Chương 2: Nguồn tài chính mờ ám - Cuộc pháo kích phá băng tại Mũi Hảo Vọng (Phần 15-16-17-18-19-20-21-22-23)
Phần 14
Những tiếng súng khô khốc vang dội khắp vùng đất băng giá.
Tuy nhiên, kẻ thù đang nắm thế thượng phong. Ba gã đàn ông bị kẹt cứng sau tấm bia che chắn chỉ bằng kích cỡ một chiếc vali và không thể nhúc nhích, thêm vào đó, Heivia là người duy nhất có thể bắn trả. Số lượng người nhái của Liên Minh Thông Tin không nhiều, nhưng chúng phối hợp với nhau cực tốt để dồn ép đối thủ vào chân tường.
Heivia nhận ra tình hình sẽ không khá khẩm hơn, nên cậu đưa ra một đề nghị.
"Này, hãy để Kevin trốn thoát đi. Nếu chúng ta thả ông ta và Armadillo xuống nước, ông ta có thể tẩu thoát bằng thuyền."
"Nếu chúng ta không tiếp tục di chuyển, Công chúa sẽ thua mất! Lúc đó cả tiểu đoàn sẽ bị xóa sổ!"
"Thế nên chúng ta mới ở lại đây! Quenser, lôi mấy thứ bom mà cậu thích ra đi. Tớ sẽ ném lựu đạn khói để chặn tầm nhìn của chúng, rồi chúng ta sẽ xếp các khối băng lại để tạo thành một lá chắn mới. Cậu có thể cho nổ một ngọn núi băng gần đây để lấy nguyên liệu. Tớ không thấy cách nào khác để đánh trả cả."
"Mạo hiểm đấy, nhưng có vẻ đó là lựa chọn duy nhất."
Quenser nuốt nước bọt đồng ý, nhưng Kevin trông cực kỳ hoảng loạn.
"Đ-đợi đã. Các cậu định xây kim tự tháp giữa làn mưa đạn đó sao? Ngay cả khi có khói che mắt, chúng vẫn sẽ nã đạn thôi. Trúng đạn là chết đấy!"
"Ông không cần phải lo. Khi tôi ra hiệu, hãy rút lui cùng với Armadillo. Sau đó hội quân với phần còn lại của tiểu đoàn!"
"Nhưng tại sao chỉ có mình tôi!?"
"Câm miệng đi! Tôi chẳng muốn bảo vệ một gã trung niên bóng dầu như ông đâu, nhưng ông có vợ con mà, đúng không? Ông đã hứa sẽ đưa họ đi công viên giải trí trong kỳ nghỉ tới rồi còn gì!? Nếu tôi để ông chết ở đây, họ sẽ hận tôi suốt đời mất. Tôi không để chuyện đó xảy ra đâu!"
"Gửi lời chào của chúng tôi tới Marie và Wells nhé. Hãy chơi thật vui thay cho phần của chúng tôi nữa."
Không phải Quenser và Heivia đã quá quen với việc này.
Gương mặt của hai tên ngốc đẫm những giọt mồ hôi khó chịu.
Nhưng họ vẫn kiên định.
Họ nhìn chằm chằm vào những tên người nhái Liên Minh Thông Tin không biết từ đâu ra, nhưng rồi gương mặt Kevin bỗng méo xệch khi nhìn hai cậu thiếu niên.
Và ông ta đưa ra một lời thú nhận.
"Thực ra là..."
"Hửm? Cái gì!? Tiếng súng to quá tôi không nghe thấy gì cả, Kevin! Mau đi đi!"
"Tất cả là nói dối đấy!"
Lần này Kevin hét lên át cả tiếng ồn chết chóc.
"Tôi tự bịa ra chuyện kết hôn đấy! Tôi cảm thấy xấu hổ vì từng này tuổi mà vẫn chưa lấy vợ, nên mỗi khi ai hỏi, tôi đều bảo là có rồi. Và khi tôi cứ tiếp tục nói dối, câu chuyện ngày càng chi tiết hơn. Chớp mắt một cái, mọi chuyện đã thành ra thế này. Tôi chẳng có gì cả. Các cậu sẽ chết trong lãng phí nếu che chắn cho tôi! Nên hãy nghĩ cách khác đi! Cách nào mà không cần phải liều mạng vì một kẻ sẽ dành kỳ nghỉ để đi câu lạc bộ thoát y một mình và ăn mì ly trong căn hộ nhỏ xíu ấy!"
"…"
"…"
Một lời thú nhận thật đáng yêu.
Mọi biểu cảm trên khuôn mặt hai tên ngốc lập tức biến mất sạch sành sanh.
Họ tháo súng trường tấn công, ba lô đựng thuốc nổ Hand Axe và các trang bị khác ra. Rồi sau đó, họ khoác tất cả lên người Kevin. Chẳng mấy chốc, ông ta đã tiến hóa thành một người tuyết Full Weapon Kevin. Trông ông ta có vẻ sẽ gặp khó khăn lớn trong việc di chuyển với đống đồ sộ đó trên người.
"Ơ? Hả? Đợi đã. Cái gì đây?"
"Đơn giản thôi. Nhiệm vụ của ông cực kỳ đơn giản: Chạy, giết sạch, rồi quay về. Đó là công việc tiêu chuẩn của một binh sĩ Vương Quốc Chính Thống sống bằng tiền thuế của nhân dân mà."
"Đợi một chút đã! Tôi buộc lòng phải thú nhận chuyện đó vì tôi không muốn mất bất kỳ ai cả! Tôi muốn chúng ta tìm ra một giải pháp mà tất cả cùng sống sót cơ mà!"
"Đừng lo. Đây chính là lựa chọn tốt nhất rồi."
Cả Quenser và Heivia đều đặt một tay lên vai Kevin, họ ghé sát khuôn mặt đang nở nụ cười rạng rỡ của mình lại gần, và đồng thanh nói.
"Sẽ ổn thôi mà. Một gã như ông thì làm sao mà chết được."
Phần 15
"Oa, oa! Tiếng súng kìa! C-chúng ta phải làm gì đây?"
Chàng trai trẻ hét lên khi nhìn qua cửa sổ của chiếc thuyền cứu sinh hình tròn. Ba cô gái Martini vẫn thản nhiên thư giãn và với lấy chiếc bộ đàm.
"Phải, rút lui, rút lui mau. Tất cả lũ người nhái các anh mau tìm một điểm thích hợp để tẩu thoát đi! Đừng có ngu ngốc thế. Nếu các anh giết chúng, chúng sẽ cử quân tiếp viện đến. Còn nếu các anh chết, chúng cũng sẽ tiếp tục điều tra thôi. Cứ để vài kẻ vô danh biến mất vì một lý do vô danh nào đó là hoàn hảo nhất! Object vẫn đang làm loạn ở trên kia, nên cái lũ Vương Quốc Chính Thống óc chim đó sẽ sớm quên các anh thôi. Làm! Đi! Mau! Các anh phải đảm bảo rằng chúng không phát hiện ra chúng ta đang ở đây dưới lòng đại dương này!"
Phần 16
Và cuối cùng thì…
"Chà, Kevin sống sót thật kìa."
"Từ giờ trở đi, ông ta có thể làm khiên cho chúng ta. Cứ bám theo ông ta thôi."
Những người nhái trắng (có lẽ) từ Liên Minh Thông Tin đã biến mất. Cú xông pha liều chết của Kevin thực tế không giết sạch được bọn chúng. Chúng dường như đã rút lui vào một kẽ nứt trên lớp băng dày.
"Vụ đó là sao nhỉ?"
"Ai mà biết. Có khi đó chỉ là điểm đổ bộ của chúng thôi."
Trong khi đó, Kevin đang bốc hỏa.
Ông ta vừa thở hổn hển vừa vung tay lên trời giữa vùng đất trắng xóa.
"Mau lại đây ngay! Mau lê xáccccc lại đây! Cái quái gì thế hả, lũ khốn khiếp kia!? Tại sao các cậu dám đẩy tôi đi nộp mạng hả!? Tôi tưởng chúng ta là bạn mà!"
"Ông nghĩ sao về chuyện đó?"
"Ông ta tự quyết định mức độ thân thiết của tụi mình, rồi tự nổi khùng khi mọi chuyện không như ý. Tôi hiểu tại sao ông ta không lấy được vợ rồi."
Dù sao đi nữa, mối nguy hiểm trực tiếp đã qua đi.
Nếu họ không nhanh chóng quay lại đúng kế hoạch, Baby Magnum sẽ bị Spectre Q&A đánh bại. Họ cần thu thập những thứ đang rải rác dọc theo con đường, hay đúng hơn là khu vực mà hai Object đã đi qua trong lúc giao tranh.
Quenser cúi xuống và tập trung vào một thứ gì đó lấp lánh trên bề mặt băng bao la.
"Tìm thấy rồi."
"Cái gì thế?"
Heivia hỏi về một chiếc đĩa rộng khoảng 10cm trông như một cái vòm bị đè bẹp. Nó đã biến dạng so với hình dáng ban đầu đến mức cậu khó lòng hình dung ra nó là cái gì.
"Đây là một trong những tấm giáp của Baby Magnum. Nó bị nung chảy hoàn toàn rồi đông cứng lại sau khi rơi xuống băng. Trông nó giống như một giọt sương trên cửa sổ, đúng không?"
"Vậy là Spectre Q&A đã thu thập thứ này để phân tích cấu trúc của Công chúa à?"
Heivia liếc nhìn chiếc Armadillo.
"Bà chỉ huy ngực khủng đó đã đưa cho chúng ta mấy tấm giáp giả và khí đặc biệt rồi mà, đúng không? Chúng ta có thể làm nó rối loạn nếu rải chúng xung quanh."
"Giờ thì muộn rồi. Nó đã hoàn tất việc phân tích mẫu quang học chính thức, nên giờ nó sẽ nhận ra ngay đó là đồ giả. May thay, chúng ta không cần phải làm thế."
"?"
"Chúng không nhất thiết phải là đồ giả."
Quenser vẫy vẫy chiếc đĩa nhựa.
"Một hai cái thì không đủ. Heivia, Kevin. Hãy chia nhau ra tìm kiếm các mảnh giáp của Công chúa. Càng nhiều càng tốt."
"Chết tiệt. Tớ cảm thấy mình giống như mấy đứa trẻ đi nhặt phế liệu bom mìn để kiếm tiền ấy."
"Hừ. Tôi đã liều mạng vì đống rác rưởi này sao?"
Thế là, cuộc săn lùng phế liệu trên chiến trường của họ bắt đầu.
Quenser, Heivia và Kevin gom những mảnh giáp nằm rải rác và đặt chúng lên trên Armadillo.
"Công chúa sắp bị lột sạch đến nơi rồi đấy. Cậu nói cho bọn này biết giờ phải làm gì đi?"
"Thế này là đủ rồi. Công chúa!"
"Gì vậy?"
"Tôi sắp đưa cho cô tần số điều khiển của Armadillo. Ừm, số hiệu mẫu máy là... S... 12... A! Hãy sử dụng vị trí của nó cho việc này! Nghe đây, tôi chỉ nói qua kế hoạch một lần duy nhất thôi!"
Phần 17
Vương Quốc Chính Thống gọi nó là Spectre Q&A.
Liên Minh Thông Tin gọi nó là Laser Cracker 001.
Elite của chiếc Object thế hệ 2 đó đã vạch ra một lộ trình hoàn hảo dẫn tới chiến thắng. Cỗ máy sở hữu một hệ thống đóng băng dạng nén, tận dụng trọng lượng khổng lồ của mình để nén nước biển thành những mảng băng trôi nhân tạo cứng cáp. Nó còn có loại laser tạo ra những vụ nổ và sóng xung kích cực lớn bằng cách tác động vào loại khí đặc biệt lơ lửng trong không trung. Những yếu tố đó đang dần làm cùn đi các chuyển động của Object thế hệ 1 bên phía Vương Quốc Chính Thống và tước bỏ khả năng tự do di chuyển của nó. Một khi ngưỡng đó bị vượt qua, kẻ thù sẽ bị tê liệt hoàn toàn, và hắn có thể khai hỏa luồng laser nổ hiệu quả nhất.
Một cú đâm thẳng vào trung tâm sẽ khiến đối phương vỡ vụn như một màn pháo hoa khổng lồ.
Nhưng rồi, một điều kỳ lạ đã xảy ra.
Object thế hệ 1 lỗi thời của Vương Quốc Chính Thống lại tung ra một nỗ lực kháng cự vô ích.
Hơi nước bốc lên mù mịt từ phía dưới Laser Cracker 001. Đó là một bức màn trắng khổng lồ khiến nó trông như một đám mây tích vừa hình thành ngay trên mặt đất. Tuy nhiên, Elite vẫn không hề nao núng. Laser Cracker 001 sử dụng đệm khí lưỡng cư, nên việc băng tan không phải là vấn đề. Vô số cảm biến của nó vẫn có thể xác định vị trí kẻ thù xuyên qua bức màn trắng đó. Quan trọng hơn cả, việc phá hủy bàn cờ một cách ngẫu nhiên là vô nghĩa. Đối với bất kỳ ai hiểu luật cờ vua, một kẻ nghiệp dư đi quân mà không suy nghĩ chỉ giống như đang tự thòng dây vào cổ mình mà thôi.
Chính vì thế, lộ trình tiến tới chiếu tướng của Elite đã được rút ngắn đi tận 20 nước.
Những tia laser yếu đọc chuyển động mắt của hắn, và kẻ thù đã bị khóa chặt mục tiêu xuyên qua bức màn. Hắn chọn bước sóng đã ghi chép dành riêng cho lớp giáp kẻ thù thay vì loại khí đặc biệt, rồi chuyển đổi bảng màu của pháo chính.
Một đòn.
Chỉ cần duy nhất một đòn.
Elite không hề do dự.
Ngón tay cái của hắn lướt qua nút bấm trên đỉnh cần gạt và nhấn xuống.
Một khoảnh khắc sau, màn hình trước mắt hắn bị lấp đầy bởi một màu trắng xóa.
Phần 18
Họ không có đủ thời gian để thong thả tạo khoảng cách an toàn.
Quenser, Heivia và Kevin bị kẹt cứng giữa một vụ nổ hơi nước khổng lồ và ngã vật xuống thềm băng trắng xóa.
"Chết tiệt! Đồ khốn khiếp! Cái quái gì vừa xảy ra thế!?"
"T-tôi sẽ không chết ở đây đâu. Tôi sẽ ổn thôi! Dù sao thì tôi cũng mang dòng máu thiên tài mà! Anh trai tôi là phi hành gia đấy!"
"Cái đó cũng vô dụng như bói nhóm máu thôi, đồ đần!"
Heivia gào lên trong sự tuyệt vọng tột độ.
"Có một vụ nổ lớn ngay sát bên Spectre Q&A! Pháo chính của nó bị hỏng hay gì à!?"
"Không."
Quenser đính chính.
"Đó là nhờ những mảnh giáp của Công chúa mà chúng ta đã thu thập. Chúng ta đặt chúng lên băng và dùng tín hiệu radio của Armadillo làm vật dẫn đường. Công chúa đã bắn nổ chúng và gây ra một vụ nổ hơi nước, khiến lớp giáp bị nung chảy và hóa hơi trộn lẫn vào làn nước bắn tung tóe. Vậy cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu ai đó bắn vào bức màn đó bằng một loại laser nổ, thứ vốn được thiết kế để truyền năng lượng một cách hiệu quả nhất vào giáp của Công chúa và gây nổ?"
"Ồ... ồồồ!"
"Chuyện là như vậy đấy, Công chúa! Spectre Q&A đã bị trúng sóng kích kích từ vụ nổ ở cự ly gần đó. Kết liễu nó trước khi nó kịp hồi phục sau cú va đập đi!"
Object thế hệ 2 của Liên Minh Thông Tin sở hữu pháo chính cực mạnh, nhưng sát thương bất ngờ đã tạo ra một khoảng trễ ngắn trước khi nó có thể hoạt động trở lại.
Công chúa không đời nào bỏ lỡ cơ hội đó.
Ổ xoay như súng lục ở gốc pháo chính của cô quay tròn để chọn pháo plasma bất ổn định trong số nhiều lựa chọn. Khi Spectre Q&A đang loạng choạng và mất đi sự linh hoạt, cô không ngần ngại nhắm thẳng vào tâm của thân máy hình cầu.
Một luồng sáng chói lòa và âm thanh nổ tung trào ra.
Đòn đánh xuyên thủng tử huyệt, phá hủy lò phản ứng, và Object thế hệ 2 dường như phình to ra. Quá nhiều năng lượng bùng phát ra thế giới bên ngoài tạo thành một vụ nổ lớn đến mức khó tin. Nó dường như bào mòn tuổi thọ võng mạc và màng nhĩ của họ, nhưng bên cạnh nỗi đau, họ cảm thấy một sự phấn khích lạ lùng. Áp lực đè nặng bấy lâu bị xóa sổ, sự an toàn đã được đảm bảo, và họ bị choáng ngợp bởi một niềm hân hoan bản năng, giống như khi nhìn chằm chằm vào một ngọn lửa bập bùng.
Kỳ tích này nên được gọi là kỳ tích diệt rồng.
Cảnh tượng đó dường như dễ dàng phá vỡ những rào cản của lý trí con người.
Kevin cất tiếng giọng vừa sợ hãi vừa phấn khích một cách kỳ lạ.
"Chúng ta... chúng ta làm được rồi! Tôi không chết! Tôi sẽ không để mình chết trong cảnh độc thân đâu! Ồồồồ! Hãy quay lại khu vực căn cứ, nơi tình yêu và sự lãng mạn đang chờ đợi tôi thôi!… H-hả? Sao trông hai cậu không có vẻ gì là vui thế?"
Hai tên ngốc phớt lờ gã độc thân trung niên khi họ nhìn thẫn thờ vào khoảng không xa xăm.
"Này, giờ chúng ta phải làm gì đây?"
"Về việc gì?"
"Chúng ta không thể tìm ra kẻ đứng sau cuộc chiến ma túy sử dụng nấm cựa gà nếu không có Elite hoặc chính chiếc Object đó, đúng không?"
Phần 19
Frolaytia đang ôm đầu bên trong trạm chỉ huy tác chiến của hàng không mẫu hạm.
Việc tiêu diệt Object thế hệ 2 của Liên Minh Thông Tin, dọn sạch lớp băng bất thường chắn ngang Mũi Hảo Vọng và đảm bảo an toàn cho vùng biển đều là những kết quả đáng mừng, nhưng giờ đây họ đã mất đi cơ hội để xác định kẻ đứng sau cuộc chiến ma túy.
"Thà thế này còn hơn là bị quét sạch vì quá tập trung vào chuyện đó, nhưng mình vẫn muốn đấm cho lũ đó một trận sau."
Đúng lúc đó, Frolaytia nhận được báo cáo từ một liên lạc viên trẻ tuổi, người đủ dũng cảm để lên tiếng khi cô rõ ràng đang trong tâm trạng tồi tệ.
"Chúng ta vừa nhận được một yêu cầu liên lạc từ bên ngoài. Một kênh dân sự. Có vẻ là từ tiểu thư nhà Vanderbilt."
"Không vấn đề gì. Kết nối đi."
Cô chuyển đường truyền tới máy tính xách tay của mình và một khuôn mặt quen thuộc hiện ra trong cửa sổ chat video. Tuy nhiên, có điều gì đó không ổn.
"Thiếu tá Capistrano!? Có một Object thế hệ 2 ở đó!"
"Tôi không thể thảo luận chi tiết các hoạt động quân sự với cô đâu, tiểu thư. Nhưng tôi có thể nói với cô rằng mối đe dọa từ Liên Minh Thông Tin đã biến mất và người tình bí mật của cô vẫn ổn. Nhưng chỉ lần này thôi nhé, được chứ?"
"Không! Văn phòng phản gián của Vanderbilt cuối cùng đã lần ra dấu vết của chúng. Mối đe dọa không phải là một Object của Liên Minh Thông Tin…"
Tiếng nhiễu sóng dữ dội lấp đầy đường truyền, nhưng câu trả lời đã đến trước khi cô kịp thắc mắc.
"…đó là một Object của Vương Quốc Chính Thống! Azureyfear đã đưa các người vào tầm ngắm tử thần!"
Cùng lúc đó, Quenser, Heivia và Kevin đã được các binh sĩ Vương Quốc Chính Thống khác tham gia nhiệm vụ đón đi. Họ bị nhét vào một chiếc thuyền cao su biến hình từ Armadillo khi họ cùng Baby Magnum đang trên đường quay trở lại hạm đội hàng không mẫu hạm.
"Dù sao thì, anh trai ông thực sự là phi hành gia à?"
"Chắc lại bốc phét rồi."
"T-tôi không nói dối. Các cậu có thể không tin, nhưng chuyện đó là thật!"
Ngay đúng khoảnh khắc đó, một âm thanh đinh tai nhức óc bao trùm cả thế giới.
Chưa kịp định thần, hơn 2/3 hạm đội cả trăm tàu, bao gồm cả các tàu khu trục và tàu cảnh báo sớm đã bị đánh tan xác. Sự nhẹ nhõm khi chuẩn bị trở về tan biến trong tích tắc, trí óc họ trống rỗng hoàn toàn. Họ chẳng thể làm gì khi một cơn sóng khổng lồ ập đến. Mất thăng bằng, chiếc thuyền cao su lật úp ngay lập tức.
"Ặc!"
"Bám chặt lấy! Mấy người sẽ bị cuốn vào mấy con tàu đang chìm đấy! Mà cái quái gì vừa xảy ra thế!?"
"Á á á á."
"Kevin! Bám vào thuyền nếu ông không muốn chết!"
Họ chẳng còn thời gian để lật ngược chiếc thuyền lại, những binh lính chỉ biết bám chặt vào mạn thuyền và chứng kiến cảnh tượng tiếp theo.
Đó là một tảng băng trôi khổng lồ trông như hai ngọn núi dính chặt vào nhau.
"Cái gì!? Đó là cái gì!?"
"Đùa nhau chắc! Là tảng băng hình ngực đó!"
Nó đổ sụp, tan chảy và vỡ vụn từ bên trong.
Một thứ gì đó quá đỗi to lớn từ từ lộ diện.
Nó có thân hình cầu cao 50m. Ngoài đệm khí ngay bên dưới, nó còn có những chiếc chân dạng côn trùng hình chữ Y ngược với động cơ đẩy bao phủ hai bên. Nó chỉ có duy nhất một khẩu pháo chính ở ngay mặt trước và thiếu hẳn vô số pháo phụ, thứ thường khiến một Object trông như một con nhím biển hay vỏ quả hạt dẻ. Thay vào đó, một số thiết bị kỳ lạ giống như lông đuôi công đang chuyển động một cách đáng sợ ở phía sau.
Quenser thốt lên trong sự bàng hoàng tột độ.
"Một… Object…?"
"Nhưng nó thuộc về phe nào? Liên Minh Thông Tin còn giấu một chiếc nữa à!?"
Heivia bỏ lửng câu nói, Quenser liền nhìn sang gã bạn tồi của mình.
"Này, có chuyện gì thế?"
"Đang đùa nhau đúng không?"
Heivia kêu lên như thể đang gặp ác mộng.
"Thế quái nào mà trên chiếc Object đó lại có gia huy của nhà Winchell!?"
Phần 20
Ba chị em nhà Martini vỗ tay reo hò phấn khích bên trong chiếc thuyền cứu sinh tròn.
"Tuyệt quá!"
"Thành công rực rỡ. Mất đi Laser Cracker 001 thì hơi tiếc thật, nhưng đây mới là ưu tiên hàng đầu của chúng ta. Em chỉ thấy mừng là cái bất ngờ này đã không vô tình bị lộ trong lúc họ làm tan đống băng đó."
"Vào thời đại này, việc lẩn trốn hoàn toàn khỏi ra-đa và vệ tinh là điều không tưởng. Ngay cả công nghệ tàng hình tốt nhất cũng chỉ giảm diện tích phản xạ ra-đa đến một mức nào đó, nên việc biến mất hoàn toàn không hề dễ dàng… Cách tốt nhất để ẩn mình là cung cấp một lý do mà ai cũng sẽ chấp nhận cho cái chấm lớn trên màn hình đó. Ví dụ, các tảng băng trôi có thể trông nhỏ trên bề mặt, nhưng chúng kéo dài hàng trăm mét dưới mặt nước."
Chỉ có chàng trai trẻ là đang nhìn chằm chằm ra cửa sổ như thể đang chứng kiến ngày tận thế.
"Ý-ý các cô là các cô đã cố tình giam cả một chiếc Object bên trong lớp băng nhân tạo đó sao? Bằng cách đó, nó có thể được dòng hải lưu đưa vào mà không ai nhận ra!?"
"Giỏi lắm! Anh tự mình đoán ra rồi đấy! Để tôi thưởng cho anh nhé."
"Này, dừng lại đi Dry! Nhưng tôi không nghĩ rằng điều đó có nghĩa là cấp trên đã cho phép chuyện này."
"Bởi vì họ biết họ sẽ nhận được thứ còn tốt hơn nhiều để bù lại."
Alisa Martini Sweet vừa cười vừa tham gia vào cuộc tranh giành chàng trai bình thường kia.
"Họ biết họ sẽ nhận được thứ xứng đáng với việc giao cho Vương Quốc Chính Thống một Object thế hệ 2 được chế tạo tại chính nhà máy của chúng ta. Chúng ta sẽ được xem một nhân vật thực sự nổi tiếng ở quốc gia kẻ thù tự làm ô uế thanh danh bằng cách khơi mào một cuộc nội chiến, vật tế thần vĩ đại nhất của cuộc chiến ma túy. Đó là chiến dịch bôi nhọ tối thượng."
Phần 21
Vùng biển Mũi Hảo Vọng ngay lập tức biến thành một Tam giác Bermuda hay biển Sargasso đầy tử khí.
Hàng loạt con tàu chìm xuống đại dương hoặc nghiêng ngả, mấp mé bên bờ vực bị nuốt chửng. Chẳng còn cơ hội cứu vãn, thủy thủ đoàn phải tận dụng những giây phút ngắn ngủi cuối cùng trước khi tàu đắm hẳn để tháo chạy trên các thuyền cứu sinh.
Trong khi đó, một cô gái trong bộ váy xanh lờ đi những chiếc thuyền cứu sinh, cô đứng hiên ngang trên một mảnh cánh máy bay chiến đấu đã gãy, hai tay khoanh lại đầy kiêu hãnh.
Heivia, khi đang tuyệt vọng bám chặt vào chiếc thuyền lật úp để không bị hút vào dòng xoáy từ những con tàu đang chìm, chỉ biết nhìn trân trân vào em gái mình.
"Em tin là mình đã quên chào hỏi từ trước: Anh dạo này thế nào? Anh thấy sao về Destruction Fes thế hệ 2 mà em vừa nhận được? Anh có nghĩ nó sở hữu hình dáng ngầu nhất, thực sự xứng đáng với gia huy nhà Winchell không?"
"Em đang… nói cái gì vậy?"
"Em có cần phải đánh vần ra không?"
Azureyfear đưa ngón tay cái chỉ ngược ra sau vai, hướng sự chú ý của anh trai vào thực thể cao 50m đáng sợ đó.
"Đó là tài sản cá nhân của em. Dù cũng tốn kha khá công sức đấy. Ngay cả với một quý tộc, việc sở hữu một Object cho lực lượng tư nhân không thuộc quân đội là một rào cản lớn. Em thậm chí đã phải băng qua biên giới để thuê một nhà máy của Liên Minh Thông Tin chế tạo nó."
"Điều đó là không thể nào."
"Em chưa bao giờ nói nó dễ dàng cả. Chúng em xây dựng hệ thống điều khiển, nhưng phía Liên Minh Thông Tin đã phàn nàn đủ thứ và từ chối bàn giao bản thể Object. Em đã hơi lo lắng khi họ trì hoãn cho đến tận hôm nay, nhưng họ đã xác nhận nhận đủ tiền và nó đã đến kịp lúc cho lễ hạ thủy."
"Object không phải là thứ đơn giản như thế! Nó không chỉ tốn 5 tỷ đô la chi phí chế tạo đâu! Còn chi phí vận hành và bảo trì nữa! Và vì có Liên Minh Thông Tin nhúng tay vào, họ chắc chắn phải đảm bảo em không thể dùng nó để phản bội họ, cũng như đảm bảo dữ liệu của họ không bị rò rỉ cho Vương Quốc Chính Thống!"
"Ôi anh trai thân mến. Anh đã thấy thuật giả kim được dùng để gây quỹ rồi mà. Một kiểu chiến tranh thối nát nhưng ngọt ngào, mang lại sự giàu sang vô tận cho bất cứ ai điều hành nó."
Lần này, tâm trí Heivia Winchell hoàn toàn trống rỗng trước lời nhận xét thản nhiên đó. Thay vào đó, Quenser là người lên tiếng khi vẫn đang bám lấy mạn thuyền.
"Cuộc chiến ma túy… Vậy ra cô chính là kẻ điều hành nó ở phía Vương Quốc Chính Thống."
"Nhưng… cô ấy là quý tộc mà!"
Kevin hét lên, mặt tái mét.
"Tại sao!?"
Quý tộc là biểu tượng của luật pháp và trật tự. Dân thường tin tưởng họ đủ để giao phó chính sự, và họ dường như sống ở một thế giới tách biệt hoàn toàn với cuộc sống đời thường. Nhưng Azureyfear chỉ gật đầu với một nụ cười hiểm độc trên môi.
"Các cậu nghĩ gia tộc Winchell sở hữu bao nhiêu điền tranh nằm ngoài tầm mắt soi xét của hội đồng quý tộc và hoàng gia? Biến một vài nơi trong số đó thành xưởng trồng nấm cựa gà chẳng có gì khó khăn cả. Thêm vào đó, Liên Minh Thông Tin rất sẵn lòng đảm nhận việc sản xuất Vanilla Đa Sắc và dùng nó để tấn công Tập Đoàn Tư Bản. Tôi có thể tự làm việc đó một mình, nhưng họ đã rất tử tế khi ra tay giúp đỡ."
"Vậy thì kẻ đã thủ tiêu Trung Đội Đặc nhiệm 15 tại khu Rio Grande là…?"
"Chúng là những quân cờ hữu dụng, nhưng em không thể để chúng mở miệng ở đó. Mặc dù em chỉ cần giữ bí mật cho đến tận hôm nay, nên cuối cùng em đã dùng một phương pháp bịt đầu mối hơi cẩu thả."
Một luồng gió mạnh rít qua.
Họ không phải là những người duy nhất không thể giữ im lặng. Công chúa trong chiếc Baby Magnum đã bắt đầu lao thẳng về phía chiếc Object không xác định, như muốn tuyên bố rằng cô sẽ không cho phép thêm bất kỳ sự hủy hoại nào diễn ra nữa.
Nhưng Azureyfear chỉ bình thản lôi từ trong ngực áo chiếc tai nạn dạng vòng cổ gấp gọn, mở nó ra, đeo lên tai rồi thốt ra ba từ đơn giản.
"Vô ích thôi."
Ngay cả ở khoảng cách đó, Quenser và những người khác cũng không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
Một âm thanh nổ lạ lùng lấp đầy tâm trí họ.
Suy nghĩ của Quenser chập chờn khi cậu nhận ra Destruction Fes mang gia huy nhà Winchell đã sử dụng một loại vũ khí nào đó. Cậu không thể tập trung tư tưởng. Cậu không còn phân biệt được trước sau, trái phải, hay thậm chí là trên dưới. Nếu không nhờ sợi dây thừng bên mạn chiếc thuyền lật úp quấn quanh cổ tay, có lẽ cậu đã chết đuối rồi.
Hệ thống tiền đình của cậu đã bị đánh gục.
Nhưng ngay cả khi đầu óc tỉnh táo, liệu cậu có thể theo kịp những gì đang diễn ra bằng mắt thường?
Nếu chuyển động của Baby Magnum giống như bộ pháp của một võ sĩ MMA, thì Object không xác định kia di chuyển nhanh như một tia chớp. Nó lướt đi sắc lẹm đến mức Công chúa không thể bắt kịp. Rõ ràng cô là người đang lao tới, nhưng nó đã áp sát cô, và cả hai gườm nhau ở khoảng cách chưa đầy 10m. Đối chiến với con người, đó là khoảng cách đủ gần để môi họ có thể chạm vào nhau. Và ngay cả khi ở cự ly gần như thế, chiếc Object lạ vẫn kịp vòng ra phía sau lưng Công chúa.
Giống như một gã thô bạo túm lấy một cô gái mảnh mai từ phía sau và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên gáy cô ta vậy.
Chiếc Object lạ áp sát họng pháo chính vào ngay sau lưng thân hình cầu của Baby Magnum.
Đợi đến khi cô xoay người lại thì đã quá muộn.
Một phát súng ở cự ly tiếp xúc sẽ xe nát Công chúa trước khi cô kịp nhấn nút thoát hiểm.
"Lực quán tính mà một Elite phải chịu đựng được cho là đôi khi vượt quá 12G. Một tiêm kích thông thường có giới hạn chấp nhận được là 9.5G, vì vậy, con số đó không thể vượt qua nếu không có những can thiệp mang tính sáng tạo vượt xa giải phẫu học tiêu chuẩn."
Azureyfear giải thích một cách thật giản đơn khi vuốt lại mái tóc vàng, giọng nói cô tràn đầy một niềm khoái lạc đen tối.
"Nhưng Destruction Fes của tôi hoàn toàn được điều khiển từ xa bởi một đội ngũ nhân viên đông đảo, nên giới hạn chịu đựng lực quán tính của con người có thể hoàn toàn bị phớt lờ. Không ai có thể bắt kịp Destruction Fes một khi nó đã thoát khỏi giới hạn của trọng lực. Nó sẽ chỉ đơn giản là né tránh, đơn giản là lao tới, và đơn giản là tung ra đòn kết liễu chí mạng. Đây là Object chiến đấu siêu cơ động tối thượng. Một mẫu có người lái chậm chạp không thể hy vọng chạm được vào nó. Đây không phải là điều có thể vượt qua bằng nỗ lực. Nó đã được định sẵn ngay từ khâu thiết kế rồi."
Phần 22
"Nhưng thực ra nó đang vận hành khá tốt đấy chứ."
Orsia Martini Dry huýt sáo một tiếng khi nói.
Chiếc thuyền cứu sinh tròn dập dềnh êm ả giữa những con sóng.
Không, tại thời điểm này, có lẽ ai đang nói cũng không còn quan trọng nữa.
Ba chị em sinh ba hoạt động như một thiết bị giải quyết vấn đề thống nhất. Quá trình ít quan trọng hơn câu trả lời duy nhất mà họ đạt được khi trò chuyện.
"Ngay cả khi đang lợi dụng chúng ta, cô gái đó vẫn bỏ lỡ điểm mấu chốt. Xét một cách tổng thể, Destruction Fes đúng là một mối đe dọa lớn, nhưng bản thân chiếc Object đó chẳng khác mấy so với một mẫu thế hệ 1 được chế tạo bằng công nghệ hiện có. Sự khác biệt duy nhất là tất cả các động cơ đẩy bổ sung được lắp vào trong khi lờ đi khía cạnh an toàn. Điểm chính là nó không có người lái và được điều khiển từ xa, nên nó có thể phá vỡ giới hạn về lực quán tính. Nói cách khác, chỉ ghi lại và thu thập dữ liệu thôi thì chẳng gây được mấy thiệt hại cho Liên Minh Thông Tin."
"Vấn đề nằm ở Hệ thống Orchestra cho phép 10000 người bình thường cùng điều khiển Object, đúng không? Hệ thống điều khiển từ xa toàn cầu đó được tạo thành từ 50 đến 100 tàu ngầm tàng hình và vô số vệ tinh. Nếu không phân tích được thứ đó, bản thân chiếc Object là vô dụng. Và việc điều khiển hoàn toàn bằng AI của chúng ta vẫn chưa đủ để đối phó với một chiến trường thay đổi liên tục."
"Và phá hủy hệ thống đó không hề dễ dàng. Không chỉ mất thời gian để tìm ra các tàu ngầm, mà hệ thống vẫn có thể tiếp tục điều khiển từ xa ngay cả khi khoảng một nửa trong số chúng bị phá hủy. Sát thương sẽ lan rộng đến mức nào trong khi người ta lãng phí thời gian vào việc đó đây?"
"Có quan trọng không? Đây là một cuộc nội chiến dựa trên mối thâm thù cổ xưa của Vương Quốc Chính Thống. Chuyện đó chẳng liên quan gì đến Liên Minh Thông Tin chúng ta cả."
"Và chúng ta đã thu được một tấm gương xấu xuất sắc. Giới quý tộc vốn là biểu tượng của công lý, những người đáng lẽ phải bảo vệ dân thường, vậy mà cô nàng này lại dấn thân vào con đường buôn bán ma túy. Còn ‘tấm áp phích phòng y tế’ nào tốt hơn thế này nữa?"
"Nhưng chúng ta sẽ không kết thúc chuyện này ở đây, đúng không?"
"Dĩ nhiên là không rồi. Chúng ta thậm chí đã dùng cả Laser Cracker 001 để giúp sức cho cuộc nội chiến của Vương Quốc Chính Thống, nên chúng ta cần thu về khoản thanh toán nhiều, thậtttttt nhiều hơn nữa."
"Cấu trúc tinh thần của một quý tộc Vương Quốc Chính Thống là gì và nó sẽ bị bóp méo chính xác như thế nào?"
"Việc lấy mẫu dữ liệu từ kẻ thù không hề dễ dàng, nhưng lần này mọi chuyện đã diễn ra rất suôn sẻ."
"Perfect Browsing... Chúng ta cần tất cả các mẫu dữ liệu có thể để xây dựng hệ thống khổng lồ đó, thứ sẽ dẫn dắt bạn đến bất kỳ câu trả lời nào chỉ bằng một lệnh tìm kiếm đơn giản."
"Và..."
"Chúng ta có thể sẽ được tận thấy một cấu trúc tinh thần vĩ đại hơn, vĩ đại hơn nhiềuuuuuu so với một quý tộc."
Phần 23
Cảm thấy chóng mặt dữ dội sau khi hệ thống tiền đình bị đánh gục, Quenser phải dốc hết sức bình sinh để bám trụ vào chiếc thuyền lật úp.
Cậu ngước nhìn Azureyfear đang khoanh tay đứng trên mảnh cánh tiêm kích vỡ vụn, cố kìm nén cơn buồn nôn và đặt một câu hỏi trong khi hổn hển hít hà không khí.
Cậu chẳng biết điều gì là đúng đắn, cũng chẳng biết việc câu giờ này sẽ mang lại ích lợi gì.
Tuy nhiên, cậu phớt lờ Kevin đang ở cạnh bên, chỉ thẫn thờ mấp máy môi.
"Dẫu vậy, tại sao cô lại đi xa đến mức này? Tại sao cô lại cố gắng… không, tại sao cô thực sự phản bội Vương Quốc Chính Thống để chiếm lấy một Object thế hệ 2?"
"Phản bội? Phản bội ư!? Tôi sao? Ôi trời. Tôi chỉ đơn giản là đang cố gắng loại bỏ khối mủ nhọt với tư cách là một thành viên mẫu mực của Vương Quốc Chính Thống mà thôi. Anh trai tôi hẳn phải hiểu rõ ý ta là gì chứ."
"Aaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhh!"
Heivia gào lên và rút khẩu súng ngắn ra khỏi bao và hoàn toàn phớt lờ tình cảnh hiện tại.
Cậu không hề do dự nhắm thẳng vào chính người thân của mình, nhưng biểu cảm của Azureyfear vẫn chẳng hề thay đổi.
Cô búng tay một cái, và mặt đất bên dưới họ dường như biến đổi hoàn toàn.
Biển cả rẽ đôi ngay bên dưới chân cô, và một khối đen khổng lồ trồi lên. Lần này, đó không phải là một Object. Đó là một tàu ngầm tàng hình trông giống như một con tàu lớn được gấp bằng giấy origami.
Một vũ khí chiến lược dài cả trăm mét.
Heivia chẳng thể làm gì khi bị những con sóng xô đẩy.
Khẩu súng ngắn trượt khỏi tay, và cậu chỉ còn cách bám chặt lấy chiếc thuyền để giữ lấy mạng sống.
Trong khi đó, cô gái trong bộ váy xanh cười lớn khi bước lên con tàu ngầm một cách thanh thoát.
Cô dùng cả hai tay túm lấy vạt váy dài, khẽ khuỵu gối và cúi đầu chào.
"Giờ thì, hãy kết thúc lịch sử xung đột dài đằng đẵng và vô ích này thôi, anh trai."
Cô cầm trên tay một thứ trông giống như lọ nước hoa.
Đó là Blazer Bouquet. Nhiều thế kỷ trước, một vị công chúa đã bị cả quốc gia truy đuổi sau một cuộc cách mạng. Tại lễ cưới nhỏ nhoi của mình, chính nhãn hiệu đó đã bị ném vào nhà thờ nguyện như một quả bom xăng Molotov tàn nhẫn. Loại rượu vang thù hận đó được làm bằng cách trộn lẫn nhiều cánh hoa hồng và để chúng lên men, ủ trong mật hoa.
Đôi mắt Azureyfear lấp lánh khi cô xịt thứ hương thơm báo thù đó lên cổ và cổ tay mình.
"Em tin rằng mình sẽ bắt đầu với con điếm nhà Vanderbilt, kẻ đã thao túng anh, anh trai à. Em sẽ nghiền nát những mầm mống giả tạo của sự hòa giải, đối thoại và hòa bình, rồi dùng kết quả đó để rèn giũa lại gia tộc Winchell đang lỏng lẻo này. Và trước khi nhà Vanderbilt kịp hoàn hồn sau cú sốc, em sẽ giải quyết chuyện này một lần và mãi mãi. Với Destruction Fes dẫn đầu!"
Cô đang nói về một cơn ác mộng.
Nhưng liệu đó có thực sự là một giấc mơ khi cô sở hữu chiếc Object thế hệ 2 siêu cơ động đã thoát khỏi giới hạn của trọng lực và có thể vượt qua sự kìm kẹp của bất kỳ Object nào khác trên thế giới?
Cô gái đó đã chạm tay tới sân khấu có thể biến giấc mơ ác mộng của mình thành hiện thực.
Vẻ mặt cô lúc này trông như bị ám bởi một linh hồn oán hận, linh hồn oán hận của lịch sử đã trói buộc hai gia tộc Winchell và Vanderbilt lại với nhau.
"Đây là một cuộc chiến vì hòa bình, anh trai ạ."
"Khốn kiếp…"
"Em sẽ mang lại vinh quang cho gia tộc Winchell với tư cách là người hùng đã loại bỏ hạt giống hủy diệt toàn cầu khỏi hành tinh này! Còn khao khát nào vĩ đại hơn thế! Nếu đây không phải là nghĩa vụ của bất kỳ ai mang dòng máu Winchell trong người, thì là gì chứ!? Hê hê hê. Hi hi. A ha ha ha ha ha ha ha ha!"
"Khốn kiếpppppppppppppppppp!"
Họ chẳng thể làm gì được nữa.
Azureyfear, Bông Hồng Xanh của nhà Winchell, được đón đi bởi chiếc tàu ngầm tàng hình, thứ lặn xuống ngay trước mắt họ. Cuộc ‘đọ súng’ này phớt lờ mọi luật pháp quốc tế và hiệp ước chiến tranh, và chẳng ai có thể ngăn cản cô ta tung ra vũ khí chiến lược mạnh mẽ đến tàn nhẫn vốn đã đặt dấu chấm hết cho kỷ nguyên hạt nhân.
Mục tiêu của cô ta nằm ở Đại Tây Dương.
Mục tiêu là tiểu thư yêu chuộng hòa bình, người đang tận hưởng lễ hội pháo hoa lớn nhất thế giới từ trên con tàu du lịch hạng sang của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
