Chương 55
Thứ hai – ngày nghỉ của tôi chính thức kết thúc. Có lẽ vì việc vừa mới xảy ra, tôi đã chẳng cảm thấy mình được nghỉ ngơi tí nào cả.
Dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ, tôi với lấy bộ vét và chọn bừa một chai cafe mà tôi thường hay mang, rồi đi ra khỏi cửa chung cư.
“Oh, chào anh buổi sáng!’’
Shiraho chạy đến, chiếc túi khẽ đung đưa theo bước chân em.
“?’’
Bộ não không thể xử lí hoàn cảnh này đủ nhanh, nên tôi liền đứng hình mà nhìn vào vô định.
“Mặt anh bị cái gì vào buổi sáng sớm thế?’’
“Không có gì – nhưng khoan, sao em lại ở đây?’’
Tuy căn hộ của chúng tôi tiếp giáp với nhau thật, nhưng cửa ra vào chung cư lại ở hướng đối nghịch với nhau mà.
Trừ khi em ấy cố tình đến đây thôi, không thì em đã chả ở đây như thế này.
“À thì, bọn mình sẽ tập luyện làm người yêu mà anh? Đi thôi nào~, đến giờ đi làm rồi!’’
Em khoác lấy tay tôi và kéo đi về hướng nhà ga.
“Anh có thể tự mình đi được mà, đi thôi.’’
“Không! Bắt đầu từ hôm nay, cho đến khi em quay về nhà bố mẹ, bọn mình sẽ hành xử như thế này.’’
Tay áo em khẽ chạm vô bộ đồ của tôi.
Giờ đã sang thu. Mùa thu… mùa của những món khai vị, thể thao và nghệ thuật… Còn đối với nô lệ tư bản như tôi, chỉ có phần ăn uống mới là đáng quan tâm thôi.
“Ugh, anh ghét điều này… Có khi anh sẽ xin phép làm việc từ xa và đốt một tháng này ở nhà đây… thật chẳng muốn ra ngoài nữa mà…’’
Tôi tự nhẩm lại xem mình còn bao ngày nghỉ phép. Ừ thì hoàn toàn có thể làm được.
“Em sẽ không cho phép đâu! Tomine-chan sẽ gặp rắc rối mất nếu anh mà làm vậy đấy!’’
Shiraho nhanh chóng bỏ tay tôi ra.
“…Phải rồi nhỉ.”
“Geez! Đừng có chuyển qua bộ mặt nghiêm túc nhanh như vậy chứ - em suýt nữa đã tưởng anh sẽ làm thật rồi đấy!’’
Em ấy quả thật rất giàu sức sống vào sáng thứ hai mà. Chẳng phải ai cũng cảm thấy uể oải vào đầu tuần hay sao?
Giá mà thứ tư cũng là ngày nghỉ, xong mọi ca làm đều bắt đầu sau bữa trưa nhỉ - được như vậy thì tốt biết bao…
“Vậy, anh phải làm gì để như một người bạn trai đóng thế của em đây?’’
“Hmm, em cũng không biết nữa… chắc là nắm tay chăng?’’
“Em định nắm tay người yêu trước mặt bố mẹ thật à?’’
Một khoảng lặng được kéo dài.
Chỉ có tiếng giày mà chúng tôi bước lên mặt đường nhựa là còn vang vọng.
Aah, đáng ra mình nên từ chối việc này ngay từ đầu mà. Phiền phức thật đấy.
“Chắc là không ạ, việc này đúng là không thể mà…’’
Shiraho liền cách tôi ra nửa bước chân khi em nói vậy. Sau chuyến cõng em về nhà lúc say xỉn thì giờ nói chuyện này ra có hơi nực cười quá không.
“Vậy… gọi bằng tên riêng của nhau có được không?’’
Sao mình lại đề xuất ra ý tưởng này chứ? Kể cả khi có được chấp thuận thì người được hưởng lợi duy nhất ở đây cũng là Shiraho thôi – em ấy đang tránh né buổi coi mắt… còn mình thì chẳng có lí do gì để cố gắng làm vậy cả.
“Được đấy ạ! Nhưng đối với em, senpai vẫn luôn là senpai… nên việc gọi anh bằng tên riêng như này có đôi chút lạ lẫm…’’
“Đúng là anh chẳng được lợi gì từ chuyện này rồi nhỉ?’’
“Nhưng senpai nè, anh là người đề bạt nó mà phải không? Vậy gọi em một tiếng ‘Yo’ đi”
Tôi cảm thấy gò má mình nóng lên.
“…Yo. Được chưa?’’
Tốt nhất nên để phần xấu hổ này bay đi mất càng nhanh càng tốt.
“V-vâng… Công nhận là nó xấu hổ hơn em tưởng đấy…’’
Shiraho bất chợt trở nên hiền dịu đi.
Chúng tôi phải làm vậy trong vòng một tháng tới đây sao? Tôi chắc không sống nổi qua chuyện này mất.
“Nhưng bọn mình phải làm quen với việc này thôi! Xin anh đấy!’’
Dù có gượng ép hay không thì khuôn mặt của hai đứa đều đang đỏ bừng lên.
Tiếng còi tàu cập bến yếu ớt vang lên từ xa.
Mặc dù chúng tôi đã trò chuyện với nhau không ngừng nghỉ, nhưng cảm giác như bọn tôi đã mau chóng bước về phía sân ga nhanh hơn mọi khi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
