Con em gái tôi đang phồng má hết cỡ, hai tay chống nạnh đứng chắn ngay trước mặt. Trông chẳng khác nào bức tượng Hộ Pháp án ngữ cửa chùa.
"Em đã bảo là em đi! Nhất định em phải đi cùng cho bằng đượccc!"
"Đã bảo là không được. Ngoan ngoãn ở nhà đi."
Khi tôi xách cái túi du lịch lên và bảo "Anh đi Tokyo đây" rồi định bước ra khỏi nhà, con bé đang nằm ườn trên ghế sofa phòng khách bỗng bật dậy, nằng nặc đòi "Em muốn đi cùng".
Nơi tôi sắp đến là tiệc Clan của Kim Lan Hội, cái ổ quy tụ toàn lũ yêu ma quỷ quái thứ thiệt. Làm sao tôi có thể dẫn người thân quan trọng của mình đến một nơi như thế được chứ.
Nhưng nếu nói toạc ra sự thật thì kiểu gì con bé cũng sẽ càng hăng máu hơn, nên tôi quyết định bịa đại một lý do: "Anh đi chơi với bạn nên không dẫn em theo được"... Thế nhưng, Kano nheo mắt lại, dí sát mặt vào tôi như muốn vạch trần lời nói dối ấy.
"...Anh hai. Anh đang giấu em gì đó, đúng không?"
"L-Làm gì có chuyện giấu giếm gì đâu."
"Nếu thế thì cái thái độ lúc anh định ra khỏi nhà—"
Ding doong.
Trong lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ xem phải giải thích thế nào với đứa em gái có trực giác sắc bén đến lạ lùng này, tiếng chuông cửa vang lên lảnh lót. Nhìn lại thì đã đến giờ hẹn rồi. Tôi định ra mở cửa thì Kano đã phóng vọt đi trước.
"Vâng vâng vâng, em là Kano, em gái của anh hai đây ạ! Em cũng sẽ đi cu... Ơ?"
"Hân hạnh được gặp em."
Đứng phía sau cánh cửa là Kirara đang khẽ nhún gối chào theo lễ nghi và mỉm cười, theo sau là hai người đàn ông mặc âu phục đen.
Bộ váy dạ hội màu đen làm nổi bật làn da trắng như tuyết, cùng những món trang sức vàng đính đá quý lấp lánh. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy toát lên khí chất vương giả, như thể muốn nói: "Ta đây không cùng đẳng cấp với đám dân đen đâu nhé?".
Kano, lần đầu tiên nhìn thấy một tiểu thư thượng lưu ở cự ly gần như vậy, liền quên cả chớp mắt và đứng hình ngay tại chỗ.
"Chị đẹp quá... mà khoan. Bạn của anh hai á..."
"Không, người này là tiền bối ở trường của anh."
Kano ném cho tôi một ánh nhìn đầy nghi hoặc, như muốn soi mói xem liệu vị tiểu thư rõ ràng không phải dân thường đang đứng trước mặt này có thật sự là bạn tôi hay không. Mà cũng phải thôi, cái loại như tôi làm gì có đủ bản lĩnh để kết bạn với một mỹ nhân thượng lưu chứ, phản ứng đó là đương nhiên.
Thế nên tôi sửa lại trôi chảy rằng cô ấy là tiền bối ở trường và tôi được mời đến bữa tiệc—nhưng con bé chẳng thèm nghe.
Mắt Kano sáng rực lên: "Oa, bộ đồ tuyệt quá! Cái này là lụa đúng không ạ!", vừa nói con bé vừa sán lại gần như muốn đi vòng quanh để ngắm. Em gái tôi đúng là một thánh ngoại giao, chẳng biết sợ ai là gì. Kirara cũng mỉm cười đáp lại mà không hề tỏ ra khó chịu.
"Cô bé này... là em gái cậu cũng sẽ đi cùng sao?"
"Không, tôi để con bé ở lại. Kano, mau vào nhà đi."
Tôi chỉ tay ra sau ra lệnh, và Kano lại phồng má lên lần nữa. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc cãi vã, nhưng lạ thay, con bé lại ngoan ngoãn quay vào nhà. Không biết là do bị áp đảo bởi khí chất thượng lưu của Kirara hay là đang toan tính điều gì.
Chỉ là, cái bóng lưng lủi thủi đi vào ấy toát lên một vẻ u sầu thoang thoảng.
"Nếu chỉ là một bữa ăn đơn thuần thì đưa em ấy theo cũng được mà."
"Hết cách rồi, nơi đó không phải chỗ đùa."
Dù cảm thấy hơi tội lỗi khi bỏ con bé lại, nhưng ở giai đoạn hiện tại, tôi không thể đưa gia đình mình vào chốn nguy hiểm được. Chờ đến khi Level cao hơn, đủ sức "đấm phát chết luôn" bọn Thần Thánh Đế Quốc thì tôi sẽ suy nghĩ lại. Mà nói đi cũng phải nói lại, nếu mạnh được đến mức đó thì tôi cũng chẳng cần phải lén lút đi điều tra Kim Lan Hội làm gì.
Nghe thấy tiếng cửa đóng cái rầm, tôi nhìn theo hướng đó thì thấy một chiếc xe Limousine đen dài ngoằng đang đậu trước nhà. Chúng tôi sẽ đi bằng chiếc xe đó sao. Đứng dông dài trước cửa cũng chẳng có ý nghĩa gì, tôi quay vào lấy cái túi để quên rồi cùng Kirara lên xe.
Được rồi, để xem chuyện gì sẽ xảy ra đây.
Mikami và các thành viên The Red Ninjettes đã thâm nhập vào hiện trường rồi. Nghe nói còn có rất nhiều kẻ rắc rối khác cũng tụ tập về đó, nếu có cơ hội thì tôi cũng muốn thu thập thông tin về bọn chúng... nhưng mà, chắc cũng chẳng cần phải quá căng thẳng làm gì.
Tôi thở nhẹ một hơi, ngả lưng sâu vào chiếc ghế mềm mại khi chiếc xe êm ái lăn bánh. Chẳng có việc gì làm, tôi quyết định ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Chiếc xe chạy ngang qua trường đào tạo mạo hiểm giả, tiếp tục đi về phía Bắc và hướng tới nút giao gần nhất để lên đường cao tốc. Thành phố này luôn nhộn nhịp với đông đảo mạo hiểm giả, có cấu trúc đô thị cực kỳ tiện lợi với hệ thống tàu điện và đường cao tốc tỏa đi bốn phương như một vùng đại đô thị. Ở thế giới cũ, nơi này chỉ là một thành phố điền viên yên tĩnh với độc một tuyến tàu chạy qua, vậy mà chỉ vì có Dungeon xuất hiện, cả thành phố lẫn hệ thống giao thông đều thay đổi chóng mặt, khiến tôi không khỏi thán phục.
Lòng tham của con người đúng là không có đáy—tôi vừa suy nghĩ vẩn vơ mấy điều triết lý sáo rỗng vừa nhìn ra ngoài cửa sổ thì nhận ra xe đã lên cao tốc từ lúc nào.
Chiếc Limousine đen cao cấp này thuộc loại có thể chuyển đổi năng lượng trực tiếp từ Ma thạch sang động năng quay, nên hoàn toàn không có tiếng động cơ, cộng thêm hệ thống giảm xóc xịn xò khiến độ rung lắc nhỏ đến kinh ngạc. Cảm giác chẳng giống đang chạy trên cao tốc chút nào.
"...Thưa tiểu thư. Dự kiến khoảng 40 phút nữa chúng ta sẽ đến nơi."
"Vậy sao. Thế thì—Narumi-kun. Vẫn còn thời gian, chúng ta thảo luận một chút nhé."
Trong không gian yên tĩnh thoảng tiếng nhạc cổ điển, giọng nói của người tài xế vang lên thông báo giờ đến. Kirara mở thiết bị đeo tay, xoay màn hình hiển thị tài liệu về phía tôi, tranh thủ lúc rảnh rỗi để xác nhận lại mục tiêu của cả hai.
Đầu tiên là giải thích về hội trường.
Địa điểm là một tòa nhà chọc trời nằm trong khu phố kinh doanh của Tokyo. Họ thuê trọn gói khu vực các tầng trên cùng để tổ chức. Có ba đường xâm nhập: từ sân thượng, cầu thang bộ từ tầng dưới lên, và thang máy, nhưng tất cả đều được bố trí bảo vệ trang bị súng ống hạng nặng canh gác nghiêm ngặt. Khách mời bao gồm cả quý tộc nên chuyện này cũng dễ hiểu.
Tuy nhiên, Kirara đính chính ngay rằng mấy thứ đó chỉ là hổ giấy mà thôi.
"Dù là tầng cao, dù có bao nhiêu bảo vệ cầm súng đi chăng nữa, nếu là Ma pháp trận thì có thể xâm nhập từ rất nhiều vị trí."
"Đúng là vấn đề đau đầu cho phe bảo vệ yếu nhân."
Trong không gian tràn ngập ma lực hay Ma pháp trận, cường hóa cơ thể sẽ được kích hoạt giống như trong Dungeon, và các Skill cũng có thể sử dụng được. Vì thế, việc đục một lỗ lớn trên bê tông hay leo lên vách tường thẳng đứng của tòa nhà là chuyện dễ như ăn kẹo. Hơn nữa, nếu là mạo hiểm giả cấp cao, họ thậm chí có thể né đạn và lao vào tấn công trực diện.
Theo luật pháp quốc tế, các vật phẩm tạo ra Ma pháp trận bị hạn chế và kiểm soát gắt gao, nhưng bọn Thần Thánh Đế Quốc hay lũ khủng bố thì đời nào chịu tuân thủ luật lệ. Rốt cuộc, thực tế là để bảo vệ bản thân khỏi những mạo hiểm giả cấp cao, chỉ có cách dùng những mạo hiểm giả cấp cao có sức mạnh tương đương hoặc hơn để nghênh chiến.
Tiếp theo, câu chuyện chuyển sang xác nhận mục tiêu của nhau.
Về phía Kirara, mục tiêu tuyệt đối là ngăn chặn việc thông tin về [Samurai] bị rò rỉ. Một số thành viên của The Red Ninjettes do phó thủ lĩnh dẫn đầu đã trà trộn vào hội trường dưới lốt nhân viên để theo dõi các cán bộ của Colors và bọn người Thần Thánh Đế Quốc. Cô ấy cũng đã nhờ một tổ chức khác hỗ trợ và dự kiến sẽ hội quân tại chỗ. Tôi tò mò không biết cô ấy đã gọi ai, nhưng với tầm cỡ đối thủ như vậy, chắc chắn phải là những tay lão luyện.
Về phần tôi, mục đích chỉ là đi thám thính động thái của Kim Lan Hội, nên tôi không hề trù tính chuyện chiến đấu và cũng chẳng muốn dính líu vào. Nếu Kim Lan Hội để lộ sơ hở gì đó thì tốt, còn không thì tôi chỉ việc ăn uống no say rồi đi về. Trên cơ sở đó, nếu dư dả khả năng thì tôi sẽ giúp một tay trong chừng mực không phá hỏng cốt truyện của Game.
Do đó, điều tôi muốn hỏi là những động thái gần đây của Kim Lan Hội.
"Về Kim Lan Hội, từ đó đến nay có động tĩnh gì không?"
"Để xem nào, tôi nghe nói họ đã chiêu mộ vài mạo hiểm giả nổi tiếng để chuẩn bị cho cuộc chiến chống lại Umbra."
Kim Lan Hội có một quá khứ bi thảm khi phần lớn cán bộ bị tổ chức bí mật Umbra sát hại, đẩy Clan đến bờ vực sụp đổ. Để vực dậy Clan, họ đã gia nhập dưới trướng Colors - khi đó còn là một Clan mới nổi - và mài giũa móng vuốt suốt thời gian qua để chờ ngày báo thù Umbra.
Mất hơn 10 năm để tập hợp nhân lực và tài chính, Kim Lan Hội đã dần hồi phục sức mạnh, nhưng gần đây bỗng nhiên có một dòng vốn khổng lồ chảy vào, giúp họ chiêu mộ những mạo hiểm giả có tên tuổi và lấy lại vị thế nhanh chóng. Ngay cả The Red Ninjettes cũng chưa nắm được nguồn thu đó đến từ đâu.
Kim Lan Hội hồi sinh sao? Theo cốt truyện trong Game thì thời điểm họ vực dậy phải trễ hơn nhiều chứ... Đáng lo thật.
Nếu việc tái thiết thuận lợi như thế, liệu họ có động binh thảo phạt Umbra ngay không?
Tôi hỏi thử thì Kirara lắc đầu: "Họ vẫn chưa có động thái nào như vậy cả."
Đối với Kim Lan Hội, đánh bại Umbra là sự trả thù để tưởng niệm các đồng đội đã khuất, là kẻ thù truyền kiếp không thể tránh né nếu muốn tiến về phía trước. Tôi đã đinh ninh rằng ngay khi Trận chiến Đối kháng giữa các lớp kết thúc, họ sẽ ập đến trường mạo hiểm giả, lùng sục thông tin về Kano - người bị nghi ngờ là thành viên của Umbra.
Nhưng có vẻ họ là một tổ chức thận trọng hơn tôi nghĩ? Hay là, phải nghĩ rằng có thứ gì đó đã kìm hãm cả sự xung động ấy lại?
Tôi cố nhớ lại cốt truyện Game nhưng hoàn toàn mù tịt. Hình như có chuyện gì đó đã xảy ra với tổ chức cấp dưới là "Soleil" thì phải... Đang chuyển hướng suy nghĩ sang đó thì—một tiếng Cạch vang lên làm cắt đứt dòng tư tưởng.
"...Ai đang ở đó vậy?"
"..."
Kirara xoay người ra sau, thủ thế cảnh giác và hỏi với giọng trầm đến bất ngờ. Tôi cứ tưởng chỉ là hành lý bị xê dịch, nhưng có vẻ như đằng sau ghế ngồi của chúng tôi, tức là trong cốp xe, có ai đó đang trốn.
Nhận thấy tình hình, người tài xế giảm tốc độ và cho xe tấp vào lề đường rộng rãi, tay cầm dùi cui bước vòng ra sau. Gián điệp sao... Cân nhắc khả năng xảy ra giao tranh, tôi cũng xuống xe để kiểm tra.
Dưới sự giám sát của tôi và Kirara, cốp xe từ từ mở ra—bên trong là một thiếu nữ đang cuộn tròn người, hai tay che mặt... hay nói đúng hơn là:
"...Này. Em làm cái trò gì đấy?"
"Tại vì...!"
Kano phụng phịu phồng má, hai bím tóc đuôi ngựa lắc lư mạnh khi con bé ngồi dậy, rồi bắt đầu tuôn ra một tràng lý do lý trấu như thể đã chuẩn bị sẵn.
"Em không nghe nói anh đi tiệc của Kim Lan Hội", "Thần Thánh Đế Quốc là cái gì", "Nếu chỗ đó nguy hiểm thế thì em cũng phải đi cùng để giúp một tay!", vân vân và mây mây.
Thiệt tình, tôi đã sai lầm khi nghĩ con bé đã ngoan ngoãn rút lui. E là trong lúc tôi quay vào lấy đồ, con bé đã dùng Aura để tạo Ma pháp trận rồi sử dụng Skill ẩn mật để lẻn vào. Đó là kỹ thuật tôi dạy cho gia đình để phòng thân khi có biến, nhưng ngay cả tôi cũng không nhận ra chút nào. Nếu không thường xuyên cảnh giác với nồng độ ma lực thì có lẽ không thể phát hiện được.
"Rắc rối rồi đây... Không còn thời gian để quay lại nữa. Nếu em ấy chỉ ngoan ngoãn ăn uống trong bữa tiệc thì tôi nghĩ cũng an toàn, cậu thấy sao?"
"Hay là đến nơi rồi cho con bé đi tàu điện về—"
"Nhất~ quyết em sẽ bám theo cho bằng được!"
Kano sống chết bám chặt lấy đuôi xe, tuyên bố tuyệt đối không về. Tại sao con bé lại muốn đi theo đến mức này chứ? Trước đây tôi từng kể là đã được ăn sơn hào hải vị ở tiệc của The Red Ninjettes, hay là con bé lại lên cơn vật đồ ăn rồi? Dù rất muốn tra hỏi ngay tại chỗ, nhưng lề đường vừa không thoải mái lại vừa nguy hiểm, nên tôi đành đề nghị quay lại vào xe trước đã.
Được tài xế mở cửa cho, Kano nhanh chóng chiếm lấy vị trí giữa ở hàng ghế sau và thắt dây an toàn. Đó là lời tuyên bố đanh thép rằng nó sẽ không về đâu. Hết cách, tôi và Kirara đành ngồi vào hai bên.
"Anh hai cứ hay bị cuốn vào mấy chuyện rắc rối mà em không biết... Nếu em không đi theo thì anh sẽ lại đi xa tít mù tắp rồi làm chuyện liều lĩnh cho mà xem..."
Khi xe chạy lại và không khí đã lắng xuống đôi chút, Kano lầm bầm nói. Tôi liếc mắt sang xem con bé có còn phồng má giận dỗi không, thì thấy nó đang cúi gằm mặt, vẻ mặt như sắp khóc. Hỏi ra mới biết, nhìn dáng vẻ của tôi lúc ra khỏi nhà, con bé đã đoán được là tôi sắp đi đến một nơi nguy hiểm. Đối với Kano, dù tôi có thế nào thì vẫn là người anh trai độc nhất vô nhị, nên con bé lo lắng đến mức không chịu được việc tôi cứ làm chuyện liều lĩnh.
Chà, nếu đổi lại là mình thì chắc mình cũng làm thế...
Nếu Kano định làm chuyện liều lĩnh ở một nơi nguy hiểm, thì dù có bị đuổi về bao nhiêu lần, tôi cũng sẽ bám theo bằng mọi giá, thậm chí chui vào cả cốp xe. Suy cho cùng, anh nào em nấy mà.
Thế nên, dù có mắng Kano ở đây thì con bé cũng vẫn sẽ đi theo, vậy thì thà để nó ở trong tầm mắt mình còn tiện hơn. Tôi chỉ mang theo một vật phẩm thoát hiểm, nhưng nếu đưa cho Kano giữ thì chắc sẽ ổn thôi. Tí nữa phải gửi mail báo cho bố mẹ biết.
"Cứ yên tâm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ em gái cậu."
"Không sao đâu ạ, em cũng chiến đấu được mà!"
Kirara mỉm cười dịu dàng hứa sẽ bảo vệ, nhưng khi thấy Kano nắm tay đấm vào không khí, cô ấy ngạc nhiên đến tròn mắt. Có vẻ như The Red Ninjettes chưa nắm được Level và năng lực của Kano. Tôi đã dạy cho gia đình một lượt các chiến thuật đối nhân và cách chạy trốn rồi. Với sức mạnh hiện tại, nếu Kano tung hết sức thì dư sức chơi sòng phẳng với cả cấp cán bộ của Kim Lan Hội.
Dẫu vậy, The Red Ninjettes là một tổ chức cực kỳ hùng mạnh. Nếu họ đã nói sẽ bảo vệ thì tốt nhất là nên ngoan ngoãn nhờ cậy họ.
"Kano, tuyệt đối không được để lộ thông tin. Tại hội trường phải luôn đeo mặt nạ, không được tháo ra, và không được rời khỏi anh hoặc tiền bối Kusunoki nửa bước. Với lại... trong trường hợp khẩn cấp thì dùng cái này."
Tôi lấy từ trong túi ra một viên tinh thể màu tử lam có khắc ma pháp trận và đưa cho Kano. Đây là một ma đạo cụ đặc biệt, khi truyền ma lực vào sẽ dịch chuyển người dùng đến vị trí của viên tinh thể đối ứng - viên của Arthur. Nó chỉ dùng được ở nơi có đầy ma lực, nhưng nếu chiến đấu nổ ra thì chắc chắn nơi đó sẽ trở thành Ma pháp trận, nên không thành vấn đề... mà không, vấn đề đầy ra đấy chứ.
Tuy nhiên, nếu tiệc của Kim Lan Hội diễn ra đúng như dự kiến thì sẽ chẳng có trận chiến nào đâu, và dù có biến, tôi cũng định xách Kano chạy biến đi ngay lập tức. Chắc sẽ không có cơ hội dùng đến vật phẩm thoát hiểm đâu.
"Có vẻ chúng ta đã vào Tokyo rồi, nhìn thấy Linh lăng rồi kìa."
Kirara đang nhìn cảnh vật trôi qua ngoài cửa sổ, báo hiệu sắp đến nơi. Tôi cũng nhìn ra ngoài và nhận thấy xen giữa những tòa nhà cao tầng là một ngôi đền có kiến trúc lạ lùng đang được thắp sáng đèn. Màu sắc độc đáo và kiến trúc phức tạp giống như Nikko Tosho-gu... đó là Linh lăng.
Những Linh lăng của gia tộc Tokugawa được xây dựng bao quanh thành Edo. Ở thế giới cũ, những công trình này đã bị thiêu rụi trong chiến tranh. Nhìn thấy chúng nghĩa là chúng tôi đã đến gần trung tâm Tokyo... nhưng nhìn sơ qua thì thấy ít nhà cao tầng hơn tôi tưởng.
"Nhìn kìa, phố xá đẹp quá! Quả nhiên là Tokyo có khác!"
"Khu vực này tập trung nhiều tòa nhà có lịch sử lâu đời của chính phủ và giới tài chính."
Xe rời đường cao tốc và tiến vào đại lộ. Hai bên con đường lát đá rộng rãi là những dãy công trình kiến trúc phương Tây được xây từ thời Minh Trị, tạo nên một khung cảnh phố phường tựa như một cố đô của Châu Âu. Xen kẽ vào đó là những tòa nhà chọc trời mọc lên lác đác, tạo cảm giác gì đó rất khập khiễng, nhưng với Kano và Kirara thì có vẻ như thế mới là "đậm chất Tokyo".
Tôi đang suy nghĩ tích cực rằng cảnh quan này cũng khá hứa hẹn để du lịch, thì chiếc xe cua một vòng lớn và dừng lại trước một tòa nhà to lớn. Kano và tôi cùng dán mặt vào cửa sổ nhìn lên xem đây là đâu. Không phải kiểu thiết kế hiện đại sành điệu như ở thế giới cũ, mà sừng sững trước mặt là một tòa nhà khổng lồ bằng đá đầy vẻ nặng nề. Cảm giác toát lên mùi chủ nghĩa quyền uy sao ấy.
"Đã đến nơi, xin hãy chú ý dưới chân."
Người tài xế cung kính mở cửa xe, vô số ánh đèn chói lòa chiếu vào mắt tôi. Tôi nheo mắt lại, khẽ thốt lên một tiếng khi bước xuống xe, và đập vào mắt là một lối vào hào nhoáng, tráng lệ, xứng tầm để tổ chức những buổi tiệc xã giao thượng lưu.
"Họ tổ chức ở một nơi hoành tráng thế này sao... Nhiều người đến quá! Kia có phải là đài truyền hình không?"
Kano nhìn dáo dác xung quanh, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ mong chờ. Ngoài chúng tôi ra, rất nhiều khách mời khác cũng đang tụ tập về đây. Những chiếc siêu xe cao cấp, xe mui trần, Limousine nối đuôi nhau cập bến, bước xuống là những quý phu nhân ăn mặc lộng lẫy và những quý ông trong bộ Tuxedo. Phía trong còn có những người vác máy quay lớn, chắc là cánh truyền thông.
Trông có vẻ như sắp diễn ra một bữa tiệc xa hoa và vui vẻ, nhưng không được quên rằng chúng tôi đang đứng trong lãnh địa của ma quỷ. Trong số những người đang đi lại kia, biết đâu có kẻ của Kim Lan Hội hay Thần Thánh Đế Quốc trà trộn vào. Phải nhắc Kano cảnh giác mới được.
"Chuẩn bị xong chưa?"
"Rồi ạ! Bụng em réo ầm ĩ rồi đây này!"
"Này Kano, tuyệt đối không được tháo mặt nạ ra đâu đấy."
Kirara đeo chiếc mặt nạ Venice che đi vùng mắt rồi bước đi đầy ưu nhã. Kano cũng để lộ cái thói tham ăn của mình, lấy mặt nạ từ túi xách ra đeo và lon ton theo sau. Cảm giác hơi thiếu căng thẳng một chút... nhưng mà thôi kệ.
Nói gì thì nói, chính tôi cũng đang rất kỳ vọng vào đồ ăn ngon. Chắc chắn toàn là những món mà đám dân thường như chúng tôi chẳng bao giờ được nếm thử. Tất nhiên giảm cân cũng quan trọng, nhưng đã mất công đến tận chốn này rồi thì còn lâu tôi mới khách sáo.
Nhìn con em gái đang giơ nắm đấm lên trời hô hào "Quẩy banh tiệc thôi!", tôi cũng lén lút giơ nắm đấm lên trong khi cái bụng đang sôi sùng sục.
