Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 8 - Mở đầu

Mở đầu

Chỉ đơn thuần là bước đi.

Cảm nhận cơ thể đang chìm dần, chìm dần xuống đáy bùn lầy, tôi khao khát ngọn lửa đen tối đang quấn lấy thân mình.

Phía bên kia con đường này có gì, hay chẳng có gì cả?

...Chắc chắn là, thế nào cũng chẳng sao.

Từng bước từng bước, mặc cho máu đỏ tuôn rơi bởi những gai nhọn đâm sâu vào đôi chân trần.

Mặc cho dòng nước đen ngòm lặng lẽ tích tụ dưới đáy phổi theo từng hơi thở.

Mặc cho ngọn lửa nhớp nháp thiêu đốt tầm nhìn như đang gặm nhấm sinh mệnh từng chút một.

Mặc cho băng giá đang đóng băng, bào mòn cơ thể dần dần từ tứ chi.

Tôi quyết định sẽ nuốt trọn tất cả những thứ đó mà tiến bước.

Dù cho điều gì đang chờ đợi phía trước, tôi đã quyết định sẽ hoàn thành nó.

Tôi không thể chọn con đường chỉ biết nín thở sống qua ngày, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Kết cục của con đường đó sẽ là một thứ gì đó không phải tôi, bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó nhầy nhụa không rõ hình hài.

Vì vậy, phải, tôi không hề dừng bước.

Bởi tôi biết khoảnh khắc tôi đứng lại, cũng chính là khoảnh khắc của sự kết thúc.

Cứ như thế, tôi chỉ đơn thuần tiến về phía trước.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!