Chương 34
Thời gian như dừng lại.
Âm thanh duy nhất còn phát lên là tiếng rì rầm nho nhỏ từ chương trình trò chuyện trên ti vi ở đằng kia.
Bọn anh không có hẹn hò. Như thế thì thô lỗ quá – nhất là đối với Shiraho.
Vừa định mở miệng nói gì đó thì chân tôi bỗng cảm nhận có gì đó đè lên.
Tôi nhìn lên phía trước thì thấy Shiraho ở đó chưng ra vẻ mặt nghiêm nghị.
(Để đó cho em.)
Em không nói lên nhưng bờ môi khẽ mấp máy đủ rõ ràng để tôi có thể hiểu được.
“Tomine-chan, nghe cho kĩ này.’’
Tomine-san và người đồng nghiệp bỗng chốc nuốt nước bọt đầy lo lắng. Này, em biết là chả có gì cả rồi mà sao lại làm quá lên vậy hả?
“Senpai và chị có một mối liên kết không thể bị phá vỡ.’’
…Huh? Đừng nói gì kì lạ chứ. Bọn mình vẫn có thể phá vỡ nó bất cứ lúc nào mà – chỉ cần chuyển nhà đi là xong.
Ý tôi là mãi cho tới lúc bọn tôi nhận ra mình là hàng xóm của nhau chúng tôi mới bắt đầu tương tác nhiều hơn mà!
“Này, khoan đã.’’
“Không khoan khủng gì cả!’’
Tôi nhấp một ngụm nước. Tiếng trò chuyện từ các bàn khác vang vọng trong không khí.
Chiều nay có vẻ sẽ nắng ráo tiếp, dựa trên thông tin mà cái ti vi vừa phát.
“Ôi, nó là một câu chuyện tràn đầy nước mắt và sự xót xa. Một mối liên kết được hình thành mà quá khó để có thể diễn tả bằng lời.’’
Hai người còn lại trong bàn bọn tôi há hốc mồm kinh ngạc.
“Bọn anh chỉ là mối quan hệ senpai và kouhai trong công việc thôi. Còn chuyến đi công tác vừa rồi hoàn toàn là sự trùng hợp.’’
“Nó không phải trùng hợp nha – em đã rất vất vả để được chấp thuận đi đó.’’
Đó vấn đề đó!
“Để trả lời câu hỏi của Tomine-san một cách đơn giản thì, không, bọn anh không có hẹn hò.’’
“Chỉ là chưa thôi!’’
Chuyện tương lai thì vô định lắm em… Mà không, này không phải trọng tâm.
Tôi húp bát mì soba mà trấn tĩnh lại bản thân. Mmm, hương vị thanh mát và cay nồng từ gia vị thực sự rất ngon.
“Em đoán là hai người có mối quan hệ khá thân ha.’’
Tomine-san nói với một nụ cười khẽ.
“Khó tin thật đấy khi mà nhớ lại Shiraho-senpai như nào hồi còn đại học.’’
Tôi liếc qua Shiraho, người đang vội dơ tay lên thành hình chữ X.
“Tomine-chan! Bọn mình không có nói về chủ đề đó mà!’’
Giờ tôi thấy tò mò rồi đấy.
Và khứa đồng nghiệp bên tôi thì thốt lên, “Dễ thương thật đấy ~’’, chỉ khiến mọi thứ như thêm dầu vào lửa hơn thôi.
Thực sự mà nói sao em ấy lại trở nên ngốc nghếch như này khi ra ngoài phạm vi công việc vậy?
“Tomine-san, em có thể nói với anh về nó sau cũng được – khi mà em ấy không có ở quanh.’’
“Vâng ạ.’’
Tomine-san cười tươi và lắc nhẹ cái đầu. Em ấy có vẻ dễ dàng để làm thân thật.
Trước khi chúng tôi nhận ra, giờ nghỉ trưa đã gần hết. Tôi cầm lấy tờ hòa đơn và đứng dậy.
“Cảm ơn anh vì bữa ăn ạ.’’
Tomine-san cúi đầu lịch sự khi cảm ơn tôi. Em ấy trông cũng có vẻ là một người tốt nữa.
Để mà so sánh thì, Shiraho…
“Để em đãi anh vào lần tới nha!’’
Em tính để hóa đơn của mình lần này cho anh thanh toán luôn đấy à?!
Mà… em ấy cũng là hậu bối của tôi mà.
Bộ em không có chút lòng tự tôn nào trước mặt Tomine-san cả sao?
Dù ban đêm trời đã bắt đầu se lạnh hơn rồi, nhưng ban ngày mặt trời chiếu vẫn khá gắt.
Ngay khi bọn tôi bước ra khỏi quán ăn, ánh nắng sáng rực khiến tôi không khỏi nheo mắt lại.
“Vậy em về văn phòng trước đây! Hẹn gặp lại mọi người sau nhen~!’’
Shiraho chạy vội về hướng văn phòng.
“Cũng đi thôi nhỉ.’’, tôi nói với hai người còn lại và bắt đầu rảo bước trên con đường.
Ăn trưa cùng đồng nghiệp mới – dù hơi lo lắng chút – đã kết thúc suôn sẻ nhờ ơn của ai đó.
Tôi thắc mắc không biết liệu bọn tôi đã có thể thấy mấy chòm sao mùa thu từ trên hiên nhà chưa nữa.
Ý nghĩ đó thoáng qua tâm trí tôi khi bước những bước chân đẩy cái cơ thể nặng nề này di chuyển.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
