Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

Volume 1 - Chương 1: Nanase đến nhà tôi!

Chương 1: Nanase đến nhà tôi!

(Tính sao đây...!? Nghĩ kỹ đi, mày ơi...!!)

Sáng hôm sau cái ngày chứng kiến vụ đánh ghen bùng binh của Nanase và Ema, tôi ngồi vò đầu bứt tai giữa lớp học ồn ào.

Chuyện khiến tôi đau đầu tất nhiên là về Nanase. Lát nữa cậu ấy đến lớp thì tôi nên mở lời thế nào đây?

Hôm qua vừa xảy ra chuyện đó, xong hai đứa còn hẹn "mai gặp ở trường". Lúc cậu ấy đến, ít nhất tôi cũng phải nói gì đó chứ.

Vấn đề là, nên chào hỏi với thái độ thế nào?

Tỏ ra nghiêm trọng thì sợ khơi lại chuyện cũ, mà vồn vã tươi cười thì rủi ro cũng cao chẳng kém.

Sau một đêm, tâm trạng của Nanase đã thay đổi ra sao? Chừng nào chưa đoán được điều đó thì cách tiếp cận nào cũng mang quá nửa phần trăm là đánh bạc.

Giữa lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ để tìm ra một phương án an toàn nhất... thì bất chợt, một sức nặng đè lên vai và lưng tôi, kèm theo đó là giọng nói vang lên sát rạt bên tai.

"Ogami, chào buổi sá~ng!"

"Na-na-na, Nanase!? Ch-Chào buổi sáng...!"

Một vòng tay ôm choàng lấy cổ tôi từ phía sau. Tôi giật bắn mình trước hành động của Nanase cũng như khoảng cách gần ngoài sức tưởng tượng của khuôn mặt cậu ấy, lúng túng đáp lời.

i_025.jpg

Nhìn tôi xoắn cả người lại, Nanase khúc khích cười, buông tay ra rồi nghiêng đầu hỏi.

"Sao thế, mới sáng sớm mà mặt mày đã nhăn nhó rồi. Đang nghĩ ngợi gì à?"

"À~... ừm, thì~..."

Lúc này, phản ứng thế nào mới là chuẩn? Tôi huy động hết công suất não bộ để tìm câu trả lời.

Chắc là cứ nói thật thôi... Ngay khi tôi vừa chốt phương án, Nanase đã nở một nụ cười có phần tự trào, lên tiếng trước.

"Mình biết tỏng rồi. Cậu đang nghĩ xem nên cư xử với mình thế nào đúng không?"

"...Ừm."

Nhờ Nanase mở lời trước nên tôi cũng dễ thở hơn hẳn.

Thấy tôi gật đầu thừa nhận, Nanase khẽ thở dài rồi nói tiếp.

"Xin lỗi vì làm cậu phải bận tâm nhé. Nhưng mà, mình thực sự ổn rồi! Ngủ một giấc là nhẹ hết cả người, với lại đúng như cậu nói hôm qua, biết sớm bộ mặt thật của hắn ta cũng coi như là may mắn!"

"...Vậy à. Thế thì tốt quá."

Có lẽ trong những lời ấy cũng pha chút gượng gạo cậy mạnh.

Dù Ema là một thằng tồi, nhưng với Nanase, hắn ta là thanh mai trúc mã đã gắn bó từ rất lâu trước khi trở thành người yêu.

Cú sốc khi vừa nhận ra bản chất thật của người bạn lâu năm, vừa phát hiện ra mình bị phản bội, đâu thể nào dễ dàng gạt bỏ trong một sớm một chiều.

Dẫu vậy, cô gái đang cố gắng mỉm cười và hướng về phía trước này, thực sự là một người rất mạnh mẽ.

"Hỏi câu này hơi vô duyên chút, nhưng cậu không định trả đũa à? Kiểu như bóc phốt chuyện Ema cắm sừng chẳng hạn..."

"À~... Thôi bỏ đi. Mà nói đúng hơn là, có muốn cũng chẳng được."

"Không được á? Là sao?"

"Thật ra hôm qua mình cũng nghĩ đến chuyện đó, thử tìm xem có bằng chứng gì không nhưng... chả có cái gì sất."

"Mấy tin nhắn hay Line chứng minh hai người đang hẹn hò cũng không có luôn á?"

"Ừm, chả có tí ti nào! Toàn mấy đoạn chat mà bảo là bạn bè thuở nhỏ nói chuyện với nhau người ta cũng tin sái cổ! Đọc lại mà chính mình còn thấy sốc cơ! Giờ nghĩ lại mới nhớ, chính hắn là đứa bảo phải cẩn thận không để lộ dấu vết, nhỡ bị phát hiện thì phiền!"

Cười "Ahaha" một tiếng, Nanase lại thở dài thườn thượt.

Nhìn thái độ của cậu ấy, tôi nhận ra sự thất vọng này không phải vì không tìm được bằng chứng bóc phốt Ema, mà là vì một chuyện khác.

"...Rốt cuộc thì, mọi chuyện là thế đấy. Với Nihide, mình chỉ là con bạn nối khố chứ chẳng phải người yêu. Ngay từ đầu, mối quan hệ của bọn mình chỉ là cái mác mập mờ... 'chính thất' của hắn phải là Shibamura kìa."

"Nanase..."

Ema đã dự tính trước kịch bản này. Thế nên hắn mới cố tình xóa sạch mọi bằng chứng hẹn hò với Nanase, đồng thời thao túng để cậu ấy cũng làm vậy.

Chẳng rõ đó là mưu hèn kế bẩn của hắn, hay do cô "tiểu tam" Shibamura kia giật dây.

Chỉ biết là... người mình coi là bạn trai hóa ra luôn rắp tâm dọn đường để có thể đá mình bất cứ lúc nào, nhận ra sự thật cay đắng ấy, chắc chắn Nanase đang tổn thương sâu sắc.

"Á, xin lỗi nha! Đúng là mình vẫn còn hơi suy thật! Mấy lúc thế này chỉ có ăn uống để xả stress thôi! Đồ ngọt, đồ ngọ~t!!"

Nói rồi, Nanase xụ vai xuống, móc đâu ra một cái bánh mì dưa lưới, xé vỏ rồi ngoạm một miếng rõ to.

Bàn tôi nằm ở tít góc cuối lớp nên xung quanh chẳng có ai. Cuộc trò chuyện nãy giờ không bị ai nghe thấy... và màn nhồi nhét đồ ăn xả stress này chắc chắn cũng vậy.

Tôi cứ đăm đăm nhìn Nanase nhai nhóp nhép, phồng má nhét bánh mì vào miệng y hệt một con hamster. Như nhận ra ánh mắt của tôi, cậu ấy nuốt miếng bánh rồi ngẩng lên hỏi.

"Sao thế, Ogami? Tự dưng nhìn chằm chằm người ta vậy."

"Không... mình chỉ thắc mắc không biết Ema còn bất mãn điểm gì ở Nanase nữa. Nếu mà mình có cô bạn gái như cậu thì còn khuya mới nghĩ đến chuyện cắm sừng..."

Vừa nói, tôi vừa nhìn kỹ lại Nanase một lần nữa.

Mái tóc bob đen mượt mà rất hợp với vẻ năng động, trẻ con của cậu ấy. Gương mặt thì đáng yêu ăn đứt mấy cô idol.

Đã là một mỹ thiếu nữ được mọi người công nhận, lại còn sở hữu vòng một khủng như Ema nói... Bất cứ thằng con trai nào vớ được cô bạn gái thế này cũng sẽ được coi là kẻ trúng số độc đắc.

"...Chắc đơn giản là hắn không thích kiểu con gái trẻ con thôi. Gu của hắn là mấy em mỹ nhân chuẩn mực chứ không phải loli ngực bự."

"Thế á...?"

Tôi cũng biết sương sương về cô nàng "trà xanh" Shibamura Nina kia.

Đúng như Nanase nói, cô ta quả thật rất xinh đẹp, một nhan sắc vừa đáng yêu vừa rực rỡ. Nếu Nanase là kiểu con gái được một bộ phận nam sinh cực kỳ yêu thích, thì Shibamura lại là kiểu nữ thần quốc dân trong mắt hầu hết con trai.

Nhưng ít nhất, tôi không nghĩ đó là lý do mang tính quyết định để Ema chọn Shibamura thay vì Nanase. Giữa lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, Nanase đã xơi gọn cái bánh đầu tiên, lôi tiếp cái thứ hai ra và lầm bầm.

"Mặc xác đi, rốt cuộc mình cũng chỉ là một đứa con gái thảm hại bị cắm sừng thôi. Chút giá trị duy nhất chắc là bộ ngực được nuôi dưỡng bằng đống dinh dưỡng đáng lẽ phải dùng để phát triển chiều cao này. Còn lại thì thua đứt đuôi Shibamura──"

"Không, làm gì có chuyện đó."

Nghe những lời tự hạ thấp bản thân của Nanase, tôi vô thức buột miệng phản bác.

Cậu ấy tròn mắt kinh ngạc, khựng lại. Tôi nói tiếp.

"Ngoại hình hay vòng một to nhỏ là gu của mỗi người, khó mà nói ai hơn ai... Nhưng nghĩ bằng đầu gối cũng biết, cái loại con gái biết người ta có bồ rồi mà vẫn gạ gẫm 'làm người thứ hai cũng chịu' thì chắc chắn đầu óc có vấn đề. Nội điểm này thôi là Nanase đã thắng áp đảo rồi."

"Ưm... ừ thì, chuyện đó có thể đúng..."

"Không phải có thể, mà là chắc chắn luôn," tôi nhấn mạnh.

Bề ngoài tỏ ra mạnh mẽ vậy thôi chứ thực ra vẫn còn suy lắm đây mà. Nhìn Nanase chìm trong những suy nghĩ tiêu cực, tôi muốn vực dậy tinh thần cậu ấy nên dốc hết ruột gan ra nói.

"Mình thấy Nanase cũng dễ thương và cuốn hút chẳng kém gì Shibamura đâu. Ít nhất thì về mặt tính cách, Nanase chắc chắn ăn đứt cậu ta. Nên là, đừng có tự nói mình là đứa kém cỏi nữa. Nếu cậu không chê thì mình sẵn sàng an ủi cậu bất cứ lúc nào."

"Ogami...!"

Có vẻ những lời động viên chân thành của tôi đã chạm đến Nanase.

Cậu ấy dừng việc ăn xả stress lại, cất cái bánh mì dưa lưới thứ hai chưa bóc vỏ vào túi, rồi mỉm cười nhìn tôi.

"...Cảm ơn cậu nhé. Lại được cậu an ủi nữa rồi. Từ hôm qua đến giờ, toàn bắt cậu phải bận tâm thôi."

"Mình không có thấy phiền đâu. Với lại dăm ba câu nói của mình chắc cũng chả an ủi được là bao."

"Không hề! Do cậu không nhận ra thôi, chứ mình thực sự được cứu rỗi lắm đấy! Thế nên, cậu cũng đừng có nói mấy câu kiểu 'người như mình~' nữa nha. Chính cậu vừa bảo mình thế xong mà?"

Nanase nghiêng đầu, hơi ngước mắt lên nhìn tôi một cách vô cùng đáng yêu.

Bị lấy gậy ông đập lưng ông, tôi chỉ biết cười trừ, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm vì cậu ấy đã vui vẻ trở lại. Bất ngờ, Nanase hỏi.

"Á, đúng rồi! Ogami, chiều nay tan học cậu rảnh không? Mình muốn cảm ơn chuyện hôm qua nên, nếu được thì tụi mình đi đâu đó chơi đi!"

"À, xin lỗi nha. Hôm nay bố mẹ mình về muộn, mình phải ở nhà nấu bữa tối cho mấy đứa em. Nên là──"

Tôi rất biết ơn lời mời bất ngờ này, nhưng đành phải áy náy từ chối vì đã kẹt lịch... Thế nhưng, nghe câu trả lời của tôi, Nanase lại tỏ ra phấn khích, nở một nụ cười rạng rỡ.

"Hừm~, ra vậy. Thế thì tuyệt quá rồi!"

"Hả? Tuyệt quá là sao...?"

"Thì đó! Vừa hay mình đang muốn đền đáp ân tình của cậu mà, chuẩn bài luôn rồi còn gì?"

Tôi vẫn chưa thể load kịp ý nghĩa đằng sau nụ cười tươi rói ấy.

Thấy tôi ngơ ngác... Nanase giơ ngón cái lên cái "rụp", cười tít mắt tuyên bố.

"Bữa tối nay của nhà Ogami, cứ để mình lo!!"

(Sao mọi chuyện lại thành ra thế này...?)

Tôi vừa lẩm nhẩm tự hỏi bản thân câu này không biết bao nhiêu lần trong ngày, vừa thái rau củ.

Căn bếp nhà tôi, nơi vốn vô cùng quen thuộc. Nhờ tôi và mẹ hay lau chùi dọn dẹp nên lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, nay lại có sự xuất hiện của một nhân vật lạ hoắc.

Liếc mắt sang bên cạnh, tôi thấy Nanase đang thoăn thoắt gọt vỏ khoai tây bằng dao nạo... Đứng nấu ăn song song với cô bạn nhỏ nhắn này, lòng tôi cứ hoang mang tột độ.

"Ây da~, ngại ghê! Bảo là để mình nấu mà rốt cuộc lại đùn hết phần chính cho Ogami làm~!"

"À không, cậu phụ giúp thế này là mình đỡ cực lắm rồi."

Sự thật là việc chuẩn bị bữa tối hôm nay trơn tru hơn hẳn ngày thường.

Một phần vì có thêm nhân lực, nhưng quan trọng nhất là Nanase đã giành làm hết mấy việc sơ chế lặt vặt tốn thời gian.

Cứ đà này thì xong sớm hơn dự kiến nhiều, tôi thầm nghĩ. Đúng lúc đó, Nanase lên tiếng.

"Mình gọt xong khoai tây rồi! Tiếp theo làm gì đây cậu?"

"À ừm... Cậu lấy hộ mình cái nồi được không. Tiện thể bẻ sẵn viên cà ri ra giúp mình luôn nhé."

"Okê! Nồi đâu, nồi đâu...!"

Nhìn Nanase mở tủ bếp dưới bếp ga để tìm nồi nấu cà ri, tôi bắt đầu thái chỗ khoai tây cậu ấy vừa gọt.

Tôi thái miếng hơi to một chút để lúc ninh không bị nát bấy, cho hết vào bát, rồi kiểm tra lại nguyên liệu lần cuối.

"Oái! Cậu thái xong hết rồi á? Nhanh tay thế~!"

"Nhiều năm kinh nghiệm rồi mà. Quen tay thôi, quen tay thôi."

Từ hồi cấp hai, tôi đã quen làm việc nhà. Nấu ăn tuy không dám xưng danh đầu bếp, nhưng mấy món cỡ này thì nhắm mắt cũng làm được.

Thao tác của Nanase tuy còn hơi vụng về nhưng support rất nhiệt tình. Nhờ thế mà tôi nhàn hơn hẳn, đúng là giúp ích được bao nhiêu.

Thấy cậu ấy lôi ra đúng cái nồi to và dày chuyên dụng, tôi đoán chắc cô nàng cũng có chút kinh nghiệm bếp núc. Nghĩ vậy, tôi bắt đầu trút hết nguyên liệu vào nồi.

i_033.jpg

"Nhà Ogami ăn cà ri gà à! Ngon bá cháy luôn!"

"Ừm. Mà nói trắng ra là thịt bò đắt quá không mua nổi... nên thường chỉ có thịt heo với thịt gà thôi."

...Nhà tôi không có bố. Bố đã mất trong một vụ tai nạn từ rất lâu rồi.

Kể từ đó, một tay mẹ vừa đi làm vừa cáng đáng việc nhà, vất vả nuôi ba anh em tôi khôn lớn.

Nhìn bóng lưng nhọc nhằn của mẹ, tôi đã quyết định từ bỏ bóng rổ ngay từ hồi cấp hai.

Tôi muốn san sẻ gánh nặng với mẹ bằng cách làm việc nhà và đi làm thêm. Hơn nữa, tham gia câu lạc bộ cũng tốn kém lắm.

Nghĩ đến chuyện hai đứa em sau này cũng phải thi lên cấp ba, đại học, tôi tự nhủ mình phải tiết kiệm chi tiêu cho gia đình được đồng nào hay đồng ấy.

Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa đảo nguyên liệu, thêm nước vào ninh, hớt bọt... Canh đúng thời điểm, tôi thả viên gia vị cà ri vào.

"Oa, thơm quá...! Sôi bụng luôn rồi nè~!"

Ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của cà ri khi gia vị hòa quyện với thức ăn trong nồi, Nanase hít hà ríu rít.

"Giờ chỉ cần ninh lửa nhỏ là xong. Cậu canh chừng nồi rồi thỉnh thoảng khuấy đều lên giúp mình nhé?"

Tôi muốn quay sang vo gạo nên nhờ cậu ấy để mắt tới cái nồi. Nanase ưỡn ngực đầy tự hào, gật đầu cái rụp rồi đón lấy cái muôi.

"Cứ để đó cho mình!"

Lúc đầu tôi còn tính lấy cái ghế đẩu cho cậu ấy đứng vì sợ lùn quá, nhưng xem ra cũng chưa đến nỗi nào, vẫn đứng nhìn vào nồi được bình thường.

Có người phụ giúp thích thật đấy, tôi nghĩ thầm rồi cắm nồi cơm điện.

"Mình cắm dư ra một chút rồi, không biết có đủ không ta...?"

"Công nhận. Ăn cà ri hay bị tốn cơm lắm."

"Không hẳn thế. Tại hôm nay có cả phần của Nanase nữa nên mình mới nấu thêm gạo đấy."

"Hả...? C, Có cả phần của mình á?"

"Ừ. Cất công đến tận đây rồi thì ở lại ăn cơm luôn đi. Gia đình mình kiểu gì cũng chào đón cậu nhiệt liệt cho xem."

Dù hơi ồn ào tí thôi, tôi thầm bổ sung thêm vào câu nói.

Người ta đã cất công đến phụ nấu ăn mà nấu xong lại vẫy tay chào tạm biệt thì đúng là cạn lời.

Dù Nanase có từ chối thì nấu thừa một chút cà ri cũng chẳng sao... Coi như là lời cảm ơn, tôi phải mời cậu ấy ăn tối mới được.

"À nhưng mà, nếu Nanase bận thì cứ từ chối không sao đâu nhé? Kẻo bố mẹ cậu lại lo..."

"Không sao đâu! Bố mẹ mình đều đi làm cả. Chuyện không về nhà ăn cơm cũng như cơm bữa ấy mà. Hôm nay cũng thế nên là... mình xin phép ăn chực một bữa nhé!"

Nanase nở nụ cười tươi rói, vui vẻ nhận lời mời.

Mong là cậu ấy sẽ có một bữa tối vui vẻ. Giữa lúc tôi đang mỉm cười nghĩ ngợi thì có tiếng lạch cạch mở cửa, kèm theo tiếng bước chân rầm rập tiến lại gần.

Nhưng mà số lượng bước chân nghe chừng đông hơn tôi tưởng... Trong lúc tôi còn đang thắc mắc không biết có phải mấy đứa em cùng về một lúc không, thì một nhân vật ngoài dự kiến ló mặt vào.

"Xin lỗi nhé Yusuke! Mẹ bảo nay về muộn nhưng có chút thay đổi, công việc xong sớm rồi! Mẹ về rồi đâ... ủa!?"

"A, dạ, cháu chào cô..."

Người vừa hùng hổ mở cửa bước vào chính là mẹ tôi.

Vừa về đến nhà đã mở miệng xin lỗi ríu rít, nhưng khi chạm mắt với Nanase đang khuấy nồi cà ri trong bếp, mẹ khựng lại ngay tắp lự.

Cổ mẹ quay sang nhìn tôi như một cỗ máy han gỉ thiếu dầu bôi trơn kêu "cót két...", rồi lại quay sang nhìn Nanase... Sau cùng, mẹ tôi ngoắt đầu lại với một tốc độ bàn thờ, hét toán lên.

"Masato! Taiga! Thằng Yusuke dẫn gái về nhà kìa!! Gọi cảnh sát mau!!"

"Ủa, sao lại gọi cảnh sát!?"

"Ban nãy cô xin lỗi nha~! Cảm ơn cháu đã phụ làm bữa tối nữa~!"

"Dạ không có gì đâu ạ! Cháu cũng chưa giúp được gì nhiều! Cháu mặt dày xông vào đây mà làm ăn lóng ngóng mới là người phải xin lỗi ạ!"

"Ôi dào, có gì đâu cháu!? Cái thằng Yusuke nhà này mà lại dẫn bạn gái về nhà, thân làm mẹ như cô vừa mừng vừa không dám tin, lại còn lo không biết nó có dính dáng đến tội ác gì không nữa, hết cả hồn."

"Câu cuối có vấn đề đấy nhé? Mẹ coi con trai mẹ là cái gì vậy?"

Năm tấm thảm trải bàn và năm đĩa cà ri được bày biện ngay ngắn trên chiếc bàn ăn hình chữ nhật.

Mặc kệ đĩa cà ri đang bốc khói nghi ngút, mẹ tôi đang hào hứng trò chuyện với Nanase với một thái độ niềm nở quá mức quy định.

Tôi và Nanase ngồi cạnh nhau ở một bên cạnh dài của bàn, đối diện là hai đứa em trai. Mẹ tôi thì xí ngay chỗ ở cạnh ngắn sát với Nanase, tươi cười rạng rỡ bắt chuyện.

"Nào, mấy thằng ngốc kia! Mau chào hỏi Nanase đi chứ!"

"Thì con cũng định chào rồi, nhưng mẹ cứ bắn liên thanh không ngừng nghỉ nên tụi con làm gì có khe hở nào mà xen vào?"

"Mất luôn nhịp, nãy giờ ngại muốn chết đây này."

Hai đứa em tôi cằn nhằn trước mệnh lệnh của mẹ.

Tôi đưa mắt nhìn Nanase, ngầm ý xin lỗi vì gia đình ồn ào quá mức kể từ lúc ba người này về, cậu ấy chỉ đáp lại bằng một nụ cười thích thú.

"Khụ...! Xin lỗi vì giờ mới giới thiệu. Em là Ogami Masato, em trai của anh Yusuke."

"Em là con út, Taiga ạ. Cảm ơn chị đã nấu món cà ri ạ."

"Masato và Taiga nhỉ! Rất vui được gặp hai em! Chà, hai đứa cũng cao to giống y hệt anh trai ghê!!"

Nanase đáp lời chào hỏi của hai đứa em đang cúi đầu lễ phép bằng chất giọng tươi sáng, không quên đề cập đến chiều cao của chúng.

Đúng là cả ba anh em tôi đều cao. Khuôn mặt cũng có nét hao hao nhau, nhưng mỗi đứa lại có một cá tính riêng khá thú vị.

Thằng hai Masato là đứa dẻo mỏ nhất nhà, lại còn trùm giả nai.

Nó cao kều nhưng người gầy nhom, cũng là đứa lười vận động nhất trong ba anh em.

Thế mà nó lại là cái thùng nước lạo của cả nhà, ăn khỏe nhất bọn, đúng kiểu ngoại hình tỷ lệ nghịch với thực tế.

Trái lại, thằng út Taiga tuy thấp nhất nhà (nhưng cũng phải mét bảy tám, mét bảy chín) nhưng lại đô con nhất.

Nhờ tập luyện trong câu lạc bộ Judo nên người nó chắc nịch. Tuy ít nói và hay ngại người lạ, nhưng nó lại là đứa đánh nhau giỏi nhất trong nhà. Tuyệt đối không được chọc điên nó.

Còn tôi thì nằm ở khoảng giữa về cả chiều cao lẫn cơ bắp, cộng thêm khoản thể thao tốt nhất nhà nên được coi là "hệ cân bằng".

"Và cô là mẹ của ba đứa, đồng thời cũng là nóc nhà của gia đình Ogami - Ogami Marie! Rất vui được gặp cháu, Nanase!"

"Dạ vâng! Cháu cũng rất vui được gặp cô ạ!"

Cuối cùng, người quyền lực nhất nhà - mẹ tôi - chốt sổ màn giới thiệu, kết thúc màn chào sân của gia đình.

Tôi ngồi im nghe mà thấy sượng trân, nhưng không khí trên bàn ăn lại sôi nổi đến lạ, hoàn toàn trái ngược với tâm trạng của tôi.

...Chủ yếu là xoay quanh việc lấy tôi ra làm trò hề.

"Vậy, chị Nanase có quan hệ thế nào với ông anh ngốc nhà em vậy ạ?"

"À~ ừm, chắc là bạn cùng lớp mới quen từ mùa xuân này thôi nhỉ?"

"Thế sao chị lại đến nhà em? Không lẽ bị ông anh ngốc của em lừa tình rồi?"

"Không không! Là chị chủ động xin đến đó! Hôm qua chị có mang ơn anh Yusuke một chút... tính nấu bữa tối để đền đáp, ai dè lại được mời ăn ké luôn nè."

"Ở trường cấp ba ông anh em thế nào ạ? Năm ngoái học chung trường cấp hai em còn để mắt được, chứ lên cấp ba sợ ổng lại dở chứng làm trò gì kỳ cục..."

"Này mấy đứa kia, sao cứ lôi mấy từ dìm hàng anh mày ra mà xài xơi xơi thế hả? Bọn mày coi anh là cái gì vậy?"

"Ahaha! Gia đình cậu vui tính ghê! Chắc ngày nào Yusuke cũng cười đau ruột mất?"

"Làm bù nhìn cho cả nhà xúm vào trêu thì vui vẻ nỗi gì. Mà khoan, ủa...?"

Định buông câu phàn nàn kiểu tấu hài với Nanase, tôi chợt khựng lại khi nhận ra có điểm bất thường trong câu nói của cậu ấy.

Trong một giây, tôi tưởng mình nghe nhầm...? Nhưng nhìn nụ cười tủm tỉm như đi guốc trong bụng tôi của Nanase, rồi cậu ấy lại cố tình lặp lại từ đó một lần nữa.

"Sao thế, Yusuke? Nhìn cậu ngạc nhiên chưa kìa."

"Kh-Không, ừm thì, cách xưng hô...!!"

Lần này, Nanase cố ý gọi tên tôi thật rõ ràng rành mạch, khóe môi cong lên một nụ cười tinh quái trêu chọc.

Trước vẻ bối rối của tôi vì tự dưng bị gọi bằng tên thật, cậu ấy cười tít mắt giải thích.

"Thì gọi bằng họ Ogami biết đường nào mà lần! Trong cái nhà này, trừ mình ra ai chả mang họ Ogami!"

"Th-Thì đúng là thế, nhưng tự dưng bị gọi bằng tên thật giật mình lắm chứ bộ..."

"Xin lỗi, xin lỗi nha! Thế sao? Yusuke không có gì muốn nói với mình à?"

"Hả...?"

Nanase nở nụ cười tinh mãnh, đưa ra câu hỏi khiến tôi lại tiếp tục ngớ người.

Muốn nói gì là sao, tôi chẳng hiểu mô tê gì sất. Đúng lúc đó, gia đình tôi đồng loạt buông tiếng thở dài thườn thượt, pha lẫn sự thất vọng và ngán ngẩm tột độ.

"Đúng là hết thuốc chữa. Ông anh nhà mình đúng là ngốc hết chỗ nói..."

"Cũng chịu thôi. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ anh Yusuke đã biết mùi yêu đương đò đưa với con gái nhà người ta bao giờ đâu."

"Ê ê, hai đứa mày cũng ế chỏng vó ra đấy chứ hơn gì anh mày! Làm như sành sỏi lắm không bằng!"

Bị tôi bóc phốt, Masato và Taiga huýt sáo vang trời, mắt lảng đi chỗ khác.

Hai cái thằng này... Đang lúc tôi máu dồn lên não, mẹ - người im lặng nãy giờ - lên tiếng với vẻ mặt cạn lời nhất.

"Yusuke, cái thằng này...! Lúc này là lúc con cũng phải gọi Nanase bằng tên mới đúng chứ!? Bạn bè với nhau mà con không gọi tên con bé trước thì gia đình mình biết đường nào mà xưng hô cho phải phép!"

"Ư, hự...!?"

Phải phép gì chứ, từ nãy đến giờ mọi người nói chuyện rôm rả sát rạt nhau thế còn gì. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi cũng nhận ra lời mẹ nói rất có lý nên đành nuốt nước bọt cái ực.

Công nhận, Nanase đã chủ động gọi tên tôi thân thiết như thế, mà tôi cứ dùng họ để xưng hô thì cũng thấy áy náy thật.

Lén nhìn thái độ của Nanase, có vẻ cậu ấy cũng đang mong chờ điều đó... Cậu ấy khẽ nghiêng đầu, ngước mắt lên nhìn tôi hỏi.

"Yusuke có nhớ đúng tên mình không đấy?"

"T-Tất nhiên là nhớ rồi..."

"Vậy à. Tốt quá! Nào, mạnh dạn lên xem nào~! Một, hai, ba...!!"

Ánh mắt đầy kỳ vọng của Nanase, của mẹ, của hai đứa em trai đồng loạt găm thẳng vào tôi.

Cái cảm giác như đang làm thú lạ trong sở thú, cộng thêm sự xấu hổ tột độ khi lần đầu tiên gọi tên một người con gái khiến mặt tôi đỏ bừng. Dù vậy, tôi đành buông xuôi và khẽ gọi tên cô ấy.

"H-Hiyori-san...!!"

"Fufufu...! Sao cơ, Yusuke?"

Chỉ thốt ra được cái tên thôi đã làm tôi ngượng muốn chín mặt. Hiyori rướn người nhìn tôi, tủm tỉm hỏi.

Mặc kệ tôi đang ngượng đến mức không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cười tươi rói của cô ấy, cả nhà tôi chứng kiến cảnh đó thì khoái chí hò reo ầm ĩ.

"Á đù~! Anh Yusuke, sao cà ri nay bỏ nhiều đường thế nhở!? Bộ mua nhầm loại hảo ngọt à~!?"

"Chà~, ngọt sâu răng luôn~! Ăn cà ri mà chả thấy cay tí nào sất~!"

"Bọn mày cứ đợi đấy nhé!? Lát nữa anh mày tẩn cho một trận nhừ tử!!"

"Nanase...! À không, cháu Hiyori! Cứ giao phó thằng con ngốc nghếch nhà cô cho cháu nhé...! Nó mà làm gì có lỗi, cháu cứ báo ngay cho cô! Cô sẽ đứng ra chịu trách nhiệm, đập cho nó một trận lên bờ xuống ruộng!"

"Cả mẹ nữa! Đừng có nói mấy câu kỳ quặc đó đi!!"

Để xua đi sự ngượng ngùng, tôi đành dồn lực mắng té tát vào mặt cả nhà.

Nhìn tôi như thế, Hiyori cười rũ rượi, vỗ tay đen đét... Thôi thì tôi chịu thiệt một chút cũng được, chỉ cần thấy một Hiyori đang buồn bã có thể tạm quên đi chuyện không vui mà nở nụ cười tươi tắn thế này, với tôi là quá đủ rồi.

"Xin lỗi cậu nhé. Đã ăn chực một bữa no nê lại còn bắt cậu đi tiễn nữa. Đáng lẽ đến để trả ơn mà cuối cùng lại thành ra làm phiền thêm."

"Mình mới phải xin lỗi ấy chứ. Gia đình mình hơi ồn ào và phiền phức đúng không?"

"Không hề nha~! Mẹ với hai cậu em trai của cậu hài hước lắm, ai cũng tốt bụng nữa!"

Bữa tối kết thúc, lại ngồi hàn huyên thêm một lúc với mấy người nhà tôi đang trong cơn hưng phấn... Ngoảnh đi ngoảnh lại, ngoài trời đã tối mịt từ lúc nào.

Mẹ tôi chắc cũng nhận ra giữ con gái nhà người ta lại muộn quá thì không hay, nên quyết định giải tán. Bây giờ mọi người đang dọn dẹp ở nhà, giao nhiệm vụ đi tiễn lại cho tôi.

Ban đầu tôi định đưa Hiyori về tận nhà cơ, nhưng cậu ấy áy náy quá nên chốt lại là tiễn ra khu vực ga tàu tấp nập là được.

Từ đó cậu ấy sẽ bắt taxi về, nghe cũng hợp lý nên tôi đồng ý.

"Bố mẹ mình lo xa lắm. Quanh nhà toàn đường tối thôi, nên hễ về muộn là kiểu gì cũng bắt mình đi taxi. Còn cho sẵn tiền tiêu vặt để đi taxi nữa cơ~..."

Nghe Hiyori kể, tôi thầm nghĩ bố mẹ cậu ấy chắc hẳn lo lắng cho con gái lắm.

Đúng là những bậc phụ huynh tuyệt vời luôn yêu thương cô con gái rượu của mình. Đang mải suy nghĩ, cô gái đi bên cạnh tôi bỗng cất lời.

"Cảm giác kỳ diệu ghê. Dù mới trải qua vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, nhưng mình có cảm giác như mọi người đã gắn bó với nhau từ rất lâu rồi ấy."

"À~... Tại nhà mình ồn ào quá nên làm cậu thấy mệt đúng không? Kiểu thời gian mệt mỏi trôi qua chậm hơn ấy hả?"

"Đâu có ý đó đâu. Đến một nơi xa lạ, ở cùng những người lần đầu tiên gặp mặt... vậy mà chẳng có chút cảm giác lạ lẫm nào. Cứ như thể đang ở cùng những người quen biết từ thuở nhỏ ấy... Vui quá nên thời gian trôi vèo vèo lúc nào không hay."

Tôi vẫn hơi lo không biết Hiyori nghĩ sao về cái kiểu cư xử sỗ sàng của gia đình mình (đúng hơn là của mẹ mình) ngay trong lần đầu gặp mặt, nhưng xem ra cậu ấy không hề thấy khó chịu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc ấy, Hiyori quay sang nhìn tôi.

"Yusuke có thấy thế không? Chúng ta mới nói chuyện đàng hoàng với nhau chắc được tầm một ngày thôi, vậy mà giờ đã gọi thẳng tên nhau rồi."

"Ừ, ừm. Cậu nói cũng đúng..."

Dù vẫn còn chút ngượng ngùng, tôi gật đầu đồng tình với Hiyori.

Thành thật mà nói, tôi cũng lờ mờ cảm nhận được điều cô ấy vừa nói.

Đúng như Hiyori nhận xét, thực chất chúng tôi mới chỉ quen biết nhau được chừng một ngày, vậy mà giờ đã gọi nhau bằng tên. Tuy vẫn còn ngượng ngùng khi thay đổi cách xưng hô, nhưng mặt khác, tôi lại có cảm giác như hai đứa đã làm vậy từ rất lâu rồi.

Cái cảm giác này khá kỳ lạ nhưng không hề khó chịu. Dựa vào bầu không khí này, chắc hẳn Hiyori cũng cảm thấy như vậy.

Giữa lúc tâm trạng đang rối bời, vừa muốn thở phào nhẹ nhõm lại vừa bồn chồn khó tả, Hiyori bất ngờ dừng bước, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

"...Này, Yusuke. Mình có một chuyện muốn nhờ, cậu nghe được không?"

"Chuyện gì cơ?"

"...Từ ngày mai... ở trường, mình gọi tên cậu được không...?"

"Hả...?"

Tôi tròn mắt ngạc nhiên trước lời đề nghị của Hiyori.

Tự dưng sao lại thế nhỉ, tôi tự hỏi. Nhưng rồi những chuyện xảy ra hôm qua và những lời cô ấy kể sáng nay bỗng lướt qua tâm trí, giúp tôi lờ mờ đoán được ý định thực sự đằng sau lời thỉnh cầu ấy.

Hiyori đã phải giấu nhẹm chuyện hẹn hò với Ema suốt một năm trời.

Bưng bít mối quan hệ thực sự, giả vờ chỉ là thanh mai trúc mã, cứ thế trôi qua suốt một năm... để rồi hôm qua cay đắng nhận ra mình luôn bị Ema lừa dối.

Nếu hôm nay cố tình che giấu việc hai đứa đã trở nên thân thiết, những ký ức tồi tệ ấy có lẽ sẽ lại ùa về. Nó sẽ khiến cô ấy cảm thấy bất an, sợ rằng mình lại đang lặp lại vết xe đổ như hồi còn quen Ema.

Chính vì vậy, thay vì giấu giếm, Hiyori muốn thể hiện sự thân thiết giữa hai người một cách tự nhiên nhất, nên mới đưa ra lời đề nghị này.

Thú thực là tôi cũng thấy ngượng. Cũng hơi lo không biết tụi trong lớp có hùa vào trêu chọc như cái cách gia đình tôi đã làm hay không.

Nhưng nếu làm vậy có thể giúp Hiyori không phải đau khổ nữa, thì mấy chuyện đó có sá gì. Dù tất cả chỉ là do tôi tự biên tự diễn... nhưng chỉ cần đổi lấy được nụ cười của cô gái đầy thương tích này, thì dăm ba lời trêu chọc hay sự ngượng ngùng tôi xin nhận hết. Nghĩ vậy, tôi gật đầu trả lời.

"...Ừm, được chứ. Đổi lại, mình cũng gọi cậu là Hiyori được không?"

"Ừ, ừm! Tất nhiên rồi!"

Khi tôi mỉm cười đồng ý một cách dứt khoát, khuôn mặt thoáng chút bất an của Hiyori bừng sáng rạng rỡ.

Kiểu gì sắp tới tụi trong lớp cũng sẽ xúm vào xoi mói cho xem... Nhưng dẫu vậy, chỉ cần thấy được nụ cười này của Hiyori, tôi thấy mọi thứ đều đáng giá.

"Còn một chuyện nữa, cho mình xin phép nhé. Sau này... mình lại tới nhà Yusuke chơi được không? Ban nãy mình có nói rồi đó, bố mẹ mình bận bịu lắm, thường xuyên vắng nhà... nên ăn cơm một mình buồn chán lắm."

"Tất nhiên là được rồi! Cả mẹ, Masato, Taiga và cả mình đều luôn chào đón cậu mà! Đừng ngại ngần gì cả, cứ lúc nào thấy buồn thì qua nhà mình chơi nhé!"

"...Cảm ơn cậu. Yusuke, cậu đúng là tốt bụng thật đấy...!!"

Hiyori cười rạng rỡ, nhưng tôi không bỏ lỡ âm sắc nghẹn ngào chực khóc trong giọng nói của cô ấy.

Nếu chỉ cần nhiêu đây thôi cũng đủ làm cô ấy vui, thì có gì khó khăn đâu chứ. Tôi sẵn sàng mời Hiyori đến ăn tối bất cứ lúc nào, để cậu ấy có những khoảng thời gian thật vui vẻ.

Đúng vậy... chỉ cần có thế thôi. Gọi nhau bằng tên thật, cùng nhau quây quần bên bàn ăn, chỉ có thế.

Nếu chỉ vậy cũng đủ để xoa dịu vết thương lòng và mang nụ cười trở lại trên môi Hiyori, tôi nguyện ý làm điều đó.

Vừa nghĩ ngợi mông lung, tôi vừa sải bước chậm rãi theo nhịp chân của cô bạn nhỏ bé, thoắt cái đã đến khu vực trước ga.

Ngay bãi chờ taxi đang có sẵn mấy chiếc đậu chờ khách, Hiyori sẽ có xe để về nhà ngay thôi.

Chỉ là... tôi lại thấy có chút tiếc nuối.

Muốn được nói chuyện thêm với cô ấy một chút nữa. Dù trong lòng đầy luyến tiếc, tôi vẫn không để lộ ra ngoài. Nhìn Hiyori bước lên xe, ngay khoảnh khắc cánh cửa sắp đóng lại, tôi gọi với theo.

"Hiyori! Hôm nay vui lắm. Hẹn mai gặp lại ở trường nhé."

"...Ừm! Mai gặp lại ở trường!!"

Biểu cảm của Hiyori thoáng chút chùng xuống, hay do tôi tưởng tượng ra nhỉ?

Liệu cậu ấy cũng cảm thấy lưu luyến lúc chia tay như tôi không... Vừa tự trách bản thân đang ảo tưởng sức mạnh, tôi vừa vẫy tay chào Hiyori.

Cánh cửa taxi đóng sập lại, chiếc xe lăn bánh rồi khuất dần... vậy mà tôi vẫn cứ đứng chôn chân tại chỗ, đăm đăm nhìn về phía chiếc xe vừa biến mất.

──Sáng hôm sau ngày vụ bắt cá hai tay bị bại lộ, tôi đứng chờ gần lớp của Hiyori.

Đã một đêm trôi qua, tôi tò mò không biết tình hình con ả đó giờ ra sao.

Lúc chia tay còn tạt cả cốc nước ép vào mặt tôi, nhưng qua một đêm chắc cũng phải nguôi ngoai phần nào rồi.

Biết đâu cô ả đã bình tĩnh lại và chúng tôi có thể nói chuyện đàng hoàng... Nghĩ vậy, tôi nở một nụ cười khi thấy bóng dáng Hiyori bước đến trường.

"Hiyori, chào buổi sáng!"

Như thể số phận đang mỉm cười với tôi, hành lang lúc này vắng tanh vắng ngắt. Một cơ hội tuyệt vời để mở lời.

Thế là tôi cất tiếng gọi Hiyori như mọi ngày, nhưng... cô ả lướt qua tôi không thèm nói nửa lời, đi thẳng vào lớp.

"H-Hiyori...?"

"............"

Chẳng buồn đáp lại lời chào, Hiyori bơ đẹp tôi luôn. Thái độ đó khiến tôi có chút sốc.

Nhưng mà thôi, chắc mới một ngày thì cô ả chưa xả hết cục tức được. Biết ngay là mọi chuyện đéo dễ dàng ăn dọn sẵn như thế mà, tôi chép miệng. Tính quay về lớp mình, nhưng tôi vẫn tò mò ngó thử xem Hiyori trong lớp đang làm gì.

Đoán chừng cô ả đang buôn dưa lê với đám bạn, hoặc là gục mặt xuống bàn hờn dỗi... Nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.

"Cái đéo!? Sao cô ta lại đu bám thằng đó thế kia...!?"

Tôi thấy Hiyori đang ôm chầm lấy một thằng con trai cùng lớp từ phía sau.

Dù đứng từ xa tôi vẫn thấy hai người đó dính chặt lấy nhau, mặt kề sát rạt... và hình như Hiyori đang thì thầm gì đó vào tai hắn.

Thằng kia có vẻ cũng giật mình, vội vàng quay lại.

Và khi nhìn rõ khuôn mặt thằng đó, tôi như bị ai nện nguyên cái búa tạ vào đầu.

"Ogami, Yusuke...!? C-Cái thằng đó, với Hiyori...!?"

Cái bản mặt bơ phờ thiếu sức sống đó, cái thân hình to con đó, cả đời này tôi cũng đéo quên được. Thằng đó chính là kẻ đã chấm dứt sự nghiệp bóng rổ hồi cấp hai của tôi... Ogami Yusuke.

Hồi cấp hai, tôi là át chủ bài gánh team, vậy mà trong giải đấu mùa hè cuối cùng, đội của tôi đã bị đội thằng đó đè bẹp không thương tiếc.

Cái thằng cao hơn tôi cả một cái đầu đó dễ dàng cản phá mọi cú ném của tôi, còn tôi thì đéo thể nào chặn được nó ghi điểm.

Dù tôi có liều mạng tìm cách vượt qua Ogami, đồng đội của nó lại bọc lót quá tởm, khiến hàng công của đội tôi hoàn toàn tê liệt. Mới hết hiệp một mà coi như trận đấu đã an bài.

Cái thằng Ogami đó, cái thằng đã bắt tôi nếm mùi thất bại cay đắng đến trào nước mắt, giờ đang ôm ấp tình tứ với Hiyori.

Cảnh tượng khiến lòng tự trọng của tôi bị chà đạp tơi tả. Tôi siết chặt nắm đấm, người run lên bần bật vì tức giận... Nhưng rồi, một tia sáng xẹt qua trong đầu, mang theo một chân lý chói lọi.

(R-Ra là vậy...!! Hiyori đang cố làm mình ghen đây mà!!)

Ogami và Hiyori đúng là bạn cùng lớp, nhưng quan hệ cũng chỉ đến mức đó. Tự dưng Hiyori lại chạy tới ôm ấp Ogami như thế, rõ ràng là có vấn đề.

Nhưng thực tế là cô ả đang đu bám thằng đó. Tại sao cô ta lại làm mấy trò ruồi bu đó?

Đáp án quá đơn giản. Vì Hiyori thừa biết tôi coi Ogami là đối thủ không đội trời chung, nên cô ả cố tình tỏ ra thân mật với thằng đó ngay trước mũi tôi để chọc tức tôi.

Ban nãy thì bơ đẹp tôi, nhưng thực chất trong lòng Hiyori vẫn đang để ý đến tôi.

Cái trò õng ẹo với đối thủ của tôi để thu hút sự chú ý, chứng tỏ cô ả đéo những không dứt tình mà còn vương vấn tao lắm chứ gì.

(Hờ, nhỏ này đúng là trẻ con vãi đái~! Tính dùng mấy trò mèo đó để làm tao sốt ruột chắc?)

Bắt thóp được suy nghĩ của Hiyori rồi thì tôi việc đéo gì phải xoắn. Thậm chí còn khoái chí vì biết cô ả vẫn còn mê mệt mình.

Cứ bình tĩnh, ngồi im chờ Hiyori tự dâng mỡ đến miệng mèo thôi. Chẳng mấy chốc, cô ả sẽ nhận ra cái trò âu yếm một thằng mình đéo hề thích thật vô bổ và nhạt nhẽo.

Đến lúc đó, tôi sẽ ra tay. Chỉ cần buông một câu "anh đéo thèm để bụng đâu, quay về bên anh đi". Hiyori sẽ sướng rơn nhưng vẫn cố làm giá, rồi cuối cùng vẫn sẽ ngoan ngoãn chui lại vào vòng tay tôi... Một kịch bản hoàn hảo.

Là người hiểu Hiyori rõ hơn bất cứ ai, tôi có thể đoán trước đường đi nước bước của mọi chuyện.

Thế nên bây giờ tốt nhất là cứ mặc xác cô ả... Đéo thèm quan tâm, cố tình giữ khoảng cách mới là con đường ngắn nhất dẫn đến việc tái hợp. Chốt hạ kế hoạch, tôi huýt sáo quay về lớp với tâm trạng phấn chấn.

(Mà nghĩ lại thì, hồi trước tôi quen được Hiyori cũng là nhờ Ogami. Lần này lại mượn tay nó thêm vố nữa vậy!!)

Ở một khía cạnh nào đó, Ogami giống như ông tơ bà nguyệt của tôi và Hiyori vậy. Lúc tôi đang khóc lóc ỉ ôi vì thua trận, Hiyori đã ở bên an ủi rồi tỏ tình luôn.

Lần này lại lợi dụng nó thêm một lần nữa để làm cầu nối cho tôi và Hiyori quay lại với nhau vậy.

Tự dưng con nhỏ đang thân thiết quay ngoắt 180 độ, sà vào lòng thằng khác chắc Ogami cũng cay lắm... Nhưng thôi, cho nó hưởng tí mộng đẹp thế là quá đủ rồi.

Tuy nhiên, có một điều duy nhất tôi đéo thể nào tha thứ được, đó là chuyện cặp vếu siêu khủng của Hiyori lại cọ vào người thằng đó. Dù có là để diễn kịch trêu tức tôi thì cũng đéo cần phải làm đến mức đó chứ.

Mẹ kiếp, đợi lúc quay lại được với nhau, tôi thề sẽ bóp cặp vú đó cho bõ tức. Vừa tưởng tượng ra cảm giác đó, máu dê trong người lại nổi lên. Tôi bước vào lớp, mường tượng ra cái ngày tươi đẹp ấy mà lòng rạo rực không thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!