và Heivia đang ngồi trước một chiếc máy tính ở góc phòng. Họ nhét chiếc đĩa phim người lớn vào và ngồi thẳng người căng thẳng trong khi phần mềm phát bắt đầu chạy.

Và rồi… một màu hồng ướt át tràn ngập màn hình.

"Được rồi! Ta, Jessica, người nữ quân nhân thiên tài này sẽ biến các cậu lính mới nhát gan này thành đàn ông thực thụ! Đây là mệnh lệnh! Tất cả những ai không muốn làm trẻ con nữa thì nhảy ngay vào vòng ngực của ta điiiiiiiiii!"

"C-chỉ huy!"

"Tôi nữa, chỉ huy!"

"Tôi… tôi… chỉ huy… chỉ huy!"

"Wah ha ha ha! Rồi, Jessica ta sẽ lo hết cho, nên tất cả lại đây nào!"

Trong lúc tiếng cười, tiếng la hét và những tiếng rên không ngừng vọng ra, khi những cảnh da thịt và da thịt, mồ hôi và mồ hôi cứ nối tiếp nhau trên màn hình, Quenser nhíu mày. Cậu nhìn lại vỏ đĩa và thấy tựa đề: "Buổi huấn luyện bí mật đầy khoái lạc của chỉ huy ngực bự".

Cậu quay sang cậu lính bên cạnh, người đã tìm ra chiếc đĩa.

"Ê, Heivia? Cậu là kiểu người thích bị nữ chỉ huy ra lệnh à?"

"Không, đồ ngốc! Tớ chỉ nói là nên tận hưởng thứ mà tớ tìm thấy. Đâu phải tớ giấu nó trong này!"

Quenser quay mặt khỏi những hình ảnh loè loẹt hơn là gợi cảm đó và tiếp tục nhét những viên đạn vào băng đạn. Nhưng…

"…Hả? Sao? Hả? Tự nhiên mình làm nhanh hơn hẳn. Tại sao vậy?"

"Đừng có chậm chạp, bọn nhóc! Ai cho các cậu nghỉ hả!? Ta phải nói bao nhiêu lần là đừng có dừng lại cho đến khi ta, Jessica cho phép!?"

"Uwaaahh! Tự nhiên mình thấy có động lực quá trời! Cứ tưởng phim này chỉ để kích thích, ai ngờ lại khiến mình làm việc theo nhịp giọng của cô ta!"

"Cái gì? Tay mình cũng tự động chạy luôn. Tự nhiên có cảm giác như nghỉ tay một giây cũng là điều sai trái!? Liệu người ta có thể làm video giảm cân bằng cách cho một sĩ quan huấn luyện hét vào mặt không!?"

"Im đi và cử động ngón tay nhanh hơn nữa! Đừng để ta, Jessica chán dù chỉ một khoảnh khắc! Nếu các cậu là đàn ông, hãy vượt qua cả mong đợi của ta!"

"Rõ, Chỉ huy Jessica! Chúng tôi sẽ làm đúng như vậy!"

"Chỉ huy! Chúng tôi sẽ chứng minh rằng mình là những người lính ưu tú! Chỉ huy!"

Đôi tay của hai cậu càng lúc càng di chuyển nhanh hơn, đến mức trông như một chiếc máy may đang nhồi những viên đạn súng trường vào các băng đạn trống. Khi Quenser và Heivia đẩy công việc lên đến giới hạn, họ ném bỏ mọi suy nghĩ thừa thãi, trở thành những cỗ máy chỉ biết đưa đạn vào băng trong khi thở hổn hển một cách chính xác.

"Fnhh!"

"Được rồiii!"

Bất chợt, họ nghe thấy âm báo nhỏ báo có cuộc gọi video đến, và một cửa sổ mới bật lên, che luôn cả phim người lớn.

Và rồi…

"Các anh đang làm gì thế?" 

Một cô gái tóc vàng tuổi thiếu niên, mặc váy lộng lẫy cất giọng lạnh lùng với ánh mắt cũng lạnh như băng.

02b2a031-2302-4b0e-845a-dc45fafd9575.jpg

"Waaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhh!?"

"Waaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhh!?"

Quenser và Heivia đồng loạt hét lên và nhào tới chộp lấy con chuột để tắt trình phát đang chiếu phim người lớn.

Tuy nhiên, cô gái tóc vàng trong cửa sổ chỉ tay với đôi mắt lạnh nhạt và nói.

"Heivia, em thấy một món đồ khả nghi nằm trên cái hộp gỗ đó."

"Kyaaahhh!"

Người lính dày dạn trận mạc ấy lại hét lên như một đứa con gái và hất cái hộp đựng đĩa phim người lớn xuống khỏi chiếc hộp gỗ đang làm bàn.

Quenser nghiêng người lại gần và thì thầm với Heivia để thu thập tin tức.

"Này, Heivia. Cô gái đó là ai thế? Có vẻ như cô ấy quen cậu đấy."

"Tớ sẽ giải thích sau, nhưng cô ấy là tiểu thư của gia tộc Vanderbilt. Gia tộc đó có thế lực ngang với nhà tớ, nhưng cô ấy có thể sử dụng gần như toàn bộ quyền lực quý tộc, trong khi tớ thì hầu như cô độc và bất lực. Không thể lơ là được, nên cậu im lặng để tớ lo phần nói chuyện. Chọc giận người như vậy thì dân thường như cậu sẽ toi đấy!"

"Em không xấu tính đến vậy đâu." 

Cô gái nói.

"Vâng. Nhưng nếu lời của quý tiểu thư là đúng, thì chắc tôi đây đã không phải chịu nhiều khổ sở đến vậy trong quá khứ đâu."

"Em không biết anh đang nói gì cả. Dù sao thì, em chẳng cần lý do để có nói chuyện với anh. Vì chúng ta đã đính hôn, nên việc không trò chuyện mỗi ngày mới là bất thường ấy. Thật ra thì nếu anh chủ động liên lạc với em, em đã không cần phải làm việc này rồi, Heivia. Thật không phải chút nào khi em không nghe gì từ anh kể từ lúc anh rời ra chiến trường."

"Xin tha cho anh đi. Kể cả email gửi họ hàng cũng bị giám sát để ngăn rò rỉ thông tin. Người ta sẽ phát hiện ra anh dùng đủ loại icon dễ thương mất."

Heivia nói với giọng bực bội, nhưng Quenser nhận ra giọng điệu ấy đã khác đi. Nó không còn sự gai góc thường thấy. Quenser quyết định tốt nhất là nên giữ im lặng và tiếp tục nhét đạn vào băng. Cậu không định chen vào câu chuyện của một cặp đôi.

"Nhưng đây là loại phòng gì vậy? Em tưởng anh đang ở tiền tuyến để lập chiến công hiển hách và giành quyền thừa kế gia tộc chứ. Chẳng lẽ nhà Winchell lại chọn người thừa kế bằng việc làm mấy công việc lặt vặt thế này sao?"

"À thì, mọi chuyện ở đây phức tạp lắm. Một tiểu thư nhàn nhã uống trà trong quốc gia an toàn chắc sẽ không hiểu nổi cách mọi thứ vận hành trên chiến trường đâu."

"Heh heh. Anh nghĩ vậy đúng không?"

"Hả? Gì cơ? Chẳng phải em đang thư giãn trong một dinh thự ở Paris sao?… Đừng nói với anh là em đang trên đường đến đây đấy nhé."

"Ngay cả em cũng không bất lịch sự đến mức xông vào một căn cứ và gây hỗn loạn giữa lúc chiến tranh đang diễn ra. Ngược lại mới đúng. Em hiện đang đi tới nơi xa mọi cuộc chiến trên hành tinh này nhất. Ở đó, màu cờ của các quốc gia đều trở nên vô nghĩa."

"?"

"À thì… nếu anh có thể chứng tỏ bản thân giữa chiến trường đó và cuối cùng thuyết phục được những kẻ cứng đầu trong gia tộc Winchell, anh cũng hãy đến đây. Nơi này hơi bất tiện để ở, nhưng hoàn hảo để thi thoảng tận hưởng."

Và rồi cánh cửa căn phòng bật mở toang mà có lấy tiếng gõ.

Quenser và Heivia quay phắt lại trước tiếng động lớn ấy.

Người chỉ huy tóc bạc của họ, Froleytia đang đứng đó.

"Quenser, Heivia, chúng ta có nhiệm vụ khẩn. Tập hợp tại phòng họp ngay."

"Tại sao một thiếu tá như cô lại đích thân đến đây? Không thể gửi tin nhắn được sao?"

"Căn phòng này được bịt kín một cách kỳ cục, nên tín hiệu vô tuyến không lọt vào nổi. Thêm nữa, cuộc gọi video này lại được ưu tiên, nên tôi không thể chen vào cho đến khi buổi trò chuyện từ gia tộc Vanderbilt kết thúc. Tôi chỉ mới nhận ra điều đó lúc nãy. Lỗi của tôi, nên tôi tự đến gọi hai cậu."

Froleytia quay về phía màn hình máy tính.

Cô túm lấy gáy Heivia và nói.

"Như cô cũng nghe rồi đấy, tôi phải mượn cậu ta."

"Được." 

Cô gái tóc vàng trong chiếc váy khẽ gật đầu.

"Hãy bắt anh ấy làm việc cật lực, miễn đừng để anh ấy chết, để anh ấy có thể nhanh chóng kết thúc thời gian trong quân đội."

Phần 4

Froleytia ném Quenser và Heivia vào phòng họp và bắt đầu cuộc họp với những binh sĩ đã tập hợp sẵn ở đó.

"Vũ đài lần này của chúng ta là Nam Cực." 

Froleytia nói, chiếu một bản đồ lớn lên tấm bảng trắng.

"Một trong những máy bay trinh sát của Vương Quốc Chính Thống đã bị nhắm bởi tên lửa đất đối không khi bay dọc theo bờ biển Ross. Nó đã bị khóa bởi tia laser ngắm bắn."

"Nhiệm vụ của chúng ta là cứu đội bay đã rơi xuống Nam Cực à?" 

Quenser hỏi, nhưng Froleytia lắc đầu.

"May mắn là chiếc máy bay được trang bị pháo sáng khẩn cấp. Một trong số đó đã phá vỡ sự khóa mục tiêu và họ đã trốn thoát ra ngoài tầm bắn. Vấn đề là có thằng ngu nào đó ở Nam Cực đã nhằm tên lửa vào họ." 

Froleytia nói với một nụ cười.

"Chúng ta đã liên lạc trực tiếp với Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư bản, Tổ Chức Tín Ngưỡng và các thế lực khác trên thế giới để kiểm tra, nhưng dường như không ai biết đó là ai. Cho dù họ có nói thật hay không, vụ việc này đang được quốc tế đối xử như một cuộc tấn công của phần tử khủng bố không liên quan đến thế lực nào. Nói cách khác, không ai có thể phàn nàn nếu chúng ta tiêu diệt chúng."

Nghe vậy, Quenser và Heivia bắt đầu thì thầm với nhau.

"Khủng bố, hử? Tớ đã nghe nói những kẻ khủng bố trong quốc gia an toàn ở Tây Âu còn đáng sợ hơn cả chiến trường nơi các Object xử lý mọi thứ."

"Ừ, tớ nghe nói lực lượng đặc nhiệm trong cảnh sát được huấn luyện nhiều hơn cà lực lương trên tiền tuyến. Thật ra, xử lý khủng bố vốn chẳng phải việc của quân đội."

"Cảnh sát không thể đến Nam Cực. Có lẽ vì thế chúng ta bị cử đi."

Heivia giơ tay nói với chỉ huy mình.

"Vậy là chúng ta sẽ bắt chúng?"

"Không cần phải thô lỗ thế." 

Cô nói.

"Vị trí được dự đoán của tên lửa đất đối không nằm gần một trạm quan sát không người của Vương Quốc Chính Thống. Chúng ta cần xem nó có bị phá hủy hay không, và nếu chưa, hãy loại bỏ mối đe dọa để giữ nó nguyên vẹn… Đơn giản phải không?"

"Thế thì khác gì giết chúng bằng mọi giá."

Khi thấy nụ cười của Froleytia, Heivia không khỏi lẩm bẩm.

Không để ý đến cậu, chỉ huy tiếp tục phần giải thích.

"Như tôi đã nói, hướng của tia laser ngắm bắn cho ta vị trí ước tính nơi nó được bắn ra. Vị trí đó nằm dưới chân núi Erebus dọc bờ biển Ross. Chúng ta sẽ phái một đơn vị đến đó và tấn công. Nếu có thể, tôi muốn bắt sống để moi được mục đích của chúng, còn nếu không, cũng đừng bận tâm. Có vẻ như giết hết cũng chẳng phải chuyện lớn."

Một sự xôn xao không hề có chút căng thẳng lan ra trong phòng họp.

Những vũ khí khổng lồ cao hơn 50m được gọi là Object đồng nghĩa với chiến tranh.

Object khác nhau sẽ có đặc điểm khác nhau. Dù sở hữu hơn 100 loại vũ khí, nhưng tất cả chúng đều được cung cấp năng lượng bởi một lò phản ứng công suất cao, và phần lớn chúng là những chùm laser, pháo plasma bất ổn định, pháo railgun, hay coilgun.

Không ai rảnh mà gắn tên lửa đất đối không lên chúng cả.

Nói cách khác, khả năng những kẻ khủng bố kia sở hữu một Object là cực kỳ thấp. Và quân đội Vương Quốc Chính Thống có thể điều động một Object chứa đầy công nghệ tối tân bất cứ lúc nào.

Chiến thắng gần như đã được đảm bảo từ trước.

Một Object không thể bị ngăn lại ngay cả bằng vũ khí hạt nhân, nên súng cầm tay và tên lửa chỉ như một lũ côn trùng. Chính sự am hiểu đó khiến mọi căng thẳng rơi khỏi vai những người lính.

"À, phải rồi. Tôi còn một cảnh báo." 

Froleytia nói.

"Chúng ta không thể sử dụng Object của Công chúa trong nhiệm vụ này. Hãy nhớ điều đó."

"Hả?" 

Quenser thốt lên mà không kịp nghĩ.

Cậu tưởng mình nghe nhầm, nhưng Froleytia nói tiếp trong khó xử.

"Một lần nữa, chúng ta không thể dùng Baby Magnum của Công chúa. Objects là những quái vật nặng hơn 200000 tấn. Đặt một thứ như thế lên lục địa băng tuyết đó có thể khiến lớp băng dày nứt ra và Object rơi xuống dưới. Lúc đó thì kéo nó lên bằng cách nào? Tôi không biết có cần cẩu nào nhấc nổi vật như vậy đâu."

"Ư-ừm… Chẳng phải chúng ta là đơn vị bảo trì có nhiệm vụ đảm bảo Object có thể xuất kích nhanh chóng sao? Không có Object thì chúng ta làm gì?"

Quenser hỏi.

"Thì…" 

Froleytia đưa gậy chỉ bản đồ và gõ nhẹ.

"Ta sẽ chiến đấu với bọn khủng bố bằng các loại vũ khí nhỏ hơn."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!