Chương 1: Đại dương lẽ ra phải trong xanh như ngọc - Cuộc chiến không chính thức ở Loyaute (Phần 1-2-3-4-5)
Phần 1
Không khí nóng bức đến ngột ngạt.
Những cơn mưa như xô nước trút xuống đầu cậu.
Nhưng cái lá to của những cây nhiệt đới mọc dày xung quanh tạo nên tiếng rền vang như một nhạc cụ gõ liên hồi.
Thật lòng mà nói, Heivia Winchell muốn kiểm tra xem cổ mình có còn vận hành bình thường không. Mưa rơi không ngừng trên đầu cậu nặng nề đến mức đó.
"Chết tiệt. Mọi thứ đều có mùi bùn. Đại dương san hô đâu mất rồi?"
Trời vừa chớm gần nửa đêm.
Xung quanh tối om. Không có một ánh đèn nhân tạo nào, và những đám mây mưa dày trên đầu chặn hết ánh trăng lẫn sao.
Heivia khom mình dưới tán cọ dày, bên cạnh cậu cũng có một chàng trai khác mặc đồng phục giống hệt đang khom mình. Chàng trai đó tên là Quenser Barbotage. Thay vì khẩu súng, cậu mang theo một túi đầy chất nổ.
"Cậu không thấy lạ à? Chúng ta đáng lẽ phải đang dự tiệc ăn mừng sau khi Công chúa hạ gục Object thế hệ 2 của Tổ Chức Tín Ngưỡng chứ. Sao giờ lại phải rèn luyện tinh thần dưới mưa thế này?"
"Cậu có nghe thông báo radio bổ sung không?"
Heivia cáu kỉnh hỏi.
"Đây là khu Loyauté, một quần đảo ngay sát Châu Đại Dương. Do bị liên minh đa quốc gia tấn công, chế độ quân phiệt ở đây đã bị sụp đổ và khu vực này đang trong quá trình khôi phục. Cậu phải biết đến mức đó chứ?"
"Ừ thì, chính chúng ta là người phá hủy họ mà."
Quenser nhớ ra từng nghe rằng Oecnian có nhiều tài nguyên, nên có thể kiếm tiền từ việc đưa các cơ sở khai thác và tinh luyện vào hoạt động.
Từng chút một, than, thép và bạch kim của Oceania dự kiến được đưa về Vương Quốc Chính Thống, nhưng điều đó đồng nghĩa rằng nơi này không còn chỉ là khu vực cần bảo vệ. Nó trở thành nơi có thể diễn ra thương thảo và buôn bán.
"Ừm, khu Loyauté đang được dùng làm trạm tiếp tế Object tạm thời. Chính vì thế, các tài nguyên của Oceania được đưa qua đây rồi chuyển lên các tàu khác trước khi đi ra thế giới."
"Điều đó liên quan gì đến việc chúng ta bị bỏ lại ở đây chứ?"
"Lúc nào cũng có những kẻ ngốc bắt đầu mưu tính những chuyện kiểu này. Ví dụ, họ có thể tấn công các tàu chở hàng để ăn cắp tài nguyên quý giá."
"…Chuyện đó thì liên quan gì đến cái này?"
"Báo chí gọi bọn chúng là Hyena. Trong thời đại ‘chiến tranh sạch’ vận hành bằng Object, nếu bị hạ gục bằng những phương pháp thô sơ kiểu đó thì sẽ rất mất mặt. Vì vậy, mệnh lệnh mới được đẩy xuống đơn vị chúng ta."
"Liên quan chỗ nào chứ!? Tớ có biết Hyena là cái quái gì đâu! Đây đâu phải chiến tranh, mà là tội phạm. Phải cử cảnh sát mặc đồng phục tới mới đúng chứ!"
"Đây là mệnh lệnh. Với lại, có cảnh sát nào dám bén mảng tới một khu vực bất ổn thế này không?"
"Nhưng chúng ta có Object mà! Oceania ở ngay kia. Liên minh vẫn còn đó, Object thì dư dả. Tớ tưởng Deep Optical của Tập Đoàn Tư Bản đang xử lý việc dọn dẹp ngoài biển rồi chứ? Chẳng phải đó là thế hệ 2 hoàn toàn mới, dùng công nghệ laser sao?"
"Sao cậu lại cười khoái chí khi nghĩ đến vũ khí của địch vậy?"
"Dù sao thì đây cũng không phải loại công việc dành cho chúng ta! Nó thiếu hẳn chất xám. Chúng ta hợp với mấy nhiệm vụ dùng trí khôn hơn cơ!"
"Tôi cũng muốn được ngủ lắm."
Giọng chỉ huy Froleytia chen vào qua radio.
"Nhưng đây là mặt trái của một Object đa nhiệm thuộc thệ hệ 1, bị xem như công cụ tiện đâu dùng đó. Baby Magnum có thể dùng đối phó với người lẫn phương tiện, nên cấp trên cho rằng nó phù hợp với kiểu việc này hơn mấy cái thệ hệ 2 chuyên biệt…Thôi thì nghiền nát bọn trộm bạch kim trên đảo rồi đi ngủ. Hai cậu, nằm xuống và che mắt lại. Sắp bắt đầu rồi."
"Thật luôn à? Mặt đất dính còn hơn sô-cô-la phơi giữa nắng hè ấy."
"Tớ thấy từng này bùn chắc sẽ làm da tớ bóng mịn khỏe mạnh quá mức mất…"
Không có áp lực đối diện bộ binh địch, hai người hành động chậm trễ hơn mức cần thiết.
Họ lập tức hối hận.
Bóng tối bị xé toạc bởi một luồng chớp sáng, khi oanh kích từ Object thiêu đốt mặt đất.
Đòn tấn công đến từ Object thế hệ 1 của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37, với tên gọi Baby Magnum.
Vũ khí khổng lồ đó vươn bảy khẩu pháo chính từ phía sau lên cao, cùng hơn 100 khẩu pháo cỡ lớn khác bao phủ toàn bộ thân chính.
Không chỉ một khẩu pháo chính khai hỏa. Đó là bản hợp xướng của vô số pháo phụ gắn dày đặc quanh khối cầu trung tâm.
Pháo laser, pháo liên thanh, coilgun, railgun, pháo plasma bất ổn định…
Tất cả lao xuống như cơn mưa ánh sáng. Nhưng Quenser và Heivia không có lấy một khắc thong thả để thưởng thức cảnh tượng ấy như thưởng thức một buổi hòa nhạc ấy.
"Á! Chết tiệt, ánh sáng chọc thẳng vào mắt tớ rồi!"
"Lăn lộn trên đất chẳng làm cơn đau biến mất đâu! Làm cho xong việc đi, Heivia!"
Vừa dụi mắt một cách vô ích, Quenser và Heivia vừa tiếp tục tiến lên.
Baby Magnum đang dội hỏa lực vào khu vực cách đó khoảng 5km, nơi Hyena dựng một boong-ke bãi biển nhằm giấu kín xe bọc thép và tàu tuần tra cao tốc.
Giữa cơn cuồng phong, một mảnh vỡ cỡ ngón tay cái rơi xuống ngay bên chân Quenser.
Đó là mảnh vỡ từ boong-ke kiêm nhà chứa, được đúc bằng bê tông khô nhanh.
(Như mọi khi… đây đúng là mức hỏa lực mà mình tuyệt đối không muốn đứng bên kia chiến tuyến.)
Họ sợ tiến lại gần hơn, nhưng nhiệm vụ thì không cho phép họ chùn bước.
"Quenser, cậu có mang bộ đó không?"
"Tớ có thể bố trí 7 điểm trong 10 phút."
"Vậy thì nhanh lên. Bọn Hyena sẽ tháo chạy về hướng này sau khi bị đánh thức bởi cái đồng hồ báo thức loè loẹt kinh khủng kia."
Quenser lấy ra vài thiết bị gọi là Cursor. Chúng là những ống trụ đường kính 5cm, dài 10cm, phần lớn làm từ nhựa gia cố.
Cậu kiểm tra tần số của chúng qua radio rồi dùng dây buộc các ống trụ ấy lên những thân cây xung quanh.
Vừa mới đặt được vài chiếc, cậu nghe thấy những âm thanh đục nặng.
Chúng phát ra từ những cây cọ đã bị xé toạc bởi loạt oanh kích của Baby Magnum.
"Quenser, nằm xuống! Chúng đến ‘đón tiếp’ chúng ta rồi!"
"Nhanh thế sao? Tớ mới xong có một nửa thôi!"
"Cậu phải quen với chuyện này rồi chứ. Nằm xuống ngay!"
Thảm thực vật rậm rạp rung lên, không phải là vì mưa xối xả.
(Hyena à?)
Quenser quan sát xung quanh khi nép mình sau những thân cây.
Lẽ ra nhiệm vụ của họ là đặt bẫy, đợi Hyena hoảng loạn tháo chạy vì oanh kích của Baby Magnum rồi kết liễu.
Nhưng có gì đó không ổn.
Bộ binh không thể khiến cả khu rừng rung chuyển như thế. Mà Baby Magnum thì đang tấn công mục tiêu cách đây hơn 5km, không thể nào thứ đó đã đến gần nhanh như vậy.
Vậy thì…
"Nhìn kìa, Heivia."
"Khoan, đừng ngẩng đầu. Cậu muốn tớ bắn vào sau gáy à?"
"Thứ đang ầm ĩ tiến về phía này… là xe tăng à?"
Heivia theo phản xạ đá mạnh vào thân cây cọ rồi lập tức co người lại và ôm chặt các ngón chân.
"Bà chỉ huy ngực khủng đáng nguyền rủaaaaaaaaaaaa!"
"Không có công việc nào vừa kiếm được nhiều tiền vừa thoải mái tuyệt đối đâu. Nếu có thì người ta đã bỏ việc khác hết rồi."
"Nhưng lương thì lại trả theo cấp bậc!"
"Heivia, tên lửa chống tăng thì sao?"
"Nếu một phát là xong thì còn được. Nhưng cảm biến của nó có thể phát hiện khóa mục tiêu. Với lại, trong rừng thế này, có khi tên lửa đâm vào cây trước khi chạm được vào xe tăng ấy."
Quenser lẩm bẩm lắc lư.
Dĩ nhiên, một khẩu súng trường bình thường không thể xuyên nổi giáp xe tăng. Và chất nổ của Quenser cần phải được đưa đủ gần để xe tăng lọt vào phạm vi vụ nổ.
Tất nhiên, khả năng xe tăng phát hiện cậu trước khi cậu kịp ném là không thấp, và lúc đó cậu sẽ bị súng máy quét sạch.
"Chúng ta làm gì bây giờ, Heivia?"
"Tớ muốn mang ra vài lon bia rồi đánh một ván với chúng. Việc giết chóc này là sai. Thế giới nên sống trong hòa bình."
"Những lý tưởng hòa bình thường xuất phát từ kẻ thua cuộc, đúng không?"
"Ừ, chắc họ sẽ không đồng ý đâu."
Heivia thở dài rồi vuốt mái tóc ướt sũng.
"Vậy thì chẳng còn cách nào khác, phải làm thôi. Quenser, bộ đó sao rồi?"
"Cursor?"
"Đúng."
Heivia chỉ vào thiết bị gắn trên cây cọ.
"Đây là một bẫy hồng ngoại gửi thông tin nhắm mục tiêu đến Object. Cảm biến của nó liên kết trực tiếp với dữ liệu khóa mục tiêu của Object, nên mục tiêu lọt vào bẫy, gần như chắc chắn sẽ bị trúng đạn. Nhanh lên, thiết lập lưới laser vô hình đó và thổi tan chúng đi."
Phần 2
Đến nửa đêm, Hyena đã bị loại bỏ hoàn toàn.
"Nghe có vẻ Baby Magnum cuối cùng cũng kết thúc màn oanh kích rồi."
"Tớ cần thuốc nhỏ mắt. Mắt tớ có vấn đề. Này, Quenser, cậu có nghĩ trong căn cứ họ có tờ rơi về mổ Lasik không?"
Một vài xe bọc thép đã được gửi ra từ khu vực oanh kích, nhưng hầu hết đã bị laser của Baby Magnum thiêu rụi. Số còn lại bị bộ binh và xe bọc thép của các tiểu đoàn xung quanh căn cứ phá hủy.
Chiếc xe tăng mà Quenser và Heivia phá bằng Cursor là một trong số đó.
"Tớ sợ bị bắn nhầm bởi đồng đội hơn là xe tăng. Những mảnh giáp văng ra suýt nữa thì giết chúng ta rồi."
"Giáp nổ nguy hiểm thật. Khi văng ra, mảnh vỡ giống như mìn vậy."
Trong thời đại này, bộ binh có Object bên cạnh không còn đóng vai trò bộ binh truyền thống nữa.
Họ có thể gián tiếp sử dụng hỏa lực từ những vũ khí khổng lồ đó bằng cách truyền dữ liệu nhắm mục tiêu, nhờ đó mà có thể chinh phục chiến trường với tốc độ áp đảo.
Dù là sức mạnh vay mượn, miễn là họ mượn được, gần như chắc chắn là họ sẽ chiến thắng.
Tuy nhiên, việc đưa Object vào cuộc giao tranh của bộ binh và xe tăng cũng có nghĩa là sức mạnh gần như bất khả chiến bại ấy sẽ mất nếu vũ khí khổng lồ đó không còn.
Khi hai người dựa vào cây cọ trong cơn mưa tầm tã, cả hai nhận được tin nhắn từ Froleytia.
"Cảm ơn các cậu đã hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi đã giảm đáng kể số lượng Hyena và khiến chúng khó thực hiện hành động tiếp theo hoặc hồi sinh lực lượng. Hãy quét sạch khu vực rồi quay về."
"Về tới căn cứ thì chắc cũng phải tường thuật nhiệm vụ và bảo trì vũ khí rồi, Quenser. Bao gồm cả xe bọc thép và tiêm kích chiến đấu, những người cấp thấp như chúng ta chẳng bao giờ được dùng đến."
"Hửm? Nếu muốn giết thời gian, Heivia, tôi khuyên cậu lục soát trong căn cứ Hyena đi."
Froleytia nói.
"Cậu có thể gia nhập đội tình báo."
"Không, cảm ơn! Tôi sẽ không điều tra căn cứ kẻ thù sau khi nó bị Object phá nát nó đâu! Cổ máy quái vật đó nổi tiếng đến còn cướp cả phẩm giá từ xác chết!"
"Tôi chưa từng thấy xác chết nào còn phẩm giá. Cậu muốn trang trí chúng bằng kem tươi và dâu tây à? Nếu không muốn thì quay về. Nếu hai cậu cứ quanh quẩn ngoài đó, tôi cũng không được nghỉ."
"Chắc đó là lý do thật sự rồi."
"Nhanh quay về đi."
Froleytia nói nghiêm nghị. Có lẽ cô cũng nghe được lời nhủ thầm đó.
"Chúng ta lẽ ra được nghỉ sau khi Công chúa hạ gục Object thế hệ 1 của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Tôi muốn đưa đơn vị đến biển san hô và bãi cát trắng của Châu Đại Dương càng sớm càng tốt. Lũ già kia cứ bắt làm việc nhưng lại không chịu lùi ngày nghỉ cuối cùng. Nói cách khác, mỗi giây trôi qua là một giây nghỉ phép ít đi. Nhanh lên và quay về!"
Froleytia kết thúc liên lạc, nhưng Quenser và Heivia không hề tỏ vẻ bực bội.
Họ đã biết được một điều khá giá trị.
"Cậu có nghe không, Heivia?"
"Nghe có vẻ như toàn bộ đơn vị đang được nghỉ phép."
"Và ở bán cầu nam, tháng 12 là mùa của áo tắm."
"…."
"…."
Quenser và Heivia nhìn nhau.
"Điều đó có nghĩa… Có nghĩa đây là cái mà người ta gọi là ‘arc áo tắm’, Heivia!"
"Chúng ta sẽ được thấy sự kết hợp tuyệt vời giữa bộ áo tắm đơn giản nhưng xinh xắn của Công chúa và bộ áo tắm gần như không thể lên sóng của chỉ huy ngực bự của chúng ta, Quenser!"
"Tớ biết. Tớ biết! Tớ thực sự thích ý tưởng được nghỉ ngơi một chút. Chúng ta đã làm việc quá nhiều rồi mà! Cái trò dùng người đánh với Object này là sao hả!? Họ nên suy nghĩ kỹ hơn trước khi sắp xếp mấy trận đấu sinh tử kiểu đấu vật như thế!"
"Thỉnh thoảng trò chuyện trong lớp cũng không sao!"
Hai tên ngốc bắt đầu giơ tay lên trời và la hét "Hoorray!" liên tục.
Tuy nhiên, họ bỗng nghe thấy tiếng kim loại phát ra từ mọi hướng.
Tiếng đó phát ra từ những khẩu súng nhắm thẳng vào họ bởi vô số người tràn đầy sát khí.
Quenser và Heivia đông cứng tại khoảng "hoo" trong "hooray".
Lãnh đạo nhóm vũ trang địa phương nói:.
"Nếu các cậu rảnh rỗi, thì đi với chúng tôi đi."
Phần 3
Vương Quốc Chính thống, Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản và Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Những ‘cuộc chiến sạch’ của thời hiện đại là các cuộc đụng độ nhỏ giữa các cường quốc thế giới, mỗi bên sở hữu vài Object. Cốt lõi của những cuộc chiến này là cuộc đối đầu giữa các Object với hỏa lực áp đảo. Tất cả lực lượng khác được dùng để đảm bảo Object hoạt động trơn tru.
Vương Quốc Chính Thống hoàn toàn bị cai trị bởi chế độ quân chủ.
Liên Minh Thông Tin xác định thiện ác dựa trên số lượng và chất lượng thông tin.
Tập Đoàn Tư Bản quan tâm đến hoạt động kinh tế hơn cả giá trị sinh mạng con người.
Tổ Chức Tín Ngưỡng kiểm soát xã hội bằng niềm tin tôn giáo.
Cuộc xung đột giữa những tổ chức mới này xuất hiện sau khi Liên Hợp Quốc sụp đổ và không hề có dấu hiệu kết thúc. Không rõ là vì không ai biết cách chấm dứt hay có những kẻ không muốn nó kết thúc.
Giờ đây…
Vì Hyena hoạt động trên quần đảo Loyauté, nơi từng được dùng làm bàn đạp để phá hủy quốc gia quân phiệt Oceania, có thể dễ nhầm lẫn, nhưng họ không thuộc về bất kỳ cường quốc sở hữu nhiều Object nào.
Họ thuộc về một khu vực gần như không có chính quyền. Những khu vực như vậy thường được gọi là ‘vùng trắng’.
Vì khu vực này không nhuộm màu của bất kỳ cường quốc nào, quân đội liên minh đã quyết định sử dụng nó làm bàn đạp.
Nói cách khác, dù khu vực này đã hợp tác trong việc phá hủy quốc gia quân phiệt Oceania và đang được dùng làm điểm trung chuyển cho các tài nguyên đưa từ Oceania ra ngoài trong quá trình khôi phục, những người sống tại khu Loyauté hầu như không phải là bạn bè của Quenser hay của Vương Quốc Chính Thống.
Xét đến tất cả những điều đó, Quenser và Heivia bị trói tay ra sau lưng và trùm bao bố lên đầu, rồi bị đưa đến một nơi không rõ.
Những chiếc bao được gỡ khỏi đầu họ, nhưng chỉ nhìn xung quanh thì họ cũng không thể biết mình đang ở đâu.
"Khặc!? Chết tiệt, mấy cái bao này vốn dùng làm bao cát đúng không!? Miệng tôi đầy đất rồi, suýt nữa thì không thở được!"
"Các người cũng gan thật đấy, dám trùm bao lên đầu bọn tôi khi bọn tôi không phải loại người đi trùm tất phụ nữ lên đầu!"
Hai người lập tức lớn tiếng phản kháng, nhưng họ trở nên bình tĩnh lại khi nòng súng bị dí thẳng vào ngực.
"Tại sao đúng lúc đang nghỉ phép thì chúng ta lại bị bắt chứ?"
"Tớ nghĩ chúng ta nên biết ơn vì đây là một tổ chức khác với Hyena. Nếu là tàn dư của Hyena thì chúng ta đã bị dùng làm nơi trút giận rồi."
Bình minh đã đến.
Ngay khi mặt trời mọc, họ được bao phủ bởi bầu không khí ẩm nhưng mát.
Tuy nhiên, mưa vẫn chưa dừng, nên họ vẫn nghe thấy những tiếng gõ như nhịp trống từ trần nhà phía trên.
Quenser và Heivia đang ở trong một căn nhà gỗ dựng từ thân cây và lá lớn, khác với nhà gỗ kiểu Tây Âu. Hai cậu ngồi ở giữa, xung quanh là một vòng những người đàn ông da sạm. Tất cả họ đều mang theo những khẩu súng trường kiểu cũ.
"Nếu trước sau gì cũng bị vây quanh, chẳng lẽ không thể là mấy cô gái mặc bikini lá cọ sao?"
"Tỉnh táo lại đi, Heivia. Với lại, mấy cái lá cứng đó chẳng phải sẽ làm trầy mấy chỗ nhạy cảm à?"
"Chúng ta có thể vào chuyện chính được không?"
Một giọng trầm tĩnh hỏi.
Một người đàn ông có vẻ là thủ lĩnh ngồi xuống ngay trước mặt hai kẻ ngốc đã bị tịch thu toàn bộ trang bị, từ vũ khí cho đến khẩu phần ăn khó nuốt của họ.
Cũng có thể người này không phải thủ lĩnh, mà chỉ là người duy nhất trong số họ có thể nói được thứ ngôn ngữ mà người của Vương Quốc Chính Thống có khả năng hiểu.
"Chúng tôi hy vọng các cậu có thể thấy được thiện chí của chúng tôi qua việc đã mời các cậu đến đây một cách nguyên vẹn."
"Nếu các người định đòi tiền chuộc thì bỏ ý định đó đi."
Heivia lập tức nói.
"Đáng tiếc, tôi là quý tộc ở một đất nước nơi huyết thống và danh dự quan trọng hơn tất cả. Nếu mấy người đòi tiền chuộc, gia đình tôi chắc chắn sẽ bỏ rơi tôi. Họ chỉ đơn giản nói rằng tôi đã chết khi làm nhiệm vụ. Vậy nên đừng lãng phí thời gian của cả hai bên nữa."
"Tôi là dân thường. Tôi không nghĩ mình đáng giá hơn mức lương 3000 euro một tháng."
"Chúng tôi biết rất rõ các cậu là ai. Và cũng biết các cậu có thể ngông cuồng đến mức nào."
Người thủ lĩnh nói một cách trơn tru. Những lời kia hoàn toàn không làm ông ta bận tâm.
"Quenser Barbotage. Heivia Winchell. Hai cậu đều thuộc Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của Vương Quốc CHính Thống và đã phá hủy nhiều Object mà không cần dùng đến Object."
"…"
"…"
Quenser và Heivia thở dài dốc, vì họ đã mơ hồ đoán được những người này muốn gì ở mình.
"Để tôi nói trước: khoảng 80% những gì các người đọc trên báo chí và các trang tin đồn đều là bịa đặt."
"Nếu tất cả đều là thật thì có nghĩa là bọn tôi đã phá hủy Object thế hệ 2 chỉ bằng tay trần."
Dù vậy, người thủ lĩnh vẫn tiếp tục.
"Chúng tôi có một yêu cầu."
Ông ta nói thẳng.
"Tập Đoàn Tư Bản đang triển khai một Object thế hệ 2 tại khu Loyauté. Tôi tin các cậu gọi nó là Deep Optical. Chúng tôi muốn các cậu phá hủy nó."
Khóe môi Quenser khẽ giật.
Cậu từng muốn được nhìn Deep Optical một lần, dù chỉ từ xa, nhưng không ngờ lại thành ra thế này.
"Khoan, khoan, khoan."
Heivia lên tiếng cắt ngang.
"Tôi không biết mấy người đã nghe tin đồn điên rồ gì, nhưng bọn tôi chỉ là con người bằng xương bằng thịt! Nếu ném thẳng bọn tôi trước một vũ khí quái vật như thế thì chẳng có phép màu nào xảy ra đâu. Mấy người không nhầm bọn tôi với android làm từ hợp kim đặc biệt gì đó chứ!?"
"…"
"Với lại, đừng tự tiện nghĩ rằng kẻ thù của kẻ thù là bạn! Khi đối đầu với một Object thì đó là chiến tranh! Hai bọn tôi không thể tự tiện khơi mào chiến tranh giữa Vương Quốc Chính Thống và Tập Đoàn Tư Bản được!"
Người thủ lĩnh búng tay.
Một người trong vòng vây ép nòng súng vào má Heivia.
"Kẻ thù của kẻ thù là…?"
"L-là… b-bạn của tôi! L-làm ơn để bọn tôi làm chuyện này đi! H-hê hê hê…"
Heivia nở nụ cười giả tạo xấu xí nhất trên đời và tỏ ra hoàn toàn vô dụng, nên Quenser cố không nhìn sang cậu ta.
Người thủ lĩnh nói tiếp
"Deep Optical là một Object thế hệ 2 chuyên về hải chiến, và rất có thể nó sẽ bắt đầu hoạt động quanh khu vực Oceania vì lợi ích riêng của Tập Đoàn Tư Bản ngay sau khi nó hoàn tất bảo trì. Nói cách khác, các cậu có lý do để đánh bại nó ngay bây giờ."
"Và lý do của các người là gì?"
Quenser hỏi.
"Nếu chỉ đơn giản là không chịu được việc có một Object đóng gần đây, thì các người cũng phải phàn nàn với Baby Magnum của chúng tôi chứ. Tại sao lại nhắm vào Deep Optical trước?"
"Các vùng trắng có những vấn đề riêng của chúng."
Người đàn ông nói.
"Tôi không quan tâm các cậu có tin hay không, nhưng chúng tôi không có lý do gì để tấn công Vương Quốc Chính Thống hay Baby Magnum. Vì thế, chúng tôi mới nhờ các cậu giúp. Các cậu có thể thấy thiện chí của chúng tôi ở chỗ chúng tôi không đơn giản là ra lệnh."
(Nhờ sao?)
Nếu có ai thực sự tin rằng mình đang được ‘nhờ’ trong khi bị bao vây bởi cả tá người cầm súng, thì người đó quá thật thà và có vấn đề nghiêm trọng về nhân cách.
"Vậy Deep Optical đã làm gì khiến các người muốn tấn công nó?"
"Giải thích thì cũng không khó."
Người đàn ông nói và liếc mắt khỏi Quenser trong chốc lát.
"Nhưng cho các cậu thấy thì còn đơn giản hơn."
Phần 4
Cơn mưa dữ dội vẫn tiếp diễn bên ngoài.
Khi rời khỏi tòa nhà gỗ, Quenser có thể nhận ra họ đang ở trong một khu rừng đã được phát quang, với vài tòa nhà tương tự nằm rải rác.
Chỉ cần nhìn hàng rào dây thép gai bao quanh và các tháp canh bằng gỗ là đủ thấy đây không phải một cơ sở bình thường.
Quenser và Heivia được dẫn băng qua lớp đất sét đỏ ướt sũng và tiến vào một tòa nhà khác. Ngay khoảnh khắc nhìn vào bên trong, họ đã hối hận.
Người thủ lĩnh cất tiếng nói từ phía sau hai cậu.
"Hành động của Deep Optical có những tác dụng phụ nhất định."
Căn phòng không lớn lắm, nhưng nó chật kín những chiếc giường nhỏ.
Họ nghe thấy những tiếng rên rỉ.
Họ thấy những băng gạc trông hoàn toàn không vệ sinh.
Từ mùi lạ trong không khí, có lẽ người ta đã dùng các loại thảo dược tự trồng thay cho chất khử trùng.
"Tập Đoàn Tư bản đã tiến hành các nhiệm vụ trong khu Loyauté dưới danh nghĩa tiêu diệt lực lượng vũ trang và bảo vệ căn cứ bảo trì cùng các cơ sở hạ tầng. Object của họ tiến ra vùng biển quanh các hòn đảo và khai hỏa về phía đảo."
"…"
"Chúng tôi nghe nói đó chỉ là hành động tạo ra ảo giác căng thẳng để các công ty tài trợ cấp thêm ngân sách quốc phòng. Không giống như các cậu, họ không chiến đấu để loại bỏ một kẻ thù rõ ràng nào. Họ chỉ đơn giản bắn laser vào những khu vực trống để hoàn thành chỉ tiêu."
Người thủ lĩnh nói một cách thẳng thắn.
"Nhưng đó là laser của một Object, thứ vũ khí được cho là tiện lợi và mạnh mẽ hơn cả bom hạt nhân. Tôi nghĩ không cần phải giải thích mức độ thiệt hại gây ra khi khai hỏa loại vũ khí đó vào một kẻ thù không tồn tại. Như tôi đã nói, cách đơn giản nhất là cho các cậu tự thấy."
Nằm trên những chiếc giường nhỏ là những đứa trẻ có làn da nâu nhạt giống người thủ lĩnh.
Đứa nhỏ nhất khoảng 10 tuổi, lớn nhất khoảng 15. Chúng còn có những điểm chung khác.
Đây không phải chỉ là việc bọn trẻ được quấn băng.
Chúng không còn nguyên vẹn.
Rõ ràng chúng đã mất đi những thứ mà một con người nguyên vẹn như Quenser có.
"Chúng tôi muốn các cậu ngăn chuyện này lại."
Người đàn ông nói.
Có lẽ vì không thể tự mình giải quyết, trong giọng ông mang theo nỗi buồn.
"Xin hãy giúp chúng tôi phá hủy Object thế hệ 2 của Tập Đoàn Tư Bản, Deep Optical."
Phần 5
Quenser và Heivia rời khỏi tòa nhà gỗ.
Cơn bão vẫn không hề có dấu hiệu dịu đi.
Heivia thở dài khi đế giày của cậu lún xuống lớp đất sét đỏ ướt một cách khó chịu.
"Cậu nghĩ bây giờ chúng ta có thể chạy trốn không?"
"Với mấy tên lính mang súng bắn tỉa trên các tháp canh kia à? Cho dù có lẻn qua được họ, thì căn cứ bảo trì cách đây bao xa? Nếu họ dí theo trên núi bằng xe địa hình, họ sẽ đuổi kịp chúng ta ngay."
"Tớ biết. Tớ chỉ hỏi thử thôi. Xem ra chúng ta chỉ có thể chờ vị chỉ huy ngực bự của chúng ta đến. Nhóm này có vẻ không lớn lắm. Chỉ cần 10 lính bộ binh trang bị vũ khí hiện đại và một trực thăng tấn công yểm trợ là xử lý được họ."
"Họ sẽ không cho chúng ta thời gian như vậy đâu. Và ai biết Froleytia có xem việc ra lệnh tìm kiếm chúng ta là ưu tiên hàng đầu hay không."
"Vậy thì phải làm sao?"
Heivia hỏi.
Quenser im lặng một lúc rồi nói
"Cậu đã từng nghe nói về Object thế hệ 2 của Tập Đoàn Tư Bản chưa… Deep Optical thì phải?"
"Chỉ nghe chỉ huy ngực bự của chúng ta phàn nàn về nó thôi. Sau khi kỳ nghỉ này kết thúc, có thể nó sẽ là đối thủ tiếp theo của chúng ta. Trên danh nghĩa, nó đang hợp tác trong việc khôi phục Châu Đại Dương, nhưng đã bắt đầu có dấu hiệu vượt quá mức đó. Nói đơn giản là nó đã gây ra một số xung đột nhỏ quanh khu vực Ocenian."
Heivia đáp.
"Dù không chính thức, nhưng bộ phận tình báo của chúng ta đã bắt đầu trinh sát Deep Optical rồi. Dĩ nhiên, không thể để ai biết đó là mục tiêu tiếp theo chúng ta. Nếu bị phát hiện, họ sẽ bị kỷ luật."
"Vậy thì miễn là không bị phát hiện, tiến hành trinh sát một chút cũng không phải là ý tưởng quá tệ."
"Quenser, cậu nghiêm túc đấy à?"
Heivia hỏi với vẻ kinh ngạc. Một chút sợ hãi thoáng hiện sau biểu cảm của cậu.
"Đây là Object đấy. Họ đang bảo chúng ta chiến đấu với con quái vật đó! Lại còn dí súng ép chúng ta nữa! Tớ không muốn chết vì chuyện như vậy! Chúng ta chỉ là con người bình thường! Không phải siêu anh hùng bắn tia laser từ mắt đâu! Chuyện này đâu có khó hiểu. Chúng ta có thể không biết chính xác Deep Optical là loại quái vật gì, nhưng tớ dám chắc chiến đấu với nó sẽ là địa ngục. Vậy thì chẳng phải dễ sống sót hơn nếu dùng sức mạnh chúng ta có để xử lý nhóm vũ trang này sao!?"
"…"
"Chúng ta thậm chí còn không biết có thể tiếp cận được Object đó hay không nữa! Chúng ta không hề có sự yểm trợ thích đáng. Thông tin của nhóm vũ trang này có thể đã lỗi thời và vô dụng. Họ cũng chẳng có bao nhiêu vũ khí hay trang bị! Chúng ta sẽ không có chiến thuật được một chỉ huy chuyên nghiệp xây dựng dựa trên đủ loại dữ liệu từ bộ phận mô phỏng điện tử! Và chúng ta cũng không có sự bảo hộ của Vương Quốc Chính Thống, nên khái niệm ‘chiến trường sạch’ không áp dụng ở đây. Nếu giơ tay đầu hàng, họ sẽ bắn chúng ta. Nếu bị bắt, các hiệp ước về tù binh chiến tranh cũng không áp dụng. Cậu có thực sự hiểu điều đó có nghĩa là gì không!?"
"Tớ hiểu rất rõ đây không phải là tình huống bình thường."
Quenser bực bội hất mái tóc ướt sang một bên.
"Nhưng cậu đã thấy rồi mà, Heivia?"
"Đó không phải là lý do."
Heivia lắc đầu.
"Đúng là đã có bi kịch xảy ra ở đây, nhưng điều đó không phải lý do để đặt mạng sống của chúng ta vào nguy hiểm! Tớ gia nhập quân đội không phải để làm anh hùng bảo vệ chính nghĩa. Mà là để có được chiến công cần thiết cho một quý tộc. Còn cậu chỉ là sinh viên đến đây để học về thiết kế Object! Vậy chẳng phải cậu nên tập trung nỗ lực vào chuyện khác sao!?"
"Heivia."
Quenser khẽ thở dài.
"Nếu cậu thật sự nghĩ như vậy, thì chẳng phải cậu đã tự tìm cách trốn thoát rồi, thay vì đứng đây tranh luận với tớ sao?"
"Tớ…"
Quenser nhìn quanh và bắt gặp một tên gác trên tháp canh đang nhìn về phía họ.
"Dù thế nào thì bây giờ chúng ta cũng không thể quay lại khu căn cứ bảo trì. Và sớm muộn gì cũng phải đối mặt với Deep Optical. Vậy thì giải quyết nó ngay bây giờ có thật sự tệ đến thế không? Với lại, chúng ta còn có tiền lệ để gọi đây là một nhiệm vụ trinh sát không chính thức."
"Có thể chuyện đó ổn với cá nhân chúng ta."
Heivia nói với giọng rõ ràng là vẫn chưa bị thuyết phục.
"Nhưng xét trên phương diện toàn tổ chức thì chẳng phải rất tệ sao? Dù thế nào thì đây vẫn là một chiến dịch quân sự."
"Tớ không phải lính. Tớ là sinh viên."
"Chậc. Lúc nào cậu cũng có con đường thoát thân chỉ áp dụng được cho riêng cậu. Nói cho cậu biết trước, cái cớ đó sẽ không dùng được mãi đâu."
"Cậu nghĩ sao, Heivia?"
Heivia không trả lời câu hỏi của Quenser ngay.
Cậu lẩm bẩm gì đó trong miệng và do dự một lúc.
"Tớ sẽ làm. Chết tiệt, tớ sẽ làm! Nhưng tớ không phải người duy nhất lao vào địa ngục này đâu!"
Sau khi quát lên như vậy, cậu hạ giọng và thở hổn hển khi nói tiếp.
"Dù sao thì tớ cũng không thấy còn lựa chọn nào khác. Và đây là vì mấy đứa trẻ đã mất tay hoặc mất chân. Tớ gia nhập quân đội để giành huân chương và danh dự. Đây là một cách nói vòng vo, nhưng một câu chuyện cảm động kiểu này có thể sẽ hữu ích khi đối diện gia đình tớ."
(Được rồi.)
Một khi đã quyết tâm, thứ họ cần chỉ còn là tấm vé một chiều xuống địa ngục từ tay thần chết.
"Quenser, trước hết hãy hỏi xem họ có vũ khí nào cho chúng ta dùng không. Chúng ta bị bắt sau khi đã hoàn thành công việc thường ngày và cả tăng ca. Trang bị của chúng ta không còn đủ đạn cho một nhiệm vụ nữa."
"Ừ."
Quenser đáp.
Hiếm hoi lắm mới thấy trong giọng nói có một sát khí rõ ràng ở một kẻ ngốc như cậu.
"Nhưng trước hết, tớ còn một chuyện khác cần hỏi họ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
