Chương 52
Tổng kết lại, lời xin lỗi của bọn tôi đã diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ. Việc đưa Shiraho đi theo cùng quả là một lựa chọn đúng đắn mà.
Lúc chúng tôi bước vô phòng họp của đối tác, họ khá thoải mái trò chuyện về những việc gần đây, tôi không biết phải nói gì nữa luôn. Yeah, đoán là mình dư thừa ở đây rồi.
Kể cả Tomine-san, người vừa nãy còn đang bồn chồn lo lắng suốt, cũng có thể trao đổi với họ một cách mượt mà, nhẹ nhõm thật đấy.
“Sao nào? Ngạc nhiên vì em có thể đảm đương được vụ này chứ?’’
Nở nụ cười tươi rói, em quay người lại về phía tôi.
Ánh hoàng hôn chiếu xuống nền đường. Bóng của các tòa nhà xung quanh cũng đổ xuống theo.
Những nhân viên công sở quanh đây cũng đang trên đường về nhà, vừa rãi rác trong tầm mắt tôi, vừa nhẹ nhàng bước đi. Chà, dù sao nay là thứ sáu rồi mà.
“Ừ thì dù em có hơi vụng về khi tự làm mình say khướt rồi gọi cho senpai đến đón về… nhưng quả thật hôm nay em đã cứu anh đấy.’’
“Vế đầu kia thừa thãi quá đó!’’
Nhìn bọn tôi tung hứng qua lại, Tomine-san – đang nhẹ nhàng bước theo sau – cũng bật cười lên một cách nhẹ nhàng.
“Hai người thân nhau thật đấy.’’
“Thế qué nào mà bọn anh trông như thế hả?’’
“Xem kìa! Đó chính xác là thứ mà em vừa nghĩ tới đấy!’’
Shiraho chọc phát vô sườn tôi. Em ấy cứ như học sinh tiểu học vậy.
Cảm giác về khoảng không cá nhân của em quá là hẹp luôn đấy.
“Thế, Tomine-san, em sao rồi? Về lời xin lỗi đầu tiên của em ý.’’
“Em thấy vô cùng lo lắng luôn á… kiểu, em mới là người gây ra sai phạm, thế mà lại để người khác ra thay mặt xin lỗi như này, nó…’’
“Nó dằn vặt hơn em tưởng, nhỉ~~’’
Gấu áo khoác Shiraho tung bay trong khó khi em khoanh tay mình lại.
Nhìn một kouhai cư xử như một senpai thực thụ thế này khiến tôi cảm thấy có chút bồn chồn khó tả - kiểu vai trò của tôi đang dần bị thay thế vậy.
Tomine-san thở dài một hơi.
Theo bản năng, Shiraho và tôi nhìn qua nhau rồi gật đầu.
Em về nhà luôn à?
Đương nhiên rùi! Bọn mình đã lên kế hoạch nhậu cùng nhau trên hiên nhà đây thây!
Này còn không được xếp vào kế hoạch đâu em.
Hai chúng tôi giảm dần tốc độ để bằng với bước chân của Tomine-san.
Dù trước đó em ấy đã trò chuyện khá cởi mở với khách hàng, nhưng đó cũng chỉ là nụ cười gượng gạo mà thôi – giờ đây trông bộ đồ công sở của em có hơi nhăn nhúm.
“Tomine-chan! Ngày hôm nay thế là xong việc rồi! Phải không, senpai?’’
Trông Shiraho cười tươi hơn mọi khi mà hỏi lấy tôi.
“Ừ. Nên cũng không cần phải quay lại văn phòng nữa đâu.’’
Tôi kiểm tra đồng hồ của mình.
Trong khi đó, Tomine-san bối rối chớp mắt.
“…Ahem. Vậy nên là-‘’
“Vậy nên bọn mình đi ăn chút ramen đi?’’
Nói xong câu, Shiraho liền vòng ra sau Tomine-san mà đẩy em ấy đi về phía trước.
Nếu là người ngoài nhìn vô, trông họ giống chị em thân thiết thật.
Quan sát hai người họ, tôi không khỏi nghĩ rằng một thứ sáu như này có khi cũng không đến nỗi tệ.
Không muốn bị bỏ lại bởi hai cô kouhai của mình, tôi liền bước nhanh hơn một chút, tiếng giày da kêu lên nhẹ nhàng mà tiến bước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
