Chương 49
“Nay trông anh có vẻ hơi buồn nhỉ.’’
Giờ nghỉ trưa, lúc mà tôi còn đang xì xụp tô ramen của mình thì có một giọng nói cất lên từ phía bên cạnh.
Tôi quay sang và thấy Tomine-san đang dùng đũa gắp một miếng tamagoyaki ở đó.
“Trông anh giống thế lắm à? Có khi là do mệt mỏi vì công việc đấy.’’
Ahh… sao lúc nào ăn ramen vào giờ nghĩ trưa cũng ngon thế này không biết?
“Hay là vì nay Shiraho-senpai nghỉ phép vậy ạ? Trước anh còn cõng chị ấy chạy quanh chỗ trạm ga mà.’’
“Ugh!’’
Suýt nữa thì tôi mắc nghẹn với miếng thịt luôn rồi. Không thể tin được là em ấy đã thấy bọn tôi.
“E-em nói về chuyện gì vậy…?’’
“Anh đừng có chuyển qua nói chuyện lịch sự mỗi khi hoảng loạn chứ. Trông hài lắm đó ạ.’’
Em ấy… vừa mới vào công ty mà nhỉ?
Từ những gì tôi nghe được thì em khá hòa đồng với các phòng ban khác, có vẻ sự uy nghiêm của tôi đang bị đe dọa rồi.
“Mà dù có chuyện gì đi nữa thì em vẫn luôn là hậu bối của anh thôi, senpai.’’
Lần này em gắp một miếng xúc xích bạch tuộc vào miệng.
“Bộ phụ nữ ngày nay có thể đọc được suy nghĩ của người khác à?’’
“Là do anh có một khuôn mặt rất dễ đọc vị đó, senpai.’’
Tôi uống nốt cốc trà để làm mát đầu và cổ họng mình.
Tôi là loại người hiếm khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài mà nhỉ.
“Vậy…’’
Vừa ăn, em vừa tiếp tục nói.
“Có phải vì do Shiraho-senpai không có ở đây thật không ạ?’’
“Đương nhiên là không rồi.’’
“Thế nhìn thẳng vô mắt em mà nói xem nào.’’
Sao em mạnh bạo vậy?
Tôi túm lấy vai một người đồng nghiệp vừa đi ngang qua và lôi cậu ta vào.
“Này, hiện tôi đang bị Tomine-san bắt nạt.’’
Cậu ấy lườm qua tôi rồi cười toe toét mà bảo với Tomine-san.
“Em cứ tiếp tục đi. Gã này dạo gần đây hơi bị thân thiết với Shiraho-san đấy, cần phải cho hắn biết thế nào mới là lễ độ mới được.’’
“Bọn tôi không có thân thiết, với cả cái lý lẽ vô lý gì đây.’’
“Nhưng đúng là hai người đã ở cùng nhau tại ga tàu đêm hôm rồi còn gì, phải không anh~?’’
Này! Đừng có mà thả phát quả bom như vậy dù có nói thầm chứ. May mắn thay là cậu kia không nghe thấy.
“Thú thật thì anh cảm thấy cô đơn khi không có Shiraho-chan ở đây ghê. Hình như là em ấy đã hoàn thành xong tất cả công việc rồi nên mới xin nghỉ phép ba ngày liền đó. Giờ em ấy chỉ cần đợi đống công việc đó được xét duyệt nữa thôi thì phải.’’
Làm thế quái nào mà khứa đó biết được tường tận lịch trình của một hậu bối từ bên phòng ban khác vậy? Sợ thật đó.
“Có vẻ là chị ấy về quê thăm bố mẹ thì phải~’’
Tomine-san uống ly cafe của mình sau khi đóng gói hộp bento lại.
Em ấy có vẻ đã hoàn toàn hòa nhập vô bộ phận của bọn tôi luôn rồi.
“Oh? Quê nhà của Shiraho-chan cách đây xa lắm à?’’
“Em nghĩ chắc sẽ mất khoảng một tiếng đi tàu từ đây đó. Hồi còn ở trường ý, bất cứ lúc nào chị ấy về quê là chị sẽ nghỉ khoảng một quãng luôn… Chắc là để đi thăm ai đó nữa.’’
Đừng có nhìn vô anh khi em nói chứ, Tomine-san.
Tôi cũng biết em ấy đang ở nhà bố mẹ mà. Kìa, thấy không? Điện thoại của tôi đang rung kìa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
hiểu đơn giản là món trứng chiên cuộn nhiều lớp của Nhật Bản. Đây là món ăn "quốc dân" thường xuyên xuất hiện trong các hộp cơm bento, bữa sáng truyền thống hoặc là một món sushi (nigiri)