Chương 21
“Dzô, dzô!’’
Nói xong, Shiraho thô bạo lôi ra một lon chūhai. Nếu em mà cứ lắc qua lắc lại nó thế thì khí ga trong đó sẽ…
“Sao anh lúc nào cũng uống trước em thế?’’
Mặc dù em ấy còn giận dỗi nhưng tay em vẫn cầm lấy lon bia để uống cùng với tôi.
“Anh xin lỗi. Anh hơi khát sau khi tắm xong, nên không kìm được.’’
“Đợi thêm vài phút có chết ai đâu! Anh có thể uống trà thay thế mà!’’
Sao vô lý vậy. Đớp cồn lúa mạch sau khi tắm xong mới sảng khoái chứ em.
“Lỗi anh được chưa.’’
Tôi vẫy cái tay rảnh rang còn lại của mình mà xin lỗi em luôn.
“Hứ, vì anh cũng đã có lòng ra đây uống cùng với em, tha lỗi cho anh đó.’’
Thấy chưa? Ẻm tha lỗi cho tôi rồi kìa, dù nguyên do có hơi phần khó hiểu. Ý là bọn tôi có phải đang ‘hẹn hò’ đâu. Đừng có mà đánh giá thấp nô lệ tư bản gần ba mươi tuổi còn đang độc thân này. Tôi đây nhạy cảm hơn khối đứa nhóc cao trung ngoài kia đấy.
“Oh, có phải anh vừa nghĩ em là bạn gái anh không?... Tiếc cho anh quá! Em chỉ đi mua sắm cùng với anh vì chuyến công tác của ty thôi à nha!’’
Em bật nắp lon lên trong khi chọc khoáy tôi mà không thèm quan tâm việc mình vừa lắc nó xong. Oh yeah, giờ tay em dính đầy nước với bọt rồi kìa.
“Anh thèm nghĩ như thế chắc. Đừng tự mãn quá. Anh đây hơi bị thận trọng trong các mối quan hệ xã hội đấy.’’
“Ít ra anh cũng nên bối rối tí đi chứ! Gì chán ngắt à!’’
“Oh, vậy bọn mình ai về nhà nấy thôi nhỉ? Anh còn một bộ phim muốn xem nữa. Với cả tay em trông dính quá.’’
“Hả! Sao không cùng nhau xem phim đi! Em có nên phi qua phòng anh từ đây không ta…?’’
Shiraho rướn nửa người ra khỏi cửa sổ. Nay trông em tăng động hơn mọi khi thế nào ấy.
Với cả em tính coi chuyện tay mình bị bẩn kia như chưa từng xảy ra à? Mà quan trọng hơn…
“Chắc chắn là không rồi. Em xem, cái hàng rào này…’’
Đó là một ranh giới không thể hay đúng hơn là không nên vượt qua, kể cả khi hai nhà bọn tôi có sát nhau như thế nào đi nữa.
“Cái hàng rào này…?’’
Em nhíu mày buồn bã, chờ tôi nói tiếp.
“Thôi, bỏ đi. Cũng quên luôn vụ phim phiếc kia đi, nay chỉ có uống thôi.’’
Tôi cứ cảm giác rằng nếu mình mà nói tiếp thì mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ toang mất. Trong tâm tôi cũng ngạc nhiên khi biết mình lại phản đối nói ra. Mình sẽ không bao giờ nói điều này trước mặt em được, vì em sẽ lại chọc mình mất.
“Được thôi. Vậy em sẽ thử hỏi lại vào lúc anh say mèm nhé, Senpai.’’
“Xin đấy, nhẹ tay với anh đi.’’
“Nhìn này, tay em giờ trông mịn màng ghê!’’
Em đặt cái lon lên lan can rồi vươn những ngón tay mảnh khảnh của mình ra dưới ánh trăng. Bộ em ấy xỉn rồi sao?
“Đừng có chĩa cái tay nhớp nháp đó về phía anh!’’
“Bất lịch sự quá đó! Nó mềm mại và khô ráo thế này cơ mà!’’
Sau mớ câu từ, sự im lặng lại bao chùm lên tôi và Shiraho. Tôi bất ngờ là mình không cảm thấy em phiền nhiễu vào lúc này. Một mối quan hệ không cần phải tiếp chuyện liên tục để duy trì có khi cũng hợp với tôi.
“Em thích khoảng thời gian này lắm, vạn vật xung quanh đều tĩnh lặng.’’
Em hạ giọng mình xuống mà lẩm bẩm. Có lẽ lúc này cả hai đứa đều tán thành chung một điều.
“Anh cũng thích.’’
Tôi đưa lon chūhai lên miệng. Nó thật ấm áp và ngọt ngào.
Ngước nhìn lên trời, nơi Shiraho cũng đang ngẩng mặt lên ngắm. Như thể báo trước sắp có chuyện xảy đến, tam giác mùa hè cũng dõi theo xuống lại bọn tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
