Chương 5 (Phần 1-2-3-4)
Phần 1
Trời đã về chiều khi chiếc xe tải quân sự của Tổ Chức Tín Ngưỡng chở Quenser băng qua vùng đất hoang của Chiến trường Thử nghiệm Madagascar. Họ vượt qua một con sông lớn bằng tàu đệm khí khổng lồ và tiếp tục hành trình. Lúc đầu, Quenser cố gắng ghi nhớ quãng đường đã đi, nhưng cảm giác về khoảng cách dần phai nhạt theo thời gian.
Những cây bao báp khổng lồ vươn lên từ vùng đất hoang bằng phẳng.
Khi họ đi tiếp, cậu bắt đầu thấy những cỗ máy bỏ hoang trông như những chiếc bập bênh khổng lồ cao hơn 10m. Cậu đoán đó là tàn tích từ việc khai thác dầu mỏ.
Khu căn cứ bảo trì của Tổ Chức Tín Ngưỡng nằm trên vùng đất hoang, không phải trong rừng rậm.
Nó trông giống như những tàn tích cổ xưa bị chôn vùi trong cát.
Những tòa nhà bằng đá trắng hoàn toàn không giống một cơ sở quân sự. Và ngạc nhiên thay, chúng rất giống với những tòa nhà ở quê hương của Quenser. Chúng có những cửa sổ lắp kính màu lộng lẫy và những cây thánh giá khổng lồ trên mái nhà. Một vài tòa trong số đó có tháp chuông cao vút.
Đây có lẽ là tàn tích từ Thời Đại Khám Phá.
Đó là những nhà thờ lớn và tu viện. Và giữa ngôi làng nhỏ gồm các tòa nhà đó là vài chiếc lều khổng lồ giống như rạp xiếc. Những cấu trúc làm bằng các tấm bạt dày chống nổ chính là khu căn cứ bảo trì được xây dựng bằng công nghệ của Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Lúc đầu, Quenser nghĩ rằng tổ chức tôn giáo này chỉ đơn giản muốn một địa điểm mang lại sự hỗ trợ về mặt tinh thần.
Nhưng cậu đã nhầm.
Norn, Dvergr, Berserkers và Draupnir đều là các yếu tố của Thần Thoại Bắc Âu. Đây không phải là một tổ chức sẽ trang trí mọi thứ bằng những cây thánh giá khổng lồ thông thường. Và Tổ Chức Tín Ngưỡng hẳn sẽ nhạy cảm với những sự khác biệt giữa các tôn giáo hơn bất kỳ ai khác.
Điều đó có nghĩa là…
(Hình dạng của các cây thánh giá hơi khác một chút. Ồ, chẳng phải đã từng có những nơi sử dụng các biểu tượng cây cối và mặt trời có sẵn để giúp truyền bá Kinh Thánh sao? Mình nhớ là ở các vùng Bắc Âu, họ thậm chí còn giải thích búa của Thor như một cây thánh giá.)
Đó có thể là phong cách của Tổ Chức Tín Ngưỡng, nhưng không có gì đảm bảo rằng khu vực này sẽ an toàn trước những thiệt hại trong một trận chiến. Từ góc nhìn của người ngoài, thật khó để biết họ đang đối xử với nó một cách cẩn trọng hay bất cẩn.
Chiếc xe tải quân sự cuối cùng cũng dừng lại ở bãi đậu xe.
Ai đó lên tiếng với khẩu súng trường trên tay.
"Bước ra mau."
"…"
Quenser ngoan ngoãn đặt tay sau đầu và làm theo lời. Quân số của chúng áp đảo đến mức chúng thậm chí chẳng buồn còng tay hay dùng bất cứ biện pháp khống chế nào khác. Hoặc vì chúng chỉ bắt cậu làm tù binh theo yêu cầu của một Elite, có lẽ chúng thực sự đang cho cậu một cơ hội để kháng cự để có cớ nổ súng.
Khu vực này tràn ngập những giọng nói bằng ngôn ngữ của Tổ Chức Tín Ngưỡng.
Trái tim Quenser bị tấn công bởi nỗi tuyệt vọng khi bị bỏ lại ở một vùng đất xa lạ.
Sau khi nghe tin tù binh đã đến, một Elite tiến lại gần cùng với vài vệ sĩ bao quanh. Cô gái 18 tuổi mặc một bộ đồ đặc biệt màu xanh lá cây phô diễn những đường cong nóng bỏng trên cơ thể. Quenser không biết đây là Urd hay Verdandi.
"Sắp hết 24 giờ đầu tiên rồi, nhưng chúng ta vẫn chưa tìm thấy Skuld. Hắn sẽ là vật bảo đảm quan trọng của chúng ta. Hãy xử lý hắn cẩn thận và đảm bảo không quá tay mà giết chết hắn."
Nữ Elite nở một nụ cười mỏng, có vẻ như cô đang đưa ra lời cảnh báo cho đám lính.
Nhưng khi nghe thấy điều đó, một luồng mồ hôi lạnh toát vây lấy khuôn mặt Quenser.
Bằng cách dặn dò ‘đừng làm quá tay’, cô ta đang ngầm khẳng định rằng sự tàn độc ở mức độ vừa phải là điều có thể chấp nhận. Thêm vào đó, cô ta cố tình nói bằng ngôn ngữ mà Quenser có thể hiểu được. Cô ta đang cho phép cậu hiểu mình nhằm mục đích làm lung lạc tinh thần cậu.
Các hiệp ước chiến tranh và quy định về đối xử với tù binh sẽ trở nên vô nghĩa nếu không có ai đứng ra đảm bảo chúng được thực thi.
Một trận chiến mới đã thực sự bắt đầu. Và đó là một trận chiến bất công khủng khiếp, nơi linh hồn cậu sẽ bị mài mòn một cách đơn phương.
Nữ Elite nóng bỏng đưa mặt lại gần và lên tiếng với sự tự tin của một kẻ săn mồi.
"Bọn ta muốn biết Skuld đang ở đâu bằng mọi giá. Bọn ta muốn biết nó có khả năng ẩn náu ở chỗ nào. Có lẽ chúng ta sẽ sớm hiểu rõ về nhau hơn thôi, nhưng hãy ghi nhớ điều này: Bọn ta không phải những kẻ biến thái thích hành hạ người khác, bọn ta có mục tiêu rõ ràng. Chỉ cần đạt được mục tiêu đó, bọn ta chẳng có lý do gì để làm hại ngươi cả."
"…"
"Chúng ta có thể thảo luận chi tiết trong phòng thẩm vấn, nhưng ngươi có câu hỏi nào không?"
Đó hẳn là một đòn tấn công tâm lý.
Bằng cách vừa khơi dậy nỗi sợ hãi ban đầu, vừa gợi mở một cơ hội thương lượng, cô ta khiến cậu không chắc chắn nên phản công hay củng cố phòng thủ. Điều đó khiến cậu phân vân không biết nên giơ khiên về hướng nào.
Đó là lý do Quenser quyết định giả ngu.
"Tôi có một câu: Khi nào thì tôi mới được thay đồ?"
Cậu vẫn đang giơ hai tay lên trong khi chỉ mặc độc chiếc quần lót.
Ngay khi nữ Elite nóng bỏng nhìn xuống cơ thể cậu, cậu bèn thực hiện một cú hẩy hông đầy thành thật.
Khuôn mặt của nữ Elite đỏ bừng lên và cô ta hét toán loạn. Để trừng phạt cậu vì tội mạo phạm thánh nữ của họ, đám lính xung quanh đã tặng cho cậu một trận hỏa lực tập trung từ những đôi ủng quân dụng.
Phần 2
Sau khi ăn một trận đòn bán sống bán chết, Quenser bị giải đến một tòa nhà bằng đá từng là tu viện và bị tống vào một căn phòng.
Chẳng có món đồ nội thất thực thụ nào, cả 4 bức tường đều là đá lạnh lẽo. Căn phòng vốn dĩ được thắp sáng bằng đèn dầu hoặc nến, nhưng một bóng đèn huỳnh quang và dây cáp điện đã được lắp thêm một cách thô kệch gần đây. Ánh sáng gợi nhớ đến một công trường xây dựng hoặc một đường hầm. Cửa sổ có một tấm màn trập bằng kim loại nặng nề che kín, và cánh cửa dày không thể mở được từ bên trong. Cậu không muốn tưởng tượng xem người từng ở đây đã phải sống cuộc đời thế nào.
Đến một tấm chăn cũng không có. Cậu hy vọng là không phải, nhưng cái xô nhỏ trong góc có lẽ chính là nhà vệ sinh của cậu.
Trong khi nhìn quanh căn phòng với vẻ ảm đạm, cuối cùng cậu bắt đầu rà soát dọc theo các bức tường và sàn nhà. Cậu nghi ngờ việc mình có thể dễ dàng thoát khỏi một căn cứ bảo trì với khoảng 1000 binh lính, nhưng ít nhất cậu cũng muốn có một món vũ khí. Tòa nhà được xây dựng kiên cố không có kẽ hở giữa các phiến đá, nhưng cậu vẫn hy vọng mình có thể cậy được một trong số chúng ra.
Thế rồi, một điều bất ngờ xảy ra.
Khi cậu nắm lấy một trong những phiến đá trên tường và dịch chuyển được nó, chính giữa sàn nhà bỗng tách ra. Có vẻ như có một cánh cửa sập ở đó. Qua lỗ hổng rộng 1m, cậu nhìn thấy một chiếc thang gỉ sét.
"Khoan, khoan, khoan, khoan! Tại sao!? Tại sao chuyện này lại xảy ra ngay lập tức khi mình vừa tới đây chứ!?"
Cậu tự lẩm bẩm một mình, nhưng khi suy nghĩ thấu đáo, cậu nhớ ra đây là một tu viện cũ chứ không phải một phần do Tổ Chức Tín Ngưỡng xây dựng.
Trong trường hợp đó...
(Chẳng lẽ họ không biết hết mọi ngóc ngách của tòa nhà cũ mà họ đang mượn tạm này sao?)
Nhưng vẻ mặt thắc mắc của cậu bị cắt ngang bởi tiếng bước chân từ phía sau cánh cửa dày. Cậu không thể để họ phát hiện ra cánh cửa sập bí mật này. Đó là một khám phá không tưởng, nhưng cậu không thể cứ thế biến mất qua đó khi chưa biết nó dẫn đến đâu.
Cậu sẽ không lãng phí cơ hội quý giá này.
Cậu di chuyển phiến đá trên tường một lần nữa và đóng được cửa sập lại.
(Mình sẽ không vô tình kích hoạt một quả cầu kim loại khổng lồ lăn xuống dốc về phía mình chứ?)
Tiếng bước chân dừng lại trước cửa.
Cậu nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, rồi cánh cửa nặng nề mở ra.
Cậu nhận ra người lính của Tổ Chức Tín Ngưỡng đó.
"Eric, cậu cũng về tới đây rồi à?"
"Chuyện đó không quan trọng. Mặc đồ vào đi. Thánh nữ Urd giờ hoàn toàn vô dụng vì ngài ấy cứ đỏ mặt rồi lấy tay che khuôn mặt thánh thiện của mình suốt. Thật tình, ngài ấy bận la hét và ngọ nguậy đến mức chẳng tập trung nổi vào nhiệm vụ."
Eric Kingsvalley đã mang cho cậu một bộ đồng phục tù nhân có màu sắc sặc sỡ. Khi mặc nó vào, Quenser nhận ra vị thế của hai người đã hoàn toàn đảo ngược.
(Vậy ra đó là Urd. Có vẻ mình vẫn còn phải chạm trán Verdandi nữa.)
"Cuộc thẩm vấn của tôi sắp bắt đầu rồi à?"
"Phải. Mặc dù cấp trên vẫn chưa thực sự chắc chắn phải làm gì khi biết cậu là sinh viên chứ không phải binh lính. Tuy nhiên, tôi không chắc các hiệp ước chiến tranh sẽ bảo vệ được cậu đâu. Cậu nên chuẩn bị tinh thần để nhìn thấy mấy thứ trông giống dụng cụ nha khoa hoặc dụng cụ điêu khắc đi. Tôi không ngăn họ được."
"Cậu nghiêm túc đấy à? Cậu thực sự không cứu được tôi sao?"
"Xin lỗi."
Sau khi Quenser mặc đồ xong, cậu bị giải ra khỏi phòng. Họ không bịt mắt hay hạn chế thông tin của cậu. Hai tên lính cầm súng trường hộ tống cậu dọc theo hành lang đá.
Suốt quãng đường, trông Eric như muốn nói điều gì đó, nên cuối cùng, Quenser đã lên tiếng hỏi.
"Có chuyện gì vậy? Không thấy vui khi được về nhà à?"
Quenser có thể nghe thấy những giọng nói ồn ào của đám người đang ăn mừng chiến thắng. Thần thoại Bắc Âu rõ ràng không có những điều cấm kỵ khắt khe về ăn uống, nên bọn chúng có lẽ đang đánh chén linh đình với cá và rượu. Bầu không khí u ám của Eric chắc hẳn vô cùng lạc lõng trong đơn vị này.
"Tôi không biết điều gì mới là đúng nữa."
Eric trả lời.
"…"
"Cậu đã để Thánh nữ Skuld trốn thoát. Tôi nghe nói đó là lý do cậu bị bắt. Tôi đáng lẽ phải làm gì đây? Điều gì mới thực sự là tốt nhất cho Thánh nữ Skuld?"
Quenser không có câu trả lời cho cậu ta.
Lối vào chính của tu viện làm bằng đồng dày. Ban đầu nó chỉ được khóa bằng một thanh chắn ngang bên trong, nhưng giờ đã được thay thế bằng một thanh hợp kim và cánh tay xi lanh thủy lực. Nó đơn giản, nhưng điều đó có nghĩa là cực kỳ khó mở từ bên ngoài và không có ổ khóa nào để nạy.
Họ rời khỏi tòa nhà tu viện cổ và cậu bị đưa đến một chiếc lều xiếc.
Thật bất ngờ, người mà cậu gặp trong phòng thẩm vấn nhỏ lại là Urd Silent-Third.
Các binh sĩ bắt đầu làm việc trong khi cô ta dùng một tay nghịch lọn tóc bím dài màu vàng của mình.
"Còng tay đối tượng thẩm vấn và xích vào bàn."
"Ôi trời."
Urd nói.
"Có cần phải làm đến mức đó không?"
"Chúng ta không bao giờ biết hắn sẽ làm gì khi bị dồn vào đường cùng. Ngoài ra, chúng tôi sẽ tịch thu thứ này."
Bọn lính lấy một thứ từ trên bàn. Đó là một bát đầy trái cây rực rỡ sắc màu.
"Ahn! Đó là đồ ăn nhẹ của ta mà!"
"Người sắp nói chuyện với một tù binh của kẻ thù. Làm ơn hạn chế sử dụng dao và nĩa."
"Kể cả nĩa nhựa sao?"
"Kể cả nĩa nhựa."
"Xì. Vậy nghĩa là ta chỉ được ăn chuối thôi à. Chắc các ngươi sẽ không tịch thu nó luôn chỉ vì sợ ta giẫm phải vỏ chuối rồi đập đầu vào cạnh bàn đâu nhỉ."
"Thánh nữ Urd, làm ơn ghi nhớ rằng sự hiện diện của người có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ đơn vị chúng ta… không, của cả Tổ Chức Tín Ngưỡng nói chung."
"Ngay cả khi ta chỉ là một Elite dự phòng có thể thay thế sao?"
Vị thánh nữ mỉm cười một chút khi nghịch quả chuối trên tay.
Đám lính giả vờ như không nghe thấy lời nhận xét mỉa mai của cô ta, chúng còng tay Quenser vào bàn, bắt cậu ngồi xuống rồi lùi lại. Chúng chờ sẵn bên tường chứ không rời khỏi phòng hoàn toàn.
Urd ngồi xuống phía đối diện.
Cô ta nhìn vào mặt Quenser, nuốt lại câu thoại định bắt đầu, và…
"…Kyah☆"
Cô ta nhớ lại chuyện gì đó, đỏ mặt rồi lấy tay che mặt.
Cô ta có vẻ là chị cả, nhưng cô ta có lẽ lại có một trí tưởng tượng khá đen tối. Ngoài ra, có một điều cô ta vừa nói đã thu hút sự chú ý của Quenser.
"Một Elite dự phòng có thể thay thế? Nghĩa là sao? Ý tôi là, chẳng phải các người đang điên cuồng săn đuổi Skuld vì…!"
Cậu bị ngắt lời.
Ai đó vừa bước vào từ cánh cửa phía sau cậu, túm lấy tóc cậu và đập mạnh mặt cậu xuống bàn.
Một tiếng rầm vang lên khiến cậu thiếu niên choáng váng, nhưng rồi kẻ đó ghé sát môi vào tai cậu và thì thầm.
"Bọn ta mới là người đặt câu hỏi ở đây. Đừng có tinh vi chỉ vì ngươi nắm thông tin về Skuld, sinh viên. Việc bọn ta cần làm chỉ là vắt kiệt đống thông tin đó khỏi người ngươi thôi."
"Ai… là…?"
Ngay khi cậu vừa rên rỉ câu hỏi đó, cô ta lại túm tóc cậu một lần nữa và đập mạnh mặt cậu xuống bàn. Sau một tiếng động lớn khác, cậu cảm nhận được vị rỉ sét của máu chảy từ mũi vào trong miệng.
"Verdandi, chị hiểu cảm giác của em, nhưng làm thế này chẳng đi đến đâu đâu."
Urd nghe có vẻ ngán ngẩm.
"Thôi tha cho cậu ta đi."
"Còn chị nữa! Đừng có gọi tên em khơi khơi như thế! Sao chị lại cung cấp thông tin của chúng ta cho tù binh hả!?"
"Ôi trời. Nhưng chẳng phải chính em là người đã xác nhận đó là tên mình bằng cách trả lời chị sao?"
"!"
Cô gái tóc buộc hai bên tên là Verdandi bực bội buông tóc Quenser ra, đi vòng quanh bàn và đứng cạnh Urd. Cô ta khoanh tay và ngồi trực tiếp lên một góc bàn.
Urd mỉm cười và đặt câu hỏi.
"Giờ đến phần chất vấn. Ngươi có biết gì về nơi ẩn náu của Skuld không?"
"Kẻ đấm người xoa hả? Phương pháp cổ điển thật đấy."
"Nếu ngươi muốn, bọn ta luôn có sẵn huyết thanh sự thật hiện đại nhất."
"Verdandi."
Urd khẽ đung đưa quả chuối đã bóc vỏ để nhắc nhở em gái mình rồi nhìn chằm chằm vào mặt Quenser. Nhưng cô ta dường như bỏ cuộc trước khi cậu kịp phản ứng. Cô ta đỏ mặt và nhìn đi chỗ khác.
"Có gì to tát đâu khi thấy một gã đàn ông bán khỏa thân chứ?"
Verdandi hỏi với một tiếng thở dài ngán ngẩm.
"E-Em chỉ nói thế vì em không tận mắt chứng kiến thôi! Hắn ta… hắn ta đã làm cái trò…! Ôi, hình ảnh đó cứ ám ảnh tâm trí chị! Chị phải làm sao đây!? K-kyah☆"
"Điều này chỉ chứng minh là đầu óc chị đen tối hơn chị tưởng thôi. Đồ biến thái ngầm."
Sau khi buông lời mỉa mai đó, Verdandi quay lại cuộc trò chuyện với Quenser.
"Ngươi dường như đang hiểu lầm điều gì đó. Bọn ta không cố bắt Skuld vì muốn tổ chức một cuộc hành hình công khai hay đại loại thế."
"…"
"Ngươi không tin ta, đúng không? Skuld đã nhồi nhét những lời nói dối nào vào đầu ngươi thế?"
"Các người không có lý do gì để làm vậy."
"Ngươi nghĩ Tổ Chức Tín Ngưỡng là một giáo phái giết người phi lý trí chỉ vì bọn ta là quốc gia thù địch à?"
"Như Urd đã nói, các cô là những Elite dự phòng. Tôi không biết các cô sử dụng công nghệ gì. Tôi ghét phải thừa nhận điều này vì mình là một kỹ sư tương lai, nhưng tôi thực sự không biết. Tuy nhiên, nếu Trinity Style là một Object có nhiều Elite, thì các cô không có lý do gì để quá ám ảnh với Skuld cả. Bất kỳ ai trong hai người đều có thể thay thế để điều khiển nó. Thậm chí các cô có thể tuyển thêm người để tìm ra một Skuld thứ hai hay thứ ba. Nhưng các cô lại gạt bỏ khả năng đó và nỗ lực săn đuổi Skuld. Tại sao? Tôi không thể hình dung ra một lý do logic nào cả. Và tôi cũng không tin đó là lý do cảm động rơi nước mắt nào chỉ vì các cô là chị em. Các cô đang để cảm xúc dẫn dắt để trừng phạt cô ấy vì thú vui đen tối của riêng mình, đúng không!?"
"Chà, xem hắn ta kìa."
"Phải, lượng thông tin của chúng ta bị lọt ra ngoài nhiều hơn chúng ta tưởng đấy."
Họ sẽ thủ tiêu cậu để bịt đầu mối chứ?
Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Quenser, nhưng phản ứng của họ lại vô cùng bất ngờ.
"Nhoàm, nhoàm. Chà, bảo là bọn ta bị cảm xúc chi phối thì cũng không hoàn toàn sai đâu."
"Nói cho ngươi biết nhé, bọn ta cố bắt Skuld là vì muốn giúp đỡ Vương Quốc Chính Thống của các ngươi đấy."
"…Cái gì cơ?"
Quenser không thể kìm được vẻ bối rối hiện rõ trên mặt.
Họ là kẻ thù, và cậu đang bị thẩm vấn. Đây là một cuộc chiến thông tin cấp cao, cậu không thể tin tất cả những gì mình nghe thấy. Tuy nhiên, cậu vẫn bị sốc.
"Ý các cô giúp đỡ là sao?"
"Nếu bọn ta không làm gì, Skuld sẽ đào tẩu sang Vương Quốc Chính Thống của các ngươi, đúng không? Nếu chuyện đó xảy ra, con bé trước tiên sẽ hỗ trợ nghiên cứu tại một cơ sở quân sự. Và một khi đã chiếm được lòng tin, nó sẽ được cấp thẻ thông hành tự do đến một quốc gia an toàn."
"Phải, ta thậm chí còn chẳng muốn tưởng tượng đến tương lai đó nữa."
Quenser không thể hiểu nổi hai Elite này đang nói cái quái gì.
"Đợi đã. Các cô đang nói gì vậy? Tất cả những điều đó hoàn toàn bình thường mà."
"Ồ? Ngay cả khi nó khiến một quốc gia an toàn của Vương Quốc Chính Thống rơi vào cảnh hỗn loạn đến mức khiến Jack The Ripper trông như một tên nghiệp dư sao?"
Một cảm giác kỳ lạ bắt đầu lan tỏa nơi đầu ngón tay Quenser. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng cậu không thể lau đi vì đang bị còng tay vào bàn.
"Jack The Ripper…?"
"Skuld trông như thế nào trong mắt ngươi? Một chú chim nhỏ tội nghiệp? Một cô bé sắp bị tước đi mạng sống sao?"
Verdandi nói với giọng chế nhạo.
"Nếu vậy thì ngươi nhầm to rồi. Con bé là một Elite. Nó tự mình điều khiển một Object và thổi bay, nướng chín hoặc làm bốc hơi 1000 hay thậm chí 10000 người nếu cần thiết. Nó làm tất cả những việc đó mà không hề chớp mắt. Nó thản nhiên gánh vác mọi trách nhiệm của cuộc chiến. Cả 3 bọn ta đều là loại quái vật như thế đấy."
"Nhưng Skuld hơi bị lệch nhịp. Con bé rất khó kiểm soát."
Urd bồi thêm với một nụ cười. Nhưng một bóng tối đáng lo ngại bao trùm lên nụ cười đó.
"Nó cực kỳ hung hãn và ngay cả bọn ta cũng không phải lúc nào cũng kiềm chế được nó. Đôi khi nó sẽ thổi bay binh lính đối phương ngay cả sau khi họ đã treo cờ trắng. Thực tế, nó không chỉ nhắm vào kẻ thù. Nó sẽ không nương tay bóp cò với cả đồng minh, nhà báo, những kẻ buôn lậu và các nhóm cứu trợ y tế. Và tất cả đều diễn ra khi nó đang cười."
"Con bé là một kẻ lệch lạc. Nó sẽ không bao giờ giữ được danh tiếng nếu quân đội không bảo vệ nó. Trong thế giới này, chỉ có binh lính, cảnh sát và đao phủ mới được phép giết người. Con bé chẳng qua chỉ tình cờ chọn quân đội mà thôi."
"Các cô nói dối…"
Quenser lắc đầu, nhưng điều đó chẳng thay đổi được gì.
"Và bên cạnh những thiệt hại trực tiếp mà Skuld gây ra, cách nó giết người còn mang tính truyền nhiễm rất cao. Thả con bé ra và ai mà biết được sẽ có bao nhiêu kẻ bắt chước xuất hiện. Nó sẽ trở thành một đại dịch, một trào lưu bùng nổ. Đó là một lý do khác tại sao quân đội cần phải quản lý và che giấu thông tin."
"CÁC CÔ NÓI DỐI!"
Urd và Verdandi thậm chí không hề nao núng. Cậu quay đầu lại trong khi tay vẫn bị trói, nhưng đám lính bên tường cũng không có phản ứng gì. Chỉ có Eric nhìn Quenser như thể cậu ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Đây không phải là kiến thức phổ biến. Dù sao thì Tổ Chức Tín Ngưỡng cũng có danh tiếng cần phải gìn giữ."
Urd sẵn lòng thừa nhận.
"Nhưng mỗi khi bọn ta đóng quân, lại có một hoặc hai binh sĩ mất tích tại quốc gia chiến trường đó. Câu chuyện chính thức là họ chán ghét chiến tranh nên đã đào ngũ, nhưng liệu có phải là do Skuld đã làm tốt việc dọn dẹp dấu vết sau khi ra tay? Điều đó vẫn chưa hoàn toàn được làm sáng tỏ."
"Ta ghét phải thừa nhận, nhưng bọn ta có cũng những kẻ đào ngũ thật. Và một khi họ mất đi sự bảo vệ của quân đội, việc xác của họ lộ ra sau đó cũng không có gì quá ngạc nhiên. Khi một cái xác được tìm thấy trên tiền tuyến, chẳng ai rảnh rỗi mà đi điều tra kỹ lưỡng cả. Cái xác và hiện trường của một vụ án tiềm năng không thể được bảo tồn. Hay đúng hơn, nó có thể được dàn dựng theo cách đó. Khi Skuld được quyền điều khiển Object, đôi khi con bé sẽ bắn một phát hoàn toàn không liên quan đến trận chiến. Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu phát hiện ra từng có một cái xác ở đó mà nó cần phải phi tang."
"Vậy tại sao các cô lại để một kẻ nguy hiểm như thế tự do? Không, tại sao các cô lại biến cô ta thành một Elite!? Điều đó chẳng hợp lý chút nào! Thông thường các cô phải nhốt cô ta lại chứ!"
"Đó là vì con bé quá tài năng. Nó thực sự là một kẻ sát nhân bẩm sinh. Ta chưa từng biết ai lại trở nên sống động đến thế khi nhắc đến chuyện giết chóc. Urd nói đó là vì con bé lệch nhịp, nhưng ta không tin. Nó đã mang sẵn quả bom này trong người kể từ giây phút được sinh ra rồi."
Quenser gồng cổ nhìn lại phía sau.
Eric cũng đang vã mồ hôi như tắm, nhưng cậu ta buộc phải chấp nhận điều đó.
"Thánh nữ Skuld có một thói quen xấu. Bất chấp sự khác biệt lớn về cấp bậc, ngài ấy thường ăn cơm cùng mọi người và dành thời gian rảnh rỗi với chúng tôi. Nhưng một số binh sĩ đã hiểu lầm ý định của ngài ấy và cố gắng tiếp cận thân mật hơn… Khi họ mất tích, có tin đồn rằng các Valkyrie phụ trách đạo đức tôn giáo đã thanh trừng những gã định chạm tay vào ngài ấy."
"Tổ chức không phải là một nơi tàn nhẫn đến thế. Chúng tôi có thể tự do yêu bất cứ ai mình thích."
"Thật đấy. Nếu họ cấm chúng tôi yêu đương, điều đó sẽ thực sự sẽ làm tích tụ sự ức chế và chúng tôi có thể sẽ ngừng nghe lệnh… Mặc dù điều đó đã giải thích tại sao mọi người luôn giữ khoảng cách với chúng tôi."
"Trong trường hợp của chị, đó chỉ là do thiếu đi sự quyến rũ của phụ nữ thôi. Chị quá tập trung vào tình yêu thuần khiết và những thứ đại loại thế."
Đó là khả năng tồi tệ nhất.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi đã khiến đầu óc Quenser quay cuồng và tâm trí tan chảy như bơ.
Cậu cố gắng thốt ra một câu hỏi.
"Vậy thì Skuld đang cố gắng làm gì?"
"Đó cũng là điều bọn ta muốn biết."
Urd sẵn lòng thừa nhận.
"Để có được một chiến thắng dễ dàng, bọn ta đã đồng ý với ý tưởng của con bé và giao cho nó quyền điều khiển Norn để nó có thể giả vờ thua cuộc… Nhưng sau khi trúng một phát bắn từ Object của các người, nó đã cố tình để các người tìm thấy và bắt giữ mình. Ngươi không thể trông chờ vào việc ý tưởng của một kẻ điên rồ sẽ mang tính logic, nhưng có vẻ như nó đã chán ngấy cái ‘lồng chim’ của bọn ta và muốn bay lượn tự do."
"Vương Quốc Chính Thống đã nghĩ rằng các người tự mình tìm thấy nắp hầm của Norn, đúng không?"
Verdandi ngắt lời với đôi tay khoanh lại và một nụ cười giễu cợt.
"Nhưng nắp hầm của Norn thông thường không hề lộ ra ngoài. Các Dvergr xung quanh đáng lẽ phải che phủ nó hoàn toàn. Con bé đã cố tình phô bày nắp hầm để tự phơi mình trước kẻ thù. Nó từ bỏ món vũ khí kháng hạt nhân đó để tận hưởng bản thân trên một chiến trường nơi một viên đạn duy nhất có thể giết chết nó. Điều đó không bình thường."
"Skuld đã được quân đội dạy các kỹ thuật giết người. Có rất nhiều hành vi đáng ngờ, nhưng vì con bé chưa bao giờ bị đưa ra tòa án quân sự, nên cấp trên chắc hẳn đã nhắm mắt làm ngơ. Nhưng ngay cả điều đó cũng không đủ để thỏa mãn nó. Nó muốn thấy đủ máu để có thể tắm trong đó. Vì vậy, nó quyết định rời bỏ Tổ Chức Tín Ngưỡng để lợi dụng một Vương Quốc Chính Thống ngu dốt… Bằng cách đó, cuối cùng nó có thể trà trộn vào một quốc gia an toàn không có khả năng tự vệ và giết chóc cho đến khi thỏa mãn trái tim mình."
"...Thật nực cười."
Quenser gần như đã ngừng tư duy hoàn toàn.
Rồi cậu bắt đầu gào lên như một đứa trẻ bị dồn vào đường cùng.
"Điều đó không thể là sự thật! Skuld thực sự đã run rẩy khi cầu xin sự giúp đỡ! Cô ấy cảm thấy bị dồn vào đường cùng là vì các cô! Kẻ sát nhân? Tội phạm chiến tranh? Làm sao tôi có thể tin bất cứ điều gì khi chỉ nghe lời nói một phía của các cô trong cái phòng thẩm vấn này chứ!? Các cô có thể đã bàn bạc kịch bản từ trước để lừa tôi!"
"Đúng. Bọn ta có thể làm vậy."
Urd không phủ nhận.
"Điều này mang lại sự nhục nhã cho bọn ta, nhưng thực tế, bọn ta không có nghĩa vụ phải làm gì cả. Ta sẽ đau lòng lắm nếu một quốc gia an toàn ngập trong máu, nhưng đó không phải là người của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Nếu ngươi nhất quyết từ chối hợp tác, quả bom mang tên Skuld đơn giản là sẽ được chuyển giao cho các ngươi. Và quả bom đó chắc chắn sẽ phát nổ vào một lúc nào đó, giết chết hàng trăm nghìn, nếu không muốn nói là hàng triệu người khi nó nổ."
"Và bọn ta không đùa đâu. Cơn khát máu của Skuld lớn đến mức chiến tranh không đủ để dập tắt nó. Con bé chắc chắn đang lên kế hoạch cho một thứ gì đó thậm chí còn khủng khiếp hơn ở một quốc gia an toàn. Hỏa lực thông thường sẽ không bao giờ đủ để ngăn chặn nó. Thực tế, ngươi thậm chí sẽ không thể tìm thấy con bé một khi nó đã trà trộn hoàn toàn. Những bà nội trợ chưa bao giờ biết đến gì ngoài hòa bình sẽ mất mạng trong chớp mắt. Và nếu nó kích hoạt một làn sóng bắt chước, nó có thể khiến một hoặc hai quốc gia sụp đổ."
"Phải, những vụ giết chóc của con bé luôn có cách thu hút một lượng lớn ‘người hâm mộ’."
Trinity Style vốn dĩ là một chiếc lồng chim khổng lồ dành cho Skuld.
Hai người chị này đã làm mọi cách để tạo ra một nơi chốn cho đứa em gái đã hoàn toàn hỏng hóc của mình.
Nhưng Skuld đã phản bội họ.
Cô ta đã đập tan chiếc lồng đó, bay ra ngoài, và giả vờ ngây thơ để dọn đường đến vùng săn bắn mới.
Phải.
Cô ta sẽ tận hưởng bản thân với một trận mưa máu tại những quốc gia an toàn, nơi chưa từng biết đến bom hay đạn pháo... chính là những quốc gia an toàn nơi bạn bè và gia đình của Quenser đang sinh sống.
"Đó là lý do tại sao bọn ta hỏi ngươi điều này."
Urd nói.
"Skuld sẽ trốn đi đâu? Nếu con bé lách qua được cuộc lùng sục ban đầu thì chuyện này trở thành một vấn đề dài hạn, nó sẽ trốn ở đâu? Hãy nói cho bọn ta biết, và bọn ta có thể tiêu diệt mầm mống tai họa này ngay từ trong trứng nước."
"...Không đời nào tôi nói cho các cô biết điều đó."
Quenser trả lời bất chấp mồ hôi nhễ nhại khắp người.
Và không chỉ vì cậu không thể hoàn toàn tin tưởng Tổ Chức Tín Ngưỡng.
"Tôi cũng không biết câu trả lời! Tất cả những gì tôi làm là đưa cho cô ấy bộ quân phục như một nỗ lực cuối cùng để giúp cô ấy trốn thoát thôi!"
Phần 3
Chiếc Baby Magnum đầy thương tích chậm rãi lết về khu căn cứ bảo trì của Vương Quốc Chính Thống. Tuy nhiên, lúc này họ thậm chí còn không có đủ linh kiện để thay thế nổi một tấm giáp.
Công chúa vẫn không rời khỏi Object.
Không ai biết những cảm xúc nào đang xoáy sâu trong lồng ngực cô.
Nơi này giờ chỉ còn là cái danh căn cứ bảo trì. Nó giống một đống đổ nát, một nơi chôn vùi những thiết bị còn sót lại hơn.
Dưới ánh hoàng hôn, các binh sĩ tập trung vào tấm bản đồ căn cứ Tổ Chức Tín Ngưỡng được vẽ lại nhờ sự giúp đỡ của Skuld. Những luồng ánh sáng đèn pin soi rọi các tuyến đường xâm nhập. Họ không tranh cãi, mà đang vạch ra nhiều phương án cho các tình huống khác nhau.
Frolaytia cất lời để thúc đẩy tinh thần.
"Tôi muốn tấn công khi Tổ Chức Tín Ngưỡng còn đang mải mê ăn mừng. Nghĩa là ngay đêm nay. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự chuẩn bị hoàn hảo lúc này. Tôi biết điều đó không mấy dễ chịu, nhưng hạm đội vận tải rút quân còn lâu mới tới. Đằng nào cũng bị dồn vào đường cùng, chúng ta phải làm những gì có thể."
Heivia và những người khác lùng sục trong đống đổ nát để tìm ra vài chiếc xe còn chạy được.
Sau khi ghi nhớ kế hoạch, các binh sĩ tiến về phía những chiếc xe tải. Skuld lẽ ra phải tham gia với tư cách người dẫn đường, nhưng cô lại đứng lẻ loi một góc rồi ngồi bệt xuống đất. Cô có vẻ khó lòng hòa nhập khi không có đồng đội Tổ Chức Tín Ngưỡng nào bên cạnh. Thêm vào đó, món nợ ân tình với Quenser chắc hẳn đang đè nặng lên tâm trí cô.
Trong khi Frolaytia đang cân nhắc những điều đó, một thành viên còn sống sót của bộ phận tình báo tiến lại gần cô.
Người đó gần như thì thầm.
"Xin lỗi thiếu tá. Tôi muốn báo cáo riêng chuyện này vì nó vẫn chưa được xác nhận chính thức."
"Nói đi."
Frolaytia dự cảm có rắc rối. Đây hẳn là loại tin tức có thể gây hỗn loạn nếu lọt ra ngoài.
"Chúng ta chịu tổn thất khá lớn từ bầy dế đó. Nhưng…"
"Sao?"
"Rất lạ. Có vài người chết vì bị bẻ cổ. Vết cắn của dế không thể gây ra chuyện đó."
"Hả… nghĩa là sao?"
"Tôi không chắc. Ban đầu tôi nghĩ họ ngã cầu thang khi hoảng loạn chạy trốn lũ dế, nhưng có vẻ không phải vậy. Và nếu bầy dế không biến mất như lúc đó, thì ngay cả xương cũng sẽ bị ăn sạch và sẽ không để lại dấu vết nào."
"…Cậu đang ám chỉ có ai đó đã lợi dụng sự hỗn loạn để giết người sao?"
"Nhưng điều đó dẫn tới những câu hỏi cốt lõi: Là ai? Và tại sao?"
Frolaytia im lặng.
Bộ phận tình báo luôn nỗ lực nắm bắt những mâu thuẫn nội bộ, nhưng khó có thể nói là họ hiểu hết từng chân tơ kẽ tóc. Có khả năng ai đó đã nảy sinh ham muốn giết chóc không liên quan đến chiến tranh. Quân đội cũng là một xã hội thu nhỏ, không ai đảm bảo tội ác sẽ không xảy ra.
Cách đó một đoạn, Skuld chậm rãi đứng dậy trong bộ quân phục Tổ Chức Tín Ngưỡng. Cô dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn phủi bụi trên mông mình.
"Và còn một việc nữa."
Thành viên bộ phận tình báo tiếp tục.
"Về việc tín hiệu cờ trắng của chúng ta bị trì hoãn."
"Phải, tôi hối tiếc về điều đó hơn bất cứ thứ gì. Dù tháp điều khiển sụp đổ, chúng ta vẫn có mạng lưới liên lạc khẩn cấp bằng hệ thống khác. Tuy nhiên, đó chỉ là hệ thống tạm bợ lắp ghép từ những gì nhặt nhạnh được. Chỉ cần một tác động nhỏ là nó sụp đổ. Và điều đó thực sự đã trì hoãn chúng ta… khiến nhiều người thiệt mạng hơn."
"Ngài sẽ nói gì nếu tôi bảo rằng bên trong thiết bị có dấu vết của cát khô được đổ vào nhằm cố tình tạo ra hiện tượng đoản mạch?"
"…"
Ai nấy đều có thể thấy rõ vẻ khó chịu trên gương mặt Frolaytia.
Tổ Chức Tín Ngưỡng khi đó còn đang mải mê ăn mừng chiến thắng, nên chúng sẽ chẳng bận tâm đến việc phá hoại kiểu đó. Thêm vào đó, thời điểm hoàn toàn không khớp. Frolaytia đã hành động ngay lập tức sau thất bại của Baby Magnum, tức là rất lâu trước khi Trinity Style tiến tới căn cứ. Tín hiệu cờ trắng vốn dĩ đã bị vô hiệu hóa từ lúc đó rồi. Trong trường hợp này, kẻ thủ ác phải là một người bên trong căn cứ Vương Quốc Chính Thống.
Nhưng ai lại được hưởng lợi từ một hành động mang tính tự sát như vậy? Hơn 100 binh lính đã bị tàn sát vô ích vì việc đó, nhưng đó là một sự tàn sát ngẫu nhiên. Nếu chuyện tương tự lặp lại, một nhóm lính hoàn toàn khác sẽ bị giết theo ý muốn bất chợt của số phận. Nói cách khác, hành động đó đã ép toàn bộ đơn vị vào một trò chơi roulette với tỉ lệ thắng cực thấp.
(Khoan đã.)
Khi Frolaytia cân nhắc điều đó, một ý nghĩ đen tối chợt xâm chiếm tâm trí cô.
Đó là một nguồn cảm hứng tiêu cực, giống như một sự nghi ngờ vô căn cứ.
(Nếu không có cờ trắng, mọi người trong căn cứ sẽ bị giết. Nhưng liệu điều đó có thực sự đúng không? Nó chắc chắn là mối nguy hiểm đối với chúng ta, phía Vương Quốc Chính Thống, nhưng còn những tù binh của Tổ Chức Tín Ngưỡng đang chờ được giải cứu thì sao?)
Để chuẩn bị cho nhiệm vụ, Heivia cất tiếng gọi từ phía một chiếc xe tải quân sự.
Skuld đáp lại bằng cách bước tới.
Cô bé di chuyển một cách tự nhiên.
Hoàn toàn tự nhiên.
Cô bước ngang qua ngay trước mặt Frolaytia Capistrano.
(Trong đợt tấn công bằng bầy dế, chúng ta đã rời khỏi nhà giam ngay trước khi nó sụp đổ và tất cả đều đến tòa nhà kho an toàn. Ai là người đã đến cuối cùng? Phải, ai là người đi ở cuối hàng và hoàn toàn không bị giám sát khi băng qua bầy dế?)
Một điều gì đó khó chịu đâm vào góc khuất trong tâm trí cô.
Đôi mắt của vị chỉ huy tóc bạc với vòng một nảy nở dõi theo cô gái tóc buộc hai bên đang tiến về phía xe tải.
(Và trong trận chiến với Trinity Style sau đó, chúng ta vẫn đang nỗ lực khôi phục lại căn cứ bảo trì. Vì nhà giam không còn sử dụng được, chúng ta đã chia đôi doanh trại binh lính và dùng một nửa cho tù binh. Điều đó nghĩa là an ninh lỏng lẻo hơn bình thường và chúng ta có thể đã không nắm bắt được mọi hành động nhỏ nhặt của phía Tổ Chức Tín Ngưỡng. Hoàn toàn có khả năng một kẻ trong số đó đã phá hoại thiết bị liên lạc tạm bợ của chúng ta.)
"Này! Chúng tôi sẽ khởi hành theo lịch trình đây, Frolaytia. Cô lo mà đào cái máy pha cà phê ra khỏi đống đổ nát của khu sĩ quan đi nhé. Nào, đi thôi Skuld. Chúng ta chỉ có duy nhất một cơ hội để bù đắp cho thất bại này thôi!"
Những lời đó đã kéo suy nghĩ của Frolaytia trở lại thực tại.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, Skuld đã leo lên xe tải.
Cùng với cô bé trên xe, những chiếc xe tải bắt đầu rời khỏi khu căn cứ bảo trì từng chiếc một.
Có lẽ cô nên ngăn họ lại.
Có lẽ cô nên hỏi Skuld về tất cả những chuyện này.
Nhưng…
(Mình không có bằng chứng...)
Đúng là Skuld hoàn toàn có khả năng thực hiện việc đó.
Nhưng Frolaytia không thể hình dung nổi cô ta sẽ đạt được lợi lộc gì khi làm vậy. Trước hết, sự xuất hiện của bầy dế chuông và thất bại của Baby Magnum dưới tay Trinity Style chỉ là những sự trùng hợp thuần túy. Skuld không thể nào lên kế hoạch cho những việc đó được.
Và nếu chỉ cần một chi tiết nhỏ khác đi, Skuld đã có thể mất mạng. Cô bé đến từ Tổ Chức Tín Ngưỡng chứ không phải Vương Quốc Chính Thống, nên chẳng có gì đảm bảo rằng họ sẽ luôn đứng về phía cô. Ngay cả khi cô đã lên kế hoạch phản bội họ, cô cũng chỉ làm vậy sau khi đã đảm bảo an toàn cho bản thân. Hành động phá hoại vào lúc này chẳng khác nào tự ném đi mạng sống của chính mình. Cô ta không thể dự tính được những sự kiện bất ngờ này, và cũng chẳng có lý do gì để làm vậy ngay cả khi bằng cách nào đó,cô ta lên kế hoạch cho nó. Nhìn nhận theo cách đó, Frolaytia cảm thấy tốt nhất là nên cho rằng mình đang suy diễn quá mức.
Hơn nữa, ngay cả khi có bản đồ, việc lẻn vào căn cứ bảo trì của Tổ Chức Tín Ngưỡng vẫn sẽ cực kỳ khó khăn nếu thiếu Skuld, người có thể đi lại quanh đó ngay cả khi nhắm mắt. Việc trì hoãn lúc này có thể khiến Tổ Chức Tín Ngưỡng có thời gian tỉnh táo lại sau cơn say chiến thắng, và khi đó họ sẽ mất đi cơ hội duy nhất để giải cứu Quenser.
Vì vậy, Frolaytia đặt các lựa chọn lên bàn cân.
Cô biết có điều gì đó đang làm mình bận lòng, nhưng cô đã gạt nó vào một góc trong tâm trí.
Thành công và thất bại là hai lựa chọn duy nhất ở đây.
Tuy nhiên, chỉ cần một sai sót nhỏ nhất, toàn bộ đơn vị sẽ rơi vào nguy hiểm.
Phần 4
Những chiếc xe tải quân sự nối đuôi nhau chạy thành một hàng dài.
Bên trong thùng xe phía sau, vài chục binh lính đang ngồi chen chúc nhau.
Giữa đám đông đó, Skuld ngồi co rùm một góc với đôi tay ôm chặt lấy đầu gối. Cô bé trông có vẻ lạc lõng và đầy khó khăn khi cố gắng trà trộn vào hàng ngũ của những người xa lạ này.
Bên cạnh cô, Heivia mỉm cười trong khi trang bị tận răng với súng trường tấn công và lựu đạn, những thứ có lẽ cậu đã đào bới được khi tìm kiếm bất kỳ trang bị nào còn dùng được.
"Đừng lo. Nếu chúng định giết cậu ta, chúng đã làm ngay tại đó rồi. Tôi không nghĩ chúng có đủ cái tầm để thực hiện một cuộc hành hình công khai đối với một thường dân như Quenser đâu. Điều đó nghĩa là có thứ gì đó mà Tổ Chức Tín Ngưỡng muốn hỏi cậu ta. Chuyện này chẳng vui vẻ gì cho Quenser, nhưng tính mạng của cậu ta sẽ được đảm bảo cho đến khi cậu ta mở miệng. Chỉ cần chúng ta xuất hiện trước lúc đó, mọi chuyện sẽ ổn thôi."
"…"
Skuld vẫn cúi đầu, nhưng cô liếc nhìn khuôn mặt của Heivia.
Cô thực sự không đáp lời, nhưng cậu ta có vẻ hài lòng vì ít nhất cô cũng đang lắng nghe.
Skuld lại áp mặt vào đầu gối và lẩm bẩm điều gì đó trong hơi thở.
"Quenser..."
Và cô giấu đi biểu cảm của mình sau đôi đầu gối để đảm bảo không ai nhận ra.
Khóe môi của Skuld Silent-Third vếch lên một cách méo mó thành một nụ cười bí mật.
Đêm đã về.
Bầu trời đỏ rực trông như một biển máu, nhưng bóng tối đặc quánh đang dần len lỏi vào.
Mà các binh sĩ không hề hay biết, họ đang mang theo một quả bom khổng lồ khi cuộc hành quân giải cứu bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
