Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

4 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

57 761

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

29 70

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

4 1

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

17 25

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

31 133

Vol 1 (Đã Hoàn Thành) - Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 1-2-3-4)

Chương 1: Những người lính vô danh trói chặt Gulliver - Cuộc chiến diễn ra trên vùng Alaska băng tuyết (Phần 1-2-3-4)

Phần 1

Suy cho cùng, chiến tranh chẳng qua cũng chỉ là những trận quyết đấu giữa các Object.

Một con người bằng xương bằng thịt với khẩu súng được bảo dưỡng cẩn thận trong tay hoàn toàn bất lực.

Dù có tập hợp hàng chục nghìn, thậm chí hàng trăm nghìn binh sĩ. Dù có chuẩn bị bao nhiêu xe tăng và tiêm kích, thì con quái vật cao 50m kia vẫn có thể quét sạch tất cả trong một nốt nhạc. Có những Object thậm chí còn cử động được sau khi hứng trọn một hoặc hai đòn tấn công bằng hạt nhân. Tất cả điều đó khiến việc nghĩ đến chuyện đối đầu với chúng trở nên điên rồ.

Chính vì vậy, mọi người đều giao vai chính lại cho Object.

Bằng cách đẩy vai diễn phiền toái cho con quái vật ấy, họ có thể thong thả đứng bên lề mà quan sát.

Có lẽ đó là lý do vì sao tám trăm binh sĩ đang lấp đầy khu căn cứ, một căn cứ chuyên về bảo dưỡng lại thảnh thơi đến vậy, dù nơi này nằm ngay tuyến đầu của chiến trường.

Gọi là căn cứ, nhưng công việc của họ chỉ đơn giản là bảo trì Object và đảm bảo nó được xuất kích đúng lúc.

Những người lính bằng xương thịt chỉ cần canh gác vũ khí khổng lồ ấy trong khoảng thời gian ngắn nó ở lại đây để bảo dưỡng, rồi họ sẽ được tôn vinh như những anh hùng đã bảo vệ tổ quốc mà chẳng màng đến tính mạng bản thân.

Chỉ cần có Object ở đó, họ hoàn toàn sẽ không lo lắng đến tính mạng.

Object bảo vệ họ giống như một cái cây sinh ra vàng ròng. Chỉ cần đứng nhìn, nó sẽ lần lượt đánh bại hết kẻ thù này đến kẻ thù khác. Các binh sĩ đều khăng khăng rằng đó là thành quả của toàn bộ khu căn cứ, ai cũng đều xứng đáng được tưởng thưởng, và thế là tài khoản ngân hàng của họ đầy lên bằng những đồng tiền thuế của dân chúng.

Nhưng trên thực tế, chiến tranh được tiến hành bởi một mình Object.

Chỉ cần nó tồn tại, mạng sống và tương lai của họ gần như sẽ được đảm bảo.

Chính vì niềm tin ấy mà trong khoảnh khắc Object của họ bùng cháy rồi nổ tung, một cơn hoảng loạn đã bùng nổ trong toàn bộ binh sĩ đang quan sát từ khu căn cứ.

Trong thời đại này, chiến tranh không gì khác ngoài những trận chiến giữa các Object.

Điều đó cũng có nghĩa là khi kẻ địch sở hữu Object của riêng mình, thất bại của Object phe ta luôn hiện hữu.

Cơn bão tuyết trắng xóa của Alaska đã che khuất tầm nhìn, nhưng họ vẫn có thể nhìn thấy rất rõ những ngọn lửa đỏ rực và cột khói đen nghi ngút.

Thiết bị thoát hiểm khẩn cấp bắn cô gái phi công, một Elite văng lên bầu trời, nhưng chẳng ai định cứu vớt một kẻ thua cuộc đã trở nên vô dụng.

Trong đầu họ lúc này có những điều quan trọng hơn.

Xin nhắc lại một lần nữa, trong thời đại hiện tại, chiến tranh chẳng qua chỉ là những trận chiến giữa các Object. Việc điều xe tăng, tiêm kích và những loại vũ khí từng được dùng trước đây ra đối phó với nó chỉ khiến chúng dễ dàng bị thổi bay bởi những con quái vật cao 50m mang tên Object.

Giờ đây, khi Object của phe mình đã bị phá hủy, Object của kẻ địch sẽ có thể tự do tung hoành.

Ý nghĩa của điều đó vô cùng đơn giản.

Họ sẽ bị tàn sát.

Hỏa lực áp đảo sẽ xé nát da thịt, xương cốt và nội tạng, quăng tất cả lên không trung trong một cuộc thảm sát tàn nhẫn.

Họ chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc bỏ chạy. Thế nhưng, ngay cả khi không chút do dự mà quay lưng chạy, thì việc có đến một phần mười số binh sĩ trong khu căn cứ sống sót qua chuyện này cũng đã là một phép màu. Không một ai còn nhớ đến mệnh lệnh căn bản nhất của quân đội là giữ vững trận tuyến.

Một trò chơi đuổi bắt của địa ngục đã bắt đầu.

Một trò chơi đuổi bắt lố bịch, giữa một con quái vật 50m và những con người nhỏ bé như cát bụi.

Phần 2

Một ngày trước đó, một cậu thiếu niên tên Quenser đứng giữa vùng tuyết trắng của Alaska. Cậu đang ở trong khu căn cứ bảo dưỡng dành cho Object. Thân hình của Quenser hoàn toàn khác với hình ảnh thông thường về một người lính. Nói thẳng ra, cậu không hề có những bó cơ mà một binh sĩ cần có. Trông cậu giống một học sinh đang theo học ở một quốc gia yên bình hơn là một người khoác lên mình bộ quân phục. Thậm chí, nếu cậu mặc quần hay váy, cậu còn có thể khiến người khác nhầm lẫn về giới tính của mình.

Thật ra thì ấn tượng ấy không hề sai.

Hai cánh tay đang cầm xẻng đào tuyết của cậu đang run lên vì kiệt sức và đau nhức.

"Chết tiệt! Làm mấy việc này thì có ích gì chứ!?"

Người thốt lên câu đó rồi bỏ cuộc không phải Quenser, mà là một người lính thực thụ đứng cạnh cậu. Quenser thoáng sững sờ khi người lính mà cậu quen trong khu căn cứ hậm hực ném chiếc xẻng xuống đất.

"Trong quân đội có đủ loại binh sĩ khác nhau. Tớ vốn là phân tích viên ra-đa, chuyên kiểm tra thông số của Object địch để tìm điểm yếu. Tớ nhập ngũ đâu phải để xúc tuyết!"

Người lính thiên về công việc trí óc ấy tên là Heivia. Vì không hòa hợp lắm với tinh thần thượng võ của quân đội, Quenser lại thấy mình dễ nói chuyện với cậu ta hơn những người khác.

(Ừm, mình với cậu ta cùng giống nhau phết.)

Với một ý nghĩ mơ hồ, Quenser lên tiếng.

"Cũng đâu còn cách nào khác. Việc chiến đấu thì đã giao hết cho Object rồi, nhưng những người đang sống yên ổn ở quê nhà sẽ chẳng đời nào chịu bỏ tiền thuế nếu họ không thấy có ai đang làm việc cả. Tớ vừa nghe trên kênh tin tức, nghị viên Flide đang kêu gọi giảm thuế để kiếm phiếu trong kỳ bầu cử sắp tới đấy."

"Chính vì thế mới đáng nói." 

Heivia cất tiếng đáp. 

"Ngay cả người ở hậu phương cũng nhìn ra việc xúc tuyết để bảo dưỡng đường băng như thế này là vô nghĩa. Biết rõ nó chỉ là việc làm cho có càng làm tớ chẳng muốn làm nữa."

"Ừ thì… Tiêm kích thì làm được gì trước một Object chứ. Trong trận chiến giả lập, nó đã bắn hạ tới 1500 tiêm kích. Tớ cá là ngoài đời họ sẽ chẳng buồn mà đếm vì mệt nữa ấy." 

Quenser cắm mũi xẻng xuống đất, hai tay cậu chống lên cán.

"Suy cho cùng, Object có thể dùng laser phòng không chạy bằng lò phản ứng công suất cao. Tiêm kích có bay Mach 2 hay Mach 3 thì cũng chẳng thể so với tốc độ ánh sáng. Khoảnh khắc bị nó khóa lấy là đã rụng rồi. Tớ nghe nói những đơn vị thiết giáp trong lịch sử còn có thể sống sót nhờ bụi đất gần mặt đất làm laser bị khúc xạ, nhưng trên không, nơi tiêm kích có thể phát huy sở trường thì chẳng có gì để cản tia sáng ấy cả."

"Những thứ đó là một con quái vật 50m, có trúng bom hạt nhân thì chúng vẫn có thể nhúc nhích. Trước mặt chúng, tiêm kích chẳng khác gì chim sẻ hay muỗi. Bảo dưỡng đường băng chỉ phí công."

"Ừ, tớ cũng nghe nói mấy Ace của không quân chỉ ngồi chờ trong buồng lái để… nghe radio. Nhưng xe tăng của các đơn vị thiết giáp chắc cũng chẳng khá hơn. Mà nói về việc dọn dẹp đường băng này, sao họ không gắn một cái xẻng khổng lồ lên đầu xe bọc thép rồi ủi một phát cho xong?"

"Rốt cuộc thì chúng ta đang làm cái quái gì vậy…?"

"Dù sao thì tớ vẫn thích việc này hơn là phải ra chiến đấu."

"Nghe chẳng giống một người lính chút nào, nhưng tớ cũng đồng ý." 

Heivia, cậu lính ngổ ngáo cũng gật đầu mà đứng về phía người bạn có xuất thân thường dân.

"Cứ để Object lo hết chuyện đánh nhau là được. Chết ngoài chiến trường vào thời này không còn là điều người ta làm nữa. Chúng ta chỉ việc đứng từ xa và quan sát, chờ Object mang chiến công về làm quà lưu niệm. Những người như chúng ta mà ra chiến đấu thì… thôi đừng nghĩ."

"Cậu là quý tộc mà, đúng không, Heivia?"

"Ừ. Vì thế tớ phải ra đây và trở thành một người lính danh dự để chứng minh mình xứng đáng làm tộc trưởng kế tiếp. Nói đơn giản là tớ phải chịu đựng cuộc sống ở chiến trường 3 năm, rồi cả đời còn lại tớ sẽ có thể sống trong dinh thự khổng lồ và tán tỉnh hầu gái."

Trái với lời nói của mình, Heivia chẳng hề vui vẻ gì.

Dường như cuộc sống yên bình ấy không làm cậu cảm thấy thỏa mãn.

"Ra cậu cũng có nỗi khổ của riêng mình."

"Ừ. Không giống cậu đâu, Heivia. Tớ là dân thường. Tớ phải lo kiếm được một công việc. Vì thế mà tớ mới đến đây với tư cách là sinh viên chiến trường."

"Cậu muốn trở thành nhà thiết kế Object à?"

"Người ta nói rằng học tập ngay tại hiện trường là con đường ngắn nhất dẫn tới giàu sang. Nếu ở đây 3 năm, tớ sẽ được hưởng nền giáo dục tốt nhất có thể. Sau đó, tớ có thể kiếm tiền và tận hưởng đặc quyền của một vị thánh trợ giúp các anh hùng, bằng cách chế tạo rồi bán Object cho những người hùng ấy điều khiển."

"Sinh viên chiến trường thành công được ca ngợi cao như vậy cũng vì con đường của họ có đầy rào cản. Vì không trải qua huấn luyện quân nhân, tớ nghe nói họ chết như lá rụng mùa thu vì bệnh tật chiến trường và lao lực. Nghe vậy cũng đủ để tớ nhớ ra rằng đây quả thật là chiến trường."

"Nói mới nhớ, cậu có trải qua huấn luyện không, Heivia?"

"Có. Tớ có trải qua kiểu huấn luyện kiểu cũ khi nhập ngũ. Họ định dùng thời gian để xây dựng nền tảng cơ bắp và tinh thần đồng đội, nhưng kết quả thì vẫn thành ra thế này. Từ lúc được điều về đây, tớ chưa tham gia một trận đánh thật sự nào, nên kỹ năng cận chiến của tớ chắc cũng gỉ sét cả rồi."

"Tớ hoàn toàn hài lòng với một cuộc sống khiến mình quên đi cách chiến đấu."

"Nghe chẳng ra dáng lính chút nào, nhưng lần này thì tớ vẫn đồng ý với cậu." Có lẽ đã chán chủ đề ấy, Heivia liền chuyển sang chuyện khác.

"Mấy khẩu phần quân đội được quảng cáo là thực phẩm cân bằng dinh dưỡng này đúng là kinh khủng. Không biết mấy người phát triển chúng đã nghĩ cái gì nữa… Đắt hơn thịt thường mà mùi vị thì tệ hơn hẳn. Tớ chịu không nổi."

"Không phải họ cố tình làm cho nó nhạt nhẽo à? Làm vậy để tinh thần binh sĩ không bị ảnh hưởng bởi việc hôm nay có thích đồ ăn hay không ấy. Khẩu vị mỗi người mỗi khác, làm sao mà tạo ra một thứ mà ai cũng thấy ngon được."

"Vậy là họ cho chúng ta ăn thứ mà ai cũng ghét à? Chơi chó thật!"

"Đồ ăn này được mua bằng tiền thuế của người khác mà, nên cậu cũng không nên than phiền quá. Nhưng mà tớ cũng phải công nhận, nếu bắt được một con nai rồi nướng với chút muối thì chắc chắn sẽ ngon hơn."

Câu nói ấy chỉ là một câu nói được thốt ra trông vô thức, thế nhưng vì một lý do nào đó, Heivia bỗng đứng sững lại.

Cậu quay sang nhìn Quenser bằng ánh mắt thuần khiết với sự ngưỡng mộ.

"Đúng là sinh viên chiến trường có khác. Cậu thật sự là thiên tài."

"...Này."

"Cậu nói đúng. Nếu không có đồ ăn ngon… thì chúng ta tự đi kiếm là được."

Phần 3

Thế là Heivia quẳng chiếc xẻng sang một bên, cậu túm lấy khẩu súng trường quân đội và bước ra ngoài khu căn cứ. Bao quanh nơi này là một rừng thông trồi lên khỏi biển tuyết trắng, một vùng thiên nhiên hoang dã gợi cảm giác rằng thú rừng ở đây nhiều đến mức có săn bao nhiêu cũng không hết.

Quenser tất nhiên là bị kéo đi theo, nhưng cậu đặt khẩu súng mà Heivia nhét vào tay mình xuống.

"Quay về thôi. Nếu cấp trên phát hiện ra, họ sẽ đuổi theo chúng ta đấy. Tớ còn cảm tưởng là đã nghe thấy họ bắt đầu lải nhải về chuyện không yêu động vật rồi."

"Thôi nào. Tớ biết cậu thà ăn một miếng thịt mọng nước còn hơn là ăn mấy khẩu phần ăn có vị như thạch dầu mỏ kia mà. Với lại, tớ chẳng hiểu nổi, bắn lính địch thì được khen, còn bắn một con vật thì lại bị mắng."

"Vì đạn đâu có miễn phí. Họ dùng tiền thuế để mua đạn nhằm giết lính địch, nên tớ đoán là họ chỉ không muốn chúng ta lãng phí thôi."

Dù Quenser đã giải thích, nhưng Heivia lại chẳng hề nghe.

Cậu ta cứ thế mà tiến sâu dần vào khu rừng rậm và lần theo những dấu chân nai in trên tuyết.

(…Mình không muốn theo cậu ta chút nào.)

Quenser nhặt lại khẩu súng rồi ngồi xuống một tảng đá gần đó.

Cậu quay đầu nhìn về phía khu căn cứ bảo dưỡng.

Nhưng thứ cậu thấy không phải là hàng dãy công trình bê tông cốt thép kiên cố. Khu căn cứ mà Quenser đang ở là một căn cứ cơ động, nó được tạo thành từ một tập hợp các phương tiện với số lương lớn. Những chiếc xe ấy còn lớn hơn cả xe rơ-móoc hạng nặng. Khu sinh hoạt của binh sĩ, tháp điều khiển ra-đa, tất cả chúng đều nằm bên trong những cỗ xe đồ sộ đó. Ngay cả khu bảo dưỡng Object cũng được ghép lại bằng cách xếp các xe tải khổng lồ dài đến hàng chục mét với nhau.

Đó cũng là một quy tắc của chiến tranh đã bị Object thay đổi.

Thay vì cố thủ một vị trí phòng ngự cố định, điều cần được ưu tiên hơn bây giờ là có thể nhanh chóng đưa Object tới bất kỳ nơi nào nó cần đến.

Quenser nghĩ ngơi trong đầu, ánh mắt cậu quét qua căn cứ của thời đại mới ấy.

(Cấp trên của mình với đầy huân chương kia trên ngực đang ngồi trong căn phòng ấm áp, nhâm nhi cà phê mà chờ Object trở về.)

Nhưng hướng sự oán hận vào họ cũng chẳng thể xua đi cái lạnh cắt da của Alaska, và Heivia nói đúng ở một điểm, Quenser đã mệt mỏi với những khẩu phần ăn nhạt nhẽo đến vô hồn ấy.

Cậu lục túi bộ quân phục mà mình vẫn chưa quen mặc. Từ một cái túi, cậu lấy ra bộ dụng cụ sinh tồn được phát kèm cùng với con dao mà cậu còn chưa biết dùng thế nào cho ra hồn. Trong bộ kít có đủ thứ cần thiết để xử lý vết thương, nhóm lửa hay bắt cá.

(Trong thời đại mà mọi việc đều do một mình Object gánh vác, ngay cả mấy thứ này cũng chỉ lãng phí tiền thuế.)

Khi được cất gọn, cần câu chỉ dài cỡ một cây bút bi, nhưng khi kéo ra, nó đạt đến khoảng 50cm, trông nó giống loại cần dùng được để câu cá wakasagi. Thế nhưng, nó được làm từ một thứ các-bon quân sự gì đó nên độ bền và độ dẻo đều vượt trội hơn hẳn. Thay vì dùng mồi thật, trong bộ kít có vài loại mồi giả khác nhau, dường như họ đã cố tìm cách để người ta có thể câu cá mà không phải tiêu hao mồi thật.

Quenser đi loanh quanh một lúc và tìm thấy một con suối uốn lượn. Cậu đập vỡ lớp băng phủ trên mặt nước rồi thả dây câu xuống dòng chảy lạnh lẽo.

"À… hôm nay đúng là một ngày yên bình." 

Cậu lẩm bẩm như thế, mặc cho việc bản thân mình đang đứng ngay tuyến đầu của chiến trường.

Phần 4

Tuy vậy, một người nghiệp dư thì làm sao có thể sự dụng thuần thục bộ dụng cụ sinh tồn dễ dàng đến thế. Ngay cả với một chiếc cần câu tử tế, chưa chắc Quenser đã câu được cá, nên việc cậu ngồi chờ mãi mà chẳng thu hoạch gì cũng chẳng có gì lạ.

Từ xa vọng lại những tiếng súng lẻ tẻ.

Dĩ nhiên, đó không phải là quân địch đang áp sát, mà là Heivia đang đuổi theo lũ nai với hy vọng kiếm được bữa tối cho đêm nay. Trong thời đại này, chuyện những binh sĩ bằng xương bằng thịt tấn công một khu căn cứ bảo dưỡng, nơi có Object là điều không tưởng. Nó chẳng khác nào đâm vào bức tường của một hầm trú hạt nhân với ý định phá sập nó.

Ngay lúc Quenser còn đang nghĩ như vậy, cậu nghe thấy tiếng bước chân giẫm lên tuyết.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Cậu quay phắt lại và thấy một cô gái với vẻ mặt bối rối. Trông cô khoảng 14 tuổi, và thậm chí nhìn cô còn không giống với binh sĩ hơn cả một sinh viên chiến trường như Quenser.

Mái tóc vàng bồng bềnh chạm vai, làn da trắng như tuyết. Đôi mắt cô không phải màu xanh lam thuần khiết, mà là màu xanh của bầu trời, như đang dõi nhìn về một nơi xa xăm nào đó khiến người khác khó lòng nắm bắt cảm xúc bên trong.

Những đường nét mong manh của cơ thể cô vượt xa khái niệm thon thả.

Câu hỏi của cô dường như là hướng về những tiếng súng vang xa kia, chứ không hẳn là dành cho Quenser.

Cậu đáp lại một cách thẳng thừng.

"Tối nay bọn tôi định mở tiệc BBQ. Tôi phụ trách câu cá hồi, còn Heivia thì lo săn nai. Ý tưởng là do tôi nói ra, nhưng thật ra tôi cũng không biết thịt nai có ngon không. Tôi chưa từng ăn bao giờ nên cũng hơi lo. Chỉ mong là nó không có mùi vị quá kỳ quái."

"…Anh sẽ chết sớm nếu mở tiệc BBQ mà không có rau."

Cô gái liền thở dài, biểu cảm của cô giống như người vừa mở một chiếc hộp bí ẩn ra và phát hiện bên trong chẳng có gì thú vị.

Quenser rời mắt khỏi chiếc cần câu vẫn im lìm, không hề có lấy một dấu hiệu cắn mồi.

"Cô định đi đâu vậy, Công chúa?"

"Cậu đang cố khiêu khích tôi à?"

Biểu cảm của cô vốn hiếm khi thay đổi, nhưng lúc này, có thể thấy rõ một thoáng không hài lòng trên gương mặt của cô.

Thế nhưng, Quenser và cô gái ấy gần như chỉ là người dưng. Cậu không biết nên nói gì thêm. Có lẽ cô chỉ lên tiếng vì cảm hứng nhất thời. Cậu cũng không nghĩ mình sẽ có cơ hội nào trong tương lai mà mình phải trò chuyện với cô gái ấy nữa.

Suy cho cùng, cô ấy cũng là một Elite, người điều khiển thứ vũ khí khổng lồ mang tên Object kia.

Trong thời gian phục vụ tại khu bảo dưỡng Alaska, Quenser từng trao đổi với cô vài lời chào xã giao đơn giản. Nhưng chừng đó chẳng đủ để gọi cả hai là thân thiết. Khoảng cách vị thế giữa họ quá xa. Cậu chỉ là một sinh viên vô danh, người như cậu nhiều như cát bụi. Còn cô nắm giữ một vị trí mà ngay cả khi tính trong một quốc gia, cũng chỉ có số ít người có thể làm được.

Khác với Quenser và những người khác, cô khoác lên mình trang phục dành riêng cho các Elite. Bộ đồ ấy khó mà mô tả bằng lời được. Rõ ràng nó không giống quân phục thông thường. Đó là một bộ bodysuit bó sát màu chàm sẫm, bắt đầu từ cổ và bao phủ toàn bộ cơ thể, kể cả tay và chân của người mặc. Găng tay và ủng dường như có thể tháo rời, chúng được cố định bằng những khóa nối tinh xảo.

Bên ngoài, cô mặc thêm một áo giáp đen bảo vệ thân trên, kèm theo một cấu trúc túi mở rộng như váy ngắn. Nghe nói, khi điều khiển Object, phần đáy của áo giáp và phần trên của váy túi ấy sẽ khớp lại với nhau. Và vì một truyền thống quân đội kỳ lạ, nơi cổ áo của bộ đồ còn gắn thêm một chiếc cổ áo thủy thủ, trông nó chẳng khác gì đồng phục học sinh của một quốc gia yên bình nào đó.

Bộ đồ này có khả năng chống nước cực cao, nó cho phép người mặc làm việc dưới nước, đồng thời còn có cơ chế ngăn máu dồn xuống phần thân dưới để duy trì hoạt động của não bộ, tương tự với các bộ đồ của không quân. Chính sự ưu ái quá mức cần thiết ấy khiến nó mang đậm hơi thở của Object, một thứ vượt trội và nuốt chửng mọi chuẩn mực quân sự trước đây.

Quenser nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên khi cậu nhìn thấy đôi mắt xanh da trời của cô trong khu bảo dưỡng. Khi ấy, cậu đã tưởng rằng chúng đang phát sáng. Nhưng không phải vậy. Khi điều khiển Object, những tia hồng ngoại yếu được sử dụng để biến cả chuyển động của đôi mắt thành tín hiệu điều khiển. Việc tiếp xúc lâu dài với thứ ánh sáng ấy đã làm phai nhạt màu xanh ban đầu trong mắt cô.

438c19b3-2a81-46a3-a577-bf0f2a42741a.jpg

Sự phai nhạt ấy không phải là tác dụng phụ ngoài ý muốn với đồng tử do laser gây ra. Trái lại, đó là một bước tiến, một sự điều chỉnh để laser hoạt động hiệu quả hơn. Khi đôi mắt đã đạt đến một ngưỡng nhất định, sắc màu của chúng sẽ không còn nhạt đi thêm nữa.

Cô gái xoay đôi mắt nhạt màu, dấu ấn không thể nhầm lẫn của một Elite về phía Quenser rồi cất lời.

"Object đang được bảo dưỡng. Tôi không có việc gì làm nên đi dạo bên ngoài. Rồi tôi nghe thấy thứ gì đó giống như tiếng súng."

"…Chết tiệt. Ở tận căn cứ mà cô cũng nghe thấy sao? Vậy thì chắc bọn tôi sắp bị gọi đi nghe giảng rồi."

"Bà chỉ huy lớn tuổi kia còn đang gào lên chuyện thằng nhóc ngu ngốc nào đó đã chạy mất và làm phí hoài một cơ hội học tập hoàn hảo trong lúc Object đang bảo dưỡng."

"Chết tiệt! Thế này còn tệ hơn tôi tưởng!"

Quenser quay người đi và định chạy về phía khu căn cứ, nhưng rồi…

"…Không, khoan đã. Dù có chạy về bây giờ thì kiểu gì tôi cũng bị mắng thôi. Vậy thì lựa chọn của tôi chỉ còn là bị mắng với tay không hoặc bị mắng sau khi đã bắt được cá hồi… Được rồi, tôi sẽ không quay lại nếu chưa câu được ít nhất một con."

"Nếu anh cư xử chín chắn hơn và không làm mấy chuyện như thế này thì họ đã chẳng nổi giận với anh thường xuyên đến vậy."

Quenser quay lại với chiếc cần câu, phần nhiều là để trốn chạy khỏi thực tại. Cô gái nhìn cậu với ánh mắt sững sờ. Có lẽ vì cô thật sự không còn việc gì khác để làm, hoặc cũng có thể vì cô không quen với những kẻ ‘không phải lính chính hiệu’ (với quân đội, việc điều khiển Object là chuyện liên quan đến sống còn, nên họ luôn giữ khoảng cách với các Elite để tránh rắc rối) nên cô vẫn tiếp tục đứng đó. Điều này khác hẳn những lúc cậu phụ giúp việc bảo dưỡng, khi giữa họ chỉ có vài câu trao đổi khô khan.

(…Chẳng lẽ cô Công chúa này cũng chán khẩu phần ăn nên cũng tò mò về cá hồi à?)

Quenser không dám nói ý nghĩ ấy ra thành lời. Cậu biết chắc nó sẽ khiến đối phương cảm thấy khó chịu.

Cậu còn đang loay hoay tìm chủ đề để nói thì cô gái đã lên tiếng trước.

"Cậu đến đây để học về Object, đúng không?"

"Đúng vậy. Nếu tôi có thể sống sót qua 3 năm phụ giúp bảo dưỡng tại căn cứ này, thì khi trở về quê nhà, thành công sẽ chờ đợi tôi."

"Vì sao lại là căn cứ này?"

Cô gái hỏi với giọng pha chút tò mò.

"Cậu biết tôi đang điều khiển loại Object nào mà, đúng không?"

"Là Object đa nhiệm… Nói cách khác, nó có thể hoạt động trong bất kỳ môi trường nào trên Trái Đất, dưới mọi điều kiện thời tiết. Đây là loại vũ khí tiêu chuẩn nhất. Dùng được cả trên đất liền lẫn dưới biển."

"Tiêu chuẩn cũng có thể hiểu là lỗi thời." 

Cô gái khẽ thở dài.

 "Các Object thế hệ 2 không bắt buộc phải hoạt động được ở mọi nơi. Một Object được phát triển chỉ để chiến đấu trong sa mạc sẽ áp đảo một Object thường trong một trận chiến ở sa mạc."

Đó là một học thuyết đang dần được biết đến rộng rãi trong ngành chế tạo Object.

Khi những Object đầu tiên xuất hiện trên chiến trường, một Object tổng hợp có thể chiến đấu ở mọi nơi trên thế giới không khác gì vua của muôn loài, một con thú không có thiên địch. Nhưng khi nhiều Object bắt đầu xuất hiện trên các chiến trường khắp địa cầu, cục diện đã thay đổi.

Một mẫu tổng hợp có thể dùng ở mọi nơi thì không có điểm yếu rõ rệt. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nó không có điểm mạnh nổi bật. Khi chiến tranh chuyển từ cảnh Object nghiền nát vũ khí thường sang Object đối đầu Object, câu hỏi làm sao để Object của mình vượt trội hơn đối phương trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.

Một câu trả lời được đề xuất là tạo ra một Object sở hữu điểm mạnh điểm yếu rõ ràng, dù nó sẽ phải đánh đổi sự cân bằng. Sau đó, giới hạn phạm vi hoạt động của nó trong môi trường mà nó chiếm ưu thế để khi giao chiến, nó sẽ luôn có lợi thế trước các Object khác.

"Ở Alaska cũng vậy. Chúng ta có một Object bình thường, không có nhược điểm rõ ràng. Còn đối phương thì có một Object được tối ưu hóa, sở hữu những thế mạnh cụ thể. Trong vùng đất đầy tuyết này, Object của tôi có thể sẽ không thắng."

"Nhưng cô vẫn tiếp tục sử dụng Object đó, đúng không, Công chúa?"

"Tôi không còn lựa chọn nào khác." 

Cô gái được gọi là Elite đáp với giọng chùng xuống một nhịp.

Những vũ khí khổng lồ, cao tới 50m của quá khứ đều đã bị xếp vào hàng thế hệ cũ trước các vũ khí mới nhất. Thế nhưng, không phải ai cũng có thể trở thành một Elite.

Họ là những con người đã đáp ứng trọn vẹn mọi điều kiện khắc nghiệt, được sàng lọc qua một quá trình tuyển chọn tỉ mỉ của quân đội.

Hơn thế nữa, một con người chỉ thực sự trở thành thiết bị đầu cuối để điều khiển Object sau khi năng lực của họ được tinh luyện và nâng cấp bằng hóa chất cùng xung điện ở mức độ vượt xa chuẩn mực của một thiên tài thông thường để kết nối hoàn hảo với một Object duy nhất.

Một khi một Elite đã được huấn luyện đến mức ấy, vận mệnh của họ sẽ buộc chặt với vận mệnh của Object.

Elite không thể tùy tiện lái bất kỳ Object nào. Họ chỉ có thể điều khiển Object mà mình đã được điều chỉnh cho phù hợp. Thậm chí, có lẽ cũng không sai nếu nói rằng Elite chính là những bộ não đã được tinh chỉnh riêng cho một Object cụ thể.

Elite chỉ có thể lái Object được tạo ra cho họ, hoặc những phiên bản phát triển tiếp theo, sinh ra từ cùng một phả hệ.

Vậy thì, nếu loại Object mà Elite gắn bó đang dần trở nên lỗi thời… điều đó rốt cuộc có ý nghĩa gì?

"Tôi… có thể sẽ không thắng." 

Cô gái Elite, người điều khiển Object từng được gọi là bất khả chiến bại đột ngột thốt lên.

"Có thể… tôi sẽ không theo kịp nữa."

Bộ não của cô đã được tinh chỉnh chỉ vì một mục đích duy nhất, điều khiển Object đó.

"Là người đã trực tiếp tham gia bảo dưỡng Object, chứ không chỉ tin vào nó một cách mù quáng, anh hẳn phải hiểu điều đó. Vậy tại sao anh vẫn đến đây?"

"Bởi vì tôi coi trọng những thứ khác." 

Quenser trầm ngâm một lát rồi đáp.

 "Chỉ có binh sĩ mới ám ảnh chuyện mạnh hay yếu. Tôi là sinh viên. Nếu không gắn bó với một Object có giá trị học thuật cao thì tôi sẽ chẳng thu được kiến thức hay kỹ năng gì cả."

"?"

"Nếu tôi học về một mẫu tiêu chuẩn thì kiến thức đó có thể dùng ở bất cứ đâu. Còn nếu tôi chỉ nghiên cứu một mẫu đã được tối ưu theo một hướng duy nhất, thì những gì tôi học được cũng sẽ bị giam cầm ở đó. Với một sinh viên chiến trường, Object của cô là lựa chọn tốt nhất."

Quan điểm ấy chẳng hề cân nhắc đến những vấn đề lớn khác như thắng bại của chiến tranh.

Nhưng chính vì không phải là một người lính, Quenser mới có thể nói ra những lời như thế.

"Nếu anh cố gắng quá mức trên chiến trường, anh sẽ không sống được lâu đâu."

"Đúng vậy. Và đó cũng là lý do tỷ lệ sống sót của sinh viên chiến trường thấp đến thế. Nhưng tôi vác xác vào chiến trường này với hy vọng làm giàu thật nhanh, nên tôi cũng chẳng có quyền than phiền."

Nghe đối phương nói vậy, cô gái, một cựu binh đã trải qua vô số trận chiến lại nghiêng đầu, cô giờ đây mang một vẻ bối rối rất đỗi đời thường, như một thiếu nữ bình thường.

"Vậy là cậu đã chuẩn bị tinh thần rồi à?"

"Đúng. Tôi ghét phải lê lết từng bước trong trường lớp bình thường một cách chậm chạp, nên tôi mới liều mạng nắm lấy cơ hội được đi tắt như này. Dù phải trả giá thế nào, tôi cũng phải sẵn sàng."

"Ừm," 

Elite đáp lại, giọng nghe có phần chậm rãi, như thể suy nghĩ của cô quay muộn hơn một nhịp.

Rồi…

"Thật sao?"

"?"

Lần này đến lượt Quenser sững sờ nhìn cô. Thế nhưng, cô gái dường như không có ý định tiếp tục cuộc trò chuyện. Cô quay lưng và rời khỏi khu rừng Alaska phủ tuyết, bỏ lại cậu thiếu niên với khẩu súng trường và chiếc cần câu trong tay.

Trong đời thực, con người thường không suy ngẫm về những điều kỳ lạ đã xảy ra.

Và trong trường hợp này cũng vậy, lý do vì sao cô gái Elite ấy lại nói chuyện với cậu, có lẽ là điều Quenser đáng ra nên nghĩ kỹ hơn một chút.

Suy cho cùng, Object đã trở thành một thứ đồng nghĩa với chiến tranh, còn những người lính bằng xương bằng thịt thì đã không còn giá trị gì nữa.

Nhưng chính vì thế mà, có lẽ, việc suy nghĩ thêm cũng chỉ là vô ích.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!