Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

Volume 1 - Chương 3: Trao đổi Line với Hiyori thôi!

Chương 3: Trao đổi Line với Hiyori thôi!

"A~! Cháu Hiyori ngoan ngoãn đáng yêu quá đi mất~! Giá mà nhà mình cũng có một cô con gái như thế thì tốt biết mấy~!"

"Thưa mẫu hậu, câu này mẹ nói lần thứ mấy rồi? Lần thứ n rồi đó mẹ biết không?"

Một buổi tối nọ, vừa tắm xong bước ra phòng khách, tôi chỉ biết cười khổ khi thấy mẹ đang hỉ hả ca ngợi Hiyori, còn thằng Masato thì ngồi nghe với vẻ mặt chán chường tột độ.

Mặc kệ màn đối thoại tấu hài của hai người, tôi báo cho Taiga đang hì hục tập tạ biết là nhà tắm đã trống. Vừa lúc đó, mẹ quay sang hỏi tôi.

"Yusuke! Bao giờ Hiyori lại đến chơi nữa thế?"

"Con làm sao mà biết được. Lần trước cũng là ngẫu hứng thôi, chứ con gái nhà người ta đâu thể cứ hở tí là tiện mồm xin sang chơi được."

"Thế thì con chủ động mời đi chứ! Báo với con bé là sắp tới nhà mình tổ chức tiệc thịt nướng, hỏi xem con bé rảnh thì qua chơi!!"

""Thịt nướng á!?""

Nghe thấy ba chữ "tiệc thịt nướng" - món ăn hiếm hoi lắm mới xuất hiện trong thực đơn nhà tôi vì sợ ám mùi - hai đứa em trai lập tức phản ứng cực mạnh.

Nhìn hai ông tướng mừng rỡ nhảy cẫng lên ăn mừng, tôi thở dài thườn thượt rồi quay sang trả lời mẹ.

"Con biết rồi. Để mai lên trường con hỏi."

"Hả...? Sao phải đợi đến mai?"

"Thì mai mới gặp nhau mới nói chuyện được chứ sao ạ."

"Hỏi luôn bây giờ đi chứ! Điện thoại, Line, thiếu gì cách liên lạc!?"

"Không được đâu mẹ ơi. Tại con... có số của cậu ấy đâu."

Tôi vừa dứt lời, Masato đang sung sướng múa may quay cuồng bỗng khựng lại, vẻ mặt nghiêm trọng hét toán lên.

"CÁI GÌ CƠ!? Anh nói thật á anh hai!?"

Cái thằng nhóc này đúng là có cả rổ biểu cảm, hết chán nản lại đến vui sướng rồi ngạc nhiên. Nó lao đến chỗ tôi nhanh như chớp, trố mắt chất vấn với vẻ mặt không thể tin nổi.

"Sao anh lại không biết số của chị ấy!? Thời buổi nào rồi mà còn không có Line của nhau!?"

"Thì biết làm sao được. Anh với Hiyori mới chơi thân được mấy hôm nay thôi, trước đó cũng có cơ hội nói chuyện mấy đâu."

"Ể...!? Mới có mấy ngày mà thân thiết được nhường ấy á? Chuyện đó nghe còn sốc hơn đấy...?"

Nghĩ lại thì, mới làm bạn ngày hôm trước, hôm sau đã rủ về nhà chơi, lại còn gọi nhau bằng tên thật... Tiến độ này quả thực có hơi nhanh quá đà.

Chưa kể còn vụ được ôm ấp nữa cơ, nhưng chuyện này thì còn lâu tôi mới khai với gia đình... Thế nên, việc hai đứa em ngạc nhiên khi tôi chưa có phương thức liên lạc với Hiyori âu cũng là điều dễ hiểu.

"À mà tiện hỏi luôn, hai người chưa bao giờ đề cập đến chuyện đó à? Xin số điện thoại chẳng hạn."

"...Chưa thì phải. Bọn anh ít bàn mấy chuyện đó lắm."

Nghe Taiga hỏi, tôi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp.

Vốn dĩ gia đình tôi đâu biết chuyện tôi và Hiyori làm bạn bắt nguồn từ việc tôi tình cờ chứng kiến cảnh cậu ấy bị người yêu cắm sừng và nói những lời tồi tệ.

Chính vì khởi đầu đầy ngang trái và có phần khó tin đó, nên mối quan hệ giữa tôi và Hiyori trong mắt người ngoài mới trở nên kỳ lạ chăng.

Mẹ nãy giờ vẫn im lặng nghe chúng tôi bàn luận, bỗng gật gù rồi lên tiếng.

"Yusuke... có khi nào, Hiyori đang đợi con chủ động xin số liên lạc không?"

"Dạ...?"

"Con thử nghĩ xem, việc gọi nhau bằng tên là do con bé chủ động, chuyện sang nhà mình chơi cũng là con bé ngỏ ý trước đúng không? Tức là con toàn ở thế bị động. Đứng ở góc độ của Hiyori, con bé chắc gì đã biết con có thực sự muốn kết bạn hay không?"

"À ra là vậy. Ý mẹ là nếu anh Yusuke có lòng, thì phải tự thân vận động đi xin số chứ gì!"

"R, Ra là thế..."

Tôi thấy lời khuyên của mẹ quả thực rất chí lý.

Nói Hiyori đang "thử thách" tôi thì nghe hơi nặng nề, nhưng hành động của cậu ấy hoàn toàn có thể lý giải được.

Hiyori vừa bị thanh mai trúc mã, đồng thời cũng là bạn trai của mình cắm sừng và phản bội phũ phàng.

Nhìn lại những lời lẽ lúc chia tay, những sự thật phơi bày sau đó, và cả cách cư xử của Ema từ trước đến nay, chắc hẳn Hiyori cũng nhận ra hắn ta chỉ coi mình như một món đồ chơi tiêu khiển.

Vừa mới chính thức hẹn hò chưa được bao lâu, hắn đã đi lăng nhăng với đứa con gái khác. Hắn ép Hiyori phải giữ bí mật về mối quan hệ của hai người, không được để lộ ra ngoài. Và khi cô bạn ngoan ngoãn làm theo, cặp đôi gian phu dâm phụ kia liền lợi dụng điều đó để dễ bề qua lại, rồi thẳng tay vứt bỏ Hiyori.

...À không, nói "thẳng tay vứt bỏ" là còn nhẹ. Hắn ta còn trơ trẽn ra điều kiện "cho sờ ngực đi rồi anh suy nghĩ lại". Một sự xúc phạm, một sự phản bội tận cùng.

Đối với Ema, cô ả "tiểu tam" kia mới là ưu tiên số một, còn Hiyori chỉ là một công cụ để hắn thỏa mãn nhu cầu thể xác. Dã tâm đê hèn đó đã bộc lộ quá rõ ràng qua từng lời nói, hành động của hắn.

Ngay sau cú sốc đó, cậu ấy kết bạn với tôi. Việc Hiyori mang bóng ma tâm lý từ Ema sang dè chừng tôi là điều hoàn toàn tự nhiên... Cậu ấy mong muốn một hành động chủ động từ phía tôi, một sự khẳng định rõ ràng, cũng là lẽ đương nhiên thôi.

Tôi muốn làm bạn với Hiyori, muốn thấy cậu ấy cười nhiều hơn. Nếu đây là cảm xúc thật lòng, tôi không thể cứ mãi thụ động được.

Tất nhiên, cũng có thể do tôi suy nghĩ quá nhiều, việc xin số liên lạc hoàn toàn có khả năng bị từ chối vì cậu ấy thấy phiền... Nhưng nếu cứ sợ tổn thương mà chùn bước, thì chẳng có điều gì thay đổi cả.

Mối quan hệ này sẽ đi về đâu, tính sau.

Việc quan trọng nhất bây giờ là dùng hành động để chứng minh sự chân thành của tôi với Hiyori.

"...Con hiểu rồi. Mai con sẽ hỏi. Hỏi cả ngày cậu ấy rảnh để ăn thịt nướng, và xin cả số liên lạc nữa."

Thấy tôi quả quyết như vậy, hai đứa em tròn mắt ngạc nhiên, thốt lên.

""Ồ...!?""

Mẹ nhìn tôi mỉm cười... rồi nhẹ nhàng cất lời động viên.

"Cố lên nha Yusuke. Không sao đâu. Con là con trai của mẹ mà!"

"Chào buổi sáng, Hiyori. Mình nói chuyện một lát được không?"

"Chào cậu Yusuke. Có chuyện gì vậy?"

Ngay khi Hiyori vừa bước vào lớp, tôi liền tiến lại chào hỏi và đi thẳng vào vấn đề.

Tôi siết chặt chiếc điện thoại trong túi quần, cố tỏ ra bình thản để giấu đi sự hồi hộp và căng thẳng, rồi nhẹ nhàng cất lời.

"Thật ra là... mẹ mình định tổ chức tiệc thịt nướng, mẹ bảo mình mời cậu đến... Nếu Hiyori không phiền thì đến nhà mình chơi nhé?"

"Thật á!? Được sao!? Đi chứ đi chứ! Cậu gửi lời cảm ơn cô Marie giúp mình nha, mình mong chờ lắm á!"

"Haha, tốt quá. Chắc mẹ mình vui lắm đây... Nhưng mà, mục đích chính của mình hôm nay là──"

"Hả...?"

Lời mời dự tiệc chỉ là màn dạo đầu. Giống như trong bóng rổ, đó chỉ là một đường chuyền để tạo đà.

Sau khi nhận được "cú hích" từ gia đình, tôi đã hạ quyết tâm. Để ghi điểm, tôi rút vội chiếc điện thoại đang nắm chặt trong túi ra, mở sẵn Line và đưa về phía Hiyori.

Và rồi, nhìn thẳng vào cô bạn đang ngơ ngác đảo mắt liên tục giữa tôi và chiếc điện thoại, tôi nói điều cần nói.

"──Cậu cho mình xin phương thức liên lạc được không? Tất nhiên là nếu Hiyori không phiền."

"Hả...!?"

Hiyori vốn đã ngạc nhiên, nay biểu cảm càng thêm phần sửng sốt.

Cậu ấy trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc đến nỗi thốt ra tiếng, trên mặt như có hai chữ "không ngờ" to đùng. Nhìn phản ứng của cậu ấy, tôi nín thở chờ đợi hồi âm, tim đập thình thịch. Hiyori bỗng hít một hơi thật sâu rồi hào hứng đáp lời.

"Kh-Không phiền chút nào! Mà khoan đã! Tụi mình còn chưa trao đổi Line với nhau á!? Mình quên béng mất luôn!"

"Ahaha. Thật ra mình cũng rứa. Tối qua mới chợt nhớ ra."

Hiyori luống cuống lấy điện thoại từ trong cặp ra, giọng nói có phần hơi phấn khích, lóng ngóng thao tác trên màn hình. Trông cậu ấy có vẻ khá bối rối.

Thực ra trong lòng tôi cũng đang đánh lô tô không kém... Cố nén sự hồi hộp, tôi dùng điện thoại quét mã QR mà Hiyori vừa hiển thị.

"Thế này là được rồi nhỉ? Mình gửi thử tin nhắn nhé."

"Ừ, ừm! ...A, nhận được rồi nè!"

Tôi kết bạn với tài khoản của Hiyori và gửi một tin nhắn.

Ngay lập tức, thông báo "đã xem" hiện lên, kèm theo một chiếc sticker vô cùng đáng yêu từ Hiyori.

Nhìn hai đứa đã trao đổi liên lạc thành công, tôi mỉm cười mãn nguyện... Thế nhưng, sự chú ý của chúng tôi đã bị phá vỡ khi mấy cô bạn cùng lớp đột nhiên xen vào.

"Chào buổi sáng Hiyori~. Đang làm gì thế?"

"A, ch-chào cậu! Mình đang trao đổi Line với Yusuke..."

"Hả!? Cái gì cơ!? Đổi Line á!? Ai chủ động xin trước thế!?"

"Chờ chút, Yusuke á!? Hiyori, từ bao giờ cậu với Ogami lại thân thiết đến thế!? Hai người đang hẹn hò à!?"

"A, không, không phải thế đâu! Chuyện là, ừm..."

Bị "đột kích" dồn dập, Hiyori có vẻ luống cuống và trả lời hơi hớ hênh.

Thấy cô bạn đang bối rối không biết giải thích thế nào trước hàng loạt câu hỏi và trí tưởng tượng phong phú của nhóm bạn, tôi đành cười khổ và lên tiếng giải vây.

"Bọn mình không có hẹn hò đâu. Nếu là người yêu thì sao đến tận bây giờ mới trao đổi số liên lạc chứ?"

"Ế~? Vậy sao cậu lại gọi cậu ấy là Yusuke?"

"Hôm trước lúc đi chơi cùng gia đình, mình tình cờ gặp Hiyori. Cả nhà mình nói chuyện với cậu ấy khá lâu. Hiyori thân thiện lắm, còn gọi tên mấy đứa em trai mình nữa... Thế là từ hôm đó, cậu ấy cũng gọi mình bằng tên luôn."

"Thật vậy á? Nghe vẫn có mùi mờ ám nha...! Cơ mà Ogami cũng gọi Hiyori bằng tên kìa! Rõ ràng là có biến!!"

"Chắc mọi người thấy lạ, nhưng mà người ta gọi mình bằng tên mà mình cứ dùng họ để xưng hô thì có vẻ xa cách quá đúng không? Mình và Hiyori hiện tại chỉ là bạn bè thôi... nhưng vì muốn thân thiết hơn nên mình mới gọi tên và xin số liên lạc. Thật sự chỉ có vậy thôi."

Những lúc như thế này, tốt nhất là cứ giữ thái độ tự nhiên, bất chấp đối phương nói gì. Giống như cầu thủ NBA mà tôi luôn ngưỡng mộ, anh ấy chẳng bao giờ để tâm đến những lời khiêu khích mà chỉ tập trung vào màn trình diễn của mình.

Tôi thừa nhận những gì cần thừa nhận, và phủ nhận những gì không đúng sự thật. Đồng thời, tôi cẩn thận lảng tránh những chi tiết liên quan đến lòng kiêu hãnh của Hiyori, và chân thành bày tỏ mong muốn của mình. Nghe xong, nhóm nữ sinh ồ lên đầy thán phục.

"N-Nghe có vẻ Ogami là kiểu người chủ động tấn công nhỉ...! Bất ngờ ghê...!?"

"Hiyori, cẩn thận đấy! Cậu mà lơ là là cậu ta 'ăn tươi nuốt sống' luôn đó nha!?"

"Y-Yusuke không phải người như vậy đâu! Mấy cậu thôi trêu chọc tụi mình đi!!"

"A~, kiểu này là 'đổ' đứ đừ rồi~! Chúc mừng Ogami nha, Hiyori là của cậu đó. Nhớ chăm sóc 'vòng một' của cậu ấy cẩn thận nhé."

"Nhưng mà nếu mục tiêu của cậu chỉ là 'vòng một' của Hiyori... thì chuẩn bị tinh thần đi nha?"

"Hahaha! Mình không có ý đồ gì mờ ám đâu, cứ yên tâm. Hiyori này, mấy cậu ấy quan tâm đến cậu lắm đấy."

"Hừm...! Cậu nói nghe cứ như mẹ mình ấy~!"

Hiyori phồng má giận dỗi, tôi vừa cười vừa nhẹ nhàng xin lỗi cô bạn.

Mặc dù buổi trao đổi Line diễn ra ồn ào hơn tôi tưởng, nhưng mục tiêu đã hoàn thành, lòng tôi ngập tràn niềm vui.

"A~, không được rồi. Vui quá không nhịn cười được luôn...!"

Ngâm mình trong làn nước ấm áp, tôi cảm nhận niềm hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể và không kìm được nụ cười tủm tỉm. Tôi khẽ ngước nhìn lên trần nhà tắm, lẩm bẩm.

Ngồi trong chiếc bồn tắm thân thuộc từ thuở ấu thơ, tôi để dòng nước ngập đến vai, khẽ dùng tay che lấy vòng ngực đang chực nổi lềnh bềnh trên mặt nước, rồi hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

"Muốn thân thiết hơn, sao... ehe, ehehehehe...!"

Câu nói của Yusuke ban sáng cứ vang vọng trong tâm trí, khiến trái tim tôi lại rung lên từng nhịp ấm áp, và tôi không khỏi bật cười.

Việc Yusuke chủ động xin Line khiến tôi rất vui... nhưng những lời cậu ấy nói sau đó mới thực sự làm tôi cảm động.

Lúc tôi bị tụi bạn dồn vào thế bí, Yusuke đã khéo léo giải vây, giấu nhẹm chuyện tôi bị Yoshihide phản bội cũng như những uẩn khúc đằng sau.

Không những thế, cậu ấy còn thẳng thắn thừa nhận trước mặt tụi bạn rằng cậu ấy muốn kết bạn với tôi. Thật sự, thực sự tôi rất vui vì điều đó.

"Chỉ là thanh mai trúc mã thôi, không hơn không kém"... Tôi đã nghe Yoshihide nói câu này không biết bao nhiêu lần.

Mặc dù trước đây chúng tôi đúng là như vậy, nhưng cách đây chừng một năm, mối quan hệ ấy đã tiến thêm một bước, chúng tôi đã trở thành người yêu.

Thế nhưng, vì sợ bị bạn bè trêu chọc, Yoshihide nhất quyết giấu kín chuyện hẹn hò, vẫn cư xử như thể chúng tôi chỉ là bạn thuở nhỏ.

Nào là "hẹn hò cái nỗi gì", nào là "làm gì có chuyện trên mức tình bạn", nào là "nhất định không phải là nhỏ đó"... Yoshihide luôn tìm mọi cách để phủ nhận mối quan hệ của cả hai. Vì muốn chiều theo ý hắn, tôi cũng đành bấm bụng hùa theo, nói với mọi người rằng chúng tôi chỉ là bạn thanh mai trúc mã.

Nhưng thâm tâm tôi luôn nuôi hy vọng... một lúc nào đó, khi có cơ hội thích hợp, hắn sẽ công khai tình cảm với mọi người, và chúng tôi có thể vun đắp một tình yêu bình dị như bao cặp đôi khác.

Tôi tự nhủ sẽ ráng chờ đến ngày đó. Nếu đó là điều Yoshihide muốn, tôi sẽ luôn ủng hộ hắn... Chính vì thế, dù phải chịu đựng sự phủ nhận, tôi vẫn cố gắng, và khi cả hai trúng tuyển vào cùng một trường cấp ba, tôi cứ ngỡ chương mới của tình yêu đã mở ra... ai dè... tôi phát hiện hắn bắt cá hai tay.

Hắn liên tục lừa dối tôi, chỉ thèm khát thể xác và nhan sắc của tôi, tâm trí hắn đã hoàn toàn hướng về Shibamura - người sẵn sàng chiều chuộng hắn... Hắn thậm chí còn trơ trẽn ra điều kiện "cho sờ ngực đi rồi tính tiếp".

Lúc ấy, tôi mới cay đắng nhận ra. Trong mắt hắn, tôi chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển, hắn chưa bao giờ thực sự yêu tôi.

Những lời "chỉ là bạn thuở nhỏ" mà hắn luôn miệng nói... hóa ra lại là sự thật phũ phàng, là suy nghĩ thật sự của Yoshihide.

Đối với hắn, tôi chỉ là "đứa con gái tự dưng tỏ tình, nếu 'lên giường' được thì ngon". Nhận ra chân tướng sự việc, trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, vừa đau đớn, vừa uất hận, chỉ muốn khóc thật to──

──Nếu ngày hôm đó Yusuke không đuổi theo tôi, có lẽ mọi chuyện đã tồi tệ hơn rất nhiều.

Tôi có thể đã buông thả bản thân làm chuyện dại dột, hoặc nhốt mình trong phòng, chìm đắm trong u sầu, tuyệt vọng... Viễn cảnh tăm tối ấy hiện lên rõ mồn một trong tâm trí tôi.

"Yusuke..."

Cậu ấy đã luôn dịu dàng, quan tâm, và là chỗ dựa vững chắc cho tôi.

Nhờ những câu chuyện vui vẻ của cậu ấy, nhờ sự ấm áp của gia đình cậu ấy, tôi mới có thể lấy lại tinh thần và nhịp sống bình thường chỉ trong vòng chưa đầy một tuần sau khi bị Yoshihide phản bội. Có lẽ, tất cả là nhờ Yusuke.

Chính cậu ấy đã nói rằng, cậu ấy muốn được thân thiết với tôi hơn nên mới muốn trao đổi liên lạc.

Nghe những lời khẳng định dõng dạc ấy trước mặt bạn bè, trái tim tôi ngập tràn hạnh phúc, đập rộn rã liên hồi.

Không giống như Yoshihide luôn cố gắng che giấu mối quan hệ, Yusuke đường hoàng tuyên bố muốn tiến xa hơn với tôi, dù vẫn giữ chừng mực bạn bè.

Và cậu ấy đã biến lời nói thành hành động. Cậu ấy chủ động xin số liên lạc, và tha thiết mời tôi đến nhà chơi.

Có thể tôi đang suy nghĩ quá nhiều, có thể tôi đang tự huyễn hoặc bản thân.

Nhưng... việc được người khác thẳng thắn bày tỏ tình cảm, được trân trọng và công khai trước mặt mọi người, khiến tôi không giấu nổi sự vui mừng, trái tim không ngừng xao xuyến.

Có lẽ hành động của Yusuke xuất phát từ sự quan tâm dành cho tôi.

Dù vậy, tôi vẫn thấy rất vui. Vì cậu ấy hiểu và sẵn sàng làm những điều tôi mong muốn.

Ngay cả khi không phải như vậy... thì tôi cũng rất trân trọng.

Bởi điều đó chứng tỏ Yusuke thật sự quan tâm và chân thành muốn làm bạn với tôi.

"A~... Chết thật rồi. Mình hoàn toàn 'đổ' cậu ấy mất rồi...!!"

Tụi bạn nói đúng. Tôi đã trúng "tiếng sét ái tình" với Yusuke mất rồi.

Tuy nhiên, tôi vẫn còn ngần ngại chưa muốn bày tỏ lòng mình, vì tôi vừa mới chia tay Yoshihide, làm vậy có vẻ không công bằng với cậu ấy.

...Không phải là tôi còn vương vấn gì Yoshihide đâu nhé.

Chỉ là trong hoàn cảnh nhạy cảm này, nếu tôi đột ngột tỏ tình, e rằng chỉ khiến Yusuke thêm khó xử.

Làm sao cậu ấy biết được tình cảm của tôi là thật lòng, hay tôi chỉ đang tìm người lấp chỗ trống của Yoshihide?

Với tính cách dịu dàng của Yusuke, chắc chắn cậu ấy sẽ tự dằn vặt bản thân, lo lắng không biết mình có đang lợi dụng lúc tôi yếu lòng để tiếp cận hay không...

Vậy nên, bây giờ tôi chưa vội. Cứ làm bạn thêm một thời gian nữa.

Tôi cũng muốn được ở bên Yusuke nhiều hơn. Từng chút một tìm hiểu nhau, kéo gần khoảng cách, và đến khi nào cả hai cùng quên đi xuất phát điểm của mối quan hệ này... lúc ấy tôi sẽ bày tỏ.

Nghĩ vậy, tôi kiên nhẫn chờ đợi bước tiến tiếp theo... cụ thể là, tin nhắn từ Yusuke.

Biết tối nay cậu ấy sẽ nhắn tin, tôi bồn chồn từ lúc đi học về, thậm chí mang cả điện thoại vào phòng tắm để canh me tin nhắn.

Tôi cũng từng định nhắn trước, nhưng vì Yusuke đã cất công chủ động, tôi muốn để cậu ấy dẫn dắt mọi việc.

Sau một hồi ngâm mình trong bồn nước nóng, nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi tiếng chuông tin nhắn quen thuộc vang lên.

【Chào buổi tối】

【Cậu nhận được tin nhắn chưa?】

Dòng tin nhắn đầu tiên có phần hơi khách sáo, nhưng tôi thấy đúng là phong cách của cậu ấy.

Chắc hẳn cậu ấy đã đắn đo suy nghĩ rất nhiều để rồi quyết định gửi một tin nhắn ngắn gọn, súc tích thế này... Hiểu được suy nghĩ của Yusuke, tôi mỉm cười và gõ phím trả lời.

【Nhận được rồi nha~! Yên tâm!】

【May quá】

【Giờ cậu có rảnh không?】

Việc Yusuke chia nhỏ tin nhắn thành nhiều phần khiến tôi cảm nhận được sự lúng túng của cậu ấy.

Chắc hẳn cậu ấy đang hồi hộp lắm khi nhắn tin với con gái đây mà. Nghĩ đến đó, tôi nổi máu trêu chọc và quyết định gửi một tin nhắn phản hồi thế này.

【Rảnh chứ~!】

【Nhưng mà mình đang tắm đó nha!!】

【Lát nữa mình nhắn lại nha. Xin lỗi cậu】

【Ui dời~! Cậu không cần bận tâm đâu!】

【Mình còn có thể gọi điện luôn ấy chứ!】

【Mình thì bận tâm lắm đấy...】

Nhìn dòng tin nhắn hồi đáp siêu tốc với ngôn từ lịch sự, tôi bật cười thành tiếng.

Chọc ghẹo cậu ấy đúng là thú vị thật, phản ứng y hệt những gì tôi đoán. Tận hưởng khoảnh khắc trò chuyện vui vẻ cùng Yusuke, tôi bắt đầu chuyển chủ đề.

【Vụ tiệc thịt nướng ấy, lúc nào mình cũng đi được nha!】

【Bố mẹ mình dạo này hay vắng nhà lắm. Cậu cứ bảo cô Marie là ngày thường mình rảnh hết nha!】

【Rõ rồi】

【Mẹ mình cũng bảo sẽ cố gắng thu xếp công việc xong xuôi trước ngày hẹn】

【Cậu nói với cô Marie là đừng cố quá nha!】

【Mẹ mình gửi lời "Cảm ơn cháu!" nè】

【Mọi người đang ở cùng cậu hả? Đang làm gì thế?】

【Hai đứa em mình đang múa may quay cuồng】

【Tụi nó bảo đây là điệu múa chúc mừng ông anh trai cuối cùng cũng được nhắn tin với con gái】

【Tuyệt quá còn gì! Cậu được gia đình cưng chiều ghê!】

【Mình thì thấy giống bị tụi nó lôi ra làm trò đùa hơn...】

Chỉ qua vài dòng tin nhắn, tôi có thể tưởng tượng ra khung cảnh náo nhiệt ở nhà Yusuke lúc này.

Chắc hẳn cả nhà đang xúm lại trêu chọc, nhưng ánh mắt lại chan chứa tình yêu thương dành cho cậu ấy... Hình ảnh gia đình đầm ấm ấy khiến tôi bất giác bật cười. Đang định nhắn lại thì...

【Ê~! Bất thình lình tí nhưng chiều mai rảnh không, đi đâu đó chơi đi!】

【Mai mẹ tao đi vắng, định ra ngoài ăn tối luôn】

"Hả...?"

Dòng tin nhắn lạ hoắc, lạc quẻ khiến tôi cau mày, vô thức lẩm bẩm.

Cách nhắn tin quen thuộc này... Tôi vội vàng kiểm tra tên người gửi. Quả nhiên, là Ema Yoshihide.

(À, đúng rồi. Mình chưa block hắn...)

Đã tròn một tuần kể từ ngày chúng tôi chia tay. Kể từ sáng hôm sau cái ngày hắn bị bắt quả tang bắt cá hai tay và buông lời trơ trẽn, chúng tôi không hề chạm mặt.

Tưởng chừng mọi chuyện đã êm xuôi, hắn đã quay về bên cô bồ nhí Shibamura... ai dè giờ lại bất thình lình nhắn tin cho tôi.

【Chuyện hôm bữa ấy mà, tụi mình vừa ăn vừa nói chuyện nhé!】

【Ăn ở quán nào tùy mày chọn, tao khao hết!!】

"Hả...? Gì mà nói chuyện kiểu đó? Nghĩ mình là ai vậy?"

Hôm bữa cũng vậy, sao Yoshihide có thể trơ trẽn tiếp cận tôi mà không hề tỏ ra hối lỗi nhỉ?

Tôi thừa biết tính cách của hắn từ lâu, và cũng vì những lần cãi vã tôi hay dễ dãi cho qua nên chắc hắn quen thói rồi.

Nhưng... rõ ràng chúng tôi đang hẹn hò, vậy mà hắn lại đi cắm sừng tôi, lừa dối tôi cả năm trời, không một lời xin lỗi tử tế mà lại hành xử như thế này, quả thật là quá sức chịu đựng.

Chắc chắn... không, tuyệt đối là hắn đang coi thường tôi. Hắn đinh ninh rằng chỉ cần để một thời gian cho nguôi ngoai rồi dỗ ngọt vài câu là tôi sẽ lại tha thứ như mọi khi.

Nhưng tôi hoàn toàn không có ý định đó. Chuyện này khác hẳn những lần cãi vã vặt vãnh thuở nhỏ, nó nghiêm trọng và tồi tệ hơn rất nhiều.

Đọc tin nhắn của Yoshihide, tôi càng thấm thía việc hắn luôn coi nhẹ tôi.

Với hắn, tôi chẳng có giá trị gì nên hắn mới có thái độ cợt nhả như vậy.

Hóa ra, trong mắt Yoshihide, tôi không phải là người cần được đối xử chân thành, mà chỉ là một con rối để hắn tùy ý điều khiển.

【Đến quán ramen quen thuộc được không? Quán mì tonkotsu mà mày thích ấy?】

【Mà khoan, tan học xong đi ăn tối luôn thì hơi sớm nhỉ hahaha. Đi đâu đó chơi đi!】

【Hát karaoke nhé? Hát chừng một tiếng là vừa bụng đói meo rồi!】

Đừng có tự tiện quyết định.

Bảo là tùy tôi chọn mà cuối cùng lại tự chốt quán.

Bảo là muốn nói chuyện mà lại chọn quán ramen, rõ ràng là chẳng có thành ý gì, có khi là sợ tốn tiền nên chọn quán bình dân, nhiều đồ ăn thì có.

Hơn nữa, sau những chuyện đã xảy ra, làm sao tôi có thể đi hát karaoke với hắn cơ chứ.

Một kẻ trơ trẽn đòi sờ ngực tôi trong hoàn cảnh đó, thử nghĩ xem tôi có muốn ở trong phòng kín riêng tư với hắn không? Chỉ cần có chút não là hiểu ngay.

"A~! Bực mình quá! Phiền phức!!"

Không chút tế nhị, không một chút để ý đến cảm nhận của người khác, không hiểu nổi phép lịch sự tối thiểu... những dòng tin nhắn dồn dập của Yoshihide khiến sức chịu đựng của tôi vượt quá giới hạn. Tôi bật dậy khỏi bồn tắm, hét lớn.

Ào ào! Tiếng nước văng tung tóe. Để tránh chuốc thêm bực dọc, tôi đưa tay với lấy điện thoại.

Tôi không muốn nhắn tin với hắn nữa. Block tài khoản của hắn là xong chuyện.

Nghĩ vậy, tôi định block Yoshihide ngay lập tức. Nhưng rủi thay, những giọt nước đọng trên tay tôi rơi tõm xuống màn hình, vô tình gửi đi một sticker mà tôi không hề cố ý.

"Chết...! Phiền phức thật...!!"

Rõ ràng tôi định lẳng lặng block hắn, ai dè lại lỡ tay gửi sticker, tôi nhăn nhó rên rỉ.

Nhưng may (hay rủi) thay, sticker tôi vừa gửi là hình một chú thỏ nằm ườn ra, ngoảnh mặt đi với vẻ tức giận, hoàn toàn phản ánh đúng tâm trạng của tôi lúc này.

"...Thôi kệ. Block luôn cho rảnh nợ."

Nếu lỡ tay gửi sticker tỏ vẻ thân thiện với Yoshihide thì tôi còn cất công đính chính, nhưng đằng này thì không.

Tôi cũng chẳng buồn giải thích là do lỡ tay, vì có nói hắn cũng sẽ hiểu lầm rồi lại được đà lấn tới... Quan trọng nhất là, tôi không muốn cuộc trò chuyện với Yusuke bị phá đám thêm nữa.

Vậy nên, tôi quyết định không phản hồi gì thêm và tiến hành block. Lau tay bằng khăn, tôi thao tác trên màn hình điện thoại.

【Vẫn còn giận à? Thôi được rồi! Tao khao tô ramen siêu to khổng lồ luôn, hết giận đi nha!】

"...Đúng là đồ ngốc."

Dòng tin nhắn cuối cùng của Yoshihide càng khiến tôi thêm cạn lời.

Chúng tôi không còn là thanh mai trúc mã nữa.

Mối quan hệ ấy đã chấm dứt kể từ khoảnh khắc tôi tỏ tình và chúng tôi chính thức trở thành người yêu.

Và hiện tại, chúng tôi cũng chẳng còn là người yêu.

Ngay khi việc Yoshihide cắm sừng bị bại lộ... à không, ngay từ lúc hắn bắt đầu qua lại với Shibamura, mọi thứ đã chấm dứt.

Và giờ đây, chúng tôi thậm chí không còn là bạn bè nữa. Tôi không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn.

Không nói một lời, tôi chạm vào màn hình và hoàn tất thao tác.

Kể từ giờ phút này, tin nhắn của Yoshihide sẽ không bao giờ đến được với tôi nữa. Sự im lặng bao trùm thay thế cho những thông báo phiền phức.

Kết thúc mọi việc, lòng tôi chợt nhẹ bẫng. Cảm giác như vừa khép lại một chương quá khứ, nhường chỗ cho một khởi đầu mới mẻ và tươi sáng.

(Trời ạ, nhỏ Hiyori vẫn còn giận cơ đấy...?)

Một tuần đã trôi qua kể từ trận cãi vã và lời chia tay... Nghĩ rằng thời gian tĩnh tâm đã đủ, tối qua tôi thử nhắn tin cho Hiyori, nhưng phản ứng của cô ả nhạt nhẽo đến bất ngờ.

Nhắn bao nhiêu tin, cô ả chỉ quẳng lại cái sticker hình con thỏ giận dỗi.

Đã vậy còn "seen" không thèm rep, bơ tôi đẹp luôn.

(Trưởng thành lên chút đi cô nương. Tôi cũng có lỗi, nhưng cô làm vậy là quá đáng rồi đấy nhé?)

Đúng là có nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng ít ra cũng phải tỏ vẻ vị tha một chút chứ. Đằng nào thì cuối cùng chúng tôi cũng sẽ quay lại với nhau thôi mà.

Cái kiểu gửi sticker giận dỗi để gây sự chú ý này, rõ ràng là tâm hồn cô ả cũng "trẻ trâu" hệt như chiều cao của ả vậy, chỉ được mỗi cái vòng một là trưởng thành. Nghĩ thế, tôi liền xốc lại tinh thần.

(Đành vậy. Vì cô bạn thanh mai trúc mã cứng đầu cứng cổ này, bổn thiếu gia đây đành nhượng bộ một bước vậy!)

Cố tình gửi sticker giận dỗi rồi lại lơ tin nhắn, rõ ràng Hiyori vẫn còn để tâm đến tôi.

Chắc cô ả cũng đang thấy cái trò bạn bè thân thiết nhạt nhẽo với Ogami vô vị rồi, nhưng vì nhiều chuyện xảy ra nên còn ngại, chưa dám xuống nước xin lỗi tôi.

Vậy nên tôi sẽ chủ động làm hòa, tạo cơ hội để hai đứa nói chuyện.

Chỉ cần tôi bắt chuyện, mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy... như chưa từng có cuộc chia ly.

(Đúng là trẻ con mà~! Học hỏi em Nina đi kìa)

Dù biết mình là kẻ thứ ba nhưng Nina vẫn tỏ tình với tôi, thậm chí còn hào phóng cho phép tôi tán tỉnh những cô gái khác. So với sự bao dung của Nina, Hiyori vừa lùn vừa hẹp hòi. Được cái vòng một ăn đứt thôi.

Mà nói thật, một người bạn trai hoàn hảo như tôi, lăng nhăng chút đỉnh cũng là chuyện bình thường.

Như trong mấy bộ manga harem ấy, nam chính được cả tá gái vây quanh, các nữ chính đâu có bỏ đi, ngược lại còn cạnh tranh khốc liệt để giành giật nữa cơ mà?

Tưởng cô ả cũng sẽ cư xử như thế, ai dè lại hét ầm lên rồi tạt nước vào mặt tôi. Trẻ con hết sức.

Thôi thì, trên đời này chỉ có tôi mới đủ bao dung để hẹn hò với đứa trẻ con đó, tôi phải có trách nhiệm hàn gắn mối quan hệ này thôi!

Nghĩ vậy, tôi quyết định đứng đợi Hiyori sau buổi tập luyện buổi sáng.

Là thanh mai trúc mã, lại ở gần nhà nhau, tôi nắm rõ lịch trình của cô ả trong lòng bàn tay. Đứng đợi một lúc, Hiyori xuất hiện, muộn hơn dự kiến một chút. Tôi bước tới gọi.

"Chào buổi sáng, Hiyori! Về chuyện tin nhắn tối qua ấy──"

Hiyori liếc tôi một cái thay cho lời chào.

Tôi định mở lời về kế hoạch ăn tối, nhưng cô ả ngó lơ tôi, định lướt qua.

"Khoan đã! Giận dỗi thì cũng vừa phải thôi chứ, bơ nhau thế này là quá đáng rồi đấy!?"

"...Bỏ tay ra được không? Tôi đang vội."

"Vội gì chứ? Đi, tao mua bánh mì dưa lưới khao mày! Tụi mình nói chuyện chút đi!"

Chiêu này lúc nào cũng hiệu nghiệm mỗi khi Hiyori giận dỗi. Chỉ cần dụ dỗ bằng món bánh mì dưa lưới khoái khẩu là cô ả sẽ mềm lòng ngay.

Như mọi khi, tôi dùng cách này để ngầm báo hiệu muốn làm hòa. Ấy thế mà, Hiyori lại thẳng thừng từ chối lời đề nghị của tôi.

"Khỏi cần. Buông tay ra."

"Sao thế, một cái chưa đủ à? Thích thì tao bao thêm nước uống luôn."

"Không phải vấn đề đó. Buông tôi ra."

"A~! Giỏi trả giá ghê! Thôi được rồi! Tối nay đi ăn ramen, tao bao thêm cả tô cơm thịt xá xíu mày thích! Ra karaoke quất luôn cái bánh pancake cũng được! Nên bớt giận đi nha!"

"Bảo bớt giận á, anh...!!"

Hiyori tròn mắt ngạc nhiên trước độ chịu chơi của tôi.

Chắc cô ả đang cảm động rớt nước mắt vì sự hào phóng này đây mà.

Dù sao thì mẹ cũng cho tiền ăn tối rồi, vung tay quá trán một chút cũng chẳng sao... đổi lại được sự hòa bình với Hiyori thì cái giá đó quá hời.

Tin chắc mọi chuyện sẽ êm xuôi, tôi định nói tiếp thì bỗng có ai đó vỗ vai khiến tôi khựng lại.

Quay đầu lại, tôi bắt gặp vẻ mặt lạnh tanh của Ogami Yusuke – cái gai trong mắt tôi.

"...Cậu đang làm gì vậy?"

Bị tên to xác Ogami trừng mắt nhìn với vẻ mặt không cảm xúc, tôi bất giác chột dạ.

Nhân lúc đó, Hiyori vùng khỏi tay tôi. Không thể tỏ ra yếu thế trước mặt Ogami, tôi hất hàm đáp trả.

"K-Không mượn cậu lo! Đi chỗ khác đi!"

Đây là chuyện riêng giữa thanh mai trúc mã với nhau. Kẻ ngoài cuộc như Ogami không có tư cách xen vào.

Nhưng hắn vẫn mặt lạnh tanh, không hề chớp mắt, dõng dạc nói.

"Không, chuyện này có liên quan tới tôi. Bạn bè bị làm phiền thì ra tay giúp đỡ là lẽ thường tình mà?"

"Làm phiền gì chứ, tôi đâu có ──"

"Người ta bảo buông tay ra mà cậu không nghe. Lại còn ép buộc đi cùng, thế không phải làm phiền thì là gì?"

"Ư, hự...!?"

Bị nói trúng tim đen, tôi chỉ biết á khẩu.

Ánh mắt lạnh lùng, thái độ điềm tĩnh của Ogami khi chỉ ra lỗi sai khiến tôi có phần chùn bước. Nhưng không sao, tôi vẫn còn một con bài tẩy.

Một con bài mà Ogami không bao giờ hiểu được, vũ khí bí mật của tôi. Chắc chắn nó sẽ khiến hắn phải câm nín.

"Cậu thì biết cái đếch gì! Tôi và Hiyori là thanh mai trúc mã! Tôi đi guốc trong bụng cô ấy! Hiyori không hề ghét bị làm phiền đâu!"

Thấy chưa Ogami? Đây chính là đặc quyền của một người thanh mai trúc mã đã gắn bó hơn mười năm với Hiyori.

Chúng tôi có một sự gắn kết đặc biệt. Một tình bạn "tạm bợ" vỏn vẹn một tuần nhằm trêu tức tôi của cậu, làm sao sánh bằng sự thấu hiểu sâu sắc giữa chúng tôi.

Nghe câu này, chắc chắn Ogami sẽ phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Vì hắn làm sao thấu hiểu được mối quan hệ sâu đậm giữa tôi và Hiyori.

Tôi đinh ninh như vậy... nhưng Ogami vẫn giữ vẻ mặt vô hồn, quay sang nhìn Hiyori và thốt ra một câu khó tin.

"...Ema nói vậy đó... Hiyori thì sao? Cậu thực sự không thấy phiền à?"

"...Hả?"

...Khoan đã. Tên này vừa nói gì cơ?

Hiyori...? Tại sao hắn lại dám gọi thẳng tên Hiyori?

Tự nhiên thân thiết quá mức quy định rồi đấy? Mà Ogami cũng thuộc tuýp người dễ gần thế cơ à?

Mới quen nhau có mấy ngày mà đã xưng hô thân mật thế rồi á...? Tôi còn đang bàng hoàng thì một đòn giáng mạnh hơn đã ập tới.

"...Đúng như Yusuke nói, mình thấy phiền phức lắm. Cực kỳ phiền luôn."

"Hả? Hả? Hả...!?"

Sao Hiyori lại không phản ứng gì? Bị gọi thẳng tên mà cô ả vẫn tỉnh bơ kìa?

Tại sao cô ả lại hùa theo Ogami? Tôi đã cất công xuống nước làm hòa, cô ả định hất đổ mọi nỗ lực của tôi sao?

Mà khoan... nãy cô ả vừa nói là Yusuke á? Là đang gọi tên thằng Ogami đấy à?

Tại sao Hiyori và Ogami lại gọi tên nhau thân mật thế? Từ khi nào mối quan hệ của họ trở nên như vậy? Rốt cuộc hai người này là thế nào?

Mọi thứ trở nên rối rắm, não bộ tôi ngừng hoạt động, không thể tiếp thu thêm bất kỳ thông tin nào nữa.

Khi tôi định thần lại, Hiyori và Ogami đã đi mất dạng... Để lại tôi bơ vơ, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc quay cuồng không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

"Rốt cuộc là cái đéo gì đang diễn ra vậy trời...?"

Tôi cứ đinh ninh sẽ làm hòa với Hiyori và tận hưởng những tháng ngày vui vẻ như xưa, ai ngờ lại bị dội một gáo nước lạnh buốt giá.

Nhưng không sao, không sao đâu... Hơn mười năm gắn bó giữa tôi và Hiyori không thể nào bị đánh bại bởi mối quan hệ vỏn vẹn vài ngày của Ogami được. Tôi cố gắng tự trấn an bản thân, lê bước chân nặng nhọc quay về lớp học.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!