Chương 53
Sau khi tiễn Tomine-san, người đã phấn chấn lên chút sau bữa ramen, chúng tôi đã cùng nhau đi về phía ga tàu gần nhất. Còn giờ bọn tôi đang ngồi đối diện với nhau, và dĩ nhiên là trên hiên nhà quen thuộc của tụi tôi rồi.
“Tuần này anh đã phải vất vả làm lụng rồi nên tối nay anh muốn đi ngủ sớm tí.’’
“Chỉ một chút, một chút nữa thôi mà!’’
Nói xong, em nhấc chiếc lon màu vàng của minh lên.
Hôm nay, làn da trắng ngần của em lại một lần nữa được phô ra. Bộ em ấy không thấy lạnh à?
Trong khi đó tôi thì đang mặc nguyên cái hoodie dày cộp – mặc nó lên khiến tôi cảm thấy an tâm hơn.
Khi em dơ lon của mình qua, tôi không thể nào lơ nó đi được.
Tôi miễn cưỡng cầm cái lon màu bạc của mình lên mà cụng với chiếc lon đang ở vị trí cao hơn của em ấy.
“…Cheers.’’
“Cheers!’’
Dung dịch vàng óng chảy xuống họng tôi, và vì vốn đã no bởi bát ramen nên đây như đòn kết liễu đối với tôi vậy.
Ugh… nhọc nhằn thật đấy. Mình già thật rồi à? Quay lại cái thời còn học sinh thì nhiêu đây thức ăn có là gì đâu chứ.
“Thế? Nay em đã làm đủ trò để bắt anh hứa – vậy hứa chuyện gì đấy?’’
Có lẽ lại là chuyện công việc thôi. Không, tốt nhất nó nên là chuyện công việc thì hơn.
Kể cả khi đã ở cùng nhau tưng đấy thời gian, tôi cũng không biết nhiều về đời sống cá nhân của em.
Em còn đang phớt lờ đi cái câu tôi nói muốn đi ngủ sớm hồi nãy kìa.
“Mà, em mừng là Tomine-san đã vui vẻ trở lại.’’
Cơn gió thu thoảng qua khẽ rung mái tóc của Shiraho.
Thời gian cũng đã bẫng đi một quãng từ lúc chúng tôi lần đầu gặp nhau trên hiên nhà.
“Ừ. Anh nghĩ đây là lần đầu tiên em ấy mắc lỗi từ lúc vào công ty đến giờ đó.’’
“Ừm, nên nó mới khiến em ấy buồn đến vậy.’’
Tôi nhấc lon bia lên và em cũng làm vậy, cả hai chúng tôi cùng nhấp một ngụm bia.
Sau đó, em ấy bắt đầu kể về chuyện sắp có người ở phòng kế hoạch kết hôn, hay có nhiều phụ nữ ở phòng tổng vụ hơn, nói chung là chia sẻ mấy chuyện ở công ty.
Vì em là nguồn thông tin duy nhất mà tôi có, nên những chuyện tôi biết trong công ty cũng khá hạn chế.
Lần tới mà có bữa tiệc nhậu của phòng tổng vụ nữa thì chắc tôi sẽ chỉ giữ im lặng thôi…
“Um, senpai.’’
Có lẽ hơi men đã ngấm vào em ấy rồi – má Shiraho trông hơi ửng hồng.
“Em có… một yêu cầu này.’’
Em liền quay mặt mình đi. Bầu không khí mà em có lúc nãy đã biến mất, trông em như nhỏ nhắn hơn.
“Dù sao nay em cũng đã giúp anh rồi mà, nên… anh sẽ lắng nghe. Miễn sao nó không phải gì đó quá đáng là được.’’
“Hmm… đối với em thì nó có hơi quá đáng đấy…’’
Chiếc lon trên tay em – được kẹp giữa hai ngón trỏ và giữa – đang lắc lư theo cơn gió thoảng qua, giờ đã trống không.
Em thở dài một hơi rồi ngước nhìn lên bầu trời.
Dù đã bị mây mờ che phủ nhưng ánh trăng vẫn chiếu xuyên qua mà rọi xuống chỗ chúng tôi. Mọi người thường nói rằng hạ tuyệt nhất dạ cảnh thu tuyệt nhất hoàng hôn, nhưng thực sự thì đối với tôi mỗi mùa đều xứng đáng để ngắm nhìn bầu trời.
…Mà việc ngước nhìn lên trời giờ đã thành một thói quen của tôi rồi, đều nhờ vào một kouhai nào đó đấy.
“Thôi được rồi, anh cứ lắng nghe đã vậy.’’
“Vậy thì, ahem!’’
Em đưa tay hình nắm đấm lên trước miệng mình và hắng giọng.
“Senpai, chỉ trong một ngày vào tháng tới này thôi – làm ơn, hãy làm bạn trai em!’’
Mặc dù đáng nhẽ ra mọi thứ không nên diễn ra như vậy, nhưng mặt trăng trên kia vẫn rọi xuống chỗ tôi, mang lại một cảm giác ấm áp… khó tả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Bộ anh sợ bị ai đó ‘ăn thịt’ à <(“)