Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Tập 7 - Chương 5: Đấu trường tương thực nơi ngõ cụt và kết cục của sức mạnh

Chương 5: Đấu trường tương thực nơi ngõ cụt và kết cục của sức mạnh

Lilia ngã bịch xuống nền đất.

Không gian tĩnh lặng, không ai thốt nên lời.

Viên tinh thể màu tím vẫn nằm trọn trong bàn tay ướt đẫm máu tươi kia. Tuy khác màu, nhưng đó là thứ tôi đã từng nhìn thấy.

「Ahahahaha!! Suốt, suốt, suốt bấy lâu nay! Ta đã phải nhẫn nhịn chỉ vì khoảnh khắc này! Giả vờ ngưỡng mộ Tỷ tỷ, Tỷ tỷ như ngày xưa, giả vờ như không biết gì để chiếm lấy lòng tin! Suốt, suốt bấy lâu nay chỉ vì khoảnh khắc này!」

Thông thường, mỗi người chỉ có một Ma Hạch.

Nếu bị cướp mất, Ma tộc sẽ phải đón nhận cái chết tức tưởi, nhưng không hiểu sao Lilia vẫn chưa chết. Chỉ là, vì mất đi cơ quan điều khiển ma lực, ả đã mất kiểm soát, khiến những bộ phận quái vật ── có lẽ thuộc hệ Succubus ── như đôi cánh đen và cái đuôi lộ ra.

(Ma Hạch của Huynh trưởng, nghĩa là... của Tiên đại Ma Vương đã bị giết sao...?)

「Tại, sao...」

Trước câu hỏi thốt ra từ miệng Lilia, Leticia không trả lời mà vừa cười vừa tiếp lời:

「Ta biết hết đấy chứ. Kể từ khi thế giới thứ hai này khởi đầu, từ lúc thiếp dùng Guren làm vật trung gian để tiếp nhận lại ký ức của lần thứ nhất, thiếp đã luôn giám sát Tỷ tỷ... không, giám sát nhà ngươi không sót một giây nào. Ngươi dung hợp và hấp thụ nó vào bản thân giỏi thật đấy, nhưng chỉ cần nghi ngờ và kiểm tra một chút, ta biết ngay Ma Hạch của Huynh trưởng đang nằm trong người ngươi.」

Leticia đứng chắn trước mặt Lilia, rồi thi triển ma pháp trị liệu để khép miệng vết thương cho ả.

「Ban đầu thiếp cũng hỗn loạn lắm chứ bộ. Nhưng mà, nỗi căm hận dành cho Leon, cho ngươi, và những kẻ khác đã chà đạp lên hạnh phúc của thiếp và Kaito thì không thể nào xóa bỏ được. Chẳng phải do bị ếm lời nguyền kỳ quái nào đâu, mà hơn hết là cảm giác, là linh hồn thiếp đang gào thét rằng mối hận này là của chính thiếp!」

Phẫn nộ, phẫn nộ, phẫn nộ!

Giọng nói như gào thét lên rằng không còn cách nào khác, tuyệt đối không còn cách nào khác.

「Thế nên ta mới phải chờ thời cơ! Để khiến Lilia tin tưởng thiếp, yêu thương thiếp, rồi phản bội và giết chết ngươi ngay trước mặt Leon yêu dấu của ngươi vào ngày hôm nay!」

「Gyaaaaaaaaaaaaaaaa!!」

Những ngọn giáo băng do Leticia tạo ra đâm phập phập phập, ghim chặt Lilia xuống mặt đất.

「Đau không? Chà, dù sao cũng đâu còn Ma Hạch của Huynh trưởng nữa. Để thích ứng với sự thay đổi lượng ma lực lưu chuyển toàn thân, các dây thần kinh trong người ngươi đang trở nên nhạy cảm hơn đấy. Xem nào, chỗ này hả?」

「Higiiiiii, gigigigigi!!」

Leticia giẫm chân lên một phần cánh của ả rồi nghiền nát, khiến tiếng hét bi thảm thoát ra từ miệng Lilia.

「Ahahahaha! Tiếng hét mới khó nghe làm sao! Nè nè, sao không hét 『Kyaa』 cho ra dáng thiếu nữ hơn chút đi? Nè, nè!!」

Leticia nhìn cảnh tượng đó và cười vô cùng vui vẻ.

Chúng tôi chỉ biết đứng nhìn, dòng suy nghĩ bị đình trệ vì hỗn loạn.

「Nè nè nè~, Leticia-chan? Cai-chan và mọi người đang đứng hình hết rồi kìa, có ổn không đó?」

Đúng lúc Leticia đang say sưa lắng nghe tiếng hét của Lilia thì Nonorick xuất hiện.

Trái ngược với bộ quân phục trang nghiêm, giọng của Nonorick vẫn tươi sáng như mọi khi.

「Hửm? Ồ, đúng rồi ha. Trước tiên phải nói qua tình hình hiện tại đã chứ nhỉ.」

「Ư hự!!」

Leticia chà đạp lên cánh Lilia lần cuối rồi thu chân về, quay sang phía tôi.

「Cơ mà... Phụt hahaha! Cái bản mặt ngáo ngơ gì thế kia. Đồ ngốc này.」

Khục khục, Leticia cười, khuôn mặt của kẻ báo thù trong nháy mắt trở lại thành vẻ tinh nghịch của một thiếu nữ thích trêu đùa.

「C-Cô, Leticia, không lẽ ký ức...」

「Không lẽ gì chứ, nhìn cuộc đối thoại vừa rồi là hiểu mà? Hay là chàng muốn thiếp kể lại mấy chuyện bí mật chỉ có hai ta biết?」

「...Haha, hahaha, thiệt luôn hả trời...」

Vì quá kinh ngạc nên tư duy tôi hoàn toàn ngưng trệ, nhưng cuối cùng sự thật cũng trôi qua cổ họng.

「Chà, bật mí mánh khóe một chút nhé. Ở lần thứ nhất, chẳng phải thiếp vẫn luôn giữ Ma Hạch của mình sao? Thật ra ngay trước khi chết, thiếp đã chuyển linh hồn của mình sang đó. Thiếp cũng không nghĩ là sẽ thành công đâu, nhưng quả nhiên thiếp là siêu thiên tài mà!」

「Ma Hạch của cô... Chẳng phải đã bị Alesia phá hủy rồi sao?」

Cùng với ký ức cay đắng, ngày mà sự phản bội của Vương nữ Alesia phơi bày trước mắt tôi lại hiện về.

「Lúc đó thì hầu hết linh hồn đã chuyển sang người nhà ngươi rồi. Ít nhất thiếp cũng muốn gặp ngươi trong mơ, chứ đã nhường phần thắng cho rồi mà ngươi lại chết bờ chết bụi thì phí lắm.」

Nghe cô ấy nói vậy, tôi mới nhớ ra ở lần thứ nhất, tôi đã mơ thấy Leticia rất nhiều lần.

「Chỉ có linh hồn là ở nhờ trong cơ thể ngươi thôi, nhưng ý thức thì vẫn tỉnh táo lắm nhé. Thế nên thiếp đã thấy hết cảnh Kaito bị con hồ ly tinh đó lừa gạt cái một, rồi đập nát Ma Hạch quý giá của thiếp.」

「Ư...」

Bị Leticia nhìn bằng ánh mắt trách móc, tôi cứng họng.

「Với lại, ngay khi thời gian quay ngược, thiếp đã dặn dò trong mơ là hãy đến chỗ thiếp, vậy mà ngươi nghĩ đã bao lâu trôi qua rồi hả? Thiếp đã chờ dài cả cổ luôn đấy. Đã thế, ngay lúc thiếp định bắt đầu trả thù thì ngươi mới chịu vác mặt đến.」

「Không, chuyện đó tôi cũng có lý do... Mà khoan, nghĩ kỹ lại thì, chẳng lẽ lúc gặp nhau lần đầu trong rừng, cô cố tình...」

「Nà~y nà~y! Ăn gian, ăn gian quá nha! Đừng có liếc mắt đưa tình trước mặt Nono chứ!」

Khi câu chuyện bắt đầu bay sang hướng khác, Nonorick chen vào.

「Hừm, hiếm hoi lắm đôi tình nhân mới thực sự tái ngộ, vậy mà ngươi lại tạt gáo nước lạnh thế hả.」

Leticia phồng má phù một cái, còn Nonorick thì sủa gâu gâu như chó con.

「Mà, đúng là chuyện cũ để sau cũng được. Giờ quan trọng hơn là... xử lý bên này trước đã nhỉ?」

「Ư... hự...」「I... ư...」

Tách, Leticia búng tay. Những ngọn giáo băng đang ghim Lilia biến mất, cơ thể Leon và Lilia bay lên rồi bị ném xuống nền cát đen do Mai tạo ra.

Và khi Leticia búng tay lần nữa, cùng với tiếng rầm nặng nề, một chiếc lồng sắt thô kệch nhốt hai người họ lại.

「Sau đó là trị thương cho bên này nữa.」

「...A, ấm quá.」「Vết thương... cả thể lực và ma lực cũng...」

Leticia tiến đến chỗ Mai và Yuuto đang nằm gục, chạm nhẹ tay lên vai từng người.

Giống như lúc Lilia hồi phục ban nãy, từ chỗ Leticia chạm vào lan tỏa ra những gợn sóng, chữa lành cơ thể tơi tả của hai người họ.

Không chỉ vết thương, cả sinh lực và ma lực của cả hai cũng được khôi phục.

「Cuối cùng, Kaito, với ngươi thì phải hồi phục đặc biệt.」

「Khoan, tôi thì ưm!?」

Và rồi Leticia quay lại bên cạnh tôi, chẳng nói chẳng rằng vòng tay ra sau gáy tôi và hôn tới.

「!?」

「Ưm, chụt.」

Khoảnh khắc đó, ánh sáng vàng nhạt bao bọc lấy tôi và Leticia.

「A a a a! Lại nữa rồi!!」

「............Anh hai?」

「Mai-chan, bình tĩnh, bình tĩnh.」

Mặc kệ ánh nhìn của những đồng phạm, phải đến gần mười giây trôi qua, môi mới rời khỏi môi.

「Phù, làm liều quá đấy. Ma lực giảm đi một mớ lớn luôn rồi.」

「Mồ mồ mồ~! Bảo Nono phải nghiêm túc vì đang báo thù, thế mà bản thân lại~!」

「Biết sao được. Cái tên đại ngốc này làm quá sức đến mức tế bào nát bét hết cả rồi. Hơn nữa chỉ số cao quá nên lượng ma lực cần để hồi phục cũng nhiều. Vừa tiếp xúc niêm mạc để thu thập thông tin vừa hồi phục là cách chắc ăn nhất rồi.」

「............」

Cô ấy nói tỉnh bơ, nhưng tôi biết thừa nếu là Leticia thì hiệu quả cách này cũng chẳng khác bình thường là bao.

Nhưng mà, cơ thể đã khỏi rồi mà ánh mắt xung quanh đau quá, nên tôi sẽ không vạch lá tìm sâu làm gì.

「Nào, thiếp đã dựng kết giới để giọng nói bên này không lọt ra ngoài rồi.」

Leticia xoay nhẹ đầu ngón tay, một màn ánh sáng hình lập phương bán trong suốt hiện ra.

Mai và Yuuto sau khi được chữa trị cũng đi lại gần tôi.

「Vậy thì, chúng ta thống nhất kế hoạch nhé.」

「À, được thôi.」

Tôi hắng giọng một cái, thay đổi tâm thế.

Suốt thời gian qua, tôi luôn giả định rằng mình sẽ đối đầu với Leticia ở thế giới thứ hai này. Rằng Leticia sẽ căm hận tôi, kẻ đã giết chị gái cô ấy.

Thú thật, tôi chưa hoàn toàn chuẩn bị tinh thần cho việc đó. Dù lý trí biết đó là cách tốt nhất, nhưng tình cảm nhận được ở thế giới thứ nhất khiến tôi hiểu lưỡi dao đó sẽ làm tôi tổn thương đến mức nào.

Số lần tôi giật mình tỉnh giấc sau cơn ác mộng bị Leticia nhìn bằng ánh mắt căm hận và buông lời nguyền rủa nhiều đến mức đếm hết ngón tay ngón chân cũng không đủ.

Vì vậy, tình huống kỳ tích ngỡ như không thể thành hiện thực này, việc được sát cánh cùng Leticia, đang đánh thức niềm hoan hỉ khiến tôi muốn hét lên.

Nhưng, dù vậy thì bây giờ đang là lúc báo thù.

Sự hỗn loạn do bất ngờ đã qua đi. Và trở ngại cho cuộc báo thù đã không còn.

Chỉ lúc này thôi, tôi không cần những niềm vui kiểu như 『hạnh phúc』.

Thứ tôi cần bây giờ chỉ là khuôn mặt ác quỷ đen đặc.

Cho đến khoảnh khắc cuộc báo thù kết thúc, tôi muốn giữ nguyên hình hài con quái vật trườn bò dưới đáy đầm lầy tăm tối.

Nếu không, màn hạ màn của cuộc báo thù chắc chắn sẽ trở nên nửa vời.

「Chà, nói là thống nhất chứ thiếp cũng chẳng nghĩ ra cách báo thù nào cầu kỳ đâu. Chỉ định là 『Sau khi trả lại nguyên vẹn những gì đã nhận, sẽ nhờ Nonorick giúp tra tấn rồi giết chết』 thôi. Thế nên, việc thiếp đã làm chỉ là 『khiến bản thân trở thành đối tượng được tin tưởng』.」

「Vậy à, ra là thế...」

Sau khi cố gắng chuyển đổi suy nghĩ, tôi gật đầu tán thành với những gì Leticia nói. Quả là thuận lợi.

Kế hoạch báo thù của chúng tôi đã có thêm những quân cờ là Leticia và Nonorick. Và trên sân khấu vốn chỉ có Leon, giờ đã có thêm vai diễn Lilia.

Nếu Leticia có kế hoạch gì đó thì tôi sẽ phải tính toán lại nhiều thứ.

Nhưng ngay từ lúc có tiền đề Leon và Lilia là người yêu, tôi đã suy tính xem nếu lôi được Lilia lên sân khấu thì sẽ lồng ghép sự tồn tại của ả vào kế hoạch như thế nào.

Vì sự hiện diện của Leticia và Nonorick, đó chỉ là những vọng tưởng khi biết giả thuyết khó thành lập, nhưng mảnh ghép cuối cùng để kế hoạch tiệm cận sự hoàn hảo lại tự dâng đến vào phút chót này.

「Có vẻ chàng cũng đã cài cắm gì đó vào Leon rồi, chỉ cần để thiếp ra đòn kết liễu Lilia là được. Với lại...」

Leticia mỉm cười nhạt, khẽ nghiêng đầu.

「Với lại như thế sẽ tạo ra một màn báo thù tuyệt vời hơn nhiều đúng không? Sẽ cho chúng nếm trải sự trả thù sâu sắc hơn nhiều so với việc thiếp tự làm một mình, phải không?」

Một khối bóng tối lắng đọng, méo mó, cô đặc và sâu thẳm.

Đôi mắt đỏ thẫm của Leticia trông như đang bị nhuộm đen.

Ở thế giới thứ nhất, khi nhìn thấy đôi mắt này của Leticia, tôi đã không thể nói nên lời. Giữa tôi và Leticia khi cô ấy có ánh mắt đó dường như tồn tại một bức tường ngăn cách hai thế giới.

Nhưng, bây giờ thì...

「À, cứ giao cho tôi. Tôi sẽ cho cô trải nghiệm một vở kịch báo thù tuyệt vời nhất.」

Chắc chắn đôi mắt của tôi lúc này cũng giống hệt Leticia.

「『Hân hạnh được gặp mặt, tên tôi là Lilia.』」

Tôi đã gặp người phụ nữ đó, gặp Lilia tại một di tích thuộc Đế quốc.

Đó là nơi tôi tìm đến để cầu mong sức mạnh chống lại Thần dựa theo cổ văn, nhưng không may là ngay trước khi tôi đến, lối vào di tích cổ đại đã bị phát hiện.

Cực chẳng đã, tôi phải trà trộn vào nhóm điều tra tiên phong do Guild tổ chức với tư cách một nhà khảo cổ học lang thang, còn Lilia là một học giả ma thuật.

Dù bề ngoài tôi đang trong chuyến hành trình tu nghiệp theo quy định của Hoàng gia, nhưng thân phận Hoàng tử lại là vật cản để có thể đường hoàng tham gia vào đoàn điều tra tiên phong của một di tích chưa được khai phá có độ nguy hiểm cao.

Về phần Lilia, đương nhiên cô ấy không thể để lộ thân phận Ma tộc, nên luôn trùm mũ kín mít khi hành động. Trong những trường hợp như vậy, mạo hiểm giả - những kẻ thường có lý do riêng khó nói - rất biết ý khi không xoi mói đời tư người khác, chỉ cần chứng minh được thực lực là có thể dễ dàng trà trộn vào đoàn điều tra.

Cuộc điều tra tiến triển thuận lợi. Ngay lúc định quay trở về, tôi cố tình tách đoàn đi một mình, tiến sâu vào trong di tích qua lối đi bí mật được ghi trong cổ văn.

Và khi tôi vừa hoàn thành việc giải mã bia đá để tìm manh mối giết Thần, Lilia đã bắt chuyện với tôi.

『Anh cũng đang tìm cách giết Thần sao?』

Những kẻ tin vào chuyện hoang đường như giết Thần và thực sự định thực hiện nó chẳng có mấy người trên thế giới này, nên chúng tôi không mất quá nhiều thời gian để trở thành đồng chí.

Trong khi bao người sống qua ngày mà không hay biết gì, chỉ có chúng tôi hành động để ngăn chặn thế giới đang chết dần.

Khoảng thời gian chừng một năm.

Chúng tôi liều mạng khiêu chiến các di tích cổ đại, cùng nhau gánh vác sứ mệnh trọng đại, chia ngọt sẻ bùi.

Chuyện chúng tôi nảy sinh tình cảm nam nữ cũng chẳng có gì lạ, và lần đầu tiên, thay vì sứ mệnh bảo vệ thế giới với tư cách Hoàng tử, tôi đã có một người mà bản thân tôi muốn bảo vệ với tư cách cá nhân.

「『Nè, nhất định, chúng ta hãy cứu lấy thế giới nhé. Thế giới mà chúng ta đang sống ấy.』」

「『...Ừ, giết Thần, thay thế Thần, và rồi một ngày nào đó, tạo ra một thế giới không còn ai phải khóc.』」

Những lời nói thì thầm trong hơi ấm của chiếc giường.

Đó là một lời thề. Tôi đã thề sẽ bảo vệ cô ấy cùng với thế giới.

Đó là lời thề khắc cốt ghi tâm đối với tôi, song hành cùng sứ mệnh bảo vệ thế giới.

「『Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?』」

Từ xa, tiếng hét thất thanh vọng lại mơ hồ.

(............? Mình, rốt cuộc là..., ư)

Ngay khi nhận thức được cơn đau nhức nhối toàn thân, những đường nét ý thức vốn mờ nhạt bắt đầu trở nên rõ ràng.

「『Trước hết thì dù sao cũng phải để hắn nhớ lại chuyện lần trước đã nhỉ. Sao rồi, ý thức đã tỉnh táo chưa?』」

「『Higu!! Gagaga, c-cái gì thế này, ký ức này là... Ư, tôi đã... Ma Vương Hạch...? Cậu là, Dũng giả? Vậy thì 『Bạch Ngân Dũng Giả』 của Vương quốc rốt cuộc là... không, vốn dĩ nhóm Leon đã dồn ép cậu...』」

「『Đúng rồi đấy, như cô nói, ở thế giới thứ nhất tao đã bị bọn mày dồn vào đường cùng và giết chết. Ừ ừ tốt lắm. Có vẻ nhớ lại được rồi ha.』」

Nghe thấy giọng nói đó, tôi nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

「Ư, gư...」

「Ồ, nhân vật chính còn lại cũng dậy rồi à. Đúng lúc lắm.」

「Kaito...」

Từ từ mở mắt ra, hiện diện ở đó là một con quái vật mà chúng tôi đã tạo ra.

Địa điểm có vẻ không thay đổi so với ngay trước khi tôi bất tỉnh. Dù mặt đất tôi đang nằm đã biến thành cát đen, nhưng không gian vẫn tràn ngập ma lực cao độ như cũ.

Không, thậm chí tôi còn cảm thấy nó đậm đặc hơn cả trước khi tôi ngất đi.

(Yêu Tinh Thụ đã đổ, Nữ Hoàng Yêu Tinh và bảo châu cũng không còn, sức mạnh từ Long Mạch đang bắt đầu tràn ra sao?)

Sau này, những vùng tích tụ ma lực như khu rừng Yêu Tinh này có lẽ sẽ xuất hiện nhiều hơn trên khắp thế giới. Nhưng hiện tại, nhờ nồng độ ma lực cao đó mà tốc độ hồi phục của cơ thể tôi dường như đang nhanh hơn.

「Theo một nghĩa nào đó thì đã lâu không gặp nhỉ, Leon. Trông ngươi đàn ông hơn nhiều rồi đấy.」

Trong khi tôi đang cố nắm bắt tình hình, người tiếp theo lên tiếng là Leticia.

Em gái kết nghĩa của Lilia, và là người nắm giữ Ma Vương Hạch hiện tại.

Người mà tôi đã từng nghĩ là một trong số ít những đồng chí.

「...Nhìn bộ dạng đó, quả nhiên, cô đã phản bội chúng tôi sao.」

「À đúng rồi đấy. Suốt, suốt bấy lâu nay, thiếp đã cố gắng giành lấy lòng tin của các người chỉ để phản bội các người mà.」

(............A, cô gái này cũng là con quái vật do chúng ta tạo ra sao.)

Nhìn thấy khối đen ngòm sền sệt trong sâu thẳm đôi mắt Leticia khi cô ấy thốt ra điều đó một cách nhẹ tênh, tôi nghĩ vậy.

Vì không bị trói buộc gì cả nên tôi nhổm người dậy quan sát xung quanh.

Cách tôi một đoạn, Lilia đang quỳ trên mặt đất, thở dốc.

Phía sau là Suối Yêu Tinh nơi sức mạnh Long Mạch đang phun trào. Phía trước là Kaito, Leticia, cùng với Nonorick - người quen của họ ở thế giới thứ hai này mà tôi gặp tại Guild, Mai và Yuuto. Hơn nữa vết thương và thể lực của họ có vẻ đã hồi phục.

(Khả năng dùng vũ lực để phá vây chạy trốn là con số không.)

Tôi nghiến răng trước kết quả tính toán hiện ra trong đầu.

Dù thế nào cũng muốn để ít nhất Lilia thoát khỏi nơi này nhưng...

(Ít nhất thì có vẻ chúng không định giết mình ngay. Chắc là muốn giải tỏa nỗi hận thù... trước mắt nên quan sát đã.)

Đây không phải đối thủ có thể liều mạng ăn thua, nhưng cứ chờ đợi thế này thì tình hình cũng chẳng có yếu tố nào khả quan hơn. Trong lúc tôi còn đang phân vân chưa biết làm thế nào, Kaito vỗ tay bộp bộp.

「Nào, vậy thì trước tiên là giải thích luật chơi. Leticia, nhờ cô giải thích cho Lilia nhé.」

「Ừm, cứ giao cho thiếp. Vậy thì đầu tiên là tạo hội trường đã. Tạm thời có lẽ nên mở rộng chỗ này ra một chút nhỉ.」

「Ư!!」

Leticia vừa dứt lời, Vù, ngọn lửa đỏ chạy từ đầu ngón tay cô ta, thiêu rụi một phần khu rừng trong nháy mắt. Chưa đếm hết vài giây, cỏ cây trên mặt đất lẫn những thân cây gãy đổ trong phạm vi Leticia chỉ định đều hóa thành tro bụi, mặt đất biến thành dung nham đỏ rực. Rồi Leticia vung tay lần nữa, mặt đất dung nham lún xuống, đất xung quanh khép lại như đóng một cánh cửa.

Và rồi, chỉ còn lại một khoảng đất trần trụi rộng lớn.

「Ừm ừm, quả nhiên xung quanh toàn ma lực thế này dễ làm thật. Tiếp theo là thế này nhỉ.」

Leticia búng tay tách một cái, mặt đất bao quanh chỗ tôi đứng và phạm vi vừa được mở rộng nhô lên.

「Cái này là...」

Nó giống như một đấu trường hình bát giác đều. Độ rộng gấp đôi sân huấn luyện trong thành phố, và những hàng ghế khán giả trống trơn làm dấy lên nỗi bất an.

Ở phía chính diện, có một khu vực được nâng cao hơn hẳn, kiến trúc khác biệt rõ rệt so với các ghế khán giả khác, có lẽ là khán đài đặc biệt.

「Còn lại là dựng kết giới nữa là xong. Nào nào, cỡ này chắc được rồi.」

Leticia tạo đà trong thoáng chốc rồi vung mạnh cánh tay lên, một kết giới hình nón được cấu trúc từ các bức tường của đấu trường.

Kết giới kiên cố đến mức không tưởng đối với một cá nhân tạo ra, xem ra không dễ gì phá vỡ.

Hơn nữa, còn có một kết giới khác bao quanh khu vực ghế khán giả đặc biệt.

「Cảm giác tốt đấy.」

「Đương nhiên rồi. Nào, mời Tỷ tỷ sang bên này, ghế đặc biệt nhé.」

「A hự.」

Leticia túm lấy tóc Lilia, cứ thế kéo lê ả di chuyển.

Ba người kia trừ Kaito cũng đi theo Leticia.

Chỉ còn lại tôi và Kaito.

「...Ngươi nói giải thích luật chơi nhỉ. Ngươi định bắt ta làm gì.」

「Làm gì á, nhìn hội trường là biết mà? Đây là đấu trường đấy? Việc phải làm ở đấu trường thì chỉ có một thôi đúng không? Là đấu giác đấu đấy, đấu giác đấu. Đây là cơ sở vật chất để ban tặng ước mơ và hy vọng xứng đáng cho những kẻ thách đấu liều lĩnh.」

Kaito cười nhếch mép, nói những lời xấc xược.

「Ước mơ và hy vọng, sao...」

「Đúng thế, dùng chính sức mạnh của bản thân để giành lấy thứ mình mong muốn. Là nơi dành cho việc đó đấy.」

Hắn khua tay múa chân cường điệu, hệt như một gã hề.

「Từ giờ, ngươi sẽ phải đơn độc đối đầu với những con quái vật hung tàn. Chẳng có gì khó khăn cả. Chỉ cần đánh bại đối thủ trước mặt thôi. Nếu ngươi có thể diệt sạch lũ quái vật mà bọn ta lần lượt thả vào...」

Cựu Dũng giả bị biến chất bởi hận thù đã trở thành một con quái vật.

「...Ngươi có thể dùng mạng sống của mình để đổi lấy sự cứu rỗi cho Lilia.」

Hắn dệt nên những lời nguyền rủa như thế.

「Kết giới bao quanh sẽ được giải trừ khi tất cả mọi thứ trong đấu trường này chết hết. Đương nhiên, trong đó bao gồm cả mạng của ngươi. Nếu ngươi vượt qua thử thách và chết đi, ta hứa sau đó bọn ta sẽ không đụng đến Lilia.」

「...Làm sao ta tin được điều đó.」

「Tin hay không thì cũng chẳng còn cách nào khác. Dù ngươi nghĩ thế nào thì màn kịch này cũng sẽ mở màn. Chỉ là, nếu buộc phải nói thì... chắc là vì ta muốn nhìn thấy cảnh Lilia đau khổ khi sống sót nhờ sự hy sinh của ngươi.」

「............Ra là vậy, ngươi đã sa ngã thành tà đạo rồi, Kaito.」

「Là do các người khiến ta ra nông nỗi này đấy chứ?」

Sự mỉa mai của tôi lập tức bị trả lại bằng một đòn châm biếm sâu cay.

Giờ đây khi đã nhớ lại ký ức ở thế giới thứ nhất tôi mới hiểu được những lời đó, nhưng tôi cũng tự nhận thức được mình đã làm những gì, dù là vì đại nghĩa.

「Dù sao thì ngươi cũng sẽ chết thôi. Hoặc là kiệt sức trong chiến đấu rồi cùng Lilia xuống địa ngục, hoặc là vượt qua thử thách để để lại cho Lilia sự sống lay lắt, chỉ khác nhau ở chỗ đó, nhưng đằng nào ngươi cũng chết.」

「...Ư!」

Đôi mắt Kaito khi nói vậy sâu thẳm và tăm tối.

Ở đó chứa đựng ý chí sắt đá rằng nhất định sẽ giết chết tôi.

「Tuy nhiên, đây là một trò chơi. Nếu ngươi hoàn toàn không có cửa thắng thì không thành trò chơi được.」

Kaito nói vậy rồi chỉ tay về phía bên phải tôi như muốn bảo hãy nhìn sang đó.

Từ hướng đó, những con quái vật với hình thù gớm ghiếc lũ lượt kéo ra. Là những con quái vật chưa từng thấy đứng dọc bên bờ suối ban nãy.

Nhìn từ xa trông chúng như biến thể của Orc hay gì đó, nhưng rõ ràng là khác biệt.

Từ làn da màu xanh đen, chất dịch trong suốt nhỏ tong tong xuống đất, và mọc ra từ đầu chúng là nửa thân trên của một con người nhỏ thó. Có lẽ là của Yêu Tinh.

Thứ rủ xuống quanh cổ như khăn quàng cũng là cơ thể Yêu Tinh, hình dáng đó chỉ có thể gói gọn trong một từ: tà ác.

「Yên tâm đi, bọn chúng không phải đối thủ của ngươi đâu. Ngược lại, đối với ngươi chúng là những đồng minh quan trọng, cực kỳ quan trọng đấy.」

Thấy tôi cảnh giác cao độ, tự hỏi có phải giết bọn này không, Kaito nở một nụ cười chẳng mang lại chút an tâm nào và nói.

「Bọn chúng là thuốc hồi phục, kiêm thuốc tăng lực, kiêm thiết bị trừng phạt dành cho ngươi. Làm cái mặt như không hiểu gì thế kia, ta sẽ giải thích đàng hoàng nên nghe cho kỹ nhé?」

Trước mặt lũ quái vật đang bước đi đều tăm tắp như quân đội, tạo ra tiếng rầm, rầm, rầm, Kaito bắt đầu thuyết trình với điệu bộ như đang diễn kịch.

「Hiện tại, cơ thể ngươi đang ở trạng thái gần giống với loài Yêu Tinh nhờ sức mạnh Tâm Kiếm của ta. Và bọn chúng cũng là quái vật bọn ta tạo ra từ Yêu Tinh. Trông thế kia thôi nhưng cấu tạo cơ thể không phải thực thể mà là các hạt ma lực giống như Yêu Tinh.」

「...Thật kinh tởm.」

Nhìn bề ngoài tôi đã đoán được, nhưng quả nhiên là quái vật Chimera làm từ Yêu Tinh.

「Cảm ơn vì lời khen. Ngươi nói thế thì cũng bõ công ta tạo ra chúng.」

Tạo ra thứ quái vật như sự báng bổ đối với sinh mệnh, vậy mà Kaito lại cười vui vẻ.

「Quay lại chủ đề nào. Tóm lại, ý ta là bọn chúng chính là thuốc hồi phục để ngươi khiêu chiến các màn đấu.」

「Thuốc hồi phục... sao?」

「Đúng, vết thương nhẹ có vẻ đã lành, ngươi cũng cử động được kha khá rồi, nhưng cơ thể vẫn tơi tả đúng không? Bên này mà để ngươi chết dễ dàng quá thì cũng uổng công bày vẽ cầu kỳ. Thế nên, nếu sắp chết thì cứ ăn bọn chúng là được. Làm thế, các hạt ma lực của chúng sẽ chữa lành cơ thể và ban sức mạnh cho ngươi.」

「............」

「Nào, 50 con này là mạng dự trữ của ngươi đấy. Ta đã ra lệnh cho lũ quái vật mà ngươi sắp đấu không được kết liễu ngươi chừng nào bọn này còn đó. Cũng đã lệnh cho chúng không được cản trở ngươi ăn bọn này. Mỗi lần ngươi bại trận dưới tay quái vật, ngươi sẽ được ăn một con.」

Sảng khoái, sảng khoái, sảng khoái, sảng khoái.

Thứ cảm xúc đó truyền đến tràn trề.

「Khác với mấy loại potion hồi phục, dù có ăn liên tục cũng không bị ngộ độc potion, bản chất chỉ là hạt ma lực nên cũng chẳng lo đầy bụng. Với ngươi - kẻ đã biến đổi gần như thành loài Yêu Tinh - thì đây chẳng phải là loại thuốc hồi phục trong mơ sao?」

Dù là do chúng tôi làm méo mó, nhưng con người có thể thay đổi đến mức tà ác thế này sao.

「Hãy chiến đấu, chiến đấu, chiến đấu thỏa thích, và rồi...」

Và rồi Kaito, với giọng điệu như đang than vãn, như đang cầu xin, như đang khẩn khoản điều gì đó, dồn nén tất cả sự căm hận.

「...Chết đi.」

Hắn buông lời nguyền rủa.

Ngay sau đó, Rầm!!, tiếng chân dậm mạnh xuống đất vang lên.

Lũ quái vật xếp hàng ngay ngắn sát tường, miệng rên rỉ a, ư, đứng trong tư thế nghiêm trang càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn.

Và ngay lập tức, ngoại trừ một khu vực, xung quanh lũ quái vật bị bao phủ bởi thứ giống hệt chướng bích bao quanh đấu trường.

「Vậy thì, ta xin phép lên khán đài đằng kia xem. Trong lúc ta di chuyển, khuyên ngươi nên tranh thủ ăn một con đi. A chết, nhắc mới nhớ không biết xử lý đám 『Yêu Tinh』 còn lại thế nào. Còn tận 200 con, thôi cho làm đội cổ vũ cho xôm tụ vậy.」

Kaito nói rồi vung thanh Tâm Kiếm trên tay, trên những hàng ghế khán giả vốn không người bỗng xuất hiện hàng loạt quái vật giống hệt bọn đang đứng sau lưng tôi.

「Vậy nhé, hãy cho ta xem một trận đấu ra trò nào.」

Nói rồi Kaito rời đi.

Cái lỗ thông ra bên ngoài đấu trường nơi lũ Chimera Yêu Tinh đi vào giờ chỉ còn là những bậc thang dẫn lên ghế khán giả, cứ như thể nó vốn dĩ đã như vậy từ đầu. Lối vào cầu thang đó cũng có kết giới, Kaito để lại một gợn sóng nhỏ phựt rồi bước lên ghế khán giả, đi dọc hành lang hướng về phía chỗ ngồi của nhóm Leticia.

Trong lúc đó, bên trong đấu trường cũng có sự biến đổi. Bức tường đối diện với Suối Yêu Tinh, ba bức tường phía khán đài nơi Kaito đang đi tới phát ra ánh sáng ma lực chói lòa.

Trên những bức tường đó, các ma pháp trận triệu hồi được vẽ bằng ma lực đang tỏa sáng rực rỡ.

Tôi vừa cẩn thận quan sát cảnh tượng đó, vừa tiếp tục tìm cách rút lui khỏi nơi này.

(Phá vỡ chướng bích... Không thể nào. Nếu đang ở trạng thái toàn thịnh thì còn có thể, chứ bây giờ thì ngay cả việc có làm xước được nó không cũng còn đáng ngờ.)

Kết giới hoàn toàn trong suốt, nhìn bằng mắt thường thì như không có gì tồn tại ở đó.

Nhưng lượng ma lực khổng lồ chứa trong đó lại tạo ra cảm giác hiện hữu ngay cả ở nơi không nhìn thấy gì.

Rốt cuộc, ngoài việc chấp nhận đề nghị của hắn và tìm sơ hở, có vẻ không còn manh mối nào để đột phá.

Bất chợt, một khối chóp tam giác khổng lồ xuất hiện giữa không trung.

Đỉnh chóp hướng xuống đất, phía trên hiện ra con số 『1000』.

Các mặt bên chiếu hình ảnh nhóm Kaito và Lilia trên khán đài.

(Lilia...)

Lilia với dáng vẻ tiều tụy đang bị đóng đinh trên thập tự giá.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt ấy vẫn còn ánh lên tia sáng của ý chí kiên cường rằng phải thực hiện điều cần làm.

(A, đúng vậy, Lilia. Chúng ta đã thề sẽ cứu thế giới. Dù có rơi vào tình cảnh tuyệt vọng đến đâu, cũng không được phép bỏ cuộc!)

Tôi siết chặt nắm đấm một lần nữa.

「O kìa, nhìn bộ dạng đó thì có vẻ ngươi vẫn chưa ăn 『Yêu Tinh』 nhỉ.」

「...Thứ quái vật thế này, sao mà ăn được chứ.」

「Không không, xơi được mà. Cứ cắn đứt tầm cổ họng ấy, các hạt ma lực bên trong sẽ được ngươi hấp thụ nguyên xi thôi.」

「Không cần phải làm chuyện đó.」

「Chà, nếu ngươi nói vậy thì tùy thôi.」

Ăn sống quái vật hình người, đúng là chuyện điên rồ.

Vẻ ngoài gớm ghiếc của chúng càng làm tăng thêm sự kinh tởm, và cũng không loại trừ khả năng Kaito hiện tại đã cài bẫy gì đó.

「Nào, màn đấu khai mạc! Tổng số quái vật phải đánh bại là 1000 con! Cho đến khi con số đếm ngược trên màn hình kia về 0! Hãy chiến đấu! Bằng cả tính mạng!!」

Cùng với lời tuyên bố đó, ma pháp trận vẽ bằng ma lực trên tường phát sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tôi cảnh giác xem loại quái vật nào sẽ xuất hiện, và thứ hiện ra trước mắt tôi là...

「...Orc, sao?」

Xuất hiện là một bầy Orc.

Nhắc đến Orc thì đó là loài quái vật mà mạo hiểm giả hạng D trong Guild thường đối đầu.

Vì đã dự đoán sẽ có quái vật mạnh hơn xuất hiện nên tôi cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng tôi xốc lại tinh thần ngay.

Năng lực của Kaito giống như chiếc hộp bất ngờ. Quả nhiên là sức mạnh được Thần ban tặng, cái nào cũng mạnh mẽ một cách phi lý.

「「「Buroooooooo!!」」」

Số lượng bầy đàn xuất hiện là hai mươi con.

Trong số đó, ba con tiến lại gần như để thăm dò.

Mặc dù cảm thấy tình hình có vẻ rợn người, hắn vẫn tung nắm đấm vào cây chùy của con Orc chạy đầu tiên,

"Graoooo!!" "Cái gì, hự!!"

Hắn thua kém về sức mạnh so với con Orc và bị thổi bay ra phía sau.

"Hự, ư, c-cái này là..."

"Aaa, phớt lờ lời khuyên của người khác thì sẽ ra nông nỗi này đấy."

Một giọng nói mỉa mai đầy vẻ châm chọc vang vọng khắp hội trường.

"Một kẻ gần như đã biến thành Tiên Tinh Chủng như ngươi, sau khi mất đi Yêu Tinh Thụ thì làm sao mà giữ được sức mạnh ban đầu chứ? Phải kiểm tra bảng trạng thái cho kỹ vào chứ."

"Ư... cái này..."

"Mà thôi, yên tâm đi. Chuyện đó cũng nằm trong tính toán cả rồi, đó là 'Thuốc hồi phục' của ngươi đấy. Nó sẽ bù đắp lại sức mạnh mà ngươi đã mất."

"..."

"À, đúng rồi, ta quên giải thích về một luật chơi nữa. Giới hạn thời gian để cứu cô công chúa. Cái kết mà cả hai người các ngươi đều chết. Một là Leon, khi ngươi dùng hết số mạng dự trữ và bại trận trước quái vật. Lúc đó, ngươi sẽ thành thức ăn cho ma thú, còn Lilia sẽ bị Leticia chặt đầu."

Nói rồi, Kaito làm động tác cứa cổ.

"Hai là, không phải ngươi, mà là khi Lilia bỏ cuộc."

"Cái gì cơ...?"

Điều kiện 'khi Lilia bỏ cuộc' khiến trái tim hắn nảy lên một nhịp đầy khó chịu.

"Vâng vâng~! Người đầu tiên là Nono nha~!"

Nonorick nhảy cẫng lên phía trước, vui vẻ đung đưa thanh kiếm trên tay.

"Hư hư hư~♪ Cuối cùng cũng tới lượt mình rồi~! Chờ mòn cả mỏi luôn á. Vậy thì bắt đầu thật hoành tráng nào..."

"Này... không thể nào, này dừng lại! Đừng có đụng vào Lilia!!"

Hắn gào lên khi thấy Nonorick giơ cao lưỡi kiếm trắng loáng đầy tự hào, nhưng...

"Đầu tiên là mở toang cơ thể ra nào~!"

"Híiii, hựaaaaa...!!"

Lưỡi kiếm không dừng lại, xẻ toạc phần bụng của Lilia đang bị đóng đinh từ chính diện.

"Lilia...!!"

Cùng với tiếng hét bi thương, hắn nhìn thấy cảnh máu tươi của Lilia bắn tung tóe qua hình ảnh được chiếu trên khối chóp tam giác.

"Trong lúc ngươi chiến đấu, bọn ta sẽ chơi đùa với Lilia. Khi nào Lilia bỏ cuộc và nói 'Giết tôi đi', thì lúc đó bọn ta sẽ chặt đầu Lilia, còn Leon, ngươi sẽ là mồi cho ma thú."

"Tên khốn kiếp kiaaaaaaaaaaaaa!!"

"Ahahahaha!! Cuối cùng cũng thấy được biểu cảm giống con người rồi đấy, này!"

Tiếng cười nhạo báng của Kaito vang vọng khắp hội trường.

"Ngươi nghĩ ta, hay Leticia, sẽ đối xử tr trọng với Lilia mà không làm gì sao? Không có chuyện đó đâu, thằng ngu! Ngươi sẽ phải tiếp tục chiến đấu trong khi nhìn, trong khi nghe thấy người ngươi yêu nhất, Lilia, đau đớn quằn quại!! Ahahahaha!!"

Cười, cười, cười, cười.

Kaito cười như thể hắn cảm thấy chuyện này nực cười đến tận tâm can.

"Tất nhiên, chỉ hành hạ thôi thì chán lắm. Ta sẽ đưa cả bản thân Lilia vào trò chơi. Bọn ta mỗi người sẽ tra tấn Lilia năm phút theo thứ tự. Trong thời gian đó, Lilia sẽ phải nắm chặt một viên ma thạch đã nạp đầy ma lực trong tay. Nếu để thứ này trượt khỏi tay, ma pháp trận hồi phục bên dưới sẽ kích hoạt."

Nói rồi, Kaito giậm chân "cộp cộp" xuống sàn, hình ảnh chiếu gần vào chân Lilia, hiện ra ma pháp trận được khắc trên sàn nhà.

Thứ đó đang phát ra ánh sáng nhạt phản ứng với cả những giọt máu nhỏ xuống, quả thực trông như đang duy trì mạng sống cho Lilia.

"Nó cũng sẽ kích hoạt bằng ma lực từ máu của chính cô ta để duy trì sự sống... nhưng tất nhiên, không đủ để làm dịu cơn đau đâu. Ngay sau khi Lilia sử dụng ma thạch, bọn ta sẽ ngừng tra tấn trong hai phút. Sau khi chịu đựng xong phần tra tấn của một người, bọn ta cũng sẽ nghỉ hai phút. Ngoài ra, khi ngươi bị đánh bại và chơi lại, trong lúc ngươi đang ăn 'Yêu Tinh Di', bọn ta cũng sẽ khuyến mãi không đụng tay vào. Tuy nhiên, mỗi lần cô ta dùng ma thạch, ngươi cũng sẽ mất đi một mạng dự trữ."

Nụ cười như hiện thân của cái ác tuôn rơi như mưa xuống đầu hắn.

"Tốt quá rồi nhé, đây chính là 'Vận mệnh cộng đồng thể' đấy. Leon và Lilia, hai ngươi hãy chia sẻ sinh mạng còn lại cho nhau để thách thức trò chơi này! Không, nói chính xác hơn là ăn mòn sinh mạng của nhau mới đúng nhỉ? Aha, Ahahahaha!!"

Không chỉ Kaito. Cả những con người tên Mai và Yuuto đang cười phía sau hắn, cả Nonorick đang cười đùa ngây thơ không chút thù hận nào.

Và cả Leticia, kẻ có đôi mắt y hệt Kaito, đang cất tiếng cười hệt như Kaito.

Tất cả, đều là những con quái vật của ác ý.

"Nào, trò chơi tái khởi động!"

"Nào, trò chơi tái khởi động!"

"Graoooo!!"

Những con Orc nãy giờ vẫn im lặng như thể biết đọc bầu không khí, giờ bắt đầu giậm chân rầm rập lao tới.

"Chà chà ừm ừm, tiếc thật đấy, Lilia-chan, chẳng có vị máu trinh nữ nào cả."

"Gigi, higa, agagagaga...!"

"Khốn kiếp, khốn kiếp khốn kiếp!"

Dù chỉ số và kỹ năng đã giảm sút đáng kể, nhưng kỹ thuật chiến đấu đã thấm vào cơ thể không thể đột nhiên biến mất.

Kẻ địch lao tới không phải là chủng đặc dị hay biến dị, chỉ là Orc thường.

Những con ma thú mà bình thường hắn chẳng thèm để vào mắt, giờ đây lại đang dồn ép hắn bằng sự chênh lệch về chỉ số và số lượng.

Thêm vào đó,

"Hưm, Nono, sắp đến giờ đổi người chưa nhỉ? Chưa sao?"

"Fufu, khôông đượcc đâu nha~. Vẫn còn là giờ vui vẻ của Nono mà~!"

"Á hự, hự, ư...!"

"Hưm hưm hưm! Này này Kaito, quả nhiên chế độ luân phiên phiền phức quá phải không?"

"Không được không được, nếu tất cả cùng làm một lúc thì sao mà tận hưởng kỹ càng được. Phải ngoan ngoãn chờ đến lượt chứ."

"Khuấy đều lên~♪ Khuấy đều lên~♪ Trong bụng quậy tung lên~"

"Hộc, hộc, á á á á á á...!"

Sự tra tấn điên rồ dành cho Lilia cứ tiếp diễn với thái độ như thể đang chơi đùa, làm rối loạn suy nghĩ của hắn.

"...Ư, làm cái trò gì thế này."

Giữa trận chiến, hình ảnh Lilia lọt vào mắt hắn trong một khoảnh khắc khiến cơ thể hắn cứng đờ.

Lilia bị mổ bụng, nội tạng bị bàn tay trần khuấy đảo, gào thét thảm thiết.

Trớ trêu thay, cảnh tượng đó lại chồng chéo lên xác chết của đứa trẻ từng bị lũ tinh linh ghét bỏ, chơi đùa và giết hại mà hắn từng thấy trước đây.

Nhưng, lũ ma thú đã không bỏ qua sơ hở mà hắn để lộ ra trong trận chiến.

"Hự, á á á!!"

"Graooooo...!"

Một cú đập mạnh từ cây chùy giáng xuống vai, khiến hắn mất thăng bằng.

Cứ thế, bị áp đảo bởi số lượng, hắn không còn cách nào khác ngoài việc chịu đựng những cây chùy giáng xuống từ mọi hướng mà không thể phản kháng.

Đến khi hắn không còn phân biệt được tiếng hét bên tai là tiếng hét đau đớn của chính mình hay tiếng hét chịu đựng tra tấn của Lilia, thì những va chạm tấn công cơ thể bất ngờ dừng lại.

"Bumooo", "Bububu", "Buraaaa"

Như những con chó được huấn luyện kỹ càng, lũ Orc đứng nhìn xuống hắn và không hề cử động.

"Rồi, vậy là một lần chết (One Death). Ngươi đã có được thuốc hồi phục. Nếu không ăn thì Game Over. Cả hai ngươi sẽ bị hành hạ đến chết như bình thường là xong, sao nào? Muốn bỏ cuộc không?"

Cùng lúc Kaito hỏi với giọng điệu phấn khích, một con Chimera được gọi là 'Yêu Tinh Di' đang bị nhốt trong kết giới bước ra.

(...Bảo ta ăn thứ này sao, cái thứ như thế này.)

Nghĩ thế nào cũng không phải là hành động bình thường.

Hắn ta nói rằng chỉ cần cắn vào cổ, nội tạng của ma thú sẽ hóa thành hạt ma lực và được hấp thụ, nhưng dù vậy sự do dự vẫn không biến mất.

Tuy nhiên, thời gian để đắn đo cũng không còn.

"Hự, hự, ư, a..."

Từ phía bên kia màn hình vang lên tiếng "Xoảng".

Đó là âm thanh viên ma thạch bị trượt khỏi tay Lilia và vỡ tan.

"A~, hưm, vậy là đổi người sao."

Trên người Lilia đang bị đóng đinh, những con dao nhỏ màu trắng như dao dùng trong bữa ăn cắm đầy toàn thân.

Phần bụng bị rạch đầu tiên cũng đang lộ ra màu đỏ đau đớn.

Nhờ ma pháp trận chữa lành được kích hoạt bởi viên ma thạch vỡ, những vết thương đang lành lại trông thấy.

Những con dao đang cắm cũng bị đẩy ra bởi lớp thịt đang liền lại, rơi leng keng xuống sàn.

Nhưng, dù vết thương có lành, tinh thần bị bào mòn cũng không thể quay lại.

"Nào, vậy là tịch thu một con thuốc hồi phục nhé. Leticia."

"Hiểu rồi. Hây a."

Một con quái vật đang bị cách ly được di chuyển cùng với kết giới, đưa đến khu vực khán đài không người.

"Xin... lỗi... Leon. Lần sau, nhất định..."

"Ư, Lilia..."

Đúng rồi, không được.

Không có thời gian để lạc lối. Cũng không có thời gian để do dự.

Dù có chuyện gì xảy ra, nếu là việc ai đó phải làm thì ta đã quyết tâm rồi. Trong đó đương nhiên bao gồm cả giác ngộ rằng thân xác này có ra sao cũng được.

"Tiến cũng là địa ngục, lùi cũng là địa ngục sao. Ta đã quyết tâm rằng không còn đường lui nữa."

Vì tất cả những gì đã hy sinh cho đến nay, dù có phải bò lê trên mặt đất, uống nước bùn ta cũng sẽ không bỏ cuộc.

Ta bò đến chỗ con ma thú trước mặt, cắn phập vào cái chân không cử động của nó.

Khoảnh khắc đó.

"Hự, gào oooooooo á á á á!?"

Một nguồn sức mạnh khổng lồ tràn vào từ vết thương bị cắn đứt.

Như cơn mưa đổ xuống vùng đất khô cằn, ta cảm nhận được sức mạnh truyền đi khắp toàn thân, bản thân vết thương đang lành lại... nhưng đồng thời, cơn đau như thể từng tế bào trong cơ thể đang nổ tung và tái tạo lại ập đến.

"Khục khục, đau khổ không? Đau khổ lắm đúng không?"

"N-Ngươi... Gư a, hự!!"

Cơn đau như đảo lộn trời đất tấn công toàn thân.

Cơn đau ghi đè lên cảm giác sức mạnh tràn trề và vết thương đang lành khiến ý nghĩ 'mình bị lừa rồi sao' thoáng qua trong đầu.

"Ta đã nói rõ rồi mà? Thứ đó là thiết bị trừng phạt đấy. Ta đời nào lại chuẩn bị thứ gì đó chỉ đơn thuần chữa lành cho ngươi chứ."

"Ra... là vậy... Quả nhiên, đê tiện thật..."

"Yên tâm đi, chính ta cũng tự nhận thức được điều đó mà. Nếu không trở thành quái vật giống như bọn bây, thì ta đã dừng lại và mục rữa ở đâu đó rồi."

Cơn bão đau đớn tưởng chừng như kéo dài vĩnh viễn cũng dần lắng xuống.

"Hộc... hộc... hộc..."

Khi hồi phục đến mức ý thức lờ mờ trở lại, ta cảm thấy một phần sức mạnh đã mất đang quay về.

Tất nhiên, không phải là lấy lại toàn bộ sức mạnh, nhưng nếu một con mà hồi phục được chừng này sức mạnh thì...

"Nào, chơi lại màn đấu thôi (Retry). Bên này cũng vừa tròn hai phút, thời gian nghỉ kết thúc."

Kaito thông báo từ phía bên kia màn hình.

"Graoooooo...!!"

Lũ Orc lại lao tới như vừa được tháo xích.

"Cút ngayyyyyy!!"

"Bumo!?"

Ta đấm thẳng vào mặt con Orc đang lao tới, cảm giác lực truyền đi rất tốt phản hồi lại.

"Ta, chúng ta, sẽ không thua ở cái nơi như thế này đâu...!!"

Nếu kéo dài thời gian, trái tim Lilia rồi sẽ tan vỡ.

Để cứu Lilia, cần phải kết thúc cái trò hề nhảm nhí này càng sớm càng tốt.

(...Hơn nữa, nếu một con mà hồi phục được chừng này sức mạnh...)

Có lẽ vẫn còn quá sớm để từ bỏ tất cả.

"Nào nào, đau không? Đau chứ hả? Nào, thử kêu đau xem nào."

"Hí a a a a a a a a...!!"

Aaa, trái tim của thiếp đang được chữa lành.

Thiếp cảm thấy ngọn lửa báo thù vốn bị kìm nén và gây phiền toái trong lòng bấy lâu nay đang bùng cháy lên đến đỉnh điểm, gào thét trong hoan hỉ.

"Tiếp theo thử xé nát cổ chân xem sao nhé. Ngươi có biết không? Cái xác của huynh trưởng bị giết bởi tên Adirius do ngươi xúi giục, cũng bị con thằn lằn ngu ngốc đó cắn đứt một chân đấy..."

Sức mạnh của Ma Vương Hạch phát triển qua sự kế thừa.

Tà Long đã ăn thứ sức mạnh còn sót lại như tàn hương trên xác của huynh trưởng và nâng cao vị giai của chính mình.

Vì nhìn thấy cảnh tượng đó, thiếp đã nghĩ kẻ giết huynh trưởng là Tà Long, nhưng trong quá trình mượn sức của Lilia để trực tiếp điều tra về huynh trưởng, thiếp đã biết được rằng Adirius mới là kẻ trực tiếp ra tay sát hại huynh ấy.

Thiếp đã đinh ninh kẻ thù chỉ có hai tên đó. Cứ đinh ninh như vậy, thiếp đã chết dưới tay bọn chúng ở thế giới lần thứ nhất, bị cướp mất Ma Vương Hạch khi chưa kịp đợi Kaito trở về, chỉ còn lại cái 'Gốc' đã bắt đầu lan ra khắp cơ thể là nổi điên lên.

Chết trong khi bị ả đàn bà vốn là nguyên凶 này chơi đùa, cũng chẳng thể cứu được Kaito.

Thật sự, a, thật sự.

"Huynh trưởng là một người dịu dàng lắm. Thật ra huynh ấy không hợp làm Ma Vương đâu, huynh ấy thích đọc sách, ghét đồ đắng, dỗ trẻ con rất giỏi, dù có sức mạnh nhưng lại ghét chiến đấu, là một người như vạt nắng ấm áp vậy."

"Gagi!! Ư ư ư...!!"

Khi thế giới lần thứ hai bắt đầu, từ cơ thể Kaito chuyển sang Glen, rồi trở về với thiếp của thế giới lần thứ hai, thiếp đã tự mình rà soát lại thông tin về Lilia.

Vốn dĩ, những thông tin thu thập được nhờ dựa vào Lilia đều bị che giấu những phần quan trọng.

Khi lấp đầy từng lỗ hổng thông tin cố tình bị bỏ trống, thiếp nhận ra ngoài kẻ trực tiếp ra tay với huynh trưởng, còn có kẻ đã vẽ nên bức tranh đó, chính là Lilia.

"Ngươi có biết không? Huynh trưởng đã chuẩn bị tinh thần để bị ngươi giết đấy? A, chừng đó thì ngươi cũng hiểu mà nhỉ. Nếu không thì huynh trưởng đời nào lại giao phó thanh đoản kiếm này để Ma Vương Hạch chuyển sang tay thiếp khi huynh ấy chết chứ."

Ngày hôm đó, huynh trưởng dường như đã gọi Lilia, kẻ đang có những động thái bất ổn, ra gặp mặt.

Để nói chuyện, để sự việc không bị bại lộ và trở nên nghiêm trọng, huynh ấy không mang theo tùy tùng, chỉ đi một mình.

Thứ huynh ấy lấy ra là thanh đoản kiếm tỏa sáng mờ ảo.

Đó là đạo cụ làm vật trung gian cho thuật thức kế thừa Ma Vương Hạch trước khi nó nảy mầm hoàn toàn, nghe nói là vật mà vị Dũng giả thời đó, người đã hòa giải với ông nội và rời đi, để lại.

Vì không chuẩn bị kỹ càng và Ma Vương Hạch không được kế thừa sang thiếp theo hình thức chính thức, nên nó đã mất đi chức năng, trở thành di vật của huynh trưởng.

"Huynh trưởng biết rằng dù ngươi có đoạt được Ma Vương Hạch thì cũng không đủ sức để kìm hãm nó. Không kiểm soát nổi, sức mạnh không thể hấp thụ hết sẽ trú ngụ lại trong chủ nhân cũ và dẫn đến bạo tẩu."

"Gư ư ư ư, A a a a a a a!!"

Ta dùng thanh đoản kiếm đã trở thành phế liệu chọc mù mắt Lilia.

Nhãn cầu dường như có thể nhìn thấy ma lực vỡ toét ra, phát ra tiếng nước lép nhép.

"Tại sao chứ, tại sao lại giết huynh trưởng! Tại sao huynh trưởng phải chết chứ!! Thật vô lý đúng không!!"

"Hộc... hự, hự, ư."

Chẳng màng đến việc lấy hơi, như để trút hết cơn giận dữ không thể kìm nén, thiếp tiếp tục vung con dao trên tay xuống cánh tay không cầm ma thạch của Lilia.

"Hộc, hộc, hộc... Và rồi, giết huynh trưởng, phản bội và giết thiếp, rồi dùng sức mạnh cướp được để giết cả Kaito nữa."

Hơi thở trở nên gấp gáp vì quá phấn khích.

Bàn tay nắm con dao đang cắm phập xuống bất giác dùng thêm lực.

"A, thật sự, câu nói 'không biết thì hạnh phúc hơn' quả là danh ngôn chí lý. Nếu cứ không biết gì thì đã chẳng có nỗi khổ đau này... cứ thế bị thứ như ngươi lợi dụng đến tận cùng rồi chết đi."

"Hự, a."

Có lẽ vì thiếp dừng lại một chút rồi mới rút ra, nên "Phụt" một tiếng, máu lại bắn lên mặt thiếp thêm một lần nữa.

"Nhưng mà, chuyện đó chỉ là cổ tích thôi. Nếu muốn sống, nếu đã có những thứ quan trọng, thì những điều đó chỉ là dối trá. Nếu không muốn mất đi, nếu không muốn chết, thì không thể không biết. Và một khi đã biết rồi, thì tuyệt đối không thể nghĩ rằng thà không biết còn hơn."

Nếu ở thế giới lần thứ nhất thiếp nhận ra sự phản bội của Lilia, thì có lẽ Kaito đã không phải chết.

Có lẽ đã cứu được Kaito, người bị tổn thương trước bao nhiêu sự phản bội.

"Ta không quan tâm đến sự tình của thế giới. Ta không quan tâm đến toan tính của thần linh. Ngươi đã giết họ, Lilia. Ngươi chỉ đơn giản là phản bội lòng tin của thiếp, giết chết người anh trai quan trọng và người yêu quan trọng của thiếp. Chỉ có đó là sự thật."

Vẩy sạch máu trên thanh đoản kiếm rồi tra vào vỏ, "Bùng", thiếp thắp lên ngọn lửa trên tay.

"Không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ, không tha thứ."

"MIGYAIIAAAIAAAIIA!?"

Giữ nguyên ngọn lửa trên tay, thiếp thiêu đốt khuôn mặt của Lilia bằng nhiệt độ cao.

"Này này, cảm giác thế nào hả? Cảm giác bị kẻ mình cứu giúp trong lúc tuyệt vọng phản bội lại như thế này. Cảm giác bị kẻ mình gửi gắm lòng tin lừa dối suốt bấy lâu nay. Cảm giác người mình yêu thương nhất đang bị tổn thương ngay trước mắt mà bản thân không thể làm gì được. Này, thế nào hả?"

Mùi thịt và tóc cháy khét lan tỏa xung quanh, lực nắm lấy khuôn mặt cũng mạnh hơn.

"Ư, kh-khó thở... c-cứu..."

Một tiếng van xin nghẹn ngào vang lên như bị siết cổ trong nước.

Có lẽ đã đến giới hạn, viên ma thạch trượt khỏi tay lại rơi xuống, phát ra tiếng "Xoảng".

"Phù... a..."

Thiếp buông tay ra, sức mạnh chữa lành của ma pháp trận kích hoạt khiến tiếng rên rỉ lọt ra.

Trong giọng nói đó pha lẫn cảm giác an tâm khi vết thương được chữa lành và sự thất vọng vì đã làm rơi ma thạch. Vì là ma pháp trận do chính thiếp dồn sức khắc lên, nên ngay lập tức vết bỏng trên mặt, đôi mắt bị nát, và những vết đâm toàn thân đều lành lại.

Từ giờ trong hai phút, thiếp sẽ không đụng tay vào Lilia. Tuy nhiên, khoảng thời gian đó cũng không phải chỉ để cho Lilia nghỉ ngơi.

(Thật sự, tính toán kỹ lưỡng lắm, hai phút này cho Lilia lý do để gượng dậy.)

Để tinh thần đã kiệt quệ vì bị tra tấn không dễ dàng gục ngã, có khoảng thời gian để nhìn thấy Leon đang chiến đấu.

Chừng nào Leon còn tiếp tục chiến đấu trong đấu trường do thiếp tạo ra, thì trái tim của Lilia cũng sẽ không tan vỡ.

Nhìn bộ dạng tiều tụy của Lilia, thiếp bất giác nở nụ cười.

Lượt của thiếp thế là đã hai lần. Trong lượt của thiếp, Lilia lại làm vỡ ma thạch, nên lượt của thiếp sẽ lại quay vòng tới.

Cho đến khi Lilia chịu đựng được liên tục năm người, thiếp có thể tận hưởng khoảng thời gian này bao nhiêu lần tùy thích.

(Và rồi cuối cùng một trong hai sẽ phá đảo trò chơi này)

Và, khi điều đó xảy ra...

"Leon... Em..."

Đúng vậy, đau khổ đi, đau khổ đi, đau khổ đi.

Tìm thấy hy vọng ở tận cùng nỗi đau, và rồi...

"Khục khục khục, vẫn chưa đâu, vẫn chưa đâu, mới chỉ bắt đầu thôi mà. Nhỉ, chị gái."

Kể từ đó, bao nhiêu thời gian đã trôi qua rồi nhỉ.

Tôi đã làm vỡ ma thạch liên tiếp bao nhiêu lần rồi.

Đến lượt quay vòng thứ ba, cuối cùng tôi mới chịu đựng được năm phút của người đầu tiên.

Cuối cùng, cũng vượt qua được một người.

"Hộc, hộc, hộc."

"Bản thân tôi thì không liên quan gì mấy đến cô. Nhưng mà, tha thứ là chuyện không thể nào đâu nhỉ?"

"Ư ư..."

Người thứ hai, vẫn là người thứ hai.

"Cô có hiểu được không, cảm giác của một người không thể bảo vệ người quan trọng đang cầu cứu ngay trước mắt mình. Bây giờ cô đang được trải nghiệm chính điều đó đấy, này, cảm giác thế nào?"

Nonorick, người tôi vừa vượt qua lúc nãy, có lẽ vì thuộc chủng tộc Ma Cà Rồng nên rất thích máu me.

Có lẽ vì đã là lượt quay vòng thứ ba nên tôi cũng đã quen với cơn đau. Nhờ đó, dù hai chân và một cánh tay bị xẻ ra như cá phơi khô, tôi vẫn xoay xở nắm chặt ma thạch và vượt qua được khoảng thời gian địa ngục.

"..."

"Im lặng sao..."

Người đứng trước mặt tôi với tư cách là người thứ hai, là một thiếu niên trông rất giống một thanh niên tốt bụng.

Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài đó, bàn tay tra tấn của cậu ta không hề nương nhẹ.

"Tôi, với cậu đâu có..."

"Đúng là bản thân tôi có thể chưa bị cô làm gì. Nhưng mà nhé."

"Gigi, a, ga... ư."

Cánh tay của thiếu niên đã biến thành Slime Băng chạm vào cánh tay trái không cầm ma thạch, nơi quần áo đã rách nát và da thịt lộ ra trần trụi của tôi.

Cái lạnh như cướp đi sinh mệnh từ tận cốt tủy bao phủ bề mặt cánh tay, lan đến tận một phần khuôn mặt.

"Bạn thân của tôi, và người yêu của cậu ấy đã gặp phải sự phản bội khủng khiếp và bị giết chết. Cảm giác do dự làm sao mà nảy sinh được chứ?"

Nói rồi, để lại một nụ cười lạnh lẽo, cậu ta thô bạo giật phăng lớp băng chỉ bám trên bề mặt, kéo theo cả mảng da của tôi.

"~~~~~───!!"

Một cơn đau kịch liệt chạy dọc cơ thể, cảm giác nóng rát còn hơn cả đau đớn.

Khoảng thời gian khiến tôi muốn vứt bỏ tất cả, vẫn chưa kết thúc.

"A..., ư..."

"Nào, đến giờ rồi Mai. Tiếp theo là lượt của anh."

"Hộc, hộc, anh hai. Đã đến giờ rồi sao..."

Người thứ ba, cuối cùng cũng vượt qua người thứ ba.

Từ lượt quay vòng thứ ba, tôi dần dần chịu đựng được, có thể giữ ma thạch không rơi ngay cả trong đau đớn.

Nên nghĩ rằng cuối cùng cũng đã hoàn thành một nửa, hay nghĩ rằng vẫn còn gần một nửa nữa đây.

Suy nghĩ thỉnh thoảng bị đứt đoạn khiến trạng thái tâm trí của tôi cũng trở nên mơ hồ.

Cơ thể bị cắt nát bao nhiêu lần, dù vết thương đã lành nhưng vẫn gào thét đau đớn.

Nhưng dù vậy, tay tôi vẫn nắm chặt viên ma thạch.

"Chà, thật sự khâm phục đấy. Ta cứ tưởng ngươi sẽ bỏ cuộc sớm hơn chứ."

Ban đầu, luật chơi đã được nhóm Leticia thông báo.

Mỗi người năm phút, phải vượt qua mà không làm rơi viên ma thạch trên tay.

Nếu thất bại trước khi chịu đựng đủ cả năm người, sẽ phải đếm lại từ đầu.

Và mỗi khi vượt qua một người, sẽ được ban cho thời gian điều trị gọi là hai phút nghỉ ngơi.

Lý do không thể cảm thấy vui mừng vì điều đó là bởi một khi hồi phục, xúc giác đã trở nên chai lì sẽ lại quay về trạng thái nhạy bén.

Và hơn hết...

"'Gehihihihi!'", "'Gihyahya!!'", "'Gaki gaki gaki!'"

"Gư, hự, ộc hự!!"

(Leon...)

Trong khoảng thời gian đó, tôi phải tiếp tục nhìn cảnh Leon một mình chiến đấu trong bộ dạng tơi tả.

Một trận chiến quá tàn khốc để gọi là cô quân phấn chiến.

Hiện tại anh ấy đang bị bao vây bởi bầy Orc do Orc King cầm đầu và chiến đấu trong tuyệt vọng. Nhưng dù có kỹ thuật, anh ấy vẫn thiếu sức mạnh để chống lại.

Cuối cùng, anh ấy bị đánh đập đến mức không thể cử động, rồi bị ném vào Suối Tiên như một miếng giẻ rách.

"Ái chà Leon, thế là tròn hai mươi lần rồi đấy. Thảm hại quá nhỉ, này. Lilia mới chỉ dùng có tám viên ma thạch thôi mà."

"Hự, hộc... hộc... ư."

Leon bò lê đến chỗ con ma thú tởm lợm mà bọn chúng đã chuẩn bị.

Nén cơn ghê tởm, Leon cắn vào con ma thú đó, và rồi, hét lên đau đớn.

"Gư a a a a a...!!"

Trong tầm nhìn đã hồi phục, tôi thấy kỹ năng của mình xâm nhập vào bên trong Leon, cưỡng ép mở rộng Leon ra.

Quả thực, mỗi lần như vậy sức mạnh của thế giới mà Leon chứa đựng lại tăng lên, nhưng việc lặp đi lặp lại quá trình đập nát bản thân rồi xây dựng lại như thế, làm sao cơ thể không đau đớn cho được.

(Một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi Leon... vì vậy, đừng bỏ cuộc... cố lên...)

Con số hiển thị số lượng ma thú còn lại đã xuống dưới 500.

Không sao đâu, chắc chắn sẽ ổn thôi. Leon sẽ không thua. Vì vậy, chỉ còn lại tôi phải cố gắng thôi.

Còn hai người, còn hai người nữa.

Tôi cũng đã quen với việc chịu đựng đau đớn rồi.

Chỉ cần vượt qua Dũng giả, và sự tra tấn của Leticia nữa thôi...

"Nào nào nào, vậy thì tiếp theo là lượt của ta sao..."

Dũng giả, không, con quái vật đó cõng tiếng hét của Leon trên lưng như đang nghe một bản nhạc du dương, nở nụ cười tươi rói.

"Muốn làm thì làm nhanh lên..."

Tôi nắm chặt lại viên ma thạch trên tay.

Tôi sẽ không thua, chúng tôi sẽ không thua.

Dù tôi có chết ở đây, chỉ cần Leon sống sót, một ngày nào đó Leon chắc chắn sẽ thực hiện lời thề của chúng tôi.

"Ồ, ban đầu chỉ toàn la hét chẳng nói được câu nào, a, đã quen với đau đớn ở mức độ nào đó rồi sao?"

"Nỗi đau mà các người gây ra tôi đã quen rồi. Chỉ chừng này mà muốn bẻ gãy ý chí của tôi thì... á hự!!"

Hắn túm lấy tóc tôi một cách thô bạo, con quái vật nhếch mép cười như xé toạc khuôn miệng.

"Sai rồi, quen với đau đớn? Chỉ là quen với việc chịu đựng đau đớn thôi chứ gì? Tự lừa dối bản thân bằng mấy lời ngụy biện ngu ngốc, thật đáng thương hại."

"Hự, ư."

Bàn tay túm tóc giật mạnh lên xuống như muốn lắc tung đầu tôi.

"Này, các ngươi cũng đã nhìn bọn ta với tâm trạng như thế này sao? Các ngươi nghĩ bọn ta là rác rưởi, cặn bã, ngoại đạo, hèn hạ, là những con quái vật hết thuốc chữa, nhưng khác với những kẻ khác, các ngươi nghĩ mình có trái tim biết cảm thấy tội lỗi. Vì vậy, này, nói cho ta biết đi."

Rồi, hắn bất ngờ dừng cánh tay lại, nhìn thấu vào sâu trong mắt tôi bằng đôi mắt như soi rọi tâm can.

"Ta đã nghe Leticia kể một chút về mục đích hành động của các ngươi. Rằng nếu có ta và Leticia, cuối cùng thế giới này sẽ biến thành thế giới chết chóc. Ra là vậy, quả thực là vì thế giới cao cả quá nhỉ. Vậy nên, các ngươi đã thương hại bọn ta, những kẻ đặt cược vào phép màu trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại sao? Đồng cảm, thấy tội nghiệp, nhưng vẫn phản bội bọn ta như một đòn kết liễu sao?"

Nghe những lời đó, tôi nhớ lại chuyện ở thế giới lần thứ nhất.

"...Đúng là những việc chúng tôi làm có bị mắng nhiếc là phi nhân đạo cũng đành chịu. Nhưng, dù vậy, chúng tôi vẫn chiến đấu để bước chân của thế giới không dừng lại. Điều đó, cả hai người các anh cũng vậy mà. Dũng giả, anh cũng đã chiến đấu với Ma tộc để cứu thế giới cơ mà."

"...A, vậy sao. Quả nhiên là vậy sao."

Có vẻ lời nói của tôi đã chạm đến điều gì đó, hắn lẩm bẩm khẽ khàng.

"Leticia cũng sống vì báo thù, nhưng cô ấy yêu thế giới này, để bi kịch không xảy ra ở thế giới này, Đại Kết Giới chia cắt lục địa Ma tộc sinh sống và lục địa con người sinh sống..."

"Đừng có mà giỡn mặt!!"

"Á hự!!"

"Đừng có đánh đồng cái đó của các ngươi với cái đó của bọn ta!"

Bàn tay túm tóc càng dùng thêm lực, tiếng hét lớn như muốn xé toạc không gian vang lên.

"C-Cái gì, đúng là con đường đi đã xa dần, và chúng ta đã xung đột với nhau, nhưng chúng tôi cũng là vì thế giới..."

"Sai rồi!! Cái thế giới mà các ngươi nói... là chuyện của một thế giới khác xa vời vợi!! Nhưng thứ bọn ta mong cầu đâu phải là cái thế giới xa lạ đó!!"

"Á a...!!"

Hắn bất ngờ buông tay đang túm tóc ra, thay vào đó bàn tay ấy bóp lấy cổ họng tôi.

"Thứ bọn ta mong muốn, thứ bọn ta muốn bảo vệ, là thế giới mà những người quan trọng với bọn ta đang sống, là thế giới mà bọn ta đã trải qua những khoảng thời gian hạnh phúc, tuyệt đối không phải là cái thế giới mà các ngươi nói!!"

"Hự, a...!!"

"Nghe cho rõ đây, ta cũng đã nói với Leon rồi, sự thật chỉ có một mà thôi!! Các ngươi đã vứt bỏ!! Vì một thế giới khác chưa từng thấy chưa từng nghe, các ngươi đã vứt bỏ bọn ta, phản bội bọn ta..."

"Phù a!?"

Ngay trước khi tôi tưởng cổ mình sắp gãy, bàn tay đó buông ra.

"............Các ngươi, đã giết bọn ta."

Đó là một giọng nói yếu ớt, như thể lập trường cho đến giờ đã bị đảo ngược.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp theo khi tôi còn đang ngỡ ngàng trước giọng nói đó.

Một cơn đau dữ dội thiêu đốt tâm trí.

"Ư! KYAAAAA A A A A A A A A A!?"

Không kịp nhận thức, đôi cánh và cái đuôi bị xé toạc theo chiều dọc.

Cho đến giờ cũng đã bị cắt đứt vài lần, nhưng đây là lần đầu tiên bị xé thành nhiều sợi dây nhỏ như sợi lông thế này.

"A, nói chuyện thừa thãi rồi. Lẽ ra phải biết rồi chứ nhỉ. A, thật sự đúng là những lời nhảm nhí vô ích."

Đứng chắn ở đó không còn vẻ yếu ớt lúc nãy, mà chỉ là một con ác quỷ.

"Nào, tiếp tục trò chơi thôi. Gào thét, khóc lóc, kêu gào, than vãn đi, và rồi, chìm xuống đáy của tuyệt vọng."

Dù vậy, tôi vẫn nắm chặt để không làm rơi viên ma thạch.

Để thực hiện lời thề đã quyết định sẽ cứu lấy tương lai của thế giới.

Cơn đau tưởng chừng kéo dài vĩnh viễn rồi cũng nhìn thấy hồi kết.

Khi những màn tra tấn khốc liệt như thể những gì trước đó chỉ là dối trá thiêu đốt suy nghĩ và cảm giác, đến mức tôi không còn biết mình là ai, tại sao lại làm những chuyện này, thì cuối cùng tôi cũng vượt qua được người thứ tư.

Việc vẫn giữ được ma thạch không rơi quả là một điều gần như kỳ tích.

Nhưng, dù vậy, sự thật là tôi đã vượt qua vẫn không thay đổi.

Và, người cuối cùng. Chỉ cần chịu đựng thêm năm phút nữa thôi.

"Nào, thiếp là người cuối cùng đây. Nhìn thế này, cảm khái thật đấy. Suốt bấy lâu nay, thiếp cứ suy nghĩ xem làm thế nào để thực hiện cuộc báo thù... nhưng có những người đi trước không phải là thiếp, lại nghĩ ra được nhiều trò thế này."

"Leticia..."

Vượt qua sự tra tấn của Dũng giả, vết thương lại được chữa lành, và giờ đây, lại chịu đựng màn tra tấn cuối cùng.

Ma Vương Leticia.

Không còn nghi ngờ gì nữa, với tất cả sức mạnh mà Ma Vương tối cao của thế giới này có thể sử dụng, màn tra tấn tiếp diễn.

"Năm phút cuối cùng. Thiếp sẽ tra tấn kỹ càng từng chỗ một. Đầu tiên, là đôi cánh minh chứng cho Ma tộc này nhỉ."

"Ư! GAAAAA A A A A A A A A!?"

Thứ thắp lên trên tay ả là ánh sáng thanh tẩy.

Thuộc tính ma pháp tồi tệ nhất đối với Ma tộc, dùng để xua đuổi ma quỷ.

Ánh sáng thuộc tính Thánh mà Ma tộc lẽ ra không thể sử dụng, thiêu đốt đôi cánh không phải bằng nhiệt mà bằng sự thanh khiết.

"Từ giờ trong một phút, thiếp sẽ dành thời gian từ từ phân giải đôi cánh đó."

Đau quá đau quá đau quá, thính giác gào thét như thể đầu sắp nổ tung.

Sau một phút như địa ngục trôi qua, đôi cánh rộng lớn của tôi đã biến mất từ tận gốc.

"Tiếp theo là cánh tay trái không cầm ma thạch nhé."

Đầu móng tay bao phủ bởi hào quang màu xanh tím, rạch một đường nông lên đầu ngón tay trái của tôi.

"Hư a, gư a, a, a, a, a."

Chất độc chầm chậm thẩm thấu vào vết thương nhỏ, từ từ xâm chiếm lấy cánh tay.

Từng chút một, đầu ngón tay chuyển sang màu tím thẫm, da thịt bắt đầu thối rữa.

Đúng một phút sau, cánh tay trái đã hoàn toàn nhiễm độc liền mục nát, rụng xuống cái bộp ngay từ khớp vai.

"Tiếp theo là đuôi nhé."

Dứt lời, Leticia khẽ búng tay. Vô số côn trùng nhỏ lúc nhúc chui ra từ lỗ hổng không gian vừa mở. Chúng bâu lấy cái đuôi, cắn xé và nhai ngấu nghiến.

"Dừng lại, dừng lại đi, á, áaaa!!"

Quả nhiên, khi một phút trôi qua, cái đuôi cũng biến mất khỏi cơ thể.

"Tiếp là chân phải."

Khoảnh khắc đó, một loại chất lỏng bốc mùi gay mũi nuốt chửng lấy chân phải tôi.

"Híc... híc... ư a..."

Trong dung dịch axit cực mạnh, chân tôi tan chảy. Một phút trôi qua, chân phải cũng không còn.

"Cuối cùng, chân trái."

Và rồi, hai cột đá hình trụ xuất hiện.

Chúng kẹp chặt lấy chân tôi như những bánh răng khớp vào nhau, cứ thế nghiền nát cả xương thịt thành đống bầy hầy.

"Gư... á, a, hự..."

Chậm rãi, thật chậm rãi, cột đá xoay tròn, nghiền nát cái chân.

Cuối cùng, khi một phút trôi qua, chân tôi đã bị nghiền nát đến tận gốc, đoạn cuối cùng bị xoắn đứt lìa ra.

"Đúng rồi, đúng rồi, chính là cảm giác đó đấy. Bị Adirius do nhà ngươi xúi giục giết chết, bị nhà ngươi rút lấy ma hạch, rồi bị Tà Long ăn tươi nuốt sống. Giống hệt dáng vẻ của huynh trưởng mà thiếp nhìn thấy lần cuối cùng. Mà, ngươi vẫn còn sống, và cơ thể của tỷ tỷ cũng nhiều thịt hơn huynh ấy một chút."

Cứ như thế, tôi mất đi tất cả, ngoại trừ cánh tay đang nắm chặt viên ma thạch.

"... A... ư..."

Cổ họng khô khốc đến mức không thể thốt lên tiếng hét thảm thiết.

Tuy nhiên, dù vậy...

Tôi vẫn không buông viên ma thạch ra.

"Chà, chà, chà, thật sự, ngươi đã cố gắng lắm. Quả không hổ danh là tỷ tỷ đáng tự hào của thiếp. Ngươi đã vượt qua điều kiện khắc nghiệt này và hoàn thành yêu cầu rồi."

"Khụ, khụ khụ!!"

Leticia mỉm cười thân thiết như ngày xưa, bàn tay chứa đựng sức mạnh chữa trị chạm vào cổ họng tôi.

"Thiếp cũng đâu phải ác quỷ. Ít nhất vào phút cuối, cũng nên để ngươi nói được vài lời chứ."

Nghe những lời đó, tôi cuối cùng cũng cảm nhận được thực tế rằng mình đã vượt qua sự trả thù mà Leticia áp đặt.

"Leon..."

"『Sư Tử Chiến Kích』!!!"

Tại đấu trường, Leon vẫn đang chiến đấu.

Sau khi giao tranh với các thuộc tính rồng Thủy, Thổ, Phong, Hỏa, Quang, Ám, Leon đang đối đầu với con Viêm Long cuối cùng còn sót lại.

Số lượng quái vật còn lại: ba mươi tám.

Và số lượng ma vật được gọi là 『Yêu Tinh Thực』 còn lại khoảng mười con.

"Gàooooooo...!!"

Và rồi, con Viêm Long đó cũng vừa ngã xuống trước nắm đấm của Leon.

Có vẻ như anh ấy đã lấy lại được phần lớn sức mạnh đã mất. Dù cảm giác chỉ mới đạt khoảng bảy phần mười, nhưng nhìn thấy anh ấy khôi phục sức mạnh khiến tôi an lòng.

"Hộc, hộc, hộc, tiếp theo!!"

Có lẽ do mệt mỏi chồng chất, Leon đang khá mơ màng.

Nhưng, có lẽ như vậy cũng tốt.

Bởi vì tôi cũng không muốn hình ảnh cuối cùng anh ấy nhìn thấy về tôi lại thê thảm thế này.

"Nè Leon. Lời hứa của chúng ta, anh còn nhớ không?"

"Hộc hộc hộc, sao thế, nhanh lên... chỉ còn một chút, một chút nữa thôi..."

A, anh ấy không nghe thấy sao. Điều đó làm tôi có chút buồn.

"Thế giới này, nhờ cậy vào anh nhé. Hãy bảo vệ tương lai của thế giới..."

Dẫu vậy, như để khắc ghi vào lòng, tôi thì thầm câu chuyện kể trước khi ngủ của ngày xưa.

"Nào, ta đã không khuất phục trước sự tra tấn của các ngươi và vượt qua nó rồi!!"

Một câu chuyện mà nếu kể cho người khác nghe sẽ bị cười vào mũi, nhưng chúng tôi đã chạy đôn chạy đáo để biến nó thành hiện thực.

"Lời hứa đây! Hãy chặt đầu ta và giải phóng Leon khỏi chốn này ngay!"

Tôi hét lớn, yêu cầu thực hiện lời hứa.

Nếu chịu đựng sự tra tấn của năm người liên tiếp mà không đánh rơi viên ma thạch trên tay, thì đổi lại bằng mạng sống của tôi, kết giới của đấu trường tởm lợm này sẽ được giải trừ, và họ sẽ ngừng ra tay với Leon.

Đó là luật lệ đã được minh văn hóa, đến mức Leticia phải dùng cả Thệ Ước Ma Pháp.

"... Khoan, khoan đã, cái gì thế... Khác với thỏa thuận, khác với thỏa thuận mà!!"

Leon thốt lên với giọng điệu bàng hoàng.

"Ahahahaha, Ahahahahahaha!! Chẳng có gì khác cả đâu, nè Leon. Lilia đã hoàn thành điều kiện này nhanh hơn ngươi. Chỉ đơn giản vậy thôi!"

Tên Dũng giả cười như thể vui sướng từ tận đáy lòng.

"Khoan đã... dừng lại, dừng lại đi, đừng có đùa, chẳng phải còn chưa đến năm mươi con sao!? Khoan, khoan khoan khoan khoan đãaaaaa!!"

Leon lao tới chỗ kết giới, đập rầm rầm vào nó.

Một Leon vốn luôn bình tĩnh, giờ lại hoảng loạn đến mức kia...

Chắc chắn anh ấy sẽ đau buồn lắm.

Nhưng tôi tin rằng, rồi anh ấy sẽ lại ngẩng cao đầu và bước tiếp.

Dù cho tôi có chết ở đây, chỉ cần Leon có thể sống tiếp...

"Leon, đủ rồi. Anh, chỉ cần một mình anh sống sót..."

"Hửm? Thế thì chưa chắc đâu nhé?"

Rùng mình. Cảm giác như có ai đó bơm nước đá vào mạch máu qua vết thương hở.

Suy nghĩ của tôi bị đóng băng từ tận cốt tủy.

"Ngươi, ngươi định nuốt lời sao!?"

Leticia ôm chặt lấy tôi từ phía sau, khiến tôi không thể cử động dù chỉ một chút, và ả cười khẩy.

Tiếng thì thầm chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy vuốt dọc sống lưng với sự ghê tởm như thể hàng trăm con sâu bọ đang bò trườn.

"Không không, làm gì có chuyện đó. Ngươi nghĩ Thệ Ước Ma Pháp dùng để làm gì chứ?"

"Vậy rốt cuộc, ý ngươi là..."

"Khục khục, nè, tỷ tỷ, ngươi nghĩ bản chất của sự hồi phục kia là gì? Hồi phục bằng ma pháp là bù đắp tổn thất bằng ma lực được truyền vào. Hồi phục bằng độc dược là kích hoạt khả năng tái tạo của cơ thể. Vậy thì, ăn ma vật để đạt được sự trị liệu và sức mạnh, đó là loại phương thức hồi phục nào?"

"... Có lẽ là hấp thụ và đồng hóa sức mạnh? Nhưng chuyện đó thì liên quan gì..."

"Đúng, hiểu đến đó rồi thì phần còn lại đơn giản mà? Đồng hóa, hắn đang đồng hóa đấy. Hắn bào mòn chính cơ thể mình, trộn lẫn với ma lực của giống loài Yêu tinh."

"......"

Không hiểu, không hiểu, tôi không hiểu.

Những bánh răng như không khớp vào nhau, nhưng tôi lại có một dự cảm cực kỳ tồi tệ.

"Vẫn chưa đoán ra sao? Hết cách rồi nhỉ. Để thiếp giải thích từng chút một cho nhé. Chặt đầu tỷ tỷ, thiếp sẽ tuân theo thệ ước mà giải trừ kết giới. Khi đó, ma lực Long Mạch mà Yêu Tinh Thụ dùng để sinh ra yêu tinh sẽ đột ngột tràn vào người Leon. Vì Leon hiện tại hầu như được cấu tạo từ ma lực thể giống như loài yêu tinh mà."

"... A."

Nghe đến đó, cuối cùng các bánh răng cũng khớp vào nhau một cái kịch.

Được che giấu bởi kết giới, nhưng nghĩ kỹ lại, khi Yêu Tinh Thụ - thực thể tiêu thụ ma lực Long Mạch - không còn nữa, nơi đó sẽ tràn ngập một lượng ma lực khổng lồ mà cơ thể con người không thể chứa nổi.

Nếu Leon hiện tại, với cơ thể vật lý đã trở nên mỏng manh, bị phơi bày không phòng vệ ở nơi như thế, thì dù không muốn, anh ấy cũng sẽ hấp thụ ma lực.

Nếu chuyện đó xảy ra...

"Phồng lên, phồng lên, và cuối cùng là..."

──────Bùm, thế đấy.

"~~~~~~~───!!"

"Ahahaha!! Chưa hết đâu nhé? Như lúc nãy đã nói, Leon đang hấp thụ và đồng hóa sức mạnh của đám ma vật kia! Tên của loài ma vật được sinh ra từ nguyên liệu là yêu tinh đó gọi là 『Yêu Tinh Thực』. Trong số các kỹ năng chúng sở hữu có 『Đồng Thực』. Ngươi biết không? Kỹ năng này nghe nói sẽ cưỡng chế kích hoạt khi chủ sở hữu lâm vào nguy cơ tử vong mà có đối tượng ở gần đấy? Nhờ đó, dù Leon có bị dòng chảy ma lực làm cho bất tỉnh, hắn vẫn sẽ ăn thịt 『Yêu Tinh Thực』 một lúc để mở rộng vật chứa nhằm tiếp nhận ma lực thôi."

Nói rồi Leticia đứng dậy, bước ra trước mặt tôi và bắt đầu tập trung ma lực vào tay.

Để chặt đầu tôi, và sau đó không cần ra tay nữa mà vẫn chôn vùi được Leon.

"A a a a a a a dừng lại dừng lại dừng lại dừng lại đi! Đừng giết tôi không không không không khônggg á á á á á á á á á á á á!!"

"Ahahahahhahahaha!! Tất cả tất cả tất cả đều vô nghĩa rồi nhé! Cái khoảng thời gian mà tỷ tỷ cố sống cố chết chịu đựng ấy!! Ngươi là đồ ngu sao! Ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốccccc! Ahahahahahahahaha!!"

"Dừng lại đi làm ơn Leticia Leticia!! Chị xin lỗi, chị xin lỗi mà đừng giết chị làm ơn tha cho chị!!"

"KHÔNG, ĐỜI, NÀO! Ban đầu thiếp đã nói rồi phải không? Ngươi sẽ chết. Thiếp sẽ giết ngươi. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, thiếp cũng sẽ tự tay giết ngươi mà! Ahahahaha!!"

Trong tầm nhìn chập chờn trắng đen, giọng nói của Leticia vang vọng hỗn loạn trong đầu tôi.

Dù ý thức sắp bay biến, nhưng gương mặt Leon đang đập vào kết giới với biểu cảm tuyệt vọng lại hiện lên rõ mồn một một cách lạ thường.

"Dừng lại dừng lại dừng lại đi!! Đừng có đùa, khác, chuyện này khác với thỏa thuận mà tên Dũng giả kiaaaaa!! Chỉ một chút nữa, giết hết bọn chúng rồi ta chết thì sẽ cứu được Lilia, sẽ cứu được..."

"Ahahahaha! Mày đúng là thằng đại ngu nhỉ!? Tao đời nào tha thứ, đời nào để mày cứu được chứ, hả này! Mày nghĩ chỉ chút nữa là cứu được sao? Nghĩ là sẽ giúp được sao? Tất cả là nói dối đấy, đừng có mà tin chứ thằng ngu kiaaaaaa!! Ahahaha!! Ahahahahahahahahaha!!"

Tàn nhẫn, tàn nhẫn, quá tàn nhẫn.

"Tại sao!? Tại sao chứ! Chúng tôi đã cố gắng đến thế mà!! Chúng tôi đã luôn luôn luôn luôn!! Tại sao lại phải chịu cảnh ngộ này chứ!?"

"Từ nãy đến giờ giọng điệu chẳng giống thục nữ chút nào nhỉ? Nào nào, cái giọng điệu lịch sự giả tạo mọi khi đâu rồi?"

Gào o o o o, ngọn lửa chứa đựng ma lực khổng lồ bùng lên từ tay Leticia.

"Không không khôngggggg, làm ơn, xin em đấy, chị sẽ làm bất cứ điều gì! Nô lệ hay gì cũng được! Bảo liếm giày chị cũng sẽ liếm! Đối xử thảm hại thế nào cũng được! Thế nên, dừng lại đi! Dừng lại đi màààààà!!"

"A, sảng khoái, sảng khoái quá, thật sự sảng khoái quá đi mất!! Ahahahahahaha!!"

Ngọn lửa tựa như cột lửa dần nén lại, biến thành hình dạng một thanh kiếm.

"A, á a a, a a a a a a..."

Tuyệt vọng chạm vào trái tim, thấm đẫm từng ngóc ngách.

"Nào, thế là kết thúc. Hãy chết đi trong nỗi tuyệt vọng không thể cứu được huynh trưởng, không thể cứu được Kaito, không thể cứu được những người quan trọng mà thiếp đã từng nếm trải."

Trước mặt tôi đang bất động, biểu cảm của Leticia khi nói câu đó là...

"Ma... Vương... Quái vật..."

"À, cái đó thì ta biết từ lâu rồi."

Và rồi, đầu tôi bị cắt lìa, lăn lông lốc.

Trong khoảnh khắc sát na còn sót lại, tôi nhìn thấy cơ thể mình bốc cháy và hóa thành tro bụi.

"Dừng lại điiiiiii!! Cầu xin ngươi, dừng lại đi mààààààà!!"

Leticia đứng trước mặt Lilia đang vung thanh viêm kiếm lên.

Phải lao đến ngay lập tức, nhưng bức tường chắn trước mặt chẳng có dấu hiệu gì là sẽ vỡ.

Tôi cảm thấy chóng mặt trước tên Kaito đang cười nhăn nhở.

Chỉ còn một chút nữa, một chút nữa là có thể đánh bại một ngàn con ma vật như yêu cầu.

Cứ ngỡ ít nhất cũng cứu được mạng sống của Lilia, chỉ còn một chút nữa...

Vậy mà, ngay cả điều đó cũng chỉ là trò lừa bịp, ngọn lửa đen đang sắp thiêu đốt thân xác Lilia.

Và rồi, tôi chẳng thể làm gì ngoài việc trân mắt nhìn Lilia chết.

"Lũ khốn các ngươiiiiiiiiiiiiiii!!"

(Giết, tao sẽ giết, tao sẽ giết!! Tao sẽ giết sạch bọn mày... !?)

Khoảnh khắc đầu Lilia rơi xuống, cơn giận dữ thiêu đốt tâm trí tôi.

Thế nhưng, một cơn bão ma lực mãnh liệt dường như xóa sạch cả cảm xúc đó đã ập vào cơ thể tôi.

"AGAAAAAAAAAAAAAÁAAAAAAAAAAAAAA!!"

Cảm giác như bị ném vào giữa dòng nước lũ cuồn cuộn.

"Ư!? Ư!? Ư!?"

Tràn vào, tràn vào, nó đang tràn vào.

Không thể ngăn cản, lượng ma lực khổng lồ cưỡng ép xâm nhập vào bên trong cơ thể và phồng lên.

Đó không phải là thứ mà ý chí của tôi có thể kiểm soát được. Nếu cảm giác khi ăn 『Yêu Tinh Thực』 là tế bào bị nới rộng ra, thì ma lực đang hoành hành trong cơ thể lúc này như thể đang len lỏi vào giữa các tế bào.

Khoảnh khắc sắp bị cuốn trôi bởi làn sóng sức mạnh không thể kiểm soát, như thể không còn liên quan đến ý chí của bản thân, tôi đã cắn xé con 『Yêu Tinh Thực』 ở ngay bên cạnh.

"Gà gú!? Gà ghi ga ga gí a a a ghi ghi!?"

Cùng với việc cắn xé, ý thức tôi tỉnh táo lại đôi chút. Cảm giác đạt được sức mạnh hòa lẫn với nỗi đau đớn đã trải qua bao lần, và rồi nỗi đau đớn khi thứ ma lực thô bạo không phải của mình tràn vào cái vật chứa đã bị nới rộng ấy, tất cả nổ tung bên trong tôi.

Sau đó, ý thức cứ lặp đi lặp lại giữa mờ nhạt và rõ ràng, trong tâm trí chỉ còn mỗi từ "đau khổ" nhảy múa loạn xạ.

"Tại sao lúc nào sự kết thúc của việc báo thù cũng là nước mắt nhỉ..."

Sau khi giết Lilia, chúng tôi giải trừ kết giới theo Thệ Ước Ma Pháp.

Tránh cơn bão ma lực đang thổi tới, chúng tôi quan sát cái chết của Leon từ trên cao, cách đó một đoạn.

"『GÀOOOOOOOOOOOOOOOOOO!!』"

Ở phía xa tầm mắt, một con quái vật không còn chút tàn dư nào của Leon đang gầm rú.

"Sư tử bạo ngược... cảm giác là vậy nhỉ."

Leon, kẻ đã biến đổi hình dạng thành một con sư tử khổng lồ vượt qua cả những cái cây cao gần mười lăm mét, đang vừa ăn ngấu nghiến những con 『Yêu Tinh Thực』 còn sót lại, vừa quằn quại phá hủy khu rừng.

"『GRÀOOOOOOOOOO!!』"

Chắc hắn cũng chẳng còn ý thức nữa đâu.

Leon giờ chỉ là một con ma vật, đang từng chút một tiến gần đến cái chết trong đau đớn.

Và rồi, sau khi ăn con 『Yêu Tinh Thực』 cuối cùng, Leon nhìn quanh, và dán mắt vào lối ra của Long Mạch, nơi con suối đang tràn ngập ma lực.

"Leticia."

"Thiếp biết rồi. Nếu chỉ là phòng thủ thì không vấn đề gì. Mà nói đúng hơn, nếu không có thiếp thì chàng định làm thế nào hả?"

"Thì định dùng dịch chuyển lánh nạn ra xa hơn chút rồi quan sát thôi. Thế nên, ta rất biết ơn vì có thể nhìn thấy cảnh này ở cự ly gần như vậy."

Bầu trời chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu hửng sáng, đêm sắp tàn.

Và rồi, thời khắc cuối cùng thực sự cũng đã đến.

Như bị hút vào, con sư tử cúi đầu xuống con suối.

"Đầu tiên, ta đã cướp đi sức mạnh mà ngươi rèn luyện. Tiếp theo, cho ngươi nếm trải nỗi tuyệt vọng khi mất đi người quan trọng ngay trước khi cứu được họ. Vì thế, cuối cùng ta sẽ ban cho ngươi thứ ngươi mong muốn nhiều đến mức chết chìm trong đó. Nhưng mà..."

Dáng vẻ đó giống hệt như một tử tù tự tròng đầu vào dây thòng lọng trên đài treo cổ.

Nó há miệng như muốn nuốt chửng cả con suối cùng mặt đất, và rồi... vỡ tung.

ĐÙNG ĐOÀNG OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH!!

Ánh sáng ma lực trắng xóa thiêu đốt tầm nhìn, chấn động lan tỏa cùng tiếng nổ ầm ầm làm rung chuyển không khí.

Kết giới hình cầu do Leticia dựng lên phát ra tiếng rắc rắc trước xung lực của vụ nổ.

Sau vài giây bạo ngược qua đi, phạm vi bán kính hai kilomet lấy con suối làm tâm đã biến thành một miệng hố khổng lồ.

"Rốt cuộc, sức mạnh cũng chỉ đến thế mà thôi."

Tôi lẩm bẩm một câu, cùng với giọt nước mắt rơi xuống mặt đất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!