Chương 51
Hôm thứ sáu, tôi đã phải đối diện với vẻ mặt u sầu của Tomine-san.
“Senpai, em vô cùng xin lỗi.’’
Tôi liền hỏi có chuyện gì đã xảy ra sao, thì có vẻ như em ấy đã mắc phải một lỗi trong lúc làm việc và đã gây ra rắc rối với khách hàng.
“Em đã làm rất tốt khi thông báo lại chuyện này cho anh rồi. Đợi anh chút.’’
Để lại Tomine-san đang ngồi ở chỗ của mình, tôi đi về phía cuối phòng.
Tôi giải thích tình hình với trưởng phòng. Từ những gì được kể thì trông vẻ vị khách đó cũng không tức giận là mấy.
Thực sự cũng không cần đến trưởng phòng phải vô xử lí.
“Đưa Shiraho-san đi theo đi.’’
Tôi gật đầu rồi quay lại chỗ ngồi mà bấm điện đường dây liên lạc nội bộ trong công ty.
“Vâng, Shiraho từ phòng ban kế hoạch đây ạ.’’
“Làm việc vất vả rồi, đây là phòng tổng v-‘’
Ngay khi tôi vừa định giới thiệu bản thân thì em liền xen vô.
“Hmm, giọng này là… senpai, có phải không ạ? Mời anh nói yêu cầu!’’
Tông giọng của em trông có phần tươi vui hơn so với lúc đầu mới nhấc máy lên nghe.
“Xin lỗi, bản thân anh cũng không chắc nữa, nhưng việc này có liên quan tới Tomine-san-‘’
“Oh? Senpai cũng tới nữa sao? Để xin lỗi ý, đúng không anh? Em vừa mới nghe được từ trưởng phòng xong á~’’
Ai lại đi xin lỗi với vẻ tăng động thế hả em?
“Ừ, và vì lí do nào đó mà trưởng phòng bên anh lại bảo đưa em đi cùng.’’
“Ahh! Chỗ đó là nơi mà trước kia em từng giúp đỡ họ nhiều ý, cứ để đó cho em đi.’’
Bằng tâm trí, tôi có thể hình dung ra Shiraho đang ngẩng mặt mà hãnh diện luôn rồi.
Tôi lắc đầu để xua đi cái ảo tưởng đó và thầm cảm ơn em ấy.
“Thực sự em đã giúp bọn anh nhiều lắm đấy, nhưng em chắc chứ? Nếu có việc gì, em sẽ gánh chịu cùng luôn mà.’’
“Nghe nè, senpai – những việc như này nên được giải quyết luôn khi họ còn nhớ là họ đang nợ anh! Và trên hết đây còn là vì hậu bối của em, Tomine-chan nữa!’’
Nếu em đã nói vậy rồi thì…
“Được rồi, vậy anh sẽ đến đón em sau.’’
Từ khóe mắt, tôi có thể thấy Tomine-san đang ngồi buồn rười rượi ở đó.
Mấy bậc đàn anh, đàn chị khác thì đang liên tục đưa cho em ấy vài món đồ ngọt. Sao bọn họ đào đâu ra lắm đồ ăn vặt thế nhỉ?
Ngay cả trưởng phòng cũng đặt một phong bánh ngọt nho nhỏ lên bàn em ấy. Người mới đúng là hay được chăm sóc kĩ thật.
“Mà không chỉ lần này thôi đâu nha – cứ thoải mái dựa dẫm vào em đi. Sẽ luôn có một chỗ cho anh đó.’’
“Đừng có nói mấy lời kì quặc trong công việc. Nếu có ai nghe thấy thì sao?’’
“Hm~, vậy thì em thắng rồi! Mà, gặp nhau ở cửa ra vào sau 15 phút nữa được không anh?’’
Tôi chả hiểu cái thắng thua gì ở đây nữa.
Điều mà tôi rõ nhất lúc này là tôi chưa bao giờ thắng một lần nào cả.
Tôi ngắt điện thoại và gọi Tomine-san.
“Đi thôi.’’
Tôi khoác áo ngoài lên rồi với lấy cái cặp.
Trước khi đi ra ngoài, tôi không quên báo lại cho trưởng phòng. Sau khi trao đổi vài lời ngắn gọn, chúng tôi bước ra khỏi phòng tổng vụ.
Sau vài năm đi làm thì cũng đến lúc bạn phải đối mặt với điều này thôi.
Tiếng kêu lạch cạch của đôi giày công sở gõ xuống nền đất vang lên khi tôi tiến đến sảnh chờ thang máy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
