Chương 2: Hiyori, bài kiểm tra thể lực và cái ôm bí mật
"Yusuke! Chào buổi sá~ng!!"
"Chào buổi sáng, Hiyori. Mới sáng ra đã tràn trề năng lượng nhỉ."
"Tất nhiên rồi! Bắt đầu ngày mới là phải hừng hực khí thế chứ!"
Sáng hôm sau, trên đường đến trường, tôi nghe thấy tiếng Hiyori gọi từ phía sau và quay lại chào cô bạn.
Tôi bước chậm lại để bắt nhịp với bước chân lóc cóc chạy tới của Hiyori, cô bạn cười tươi rói và bắt đầu rôm rả kể chuyện.
"Hôm qua cảm ơn cậu nha. Cà ri ngon bá cháy luôn."
"Nghe cậu nói vậy mình vui lắm. Đường về có ổn không?"
"Bình yên vô sự nên hôm nay mình mới đến trường sung sức thế này đây! Cảm ơn cậu đã đưa mình ra tận ga nhé!"
"Chuyện nhỏ như con thỏ. Ai lại để con gái đi đêm một mình bao giờ."
"Ây da~, ga lăng thế~! Hai cậu em trai cũng ngoan ngoãn, còn cô Marie đúng chuẩn người mẹ tuyệt vời luôn!"
Mới quen nhau chưa được bao lâu mà cô bạn đã nhắc đến gia đình tôi một cách thân thiết thế này, khiến tôi có chút ngượng ngùng xen lẫn tự hào.
Nhưng được thấy Hiyori cười vui vẻ và khen ngợi gia đình mình, niềm vui nhân lên gấp bội, môi tôi bất giác nở một nụ cười.
"Á~... mà hôm nay có bài kiểm tra thể lực đúng không~... nghĩ tới đã thấy lười rồi!"
"Công nhận. Phải chi là chơi môn thể thao nào đó thì còn đỡ, chứ ba cái trò chạy nhảy đo lường này phiền phức thật."
"Chuẩn luôn~! Mình chẳng giỏi vận động cho lắm~. Nhất là vụ đó càng làm mình sầu đời..."
"Hiyori mà cũng lười vận động á? Nhìn cậu năng động thế cơ mà."
"Hừm~... Chắc mình chỉ được cái chạy nhanh thôi. Nhưng cậu xem, chân ngắn một mẩu thế này, đã vậy chỗ này với chỗ này lại còn phát triển quá đà nữa chứ."
"Phụt...!?"
Vừa nói, Hiyori vừa vỗ bồm bộp vào mông (tất nhiên là qua lớp váy), rồi lấy hai tay nâng bầu ngực lên.
Đúng là "điện nước đầy đủ" như chính chủ tự nhận thật, nhưng hành động táo bạo của cô bạn khiến tôi đỏ bừng mặt, suýt sặc cả nước bọt. Khác hẳn với cái ngượng ngùng khi nãy lúc được khen về gia đình. Thấy tôi lúng túng, Hiyori cười tinh quái.
"Yusuke ngây thơ ghê, chắc chưa có kinh nghiệm mấy vụ này đúng không? Nhìn cậu bối rối dễ thương xỉu!"
"Đừng có trêu mình nữa... Hôm qua mấy đứa em mình có nói rồi đấy, mình đã có mảnh tình vắt vai nào đâu. Chẳng biết phản ứng sao cho vừa lòng người đẹp nữa."
"Cứ giữ nguyên bản chất như vậy là chuẩn bài rồi! Chứ thử tưởng tượng Yusuke mà hùa theo mấy chuyện nhạy cảm này... Nhìn thấy ngực với mông con gái mà thèm thuồng chảy dãi thì eo ôi, rùng mình!"
"...Chết dở. Tự nhiên tưởng tượng cảnh đó mà nổi hết cả da gà da vịt."
"Thấy chưa?" Hiyori cười đắc ý. Tôi cũng bật cười, vội vàng xua tan cái hình ảnh bản thân đang háo hức bàn luận mấy chuyện 18+ ra khỏi đầu, rồi nói với cô bạn.
"Không chỉ chuyện mình hùa theo mấy trò đó khó tưởng tượng, mà việc Hiyori chủ động khơi mào mấy chủ đề này cũng làm mình bất ngờ đấy."
"Thì... kiểu gì cậu chả chứng kiến bộ dạng thảm hại nhất của mình ngay từ lúc mới quen rồi, vả lại khởi nguồn câu chuyện cũng là từ mấy chuyện đó mà... Chắc vì thế nên mình mới thoải mái bung xõa hết. Nói chung là do mình tin tưởng và thấy thoải mái khi ở cạnh cậu!"
Tôi hiểu lý do phía sau cũng là thật lòng, nhưng với Hiyori, có lẽ lý do đầu tiên vẫn mang sức nặng nhất.
Cũng đúng thôi, bị bạn cùng khóa bắt gặp đúng lúc đang chất vấn gã bạn trai bắt cá hai tay, rồi nghe hắn trơ trẽn đòi sờ ngực này nọ... Còn cảnh tượng nào nhục nhã hơn thế nữa.
Chẳng biết thế là may hay rủi... nhưng việc mình trở thành chỗ dựa tinh thần, là người Hiyori có thể thoải mái trút bầu tâm sự, khiến tôi thực sự vui mừng.
"Mà nghĩ lại cũng đúng... Hóa ra Yusuke ế chỏng ế chơ từ trong trứng nước cơ à~...!"
"Có, có gì lạ đâu chứ? Mình mới học lớp mười thôi mà."
"À, xin lỗi xin lỗi! Không có ý trêu chọc cậu đâu. Chỉ là, cái cảm giác hai đứa cứ dần dần hiểu thêm về nhau thế này... vui ghê..."
Hiyori hơi đỏ mặt, cười khúc khích.
Nhìn nụ cười ấy, lòng tôi cũng rộn ràng khó tả. Tôi gật đầu, bày tỏ sự đồng tình.
"Mình cũng vui lắm. Từng chút một, biết thêm nhiều điều về Hiyori... đúng là vui thật."
"Ưm... vậy à. Cậu nghĩ thế là tốt rồi."
Hiyori thoáng ngẩn người trước câu trả lời của tôi, rồi hai má đỏ ửng lên.
Cứ tưởng mình vừa lỡ lời nói câu gì đó sến súa, đang định hối hận thì cô bạn đã vui vẻ lên tiếng.
"Nhưng mà, kho tàng bí mật của mình vẫn còn nhiều thứ hay ho lắm nha! Sở thích này, tài lẻ này, còn chán mới kể hết!"
"Công nhận. Đến cả sinh nhật hay chiều cao cậu còn chưa khai báo mà."
"Ố ồ? Đang khịa tôi đấy à, tên kia!? Ỷ mình cao to rồi lên mặt hả...! Á à! Trừ điểm thanh lịch! Trừ điểm độ hảo cảm nha! Còn lâu mới được tôi update profile cho nha!"
"Ế~? Ác thế? Châm chước xíu đi mà~!"
Cứ thế, chúng tôi vừa đi vừa trêu đùa nhau. Tôi cố ý bước chậm lại để sóng vai cùng cô bạn nhỏ bé.
Từng chút một, từng chút một... Tôi muốn tận hưởng khoảng thời gian này, muốn được hiểu thêm về Hiyori. Mang theo suy nghĩ ấy, tôi và Hiyori cùng nhau sánh bước trên con đường đến trường, tiếng cười nói rộn rã xua tan đi sự tĩnh lặng của buổi sáng.
(Kiểm tra thể lực đúng là phiền phức thật...)
Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến tiết thể dục thứ tư. Đúng như Hiyori than vãn ban sáng, lúc này tôi đang phải tham gia bài kiểm tra thể lực.
Bài kiểm tra được chia làm ba tiết. Hôm nay là tiết đầu tiên, diễn ra ngoài sân vận động với các môn: chạy 50 mét, ném bóng ném, nhảy xa tại chỗ, tiện thể đo luôn lực bóp tay.
Hai tiết còn lại sẽ là các môn trong nhà thi đấu, và không thể thiếu "đặc sản" chạy con thoi kinh hoàng.
Mặc dù chỉ là chạy nhảy ném lượm đơn thuần, nhưng ai nấy đều ngán ngẩm cái sự phiền phức của nó.
May mắn thay, trường tôi chơi trội huy động toàn bộ giáo viên thể dục ra sân chấm điểm, nhờ thế mà tiến độ diễn ra khá trơn tru.
Thêm quả quy định làm xong sớm được về lớp tự quản, thế là đứa nào đứa nấy tay lăm lăm tờ kết quả, hừng hực khí thế thi thố cho mau xong chuyện.
...Thế nhưng──?
"Này Ogami, em thật sự không đổi ý à? Hả?"
"Hà~..."
Tôi khẽ thở dài thườn thượt bên cạnh hố cát nhảy xa, ngán ngẩm không biết đây là lần thứ bao nhiêu mình bị gạ gẫm rồi.
Người đang lải nhải không ngừng bên tai tôi là thầy Tanuma - giáo viên thể dục kiêm cố vấn câu lạc bộ bóng rổ.
"Thầy đã để ý em từ lâu rồi, tố chất thể thao của em đúng là hàng hiếm! Với chiều cao và sức bật đó, em thừa sức trở thành át chủ bài của đội! Này Ogami! Em có muốn vào câu lạc bộ bóng rổ không!?"
"Dạ không ạ. Em đã nói bao nhiêu lần rồi, em phải ưu tiên việc nhà. Mà thôi, em đi được chưa thầy? Em chỉ còn mỗi môn đo lực bóp tay nữa là xong rồi."
"Khoan đã nào! Thầy xin em đấy! Nhìn cú bật nhảy của em, thầy thèm khát có được em trong đội lắm rồi! Chỉ một lần thôi! Em ghé qua xem thử câu lạc bộ hoạt động thế nào đi! Nhé? Nhé!?"
Thầy Tanuma cứ bám dai như đỉa đói, tung ra đủ mọi chiêu trò chèo kéo.
Nói thật, từ lúc thấy thầy mặt hầm hầm đứng canh me ở khu vực nhảy xa là tôi đã linh tính có chuyện chẳng lành rồi.
Nhưng ai ngờ thầy lại lạm quyền đến mức bắt tôi làm trợ lý đo thành tích, hòng giữ chân tôi lại để dễ bề dụ dỗ. Đúng là chơi dơ không ai bằng.
Nếu không bị thầy Tanuma tóm cổ, giờ này chắc tôi đang vắt chân rung đùi trên lớp rồi... Giữa lúc tôi đang héo hon dưới cái nắng gay gắt, một giọng nói vang lên cứu rỗi.
"Dạ~, em muốn nhảy xa, thầy đo giúp em được không ạ~?"
"Ủa, Hiyori? Cậu chưa làm xong à?"
"À~... ừm. Mình muốn đợi vãn người rồi mới làm..."
Hiyori vừa đưa tờ giấy ghi điểm cho tôi vừa lén nhìn thầy Tanuma đứng phía sau, rồi ghé sát vào tôi.
Khoảnh khắc đó, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp. Cô bạn với đôi má ửng hồng vì chạy (hoặc vì lý do nào đó), e thẹn giải thích lý do làm bài kiểm tra muộn.
"Tại vì, lúc chạy... ngực mình nó hay bị nẩy ấy... ngại chết đi được, nên mình không muốn ai thấy..."
"À, à, hiểu rồi..."
Nhìn vòng một đầy đặn lấp ló sau bộ đồ thể dục, rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ lựng của Hiyori, tôi lúng túng gật gù hùa theo.
Quả thật, bộ đồ thể dục mỏng tang này càng tôn lên vóc dáng bốc lửa của cô bạn, đi lại bình thường đã hút ánh nhìn rồi, nói gì đến chuyện chạy nhảy.
Chắc hồi cấp hai cô bạn cũng khổ sở vì chuyện này lắm đây. Nghĩ vậy, tôi bỗng thấy có chút khó chịu trong lòng, vội hắng giọng rồi nói.
"C-Cứ yên tâm. Cậu xem, giờ còn ai ở đây đâu, với lại nhảy xa thì lo gì mấy vụ đó."
"Cũng đúng. Nhưng mà Yusuke tiếc lắm đúng không? Nếu là môn chạy 50 mét thì chắc cậu đã được rửa mắt rồi."
"À~... Mình xin phép miễn bình luận."
Gặp mấy câu kiểu này thì trả lời sao cho ngầu đây?
Đang vắt óc suy nghĩ thì Hiyori lại bẽn lẽn nói tiếp.
"Mà sợ nhất vẫn là cái môn nhảy ngang phản xạ ấy. May mà người đo là con gái, chứ không thì cứ như làm trò hề cho thiên hạ xem."
"Ưm, ừm..."
Mới chạy 50 mét mà đã "sóng xô bờ" thế kia, thì cái môn nhảy ngang phản xạ lắc qua lắc lại liên tục nó còn dữ dội cỡ nào? Tôi lỡ tưởng tượng hơi xa, vội vàng tự vả mồm xin lỗi Hiyori trong thâm tâm.
"Không được nghĩ bậy bạ nữa", tôi tự chấn chỉnh bản thân. Lúc này, Hiyori tò mò hỏi.
"Mà nè, thành tích của Yusuke sao rồi? Bật xa lắm hả?"
"Hả? À~... Cũng tàm tạm."
Đang chuẩn bị nhảy xa mà Hiyori lại quay sang hỏi thăm thành tích của tôi.
Tôi đang định trả lời qua loa cho xong chuyện thì thầy Tanuma bất thình lình nhảy bổ vào.
"Thôi đi cậu Ogami, khiêm tốn vừa thôi! Thành tích của em thuộc hàng đỉnh của chóp đấy!"
"Thật ạ!? Khoảng bao nhiêu mét vậy thầy?"
"Nghe xong đừng có xỉu ngang nha! Thành tích nhảy xa của Ogami là... tận 2 mét 96 đấy! Sắp chạm mốc 3 mét luôn rồi! Em cũng thấy nể đúng không, Nanase!?"
"H-Hai mét chín mươi sáu xen ti mét...!?"
Nghe thầy Tanuma bô bô khai báo thành tích của tôi, Hiyori trố mắt mồm chữ O.
Tôi chỉ muốn làm cho lẹ rồi chuồn, thế mà thầy lại "chữa lợn lành thành lợn què"... Đang thầm oán trách thì thầy Tanuma bá cổ tôi, kề sát mặt cười đầy ẩn ý, thì thầm.
"Nhìn kìa Ogami! Nhìn cái bản mặt há hốc của Nanase lúc nghe thành tích của em kìa! Thời đại nào rồi, con trai chơi thể thao giỏi luôn là cục nam châm hút gái đấy! Cứ thử tỏa sáng trên sân bóng rổ xem, đảm bảo con gái đu theo hàng đàn! Biết đâu lại có em quản lý nào đó 'say nắng' em cũng nên~ !?"
"...Thầy ơi, thầy có biết phát ngôn vừa rồi của thầy vi phạm chuẩn mực đạo đức nhà giáo nghiêm trọng không ạ?"
Thầy Tanuma chắc không phải người xấu, nhưng độ tửng thì chắc không ai bằng.
Biết dụ dỗ trực tiếp không xong, thầy chuyển sang chiêu "thả thính" bằng mấy cái lợi ích phù phiếm. Tiếc là tôi đây vẫn sắt đá "không" với câu lạc bộ.
Sau khi né đòn xuất sắc của thầy, tôi quay sang Hiyori đang đứng hình như tượng đá, giục cậu ấy nhảy cho lẹ.
"Hình như Hiyori là người cuối cùng rồi, thôi cậu nhảy lẹ đi. Nhảy xong mình còn được giải thoát khỏi cái chức trợ lý bất đắc dĩ này, mà cậu cũng muốn về lớp sớm đúng không... Ủa?"
"Hai mét chín mươi sáu... ! C-Cay thế nhờ...! Vừa đúng gấp đôi mình luôn...!!"
"Hả? Hiyori cao một mét bốn mươi tám á?"
Tôi lỡ miệng nói toạc ra suy nghĩ, Hiyori giật bắn mình, vội vàng bịt chặt miệng bằng hai tay.
"!!?"
Có vẻ cô bạn chỉ định lầm bầm trong họng thôi, ai dè lại để lộ chiều cao thật. Hiyori trừng mắt nhìn tôi, hậm hực nói.
"Thì sao! Tôi đây cao chưa tới mét rưỡi đấy! Lùn thì có gì sai! Có gì sai hả!!"
"Không, mình có bảo sai đâu."
"Chứ sao? Yusuke ỷ mình cao rồi khinh khỉnh chứ gì? Kiểu 'con lùn này lùn một mẩu mà ngực với mông lại nở nang gớm' đúng không!? Hả!?"
"Mình không có nghĩ bậy bạ vậy đâu! Thôi ngay trò suy diễn đi!"
"Biết tay bà...!! Cứ chờ đấy! Tôi sẽ biến sự phẫn nộ này thành sức mạnh, phá vỡ kỷ lục 3 mét cho anh xem!!"
Hiyori vừa chỉ tay thẳng mặt tôi vừa hét lớn, rồi bước ra mép hố cát.
Cô bạn vung vẩy tay, khuỵu gối lấy đà, mặt hầm hầm sát khí... Dồn toàn bộ sức mạnh hỏa diệm sơn vào cú nhảy, Hiyori gầm lên một tiếng rõ to rồi phóng người lên không trung──
"Hiyyaaaa...! Ủa!? Éc!? Á á á!?"
──Và tiếp đất bằng một cú mông chạm đất điệu nghệ.
"Cay thế nhờ...! Rõ ràng nhảy đẹp thế mà...!!"
"Haha! Lỗi kỹ thuật rồi! Không sao, còn một lần nữa, bình tĩnh mà làm! Ogami, đo thành tích cú vừa rồi đi!"
"Dạ rõ."
Đợi Hiyori hậm hực bước ra khỏi hố cát, tôi cầm tờ kết quả và cây bút tiến lại đo.
Luật nhảy xa là đo từ mép hố đến vết lõm gần nhất. Thường thì đo ở gót chân, nhưng ca này đặc biệt do cú "hạ cánh bằng bàn tọa" thần sầu của Hiyori, nên phải lấy mốc từ vết mông.
Tôi căng thước dây từ mép hố đến vết lõm do mông Hiyori tạo ra, định ghi lại kết quả thì... bỗng nảy ra một suy nghĩ đen tối.
(…To vãi.)
Trên nền cát mềm, dấu mông của Hiyori in hằn rõ mồn một.
Vì hạ cánh "không phanh" bằng mông nên cái dấu ấy lột tả chân thực kích cỡ vòng 3 của cô bạn.
Bình thường bị váy che khuất nên tôi cũng không để ý lắm... Giờ nhìn kỹ mới thấy, công nhận to thật.
"Hèn chi chính chủ cũng tự tin khoe khoang thế", tôi gật gù đắc ý. Đo xong, tôi cầm cào chuẩn bị san phẳng hố cát thì──?
"──Yusuke? Cậu đang nhìn cái gì mà say đắm thế?"
──Một giọng nói lạnh toát vang lên từ phía sau, nghe như tiếng gọi từ địa ngục.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được sát khí chân thực đến vậy. Giật mình quay lại, Hiyori đang nở một nụ cười "thân thiện" nhưng lạnh đến thấu xương, mọi cơn giận dữ lúc nãy đã bốc hơi không còn một dấu vết.
"Thành tích khó nhìn lắm à? Sao cậu soi kỹ thế~?"
"À, k-không, ư-ừm thì, cái đó, ừm..."
Sát khí tỏa ra từ nụ cười của Hiyori lúc này còn đáng sợ gấp trăm lần cơn thịnh nộ ban nãy.

Nhìn tôi luống cuống, cô bạn bỗng nghiêm mặt lại.
"...Cậu nhìn đúng không, nhìn dấu mông của mình ấy. Nhìn xong còn nghĩ 'Oa~! To vãi chưởng~! Lùn tịt mét bốn mươi tám mà mông bự chà bá lửa, hài hước ghê~! À mà chắc vì mông to quá nên lúc đáp xuống mới mất thăng bằng ngã chỏng vó chứ gì!' đúng không!?"
"K-Không, mình thề là không nghĩ đến mức đấy!!"
"...'Đến mức đấy' tức là vẫn có nghĩ bậy bạ một tí đúng không?"
"Á...!!"
Chết dở, lỡ mồm rồi. Lúc tôi nhận ra sự ngu ngốc của mình thì đã quá muộn.
Những cú đấm liên hoàn của Hiyori giáng xuống lưng tôi như mưa rào, tôi chỉ biết vừa đưa lưng ra chịu trận vừa rối rít xin lỗi.
"Yusuke đồ biến thái! Đồ cuồng mông! Đồ người ngoài hành tinh vô duyên!! Đồ ngốc! Ngốc! Đồ ngốc nghếch!!"
"Ái ái ái ái! Cho mình xin lỗi! Mình, mình không cố ý đâu, tại tự nhiên nó đập vào mắt ──!"
"Cấm cậu nghĩ mông người ta to!! Tự mình lôi ra trêu đùa hay người khác lén nhìn thì còn chấp nhận được, chứ bị nhìn chằm chằm như thế... ngại chết đi được ấy!?"
"Mình sai rồi! Mình ngàn lần xin lỗi! Tha cho mình đi!!"
Pha này tôi sai lè ra rồi, chỉ biết thành tâm tạ lỗi thôi.
Một lúc sau, khi mặt đã đỏ lựng vì giận dữ và xấu hổ, Hiyori mới ngừng đấm lưng tôi, phồng má ra điều kiện.
"...Mua bánh flan ở căn tin đền đi. Thế mình mới tha cho."
"D-Dạ vâng...! Cảm ơn cậu đã rộng lượng tha thứ...!"
Nếu một cái bánh flan có thể chuộc lại lỗi lầm này thì quá hời rồi.
Cảnh tượng Hiyori khoanh tay đứng nhìn tôi gập người xin lỗi lia lịa, quả thực là một màn tấu hài đặc sắc. Thầy Tanuma chứng kiến toàn bộ màn "anh hùng khó qua ải mỹ nhân", cười sằng sặc.
"Hahahaha! Đây mới gọi là 'đội vợ lên đầu, trường sinh bất lão' này! Mà công nhận mông cũng bắt mắt thật. Bị Ogami đè lên chắc em nó cũng sướng rơn ấy chứ? Ahahahaha!"
──Tôi rút lại lời nói trước. Ông thầy này không chỉ tửng mà tư cách đạo đức nhà giáo cũng mục nát luôn rồi.
Thấy sắc mặt Hiyori lại tối sầm đi sau câu đùa vô duyên của thầy, tôi thầm thề độc trong lòng: dù có chết tôi cũng không bao giờ đặt chân vào câu lạc bộ của ông thầy này!
"Đã có bánh flan rồi đây. Xin người đẹp nhận cho...!"
"Tốt! Lần này nể tình món quà, ta tạm tha cho ngươi!"
Thế là vào giờ nghỉ trưa, tôi đang "dâng" bánh flan "chuộc tội" cho Hiyori trên sân thượng trường.
Có vẻ cô bạn đã nguôi ngoai phần nào nên mới hùa theo trò đùa của tôi. Thở phào nhẹ nhõm, tôi ngồi xuống cạnh Hiyori trên ghế băng, mở túi bánh mì vừa mua ở căn tin.
"Ủa? Yusuke không mang bento à? Tưởng cậu nấu ăn giỏi thế phải tự làm cơm hộp chứ."
"Bình thường mình toàn nhét đồ ăn thừa từ bữa tối hôm trước vào hộp, nhưng tối qua ăn cà ri mà. Sao mà mang theo được, nên nay phải gặm bánh mì đây."
"À~, ra vậy! Tối qua ăn chung mà mình quên béng mất."
Nhìn Hiyori phồng má nhai bánh mì ngọt, trông đáng yêu hệt như một con thú nhỏ, tôi bất giác bật cười.
Nhưng chợt nhớ ra nếu lại làm cô nàng phật ý thì hậu quả không chỉ dừng lại ở một hộp bánh flan, tôi vội vã đánh trống lảng bằng cách cắn một miếng bánh mì.
Do vội vàng nên tôi bị nghẹn, vội tu một ngụm trà. Khi vừa thở hắt ra, Hiyori cất tiếng hỏi.
"Này... lúc nãy Yusuke bị thầy Tanuma chèo kéo vào câu lạc bộ bóng rổ đúng không?"
"À, ừ. Nhưng mình từ chối rồi. Thầy bám dai như đỉa ấy..."
"Cũng phải thôi. Vừa cao ráo lại giỏi thể thao. Hơn nữa cậu lại trình diễn quả nhảy xa bá cháy ngay trước mặt thầy, thân làm cố vấn câu lạc bộ bóng rổ, ông ấy không thèm nhỏ dãi mới lạ."
"...Được đánh giá cao thế mình cũng vui. Nhưng mà mình đã quyết định từ bỏ bóng rổ từ hồi cấp hai rồi."
Nhà tôi không có bố. Một mình mẹ bươn chải lo toan, nhờ vậy mà cuộc sống của ba anh em vẫn đầy đủ.
Nhưng nghĩ đến tương lai của Masato và Taiga, tôi muốn đỡ đần gánh nặng tài chính cho gia đình.
Chi phí tham gia câu lạc bộ đâu phải ít.
Nào là tiền đồng phục, tiền giày tập thay liên tục, tiền đi lại thi đấu xa, tiền lệ phí tập huấn, vân vân và mây mây.
Những ngày tập luyện mệt nhọc cả ngày trời còn phải chuẩn bị đồ ăn trưa, nước uống thể thao, cứ nhân lên với ba năm thì cũng thành một khoản không hề nhỏ.
Không phải nhà tôi nghèo đến mức không lo nổi, nhưng hai đứa em tôi sắp sửa bước vào ngưỡng cửa đại học.
Để Masato và Taiga có thể vào được trường cấp ba, đại học hoặc trường nghề mong muốn, thì tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy.
"Vậy là Yusuke định hy sinh bản thân à?"
"Làm gì có chuyện hy sinh. Gia đình là số một, với tư cách là anh cả, phụ giúp mẹ và chăm lo cho các em là chuyện hiển nhiên mà?"
Những lời tôi nói ra là hoàn toàn chân thật. Từ khi bố mất, bốn mẹ con đã nương tựa vào nhau mà sống.
Vì gia đình, tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ. Dù đam mê bóng rổ đến mấy, mẹ và hai em vẫn quan trọng hơn.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang hy sinh. Đây là con đường tôi tự nguyện lựa chọn, tôi khẳng định với Hiyori. Cô bạn trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp.
"Nhưng mà... cậu vẫn còn luyến tiếc đúng không?"
"...Ừ thì."
Đúng là tôi vẫn còn vấn vương bóng rổ. Thỉnh thoảng vẫn nhớ nhung sân bóng và trái bóng cam.
Nhưng... tôi không hối hận về quyết định của mình. Trở thành trụ cột gia đình là trách nhiệm và cũng là mong muốn của tôi lúc này.
"Gánh vác nhiều thứ như vậy, mệt mỏi lắm đúng không."
"Cũng bình thường thôi. Mà nói thế, sao Hiyori không tham gia câu lạc bộ nào?"
"Ư~m... Tạm thời mình chưa có ý định đó. Thể thao thì dở, còn mấy câu lạc bộ văn hóa thì chẳng hứng thú."
"Thế làm quản lý thì sao? Nhìn Hiyori hợp với mấy công việc hậu cần lắm á."
"...Ban đầu mình cũng định xin vào làm quản lý đội bóng rổ giống hồi cấp hai... nhưng lại xảy ra chuyện đó."
"À, ra thế..."
Ema đang ở trong câu lạc bộ bóng rổ. Nếu làm quản lý, Hiyori sẽ phải chạm mặt cái gã người yêu cũ vừa cắm sừng vừa đá mình mỗi ngày.
Chuyện đó quả là ác mộng. Đang nghĩ vậy, Hiyori liền bổ sung thêm.
"Hơn nữa, con 'trà xanh' kia cũng đang làm quản lý đội bóng rổ đấy. Cái đứa tên Shibamura Nina ấy."
"Hả!? Thật á!?"
"Chứ sao nữa. Thảo nào tên ngốc đó không muốn mình vô. Ngày nào cũng đối diện với tình cũ và tình mới, làm sao mà tĩnh tâm được."
Nghe Hiyori thở dài não nuột, tôi chẳng biết phải nói gì cho phải.
Trông cô bạn giống như đang cạn lời hơn là đau buồn, cú sốc cũng không quá nặng nề... nhưng chắc chắn là vẫn còn tổn thương.
"Xin lỗi. Tại mình mà cậu nhớ lại chuyện không vui."
"Đâu phải lỗi của Yusuke. Tất cả là tại tên ngốc đó và con 'trà xanh' kia... Nhờ có Yusuke bên cạnh động viên, mình mới vực dậy được. Nếu không có cậu, chắc giờ mình vẫn còn suy sụp lắm──"
Nói đến đây, Hiyori ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt của cô bạn khiến tôi bối rối, vội vàng tránh né. Chợt Hiyori cất tiếng hỏi.
"Yusuke này... Cậu luôn là chỗ dựa cho gia đình, và cả mình nữa. Cậu không thấy mệt sao? Có bao giờ cậu muốn làm nũng ai đó, muốn được nghỉ ngơi không?"
"Hả? À, ừm, nói không có là nói dối, nhưng mà..."
"...Vậy à. Thế thì──"
Trước câu hỏi bất ngờ đó, tôi lúng túng thú nhận.
Nghe vậy, Hiyori mỉm cười, đặt hộp bánh flan đã ăn hết xuống ghế, từ từ đứng dậy... Xoay người lại đối diện với tôi, dang rộng vòng tay.
"...Ưm."
"...Hả?"
Đứng chắn ngay trước mặt tôi, dang rộng vòng tay và chỉ thốt ra mỗi một chữ "ưm", hành động khó hiểu của Hiyori khiến tôi ngơ ngác.
Nghiêng đầu thắc mắc, tôi trao đổi ánh mắt với Hiyori. Cô bạn vẫn giữ nguyên nụ cười, nhẹ nhàng cất tiếng.
"Cậu muốn làm nũng đúng không? Vậy thì lại đây. Mình sẽ ôm cậu thiệ~t là chặt."
"Ô-Ôm á...?"
"Đúng thế. Ôm cậu vào lòng."
Tôi lúng túng lặp lại, Hiyori liền nở nụ cười tinh nghịch đáp lại.
Giọng điệu ngọt ngào, ấm áp nhưng cũng phảng phất chút gì đó "nguy hiểm" ấy khiến mặt tôi đỏ bừng, vội vàng xua tay lắc đầu.
"K-Không! Mình đâu cần ôm ấp gì đâu! Làm nũng không có nghĩa là ──"
"Đừng ngại mà. Ở đây chỉ có hai đứa mình thôi."
"V-Vấn đề đâu phải ở đó...!!"
Ôm ấp, ôm ấp... Dù gọi bằng cách nào thì hình ảnh hiện lên trong đầu tôi cũng chỉ có một.
Tưởng tượng cảnh mình ôm một đứa con gái, tôi vội vàng từ chối vì thấy chuyện này quá đỗi hoang đường... Thế nhưng Hiyori bỏ ngoài tai lời tôi, nhích lại gần hơn.
"Tiếc quá, mình đã quyết định sẽ chiều chuộng Yusuke rồi. Ngoan ngoãn bỏ cuộc rồi để mình ôm thiệ~t chặt đi."
"Oa, oa, oa...!?"
Hiyori quỳ gối lên ghế băng, ngả hẳn người lên đùi tôi.
Vòng eo cô bạn áp sát vào bụng tôi, nửa thân trên tựa hẳn vào người tôi. Mặt đối mặt ở khoảng cách gần tới mức tưởng chừng như môi sắp chạm nhau, Hiyori mỉm cười nói.
"Ahaha! Ở tư thế này thì sự chênh lệch chiều cao đâu còn là vấn đề nữa! Được nhìn mặt Yusuke gần thế này lạ ghê!"
Khoảng cách hơn 30 phân giữa tôi (trên mét tám) và Hiyori (mét bốn tám) dường như biến mất khi cô bạn ngồi trên đùi tôi.
Mặt đối mặt ở cự ly gần chưa từng có, tôi đỏ mặt quay đi, thì Hiyori đã vòng tay qua cổ tôi.
"Nào, Yusuke cũng đừng ngại nữa."
"A, ừm..."
Bàn tay còn lại của Hiyori chạm nhẹ vào má tôi.
Nhìn cô bạn cười tươi tắn, hạnh phúc, tôi rụt rè vòng tay qua eo và lưng Hiyori, hơi siết nhẹ.
"Ưm...! Tuyệt lắm. Giờ thì, tiết mục ôm thiệ~t chặt bắt đầu!"
"A...!?"
Nói rồi, Hiyori ấn nhẹ má tôi, nghiêng đầu.
Cô bạn rúc khuôn mặt nhỏ nhắn vào khoảng trống ấy, tựa cằm lên vai trái tôi, siết chặt vòng tay, trao cho tôi một cái ôm vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.
"Fufu...! To quá... Mình định ôm Yusuke mà lại thành ra được Yusuke ôm trọn vào lòng mất rồi."
Tư thế này có thể xóa nhòa sự chênh lệch chiều cao, nhưng không thể bù đắp sự chênh lệch về thể hình.
Cơ thể nhỏ bé của Hiyori lọt thỏm trong vòng tay tôi, đúng như cô bạn nói, trông giống như tôi đang ôm chặt Hiyori hơn.
Nhưng mà... Cảm giác của tôi lại trái ngược hoàn toàn.

Tôi có cảm giác như mình đang phó mặc toàn bộ bản thân cho cô gái bé nhỏ chưa đến mét rưỡi này...
"Ehehe...! Yusuke, không được nhúc nhích đâu nha?"
"!!?"
Hiyori hơi buông lỏng vòng tay, thì thầm với giọng điệu đầy ẩn ý.
Cô bạn áp sát đầu tôi vào người, chủ động kéo tôi - người đang đơ ra không phản kháng - áp sát vào vòng ngực mình.
Được ôm ấp dịu dàng, tôi cảm nhận rõ sự mềm mại và hơi ấm từ cô bạn, bất giác nhắm nghiền mắt lại.
Cảm giác ấm áp như đang tắm mình trong ánh nắng xuân len lỏi, tôi dần buông lỏng bản thân, chìm đắm trong sự thư thái dễ chịu ấy.
"Ngoan ngoan... Yusuke giỏi lắm. Đã cố gắng hết mình vì mẹ và các em. Cậu ngoan lắm. Lại còn cực kỳ tốt bụng nữa. Mình chỉ là một người bạn cùng lớp bình thường, vậy mà cậu đã lo lắng, luôn ở bên cạnh ủng hộ mình. Cảm ơn cậu. Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều."
"Hiyori..."
"Thế nên là... Nếu muốn làm nũng, cứ làm nũng thỏa thích đi. Đừng cố gánh vác mọi khó khăn muộn phiền một mình, được không? Bất cứ khi nào thấy ngột ngạt, mình sẽ ôm cậu thiệ~t chặt như thế này. Nào, thả lỏng ra. Cứ phó mặc mọi thứ cho mình...!"
"............"
Mỗi cái xoa đầu nhẹ nhàng, mỗi lời thì thầm ngọt ngào bên tai, mỗi cảm giác ấm áp và mềm mại lan tỏa... Tôi cảm nhận rõ mình đang được Hiyori bao bọc hoàn toàn.
Dù nhỏ bé, nhưng cô bạn lại dang rộng vòng tay đón nhận và ôm lấy tất cả của tôi... Sự dịu dàng thuần khiết thấm đẫm tâm hồn, mang lại cho tôi cảm giác bình yên đến lạ.
Một cách tự nhiên, từ tận đáy lòng... Tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Được quan tâm, được trân trọng, được ôm ấp thế này. Có lẽ đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trần đời, tôi tự nhủ rồi buông lỏng tâm trí, chìm đắm trong vòng tay Hiyori.
Khoảng thời gian được cô bạn ôm ấp, chở che trôi qua thật bình yên.
Mọi phiền muộn vì bị thầy Tanuma chèo kéo, những rối ren trong lòng, sự mệt mỏi tích tụ bấy lâu... tan chảy như viên đá dưới ánh mặt trời. Tôi chẳng biết mình đã chìm đắm trong cảm giác này bao lâu rồi nữa.
Chợt tiếng chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa sắp kết thúc vang lên.
Tôi mở mắt, ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười dịu dàng của Hiyori.
"...Đến giờ rồi."
"À, ừ... Chuẩn bị về lớp thôi..."
"Fufufu...! Mặt cậu trông nuối tiếc kìa? Muốn được mình ôm thiệ~t chặt thêm chút nữa sao?"
"Ư..."
Hiyori nói trúng tim đen. Thâm tâm tôi quả thực không muốn khoảnh khắc này kết thúc, vòng tay tôi quanh lưng và eo Hiyori vẫn chưa chịu buông.
Dẫu vậy, tôi không muốn làm khó Hiyori nên đành dằn lòng buông ra. Hiyori cười rạng rỡ, nói.
"Tự dưng mình thấy... à không, thấy vui lắm. Có vẻ Yusuke thích nó hơn mình tưởng."
"...Tuy hơi xấu hổ nhưng mà mình thấy thư giãn lắm..."
"Ahaha! Đáng yêu xỉu luôn á!!"
Hơi ấm, sự mềm mại, cảm giác bình yên, tất cả đã xoa dịu tâm hồn tôi.
Nói ra những lời cảm nhận thì hơi sến, vả lại tôi cũng ngượng chín mặt không thốt nên lời, chỉ biết đỏ mặt lí nhí cảm ơn.
"...Thật sự cảm ơn cậu. Dù hơi bất ngờ nhưng nhờ vậy mà mình thấy nhẹ nhõm hẳn."
"Fufufu! Có gì đâu! Đây là phần thưởng cho những nỗ lực của Yusuke, cũng coi như là lời cảm ơn vì cậu đã giúp đỡ mình thôi!"
Hiyori đứng dậy, tôi cũng hít một hơi thật sâu rồi đứng lên theo.
Nạp đầy năng lượng thế này, không chỉ giúp tôi tỉnh táo suốt buổi chiều mà chắc còn dư sức bung xõa cả tháng tới, tôi cười khổ. Bỗng Hiyori búng tay cái chóc, vẻ mặt tiếc rẻ thốt lên.
"Chết dở~! Trong cái hoàn cảnh thế này, đám con trai thường ao ước câu 'Không sao chứ? Muốn sờ ngực xíu không?' mới chuẩn bài chứ~! Đáng lẽ mình nên nói câu đó mới đúng~!"
"Ahaha! Nếu cậu mà dùng câu đó thì mình đã từ chối thẳng thừng rồi."
"Biết mà. Nếu cậu mà dễ dãi gật đầu thì mình đã chẳng làm vậy đâu."
Thế này là cậu ấy tin tưởng mình... đúng không nhỉ?
Có cảm giác như mình bị quay như dế trong lòng bàn tay cô gái "đầy đặn" này vậy, nhưng nụ cười ấm áp, tinh nghịch xen lẫn sự tin tưởng ấy khiến tôi thực sự vui mừng.
"À, nhưng mà mình cũng lo lắm đấy! Sợ lúc ôm, Yusuke sẽ thừa nước đục thả câu sàm sỡ vòng ba của mình á~! Yusuke là tên cuồng mông mà lị!"
"Cậu dẹp ngay cái biệt danh ô nhục đó đi được không!? Đã bảo là không bao giờ làm mấy chuyện đó mà!!"
Từ sân thượng xuống lớp học, chúng tôi lại chí chóe cãi nhau như mọi ngày.
Nhưng... trong thâm tâm, tôi tự hỏi liệu mối quan hệ với Hiyori có còn đơn thuần là tình bạn?
Tuy chưa mảnh tình vắt vai nào, nhưng tôi cá là... chẳng có đứa con trai nào lại đi ôm ấp bạn nữ như thế.
Vậy thì... bắt nguồn từ một cảnh tượng tồi tệ nhất, mối quan hệ này nên gọi là gì đây?
Vừa đi vừa suy nghĩ, tôi ngắm nhìn nụ cười của Hiyori - nụ cười giờ đây dường như gần gũi hơn bao giờ hết - và bất giác mỉm cười theo.
●
"Yoshihide~! Bài kiểm tra thể lực vất vả rồi nha~!"
"Ồ...! Nina à, cảm ơn em."
Đang trên đường về lớp sau bài kiểm tra thể lực phiền toái, tôi bị một cô gái kéo tay lôi vào góc khuất. Vừa nghe chất giọng ngọt ngào quen thuộc, tôi đã tủm tỉm cười.
Cô gái xinh xắn với mái tóc đen dài đang nở nụ cười rạng rỡ trước mặt tôi chính là Shibamura Nina - người vừa chính thức được thăng cấp thành bạn gái tôi cách đây ít hôm.
Trước đây cô ả chỉ là người thứ hai phải lén lút sau lưng Hiyori, nhưng giờ Hiyori đã rời xa tôi, đồng nghĩa với việc Nina nghiễm nhiên ngồi vào vị trí chính thất.
Chuyện tôi chia tay Hiyori... nói đúng hơn là chuyện tôi bị Hiyori bắt quả tang bắt cá hai tay, Nina đã biết tỏng nhưng cũng chẳng tỏ vẻ gì là lo lắng. Trái lại, cô ả còn tỏ ra vui mừng ra mặt vì thoát được "kỳ đà cản mũi".
"Thành tích của anh đỉnh thật đấy. Yoshihide vừa giỏi thể thao lại còn đẹp trai, chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của đám con gái trong lớp mất~! Làm bạn gái của anh, em thấy hơi lo lo rồi đấy."
"Haha! Có gì to tát đâu. Chỉ là chạy nhảy vài vòng thôi mà. Bọn con gái cũng chả để ý đâu."
"Nhưng em vẫn lo mà~! Tại bạn trai em bảnh trai quá đi mất...!!"
Nghe Nina thỏ thẻ, kèm theo nụ cười lẳng lơ đưa tình, tôi sướng rơn cả người.
Đúng rồi, cảm giác này đây. Cảm giác được một cô gái xinh đẹp đắm đuối theo đuổi. Những cuộc trò chuyện ngập tràn hai tiếng "anh yêu", "em yêu", minh chứng cho việc chúng tôi là một cặp. Cái cảm giác lâng lâng đê mê này chính là thứ tôi hằng khao khát.
Cảm giác sung sướng tột độ mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được khi hẹn hò với Hiyori, nay lại được Nina ban phát không biết bao nhiêu lần.
Trước đây lúc còn là "phòng nhì", cô ả đã hay nũng nịu làm nũng rồi, giờ danh chính ngôn thuận là "chính thất", mức độ thả thính còn bạo dạn hơn gấp bội.
Cứ đà này thì chẳng mấy chốc sẽ được "thực hành" luôn cũng nên...!? Nhớ lại câu hứa hẹn "lên cấp ba sẽ cho làm nhiều thứ tuyệt hơn" lúc được sờ ngực trước đây, tôi không kìm được nụ cười tủm tỉm.
Tuy kích cỡ vòng một hơi khiêm tốn chút xíu, nhưng không phải là Nina "màn hình phẳng". Chẳng qua là do tôi quen với cặp loa khủng của Hiyori nên mới thấy vậy thôi.

Với lại, bù lại vòng một khiêm tốn thì Nina lại có những thế mạnh vượt trội khác.
Như hiểu thấu tâm can tôi, Nina thì thầm vào tai, âm lượng vừa đủ để không lọt vào tai đám bạn học đi ngang qua hành lang.
"Yoshihide hot thật đấy~...! Mới vào đội bóng rổ đã được kỳ vọng là át chủ bài rồi~. Năm nay đội bóng rổ có lắm nữ quản lý xin vào cũng toàn là vì muốn cưa cẩm Yoshihide thôi. Dĩ nhiên em cũng là một trong số đó rồi!"
Tôi không muốn khoe khoang, nhưng công nhận mình cũng đào hoa phết. Từ hồi cấp hai đã là át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ, ngoại hình cũng thuộc hàng top.
Hồi cấp hai có Hiyori là thanh mai trúc mã lù lù ra đấy nên đám con gái không dám bén mảng... nhưng lên cấp ba, chẳng mấy ai biết chuyện của tôi và Hiyori, thế là bao nhiêu cái gông cùm đều được tháo gỡ.
Body chuẩn chỉnh của dân thể thao, kỹ năng xuất chúng! Mặt lại còn đẹp trai, tính cách thân thiện, khả năng ngoại giao đỉnh cao. Thêm quả mác "át chủ bài tương lai" của câu lạc bộ bóng rổ nổi tiếng, đám con gái không phát cuồng vì tôi mới là lạ.
Mới vào trường mà tôi đã được mười mấy ẻm xin info rồi. Đương nhiên, tôi khai báo thành khẩn với Nina xong xuôi mới "cạch" Line với mấy ẻm xinh tươi nhất.
"Số một trong lòng anh luôn là Nina mà. Tạm thời là vậy. Còn sau này có em nào xinh xắn thả thính thì cũng khó nói lắm nha~!"
"Fufufu...! Yên tâm đi, em hiểu mà. Em không phải là loại tình cũ hèn mọn, đáng thương bị Yoshihide đá đâu. Cái đồ nấm lùn ỷ lại vào cái mác thanh mai trúc mã mà chẳng biết cách làm Yoshihide vui ấy. Dù có ai tiếp cận... em cũng sẽ khiến Yoshihide say đắm em đến mức không dứt ra được ♥"
(Uầy uầy uầy uầy~! Chuẩn cmnr! Phải thế này chứ!!)
Những lời thì thầm ngọt ngào đầy tính chiếm hữu của Nina.
Sự cố chấp hay lòng kiêu hãnh ngút ngàn đây, khi tôi úp mở chuyện lăng nhăng, cô ả không những không cự tuyệt mà còn sẵn sàng chấp nhận, hứa hẹn sẽ giành lấy vị trí số một trong tim tôi. Sự táo bạo đó khiến tôi hưng phấn tột độ.
Hoàn toàn trái ngược với Hiyori, người đã chửi rủa tôi rồi bỏ đi. Cái khí chất tự tin, dũng cảm theo đuổi tình yêu... Sự bao dung sẵn sàng chấp nhận mọi tật xấu của người yêu và tính chiếm hữu mãnh liệt của Nina, chính là mồi lửa thiêu rụi trái tim tôi.
"Mau quên cái con nấm lùn mặt xấu hoắc, ngực thì to chà bá kia đi~...! Anh cứ ráng thi đấu cho tốt, thể hiện phong độ ấn tượng đi, rồi em cho anh tha hồ nắn bóp...!!"
"Ồ ồ ồ ồ ồ...!"
Nina ôm ghì lấy cánh tay trái của tôi, cố gắng nhét tay tôi vào khe ngực... dù không thành công cho lắm nhưng cũng đủ ép sát, và thì thầm vào tai tôi.
Kích thích thật đấy! Sự mềm mại truyền qua cánh tay! Cái cảm giác độc quyền chỉ dành cho những đôi tình nhân! Thật là vi diệu!!
(Mày thấy chưa Ogami? Mày được Hiyori dí ngực vào lưng chắc sướng lắm nhỉ, nhưng mà đéo có tuổi so với tao đâu con ạ!)
Tôi thầm cười nhạo Ogami trong lòng, rồi liếc nhìn cánh tay phải còn trống, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đểu cáng.
Sớm muộn gì cũng có ngày tao cho Hiyori ôm chặt lấy cánh tay này, nhét cánh tay phải của tao vào giữa cặp loa khủng đó... À không, tao sẽ xây dựng một dàn hậu cung toàn các em xinh tươi vây quanh, cho mày lác mắt luôn. Nghĩ đến viễn cảnh tươi sáng đó, nụ cười trên môi tôi càng thêm rạng rỡ.
"...Mình về lớp thôi anh? Đứng đây lâu người ta dòm ngó bây giờ."
"Á...!!"
Nina buông cánh tay trái của tôi ra, nhẹ nhàng đẩy lưng tôi.
Dù muốn thưởng thức sự mềm mại đó thêm chút nữa nhưng đành thôi vậy. Phải để dành lại những thú vui thú vị này cho sau này mới được.
(Đợi lúc Hiyori quay về, hai ẻm lại tranh giành mình cho xem? Lúc đó thì... hehehe!)
Chỉ tưởng tượng đến cảnh tượng tuyệt vời đó thôi cũng khiến tôi thèm rỏ dãi, tôi và Nina thống nhất giữ khoảng cách rồi mới bước vào lớp.
Để lộ chuyện hẹn hò với Nina thì mấy em gái khác sẽ chùn bước mất. Không thể để lãng phí món hời này được, tôi phải cẩn thận mới xong.
Lên cấp ba tự dưng được gái vây quanh, lại còn được tận hưởng những phút giây ngọt ngào bên Nina, tôi quyết chí phải tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian này.
Cái thằng đến cái núm vú còn chưa được sờ như Ogami tuổi gì sánh vai. Tôi sẽ tận hưởng trọn vẹn thời thanh xuân tươi đẹp này... Ném sạch mấy chuyện xui xẻo mấy ngày trước ra khỏi đầu, tôi hí hửng huýt sáo bước về lớp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
