Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 11 - Chương 3: Lịch sử của người này hay kẻ nọ - Cuộc nội chiến tại nam Đại Tây Dương về vấn đề thừa kế (Phần 1-2)

Chương 3: Lịch sử của người này hay kẻ nọ - Cuộc nội chiến tại nam Đại Tây Dương về vấn đề thừa kế (Phần 1-2)

Phần 1

Chiến trường tiếp theo nằm ngay tại trung tâm nam Đại Tây Dương.

Mục tiêu của trận chiến này là bảo vệ tiểu thư nhà Vanderbilt và con tàu du lịch dân sự của cô khỏi sự tàn sát của Destruction Fes.

Phản ứng của Frolaytia rất dứt khoát.

Đầu tiên, cô lệnh cho Baby Magnum tiến lên phía trước với tốc độ hơn 500 km/giờ.

Trong khi đó, Quenser và những người còn lại trong tiểu đoàn bảo trì thu gom những con tàu còn sót lại, ghé qua một căn cứ của Vương Quốc Chính Thống ở cực nam Châu Phi, rồi dùng máy bay vận tải bay thẳng đến Saint Helena, một hòn đảo cô độc giữa nam Đại Tây Dương. Sau khi mượn thêm lực lượng hải quân tại đó, họ hội quân với Baby Magnum, bắt đầu công tác bảo trì Object và chuẩn bị xuất kích.

Tất nhiên, đó không phải là một hành trình dễ dàng.

Nếu Destruction Fes đã đợi sẵn, vũ khí phòng không của nó có thể thổi bay mọi chiếc máy bay trên bầu trời. Khi sức nặng của cái chết luôn đè nặng lên vai, chuyến bay ấy chẳng có chút gì gọi là thú vị.

"Nghe đây!"

Frolaytia Capistrano phớt lờ sự mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần của binh sĩ để cất cao giọng trong phòng họp của chiếc hàng không mẫu hạm nhỏ.

"Khao khát lớn nhất của quân đội Vương Quốc Chính Thống là bảo vệ tính mạng, tài sản và danh dự của nhân dân, đồng thời tiêu diệt bất cứ thứ gì đe dọa những điều đó! Khía cạnh đó của cuộc chiến không hề thay đổi, cho dù kẻ thù là một cường quốc thế giới hay là một phe phái phản loạn của chính chúng ta. Nếu phe của Azureyfear Winchell có ý định thảm sát dân thường hàng loạt chỉ để tấn công gia tộc Vanderbilt vì những thù hằn cũ, chúng ta sẽ làm bất cứ giá nào để ngăn chặn chúng!"

Tất cả họ đều đã kiệt sức.

Họ mất đi nhiều đồng đội và tinh thần đã xuống dốc thê thảm.

Cả căn phòng tràn ngập bầu không khí khó chịu của những người bị ép làm việc không công.

Nhưng lạ thay, không một ai vứt bỏ súng, ném thẻ bài quân nhân hay rời bỏ tiểu đoàn.

"Hiện tại, Celestial Flowers, lễ hội pháo hoa trên biển lớn nhất thế giới, đang được tổ chức tại nam Đại Tây Dương. Khoảng 500 tàu dân sự đã tập trung quanh tàu du lịch hạng sang thân đôi Rose & Lily để tham gia lễ hội. Destruction Fes, mà chúng ta suy đoán là thế hệ 2 đang tiến đến vị trí đó. Nếu nó đến nơi, một cuộc đổ máu thực sự sẽ xảy ra, vì vậy, tôi muốn kết thúc chuyện này trước khi điều đó kịp tới."

Kẻ thù là một quân đội tư nhân do Azureyfear Winchell lãnh đạo.

Việc vận hành một Object thế hệ 2 mà không dựa vào Elite ước tính cần một đội ngũ hơn 10000 người. Cô ta có đủ binh lính để lấp đầy một sư đoàn quân đội chỉ để điều khiển duy nhất một chiếc Object. Và toàn bộ nhân lực, thiết bị, vật tư đó đều được mua bằng số tiền kiếm được từ cuộc chiến ma túy của cô ta.

Heivia và những người khác không hề do dự trong việc chống lại Azureyfear.

Việc chiếc Object đó hoàn toàn được điều khiển từ xa có lẽ lại là một sự an ủi. Thổi bay nó sẽ không giết chết ai cả, vì vậy, mối liên hệ huyết thống sẽ không còn gây ra sự khó xử ở đây. Và nếu họ tiêu diệt được cái Object kỳ dị này, cuộc chiến lố bịch... không, mối thâm thù cá nhân này sẽ chấm dứt.

Như thường lệ, các sơ đồ được chiếu lên bức tường trắng phía sau Frolaytia.

"May mắn thay, Oceanic Driver, Object thế hệ 2 của Vương Quốc Chính Thống đang tuần tra khu vực này và đã chiến đấu rất ngoan cường. Đó mới chính là ‘bá chủ’ thực sự của lực lượng hải quân tại Saint Helena. Ngay cả khi đang nỗ lực làm chậm bước tiến của Destruction Fes, họ đã thu thập được những dữ liệu vô giá về chiếc Object không xác định đó. Chúng ta nợ họ một lời cảm ơn sâu sắc. Đừng để nỗ lực của họ trở nên lãng phí!"

Oceanic Driver là một Object hải quân thế hệ 2 đã chiến đấu dũng cảm với khẩu pháo chính laser. Ngoài lò phản ứng, nó còn được trang bị nhiều tụ điện quy mô lớn để đảm bảo tốc độ bắn nhanh không có kẽ hở khi cần thiết. Nó cũng có các khoang dằn gắn quanh chu vi có thể bơm hoặc xả nước biển để thay đổi trọng tâm một cách có chủ đích, tạo ra những cú xoay mình cực kỳ linh hoạt và nhanh chóng.

0f84de26-5d26-4e89-8bb3-0cd94c29577d.jpgNhưng nó vẫn không phải là đối thủ của Destruction Fes.

Vì được điều khiển từ xa và không có Elite, Destruction Fes di chuyển nhanh như chớp khi thoát khỏi những hạn chế của lực quán tính G. Không chỉ là tốc độ tối đa, nó còn có bộ pháp cực kỳ sắc bén, có thể cắt ngang hoặc quay ngoắt một cách nhanh đến mức phi lý. Sự khác biệt là quá lớn, giống như một chiếc tiêm kích tàng hình tối tân đang đối đầu với máy bay của anh em nhà Wright. Nó hoàn toàn vượt xa giới hạn sinh học của một cỗ máy có người lái. Trước khi Oceanic Driver kịp đưa nó vào tầm ngắm, Destruction Fes đã lẻn vào điểm mù và tung ra những đòn tấn công tàn nhẫn khoét sâu vào lớp giáp.

Destruction Fes được hỗ trợ bởi đệm khí ngay bên dưới thân chính, nhưng nó còn có 3 chiếc chân giống côn trùng gắn theo hình chữ Y ngược. Những chiếc chân đó có các thiết bị giống như động cơ đẩy bao phủ hai bên, cung cấp khả năng cơ động bùng nổ. Luồng khí trắng xóa mà chúng tạo ra trông giống chất lỏng hơn là tia phản lực hay plasma.

Sự chênh lệch về tốc độ là không thể bàn cãi.

Trận chiến diễn ra một chiều đến mức chính chiến trường dường như bị biến dạng.

Dù vậy, Elite của Oceanic Driver đã không nhấn nút thoát hiểm cho đến tận phút cuối cùng. Hơn 100000 dân thường vô tội đang ở phía sau, vì vậy, họ phải giữ vững vị trí cho đến khi tiểu đoàn của Baby Magnum kịp tới. Mỗi phút, mỗi giây đều vô cùng quan trọng. Và sự quyết tâm chiến đấu đó đã định đoạt số phận của Elite.

Không ai ra lệnh, nhưng khi chiếc Object phát nổ, mọi binh sĩ trong phòng họp đều giơ tay chào.

Kể cả Quenser và Heivia.

Frolaytia khẽ thở dài và rồi gạt bỏ niềm kiêu hãnh của mình. Cô sẽ sử dụng mọi thứ có sẵn. Có rất nhiều thứ cô phải ưu tiên hơn lòng tự trọng của bản thân.

Cô không ngần ngại làm một việc không tưởng đối với một quân nhân. Nhường sàn diễn cho một cậu sinh viên thực tập.

"Quenser, cậu nghĩ sao?"

"Pháo chính của nó là pháo plasma bất ổn định cỡ nòng lớn, nhưng đó không phải là thứ tôi quan tâm nhất."

Sau khi bước lên đầu phòng thay chỗ cho chỉ huy, Quenser tạm dừng đoạn phim bi thảm, tua lại và dùng bút laser chỉ vào một thứ. Cậu không có ý định chế giễu cái chết của Elite kia. Người lính đó đã hy sinh mạng sống để trao lại gậy chạy tiếp sức này, vì vậy, họ phải nhìn thẳng vào nó và phân tích đến tận tủy xương.

"Nó có một số bộ phận ở phía sau trông giống như lông đuôi công, nhưng chúng có vẻ không liên quan đến động cơ đẩy. Nếu đây là một Object cơ động cao lấy tốc độ làm vũ khí lớn nhất, họ lẽ ra phải loại bỏ bất cứ thứ gì tạo ra sức cản từ không khí, vì vậy, những thứ này thật kỳ lạ. Và như mọi người thấy khi phóng to lên, chúng là một tập hợp của một loại loa khổng lồ nào đó."

"Loa ư?"

Vẻ mặt Heivia đầy thắc mắc, Quenser gật đầu rồi tiếp tục giải thích.

"Đó là vũ khí âm thanh. Chính thứ đó đã khiến đầu óc chúng ta quay cuồng khi còn ở trên thuyền đấy."

"Ồ, chết tiệt thật. Chỉ cần nhớ lại thôi là tớ đã thấy buồn nôn rồi. Thứ đó kinh khủng lắm. Không chỉ là tai hay đầu đâu, cảm giác như thể bị ai đó đấm thẳng vào óc mạnh đến mức muốn nôn thấu ruột gan."

"Destruction Fes đã tiêu diệt cả hạm đội hàng không mẫu hạm của chúng ta, nhưng một khẩu pháo plasma bất ổn định chỉ có thể bắn về một hướng và không thể gây sát thương đồng đều lên 100 con tàu cùng lúc. Những cái loa này tạo ra tiếng ồn cực đại ở một tần số được điều chỉnh. Nó gây ra những chấn động siêu nhỏ bên trong mục tiêu và phá hủy chúng giống như một con dao mổ siêu âm vậy. Các điểm hàn yếu nhất trên kim loại bị nung cháy ở cấp độ phân tử, và rồi toàn bộ con tàu sẽ vỡ vụn và chìm xuống."

"Vậy ý anh là Destruction Fes có đến 2 khẩu pháo chính?"

Công chúa hỏi.

Cô sắp phải trực tiếp đối đầu với kẻ thù này, nên đây là vấn đề sống còn đối với cô.

Quenser lộ vẻ băn khoăn.

"Với mức năng lượng đó, tôi không nghĩ nó có thể trực tiếp gây hư hại cho lớp giáp của một Object."

"Phải, chúng ta vẫn còn sống đây thôi."

Heivia bồi thêm.

"Mặc dù chúng ta có thể đã biến thành thịt băm nếu ở gần hơn và không có vật che chắn. Chúng ta sống sót không phải nhờ may mắn, mà là nhờ những con tàu đó đã hứng đòn thay cho chúng ta."

Quenser bác bỏ cái nhìn lạc quan của cậu bạn.

"Nếu có gì đó, tớ cá rằng thứ vũ khí này được dùng để giữ chân đối phương. Giống như cách Spectre Q&A làm nổ tung không khí để ngăn Công chúa di chuyển. Điều đó có nghĩa là, ở cự ly gần, nó đủ sức nhấn chìm cả một hạm đội. Còn đối với con người bằng xương bằng thịt, việc tiếp xúc với nó không khác gì bị ném vào một chiếc máy xay thịt người khổng lồ."

"Một sự kết hợp nguy hiểm."

"Đúng vậy đấy, bà cụ non. Nó không chỉ có tốc độ quá nhanh để bắt kịp, mà còn có thêm vũ khí để làm chậm chúng ta lại. Khi khoảng cách về tốc độ trở nên rộng vô tận, Destruction Fes sẽ lẻn vào điểm mù của chúng ta và thong thả khai hỏa pháo chính. Thực chất đây là vấn đề về tốc độ tương đối, nhưng cảm giác sẽ giống như chiến đấu với một kẻ thù có thể thao túng thời gian. Tôi nghi ngờ khả năng thắng được nó trong một cuộc đối đầu trực diện."

Cậu dừng lại một nhịp trước khi thêm vào một từ ‘nhưng’.

Máy chiếu hiển thị tình hình ở nam Đại Tây Dương. Bản đồ nơi chiếc Oceanic Driver đã chìm, vị trí 500 con tàu dân sự đang tụ tập cho lễ hội pháo hoa, Destruction Fes đang trên đường đi thảm sát tiểu thư nhà Vanderbilt cùng vô số người khác, và lực lượng của Vương Quốc Chính Thống cùng Baby Magnum đang nỗ lực can thiệp.

Cậu sinh viên thực tập thu nhận tất cả thông tin đó.

Cậu nhìn qua gương mặt của mọi người và tung ra con xúc xắc của định mệnh.

"Nếu chúng ta bỏ cuộc, 100000 dân thường sẽ chìm trong biển máu và sự hy sinh của Oceanic Driver sẽ trở nên vô nghĩa. Hơn nữa, ngài Frolaytia đã ra lệnh cho chúng ta ngăn chặn điều đó xảy ra. Tôi sẽ tuân lệnh. Tôi không bảo mọi người phải chết ở đây. Tôi bảo mọi người hãy dồn hết từng chút sức lực cần thiết để sống sót. Vậy mọi người tính sao? Dù chỉ là một sợi chỉ mong manh, nhưng chúng ta vẫn còn cơ hội mà Oceanic Driver đã để lại. Phần còn lại phụ thuộc vào mọi người. Mọi người cần quyết định ngay tại đây xem có muốn nghe kế hoạch của tôi hay không."

Không một ai phản đối.

Mười phút sau, dù đã kiệt quệ, những người lính đều tiến về vị trí chiến đấu.

Phần 2

Đúng như tẹn gọi của nó, một con tàu thân đôi là một con tàu có hai thân song song.

Chiếc Rose & Lily được cấu thành từ hai tàu du lịch dài tới 400m. Chúng được xếp cạnh nhau với một vài lối đi kết nối ở giữa. Con tàu được thiết kế khổng lồ như vậy để tối đa hóa không gian lưu trữ và diện tích mặt boong, dù điều này làm tăng lực cản của sóng và nước, đồng thời làm giảm hiệu suất nhiên liệu.

Một bên thân tàu mang gia huy của tộc Winchell, bên còn lại mang gia huy của tộc Vanderbilt. Dựa trên một truyền thuyết nào đó, một thanh kiếm duy nhất được cắm ngay giữa lối đi trung tâm kết nối hai thân tàu.

Có nhiều điều để nói về nguồn gốc của nó, nhưng lúc này, chẳng điều gì quan trọng nữa.

Nhân vật chính của lễ hội pháo hoa Celestial Flowers không phải là con tàu lưu trú đó. Thay vào đó, đó là vô số con tàu của các nghệ nhân pháo hoa đang dàn trải xung quanh chiếc tàu du lịch.

Bản chất sự kiện này phần lớn là trò giải trí cho giới quý tộc giàu có.

Nó cũng giống như việc các quốc gia chi những khoản tiền khổng lồ để thám hiểm mặt trăng hay đại dương sâu thẳm ở thời đại trước.

"Chúng tôi có công nghệ để làm việc này."

"Chúng tôi giàu có như thế đấy."

"Chúng tôi dư dả, không như lũ còn lại các người."

Bằng cách ngầm khẳng định những điều đó, họ có thể xây dựng một chiến lược dài hạn sai lầm chống lại kẻ thù ngoại bang. Bằng cách tiêu tốn ngân sách một cách vô tội vạ, họ có thể gián tiếp hành hạ kẻ thù mà không cần bắn một viên đạn hay vỏ pháo nào. Theo cách đó, đây cũng là một kiểu chiến tranh.

Tất nhiên, đó chẳng qua chỉ là những cái cớ.

Giới quý tộc yêu rượu vang hơn nước và thèm khát những con chip sòng bài hơn là thịt rẻ tiền, vì vậy, họ sẽ chẳng đời nào bắt đầu bất kỳ sự hy sinh bản thân bủn xỉn nào, ngay cả khi thế giới có bị hủy diệt vào ngày mai. Họ có thể ném vài mẩu bánh mì thừa cho một tổ chức từ thiện, nhưng họ sẽ không bao giờ cho phép khối tài sản khổng lồ của mình bị tước đoạt nhân danh ‘công lý’ hay ‘sự kiềm chế’. Họ sẵn sàng đổ bao nhiêu công sức và tranh luận chỉ để cho phép bản thân tiếp tục cuộc sống hưởng lạc.

500 con tàu đã tụ tập quanh chiếc Rose & Lily cho lễ hội pháo hoa Celestial Flowers, nhưng dư luận đã được định hướng qua nhiều tầng lớp để lễ hội xa hoa này không chọc giận dân thường.

Trên boong mạn trái của tàu Rose & Lily, phía có khắc hình hoa hồng, tiểu thư nhà Vanderbilt thở dài và tựa lưng vào lan can nhìn xuống vùng biển tối tăm.

Bình thường, hơn 10000 quả pháo hoa và màn cực quang nhân tạo sẽ trang trí bầu trời, trong khi lượng thức ăn quá lớn để có thể ăn hết được bày ra, và một nghệ sĩ vĩ cầm đẳng cấp thế giới sẽ đệm nhạc cho một điệu nhảy thanh lịch.

Nhưng kế hoạch đó đã bị hủy bỏ, nên cả bầu trời và mặt biển đều tối mịt.

Các quý tộc trong những bộ váy và vest đang lầm bầm với nhau mà tập trung cao độ vào sự an toàn của bản thân. Họ không chỉ không còn thấy Oceanic Driver vốn được cử đến để bảo vệ mình, mà những mẩu thông tin rời rạc còn cho thấy một chiếc Object không xác định đang lao thẳng về phía họ.

"Nghe nói nó có liên quan đến cuộc xung đột giữa hai gia tộc Winchell và Vanderbilt."

"Vậy thì liên quan gì đến chúng ta? T-tôi biết rồi. Tôi không có ý gì đâu, nhưng bây giờ yêu cầu một chiếc trực thăng có quá muộn không? Phải đấy, chẳng phải sẽ rất tuyệt nếu được bay giữa làn pháo hoa và cực quang sao?"

"Đừng có ngu ngốc. Nếu đó thực sự là một Object, laser phòng không của nó sẽ xé xác chúng ta thành từng mảnh. Và với khoảng cách xa đất liền thế này thì khó lòng mà bay tới nơi được."

Vị tiểu thư trẻ có thể cảm thấy nhiều ánh mắt đang liếc nhìn về phía mình trong bóng tối.

(Thật hớ hênh. Đây là thời đại của chiến tranh, nên chẳng ai biết được mạng sống của mình sẽ bị nhắm đến vào lúc nào ngay khi vừa bước chân ra khỏi một quốc gia an toàn. Thậm chí, ở trong một quốc gia an toàn cũng chẳng đảm bảo được điều gì. Vậy mà họ vẫn hoàn toàn tin rằng chỉ riêng mình là được bảo vệ.)

Khi họ rời bỏ quốc gia an toàn bất chấp nguy hiểm, liệu có phải họ đang liên lạc với những người từ một cường quốc khác để phá bỏ định kiến của cả hai bên, nhằm đạt được một sự thấu hiểu chung thực sự có thể ngăn chặn chiến tranh mà không cần sức mạnh quân sự?

Hay đó chỉ đơn thuần là một màn kịch rỗng tuếch không hề có khuôn khổ đó?

Dường như những nhân vật VIP tụ tập trên tàu Rose & Lily không biết cách phân biệt sự khác nhau đó.

"Chúng ta không bao giờ được để chuyện này xảy ra, nhưng... giả sử nhé. Chỉ là giả sử thôi, để chúng ta yên tâm chút thôi... chiếc Object thế hệ 2 của nhà Winchell đó mạnh đến mức nào? Nếu nó đang điên cuồng tàn phá, ai có thể ngăn nó lại?"

"Tại sao chuyện này lại xảy ra? Đây không nằm trong kế hoạch. Mình đã được hứa hẹn về sự an toàn tuyệt đối mà..."

"Gia tộc mình sẽ không bao giờ lụi bại! Các tài liệu cổ cho thấy dòng tộc mình đã tồn tại từ 500 năm trước!"

"Nhưng chỉ vì hôm qua mọi thứ vẫn ổn không có nghĩa là ngày mai nó không thể sụp đổ, đúng không? A... a ha... a ha ha ha ha..."

Áp lực ngày một tăng dần.

Họ đã mất đi nanh vuốt, đã trở nên béo tốt và tròn trịa, nhưng khi nói đến sự an toàn của chính mình, những quý tộc này có thể ngoan cố hơn cả lũ sói tham lam. Họ sẽ không bao giờ nói thẳng ra, nhưng thông qua những gợi ý, ẩn dụ khác nhau và với sự giúp đỡ của các thư ký bên cạnh, họ đang truyền tai nhau những điều sau.

"Chuyện này bắt nguồn từ mâu thuẫn lịch sử giữa hai gia tộc đó, tại sao chúng ta lại phải bị kẹt giữa làn đạn?"

"Tôi chỉ quan tâm đến sự sống còn của gia đình mình, và về khía cạnh đó thì tôi là người không thể thiếu."

"Con bé nhà Winchell sẽ hài lòng nếu chúng ta dâng nộp Vanderbilt cho nó như một vật tế thần."

"Nghĩa là chúng ta có thể làm gì đó ở đây."

"Nếu chúng ta trói vị tiểu thư đó lại và giao cho con sư tử cái điên cuồng kia, chúng ta có thể cho cô ta thấy rằng mình không có ý định đối đầu."

Nếu những quý tộc khó ưa đó là những người duy nhất tại lễ hội pháo hoa, cô đã bỏ mặc họ từ lâu rồi. Nhưng không may, còn có rất nhiều dân thường vô tội khác. Cô sẽ trằn trọc không yên nếu bỏ mặc những bậc cha mẹ đã chắt bóp từng đồng lương ít ỏi và kỳ nghỉ để đưa gia đình đi chơi, hay những cặp đôi đã bí mật mua nhẫn cho dịp này.

"Nào, bắt đầu thôi."

Tiểu thư nhà Vanderbilt rời lưng khỏi lan can boong tàu. Cô cầm lấy một ly sâm panh không cồn từ chiếc khay của một cô hầu gái mặc váy dài vừa đi ngang qua rồi thản nhiên bước đi trong bóng tối khi đang nhâm nhi nó. Các quý tộc còn mải mê tập luyện những tư thế trông có vẻ thông thái để suy nghĩ, nên họ dạt ra nhường đường cho cô mà không nói một lời.

Dù sao thì cũng chỉ là tạm thời thôi. Một khi cán cân tình hình nghiêng đi quá xa, những quý ông và quý bà đó sẽ khống chế cô với những ánh nhìn còn thô tục hơn cả những kẻ côn đồ ở khu ổ chuột.

Có lẽ để thể hiện dấu hiệu trung lập trong bầu không khí căng thẳng, một thành viên dũng cảm thuộc thủy thủ đoàn dân sự đã lên tiếng với cô khi đang lau cánh cửa kính dẫn vào bên trong tàu.

"Thưa tiểu thư, cô đang đi đâu vậy?"

"Thật không may, dường như vẫn còn việc tôi phải làm."

Những thanh niên trung thành như vậy chính là báu vật của Vương Quốc Chính Thống. Với tư cách là một quý tộc, cô không thể để họ bị giết một cách vô ích.

Cô để lại chiếc ly rỗng cho anh ta rồi bước vào trong tàu.

Azureyfear Winchell đứng sau cuộc tấn công này. Mục tiêu của cô ta chắc chắn là sự hủy diệt của gia tộc Vanderbilt và cái chết của vị tiểu thư này như một biểu tượng để phô diễn với thế giới. Nhưng liệu Azureyfear có thực sự tự mình thực hiện được một kế hoạch vĩ đại như vậy? Và cô ta thực sự có thể giữ bí mật lâu đến thế sao?

Có khả năng điều gì đó vẫn còn đang bị che giấu.

Có ai đó đã giúp đỡ Azureyfear để trục lợi theo cách nào đó.

Và Đóa Huệ Trắng của nhà Vanderbilt đã nghe thấy ai đó nói một điều gì đó đầy tò mò.

Sự thật có lẽ đang ở gần một cách đáng ngạc nhiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!