Heacy Object

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

(Đang ra)

Tôi có thể nghe thấy mọi suy nghĩ của bạn

유4

Tôi chỉ đơn giản là nhạy bén hơn họ thôi.

2 0

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

(Đang ra)

Nữ phản diện đáng yêu của tôi

Snei

Dù là ác nữ hay không, cậu cũng sẽ đảm bảo rằng nàng có được một cái kết hạnh phúc

4 1

Mộng Điệp Trang Sinh

(Đang ra)

Mộng Điệp Trang Sinh

Cao Ngọa Bắc

Từ nhỏ đến lớn, Trang Tử Ngang luôn là con nhà người ta trong mắt mọi người, năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh ba tốt, thi cử luôn đứng nhất. Thế nhưng, vì cha mẹ ly hôn, người cha lại lập gia đình

21 1

Vol 11 - Chương 3: Lịch sử của người này hay kẻ nọ - Cuộc nội chiến tại nam Đại Tây Dương về vấn đề thừa kế (Phần 3-4-5-6)

Chương 3: Lịch sử của người này hay kẻ nọ - Cuộc nội chiến tại nam Đại Tây Dương về vấn đề thừa kế (Phần 3-4-5-6)

Phần 3

Bầu trời đầy sao bao phủ lên vùng biển tối tăm của nam Đại Tây Dương.

Quenser, Heivia và những người khác đang hối hả chạy ngược xuôi bên trong chiếc hàng không mẫu hạm màu xám. Các binh sĩ đều đang kéo ra những chiếc thuyền cao su gắn động cơ được biến hình từ các xe Armadillo. Họ dừng lại trên boong tàu và Heivia phóng tầm mắt về phía chân trời.

"Tớ đã có thể nhìn thấy ánh đèn từ những con tàu đó rồi. Những người trên con tàu du lịch kia đang chuẩn bị ghé thăm khu vườn của tử thần đấy."

"..."

"Này, Quenser."

Khi gã ngốc còn lại không trả lời, Heivia liền cất tiếng hỏi. Dù là một tên ngốc, Quenser lúc này lại đang mang một vẻ mặt đầy suy tư.

"Có phải kiếp trước tớ đã làm gì sai trái không nhỉ?"

"Cái gì cơ?"

"Chỉ là... ừm... tớ không biết phải nói thế nào nữa! Đầu tiên là cô nàng Áo Đen tên Meena, và giờ là cô em gái nóng bỏng Azureyfear. Tại sao!? Tại sao mọi cô gái tớ tán tỉnh cuối cùng đều mọc ra một cái đuôi ác quỷ từ cái mông dễ thương của mình thế hả!? Tớ sợ lắm rồi! Giờ tớ chẳng còn hy vọng gì vào tình yêu nữa! Tớ sẽ trở nên sợ yêu mất thôi!"

"Đúng là gu thẩm mỹ tồi tệ. Đừng nói với tớ là cậu thực sự có ý đồ với con quái vật Azureyfear đó nhé. Eo ơi, mới nghĩ đến đã thấy nổi da gà rồi."

"Tất nhiên là có chứ! Cô ấy đã đi loanh quanh trong bộ bikini và thậm chí còn hôn lên má tớ cơ mà! Phải, tớ thừa nhận cô ấy rất khả nghi! Nhưng tớ đã nghĩ phải có uẩn khúc gì đó đằng sau chứ! Tại sao lại chẳng có cú lội ngược dòng nào thế này!? Ngu, ngu, ngu quá đi!"

Giữa cuộc trò chuyện vô vọng đó, Heivia gõ vào đầu Quenser một cái. Cậu sinh viên bắt đầu càm ràm, nhưng rồi cậu nhận ra một điều.

Công chúa đang bước tới, xung quanh là vài lính bảo trì. Cô đang trên đường lên chiếc Baby Magnum sau khi nó được bảo trì cấp tốc.

Họ thậm chí không cần phải nói lời nào.

Khi Quenser và Công chúa đi lướt qua nhau, họ giơ tay ra và đập tay một cái thật mạnh.

Họ đang dồn sự tập trung vào trận chiến sắp tới, dù có phải ép bản thân mình đi chăng nữa.

"Ôi, chết tiệt. Mọi chuyện đã bắt đầu rồi, tớ đoán chúng ta buộc phải làm thôi."

"Phải. Và nếu thi thoảng tớ không thể hiện chút gì đó trước mặt vị hôn thê của mình, cô ấy sẽ mất hứng thú với tớ mất. Hãy thổi bay chiếc Destruction Fes điều khiển từ xa đó như một quả pháo hoa lớn nhất thế giới nào."

"Và sau khi xong việc, sẽ đến lúc dành cho Azureyfear một hình phạt thật nóng bỏng!"

"Cậu vẫn còn lảm nhảm về chuyện đó à? Đáng sợ thật đấy!"

"Cậu có bạn gái ở đằng kia rồi, còn đây là động lực duy nhất mà tớ có ở đây đấy!"

Quenser và Heivia cùng các binh sĩ khác ném thuyền cao su xuống biển đêm rồi nhảy xuống từ boong tàu cất cánh. Sau khi khởi động khối động cơ lớn, những chiếc thuyền tản ra các hướng khác nhau thay vì tụ lại thành một nhóm duy nhất.

Lý do cho việc này rất đơn giản.

Frolaytia nói với họ qua bộ đàm.

"Chúng ta không thể dùng cờ trắng ở đây, và Destruction Fes đang nắm giữ lợi thế áp đảo. Nghe này, chúng ta chỉ có thể tung con xúc xắc tử thần để xem ai là người phải đi trước. Ngay cả khi đó có là những người trong chúng tôi trên soái hạm này, các cậu vẫn phải tiếp tục tiến lên. Đừng để chúng kết thúc chuyện này trong khi các cậu chỉ biết ngồi yên một chỗ!"

Ngoài khẩu pháo plasma bất ổn định, Destruction Fes còn có thể phát ra âm thanh tần số siêu cao từ các cụm loa giống như lông đuôi công. Ở cự ly gần, nó có thể phá hủy cả một hạm đội hoặc làm tê liệt một Object của kẻ thù.

Đối với những người ngồi trên thuyền cao su không che chắn, đó là một bản án tử hình. Tuy nhiên, nguy cơ bị xé xác vẫn tồn tại ngay cả khi ở bên trong một tàu chiến thép.

Họ không biết ai sẽ chết trước, nên không thể để toàn bộ tiểu đoàn bị quét sạch cùng một lúc. Điều này giống như việc đào một loạt các hào nhỏ và trốn vào đó để không bị một quả bom duy nhất quét sạch tất cả. Sẽ không có oán hận gì dù quả bom đó có rơi trúng ai đi chăng nữa. Đó là lựa chọn duy nhất mà họ có.

"Cách khích lệ tinh thần kiểu quái gì vậy không biết. Chuyện gì đã xảy ra với cái gọi là ‘chiến tranh sạch’ rồi?"

"..."

"Gì vậy Heivia? Giờ mà im lặng thì cũng chẳng lừa được ai tin rằng cậu là một người trí thức đâu."

"Tại sao Destruction Fes... không, tại sao Azureyfear không kết liễu chuyện này ngay lập tức? Tốc độ trung bình của một Object là 500 km/giờ và nó là thế hệ 2 với điểm mạnh nhất là tính cơ động siêu tốc. Lẽ ra cuộc tấn công phải bắt đầu trước cả khi hạm đội chắp vá bằng bìa cứng của chúng ta xuất hiện chứ."

"Bởi vì cô ấy thực sự muốn hiệp sĩ Quenser này ngăn cô ấy lại chứ sao! Hê. Những cô nàng hư hỏng luôn nhìn tớ bằng ánh mắt đầy tổn thương như thế mà!"

"Cậu có cố gắng thế nào đi nữa thì cũng không thể biến cái sản phẩm lỗi đó thành một cô bé dễ thương được đâu!"

"Thế thì làm sao tớ biết được? Tớ không biết quý tộc nghĩ gì. Có lẽ cô ta muốn tự tay kết liễu kẻ thù truyền kiếp của mình. Có lẽ cô ta nghĩ sẽ làm hỏng ‘huyền thoại’ nếu Công chúa xuất hiện và một trong những mảnh đạn lạc của cô ấy vô tình đánh chìm chiếc Rose & Lily chăng."

"Hoặc... cô ta chỉ muốn giết vị hôn thê của tớ ngay trước mắt tớ."

Heivia gợi ý với vẻ mặt cay đắng.

Đúng lúc đó, tiếng nhiễu sóng chạy qua bộ đàm của hai tên ngốc. Ai đó không rõ quyền hạn đang gửi một đường truyền qua kênh mở.

"Hê hê hê..."

Đó là một điệu cười quý tộc nghe như tiếng viên kẹo lăn trên lưỡi, nhưng nó cũng chứa đựng sự tàn bạo vô tận.

"Azureyfear!"

"Chào anh trai, anh khỏe không? Anh định đi đâu vậy? Phải chăng là một nỗ lực tuyệt vọng để cứu con khốn nhà Vanderbilt mà em đã tạm cho sống đến lúc này?"

"..."

Quenser nhìn vào bộ đàm của mình, cậu chuẩn bị gửi một tín hiệu nhất định cho Công chúa trong chiếc Baby Magnum và Frolaytia trên chiếc hàng không mẫu hạm nhỏ.

Nhưng...

"Vô ích thôi. Không ai có thể bắt được tôi. Trên thực tế, tung tích của chính Azureyfear Winchell này chẳng có ý nghĩa gì đối với Destruction Fes. Ngay cả khi Azureyfear Winchell bị bắt làm tù binh hay bị giết, 10000 nhân viên điều hành, các tàu ngầm tàng hình rải rác khắp các đại dương trên thế giới và các vệ tinh trên quỹ đạo vẫn sẽ tiếp tục cuộc chiến. Mà tôi cũng chẳng kỳ vọng các người có thể săn đuổi được tôi đâu."

"Cô nghĩ mình là ai chứ? Cô tưởng cái đặc quyền quý tộc của mình là kho dự trữ vô tận à?"

"A ha ha ha! Anh trai à, anh mới là người phải gánh vác trách nhiệm và nghĩa vụ của nhà Winchell. Em chỉ đang thay anh trả món nợ mà anh đã trốn tránh thôi. Nhưng đừng cảm thấy tồi tệ. Dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà."

Winchell và Vanderbilt.

Chiến tranh và hòa bình.

Đâu là hiện thực và đâu là ảo tưởng ở cả hai phía?

Ít nhất thì có vẻ Azureyfear muốn khai sáng cho Heivia. Và để làm được điều đó, cô ta muốn giết chóc ngay trước mắt cậu.

Heivia nghiến răng ken két, đúng lúc đó, một báo cáo từ Công chúa truyền đến.

"Destruction Fes đang tiếp cận từ hướng tây nam, cách vị trí của tôi 13km. Khi nó vào tầm 10km, tôi sẽ khai hỏa."

"Cái gì? Chẳng phải đó là khu vực Oceanic Driver bị đánh chìm sao?"

Quenser nắm bắt ý nghĩa của thông tin này nhanh hơn bất cứ ai.

"Hừm. Cô cứ diễn vai thánh thần, nhưng hóa ra cô cũng chẳng toàn năng đến thế."

"Tên thường dân kia, tôi sở hữu một tâm hồn bao dung và nhân từ, nhưng cậu không được phép xen vào cuộc trò chuyện giữa những quý tộc. Hãy biết thân biết phận đi."

Cậu sinh viên phớt lờ cô ta và tiếp tục.

Cậu đang bày tỏ suy nghĩ của mình, thứ mà mọi người đều có quyền bình đẳng như nhau.

"Đừng có tự mãn thế khi mà chính cô cũng đang sợ bị đánh vỡ mông. Oceanic Driver là một Object thế hệ 2 sở hữu nhiều tụ điện khổng lồ bên cạnh lò phản ứng thông thường. Điều đó cho phép nó bắn tia laser liên tục không kẽ hở, nhưng ngay cả khi đã bị chìm, nó vẫn có thể có một chương trình kích hoạt một đòn tấn công từ cõi chết bằng cách sử dụng nguồn năng lượng khổng lồ còn sót lại trong các tụ điện. Cô đã tốn thời gian để chậm chạp xác nhận rằng chuyện đó không xảy ra. Cô sợ bị đánh úp chứ gì!"

Quenser đoán rằng Oceanic Driver thực tế không thể làm vậy. Dù các tụ điện và máy biến áp có mạnh đến đâu, chúng cũng không thể thay thế cho lò phản ứng. Nhưng phe của Azureyfear đã lo sợ rủi ro đó. Họ đã sợ hãi kẻ thù đáng gờm ấy.

Oceanic Driver đã làm được nhiều hơn là chỉ chiến đấu đến chết.

Ngay cả sau khi gục ngã, nó vẫn trao cho những người còn lại cơ hội mà họ cần.

Con tàu Rose & Lily và 500 con tàu khác vẫn nguyên vẹn dù Destruction Fes mạnh mẽ đến tuyệt vọng đã ở rất gần, đó chắc chắn là nhờ thời gian mà Oceanic Driver đã đánh đổi bằng máu. Người bảo vệ Saint Helena đã hoàn thành nghĩa vụ và sứ mệnh của mình.

Làm sao họ có thể để sự hy sinh đó trở nên vô ích?

"Đừng để cô ta làm lung lạc, Heivia. Thứ đó không hoàn hảo đâu. Chúng cũng biết sợ hãi và cũng phải bày ra các biện pháp đối phó như thường thôi! Nó cũng chỉ là một chiếc Object bình thường! Đồng đội của chúng ta đã chứng minh điều đó. Việc của chúng ta là lấp đầy khoảng cách giữa lý tưởng và thực tế!"

Sau khi nói vậy với gã bạn tồi, Quenser hét lớn vào bộ đàm.

"Ngài Frolaytia, làm ơn hãy bắt đầu đi! Đây chính là vạch xuất phát! Chúng ta vẫn có thể kết thúc chuyện này mà không có thêm sự hy sinh nào!"

Một cỗ máy khổng lồ lướt qua những chiếc thuyền cao su.

Đó là Baby Magnum của Công chúa.

Bóng hình to lớn như ngọn núi của Destruction Fes quay về phía họ trong bóng tối. Các cụm vũ khí âm thanh giống như lông đuôi công xòe rộng ra.

Một tiếng động như sấm rền vang lên không dứt.

Nó đâm thấu vào màng nhĩ, nhưng ở khoảng cách này Quenser và những người khác vẫn chưa bị đánh gục. Tuy nhiên, sức mạnh của vũ khí âm thanh sẽ tăng lên khi họ càng tiến gần nguồn phát. Họ có thể thấy tốc độ của Baby Magnum đang giảm dần, như thể nó đang bị vùi dập bởi một trận cuồng phong hay một áp lực vô hình.

"Khốn kiếp! Thứ này nguy hiểm quá!"

"Tất cả những con sóng này là do mặt biển bị rung chấn sao? Khốn kiếp! Nếu không chú ý, chúng ta sẽ bị hất văng khỏi thuyền mất!"

"Hì hì hì hì. Hệ thống Orchestra đang vận hành rất tốt. 10000 con sói giờ đây sẽ xâu xé một Elite đơn độc."

"Giờ thì cô thực sự làm tôi nổi cáu rồi đấy. Để tôi cho cô thấy thế nào mới gọi là điều khiển Object thực thụ."

Trong một trận chiến thông thường, Destruction Fes vốn dĩ chẳng cần bận tâm đến đối thủ. Nó không có người lái, nghĩa là nó có thể phớt lờ các giới hạn về gia tốc quán tính đang trói buộc một Object có người lái. Các động cơ đẩy gắn bên cạnh những cái chân giống côn trùng mang lại tốc độ và khả năng đảo hướng áp đảo, trong khi ‘bức tường’ vũ khí âm thanh giữ chặt kẻ thù không cho nhúc nhích. Tốc độ tương đối giữa hai bên giãn ra đến mức chí mạng, khiến nó mang lại cảm giác như thể đang kiểm soát được cả thời gian. Destruction Fes sẽ thong thả lượn vòng ra điểm mù của các họng pháo trên Baby Magnum và đơn phương nện đối thủ cho đến chết.

"Hê hê hê. Hê hê hê. A ha ha ha ha ha ha!"

Azureyfear chắc hẳn cũng đang mộng tưởng về viễn cảnh hủy diệt đó, bởi tiếng cười của cô ta vang vọng khắp toàn quân qua bộ đàm.

Nhưng cô đã lầm. Quenser lại đang nghĩ đến một viễn cảnh khác.

"Nghĩ kỹ thì chuyện này có vẻ lạ."

Cậu nhìn chằm chằm vào nữ thần chiến thắng đó từ chiếc thuyền cao su.

"Thứ vũ khí âm thanh đó sử dụng vô số loa để tạo ra một bức tường tiếng ồn làm rung động mục tiêu, lắc mạnh và xé toạc các phân tử, khiến nó nổ tung tại những điểm yếu nhất như các mối hàn. Nhưng các Object di chuyển với tốc độ trung bình hơn 500 km/giờ. Với Destruction Fes thì còn nhanh hơn thế vì tính cơ động siêu tốc là điểm ăn tiền của nó. Trong trường hợp đó, cô ta không thể phớt lờ cách âm thanh vận hành. Ngay cả khi cô ta đang phát ra bước sóng tối ưu, bước sóng đó vẫn có thể bị kéo giãn hoặc nén lại tùy theo tình huống."

"Ý cậu là hiệu ứng Doppler?"

Heivia hỏi.

"Nghĩa là loa của Destruction Fes phải phát ra một bước sóng đã tính đến sự biến dạng do hiệu ứng Doppler gây ra. Nó phải đọc chính xác vị trí tương đối và tốc độ của mục tiêu. Nó phải thực hiện bước kiểm tra và hiệu chỉnh ban đầu đó trước khi phát ra âm thanh, và tất nhiên, việc đó phải được thực hiện bằng thứ gì đó nhanh hơn âm thanh."

Quenser vung chiếc bộ đàm trong tay.

"Cụ thể là sóng điện từ. Tớ chắc chắn cậu có thể đoán ra từ thuật ngữ ‘ra-đa Doppler’, bước sóng điện từ cũng không thoát khỏi hiệu ứng Doppler. Và dù bước sóng khác nhau, ánh sáng và sóng điện từ về cơ bản là cùng một thứ. Đầu tiên, nó phát ra sóng vi ba ra mọi hướng để xem chúng bị biến dạng thế nào giữa nó và mục tiêu. Sau đó, nó dùng dữ liệu đó để tính toán các hiệu chỉnh cần thiết cho vũ khí âm thanh và gửi đi dạng sóng đã được sửa đổi ở âm lượng cao… Nói cách khác, việc hạn chế những đợt sóng vi ba ban đầu đó sẽ gần như bẻ gãy nanh vuốt của vũ khí âm thanh."

Vậy nên…

"Một vũ khí âm thanh tạo ra bức tường áp lực có thể dừng cả một Object nghe thì có vẻ ghê gớm đấy, nhưng nếu xét đến bản chất của sóng điện từ, nó không phải là mối đe dọa lớn đến thế."

Dĩ nhiên, chỉ đơn thuần dùng nhiễu sóng sẽ không có tác dụng chỉ vì nó sử dụng ra-đa. Đó là một Object, bản thân nó là một pháo đàikhổng lồ. Nó có thể cưỡng ép tín hiệu đi xuyên qua các loại nhiễu thông thường.

Nhưng điều đó chỉ có nghĩa là họ phải nghĩ đến thứ gì đó lớn hơn.

Quenser búng tay và chỉ thẳng lên bầu trời đầy sao.

"Lễ hội pháo hoa Celestial Flowers tình cờ lại có một sự kiện rất thú vị! Sự kết hợp giữa pháo hoa và cực quang nhân tạo được tạo ra với sự giúp đỡ của một trạm vũ trụ!"

Phần 4

Trạm vũ trụ dân sự lớp Venus được đặt tên là Princess Nikolaschka.

Nó thuộc về Tổ chức Sử dụng Không gian vì Mục đích Hòa bình của Vương Quốc Chính Thống.

Lúc này là 20:30 giờ GMT, và trạm vũ trụ đang ở phân khu I-9 phía trên nam Đại Tây Dương.

Một hành tinh xanh khổng lồ hiện ra bên dưới và dải bóng tối vô tận trải dài phía trên. Các phương hướng, bao gồm cả trên và dưới vốn chẳng có ý nghĩa gì ngoài không gian, nhưng vì sinh ra trên Trái Đất, phi hành gia tên Marcus vẫn thấy đó là một cảnh tượng lạ lùng và chóng mặt.

Những người trên trạm vũ trụ gọi nó là ‘Bể Cá’ bởi nó có các khoang thí nghiệm và các tấm pin mặt trời được lắp đặt vuông góc quanh một trục chính hình trụ dày. Một vài cơ sở khác cũng được gắn tương tự vào các trục phụ phân nhánh, nên nhìn tổng thể, nó giống như một cái bể cá của dân câu được làm từ nhiều khung gỗ hình chữ nhật nối lại với nhau. Những khung phụ đó kéo dài từ trục chính theo các khoảng cách 120 độ.

Khoác trên mình những bộ đồ du hành và được gắn chặt bởi dây cứu sinh, các phi hành gia đang bám vào lớp vỏ ngoài của trạm, họ làm việc miệt mài mà chẳng có lấy cơ hội để quẹt đi những giọt mồ hôi trên trán.

Họ đang xử lý một khẩu railgun kỳ lạ mà họ gọi là Debris Homer. Thay vì là một vũ khí quân sự thô lỗ chuyên bắn đạn, nòng pháo của nó mở rộng và phóng ra một trường lực để đẩy các mảnh rác ra xa mà không cần chạm vào chúng. Đó là một thiết bị an toàn dùng để chống lại các mảnh vỡ lao đến như bão cát với vận tốc vài ki-lô-mét mỗi giây.

"Marcus gọi trung tâm điều khiển. Việc thay thế ổ cắm đã hoàn tất. Một công việc hoàn hảo. Trạm vũ trụ hòa bình này vừa bị biến thành một cơ sở quân sự. Thành thật mà nói, lúc này tôi chỉ muốn bẻ gãy tay mình đi cho xong."

"Lũ khốn đó đều điên cả rồi. Chúng không biết đây là trạm dân sự sao? Tôi ghét mùi thuốc súng. Tôi đã cất công lên tận đây để trả lời câu hỏi của bọn trẻ qua đường truyền vệ tinh trong khi phóng máy bay giấy cơ mà! Khi còn nhỏ, tôi thích xem những chương trình đó khi trông em trai, nhưng giờ tôi cảm thấy mình đã phá hỏng tất cả rồi!"

"Thôi đi Robin. Phát triển không gian từ trước đến nay luôn là một cuộc chiến ủy nhiệm. Chúng ta phải làm những công việc bẩn thỉu này khi bọn trẻ không nhìn thấy."

Tiếng đếm ngược từ trung tâm điều khiển bắt đầu, nên họ dừng việc tán gẫu. Họ dựa vào dây cứu sinh để di chuyển dọc theo bề mặt trạm và tiến về khu vực an toàn.

Trong thế giới không âm thanh ấy, một dòng chảy vô hình của gió mặt trời đã bị bẻ cong và bắn thẳng về phía Trái Đất.

Nhưng bầu khí quyển của Trái Đất rất hiệu quả. Nó bảo vệ sự sống bên dưới khỏi mối đe dọa từ tia cực tím, bức xạ, nhiệt độ, các thiên thạch, và nhiều thứ khác. Hầu hết gió mặt trời bị bẻ cong đã bị chặn lại bởi tầng điện ly. Những vệt sáng mờ ảo màu đỏ, xanh lá và tím nhảy múa trên một phần của hành tinh xanh.

Robin lên tiếng khi nhìn thấy ánh sáng lan tỏa như một thực thể amip.

"Cực quang nhân tạo hả?"

"Đó không phải là màn trình diễn chính đâu, Robin."

Cực quang xảy ra khi gió mặt trời, một lượng lớn plasma phóng ra từ mặt trời va chạm với từ quyển bao quanh Trái Đất và tập trung tại Bắc Cực hoặc Nam Cực. Khi tiếp xúc với từ quyển, gió mặt trời bị phân tách thành các electron và proton, và các hạt đó phản ứng với tầng điện ly để tạo ra ánh sáng.

Và một vài tác động phụ của cực quang đã được ghi nhận. Một trong số đó chính là thứ đang được quan tâm ở đây.

"Mất tín hiệu điện từ ở các vùng cực."

Robin có lẽ đang khao khát cơ hội được dẫn dắt một chương trình giáo dục trẻ em, vì anh ta bắt đầu giải thích.

"Các liên lạc tần số cực cao và liên lạc sóng vi ba sẽ ‘biến mất’ trong khu vực bị ảnh hưởng. Mặc dù đây có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử, nó nhắm thẳng vào một máy phát ra-đa cấp độ Object."

Phần 5

Ngay khi Destruction Fes chuẩn bị tấn công, nó dường như khựng lại một chút.

Vũ khí âm thanh của nó đã bị ngắt quãng.

Thay vào đó, mặt biển đêm trở nên tĩnh lặng đến mức dường như làm đau màng nhĩ của hai gã ngốc.

"Rẹtttt! Rẹttttttttttt! Cạch!"

Bộ đàm của họ đã chết ngóm.

Họ không còn nghe thấy tiếng của Công chúa hay Azureyfear nữa.

"Cái gì? Nếu liên lạc bị cắt đứt, có nghĩa là hệ thống điều khiển từ xa của nó cũng đi tong rồi sao!?"

"Không đơn giản thế đâu. Tớ chắc chắn nó có nhiều hệ thống dự phòng như laser để bù đắp cho chuyện này. Nhưng ít nhất thì nó cũng đã có hiệu quả!"

Destruction Fes tiếp tục di chuyển một lúc sau đó, nhưng họ vẫn chưa thôi tung ra những thứ mà phe của Azureyfear không lường trước được.

Baby Magnum của Công chúa lao thẳng về phía trước. Ngay khi vũ khí âm thanh của đối thủ bị cắt đứt, cô dường như được giải phóng khỏi áp lực vô hình hay cơn cuồng phong đang đối mặt. Nó lao đi với tốc độ kinh hồn, như một dải băng cao su bị kéo căng hết mức rồi đột ngột buông ra.

Không. Về mặt kỹ thuật mà nói...

"Nhờ tầng điện ly được kích hoạt, các sóng tần số cực cao và sóng vi ba ‘biến mất’ tại đây. Điều đó ảnh hưởng đến ra-đa Doppler mà nó dùng để xác định hiệu chỉnh bước sóng cần thiết. Sau khi vấp váp như vậy, nó không thể sử dụng bức tường âm thanh được nữa! Ngay cả khi nó phát tán âm thanh ngẫu nhiên, nó cũng không thể duy trì bước sóng hiệu quả nhất!"

Destruction Fes vẫn cực kỳ nhanh, nhưng Baby Magnum đã được tháo bỏ xiềng xích. Nó đã thoát khỏi cái trường tốc độ tương đối vô vọng, nơi mà kẻ thù dường như đang thao túng thời gian.

Công chúa đã có thể cử động.

Cô dường như nhảy vọt về phía trước.

Những luồng sáng chói lòa giao nhau. Cả Baby Magnum và Destruction Fes đều khai hỏa pháo plasma bất ổn định trong khi thực hiện các động tác né tránh sang bên. Họ tất nhiên đã sử dụng đến pháo chính. Cảnh tượng đó giống như màn đấu thương của các kỵ binh.

Công chúa suýt chút nữa đã né được.

Còn chiếc Destruction Fes do phe Azureyfear điều khiển từ xa đã bị xé toạc một phần lông đuôi công ở phía ngoài. Có thể nghe thấy tiếng nó xé gió rít lên khi xoay tròn giữa bầu trời đêm như một tòa tháp kim loại bị văng ra.

Nó rơi về phía con tàu du lịch cách đó vài cây số.

"Này!"

Heivia hét lên từ chiếc thuyền.

"Vẫn tốt hơn là bị pháo chính của thứ đó bắn trúng. Quan trọng hơn là cô ấy đã đánh trúng! Đòn tấn công của Công chúa đã trúng đích! Không còn vũ khí âm thanh làm chậm lại, cô ấy có thể thu hẹp khoảng cách giữa hai bên. Cứ đà này..."

Cậu sinh viên ngưng lại khi một chút tiếng nhiễu chạy qua bộ đàm.

"Quenser, có gì đó không ổn. Việc cậu nghe được giọng tôi đã nói lên điều đó rồi."

"Đợi đã, Công chúa... Tại sao bộ đàm lại hoạt động? Đáng lẽ cực quang nhân tạo phải triệt tiêu tín hiệu chứ!"

"Ra-đa của tôi đã bị hỏng trong một khoảnh khắc, nhưng giờ nó đã hoạt động trở lại. Đối phương chắc chắn cũng vậy."

Quenser và Heivia cùng ngước nhìn lên. Chuyện gì đang xảy ra trên bầu trời đầy sao kia? Nếu không có sự hỗ trợ liên tục từ trạm vũ trụ, Destruction Fes có thể khôi phục lại lối đánh siêu tốc khiến thời gian như ngừng trôi của nó.

Phần 6

Các phi hành gia lúc này còn có những mối lo ngại lớn hơn nhiều.

Marcus và các đồng đội đang phải nghiến răng chịu đựng khi hàng trăm, thậm chí hàng nghìn mảnh vỡ sắc như dao cạo rớt xuống từ bên ngoài trạm vũ trụ.

"Robin!"

"Tôi ổn. Bộ đồ không bị thủng chỗ nào cả. Quan trọng hơn, thứ đó là cái quái gì vậy? Vệ tinh sát thủ à!?"

Vệ tinh diệt vệ tinh đúng như tên gọi của nó.

Đó là loại vệ tinh được phóng lên với mục đích duy nhất là phá hủy các vệ tinh của đối phương. Một số sử dụng laser mạnh hoặc tín hiệu điện từ để làm hỏng cảm biến, một số bắn tên lửa, và một số thì được nạp đầy thuốc nổ để thực hiện một vụ va chạm tự sát. Đây được biết đến là lĩnh vực buồn bã và vô ích nhất của ngành phát triển không gian.

Lần này, đó là một mẫu vệ tinh va chạm. Nó đi vào cùng quỹ đạo với mục tiêu, sử dụng động cơ đẩy hoặc động cơ ion để từ từ tiếp cận, rồi tự kích nổ.

Trong không gian, các vụ nổ không có âm thanh. Không có lực cản không khí, các mảnh vỡ không hề bị chậm lại. Thêm vào đó, một vết cắt hay lỗ thủng nhỏ nhất cũng có thể gây ra hư hỏng chí mạng cho thiết bị hoặc tính mạng con người. Đó là một trận bão cát chết chóc tiếp cận trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Có lẽ chỉ những người ở trên không gian mới thực sự hiểu được điều đó đáng sợ đến nhường nào.

"Chúng đang rải hàng tấn rác ra ngoài này. Việc đó vi phạm các hiệp ước quốc tế."

"Các tấm pin mặt trời trên khoang C và khoang D đã bị phá hủy. Chúng thậm chí còn thổi bay một lỗ trên khoang thí nghiệm."

"Nhưng xét theo tình hình này, tôi không nghĩ đây là một cuộc tấn công bừa bãi. Chúng nhắm vào khẩu pháo chống rác vũ trụ. Khốn kiếp. Tôi đã thấy cắn rứt khi nhắm thiết bị an toàn đó về phía Trái Đất rồi mà."

Hết vụ nổ này đến vụ nổ khác xé toạc khung sườn của Bể Cá. Trục chính vẫn chưa hề hấn gì, nên toàn bộ trạm không bị tan rã và không gian sống của họ vẫn an toàn. Tuy nhiên, hư hại ở các phần lộ ra ngoài là rất nặng. Khẩu raildun và một vài tấm pin mặt trời đã bị hỏng và biến dạng.

Họ không còn có thể hỗ trợ những người dưới mặt đất được nữa.

Tuy nhiên, họ không nghĩ kẻ thù sẽ rút lui. Trạm có sẵn các phụ tùng thay thế bên trong, nên việc tiêu diệt trạm và thảm sát phi hành đoàn sẽ là phương pháp nhanh nhất để dập tắt mọi khả năng sửa chữa và tái sử dụng khẩu pháo ray.

"Chúng đến kìa."

Marcus lẩm bẩm.

Những bóng người trong bộ đồ không gian lạ lẫm xuất hiện rải rác. Có lẽ họ đã bám vào thân vệ tinh trong suốt hành trình bay. Họ cầm súng trường. Vì ngón tay của bộ đồ không gian không thể xỏ vừa, nên vòng bảo vệ cò súng đã bị cắt bỏ.

Các phi hành gia không hề hay biết, nhưng đó là người của phe Azureyfear, những kẻ đang điều khiển chiếc Destruction Fes thông qua mạng lưới dữ liệu toàn cầu sử dụng một lượng lớn tàu ngầm tàng hình và vệ tinh. Tầm với của chúng kéo dài từ đáy biển sâu, mặt đất, và lên tận không gian.

"Đợi đã, đợi đã!"

Robin hét lên.

"Chúng tôi là thường dân! Chúng tôi không có súng!"

"Chúng ta không cần phải làm theo cách của chúng. Robin, Anderson, các cậu có đèn làm việc đúng không? Hãy vặn tiêu cự để tập trung ánh sáng vào một điểm duy nhất. Khi tôi ra hiệu, tất cả hãy nhắm vào mặt từng tên một."

"Đèn của chúng ta ư? Chúng ta định đấu với kẻ thù bằng kiếm ánh sáng à?"

"Đây là bài học tôi rút ra được sau thời gian dài làm phi hành gia."

Marcus khẽ thở dài.

"Khi chụp ảnh kỷ niệm trong môi trường không trọng lực, cậu tuyệt đối không được dùng đèn flash. Nếu cậu tự làm mình bị lóa mắt, cậu sẽ mất cảm giác thăng bằng. Cơ thể cậu sẽ chuyển động theo bản năng khi cậu cứng đờ người lại, vì cuối cùng cậu sẽ xoay vòng vòng cho đến khi không còn biết đâu là trên đâu là dưới nữa... Hãy hạ gục chúng theo cách tương tự."

Trong không gian vũ trụ, không cần thiết phải ép kẻ thù xuống đất hay đánh ngất chúng. Một khi kẻ địch mất thăng bằng, chúng có thể bị hất văng vào hư không. Ngay cả khi chúng có động cơ điều chỉnh tư thế, sự sợ hãi và hoảng loạn của một cú xoay mất kiểm soát không phải là thứ họ có thể tự mình thoát ra được. Không có bất cứ thứ gì xung quanh để bấu víu, họ sẽ bất lực tiếp tục hành trình bay cho đến khi bình oxy cạn kiệt.

"Súng trường của chúng cũng vậy thôi. Nếu chúng bóp cò trong môi trường không trọng lực, lực giật sẽ hất ngược chúng lại. Điều đó sẽ khác nếu chúng ép lưng vào vách trạm trước khi bắn, nhưng chúng ta sẽ không để chúng làm vậy. Đây là một trạm dân sự, nếu chúng muốn đánh nhau, hãy bảo chúng đi chỗ khác mà làm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!