Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 4 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Giáng Sinh trên bãi cát trắng - Trận chiến trong kỳ nghỉ phép (?) tại Oceania (Phần 5-6-7-8-9)

Chương 2: Giáng Sinh trên bãi cát trắng - Trận chiến trong kỳ nghỉ phép (?) tại Oceania (Phần 5-6-7-8-9)

Phần 5

Đó đúng là một ngày tơi tả đến tận cùng.

Khi Quenser và Heivia gặp lại nhau gần khu căn cứ bảo trì, hoàng hôn nhuộm lên bầu trời.

"Bên cậu sao rồi?"

"Còn cậu thì thế nào?"

Chỉ cần chừng đó trao đổi, họ đã hiểu rằng cả hai đều để vuột mất một mẻ cá lớn khỏi tay mình.

Quenser thở hắt ra, giọng đầy hoang mang mà nói.

"Rốt cuộc là tớ sai ở đâu nhỉ? Bối cảnh thì hoàn hảo đến thế kia mà. Vậy rốt cuộc là… cái gì đã trục trặc…?"

"Sau khi hộ tống một tiểu thư nhà giàu chẳng biết gì về đời về lại cho đội hộ vệ của cô ta, thì chính đám hộ vệ đó lại cầm súng ngắn rượt tớ suốt 3 tiếng…"

Hai linh hồn rệu rã ấy cùng lúc cảm thấy thiết bị cầm tay rung lên, đó là một một email mới.

"Không đọc đâu! Chắc chắn Froleytia lại bắt đầu mấy yêu cầu điên rồ của cô ta rồi!"

"Heivia này, cho tớ mượn súng ngắn nhé, bắn vào chân tớ được không?"

Họ đã tuyệt vọng đến mức ấy chỉ để trốn thêm việc. Nhưng khi thật sự mở email ra, thứ chờ họ lại hoàn toàn khác.

Tôi muốn tổ chức một bữa tiệc Giáng Sinh để mọi người xả hơi, nhưng không thể cho bartender dân sự vào căn cứ bảo trì. Vì vậy, ngoài số nhân sự tối thiểu cho ca trực hiện tại, tất cả tập trung tại điểm YI.

Đêm nay uống cho tới bến.

"…"

"…"

Quenser và Heivia nhìn nhau mà không nói một lời.

Rồi cả hai cùng siết chặt nắm tay.

"Chúng ta… vẫn còn cơ hội!"

"Khoan đã, khoan đã! Đây là tiệc Giáng Sinh có cả Công chúa lẫn nữ chỉ huy ngực khủng của chúng ta đấy! Mà tháng 12 ở Úc là mùa hè! Ở đây làm gì có ông già Noel kín mít bình thường nào! Sẽ là da trần, váy ngắn, đùi trần, và ngực nảy bần bật!"

Điểm YI không hề xa.

Không đời nào kẹt xe lại khiến họ lỡ mất cơ hội này.

Có thể họ đã bỏ lỡ những bộ đồ bơi, nhưng cơ hội cho một bài già Santa gợi cảm vẫn còn nguyên vẹn.

Hai tên ngốc mang tên Quenser và Heivia lập tức hành động, họ lao về phía thiên đường.

Trước mắt họ là một chiếc xe buýt đỏ rực và một chiếc taxi xanh lam.

"Tớ đi xe buýt đỏ!"

Quenser hét lên.

"Vậy cho vui, tớ sẽ đi taxi xanh!"

Heivia đáp lại.

Và thế là, định mệnh của họ… tách làm hai nhánh.

Phần 6

Khi Quenser đến điểm YI, nơi buổi tiệc được tổ chức và liếc nhìn quanh.

Cậu không hề ở trong một cửa hàng nào.

Do ‘khu phố’ chủ yếu được tạo thành từ lều trại và xe RV, nên không có cửa hàng nào cho phép người ta ngồi thong thả bên trong.

Một phần khu chợ đã được mở rộng thành quảng trường, và rất nhiều chiếc bàn lớn phủ đầy thức ăn đã được mang tới. Tính cơ động của những cửa hàng cấu thành ‘khu phố’ chính là một ưu thế lớn. Có lẽ họ đã mở rộng không gian để tiếp đón những vị khách quan trọng như thế này.

(Xem ra Heivia vẫn chưa tới.)

Những binh sĩ mặc cùng loại quân phục với Quenser đã bắt đầu ăn uống và nhậu nhẹt, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Heivia đâu.

"Ồ, bà lão kia kìa."

"Hả? Ở một bữa tiệc thế này chẳng phải cậu nên nói chuyện với người trẻ hơn sao?"

"Cháu cứ tưởng bà sẽ túc trực ở khu bảo trì phòng khi Object cần xuất kích chứ."

"Công chúa đang nghỉ ngơi, nên làm vậy cũng chẳng có ích gì. Đây là lực lượng liên minh, nên các Object khác đang đảm nhiệm phòng thủ. Nhưng chẳng phải đây là cơ hội hoàn hảo để cậu quan sát Object à?"

"Chẳng học được gì nhiều khi không ai đang vận hành nó cả. Cháu cần thấy nó khi nó thật sự chiến đấu cơ. Nếu chỉ nhìn bề mặt thôi thì thà nhìn tạp chí quân sự còn hơn."

"Đúng là người chán ngắt. Cách nghĩ của cậu thật thiếu phong cách. Kiểu người sẽ chẳng thèm nhờ ai mua quà lưu niệm khi họ ra nước ngoài."

"Cháu sẽ lấy chút bạch kim làm quà lưu niệm của Oceania. Nghe nói gần đây họ khai thác được khá nhiều."

"Lại giả làm thương nhân giàu có nữa rồi. Mà bạch kim là chuyện cũ rồi. Thời đại nó giữ giá ổn định đã qua. Người ta đang nghiên cứu cách sản xuất bạch kim công nghiệp hàng loạt rồi đấy."

"Hả? Họ dùng bạch kim cho công nghiệp à?"

"Nó cũng được dùng trong Object đấy. Cậu cần học thêm đi, cậu sinh viên."

Khi hai người đang nói chuyện, Froleytia tiến tới từ phía sau, trên tay cô cầm một ly cocktail.

"Ồ, hai người vẫn chưa ăn gì sao? Ai biết được khi nào chúng ta mới lại có cơ hội ăn thứ gì khác ngoài khẩu phần vô vị kia. Tranh thủ ăn đi."

"Vậy ngài không thể làm gì với mấy khẩu phần đó…bfh!?"

Quenser có lý do chính đáng để đứng sững lại ngay khoảnh khắc quay người lại.

Thiếu tá Froleytia Capistrano đã hóa thân thành một bà già Noel váy ngắn. Phần thân trên của cô chỉ được che bằng một mảnh đồ kiểu bikini có diện tích cực kỳ ít ỏi. Khe ngực và vòng eo của cô hoàn toàn phơi bày.

Sau khi liên tục bị trì hoãn bởi màn ‘đồ bơi’ hụt của Công chúa, Quenser suýt nữa không kiểm soát nổi cảm xúc trước từng ấy da thịt lộ ra.

"Một đòn tập kích bất ngờ!?"

"Tôi không hiểu cậu đang nói gì, nhưng mấy bộ quân phục đó rõ ràng không hợp với sa mạc."

"Thật đấy, trời sẽ lạnh khi mặt trời lặn. Khi cô bị cảm vì ăn mặc thế kia thì cũng chỉ có thể tự trách mình thôi đấy."

Bà lão nói với vẻ ngán ngẩm, nhưng trên gương mặt lại thoáng hiện một nụ cười thích thú.

Với vẻ mặt bối rối, Froleytia hỏi.

"Chờ đã, Heivia đâu rồi? Cậu ta vẫn chưa tới sao?"

"Chuyện đó…"

Ngay khi Quenser bắt đầu đáp lời, một tiếng bíp điện tử nhỏ vang lên từ bộ đàm của cậu.

(Ai vậy nhỉ? Người từ khu bảo trì sao?)

Quenser rời khỏi vị chỉ huy của mình và bật công tắc bộ đàm.

"Là tớ! Là tớ đây! Heivia đây!"

"Cậu chạy đi đâu thế? Tớ đã tới bữa tiệc rồi. Đáng lẽ cậu nên chọn chiếc xe buýt đỏ…"

"Tôi bị cuốn vào một vụ việc nào đó rồi! Đêm nay tớ sẽ trở thành anh hùng! Nhưng tớ có một yêu cầu cho cậu!"

"Nếu cậu muốn giúp đỡ thì quên đi! Tớ sẽ không rời khỏi bữa tiệc này dù chỉ một bước! Và nếu cậu muốn biết lý do, thì là vì có một bà già Noel ngực khủng đang ở ngay trước mặt tôi!"

"Không sao, không sao cả!"

"Hả?"

"Tớ không thấy mình có cách nào tránh được một cuộc đấu súng giữa thành phố. Nhưng hiện giờ không phải là lúc chiến đấu, nên về mặt kỹ thuật đây là việc của cảnh sát… Nói thẳng ra thì sẽ rất rắc rối nếu vị chỉ huy ngực khủng kia ngửi thấy mùi chuyện này!"

"Không, không phải ‘chúng ta’. Lần này tớ không dính dáng gì cả!"

"Sau chuyện ở khu Loyauté, đây sẽ là thẻ vàng thứ ba!"

"Chúng ta thật sự đã nhận nhiều thẻ vàng như vậy sao?"

"Dù thế nào đi nữa, nếu có thêm nữa thì chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn! Tớ sẽ tự xử lý chuyện này, nhưng cậu phải câu giờ giúp tớ!"

"Hửm? Hiếm khi thấy cậu hăng hái như vậy. Vấn đề là sự hăng hái của cậu không phải lúc nào cũng là điều tốt."

Cuộc nói chuyện dài qua bộ đàm của Quenser hẳn trông khá khả nghi, vì bà già Noel, người rất có thể sẽ khiến cậu có một giấc mơ ướt át nhíu mày hỏi.

"Quenser, cậu đang nói chuyện với ai vậy? Gần như mọi người đều đã có mặt rồi."

"Ể? À… ờ… ừm…"

"Chỉ cần đánh lạc hướng bà chỉ huy ngực khủng đó thôi! Đừng để cô ta nhận ra tớ không có mặt ở đó! Nếu không thì chúng ta gặp rắc rối lớn đấy. Nếu tớ không xử lý việc này, những thường dân ở Oceania sẽ gặp nguy hiểm!"

(Khoan đã. Nếu Heivia lại hăng hái làm việc gì đó thay vì tới bữa tiệc, thì đây hẳn là một vấn đề nghiêm trọng chưa từng có. Nếu một Object xuất hiện, mình thật sự sẽ mặc kệ mất.)

Dù sao thì tình hình đã trở nên rắc rối.

Trước hết, Quenser không thấy có cách nào để đánh bại Froleytia Capistrano bằng những biện pháp thông thường.

"Quenser, trả lời câu hỏi của tôi. Cậu đang nói chuyện với ai…khụ."

Có lẽ cát bị gió thổi bay vào, vì Froleytia đưa tay lên cổ họng.

(Cơ hội của mình!)

Quenser chộp lấy một chiếc ly chứa chất lỏng trong suốt từ khay của một nhân viên phục vụ đi ngang qua.

"Ngài ổn chứ, ngài Froleytia? Đây, uống chút nước đi."

"Ồ. Cảm ơn, Quen…bbhhh!?"

Khi bà già Noel bikini váy ngắn tu hết một hơi thứ trong ly, cô phát ra một âm thanh mà Quenser chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được nghe từ cô.

Lý do thì rất đơn giản.

"Que…Cậu! Đây là vodka! Mà lại còn là vodka nguyên chất nữa!"

"Tôi xin lỗi, ngài Froleytia! Chắc tôi cầm nhầm ly rồi! Đây, ly này là trà ô long!"

"Thật tình tôi không thể tin cậu…ugbh!? C-Cái này là whisky mạch nha!"

"Ôi không! Ngài Froleytia, lần này tôi sẽ không nhầm nữa đâu! Lần này là nước khoáng!"

Quenser vừa nói vừa đưa cho cô một cái cốc đầy rượu tequila.

(Đi nào, say đi! Say khướt luôn đi! Nếu cô ấy cứ uống mấy thứ có nồng độ cồn cao như thế với tốc độ này, thì dù là người uống khỏe như cô ấy cũng phải say thôi!)

"…Hic."

Sau thêm vài cốc nữa, Froleytia cúi đầu xuống trong im lặng. Những giọt mồ hôi chảy dọc theo bộ ngực trong bộ bikini của cô, làn da đã đỏ hẳn lên. Trọng tâm cơ thể cô trở nên lỏng lẻo, và cô lảo đảo qua lại ngay cả khi đứng yên.

(Kế hoạch thành công rồi sao!?)

Ban đầu Quenser reo mừng, nhưng rồi một ý nghĩ khác chợt xuất hiện trong đầu cậu.

(Khoan đã, vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi cô ấy say?)

Câu hỏi đó bắt đầu gặm nhấm tâm trí cậu.

(Nguy rồi. Rất, rất nguy hiểm! Froleytia khi tỉnh táo đã là một bạo chúa rồi, vậy khi tất cả giới hạn bị rượu gỡ bỏ thì chuyện gì sẽ xảy ra đây!?)

"…Qwensher…"

Giọng trầm và kéo dài khi cô gọi tên cậu khiến cậu lạnh sống lưng.

Khi mồ hôi bắt đầu túa ra khắp người Quenser, cậu không thể làm gì khác ngoài đứng nghiêm.

"V-Vâng!? Có chuyện gì vậy, thưa chỉ huy!?"

Trong một lúc, Froleytia không nói gì.

Cô vốn đã đứng rất gần Quenser, nhưng lại lặng lẽ, loạng choạng tiến lại gần cậu hơn nữa.

Cậu thật sự nghĩ rằng cô sắp nắm lấy cổ áo mình.

Và rồi…

Ngay trước mặt cậu…

Froleytia Capistrano mở miệng nói.

"Hu hu. Tại sao cậu lúc nào cũng đối xử tệ với tôi vậy, Quenser?"

"?????"

Dòng suy nghĩ của Quenser hoàn toàn dừng lại trong khoảnh khắc.

Đó không phải là vị chỉ huy tàn nhẫn mang tên Froleytia. Đó phải là lời thoại dành cho một cô bạn thuở nhỏ nhút nhát, lúc nào cũng ôm theo một con thú nhồi bông.

Nhưng không lâu sau đó, cậu nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

"N-ngài là kiểu người uống rượu vào thì buồn sao!?"

"Cậu giận tôi à, Quenser? Có phải không? Tôi xin lỗi vì là một chỉ huy tệ hại như vậy. Tôi xin lỗi vì lúc nào cũng cần cậu cứu. Tôi biết như vậy là không đúng. Nếu tôi làm tốt hơn, nếu tôi khai thác Công chúa đúng với tiềm năng của cô ấy…"

"Đợi đã, đợi đã! Ngài không thể như thế này trước mặt mọi người được! Đây là chỗ mà người ta sẽ nửa đùa nửa thật chụp ảnh bằng điện thoại, nên ngài phải tự kiềm chế một chút chứ!"

"Cậu giận à, Quenser?"

"Gyaahhh! Đừng áp sát tôi như vậy! Đừng quàng tay qua cổ tôi! Ngài quên mất mình đang mặc gì rồi sao!?"

"…Cậu giận…"

"Tôi không! Tôi không giận! Chết tiệt, ở nơi công cộng thế này thì tôi không còn lựa chọn nào khác! Tôi sẽ không thật sự làm đâu, nhưng nếu chỉ có hai người thì chắc tôi cũng có thể thoát tội với đủ thứ chuyện!"

"Cậu thật sự không giận sao?"

"Tôi không giận! Thật mà! Tin tôi đi!"

"…"

Froleytia ép mạnh bộ ngực lớn của mình vào người cậu và đưa khuôn mặt lại gần đến mức cậu có lẽ đã có thể hôn cô chỉ cần mím môi lại, nhưng cô im lặng và không làm gì thêm.

1fc16715-6342-4b81-96f7-d9cce1434fd4.jpg

Tất cả chuyện này đặt một gánh nặng tinh thần khổng lồ lên Quenser, nhưng cuối cùng Froleytia cũng lên tiếng sau khi đã tự mình suy nghĩ xong.

"Quenser…cậu giống như một người anh trai đối với tôi vậy."

"Ngài chuyển sang hệ em gái rồi à!?"

Phần 7

Trong khi đó, Heivia Winchell đang chạy xuyên qua ‘thành phố’ khi mặt trời bắt đầu lặn.

Tình hình là thế này:

Khi chiếc taxi xanh dừng lại trước một tín hiệu giao thông đơn giản kiểu dùng ở các công trường, một người đàn ông trung niên lao vào từ bên hông với lực đủ để làm vỡ cửa kính.

"Cái quái gì thế này? Sao mấy chuyện kiểu này lúc nào cũng phải xảy ra với mình vậy!?"

Nghĩ rằng người kia có thể là cướp, Heivia rút khẩu súng lục lớn từ bao bên hông, nhưng rồi người đàn ông vừa chảy máu đầy mặt vừa lên tiếng.

"Cậu là lính của Vương Quốc Chính Thống đúng không!?"

"Hả?"

"Tôi có chuyện cần báo! Tôi đã đụng phải một thông tin khủng khiếp. Các cậu phải làm gì đó đi!"

"Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Không! Gìn giữ hòa bình của Oceania là việc của lực lượng cảnh sát đặc nhiệm, không phải quân đội. Đây không phải việc của tôi! Và quan trọng hơn, tôi đang trên đường đi gặp một bà già Noel ngực bự! Đây không phải lúc để dính vào…!"

"Vương Quốc Chính Thống là mục tiêu của chúng!"

"Thật à!? Nhưng vẫn không phải việ…"

"Và những kẻ đang đuổi theo tôi sẽ tới đây ngay."

"Phải nói phần đó trước chứ!"

Heivia hoảng hốt kéo người đàn ông trung niên ra khỏi taxi rồi lao vào dòng xe cộ đông đúc. Ngay lúc đó, chiếc taxi xanh bị biến thành cái tổ ong bởi làn đạn từ nhiều khẩu tiểu liên. Người lái xe đã bỏ chạy ngay khi người đàn ông trung niên nhảy vào nên không bị thương, nhưng Heivia vẫn không hề thích chuyện này.

Vừa chạy, người đàn ông trung niên vừa nói.

"Cứ gọi tôi là Royce. Tôi là một nhà báo của Liên Minh Thông Tin."

"Không, đừng tự giới thiệu chứ! Làm thế gần như đảm bảo là tôi sẽ bị kéo vào chuyện này! Với lại, tôi không muốn bị gọi thân mật bằng tên riêng với một người đàn ông tôi mới gặp!"

"Tôi chỉ muốn giao chuyện này cho cậu rồi quay về cuộc sống bình thường của mình."

"Nếu ông cố ép chuyện này cho tôi rồi chạy mất, tôi sẽ phớt lờ mọi hiệp ước chiến tranh và bắn ông từ phía sau!"

Có vẻ như những kẻ truy đuổi Royce đang đi bằng xe. Điều đó cho chúng tốc độ, nhưng lại khiến chúng không thể rẽ gắt giữa đám đông người và những công trình dựng tạm. Chúng nhanh chóng nhận ra bất lợi của phương tiện và xuống xe, nhưng lúc đó Heivia và Royce đã chạy được khá xa.

Hai người quyết định rằng tạm thời đã cắt đuôi được đối phương, nên họ trao đổi thông tin với nhau.

"Vậy, tại sao một nhà báo của Liên Minh Thông Tin lại ở đây?"

"Vừa vì công việc, vừa vì chuyện riêng."

Vừa nói, Royce vừa khẽ chạm vào chiếc điện thoại treo bằng dây trước cổ.

 "Con gái tôi được điều động đến đây. Tôi muốn tự mình xem thử đây là nơi như thế nào."

"Điều động? Vậy con gái ông ở trong quân đội à?"

Heivia tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng rồi cậu nhớ ra chính bản thân mình cũng là một vị thành niên bị đưa ra chiến trường vì hoàn cảnh gia đình. Độ tuổi trung bình trong quân đội đã giảm xuống, nên chuyện đó cũng không quá khó tin.

Có lẽ lý do Royce vô thức nghịch chiếc điện thoại là vì hình nền của nó được đặt là ảnh con gái ông.

"Đúng vậy, mà con bé còn chưa vào cấp hai nữa."

Người tự xưng là nhà báo nói.

"Có lẽ nó hơi quá giỏi. Ở độ tuổi đó, đáng lẽ nó vẫn nên mơ làm công chúa của Vương Quốc Chính Thống… Những đám người lớn xung quanh nó cứ cổ vũ nó cho vui, nên nó mới hình thành lối nói chuyện và kiểu cười đầy áp đảo đó. Nếu cứ thế này, nó sẽ mãi cười trên sân khấu. Nhưng tôi cũng không biết trong đơn vị của nó thì nó cư xử thế nào."

"Chuyện đó có liên quan gì đến việc ông bị truy đuổi không?"

"Không. Chuyện hiện tại có liên quan đến công việc của tôi."

"Ông đã làm gì?"

"Mục tiêu ban đầu của tôi là điều tra ở cấp độ dân sự xem quân đội Liên Minh Thông Tin có thực sự hoàn thành nhiệm vụ của họ hay không. Nhưng rốt cuộc, thứ duy nhất tôi có thể làm là chặn bắt các tín hiệu vô tuyến."

Nghe vậy, một vẻ cay đắng hiện lên trên khuôn mặt Heivia.

"Ông bắt được tín hiệu của người khác à?"

"Nó không phải của bất kỳ cường quốc thế giới nào. Đó là của một nhóm phản chính quyền. Có vẻ như họ phản đối hỏa lực áp đảo của các Object, và sự tò mò đã thắng thế. Tôi phân tích tín hiệu và xác định được vị trí căn cứ của họ. Họ phát hiện ra tôi khi tôi quan sát từ xa. Và cậu thấy đấy, mọi chuyện thành ra thế này."

"Một nhóm anti-Object…"

Heivia bực bội lẩm bẩm.

Cậu biết những người mang tư tưởng đó tồn tại khắp nơi trên thế giới, và cậu cũng không thể phủ nhận rằng việc quốc gia quân sự Oceania bị hủy diệt đã khiến những cảm xúc ấy lan rộng. Hơn nữa, Quenser và Heivia… hay đúng hơn là những câu chuyện về việc họ phá hủy các Object đã vô tình tiếp thêm sức sống cho các nhóm anti-Object, dù hai cậu hoàn toàn không mong muốn điều đó.

"Vậy là những người đó muốn phá hủy một Object, và họ lại vừa hay chọn Object của Vương Quốc Chính Thống của chúng tôi làm mục tiêu?"

"Nếu thông tin tôi chặn được là chính xác, thì đúng vậy."

"Họ định làm thế nào?"

Heivia hỏi.

"Phá hủy một Object nói thì dễ hơn làm rất nhiều. Dù có tấn công nó khi nó đang đứng yên trong khu bảo trì, họ cũng khó mà gây ra bất kỳ thiệt hại nào. Ngay cả khi đánh trúng trực tiếp bằng một quả bom khinh khí cỡ lớn, họ cũng không xuyên thủng được lớp giáp đó. Rốt cuộc họ định phá hủy thứ vũ khí quái vật ấy bằng cách nào?"

"Có một cách."

Royce cắt lời.

"Nếu không có, tôi đã không phải liều mạng đến mức này để ngăn chặn họ… và họ cũng đã không mất công truy đuổi tôi để bịt miệng."

Phần 8

Với bộ quần áo quen thuộc của mình, Công chúa đã rời khỏi nơi tổ chức bữa tiệc và đi đến một khu trò chơi điện tử được dựng tạm ở cách đó không xa. Một chiếc lều được dựng lên làm mái che, và bên dưới là nhiều máy arcade xếp thành hàng.

Ban đầu, cô chỉ định ở đó khoảng 10 hay 20 phút để giết thời gian trước khi bữa tiệc bắt đầu.

Tuy nhiên, trò chơi cô chọn lại là một game hành động đối kháng hai người với chủ đề Object. Trong số các Object thuộc đủ mọi thế lực, Baby Magnum lại có thông số thấp một cách bất công (ít nhất là theo cảm nhận của cô). Hơn nữa, đối thủ đang ngồi ở máy đối diện còn mang lại cho cô một cảm giác khó chịu mà không rõ lý do. Vì thế, Công chúa không thể dừng tay.

Do hai máy đối diện nhau, cô không thể nhìn thấy mặt đối thủ.

Điều đó cũng có nghĩa là đối thủ không thể nhìn thấy cô.

Nhưng…

"Oh hô hô! Oh hô hô hô hô! Xem ra cô quả thật không thể nào địch lại Gatling 033! Thông số của mẫu nguyên bản và, quan trọng hơn, cái nhìn mà mọi người dành cho nó đều vượt trội hẳn!"

"Trò chơi này do Liên Minh Thông Tin làm ra, nên việc thông số bị thiên lệch về một phía cũng chẳng có gì lạ! Nói cho đúng, họ nên thấy xấu hổ vì không thể bước vào đấu trường nếu thiếu những lợi thế như thế!"

"Ồ? Tôi không biết cô là ai, nhưng xem ra cô thật sự rất thô lỗ khi lại đi ủng hộ một Elite thô lỗ của Vương Quốc Chính Thống! Oh hô hô!"

"Tôi cũng chẳng biết cô là ai, nhưng không một người tỉnh táo nào lại dành lời khen cho Elite của Liên Minh Thông Tin cả!"

Các vệ sĩ của Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin đang ẩn mình xung quanh và dùng hai máy arcade làm tuyến phòng thủ đều cảm nhận rằng một cuộc đấu súng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Tuy vậy, cả hai bên gần như đồng thời nghĩ cùng một điều.

(Không cần biết ai thắng trò này, chỉ xin nó mau kết thúc để bọn này được giải thoát khỏi nhiệm vụ này.)

Cùng lúc đó, trung tá Lendy Farolito của Liên Minh Thông Tin cầm một chiếc máy quay trong tay và đang ghi hình tấm lưng của Elite bên phe mình, người đang dốc toàn lực cho trò chơi arcade đó.

Người phụ nữ da nâu, tóc bạc ấy đã hoàn toàn đánh mất dáng vẻ của một chiến thuật gia đáng sợ thường ngày.

"Ôi trời. 50 trận thắng và 53 trận thua. Cuối cùng thì cô ấy cũng mất tập trung rồi sao? À. Có vẻ như cô ấy đã mất hứng với trò chơi và đang bỏ đi. Không, đừng lắc cái mông dễ thương đó như vịt con chứ. Cô sẽ ngã đấy. À! Ngã rồi. Ôi trời…"

Một nữ thuộc hạ của trung tá Lendy chen vài lời khuyên vào, đồng thời cẩn thận tránh để mình không lọt vào khung hình của chiếc máy quay(Cô biết rằng nếu bị ghi hình thì sẽ có một kết cục thực sự khủng khiếp).

"Ừm, tôi biết điều này nghe giống như một phụ huynh chiều con quá mức, nhưng dù là chỉ huy thì cô cũng không nên quay phim cô ấy. Bản thân Elite đã được xem là thông tin quân sự có giá trị."

"Cô đang nói gì vậy?"

Lendy đáp ngay không chút do dự.

"Việc chăm sóc sức khỏe tinh thần của Elite phi công cũng là một phần công việc của chúng ta. Chúng ta không thể nhìn thấu lòng người, nên phải thu thập những thông tin đó từ hành vi sinh hoạt thường ngày của họ. Mà này, sao cô lại mặc đồ hầu gái?"

"Vì tôi là lính đánh thuê của Tập Đoàn Tư Bản. Tôi không muốn phải lúc nào cũng mang theo một tấm biển."

Cô gái ‘lính đánh thuê’ tóc vàng, da nâu ấy còn đội thêm một đôi tai mèo trên đầu.

Tuy nhiên, Lendy quá tập trung vào việc quay Elite nên không nhìn sang ‘lính đánh thuê’.

Khi đối tượng quay phim rời đi và trốn sau thứ gì đó, cô cuối cùng cũng dừng quay.

"Hả? Cô định đi đâu vậy?"

‘Lính đánh thuê’ hỏi.

"Đến nơi không cần đến hầu gái hay lính đánh thuê."

Lendy Farolito bĩu môi, nhưng vẫn hành động dựa trên những thông tin đã thu thập trước đó, đúng như phong cách của người thuộc Liên Minh Thông Tin.

"Tôi hơi khó chịu với đơn vị Vương Quốc Chính Thống vì cứ liên tục lừa gạt đứa trẻ tội nghiệp ấy."

Phần 9

Ba người đàn ông mang theo tiểu liên cỡ nòng trên 5mm bước vào một khu của ‘thành phố lều bạt’. Mục tiêu của họ là thanh trừng những kẻ đã bỏ trốn, Heivia và Royce.

‘Thành phố’ ấy chủ yếu là những chiếc lều và xe RV, nên hầu như không có thứ gì đủ vững chãi để làm lá chắn trong một cuộc đấu súng.

Dẫu vậy, vẫn có ngoại lệ.

Chẳng hạn như khu tập kết rác.

Trên rìa khu vực, một loạt xe ben khai mỏ bằng thép đỗ thành hàng. Với một khoản phí, rác thải quanh đây được gom về đó rồi chở tới lò đốt ở một thành phố thực thụ.

Những chiếc xe ben ấy vốn dùng cho mỏ no chúng cao sừng sững như tòa nhà ba tầng. Bánh xe cao hơn đầu người, muốn lên ghế lái phải đi men theo cầu thang xoắn. Khi nhiều chiếc được xếp liền nhau, nơi này chẳng khác nào một pháo đài thép.

Giữa khối thép im lìm ấy, những loạt đạn ngắn liên hồi vang lên.

Đám công nhân vệ sinh bỏ chạy tán loạn, nhưng 3 người đàn ông chẳng thèm liếc nhìn.

"Kicker, Nexa. Xong việc là phải rút ngay, không thể ở đây quá 5 phút. Phải kết liễu nhanh!"

"Nhưng hắn có súng trường. Tầm bắn của hắn xa quá!"

"Tôi sẽ bắn phủ đầu giữ chân hắn. Hai người vòng ra sau xe ben rồi bắn!"

Đột ngột, tiếng súng từ phía sau xe ben đổi khác thành một thứ âm thanh cao hơn, sắc hơn, nghe rẻ tiền hơn trước.

(Hắn đổi từ súng trường sang súng ngắn?)

Vừa kịp nghĩ vậy, cả ba lập tức tiến lên chuyển sang thế công.

"Hết đạn rồi! Giờ thì áp đảo hắn thôi…"

Một tiếng nổ trầm, sâu vang lên, đầu Nexa nát vụn như thủy tinh vỡ.

"Hả?"

Trong khoảnh khắc sững sờ, thêm hai viên đạn nữa xé toạc bụng và ngực Kicker, quật hắn ngã xuống đất.

Những phát súng ấy chắc chắn không thể là của súng ngắn.

Đó là tiếng của súng trường, chính khẩu súng mà họ tin rằng đã cạn đạn.

(Khốn kiếp! Hắn cố ý chuyển sang súng ngắn dù vẫn còn đạn súng trường chỉ để đánh lạc hướng chúng ta sao!?)

Người cuối cùng định rút lui, nhưng giờ đã quá muộn.

Khi lợi thế quân số tan biến, sự chênh lệch về tầm bắn và hỏa lực giữa súng trường tấn công và tiểu liên là tuyệt đối.

Heivia Winchell lặng lẽ áp sát mà không để lộ dù chỉ một khe hở cho phản công.

"Ông nói đúng."

Heivia nói với Royce trong khi mắt lướt qua nội dung trên thiết bị cầm tay lấy được từ đám vũ trang.

"Chúng đã chuẩn bị một đầu đạn đốt hóa học. Một quả bom trộn naphtha, nhiều loại nhiên liệu và hóa chất để tạo ra ngọn lửa không thể dập bằng nước, và nó sẽ lan ra 3 đến 5km theo mọi hướng."

"Về cơ bản thì nó giống hệt một quả Molotov. Tôi đã xem video về nó trên mạng."

"Đầu đạn có vẻ là đồ tự chế, nhưng tên lửa hành trình mà nó được lắp vào và bệ phóng di động thì đều là của Oceania. Chế độ quân phiệt đó đã phân bổ xe tăng và tiêm kích đến các khu vực khác trên khắp đất nước, ngoại trừ nơi họ giữ thệ hệ 0.5, nên những thứ như vậy không hề thiếu."

"Craft Salamander III à?"

"Nghe như một món kem nhạt nhẽo bán ở cửa hàng tiện lợi đúng không? Nhưng tên vũ khí thì phải được hạ xuống mức mà ngay cả một kẻ ngốc cũng hiểu. Mục đích là để phô trương sự thù địch rõ ràng."

Heivia nói với một nụ cười tàn nhẫn trên môi.

"Tầm bắn tối đa chắc là 1500km. Tôi tin rằng nó có hệ thống dẫn đường toàn cầu."

Câu hỏi duy nhất còn lại là họ định phá hủy một Object bằng cách nào.

Ngay cả khi bị trúng một quả bom hydro cỡ lớn trực tiếp, lớp giáp của Object cũng sẽ không bị phá hủy. Ngoài ra, đầu đạn đốt hóa học là vũ khí chống bộ binh. Heivia không nghĩ nó có thể phá hủy một Object.

Royce đã trả lời câu hỏi đó.

"Rất có thể, mục tiêu của họ không phải là bản thân Object."

"Hả?"

"Về cơ bản, họ chỉ cần làm cho Object không thể sử dụng được. Và họ có thể làm điều đó mà không cần tấn công lớp giáp dày của Object. Họ có thể đạt được mục tiêu bằng cách nhắm vào những con người mong manh hơn nhiều."

"…Họ nhắm vào Elite sao?"

Điều đó không phải là hoàn toàn không thể, nhưng Heivia vẫn còn hoài nghi.

Bất kỳ ai cũng có thể hiểu được nguy cơ Elite bị nhắm tới khi ở bên ngoài Object. Đó là lý do vì sao họ luôn có một đơn vị vệ sĩ đặc biệt và luôn được hộ tống bởi một xe bọc thép có khoang kín hoàn toàn, đề phòng các cuộc đấu súng, chất nổ, hoặc vũ khí hóa học và sinh học.

Ngay cả khi một tên lửa hành trình mang đầu đạn đốt hóa học bay thẳng về phía Elite, người đó chỉ cần leo lên chiếc xe bọc thép đó ngay khi nó được phát hiện. Như vậy sẽ vô hiệu hóa mọi thiệt hại do nhiệt hoặc khói gây ra.

"Không."

Royce trả lời.

"Mục tiêu của họ là các binh sĩ bảo trì. Không quan trọng là họ có nhiệm vụ hay thông tin đặc biệt quan trọng nào hay không. Đầu đạn đốt hóa học có thể bao phủ vài ki-lô-mét theo mọi hướng bằng lửa. Nếu các binh sĩ bảo trì tập trung ở một chỗ, phần lớn họ sẽ bị tiêu diệt. Nếu hàng trăm binh sĩ bảo trì bị mất mạng cùng một lúc, Object sẽ không thể hoạt động. Ngay cả khi nó vẫn còn phi công và chỉ huy, Object cũng không thể vận hành nếu thiếu những người ở tầng thấp nhất giữ cho nó hoạt động."

"Vậy là họ ngăn chặn nó bằng cách phá hủy những thứ xung quanh Object thay vì bản thân Object?"

Tuy nhiên, có điều gì đó khiến Heivia cảm thấy bận tâm.

(Điều này… không khác mấy so với ý tưởng của chúng ta là phá hủy cái máy tính ở khu Loyauté.)

Ý nghĩ đó khiến Heivia có một dự cảm không lành, nhưng cậu vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện.

"Elite và chỉ huy là một chuyện, nhưng đơn vị đó khó có thể bố trí vệ sĩ cho từng binh sĩ bảo trì. Nếu họ thực sự định nghiền nát tất cả cùng một lúc, thì họ có thể có cơ hội."

Heivia suy nghĩ một lúc rồi hơi đổi chủ đề.

"Vì họ đã chuẩn bị bệ phóng di động và tên lửa hành trình, nên có lẽ họ định cho nó phát nổ trên không."

"Tôi cũng cho là vậy. Nếu không phát nổ trên không, phạm vi ảnh hưởng sẽ không lan rộng như thế… Nhưng tôi chỉ biết những gì mình tìm được trên các trang web quân sự thôi."

"Craft Salamander III…"

Heivia nói.

"Dựa vào tầm bắn của tên lửa, và vị trí của thành phố cũng như căn cứ bảo trì, rất có thể họ sẽ nhắm vào khu căn cứ bảo trì và ‘thành phố lều’ trải rộng xung quanh đó… Hah. Có vẻ như họ không trực tiếp nhắm vào bất kỳ ai thuộc Liên Minh Thông Tin của ông."

"Vậy sao? Nhưng thứ tôi phải làm vẫn không thay đổi."

"Tại sao ông lại giúp bảo vệ một cơ sở quân sự của Vương Quốc Chính Thống?"

"Tôi có cả lý do công việc lẫn lý do cá nhân."

Royce lau mồ hôi trên mặt.

"Với tư cách là một nhà báo, tôi không thể chỉ ngồi yên làm ngơ khi một mối đe dọa như thế đang tiến đến người dân Oceania. Nếu việc lan truyền thông tin làm gia tăng nguy hiểm, thì việc tạm thời giữ lại thông tin là phép lịch sự cơ bản, nhưng điều đó không áp dụng trong trường hợp này. Tuy nhiên, nếu phát tán thông tin ngay bây giờ thì cũng không cho mọi người đủ thời gian để sơ tán, nên tôi nghĩ mình nên sử dụng thông tin đã nhận được theo một cách khác để ngăn chặn thảm họa này."

"Còn lý do cá nhân của ông là gì?"

"Tôi đã nói con gái tôi đã được triển khai đến Oceania rồi, cậu còn nhớ chứ? Việc duy trì khái niệm chiến trường sạch sẽ giúp bảo đảm an toàn cho con gái tôi. Tôi không thể để khái niệm đó bị phá hủy bởi một cuộc tấn công khủng bố nào đó."

"Ra vậy."

Heivia lẩm bẩm.

Cậu tin tưởng một lý do thực tế như vậy hơn nhiều so với mấy lý do kiểu "vì lợi ích chung".

"Chúng ta cần tìm ra vị trí của bệ phóng."

Heivia nói với giọng trầm.

"Nếu biết được điều đó, chúng ta có thể thử tấn công trước khi tên lửa được phóng, hoặc đánh chặn nó nếu nó đã được phóng đi."

"Được thôi, nhưng chúng ta không có thời gian."

Royce nói lại để chắc chắn Heivia hiểu.

"Từ những mảnh thông tin tôi nghe được qua radio, cuộc tấn công của họ sẽ sớm bắt đầu. Có lẽ vì phần lớn nhóm đang chuẩn bị tấn công nên chúng ta mới chỉ bị truy đuổi ít như vậy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!