Chương 35
Vài ngày trôi qua kể từ hôm có bữa trưa với Tomine-san và giờ thì Shiraho với tôi đang gặp nhau trên hiên nhà.
Trông… nhiều cồn thật đấy.
Đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi khi nhìn cái bàn. Còn Shiraho thì trông hoàn toàn mệt mỏi với hai tay buông thõng xuống bên hông.
“Senpai, dạo này anh dành nhiều thời gian với Tomine-chan thật đấy!’’
Má với sống mũi em ửng đỏ lên khi ngả người về phía tôi mà nói.
“Thì anh là người hướng dẫn cho em ấy mà. Này là vì công việc thôi.’’
“Thật không công bằng mà! Anh còn chẳng bao giờ ghé qua xem em như nào cả!’’
“Tại sao anh lại phải qua văn phòng của em khi mà anh còn chẳng có chuyện gì phải làm ở đó chứ? Bên cạnh đó thì phòng kế hoạch lúc nào cũng bận rộn cả mà.’’
Đám người đó lúc nào trông cũng hừng hực khí thế hết. Mặc dù họ có thể làm việc tại gia nhưng lúc nào tôi cũng thấy họ tại văn phòng.
Mà đó cũng là một điểm hay, nếu tôi có làm sai sót giấy tờ gì thì sẽ có người ở đó sửa chữa cho tôi luôn.
“Anh chắc chứ, senpai? Nếu mà cứ như này thì lỡ đâu lại có ai đó đến và ‘bắt’ em đi đấy~.’’
“Thì em cũng đủ tuổi rồi thây.’’
Tôi gật đầu đồng ý và với tay lấy thêm lon màu bạc nữa.
Ánh trăng khẽ xuyên qua gợn mây mỏng và chiếu xuống chỗ chung cư bọn tôi, trông thật dịu dàng hơn mọi đêm.
Lon bia trong tay tôi vẫn còn lạnh.
Có lẽ vẫn còn quá sớm để mặc áo dài tay, nhưng cái lạnh trong không khí lại nhắc nhở cho tôi thấy mình đã mong chờ mùa thu đến nhường nào.
“Ý em không phải thế!’’
“Anh có nghe đồn trong phòng tổng vụ rằng em không bao giờ tham gia vào mấy bữa tiệc uống nhỉ.’’
“Vì em không giỏi uống lắm trong các bữa tiệc kiểu đó thôi.’’
Phải, phải.
Làn da nhợt nhạt của em lấp ló hiện ra sau lớp áo kia đã thu hút ánh mắt tôi – nó trắng trẻo như vầng trăng trên kia vậy.
“Có lẽ đêm nay bọn mình dừng lại ở đây thôi? Với người không giỏi uống như em thì em đã uống quá nhiều rồi đó.’’
“Nhưng anh vẫn ổn mà, senpai! Anh chẳng bao giờ chịu hiểu ý em cả?’’
Em lẩm bẩm điều gì đó – có lẽ lại là phàn nàn tôi.
“Ở đây không tính. Này còn không phải dạng tiệc kia nơi mà em chỉ toàn bị dẫn dụ và lợi dụng không à – này là một phần của cuộc sống em.’’
“Ối chà, gì mà thốt ra lời lẽ sâu sắc thế.’’
“Em chỉ muốn anh biết rằng em là một con người toàn tri thức thôi.’’
Em đẩy cái gọng kính tưởng tượng của mình lên.
“Đó là điều ngu ngơ nhất mà anh nghe thấy trong đêm nay đấy.’’
“Thô lỗ quá đó!... Mà anh có hay đến mấy bữa tiệc uống đó không, senpai?’’
Em nheo mắt mình lại, nhìn tôi từ trên xuống dưới. Tôi ghét điều này – thỉnh thoảng nó như kiểu em ấy có thể nhìn thấu luôn tôi vậy.
“Nếu được mời thì anh đi.’’
“Hmmm…’’
Lon bia 350ml giờ nhẹ rỗng.
Mai là thứ sáu – là hôm cuối cùng để những nô lệ tư bản như chúng tôi vắt kiệt chút sức lực còn lại của mình.
Những điều tồi tệ sau đó thì cứ để hết sang tuần sau đi. Còn điều tốt ư? Chúng sẽ là dành cho cuối tuần này.
Sự trì hoãn là đặc ân duy nhất mà người lớn xứng đáng có được.
Khe hở hướng ra bầu trời chỗ chúng tôi giờ đây đã bị những đám mây mờ che phủ.
Kể cả thế thì ánh trăng vẫn chiếu sáng thật rạng ngời.
“Vậy thì em có ý này!’’
Gương mặt em liền trở nên tỉnh hẳn ra, vẻ ửng đỏ trên má em cũng biến mất như thể nó chưa từng tồn tại vậy.
Nói xong, em liền quay lại vào phòng và biến mất sau khung cửa sổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
