Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 4 (Đã Hoàn Thành) - Chương 2: Giáng Sinh trên bãi cát trắng - Trận chiến trong kỳ nghỉ phép (?) tại Oceania (Phần 10-11-12)

Chương 2: Giáng Sinh trên bãi cát trắng - Trận chiến trong kỳ nghỉ phép (?) tại Oceania (Phần 10-11-12)

Phần 10

Sau khi lãng phí nhiều thời gian hơn dự tính ở khu trò chơi điện tử, Công chúa đi dọc theo thành phố đầy lều bạt trên đường đến bữa tiệc của Vương Quốc Chính Thống.

Các vệ sĩ của Vương Quốc Chính Thống vẫn tản ra xung quanh cô và một chiếc xe bọc thép cũng đi kèm, nhưng cô vẫn quyết định di chuyển bằng cách đi bộ.

Bố cục lộn xộn của các lều và dòng người đi bộ đông đúc, hỗn loạn khiến chiếc xe khó có thể di chuyển thuận lợi, nên cô cảm thấy đi bộ sẽ nhanh hơn.

Công chúa nhớ lại cuộc trao đổi mà cô đã có tại khu trò chơi điện tử.

Cho đến cuối cùng, cô vẫn chưa từng nhìn thấy khuôn mặt của đối thủ.

(Thật tình mà nói. Mình không biết đó là khách du lịch từ Liên Minh Thông Tin hay là gì, nhưng cái cách họ kiểm soát toàn bộ thông tin về các Elite và đối xử với họ như thần tượng giống như một kiểu tẩy não đáng sợ vậy.)

Vương Quốc Chính Thống đối xử với các Elite của chính mình như những anh hùng yêu nước và tập hợp sự ủng hộ của người dân bằng cách lan truyền những câu chuyện về việc họ là một phần của các dòng dõi huyền thoại kéo dài hàng trăm năm trong quá khứ. Cả hai cách đối xử đó đều hoàn toàn lố bịch, nhưng thật khó để nhận ra môi trường mà một người đã chìm đắm suốt cả cuộc đời mình kỳ quặc đến mức nào. Nó giống như việc không nhận ra mùi của chính ngôi nhà mình vậy.

Khi công chúa bước đi giữa những chiếc lều và xe RV, cô đột ngột dừng lại.

Tất cả vệ sĩ của cô đều nghĩ "Đừng nói là lại có chuyện gì nữa nhé!?", nhưng đối tượng mà họ bảo vệ có quyền lựa chọn việc mình làm.

Công chúa nhìn sang một cửa hàng bày bán các món đồ.

Do đang đúng mùa, trong đó có rất nhiều cây thông Noel theo chủ đề Giáng sinh, vòng nguyệt quế và những đôi ủng đỏ. Ngoài ra còn có cả trang phục ông già Noel được bày bán.

(…)

Khi cô đi bơi vào buổi sáng hôm đó, vì một lý do nào đó mà Quenser trông vô cùng thất vọng.

Cô vẫn không biết cậu đã mong đợi điều gì, nhưng có vẻ như việc mặc trang phục công việc trong lúc nghỉ phép không phải là điều đúng đắn.

Cô đoán rằng chuyện này có liên quan đến việc mọi thứ đều cần có thời điểm và hoàn cảnh phù hợp.

"Ông già Noel… ông già Noel."

Công chúa lẩm bẩm khi bước vào cửa hàng.

Ông chủ cửa hàng có làn da rám nắng tỏ ra đặc biệt cung kính, vì cô đang mặc bộ đồ đặc biệt của một Elite. Điều đó có nghĩa cô là đại diện của một quốc gia, mà như vậy thì đồng nghĩa với việc cô sẽ có rất nhiều tiền.

Suy nghĩ đó không sai, nhưng Công chúa không hề quan tâm đến tiền bạc, nên cô cũng chẳng biết trong tài khoản ngân hàng của mình có bao nhiêu tiền.

Các vệ sĩ của Công chúa bắt đầu chú ý đến hành động của cô và đồng thời âm thầm tự hỏi.

 (Ồ, chẳng lẽ Công chúa của chúng ta cuối cùng cũng thức tỉnh sức hấp dẫn của mình à?)

"Ông có thể phối cho tôi một bộ trang phục ông già Noel không?"

Cô hỏi.

Thứ cô nhận được là một bộ đồ ông già Noel cực kỳ tiêu chuẩn, gồm một chiếc áo đỏ rộng thùng thình, quần cùng màu và một bộ râu trắng giả.

(Đừng chọn thứ nhàm chán đó chứ!)

Các vệ sĩ gào thét trong lòng, nhưng cô gái vô cảm ấy không thể nhanh chóng tiếp thu những ý tưởng moe kiểu Nhật Bản như vậy.

Tuy nhiên, ánh mắt của công chúa thay đổi khi cô liếc nhìn một màn hình 3D sử dụng nhiễu xạ được đặt ở một góc lều.

Nó đang phát đoạn ghi hình buổi hòa nhạc của một idol Elite thuộc Liên Minh Thông Tin từ vài ngày trước.

"Yayyy! Có thể hơi sớm một chút, nhưng tôi nghĩ mình sẽ tặng mọi người một đêm mơ mộng về một bà già Noel váy ngắn gợi cảm! Ho ho ho!"

Không rõ bao nhiêu phần trong đoạn phim là thật và bao nhiêu là VFX, nhưng hình ảnh trên màn hình đã biến đổi một cách lóa mắt. Nữ idol tóc vàng xoăn lọn, vòng một cỡ G lắc lư cơ thể trong bộ trang phục ông già Noel đỏ trắng trông như một bộ đồ đặc biệt của Elite đã được chỉnh sửa.

Trong một lúc, biểu cảm của Công chúa còn trở nên vô cảm hơn thường lệ, nhưng cuối cùng cô chỉ vào màn hình và nói với ông chủ cửa hàng.

"Hãy cho tôi thứ gì đó vượt trội hơn cái đó."

Sau khi được biến thành một bà già Noel váy ngắn dành cho bán cầu nam nhiệt đới, Công chúa hướng đến bữa tiệc của Vương Quốc Chính Thống.

(Trang phục này có vẻ không thực tế cho lắm.)

Công chúa cúi nhìn quần áo của mình.

(Thôi thì, miễn là Quenser thích. Nhưng liệu anh ấy có thật sự thích không?)

Bữa tiệc dường như đã bắt đầu từ trước. Các binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống đã chia thành từng nhóm vừa trò chuyện vừa uống rượu và ăn uống. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Công chúa, và sau đó họ chỉ đứng nhìn chằm chằm vào cô. Công chúa không thể phân biệt được việc họ trông như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi là tốt hay xấu.

(Quenser đâu rồi?)

Sau khi liếc nhìn xung quanh, Công chúa phát hiện ra người mà cô đang tìm ở một đầu của bữa tiệc.

Tuy nhiên…

"Không giống! Anh chị ruột thật sự của tôi có thể cố gắng không làm tổn thương cảm xúc của tôi, nhưng họ chưa bao giờ nói gì phản đối cách gia đình tôi đối xử với tôi cả! Chỉ có cậu là làm vậy thôi, Quenser! Tôi đang nói rằng cậu là người giống anh trai nhất đối với tôi đó!"

Công chúa đứng sững lại khi cô nhìn thấy Froleytia say mèm và Quenser bị viên chỉ huy ngực bự đó ôm chặt.

Và còn nữa…

Vào lúc đó, Lendy Farolito cũng xuất hiện tại bữa tiệc.

Bầu không khí của bữa tiệc Vương Quốc Chính Thống dĩ nhiên bị phá hỏng khi một sĩ quan địch xuất hiện cùng các binh sĩ của Liên Minh Thông Tin. Đó là một tình huống có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, nhưng họ đang ở trong mối quan hệ hợp tác do liên minh, và bữa tiệc cũng không được tổ chức bên trong căn cứ của Vương Quốc Chính Thống.

Họ không có lý do chính đáng nào để đuổi cô ta đi.

Bản thân Lendy cũng không hề do dự khi bước vào bữa tiệc vì cô hiểu rất rõ điều đó.

Một chỉ huy của Liên Minh Thông Tin đã xuất hiện.

Chỉ huy của Vương Quốc Chính Thống sẽ phản ứng thế nào?

Đương nhiên, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía Froleytia.

"Tôi sẽ không để cô cướp cậu ấy! Quenser là anh trai của tôi, và tôi sẽ không để bất kỳ ai khác có được anh ấy!"

"Hãy nhớ vị trí của ngài ở đây đi. Tôi mới là người nhỏ nhắn và dễ thương."

Một bà già Noel bikini váy ngắn ngực bự và một bà già Noel váy ngắn với vẻ mặt vô cảm đang tranh giành một cậu con trai duy nhất. Lendy Farolito đứng sững lại khi nhìn thấy thiếu tá của Vương Quốc Chính Thống đang bận rộn theo cách đó.

83add611-55cb-469d-afc7-a63f7b1a8aa2.jpg

Và rồi…

"Tránh ra coi!"

"Trời ạ. Màn đánh ghen này sẽ là một kèo cá cược tuyệt vời đây!"

"Ừ, dù sao thì bọn mình cũng chẳng bao giờ có cơ hội với những mỹ nhân có địa vị và quân hàm cao hơn mình như thế."

Một bộ phận binh sĩ Vương Quốc Chính Thống xem cuộc ẩu đả là cơ hội kiếm tiền lập tức di chuyển vào trung tâm náo loạn và vây quanh họ. Con đường của Lendy dẫn tới vị chỉ huy kia đã bị chặn lại.

(Mình đã mạo hiểm và cố liên lạc với cô ta theo cách thu hút sự chú ý nhất có thể, nhưng họ lại chẳng thèm để ý đến mình!)

Liên Minh Thông Tin coi trọng tính xác thực của thông tin cũng như phương pháp truyền bá và thu thập thông tin đó, nên đây là một diễn biến đáng tiếc.

Khi Lendy nhận ra người mà Froleytia đang dùng cả hai tay ôm chặt chính là người công binh đã âm thầm thu hút sự chú ý của một Elite nào đó thuộc Liên Minh Thông Tin, cảm xúc của Lendy lập tức chạm đến giới hạn.

"Đ-Đồ trăng hoa!"

"Giờ thì đến cả người tôi còn không quen cũng gán cho tôi một danh hiệu kinh khủng thế nữa! Nếu sau này tôi có in danh thiếp, nhất định tôi sẽ ghi cái này lên đó vào!"

Lúc này, Froleytia mới nhận ra sự chú ý của Quenser đã hướng về một người khác chứ không phải mình.

"Cô là cái quái gì vậy?… Tôi sẽ không để cô có được Quenser đâu! Cậu ấy là anh trai của tôi!"

"Tôi không hề muốn có cậu ta!"

Lendy hét lên, cô chỉ kịp tỉnh táo để giữ được sự lịch sự tối thiểu.

"Một trong số thuộc hạ của cô đã lừa gạt Elite của chúng tôi, nên tôi nghĩ sẽ ghé qua với danh nghĩa trinh sát hắn, đồng thời tiện thể khuấy đảo quan hệ của các cô cho vui. Nhưng tôi không ngờ hắn lại nguy hiểm đến vậy… Tôi phải báo cáo chuyện này. Tôi cần phải có một buổi họp gia đình với cô gái đó tối nay… khục khục!"

Lendy bắt đầu sặc vì la hét quá nhiều và vươn tay tìm đồ uống, nhưng không có người phục vụ nào ở gần.

Froleytia chộp lấy một cái ly chứa chất lỏng trong suốt.

"Đây, uống nước đi. Thật tình, cô không thể tự lo cho mình được à?"

Cô lầm bầm.

"Hm? Cái ly đó…"

Cậu công binh đang bị Froleytia giữ chặt dường như nhận ra điều gì đó, nhưng Lendy đã tu một hơi cạn sạch ly.

Và…

"Khụ!? Khụ khụ! C-Cái này không phải nước! Là vodka!"

"Hả!? Sao cô dám từ chối uống nước mà anh trai tôi đã chuẩn bị cho cô chứ!"

"Đáng chết. Cô đúng là gan to bằng trời khi làm thế với một sĩ quan của Liên Minh Thông Tin, nơi mà thật và giả của thông tin gắn liền với đúng và sai…"

Bà già Noel váy ngắn vô cảm liền đưa cho cô một ly khác.

"Bình tĩnh lại đi. Uống thêm ly nữa để làm trôi đi vị khó chịu trong miệng."

"Ồ, ý hay đấy. Tôi nghĩ là tôi có thể tin cô… bbhh! C-C-Cái này là shochu sao!? Híc."

Lời than phiền của cô ta đột ngột ngắt quãng.

Ngay khi Quenser bắt đầu có một dự cảm cực kỳ tồi tệ về những gì sắp xảy ra…

"Còn một chuyện nữa!"

Lendy hét lên.

"Wah!?"

"Cậu đang nghĩ cái gì vậy!? Cậu đang phá hủy khuôn khổ của Liên Minh Thông Tin và Vương Quốc Chính Thống chỉ vì cô bé tội nghiệp đó! Cậu có hiểu đây là một bi kịch khủng khiếp đến mức nào đối với con bé không!?"

Khi Lendy Farolito sải bước tiến lại gần, Froleytia dường như cảm nhận được một mối nguy nào đó.

Cô siết chặt Quenser vào người mình hơn cả lúc trước.

"Tôi sẽ không để cô cướp anh trai của tôi!"

"Tôi đâu có nói với cô! Rõ ràng là tôi đang nói với cái tên trăng hoa kia mà!"

"Đừng nhìn cô ta, Quenser! Nhìn tôi này!"

"Tránh ra, đồ say rượu! Tôi cần phải lên lớp cái tên trăng hoa đó!"

Mặc dù lời nói đều hướng về Quenser, nhưng hai kẻ say xỉn ấy chỉ nhìn chằm chằm vào nhau.

"…"

Trong lúc đó, Công chúa càng gia tăng khí thế áp bức đáng sợ và vô cảm của mình.

Một cơn bão thực sự đang hình thành.

Quenser có thể cảm nhận rõ ràng điều đó, nên cậu cố nghĩ ra cách để làm tình hình lắng xuống. Với dáng vẻ hiện tại của Công chúa, Quenser không nghĩ rằng cô không thuộc bất kỳ phạm trù moe ở Nhật Bản nào đã tồn tại, nhưng cậu phải xử lý mối nguy trước mắt thay vì bận tâm đến điều đó.

"Đ-Đợi đã, hai người. Sao không bình tĩnh lạ…"

"Tôi hy vọng cô đã chuẩn bị tinh thần để chiến đấu rồi!"

"Nếu cô muốn đánh nhau, thì tôi sẽ chiều cô!"

Với màn đối đáp nghe giống một lời chào hơn là mở đầu cho một trận đánh, Froleytia Capistrano và Lendy Farolito bắt đầu trừng mắt nhìn nhau ở khoảng cách cực kỳ gần.

Đó là lúc các binh sĩ của Vương Quốc Chính Thống và Liên Minh Thông Tin chứng kiến một hiện tượng kỳ quái.

Họ không thể giải thích nó bằng bất kỳ cách giải thích thông thường nào.

Chàng trai đã đến chiến trường để nghiên cứu thiết kế Object ấy… cái đầu của cậu đã biến mất.

Hay nói chính xác hơn…

Đầu cậu bị chôn hoàn toàn trong bộ ngực lớn của hai người phụ nữ đang giằng co cậu.

Phần 11

Xét theo tình hình, Heivia và Royce buộc phải tự mình hành động, nhưng họ không có lý do thực sự nào để giữ thông tin cho riêng mình.

Trong lúc hành động, họ liên lạc với lực lượng cảnh sát đặc nhiệm và một Object của Vương Quốc Chính Thống khác ngoài Baby Magnum cùng Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động của nó. Họ yêu cầu Object đó chuẩn bị laser phòng không. Nếu Heivia có thể nhờ Froleytia làm việc này thì có lẽ mọi thứ đã suôn sẻ hơn nhiều.

Và rồi…

Họ nghe thấy một sự thay đổi lớn trong tình hình được truyền đến qua radio.

"Speed Killer đã sẵn sàng. Chúng tôi có thể sử dụng laser phòng không bất cứ lúc nào. Ngay cả khi một tên lửa hành trình được bắn về phía thành phố, chúng tôi cũng có thể đánh chặn với độ chính xác 97%."

"Khoan, khoan đã!"

"Theo vệ tinh, bệ phóng di động nằm cách vị trí đóng quân của Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 khoảng 20km về phía tây-bắc. Khi đã biết điểm xuất phát và điểm đến, chúng ta sẽ biết được đường bay. Không có cách nào mà nó có thể lọt qua được."

"Thông tin này có chính xác không!? Anh chắc chắn rằng tên lửa hành trình của chúng đang nhắm vào đoàn xe chở một số VIP đang di chuyển cách đây 30km về phía đông-nam, chứ không phải các binh sĩ bảo trì đang rải rác khắp ‘thành phố lều’ sao!?"

"Có vẻ như đối phương đang liên lạc qua điện thoại di động sử dụng vệ tinh dân sự cũng như qua radio thông thường. Chúng tôi có người và các thiết bị đặc biệt để chặn những tín hiệu đó. Chúng tôi lấy được thông tin từ đó. Không có nhầm lẫn nào cả."

"Và…"

Heivia lựa lời cẩn thận.

"Không có nhầm lẫn gì về việc hệ thống laser phòng không của Object được thiết lập để bắn hạ tên lửa hành trình giữa đường bay, đúng không?"

"Giữa đường bay?… Như vậy chẳng phải là ngay phía trên ‘thành phố lều’ sao!?"

Royce hét lên, nhưng Heivia đã hiểu ra mục đích của đối phương ngay từ lúc cậu đặt câu hỏi đó.

Chỉ huy phụ trách Speed Killer trả lời.

"Đoàn xe bị nhắm tới đang chở một trung tướng và một chuẩn tướng. Đầu đạn đốt hóa học đó phải bị bắn hạ."

"…"

"Đầu đạn đốt hóa học chỉ phát huy đúng tác dụng khi các vật liệu thích hợp được trộn lẫn với nhau và hòa vào không khí ở độ cao thích hợp khi phát nổ. Nếu nó bị bắn hạ bởi laser phòng không, khả năng xảy ra một vụ nổ lớn trải rộng vài ki-lô-mét gần như bằng không."

"Nhưng vẫn còn một chút khả năng, đúng không?"

"Dù vậy…"

Vị chỉ huy lập tức đáp.

"Elite và chỉ huy sẽ có các xe bọc thép kín khí đi kèm có thể chịu được vũ khí sinh học và hóa học. Chỉ cần bảo vệ được mức tối thiểu đó là đủ. Và dĩ nhiên, bản thân Object sẽ không thể bị phá hủy bởi thứ ở mức độ đó. Ngoài ra, tôi đang ban hành lệnh giới nghiêm để ngăn ngừa hoảng loạn. Mọi liên lạc tiếp theo đều…"

Heivia tặc lưỡi và tắt radio.

Royce lập tức gào lên với cậu với giọng điệu dữ dội đến mức gần như túm lấy cậu.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy!? Họ định để tất cả mọi người trong thành phố này chết à? Và nếu mấy chiếc xe bọc thép kín khí đó chịu được nhiệt và lửa, thì việc tên lửa hành trình bắn trúng thẳng vào đoàn xe đó có quan trọng gì chứ!?"

"Đừng hỏi tôi. Có lẽ ông ta bị cấp trên ép phải đưa ra quyết định này… Và tôi có cảm giác đây chính xác là điều mà những kẻ sử dụng đầu đạn đốt hóa học mong muốn."

"?"

"Họ dùng điện thoại vệ tinh dân sự để cố ý cho quân đội chặn được liên lạc. Đúng như họ dự đoán, quân đội lên kế hoạch thiết lập tuyến phòng thủ để bắn hạ tên lửa giữa đường bay… Và đó chính là vị trí hoàn hảo để thiêu rụi toàn bộ binh sĩ bảo trì trong đơn vị của tôi, như ông đã dự đoán."

"Không thể nào… Nhưng như vậy có nghĩa là…"

"Nếu chỉ đơn giản là bắn một tên lửa hành trình ở Oceania, thì một trong rất nhiều Object sẽ bắn hạ nó trước khi nó đến mục tiêu. Nhưng điều đó có nghĩa là ông phải lập kế hoạch với giả định rằng nó sẽ bị bắn hạ."

"Nhưng tên chỉ huy đáng ghét đó đã nói là khả năng xảy ra một vụ nổ lớn sẽ rất thấp nếu tên lửa hành trình bị bắn hạ bằng laser phòng không mà!"

"Nếu đối phương biết chắc nó sẽ bị bắn hạ, họ có thể thay đổi xác suất đó."

Heivia lục tìm trong thiết bị cầm tay của một trong những kẻ có vũ trang mà cậu đã bắn.

"Tôi đã thấy sơ đồ của đầu đạn này trước đây, nhưng giờ nhìn kỹ hơn thì nó có gì đó không ổn. Các hóa chất khác nhau được đóng gói riêng biệt. Nếu nó đến được mục tiêu trong trạng thái đó thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra."

"Khoan đã, ý cậu là các hóa chất chỉ được trộn với nhau giữa không trung nếu nó bị bắn hạ sao?"

"Dựa vào thiết kế này, tôi cho rằng họ muốn nó bị bắn hạ. Các hóa chất được chứa dưới áp suất cao, có lẽ là để đảm bảo chúng phát tán khắp nơi khi vỏ chứa bị vỡ. Nếu chúng ta để việc này cho laser phòng không của Object, thành phố này sẽ bị nuốt chửng trong biển lửa!"

Họ đã biết vị trí của bệ phóng di động của địch.

Không xin phép, Heivia mượn một chiếc xe địa hình của Vương Quốc Chính Thống đang đỗ bên đường với chìa khóa vẫn cắm trong ổ.

Royce hét lên.

"Cậu định làm gì vậy!?"

"Chẳng phải quá rõ rồi sao? Tôi đã tự mình đi được đến nước này, thì cũng phải tự mình kết thúc nó thôi! Royce, nếu ông muốn giúp, hãy đổ đầy xăng vào cái thùng đó!"

Royce làm theo chỉ dẫn của Heivia, nhưng trong đầu ông vẫn còn đầy câu hỏi.

Ông trèo lên ghế phụ của chiếc xe địa hình, và họ lái xe rời khỏi ‘thành phố lều’.

"Tôi biết là chúng ta phải ngăn chuyện này lại, nhưng cậu thật sự nghĩ chúng ta có thể phá hủy cái bệ phóng di động đó sao!? Chỉ đối phó với 3 tên truy đuổi thôi cũng đã đủ khổ rồi. Lực lượng chủ lực của chúng sẽ tập trung quanh bệ phóng đó đấy!"

"Im đi! Không còn thời gian nữa!"

Một đám mây cát bay lên khi chiếc xe địa hình lao vào vùng hoang mạc khô cằn.

Họ vẫn còn cách bệ phóng di động 20km.

Nhóm vũ trang chắc chắn sẽ tập trung hỏa lực quanh bệ phóng đó. Hơn nữa, chúng không có lý do gì để chờ đợi. Chúng sẽ phóng tên lửa hành trình sớm nhất có thể.

"Chết tiệt! Ánh sáng đó!"

Royce hét lên.

Một luồng sáng chói lóe lên phía bên kia đường chân trời, và một điểm sáng như pháo hiệu bắn vọt lên bầu trời đêm. Tuy nhiên, đó khoảng cách quá xa. Pháo hiệu sẽ không thể tạo ra nhiều ánh sáng đến vậy.

"Chúng bắn rồi! Đó là tên lửa hành trình mang đầu đạn đốt hóa học!"

"Khỉ thật. Chúng ta có kịp không!?"

Heivia đạp phanh gấp và đánh lái theo hình chữ S khi bánh xe trượt trên cát. Cuối cùng, cậu cũng dừng được chiếc xe địa hình lại một cách an toàn.

Cậu nhảy xuống mặt đất đầy cát.

"Chẳng phải chúng ta đang trên đường tấn công nhóm vũ trang và phá hủy bệ phóng sao!?"

"Tôi chưa bao giờ nghĩ là chúng ta có thể kịp làm việc đó!"

Heivia hét lại khiến vẻ mặt Royce sững sờ.

Royce thoáng nghĩ rằng Heivia định bỏ chạy trước vụ nổ để tự cứu mình, nhưng Heivia lại đi vòng ra phía sau chiếc xe địa hình.

"Chỉ cần không để tên lửa tiếp tục bay theo quỹ đạo dự định ban đầu, chúng ta có thể ngăn ‘thành phố lều’ và các binh sĩ bảo trì bị hy sinh! Nếu nó bay chệch sang hướng khác, kế hoạch sử dụng laser phòng không của chúng sẽ thất bại!"

"Cậu định gây nhiễu nó à?"

"Hệ thống dẫn đường của Craft Salamander III sử dụng phân tích địa hình. Nó đo độ cao thấp của địa hình mà nó bay qua để xác định cần điều chỉnh quỹ đạo như thế nào. Chỉ cần có 3-5 trang tài liệu về địa hình giữa điểm phóng và điểm đến, nó có thể tự nhắm mục tiêu khá chính xác."

"Những tài liệu đó lấy từ ảnh vệ tinh à?"

"Thông thường là vậy. Ảnh chụp trên không cũng có thể dùng được. Nhưng trong trường hợp đó, tài liệu không thể cập nhật theo thời gian thực, nên mọi thứ phải được khảo sát trước và vị trí phóng không thể thay đổi."

Heivia giải thích.

"Tất nhiên, nếu ảnh trên không dùng để xác định đường bay đã được nhập sẵn, thì sau khi phóng sẽ không cần liên lạc gì nữa. Trong khi dẫn đường bằng GPS cần trao đổi thông tin liên tục với vệ tinh, thì phương pháp này không có nguy cơ bị chặn bằng gây nhiễu."

"Vậy thì chúng ta làm được gì!? Làm sao mà chống lại một tên lửa hành trình bay với tốc độ siêu thanh chứ!? Đừng nói là cậu định chĩa súng trường lên trời rồi bắn hạ nó nhé!"

"Tôi sẽ làm một thứ hoa mỹ hơn một chút."

Heivia dùng cả hai tay nhấc cái thùng phuy đầy xăng đã được chất lên xe địa hình.

Cậu mở nắp thùng kim loại lớn, nghiêng nó và đổ xăng ra khắp vùng hoang mạc.

"Cẩn thận hướng gió. Nó có thể mang theo hơi xăng."

"Cậu đang làm cái gì vậy!? Tên lửa hành trình đã ở trên không rồi! Chẳng bao lâu nữa nó sẽ bay qua ngay phía trên đầu chúng ta!"

"Như tôi đã nói, hệ thống dẫn đường của Craft Salamander III sử dụng phân tích địa hình. Nó so sánh dữ liệu lưu trong chip với độ cao thấp thực tế của địa hình bên dưới để điều chỉnh quỹ đạo dịnh kỳ."

Khi giọt xăng cuối cùng rời khỏi thùng, Heivia thản nhiên ném cái thùng rỗng sang một bên.

"Điều đó chỉ có nghĩa là chúng ta phải khiến nó không thể so sánh hai bộ dữ liệu đó."

Cậu rút ra một chiếc bật lửa từ ghế lái của xe địa hình.

Cậu liếc nhìn mặt đất đỏ rực vì nóng.

"Chúng ta chỉ cần làm như thế này thôi!"

Ngay khoảnh khắc Heivia ném chiếc bật lửa đi, một vụ nổ khổng lồ bao trùm một phần vùng hoang mạc.

Trong khoảnh khắc, một lượng ánh sáng và nhiệt khổng lồ được tạo ra kèm theo một làn sóng xung kích.

Sau đó, khói đen bốc lên bầu trời đêm. Làn khói đen bao phủ toàn bộ khu vực mà vụ nổ đã lan tới.

Một điểm sáng trắng lao vụt qua phía trên đầu họ với tốc độ kinh khủng.

"Gì cơ? Hướng đó không đúng."

"Ánh chớp và khói đã ngăn nó phân tích địa hình."

Heivia nói và đưa một tay lên trước mặt để che mắt khỏi ánh sáng cam.

"Nếu nó không thể hiệu chỉnh quỹ đạo thì không còn gì phải lo. Giờ chỉ cần chờ Speed Killer xử lý nó thôi. Dù laser phòng không có bắn rơi đầu đạn đốt hóa học xuống sa mạc trống rỗng thì cũng chẳng sao."

Cậu ngồi phịch xuống và lau mồ hôi trên trán.

"Tôi cũng làm được việc khi không phải đối mặt với mấy thứ vũ khí quái vật đó đấy."

Phần 12

Sau khi cứu được người dân Oceania và phần còn lại của tiểu đoàn bảo trì cơ động của mình, binh nhất Heivia Winchell cuối cùng cũng kịp đến bữa tiệc Giáng Sinh.

"Mình đến rồi… cuối cùng mình cũng đến được thiên đường rồi! Cảm ơn trời! Heivia vĩ đại đúng là quá mạnh! Giờ thì ăn uống, vui chơi, và thưởng thức Santa ngực bự thôi nào! Đêm nay chúng ta sẽ quậy tung lên và có thể có vài sự cố vui vẻ để làm kỷ niệm!"

Nhưng…

Chiếc bàn lớn vốn phải đầy ắp thức ăn thì chỉ toàn là những chiếc đĩa lớn trống rỗng. Trên đĩa còn sót lại một ít sốt đỏ, nhưng các bồi bàn đang dọn chúng đi.

Không còn chút đồ ăn hay thức uống nào.

Heivia từ chối chấp nhận sự thật đó và lắc đầu.

"Đừng nói là đã hết rồi… Không, không, chưa đâu! Phần quan trọng nhất vẫn còn mà! Thời khắc tỏa sáng của Santa là sau khi tất cả trẻ ngoan đã đi ngủ! Chắc chắn đâu đó quanh đây phải có một người. Sau khi vượt qua từng ấy nguy hiểm, phải có phần thưởng cho mình chứ!"

Heivia mở to mắt tìm kiếm khắp khu vực bữa tiệc, nhưng cậu chỉ thấy các bồi bàn đang dọn dẹp. Tất cả binh sĩ từng ăn mừng ở đây đều đã rời đi, và Santa ngực bự chỉ còn là một giấc mơ trong giấc mơ. Heivia thậm chí không thấy nổi một nữ phục vụ nào.

Trong chốc lát, khuôn mặt Heivia hoàn toàn mất đi biểu cảm.

Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, mặt cậu méo mó như sắp khóc ra máu, và cậu gào lên.

"Đây là sa mạc! Đây chẳng còn gì ngoài một sa mạc khô cạn!"

Đúng lúc đó, Heivia nhìn thấy Quenser Barbotage lê bước về phía mình với đôi chân cũng loạng choạng chẳng kém. Thấy gương mặt của đồng đội, Heivia lập tức cảnh giác.

"Đừng nói là cậu cũng phải băng qua một chiến trường của riêng mình nhé. Không, đợi đã! Tối nay tớ mới là anh hùng! Tớ là người kiệt sức nhất! Và vì vậy, phần thưởng lớn nhất phải thuộc về tớ! Tớ sẽ không nhường cho cậu dù chỉ một chút!"

Tuy nhiên, Quenser đã quá kiệt quệ để nghe thấy.

Trước khi đến được chỗ Heivia, Quenser gục xuống nền cát cứng. Heivia bối rối tiến lại gần, và Quenser cố nói gì đó khi miệng mở ra rồi khép lại.

"Ng…"

"Gì vậy Quenser? ‘Ng’? ‘Ng’ là sao!?"

"…Ngực…"

Toàn bộ sức lực rời khỏi cơ thể Quenser và gương mặt cậu trở nên tái nhợt hơn nữa. Heivia bật lên một tiếng than khóc.

"Đó là trăn trối kiểu gì vậy!? Ý nghĩa của nó sâu xa quá rồi! Chuyện gì đã xảy ra? Này, Quenser! Quenseeeeeeeeeeeerrrrrrrrrrrrrrrrrr!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!