Chương 54
“Hả?’’
Mồm tôi há to trước cả khi nhận ra. Thật không hiểu nổi chuyện gì đây nữa.
“Em nghĩ có lẽ sẽ tốt hơn nên bắt đầu luôn bằng kết luận của mình, anh cũng biết mà~”
Shiraho đan ngón tay lại với nhau, mặt em ngày càng đỏ lựng hơn.
Đến tôi cũng nhận ra rằng này không chỉ do mỗi hơi men gây nên.
“Không, kể cả khi em có giải thích gì đi nữa thì anh cũng từ chối hiểu.’’
Mà khoan, mình mới là người trong cuộc mà nhỉ… đúng không? Nếu có bên thứ ba ở đây thì làm ơn hãy cho tôi biết ai mới là người bình thường trong tình huống này đi?
“À ừm, em đã nói gì đó hơi xấu hổ ha, cứ để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên đi anh…’’
Trông em có phần tươi tỉnh hơn và bắt đầu nói tiếp. Còn tôi thì ngày càng rối mù lên.
“Thì anh biết đấy, lần trước em có về lại nhà bố mẹ ý?’’
“Ừ, cái lần mà em gửi cho anh bức chụp con chó dễ thương đó nhỉ.’’
“Nó có quan trọng không vậy! Thật là!’’
Mình cũng muốn nuôi một con chó hoặc mèo vào lúc nào đó ghê. Chắc là tới khi đó thì mình cũng phải chuyển đi nơi khác thôi…
Tôi ngước nhìn lên Shiraho, nhưng không thể dồn ánh mắt vô em được. Cái lon trong tay tôi đã dần cạn đi.
Em với lấy thêm một lon nữa được đặt nơi bệ cửa sổ và dứt khoát mở bung nắp lên.
Sau khi uống liền một hơi, em đặt nó xuống bên hiên nhà tôi.
“Rồi bố mẹ em có hỏi, ‘Con có người nào trong lòng chưa~?’ và khi em cố phớt lờ nó đi thì họ bồi thêm câu, ‘Bố mẹ đã sắp xếp cho con một buổi xem mắt đấy!’ vô…’’
“Thế sao lại dẫn đến việc em thành bạn gái anh trong một ngày hay vậy? Thế quái nào vậy?’’
Shiraho lại ngoảnh mặt mình đi.
Biểu cảm của em ấy hôm nay cứ thay đổi xoành xoạch. Ấy vậy mà em vẫn luôn là một ‘senpai’ hoàn hảo trước mặt Tomine-san.
“Em không muốn đi xem mắt, nên đã đáp lại luôn câu, ‘Lần tới con sẽ mang bạn trai về ra mắt cho!’…’’
Bộ em không thể từ chối một cách bình thường sao. Hay em khó tìm được người như ý đến thế à. Rồi thế qué nào lại dẫn đến mình? Và nếu đã lỡ chót một lần rồi thì họ sẽ còn kiếm đến tiếp những lần sau đó nữa…
Tất cả luồng suy nghĩ đó liền xáo trộn lên trong đầu tôi.
Và thứ cuối cùng được thốt ra là:
“Em đi mà nhờ ai đó khác xung quanh em đi.’’
Chỉ trong một khoảng khắc, thời gian như ngừng trôi. Biểu cảm trên gương mặt em cũng vậy.
“Haaa~~~~~~~~’’
Thở dài hắt ra một hơi rồi em lại giơ lon của mình lên mà nốc tiếp. Nó trông gần như đã trống trơn rồi. Khi em đặt nó xuống, một âm thang trống rỗng liền vang lên.
“Senpai, anh thật là chẳng hiểu gì mà!’’
“Anh bảo rồi, anh còn đang không hiểu chuyện quái gì đang diễn ra ở đây nữa.’’
“Không, anh mới là người sai – mà cũng chẳng sai, nhưng ý em không phải vậy!’’
Sao Shiraho cứ phải khăng khăng mãi thế trong khi bản thân lại là người đi nhờ vả vậy…?
“Tóm lại là em có thể xin một ngày trong tháng tới của anh được hay không?’’
Ugh… thật khó để từ chối mà.
Tôi đã nghĩ nó chỉ là chuyện công việc thôi.
“…Đoán là anh cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.’’
Bộ não tôi đã ngay lập tức đầu hàng.
“Oh – vậy là!?’’
Vẻ mặt Shiraho liền rạng rỡ hẳn lên. Thực sự em có một khuôn mặt rất xinh đấy. Rất là xinh.
“Chỉ một ngày thôi đấy.’’
“Vâng! Cảm ơn anh nhiều lắm luôn! Vậy nè, anh uống tiếp chỗ này nữa đi!’’
Em lục lọi khắp nơi rồi lôi ra một núi bia chất lên cao ngất.
“Đống bia đó từ đâu chui ra vậy?’’
“Em đã mua cả một tá để ngộ nhỡ như có bị từ chối thì sẽ lôi ra uống một mình đến say khướt luôn đó! Em mua cả một thùng luôn nè!’’
“…Vậy là thật đúng đắn khi anh đã chấp nhận yêu cầu ha…? Chắc vậy?’’
Vẫn còn đang phân vân về nó, tôi đỡ lấy đống lon bia mà em thúc giục tôi nhận.
Đáng lẽ ra tối nay tôi đã đi ngủ sớm rồi…
Aah, nếu bọn mình làm thật thì phải chuẩn bị rất kĩ lưỡng để không bị phát hiện ra mới được.
Những suy nghĩ thừa thãi cứ thế mà xuất hiện lên trong đầu tôi.
Qua đôi mắt yêu kiều của em, tôi có thể thấy được vầng trăng khuyết đang dần chìm xuống nơi cuối bầu trời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Vẫn cay vụ thua cả 1 con thú à em <(‘)