Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 4 - Chương Cuối: Mộ Huyệt Vô Giá Trị Tứ Sắc

Chương Cuối: Mộ Huyệt Vô Giá Trị Tứ Sắc

Có thể có lúc thiếu tiền, nhưng trên đời không có thứ gì không mua được bằng tiền.

Chất đống, chất đống, chất đống lên, ta nhất định sẽ xây dựng nên tòa tháp bằng vàng.

Thế giới này, chỉ có kẻ chất đống tiền cao hơn bất kỳ ai mới có thể trở thành kẻ chiến thắng.

Và ta đã sống với tâm niệm đó cho đến tận bây giờ.

Vì vậy, Dũng giả, ngươi là kẻ thù của ta.

Kiến thức của ngươi rất hữu ích. Nhưng chính sự tồn tại của ngươi đang bôi tro trát trấu vào tín niệm của ta.

Muốn về nhà muốn về nhà muốn về nhà, lúc nào cũng chỉ có thế, ngươi coi thường thế giới này, coi nó là đồ bỏ đi.

Không chấp nhất với thế giới này, không chấp nhất với tiền bạc của thế giới này.

Ngươi phủ định tất cả sức mạnh mà ta đã liều mạng vơ vét. Như thể đó là thứ rác rưởi vô giá trị, ngươi chẳng thèm ngó ngàng tới.

Cái sự vô tâm đến mức không nhận ra cả sự bực bội của ta đối với những hành động đó.

Sự thờ ơ với tiền bạc của thế giới này theo đúng nghĩa đen, khác hẳn với sự kiêu ngạo đặc thù của kẻ mạnh.

Nó đang liên tục, liên tục phun bùn đắng vào tim ta đấy.

............Nguyện vọng của ngươi, ai mà thèm cho ngươi toại nguyện chứ.

Dồn ép, dồn ép đến cùng đường, ta sẽ cho ngươi nếm mùi nhục nhã bằng chính sức mạnh đồng tiền mà ngươi đã ngu lộng.

Và rồi, thời khắc để giải tỏa những suy nghĩ tích tụ bấy lâu nay đã đến.

Cuối cùng ta cũng được chứng kiến quang cảnh hằng mong ước.

『............Cái gì, thế này. Cái gì thế này AAAAA AAAAA AAAAA AAAAA!!』

「Kukuku, Ahahahaha!! Thảm hại quá nhỉ, Dũng giả, ngươi coi trọng đám phế thải đó đến thế sao, Ahahaha!!」

Giọng nói đầy bi thương của Dũng giả vang lên êm tai làm sao.

Ta bất giác thốt lên và đập tay rầm rầm xuống bàn.

「Ngài Grond, hành xử như vậy không hay đâu ạ.」

「Thế này thì làm sao mà nhịn cười được chứ Fegner, nhìn đi, cái dáng vẻ thảm hại này của Dũng giả!!」

Hình ảnh được truyền về từ ma đạo cụ giao cho thuộc hạ đang quan sát hiện trường từ xa.

「Kukuku, giờ thì cảm thấy thế nào hả? Dũng giả, bị lũ nhóc đã thay đổi hình dạng nhắm đến tính mạng... Thật là thê thảm làm sao.」

Sảng khoái, sảng khoái không chịu được.

Hãy cho ta thấy dáng vẻ đau khổ hơn nữa đi Dũng giả!!

「Aaa, sảng khoái quá. Thật sự sảng khoái không chịu được!!」

Chẳng bao lâu sau, đám thuộc hạ ta tung ra làm tốt thí đã bị Dũng giả giết chết, đồng thời hình ảnh từ ma đạo cụ cũng vụt tắt.

「Là lỗi của ngươi đấy nhé, Dũng giả. Kukuku, Ahahahaha.」

Tất cả đều đúng như kế hoạch.

Quả nhiên không thể dùng đám phế thải đó để giết hắn, nhưng chỉ cần những hình ảnh kia là đủ rồi.

Đằng nào thì Dũng giả cũng sẽ sớm mục nát thôi.

Đúng là Dũng giả sở hữu sức mạnh to lớn, nhưng khác với Ma Vương, hắn là cá nhân nên không có thế lực.

Hơn hết, Vương nữ, kẻ ghét cay ghét đắng Dũng giả đến mức bất thường, sớm muộn gì cũng sẽ giết Dũng giả thôi.

「Không, giờ không còn là Dũng giả nữa mà là Ma Vương rồi nhỉ. Đêm nay có vẻ sẽ được uống rượu ngon đây, Ahahahaha...」

Tiếng cười cất lên từ tận đáy lòng thật sảng khoái làm sao.

Dùng sức mạnh đồng tiền để khuất phục kẻ mạnh đang kiêu ngạo với lý tưởng của mình. Một khoảnh khắc tuyệt vời không gì sánh bằng.

Và rồi, ký ức đó nhuộm màu xám trắng, đồng hóa vào bên trong tôi.

Tôi hiểu. Ký ức này tuyệt đối không phải giả.

Không, có thể là giả, nhưng lạ thay tôi không hề nghĩ như vậy, cảm giác khó chịu như bị ai đó cưỡng ép làm xù lông trong tim.

Và, ngay trước mắt tôi lúc này là hình dáng Dũng giả...

「Lần này đến lượt ngươi, hãy nhảy múa, nhảy múa, nhảy múa đi, ────Hãy chết trong sự tan vỡ dưới đáy tuyệt vọng đi!!」

...đang cười ngặt nghẽo không biết bao nhiêu lần vì quá buồn cười, nhìn xuống và chế giễu tôi bằng ánh mắt rợn người.

「Đừng có cười, đừng có cười, tên khốn, rốt cuộc ngươi định làm gì!! Ký ức này là sao!!」

「Ồn ào quá đấy, con lợn.」

「Guaaa!?」

「Ahaha, thảm hại quá nhỉ, Grond.」

Tôi đá nhẹ khiến Grond lăn lóc một cách thảm hại.

Toàn thân đầm đìa mồ hôi, lại thêm việc chạy thục mạng trong khu rừng tối tăm khiến quần áo hắn lấm lem bùn đất.

Công sức hành hạ hắn từ từ cho đến tận ngày hôm nay, giờ phút này ở đây thật bõ công.

Đôi má hóp lại như người bị bệnh, đôi mắt trũng sâu.

Dáng vẻ đó trớ trêu thay lại giống hệt dáng vẻ của bọn trẻ ở trại trẻ mồ côi mà tôi nhìn thấy lần cuối cùng.

「Hộc, hự, xóa, xóa ngay cái nụ cười tởm lợm đó đi, đồ cặn bã!!」

「Đừng có hót nữa, câu đó bây giờ hợp với ngươi hơn đấy.」

「Im đi im đi im đi, trả lời tao đi tên khốn!! Ký ức này là cái gì, tình huống này là cái quái gì!! Thế nên dừng ngay cái nụ cười ghê tởm đó lại đi Dũng giảaaaa!!」

Vừa ôm đầu đau đớn, Grond vừa hướng đôi mắt lồi ra nhìn về phía tôi.

Ngay khi tiếng hét của Grond cất lên, cơn gió đêm lạnh lẽo làm cây cối xào xạc, và như thể hơi người đã biến mất, một sự tĩnh lặng bất thường bao trùm nơi đó trong chốc lát.

「............Báo thù đấy.」

Và rồi, giọng nói ấy vang lên tựa như một lời thì thầm.

"Báo thù sao...?"

"À, phải đấy. Ngươi không cần biết tường tận đầu đuôi hay lý lẽ làm gì. Chỉ cần biết nơi này, cái chốn này, chính là phần tiếp theo của cái địa ngục thối nát vô phương cứu chữa kia thôi."

Đúng vậy, nơi này là điểm đến kế tiếp của thế giới đẫm máu, nóng rực, đau đớn, lạnh lẽo và tăm tối đó.

Vết thương mà ngươi gây ra đến tận bây giờ vẫn chưa khép miệng, vẫn còn đang ướt đẫm máu của những đứa trẻ ấy.

"Hả? Ha ha ha, báo thù sao!? Nhầm địa chỉ rồi đấy, chuyện đó chỉ là do ngươi ngu ngốc thôi mà!! Chính ngươi đã bảo 'Hãy dùng lợi nhuận cho bọn trẻ', nên ta chỉ làm đúng theo lời ngươi thôi còn gì!!"

Grond gào lên, không mảy may có lấy một mảnh vụn cảm giác tội lỗi.

Ta im lặng lắng nghe.

Ta nén xuống cảm giác ghê tởm muốn bịt miệng hắn lại ngay lập tức, tiếp tục nghe những lời lẽ khiến đôi tai muốn thối rữa kia.

"Chính vì coi thường sức mạnh của đồng tiền nên mới ra nông nỗi ấy đấy!! Tiền là sức mạnh! Bất cứ kẻ nào cũng không thể chống lại sức mạnh của đồng tiền! Lũ nhãi ranh đó cũng vì là kẻ yếu, không có tiền nên mới bị tước đoạt tất cả!!"

"......"

"Tiền quyết định giá trị con người, đem thứ đó dùng cho hòa bình ư? Dùng để xây trại trẻ mồ côi ư? Ai lại đi làm cái trò ném tiền xuống cống rãnh như thế chứ!! Cho nên kết quả đó là đương nhiên, kẻ bảo hãy chi tiền cho lũ rác rưởi là ngươi mới là kẻ sai!!"

"......"

"Là lỗi của ngươi! Giá mà không có ngươi!! Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng thế, mang cái thói khoe khoang kiến thức kiếm tiền nhưng lại không tỏ ra chút hứng thú nào với tiền bạc!! Cứ đòi về, đòi về, cứ như thể tiền của thế giới này chẳng có chút giá trị nào vậy!! Đừng có giỡn mặt!! Tiền là máu! Tiền là sinh mạng!!"

Grond đang nằm rạp dưới đất trừng mắt nhìn ta, nghiến răng ken két.

"...À, chắc chắn rồi. Cũng giống như ta không thể nào hiểu nổi suy nghĩ của ngươi, thì ngươi cũng sẽ cả đời không hiểu được suy nghĩ của ta đâu."

Chính vì thế, ta tiếp tục nói với Grond.

"Ngươi nói đúng đấy, Grond. Mấy đồng tiền bẩn thỉu mà ngươi cố vơ vét, với ta chẳng có chút giá trị nào. Nhưng mà, ta yên tâm rồi Grond. Phải thế chứ, phải thế mới được chứ."

Tốt quá. Thật lòng thì ta đã có chút lo lắng.

Ngươi buộc phải giữ lấy sự chấp niệm với tiền bạc như thể bám víu vào cọc rơm cứu mạng. Nếu ngươi tuyệt vọng quá sớm thì ta sẽ rắc rối to.

Bởi vì, màn kết liễu dành cho ngươi bây giờ mới bắt đầu.

Ta sẽ khiến ngươi tuyệt vọng sâu sắc hơn nữa.

"Nào, đây là sân khấu cuối cùng của ngươi, Grond."

"Gư a a a a!! Bu... buông ra!!"

Ta túm lấy tóc tên Grond đang quỳ gối, lôi xềnh xệch hắn đến gần cái hố đang bốc lửa ngùn ngụt.

Grond là đối tượng báo thù, nhưng hắn chỉ là một thương nhân. Vì không phải là chiến binh được tôi luyện, hắn không có đủ sức để chống cự lại ta.

"Gư, a..."

Xoạt. Ta buông tay, thả Grond ra ngay trước miệng hố.

Ở đó, Minnalis và Shuria đang chờ sẵn với nụ cười lạnh lẽo trên môi.

"Lũ... lũ các ngươi là cái thá gì..."

"Chúng tôi sao? Là đồng phạm của Chủ nhân đấy ạ."

"Tuy nói vậy, nhưng ông không cần bận tâm đến Shuria đâu. Sau đây bọn này chỉ thi thoảng chọc phá chút thôi."

"Đúng vậy, giai đoạn chuẩn bị đã xong rồi. Giờ chỉ còn việc vui chơi thỏa thích thôi."

"Chuẩn bị sao? ...Ra là vậy, là các ngươi sao? Lũ đã gài bẫy ta!!"

"Hể? Giờ mới biết ạ? Nhận ra quá muộn rồi đó nha."

"Tao... tao sẽ giết! Tao sẽ giết chết lũ các ngươi!! Đừng có đùa, đừng có đùa, đừng có đùa!! Tất cả, giống như lũ nhãi ranh đó... hộc!!"

"......Này, Grond. Ngươi vừa nói cái gì?"

Nhanh hơn cả lý trí phán đoán, như một phản xạ, từ miệng ta thốt ra giọng nói lạnh băng vì giận dữ.

Không cần suy nghĩ, ta vung chân đạp nát lưng Grond.

"Ngươi vừa nói định làm gì những đồng phạm quan trọng của ta hả? Này!"

"Gư a a a a a a!!"

"Đừng có giỡn mặt, Grond. Ta sẽ không để ngươi, không để lũ các ngươi làm tổn thương bất cứ thứ gì thuộc về ta thêm nữa đâu. Đừng có được đà lấn tới, với ngươi..."

"Chủ nhân, xin hãy bình tĩnh lại. Ngài định cho hắn chết nhẹ nhàng ở đây sao?"

"Cứ thế này là hắn chết mất, không chỉ lãng phí thôi đâu ạ."

Bất chợt bị kéo tay, ta mới sực tỉnh lại. Ta từ từ nhấc bàn chân đang giẫm lên Grond ra.

"Hự, à, ừ, xin lỗi. Cảm ơn hai cô."

"Hộc... khụ, khụ."

Grond bị đá liên tiếp đang thổ huyết. Chắc là gãy xương sườn đâm vào nội tạng rồi.

Dù có bình tĩnh lại chút thì ta cũng chỉ thấy đáng đời hắn, nhưng đúng là không thể giết hắn ngay lúc này được.

(...Thiệt tình, chính vì thế này nên mình mới không được.)

Vừa thở dài trong lòng vì sự thảm hại của bản thân, ta vừa dùng [Thúy Lục Tinh Kiếm] chữa trị cơ thể cho Grond.

"Ư, ư ư ư..."

"Này, cấm ngủ. Ta không nhớ là đã cho phép chuyện đó đâu."

"Hự, phù!!"

Ta tạt nước vào mặt tên Grond đang sắp ngất đi.

"Vậy thì, bắt đầu thôi nào. Cái hố này là mồ chôn của ngươi đấy."

Ta cắt bỏ giày của Grond, để hắn đi chân trần rồi túm lấy gáy hắn nhấc lên.

"Nà... gư, gô ô ô ô ô!!"

Sử dụng 『Thiên Khu』 để di chuyển giữa không trung, ta ném Grond vào trong cái hố có ngọn lửa rực cháy bao quanh miệng.

Bên trong hố chia làm hai tầng độ sâu.

Tầng thứ nhất được đào sâu khoảng ba mét, chừa lại một phần bề rộng chạy dọc theo viền tròn, bên trong chỉ còn lại năm chỗ đứng ở các góc vuông và vị trí trung tâm.

Từ đó lại đào sâu xuống thêm gần sáu mét nữa.

Dưới đáy cái hố sâu hoắm đó chứa đầy nước. Một tấm lưới kim loại mắt cáo hơi thưa được kết từ những thanh sắt mỏng cố định ăn sâu vào mép của những chỗ đứng còn lại ở tầng thứ nhất.

Ta thả Grond xuống chỗ đứng ở trung tâm.

Với độ cao rơi này thì chắc hắn không bị thương đâu, vì ta đã cố tình dùng 『Thiên Khu』 để điều chỉnh mà. Nghĩ đến chuyện sắp tới, nếu hắn bị trật chân thì mất vui.

"Hự, gư... cái gì? Ngươi định làm gì!!"

Do ngọn lửa bao quanh, nơi đó tràn ngập luồng nhiệt khí độc địa. Không khí bị nung nóng sẽ thiêu đốt làn da, đến thở cũng thấy đau đớn.

"Gì đâu, một trò chơi nhỏ ấy mà."

"Hả!? Oái!?"

Ta vừa nói vừa trút toàn bộ số tiền lấy được từ Grond xuống cái hố đó.

"Gư ư!?"

Tiền đồng, tiền bạc, tiền vàng.

Tiếng leng keng vang lên như thác đổ, hàng chục vạn mảnh kim loại lớn nhỏ trút xuống như mưa.

"Dừ... dừng lại!!"

"Nào nào, tiền quan trọng, quý giá của ngươi đấy. Chắc ngươi đã phải dùng đôi tay bẩn thỉu đó liều mạng vơ vét về nhỉ."

Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, chúng lọt qua mắt lưới và chìm xuống đáy nước.

Khi âm thanh ồn ào đó dứt hẳn, nhờ ngọn lửa bao quanh, mặt nước và đống tiền tệ dưới đáy tạo nên một cảnh tượng lấp lánh rực rỡ.

Đó chắc hẳn là một cảnh tượng thực sự khiến con tim Grond nhảy múa. Tuy nhiên, liệu hắn có thể thưởng thức trong tình huống này hay không lại là chuyện khác.

"Lũ... lũ khốn... chỉ là phận sâu bọ mà dám..."

"Ta đã nói rồi phải không? Rằng ta sẽ bắt ngươi nhảy múa."

Màn một bào mòn từ từ đến đây là kết thúc.

Hẳn là ngươi đã thấy đủ những giấc mơ hạnh phúc rồi. Hẳn là ngươi cũng đã nếm trải hy vọng để bám víu trong tuyệt vọng rồi.

Cho nên, từ giờ trở đi, hãy chỉ nếm trải đau đớn và khổ sở thôi nhé.

"Hây."

Ta từ trên không đáp xuống mép hố.

Ở đó, Minnalis đang ngồi chính tọa ngay ngắn và Shuria ngồi bó gối đã trải sẵn thảm chờ đợi.

Cái lồng giam bằng lửa bao phủ miệng hố chỉ hở ra đúng một chỗ, đó là ghế khán giả để chúng ta ngắm nhìn Grond đau khổ.

Ta lấy từ túi đạo cụ ra một cái bình nước, rồi triệu hồi [Thủy Yêu Tinh Tích Nhận].

Dùng sức mạnh của tâm kiếm điều khiển nước đã tích sẵn trong bình, ta tạo ra một quả cầu nước đường kính khoảng năm mươi centimet giữa không trung.

Và, một thứ nữa được lấy ra từ túi đạo cụ: một chiếc túi da lớn có đóng dấu nung đặc trưng.

"Đó... đó là..."

"Ha ha ha, ngay cả kẻ chỉ có hứng thú với tiền như ngươi, quả nhiên cũng nhớ cái dấu hiệu này nhỉ."

Bên trong là thứ bột thuốc màu xanh lam. Là 『Ramune』 ta thu được khi tiêu diệt băng 『Slugs』.

Ta nới lỏng dây buộc túi, đổ toàn bộ vào trong quả cầu nước. Điều khiển dòng chảy bên trong quả cầu, ta trộn đều chỗ bột đó trong nháy mắt.

Quả cầu nước xoáy tròn nhuộm một màu xanh nước biển tuyệt đẹp, lấp lánh dưới ánh lửa đang uốn éo như những cái lưỡi liếm láp.

"Này Grond. Loại 『Ramune』 này nguyên liệu là gì, ngươi có nhớ không?"

Nói rồi ta lấy ra một đồng tiền vàng.

"Nguyên liệu sao...? Hình như là... 『Tảo Sinh Cường Dược』 với vài thứ... Khoan đã, không lẽ nào!"

"Đúng đúng, nó đấy. Tính gây nghiện mãnh liệt và hiệu quả tăng chỉ số. Sau đó là..."

Keng. Ta búng đồng tiền vàng trên tay vào trong quả cầu nước.

"───Tác dụng phong hóa cực mạnh biến mọi kim loại thành cục đất vụn nát."

Xèo xèo xèo xèo. Cùng với âm thanh như nước rơi vào tấm sắt nung đỏ, ánh kim sắc sủi lên những bọt khí nhỏ li ti màu xanh lục nhạt, rồi biến thành nắm đất xỉn màu.

"Chà, với nồng độ này thì dù chỉ một nửa lượng nước cũng đủ biến toàn bộ số tiền chìm dưới đáy kia thành thế này đấy."

"Cái... lũ... lũ khốn!!"

"Rồi rồi, chửi rủa mà cứ một màu thế thì không vui đâu. Động não chút đi chứ?"

Ta nhún vai chán nản, tỏ vẻ coi thường.

"Nào, trò chơi bắt đầu từ đây. Ta có thể thả thẳng chỗ nước này xuống đáy..."

"Dừ... dừng lại!! Đó là tiền của ta!!"

"Phải, đó là tiền của ngươi. Vì thế, ta cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi có thể uống cạn chỗ nước này, ta sẽ không đụng tay vào nữa. Uống hết chừng này thì chắc chắn ngươi sẽ không thể nào thoát khỏi cơn nghiện thuốc... Nhưng mà, chắc cũng không chết ngay đâu. Chắc cũng sống được tầm một năm nhỉ?"

"Cái gì!?"

"Ngược lại, ngươi cứ vứt bỏ tất cả rồi đứng nhìn từ chỗ đứng đó cũng được. Chỉ cần nhìn đống tiền ngươi tích cóp vỡ vụn ra rồi biến mất cũng được. Chắc cũng chỉ dừng lại ở mức da toàn thân bị lở loét do bọt khí xanh lục thoát ra khi kim loại bị phong hóa thôi. Nhưng nếu được nhìn thấy bộ dạng đau đớn của ngươi và cái chết của 'Thương nhân Grond', thì ta cũng cho phép ngươi sống tiếp một cách thảm hại đấy."

"Gư... gư ư ư ư ư ư!!"

"Luật chơi rất đơn giản. Mất tất cả tiền bạc, trở thành kẻ yếu đuối không có chút sức mạnh nào mà ngươi từng khinh miệt; hay là bảo vệ trọn vẹn số tiền đó và tiếp tục đau khổ trong phần đời ngắn ngủi còn lại với tư cách kẻ mạnh theo ý ngươi. Nào, Game Start, cố lên nhé?"

"Ư!!"

"Nào, quả cầu nước này, liệu ngươi có uống cạn được không đây?"

Ta nở một nụ cười rạng rỡ hết cỡ, điều khiển dòng nước chảy nhỏ giọt để Grond có thể tự mình lựa chọn tất cả theo ý muốn.

"Bà bu... ọc, ọc."

Nước chảy với tốc độ có thể diễn tả là tồ tồ.

Grond há miệng định uống lấy uống để. Tất nhiên, đột ngột uống kiểu đó thì làm sao mà nuốt nổi. Chất lỏng tràn ra khỏi miệng chạm vào đồ trang sức bằng vàng trên áo Grond, bốc khói nghi ngút.

"Gụ ọc, hự, ọc!!"

"Ồ, cố gắng ghê ha. Chắc là đau lắm đấy."

Chỉ một chút thôi, nhưng khí thoát ra khi kim loại bị phong hóa đang thiêu đốt da thịt Grond.

"Gư ư ư... ư ư ư... ư ư ư!!"

Grond chắc cũng hiểu ra điều đó. Hắn vội vàng cởi phăng bộ quần áo gắn đầy vàng.

"A ha ha, cái mặt ngu đần trông hay đấy chứ hả."

"Trông như con lợn, bộ dạng thật khiếm nhã quá đi. Nhưng làm trò hề thì thế này là thượng hạng rồi. Khụ khụ. Ái chà, ngon hơn tôi tưởng đấy, trà này ấy."

"Ngon lắm ạ, quả nhiên tiết mục trò hề mà hay thì ăn uống cũng ngon miệng hơn hẳn."

Minnalis và Shuria cười khoái trá như đang xem một trò hề đúng nghĩa.

Và rồi, khi hắn đã bắt đầu uống được bình thường, ta tạm ngưng dòng nước.

"Ực, hộc, hộc... lũ... lũ khốn."

Lượng nước Grond vừa uống chẳng thấm vào đâu so với tổng thể. Chắc chỉ tầm một tách cà phê. Lượng mồ hôi Grond đổ ra do nhiệt khí bao quanh chắc còn nhiều hơn thế.

"A ha ha, đúng đúng, cứ thế mà cố gắng nhé. Vậy thì, hướng dẫn tân thủ kết thúc tại đây."

Nhếch mép cười, ta tuyên bố.

『Mất tất cả tiền』 hay 『Giữ tiền mà chết sớm』?

Cái lựa chọn quái quỷ gì thế này.

Không còn tâm trí để phản bác tên Dũng giả khốn kiếp, tôi chỉ còn cách uống thứ nước đang rơi xuống đó.

Có lẽ do nhiệt khí bao quanh, suy nghĩ của tôi mơ hồ như khi say rượu.

Trên miệng hố, tên Dũng giả và đồng bọn đang thảnh thơi uống trà và cười nhạo tôi.

Lúc đó, dòng nước tạm ngừng lại.

(Lũ ngu... Thứ nước này, có uống bao nhiêu cũng chẳng sao cả.)

Tôi có đồng 『Bạch Kim Hóa』 đeo trên cổ. Độc tính của thứ thuốc kia sẽ bị nó xua tan.

Thực tế, dù đã uống thứ nước đó, cảm giác hân hoan dị thường và các giác quan trở nên nhạy bén của hiệu ứng thuốc vẫn chưa xảy ra.

(Thế nên ngươi mới ngây thơ đấy, Dũng giả. Chỉ cần sống sót ở đây, ta sẽ ẩn mình tích lũy lại sức mạnh... rồi bóp chết ngươi.)

Vấn đề còn lại là liệu có uống hết được lượng nước kia không, nhưng nhiệt độ từ lửa bao quanh đang làm cơ thể mất nước, chắc sẽ xoay xở được thôi.

"A ha ha, đúng đúng, cứ thế mà cố gắng nhé. Vậy thì, hướng dẫn tân thủ kết thúc tại đây."

"Cái... ư ư!?"

Dòng nước đã ngưng lại bất ngờ tiếp tục đổ xuống như đánh úp.

Nhưng khác với lúc nãy, vị trí dòng nước rơi xuống đang dịch chuyển từng chút một.

"Ực, ực!?"

"Nhảy múa hết mình vào nhé?"

Cùng với giọng nói đáng nguyền rủa của tên Dũng giả, dòng nước đang di chuyển đó chẳng mấy chốc hướng ra phía ngoài chỗ đứng, và rồi...

......Rơi xuống tấm lưới kim loại đã bị nung nóng rực bởi ngọn lửa bao quanh hố.

"Ư hự... á á á á á á á á á á á á!!"

"A HA HA A HA HA HA!! Đúng rồi cố lên cố lên, nhảy đi nhảy đi nhảy đi!! Không cố gắng là tiền quan trọng, quý giá của ngươi sẽ biến thành cục đất hết đấy!! A HA HA HA HA HA!!"

Xèo, xèo. Âm thanh vang lên, cơn đau kịch liệt chạy dọc từ bàn chân.

(Hắn bắt mình cởi giày là vì thế này sao!!)

Không phải bị nung trực tiếp mà là bị làm nóng gián tiếp, nếu còn đi giày thì đã không ra nông nỗi này. Không biết nhiệt độ cụ thể là bao nhiêu, nhưng đi chân trần thì nóng đến mức không thể chịu đựng nổi.

"Á, gư gư, gư ư, ư ư ư!!"

Tiếng há to miệng hứng nước rơi xuống và tiếng bàn chân mình bị nung cháy hòa lẫn bên tai.

Đồng Bạch Kim Hóa không thể cứu giúp những chấn thương vật lý.

"Hự, phù!!"

Và cuối cùng dòng nước cũng di chuyển đến vị trí chỗ đứng tiếp theo. Đồng thời dòng nước cũng tạm ngừng.

"Hộc, hộc, hộc."

"Khụ khụ khụ, làm tốt lắm, chúc mừng đã đến điểm thứ nhất! Nhưng chưa phải lúc nghỉ đâu nhé? Cố gắng đến màn ba nào!"

"Khoan, khoan đã... á, a a a a!!"

Và rồi chưa nghỉ được mười giây, dòng nước lại bắt đầu và di chuyển sang chỗ đứng tiếp theo.

Vội vàng bước lên tấm lưới kim loại, chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì chân đã bị nung cháy.

(Đau quá đau quá đau quá!! Khốn kiếp, tại sao kẻ như ta lại phải chịu cảnh này!!)

Cứ thế, tôi cố hết sức bình sinh mới đến được chỗ đứng tiếp theo.

Ở đó dòng nước cũng ngắt quãng một lần giống như trước.

"Hộc, hộc... làm, làm ơn, cho ta nghỉ chút... ực ư ư ư!!"

"Này này, mới nửa vòng thôi mà? Bỏ cuộc bây giờ thì sớm quá đấy."

Nhưng ở đó cũng chẳng được nghỉ ngơi tử tế, chỉ khoảng mười giây là lại phải lao ra tấm lưới nóng bỏng một lần nữa.

"Nào, nửa sau của màn một đây, tăng cấp độ lên chút nhé?"

"Ực á!? Ực ư, ực!!"

Tiếng cười nhạo báng vang lên. Dòng nước rơi xuống khác hẳn lúc trước, bắt đầu dao động sang trái sang phải.

"Nào nào, không tập trung là tiền quan trọng của ngươi sẽ gặp chuyện lớn đấy nhé. Khụ khụ khụ."

(Khốn kiếp, lũ khốn kiếp, dám giỡn mặt với ta......)

Bọn Dũng giả dường như đang nở nụ cười bạo ngược đầy thích thú.

Cứ thế, tôi quay trở lại chỗ đứng đầu tiên theo hình vuông.

"Chúc mừng Grond! Màn một thế là qua rồi."

"Hộc, hộc, ............!!"

Tên Dũng giả vỗ tay đôm đốp.

Lau mồ hôi chảy ròng ròng vì hơi nóng bằng mu bàn tay, tôi trừng mắt nhìn tên Dũng giả đang cười nhăn nhở.

Đôi chân đã không còn kêu gào vì nóng nữa mà chỉ còn lại đau đớn. Cơn đau đó cùng cái nóng xung quanh khiến suy nghĩ của tôi tan tác như sương mù.

Khuôn mặt đã ướt đẫm bởi nước không hứng được, nước mắt và nước mũi.

Nhưng, quả cầu nước do tên Dũng giả tạo ra khi tôi nhìn lên đã thu nhỏ kích thước lại một chút.

"Này này, đừng có trừng mắt thế chứ. Giận dữ thế là nhìn lệch, không hứng nước giỏi được đâu đấy?"

Tên Dũng giả cười khúc khích, nói tiếp.

"Nào, nghỉ đủ rồi chứ? Tiếp theo là màn hai. Cố lên nhé."

"Khoan, khoan đã, cho ta nghỉ thêm chú... ực ư!!"

Và rồi, vì dòng nước lại rơi xuống tấm lưới kim loại, tôi buộc phải bước chân ra.

Nhưng, lời của tên Dũng giả về màn hai, cơ thể tôi đã phải hiểu thấu trước khi kịp suy nghĩ.

"Hự á!? Khụ!! Ọc!!"

Đột ngột cánh tay phải đau điếng như chịu va đập. Giật mình vì điều đó, tôi cố nén cơn sặc.

(Cái... cái quái gì thế!!)

Chắc chắn là bị làm gì đó, nhưng tôi không biết là bị làm gì.

Tuy nhiên, va đập và đau đớn không dừng lại ở đó.

"Ư hự, ọc!?"

Vai trái, mu bàn tay phải, lưng... va đập liên tiếp ập đến.

Tiếp theo đó là tiếng vật gì đó như kim loại rơi xuống tấm lưới.

"A, trượt mất rồi ạ."

"Không được đâu, phải ngắm cho chuẩn chứ. Lãng phí tiền lắm đấy nhé."

"Shuria, cái đó quan trọng là cách vẩy cổ tay ấy. Khác với dao ném, thứ đó đâu được chế tạo để ném đâu."

(Thế này là... chúng đang ném tiền vào người ta sao!?)

Vì đang cố hứng dòng nước, tầm nhìn bị hạn chế nên tôi không thể xác nhận ngay được, nhưng nghe những giọng nói kia thì dễ dàng tưởng tượng ra đúng là như vậy.

Cứ thế lại đến được chỗ đứng tiếp theo, lại có một khoảng nghỉ ngắn ngủi.

"Lũ bayyyy... định coi thường tiền bạc, coi thường ta đến mức nào mới vừa lòng hảảảả!!"

"Được đấy, vẫn còn khỏe chán nhỉ! Nào hai cô, đạn tiếp viện đây."

"Lần này nhất định em sẽ ném trúng, bách phát bách trúng luôn ạ!"

"Phải có khí thế đó chứ, ngắm cho kỹ vào nhé. Khụ khụ."

Tên Dũng giả cười, tiếng cười hân hoan của hai ả đàn bà chồng lên tiếng lạo xạo của đống tiền tệ đang được vun đống.

"Ngắm cho kỹ vào đấy, hai cô. Không thể để hắn qua màn dễ dàng thế được."

"Này, phải ném cẩn thận thế này này."

"Hự!? Khụ!!"

Cùng với giọng ả đàn bà là cú va đập vào cổ.

Đang nuốt nước mà bị thế thì đương nhiên là sặc sụa. Dù vậy, để tiếp tục uống dòng nước đang chảy xuống, tôi cưỡng ép cơ thể kìm nén phản ứng lại.

Sau đó, hai ả đàn bà ném tiền vào tôi một cách thực sự vui vẻ.

"Ưm, không trúng chỗ em ngắm ạ."

"Mà, dù sao cũng đâu có trượt ra ngoài đâu, thế là được rồi chứ nhỉ?"

(Khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếpppppp, đừng có đùa với ta......)

Cứ thế, cố sống cố chết tôi cũng đến được chỗ đứng tiếp theo, rồi chỗ tiếp theo nữa. Vòng thứ hai đầy đau khổ cũng kết thúc.

"Hộc, hộc, hự, hộc."

Quả cầu nước trên đầu đã nhỏ hơn lúc nãy và vơi đi nhiều.

Hẳn là đã uống được khá nhiều, nhưng cơ thể lại càng khao khát thêm nước.

Nhưng, hơn cả thế là toàn thân tàn tạ.

Đau, đau quá, ĐAU... chỉ toàn thấy đau đớn.

Đau đớn và nhiệt khí dần dần gọt giũa đi những suy nghĩ thừa thãi.

Còn lại chỉ là cảm giác đau nhức từ đôi chân truyền đến rõ mồn một, sự khó chịu của mồ hôi tuôn ra khắp người, và dư âm âm ỉ từ những vết bầm tím do tiền của bọn chúng ném vào.

Khuôn mặt chắc đang thảm hại lắm với mồ hôi, nước mắt, nước bọt và chỗ nước không hứng hết được.

"Nào, đây là chặng gay cấn cuối cùng của màn hai. Lên dây cót tinh thần đi, tiến lên."

Và rồi, nước lại bắt đầu chảy về phía chỗ đứng ở trung tâm cái hố.

"Ư hự... ư ư... gư..."

Lê lết cơ thể nặng trĩu một cách kỳ lạ, đôi chân bước ra dù có chạm vào nhiệt độ của tấm lưới hay không thì vẫn gào thét đau đớn như nhau.

Và, chính lúc đó.

"Để xem nào, cổ tay cổ tay... thế này phải không ạ? Hây."

"Hả gư!? Á!?"

Đồng tiền bị ném mạnh vào chân với lực mạnh hơn hẳn từ trước đến giờ.

Không chịu nổi lực đó, cơ thể tôi mất thăng bằng và...

"GYA A A A A A A A A A A A!!"

Nóng quá, nóng quá!!

Khuôn mặt và đôi tay vẫn còn lành lặn bị dí chặt vào tấm lưới kim loại nung đỏ, phát ra tiếng xèo xèo.

Hoảng loạn định đứng dậy, định chống tay xuống thì phần lưới kim loại đó lở ra và sụp xuống. Nước rơi trúng người tôi đã biến phần lưới kim loại đó thành đất vụn.

Tất nhiên, làm sao có thể chống tay vào khoảng không mà không có điểm tựa, cơ thể vừa nhổm lên một chút lại bị dí xuống lưới kim loại.

"Gư i i i a a a ế ê a!! ĐAU QUÁ ĐAU QUÁ Á Á Á!!"

"A ha ♪ Làm được rồi, trúng độc đắc luôn ạ!"

Dù vậy, đến khi tôi lấy lại được tư thế thì một lượng nước kha khá đã rơi xuống đáy hố.

"A A A A A A A A A A!! TI... TIỀN CỦA TA A A A A!!"

Lượng nước rơi xuống chắc chỉ cỡ một cốc là cùng, nhưng chỉ chừng đó thôi cũng khiến mặt nước dưới đáy hố bắt đầu sủi bọt lụp bụp.

"A ha, a ha ha ha ha!! Nữa đi Grond. Giãy giụa thảm hại nữa đi, làm bọn ta thỏa mãn đi."

"A ư, A Ư Ư, Ư ư Ư!!"

Muốn đứng dậy nhưng chân không cử động nổi, tôi quỳ gối uống cạn dòng nước đang đổ xuống.

"KHỤ KHỤ KHỤ KHỤ!! Thú vị quá đấy Grond, A HA, A HA HA HA HA!!"

"Thảm hại quá nhỉ, khụ khụ khụ, cứ như con cá sắp chết đuối ấy."

"Hưm hưm, Shuria lập đại công nhé!"

Tên Dũng giả cười lớn vỗ tay bôm bốp xuống đất cùng lũ đàn bà cười cợt chế giễu.

(Khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếpppp, ta tuyệt đối không tha cho ngươi đâu, Dũng giảảảả!!)

Không thể đứng dậy, tôi bò lết trên tấm lưới kim loại nóng đến mức có thể gây bỏng qua lớp quần áo, cố hết sức mới đến được chỗ đứng.

"Hự, hộc, hộc hộc."

"Chúc mừng qua màn hai, Grond. A, cố gắng lắm, ngươi đã cố gắng lắm rồi. Nào, tiếp theo là cuối cùng. Sẽ là màn ba, màn chơi cuối cùng..."

Ánh mắt tên Dũng giả liếc nhìn đôi chân đã phế bỏ của tôi.

"Cuối cùng, chỉ cần ngồi ở chỗ đứng đó uống hết chỗ nước còn lại là qua màn. Khi đó ngươi sẽ chính thức được tự do."

(Hự, khụ khụ, thế nên ta mới bảo ngươi ngây thơ đấy, Dũng giảảảả)

"Nư... NƯỚC... nhanh lên, ĐƯA NƯỚC ĐÂY......!!"

Khổ sở, nóng bỏng, đau đớn, oi bức, cay đắng.

Cả đời này ta chưa từng phải chịu cảnh này.

Nhưng, sắp kết thúc rồi.

Nếu không phải băng qua tấm lưới nung đỏ, không phải chịu đựng cơn đau từ những đồng tiền ném với tốc độ cao, thì coi như đã xong rồi. Chỉ còn việc uống cạn chỗ nước kia thôi. Thế là thoát khỏi chỗ này. Chẳng có vấn đề gì cả.

(Độc tính của 『Ramune』 sẽ được đồng Bạch Kim Hóa trong túi đạo cụ giải trừ. Với ta nó chỉ là nước lã thôi, Dũng giả à.)

"U... UỐNG HẾT LÀ... xong rồi, nên LÀ..."

"...Nào, màn ba bắt đầu. Tích cóp, tích cóp, tích cóp mãi mới đến được đây mà. Cho nên, hãy cố gắng đến cùng nhé?"

"NƯỚC Ư Ư Ư, A, ỰC, ỰC ỰC!!"

(Giờ thì cứ cười đi Dũng giả, ta nhất định sẽ cho ngươi thấy địa ngục trần gian, đồ sâu bọ.)

Vừa diễn vẻ sắp trúng độc, tôi vừa cười nhạo tên Dũng giả trong lòng.

Đúng vậy, đồng Bạch Kim Hóa này sẽ bảo vệ ta.

Tôi uống ừng ực dòng nước đang đổ xuống ngày càng nhiều.

"Ồ ồ, được đấy. Uống tốt lắm."

"Ực a a, hự, ỰC, ực."

Tên Dũng giả đang nhìn tôi với vẻ mặt rất ôn hòa.

Làm đến mức này rồi, chắc hắn đang nghĩ 'thế là đủ rồi'.

Cho nên, ngươi mới là thằng ngu, là con sâu cái kiến suy nghĩ nông cạn vô phương cứu chữa.

Phải, ngay khoảnh khắc tôi định cười thầm trong bụng, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến suy nghĩ ngưng bặt trong tích tắc.

"────Thế thì, chắc sắp rồi nhỉ?"

Nụ cười ôn hòa của tên Dũng giả, trong nháy mắt chuyển thành nụ cười của ác ma.

"Hả!?"

Đó là dự cảm chẳng lành, giống như khi mọi thứ bắt đầu trệch hướng lần đầu tiên.

Và nó luôn luôn gọi tai ương đến mà không cho người ta rảnh rang suy nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra.

Tất nhiên, lần này cũng y như vậy.

(...Hả?)

Xoẹt. Dị biến đầu tiên là một âm thanh thực sự nhỏ bé.

Một cơn đau thực sự nhỏ bé, như bị cào nhẹ, chạy qua má.

"Hư ực...? Hự, ư ư Ư Ư!?"

Nó giống như lâu đài cát sụp đổ từ mép: từ từ, nhưng rồi nhanh chóng gia tăng cường độ. Những vết cắt nhỏ khắc lên khắp cơ thể.

"Hả!? Gư a, a a a!?"

(Cái gì, hắn làm cái gì, chuyện gì đang xảy ra!?)

Toàn thân như mặt đất nứt nẻ li ti, những vết cắt nông bao phủ khắp người.

Vô số vết cắt nhỏ chồng chéo lên nhau, và những vết thương cứ thế sâu dần.

"Này, Grond. Ngươi nghĩ hiệu quả giải độc của Mithril phát huy như thế nào?"

"Gụ bụ, hự, a a a a!!"

Mạnh hơn cả cảm giác bị nung đốt bởi lưới kim loại, cơn đau như thể bị giũa trực tiếp vào dây thần kinh.

Định hiểu lời tên Dũng giả nói, nhưng suy nghĩ cứ liên tục bị xé toạc bay đi.

Vút. Tên Dũng giả vung kiếm, ngắt dòng nước.

"Gư, hự, hộc, hộc."

"Hiệu quả giải độc của Mithril ấy mà. Đó là ma pháp giải độc quy mô cực nhỏ. Nào, câu hỏi ở đây! Ma đạo cụ phát huy ma pháp giải độc sử dụng ma lực từ ma thạch tích hợp bên trong. Vậy thì, Mithril đó lấy ma lực từ đâu?"

"Hả? Cái gì... từ đâu...?"

"Gợi ý thứ nhất: Kẻ đa nghi như ngươi, tại sao lại phán đoán một cách thiển cận rằng ta không biết đến sự tồn tại của 'Túi đạo cụ chứa đồng Bạch Kim Hóa'?"

Suy nghĩ hoàn toàn không thể tập trung.

Không chỉ vì bị cơn đau chi phối, mà cái này... đúng rồi, giống như khi uống quá nhiều rượu...

"Gợi ý thứ hai: Ma thạch tích hợp trong ma đạo cụ, khi bị hút cạn ma lực và vượt quá giới hạn an toàn, cuối cùng sẽ vỡ vụn."

"Hự... cái gì... ngươi đang nói cái gì..."

Tên Dũng giả không nghe tôi nói mà tiếp tục.

Những lời lọt vào tai cứ như một chuỗi từ ngữ đứt quãng, không thể hiểu nổi ý nghĩa.

"Gợi ý thứ ba: Con người không có cơ chế giới hạn an toàn. Nào, xin mời trả lời?"

Tên Dũng giả cười nhăn nhở nói.

(Trả lời? Thế thì sao, thế tức là... không phải... không thể nào, không thể nào...)

Với suy nghĩ đang trở nên chậm chạp, tôi cố xua đi câu trả lời vừa chớm hiện ra.

Nhưng như thể thích thú với dáng vẻ đó, tên Dũng giả trước mắt cười.

"Bíp bíp, hết giờ rồi Grond. Số tiền mà ngươi trân trọng, nâng niu đó nhé..."

Không, không muốn nghe.

Dù nghĩ rằng không được nghe, nhưng lời của tên Dũng giả không dừng lại.

"...Đang hút ma lực, và bây giờ là sinh mệnh của ngươi đấy."

"Ư!!"

"Hiện tượng đang xảy ra trên cơ thể ngươi là cái giá phải trả do bị cưỡng ép hút ma lực dù ma lực đã cạn kiệt đấy. Nào, lựa chọn cuối cùng."

Vừa dứt lời, tên Dũng giả lại điều khiển nước đổ xuống.

Phản xạ vì nỗi sợ tiền bị tan chảy khiến tôi đưa miệng ra hứng. Ngay khoảnh khắc đó, cơn đau kịch liệt lại chạy dọc toàn thân.

"Ực ư ư ư, ư ư ư!! Ư ư ư ư ư ư ư!!"

"Số tiền quan trọng, quý giá của ngươi, hiện giờ đang khắc những vết thương đó lên ngươi đấy? Kìa, nước vẫn còn hơn một nửa. Cho ta xem đi, ngươi chọn con đường nào?"

Làm sao? Làm sao là làm gì?

(Bắt ta chọn sao? Giữa sự tra tấn này và tiền của ta dưới đáy hố. Chọn cái nào?)

"Trả lời xem nào Grond. Ngươi chọn mạng sống của mình hay tiền của mình?"

Trước câu nói đó, sợi dây lý trí vốn đã mòn mỏi đến cực hạn, đứt phựt một tiếng.

"Ư, ư, ư, ───~~~!! Gư a a a a a!!"

Và rồi, tôi dùng chút ý chí còn sót lại để cự tuyệt thứ nước đó.

"………… Aaaa, ngươi chọn đằng đó sao."

Trái ngược với giọng điệu thất vọng đầy giả tạo, biểu cảm trên gương mặt hắn lại tựa như một con ác quỷ vừa tìm thấy con mồi để giày xéo.

"Vậy thì, cái này không cần nữa nhỉ?"

"C-Cái, dừng lại────"

"Dừng cái gì chứ? Bởi vì, Game Over rồi mà?"

Dứt lời, Dũng giả thả khối cầu nước còn lại một nửa xuống đáy hố.

Ngay lập tức, Xèooooooo, một âm thanh vang lên như tiếng gầm gừ của loài mãnh thú khổng lồ.

Đồng thời, những bong bóng khí sục lên ục ục ục ục tựa như dung nham.

"A, aaaa, tiền, tiền của ta, tiền…… ư!"

Tôi ngã khuỵu xuống như thể sức lực bị rút sạch khỏi đầu gối, sụp đổ hoàn toàn khi nhìn thấy những kim loại quý giá kia đang dần mất đi ánh hào quang.

Biến đổi rồi, thay đổi mất rồi. Vàng của ta đang hóa thành những cục đất vô giá trị.

Cảm giác như trái tim còn sót lại của tôi đang bị chà đạp, bị giẫm nát đến nhầy nhụa.

"Aaaaa, dừng lại, dừng lại đi, khônggggg!!"

Tòa thành bằng vàng tứ sắc mà tôi đã dày công kiếm chác, xây dựng nên đang chìm dần xuống đáy hố.

"Aaaa, aaaaaaaa…………"

Thật sự, thật sự tiền của ta đã trở về hư vô rồi.

Cả những đồng bạch kim trong túi đồ nghề treo trên cổ này chắc cũng sẽ bị cướp mất thôi.

Để gầy dựng lại được khối tài sản đến mức này một lần nữa, rốt cuộc sẽ phải tốn bao nhiêu thời gian đây?

"Được rồi, vậy thì tiến tới trò phạt cuối cùng nào."

"Ư, vẫn còn trò gì nữa sao!!"

Tôi bất giác ngẩng phắt mặt lên.

Nhưng chẳng thèm bận tâm đến điều đó, Dũng giả bắt đầu dệt nên những lời chú ngữ tồi tệ nhất.

"──『Ta không thể tha thứ cho ngươi. Ta không tha thứ cho tất cả những gì thuộc về ngươi』"

"Cái!? Đ-Đó là…… ư!?"

Đó là giọng nữ nhân như đang cất cao tiếng hát.

Thứ phát ra từ miệng Dũng giả, tôi biết rõ.

"──『Ngón tay ta khiến ngươi đông cứng. Đôi môi ta khiến ngươi héo tàn. Ngươi không thể chạm tới, phơi bày xác chết』"

"D-Dừng lại…… ư, k-không, tại sao chứ? Thứ đó dính lời nguyền của Thánh nữ mà! Không, khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp!!"

Thanh Tâm Kiếm đó, tôi đã từng nhìn thấy một lần. Đã từng thấy.

Đến giờ tôi vẫn còn nhớ. Không, tôi đã nhớ ra rồi.

Dù nó không hướng về phía mình, nhưng chỉ cần nhìn thôi cũng có cảm giác cơ thể như đang vỡ vụn ra từng mảnh từ bên ngoài.

"──『A, đóa hoa yêu dấu, chàng nằm trong vòng tay em. Chẳng để ai mê hoặc. Chẳng để ai ngắm nhìn. Hãy biến đổi hình dạng thành vũng bùn vĩnh cửu』"

Thứ gọi là linh hồn bị phơi bày ra thực tế, và tôi chỉ biết trân trân nhìn nó mục rữa đi.

Một ký ức đáng ghê tởm. Nỗi sợ hãi xanh xao lạnh lẽo trào dâng như thể đáy thuyền bị đục một lỗ lớn.

"────『Tất cả của chàng, là của em』"

Thứ đó lấp đầy bên trong cơ thể, không cách nào kìm nén được.

Nó mang theo cái lạnh giết chết nhân tâm, rón rén tiến lại gần.

Và rồi, nó hiện hình.

"──── [Đại Tội Kiếm • Tiện Mộ Thành Ma Nữ]"

Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh vụt tắt.

"『Kieeeeeeeeeeaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?』"

"Hii, aaaa……!!"

Thứ đó không mang hình dáng của một thanh kiếm. Không, nó chẳng hề mang dáng dấp của vũ khí.

Mái tóc đen chết chóc đầy độc địa và tấm bịt mắt màu máu đỏ thẫm.

Mang hình dáng của một người phụ nữ với làn da màu tro, toàn thân quấn đầy những sợi xích bẩn thỉu như đang rỉ sét.

Từ chuôi kiếm mà Dũng giả đang nắm, thay vì lưỡi kiếm, vô số sợi xích quấn quanh người phụ nữ kia nối dài ra.

"『A, a, ghen tị quá, đố kỵ quá, đáng hận quá. Tưởng đâu lâu lắm rồi mới được gọi ra, thế mà lại chẳng được ra dưới ánh mặt trời. Tất cả bọn chúng, tất cả, diệt vong hết đi cho rồi』"

"Vẫn như mọi khi nhỉ, Envy."

Đối mặt với thứ mà chỉ cần nhìn qua một lần cũng khiến nỗi sợ hãi trào dâng từ tận đáy lòng, Dũng giả vẫn mỉm cười như không có gì thay đổi.

"『Quá đáng, quá đáng lắm. Em là kiếm của anh mà, tại sao anh chẳng chịu dùng em chút nào thế?』"

"Hết cách rồi. Bình thường nhược điểm của cô đã khó dùng rồi, lại còn bị thêm cái tác dụng phụ cực nặng do lời nguyền của Thánh nữ nữa chứ."

"『Mấy chuyện đó em đâu biết. Em chỉ biết là mấy đứa khác được dùng thôi. Lại còn bị yểm cái phong ấn kỳ cục như trêu ngươi nữa chứ』"

"Không, đã bảo cái đó cũng đâu phải lỗi của ta. Có kêu ca thì đi mà nói với Nữ thần ấy."

"『Em không biết, chuyện của ai ngoài em em không biết. Gian lận, gian lận, gian lận, gian lận. Mấy đứa khác biến mất hết đi cho rồi』"

Một luồng hào quang đen kịt có thể nhìn thấy bằng mắt thường rợn người rò rỉ ra từ cơ thể người phụ nữ.

"Thôi, ta không bảo cô đừng ghen tuông. Đó là bản chất tồn tại của cô, và cô là một phần của ta. Cho nên, cô, hãy tuân lệnh ta."

"『…… Thật sự là gian lận mà』"

Thu lại hào quang, người phụ nữ nói với vẻ hờn dỗi.

Và rồi, Dũng giả hướng ánh mắt về phía này.

"Được rồi, với ngươi của hiện tại, chắc không cần ta giải thích năng lực của thứ này đâu nhỉ?"

Đúng vậy, tôi biết thứ này. Tôi biết kết cục mà năng lực này mang lại.

Tà Long chọc giận Dũng giả đã bị sức mạnh của thứ này nuốt chửng, toàn thân bị tổn thương từ bên trong, quằn quại đau đớn rồi chết.

Đó là sự thống trị tuyệt đối về mặt vật chất lên đối tượng.

Biến thịt thành sắt, khiến máu sôi trào, tùy ý thay đổi hình dạng xương cốt.

Ngay cả Tà Long sở hữu kháng ma pháp sánh ngang Ma Vương cũng bị sức mạnh đó giết chết trong nháy mắt mà không cho phép một chút kháng cự nào.

Và, nó không chỉ đơn thuần là giết.

Kẻ bị sức mạnh đó chi phối, ngay cả sau khi chết linh hồn cũng bị trói buộc.

Con Tà Long đó dù cơ thể đã mục nát, linh thể bán trong suốt xanh xao vẫn còn sót lại ở đó, và rồi, cuối cùng────.

"Không, đừng……, không chịu đâu, không chịu đâu."

Khi đó, tôi chỉ biết run rẩy nấp trong bóng tối, khiếp sợ nhìn cảnh tượng ấy.

Một cánh tay bị cắn đứt, trong bộ dạng đẫm máu, Dũng giả thản nhiên ngắm nhìn Tà Long mục rữa, và rồi chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Điều đó đáng sợ, đáng sợ đến mức không chịu nổi.

Chỉ riêng sự tồn tại của sức mạnh đó thôi đã kinh khủng khiếp đảm rồi.

Và giờ đây, sức mạnh đó đang chuẩn bị hướng về phía mình.

"Ư, đ-đúng rồi, thứ đó chỉ là dọa người thôi!! Thứ đó chắc chắn chỉ có tác dụng với kẻ đã đưa máu của ngươi vào trong cơ thể thôi!"

"Chuyện đó, chẳng phải nãy giờ ngươi đã uống lấy uống để sao? Rất nhiều là đằng khác, thứ nước hòa lẫn máu của ta ấy."

"Cái…… cái gì, cơ……"

Soạt, có tiếng như máu trong người rút sạch đi.

Nhìn quanh đâu cũng không thấy đường thoát.

"Tại sao, tại sao, tại sao chứ!? Chẳng phải ngươi đã nói nếu biến số vàng chìm dưới đáy kia thành rong rêu thì sẽ tha cho ta sao hảảảảảảả!!"

Những lời gào thét trong sợ hãi ấy, tuy nhiên, chẳng thể gây ra chút ngứa ngáy nào cho hắn.

"Haizz, thiệt tình, ngươi đúng là thằng ngu. Khế ước ấy mà, nó được thành lập dựa trên sự tin tưởng. Ngươi nghĩ ta tin ngươi sao?"

"A, aaaa, aaaaa…… ư."

Lời nói đó, không phải chế giễu, cũng chẳng phải khinh miệt, chỉ đơn thuần là vô cảm, vô hồn đến cùng cực.

"L-Làm ơn, tôi xin lỗi, tôi sẽ thay đổi tâm tính. Tôi sẽ không làm ăn phi pháp nữa, tôi cũng sẽ rút tay khỏi viện mồ côi. Lần này tôi thật sự sẽ xuất vốn……, ư!?"

"Đã bảo là, ai mà tin ngươi chứ? Chính ngươi đã tự nói mà. Thứ bảo chứng cho giá trị của ngươi từ trước đến nay là số tiền ngươi nắm trong tay, đúng không? Vậy thì, chẳng còn gì để bảo chứng cho ngươi của hiện tại nữa cả."

"Ư, cái đó!!"

"Ta đã nói rồi, giống như ta bị ngươi dắt mũi, ta sẽ dắt mũi lại ngươi. Này, ngươi thực sự nghĩ ta sẽ tha thứ cho những chuyện đó sao? Những đứa trẻ ấy đã trở nên tàn tạ và chết đi. Tại sao ngươi lại nghĩ mình có thể được sống chứ?"

"…… A, aaaa, không, không chịu, tôi không muốn chết. Chết mà không còn gì như thế này... Dừng lại đi, dừng lại đi, lũ trẻ mà ngươi nói, chẳng phải vẫn còn sống sao? Tôi vẫn chưa làm gì cả mà!! Tôi vẫn chưa làm──"

"Này, câm mồm. Đừng có thốt ra mấy lời nhảm nhí."

Gào, cảm giác uy áp mạnh đến mức như nghe thấy tiếng gầm đè nẹp xuống.

"Hii, a, a, a…………"

Tôi đã hiểu, bị bắt buộc phải hiểu.

Không còn cứu được nữa rồi. Không còn cách nào nữa rồi.

"Grond, ta nói chuyện với ngươi thế là đủ rồi. Ta thậm chí sẽ không cho ngươi quyền được cầu xin tha mạng. Thế nên, trước tiên hãy nghiền nát cái giọng đó đi."

"『Phuhiaaaaaaaaaaaaa!!』"

"Ư, khụ!?"

Rắc, cổ họng cứng lại.

Bàn tay hoảng loạn sờ lên cổ cảm nhận được xúc cảm lạnh lẽo và cứng ngắc của kim loại.

Dù cố phát ra tiếng cũng chỉ có hơi thở thoát ra chứ không thành lời.

"Cuối cùng cũng đến được bước này. Nào, lần này đến lượt ngươi. Hãy chết trong đau đớn mà không thể cất nổi một tiếng kêu như những đứa trẻ đó. ─── Hát đi, Envy. 『Tường Vi Thủy Tinh Băng Tượng Họa』"

Và rồi, Dũng giả rung sợi xích Jarin.

"『Hieaaaaaaaa, Hôoooooooo!!』"

"~~~~─── Ư!! Phuhie, hahiee!?"

Cơn đau bắt đầu từ tứ chi.

Cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim đục khoét vô số lỗ hổng.

Bất giác nhìn xuống, những tinh thể đỏ nhỏ bé đang đâm toạc ra từ tay chân mình.

Cảnh tượng này tôi đã từng thấy. Tà Long cũng bị biến máu của chính mình thành những lưỡi băng như thế này, bị biến thành một núi kim châm.

"『Hôoooooo, Hieeeaaaaaaaaaaaaaaa』"

"ーー Ư!! ~~~ Ư, ーー!!"

Mỗi khi tiếng hát như tiếng gào thét vang lên xuyên thủng màng nhĩ, Guju guju, những khối băng máu mọc ra từ mạch máu lại xuyên thủng da thịt tôi.

Tay, chân, vai, hông, rồi lại vai.

Cơ thể bị bao bọc trong băng máu như một tác phẩm nghệ thuật được tạo ra như thế ngay từ đầu.

(Aaaa, tại sao, tại sao lại ra nông nỗi này……?)

Trong cái đầu đã bị tẩy trắng bởi đau đớn và thống khổ, điều cuối cùng hiện lên là câu hỏi đó.

"Khà ─, phù ─, phù phu ─"

Cơ thể đã không thể cử động dù chỉ một mảnh, việc còn có thể suy nghĩ được như thế này bản thân nó đã là một điều kỳ lạ.

"Tại sao nhỉ? Băng máu được lửa chiếu rọi, lấp lánh đến chói mắt, chắc hẳn đây phải là một cảnh tượng đẹp đẽ lắm."

Cơn đau ập đến ngắt quãng thậm chí không cho phép tôi ngất đi.

Cổ họng đã kim loại hóa không thể cất tiếng hét, từ miệng chỉ có tiếng Khò khò của hơi thở rò rỉ ra.

"Nhưng mà, nhưng mà!! Ta chẳng thể nào thấy nó có chút giá trị gì cả!! Tại sao ngươi lại sống hả!? Này, tại sao lại cần thiết phải giết lũ trẻ!? Tại sao những đứa trẻ ấy, những đứa trẻ mà chỉ việc sống thôi đã phải cố gắng hết sức rồi, lại phải nếm trải nỗi đau khổ không đáng có này chứ!!"

Phía bên kia tầm nhìn mờ mịt, không còn hình bóng của Dũng giả nữa.

Ở đó chỉ có một Ma Vương với khuôn mặt nhuộm đẫm phẫn nộ và căm hận.

"Ở thế giới lần thứ hai này, ngươi vẫn chưa làm gì ư? Vậy thì những đứa trẻ ở lần thứ nhất sẽ ra sao!! Vì thời gian quay ngược, nên định bảo ta hãy quên hết mọi thứ đi sao!! Đừng có đùa! Cho dù tất cả có trở thành chưa từng xảy ra đi nữa, thì ta, kẻ vẫn còn ghi nhớ điều đó, sẽ không tha thứ. Ta sẽ không để nó trở thành chuyện chưa từng xảy ra đâu."

(A, ra là vậy. Đây là... Ma Vương mà tôi, mà chúng tôi đã tạo ra sao? Đồ quái vật, khốn kiếp...)

"Thế nên, ngươi sẽ chết dần đi. Cùng với những thứ ngươi trân quý, hãy trở về với đất đi."

Và rồi, thông cáo cuối cùng không còn sót lại một mảnh hơi ấm nào của Ma Vương đó vang lên.

"──── Hát đi, Envy. 『Ngạnh Kết Hôi Bị』"

"『Laaaaa, Laaaaaaaa, Laaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!』"

Một giọng nói vang vọng như âm thanh kim loại, không giống tiếng người.

Giọng nói cao vút như tiếng hét ấy, kỳ lạ thay lại nghe như một bài thánh ca thần thánh.

Kipi, kipi, tôi cảm thấy cơ thể mình đang dần kim loại hóa từng chút một.

Cả thịt, cả xương, cả băng máu.

(Không, không muốn chết, không muốn chết. Ai đó, ai đó, ai cũng được, cứu tôi với…… ư!!)

Chẳng mấy chốc, toàn thân tôi đã bị thay thế bằng kim loại.

Không thể thốt nên lời, không thể cử động, đến một cái chớp mắt cũng không thể.

Tôi cũng không hiểu tại sao mình vẫn còn ý thức.

Có thật là toàn thân đã biến thành kim loại hay không, ngay cả đau đớn cũng không còn cảm thấy nữa.

Chỉ là, chỉ là lạnh quá.

"Đó là mồ chôn của ngươi, rơi xuống đi Grond."

Với giọng nói như vọng lên từ đáy địa ngục, tối hậu thư mà Ma Vương đó gửi đến, chỉ là một đồng xu đồng duy nhất.

Đồng xu bay tới, gõ nhẹ một tiếng Cốc vào cơ thể tôi.

Không thể kháng cự, cơ thể tôi nghiêng đi Gura, và khoảnh khắc tiếp theo, Ùm, tôi rơi xuống nước.

(Ư!? !? !? ĐAU QUÁ A A A A A A A A A A!!)

Tan chảy, tan chảy, đang tan chảy!!

Xèooooooooooooo, toàn thân đang biến thành những cục đất vụn vỡ.

Đó là nỗi đau của kim loại.

Nỗi đau không thể có ở thân xác phàm trần, nỗi đau không thể lý giải.

"Ahaha, aha, hahahaha!! Đúng rồi, hãy chết chìm trong giấc mơ mà ngươi hằng mong ước đi!! Đừng để lại gì cả, cứ thế biến thành đất cát mà tan biến đi!!"

Từ phía bên kia mặt nước vọng lại giọng nói nghẹt ngào.

Cùng với nỗi thống khổ không thể phân biệt được là khoảnh khắc hay vĩnh hằng, tất cả của tôi đã biến thành đất cát.

Và rồi, khi mọi đau đớn tan biến, tôi, kẻ giờ chỉ còn trôi dạt dưới dạng linh hồn, bị những sợi xích màu xám xịt quấn lấy và kéo lên.

"『Aaa, linh hồn mới dễ chịu làm sao. Gian lận, gian lận quá đi. Chỉ còn mỗi linh hồn mà lại tự do thế kia. Phải đau khổ chứ, phải đau khổ nữa, đau khổ đi chứ』"

"『Guaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?』"

Sợi xích nghiến Giri giri vào cơ thể.

Không phải là đau. Nếu phải so sánh thì, đúng rồi, nó giống như sự khó chịu bị nén lại đến cực hạn.

Chỉ đơn giản là khổ sở không chịu nổi.

Sự tồn tại của bản thân như đang tan biến, bị cướp đoạt, như đang hòa tan vào đáy nước lạnh lẽo.

Thứ đau khổ khiến người ta nghĩ rằng thà đau đớn còn tốt hơn.

"『Không được, không được, không được, phải đau khổ hơn nữa chứ. Hãy ở mãi mãi dưới trướng của ta. Ta không tha thứ cho kẻ nào có chỗ tốt hơn ta đâu』"

"『Aaaaa aaaaaa, a, a, a…… ư』"

Cứ thế bị xé nhỏ dần, vụn vỡ ra, rồi chẳng còn lại gì.

"『Tàn nhẫn……, đồ ác quỷ, ngươi là……, cả tiền, cả cơ thể, và đến cả linh hồn……』"

"Ác quỷ? Sai rồi, đối với bọn bay thì ta là────"

Nói rồi Dũng giả nở một nụ cười méo mó đến cùng cực, chế nhạo tôi.

"──── Là kẻ thù chung của nhân loại, 『Ma Vương』 đúng không?"

Và giật mạnh sợi xích của đài treo cổ.

"『Giaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!』"

Cất lên tiếng gào thét đúng nghĩa từ tận linh hồn, sự tồn tại mang tên tôi chết đi mà không để lại một hạt bụi.

Thế nhưng, ngay cả tiếng kêu trăng trối cuối cùng của cuộc đời ấy...

"Kuku, aha, Ahahahahaha, Ahahahahahaha"

…… Cũng bị tiếng cười man dại của Ma Vương xóa nhòa, báo hiệu một kết thúc chẳng thể chạm tới bất cứ đâu.

Phùuuuuuu, những mảnh linh hồn của Grond bay lên không trung cùng với ngọn lửa trại.

Sợi xích của Envy thu lại, phát ra tiếng Xoảng xoảng.

Kết thúc rồi. Đã kết thúc rồi.

Sự trả thù của tôi, lại thêm một cái nữa, xong rồi.

"Vĩnh biệt, Grond."

Cùng với những giọt nước mắt lăn dài, lời từ biệt tự nhiên thốt ra.

"Vĩnh biệt……, vĩnh biệt."

Nước mắt cứ thế chầm chậm tuôn rơi từ đôi mắt đã nhắm nghiền, không sao dừng lại được.

Trái tim vừa nãy còn cuộn trào dữ dội, giờ đây tĩnh lặng đến lạ thường, như thể cơn bão vừa rồi chỉ là dối trá.

Nhưng, chẳng hiểu sao, đây là một sự tĩnh lặng khác với bình yên.

Khói tro từ đống lửa, cùng hơi nước màu xanh bốc lên khi vàng và cơ thể Grond tan chảy, quấn quýt lấy nhau bay từ hố sâu lên trời cao.

"Cuối cùng, cuối cùng cũng báo được thù rồi. Các em."

Lời thốt ra sáo rỗng tựa như chính cõi lòng tôi lúc này.

"『Này không được đâu nhé, dám chìm đắm trong [Ngạo Mạn] trước mặt em sao? Em không tha thứ cho chuyện đó đâu』"

"………… [Ngạo Mạn] ư?"

"『Em là một phần trái tim anh mà. Anh không thể che giấu bằng sự giả tạo đó đâu』"

Lời của Envy vang bên tai.

…… A, ta biết chứ. Thật ra ta biết rõ.

Rằng lũ trẻ, chắc chắn không mong muốn sự trả thù.

Không, ngay cả điều đó cũng là suy nghĩ áp đặt ích kỷ. Tôi chỉ đơn giản là muốn lũ trẻ không mong cầu sự trả thù mà thôi. Tôi chỉ không muốn chúng phải chịu đựng nỗi đau khổ đến mức bị tổn thương và khao khát trả thù.

Bởi vậy, cơ hội để xác nhận câu trả lời của lũ trẻ đã không còn nữa, cho nên, cho nên?

Vậy thì cảm xúc này rốt cuộc là gì?

"A, ra là vậy. Đây... chỉ là cảm giác tội lỗi thôi."

Khi nói thành lời và nhận ra điều đó, tôi không thể dừng lại được nữa.

Tôi đưa một tay che mặt như để chống đỡ cho bản thân đang chực chờ sụp đổ.

Chính tôi đã luôn nói. Dù thời gian có quay ngược lại, thì cũng như tội lỗi của bọn chúng không biến mất, sai lầm của tôi cũng sẽ không trở thành chuyện chưa từng xảy ra.

Là tại tôi, tôi đã giết chúng.

Dù kẻ trực tiếp ra tay là Grond, nhưng kẻ đã để cho Grond kiếm chác được ở thế giới lần thứ nhất chắc chắn là tôi.

Đã không thể cứu được.

Đã khiến chúng đau khổ.

Đã không thể giúp được.

Đã không làm được gì cho những đứa trẻ ấy.

"Chủ nhân………" "Kaito-sama."

"Không sao, không sao đâu. Hối hận thì tôi đã hối hận bao nhiêu lần rồi. Giờ này, tôi sẽ không vì mức độ này mà dừng bước đâu."

Tôi trả lời hai người đang cất tiếng gọi đầy lo lắng.

Vết thương vĩnh viễn không bao giờ biến mất này, có lẽ một ngày nào đó sẽ giết chết chính tôi.

Nhưng, tuyệt đối không phải là bây giờ.

"Tuyệt đối sẽ giết. Giết sạch bọn chúng, đánh cho rớt xuống tận đáy địa ngục. Dù cho phía trước có xảy ra bất cứ chuyện gì đi nữa."

Tôi đã thề như vậy.

Cho nên, tôi sẽ không dừng chân lại nữa.

Điều đó còn xấu xa hơn cả từ bỏ, đó là sự đào ngũ và phản bội.

"…… Em sẽ đi cùng ngài đến bất cứ đâu, thưa Chủ nhân. Cho đến khi ngài tới được đích, em sẽ luôn hỗ trợ ngài."

"Những chuyện đau khổ, những chuyện buồn bã, Shuria và mọi người sẽ đón nhận tất cả."

"Chủ nhân là…… của chúng em."

"Kaito-sama là…… của Shuria và mọi người."

" "Bởi vì ngài là Chủ nhân của sự báo thù." "

Trong ánh mắt của hai người đang nép sát vào tôi, trái ngược với lời nói, không có sự ngọt ngào êm dịu.

Ở đó là ý chí khiển trách rằng 『Tuyệt đối sẽ không để ngài chạy trốn』.

"A, thật sự, cảm ơn hai người nhé."

Tôi không cần sự nâng đỡ chỉ êm tai.

Tôi muốn họ là sợi xích trói buộc tôi, như đóng cọc ghim chặt xuống.

Vì vậy, đúng thế, tôi đã nói lời cảm ơn.

"Được rồi, Envy."

"『A, chán quá đi. Lại bị cho ngủ nữa à? Cứ dùng mỗi mình em mãi có phải hơn không』"

"Làm gì có chuyện đó. Bọn cô nhiều nhược điểm quá, khó dùng lắm. Mà cô còn đỡ hơn đấy."

Đó là một trong những nhược điểm có thể coi là phản tác dụng của sức mạnh to lớn.

Những thanh Tâm Kiếm mang danh [Đại Tội Kiếm] đều có điều kiện kích hoạt khó khăn hoặc nhược điểm.

Với Envy, trong thời gian hiện hình, chỉ số của tôi bị giảm xuống chỉ còn ba phần mười.

Và sau khi sử dụng Envy, tròn ba ngày tôi không thể sử dụng các Tâm Kiếm và kỹ năng khác, mọi hiệu quả hồi phục ngoại trừ hồi phục tự nhiên đều bị vô hiệu hóa.

Đó là sức mạnh mà chỉ cần thỏa mãn điều kiện kích hoạt thì không đối thủ nào có thể phòng ngự được, nhưng cái giá phải trả cũng rất lớn.

"Thêm nữa, còn có lời nguyền của Thánh nữ. Đâu có dễ dàng sử dụng được."

Trong số những thứ tôi sử dụng, dòng Đại Tội là dị biệt và hùng mạnh nhất.

Chính vì thế, ở thế giới lần thứ nhất, khi sự phản bội bắt đầu, tôi đã bị phong ấn sức mạnh đó đầu tiên.

Vốn dĩ đó là thuật thức mà Giáo hội đã âm thầm xây dựng để hạn chế sức mạnh của Ma Vương, tôi đã bị đeo một cái gông lớn.

Nếu không có cái gông đó, và tôi có thể thỏa sức vung vẩy sức mạnh, thì kết cục của thế giới lần thứ nhất có lẽ đã khác đi.

"Mà, từ giờ ta sẽ còn sử dụng nhiều đấy. Dù lần này chắc ít khi phải đối đầu với mấy thứ như Tà Long."

Tôi giải trừ cấu trúc của Tâm Kiếm.

Cơ thể Envy tan ra, biến thành những hạt ánh sáng.

"『………… Vậy sao, em chỉ là một thanh kiếm nên không hiểu rõ lắm. Nhưng nếu anh lại gọi em thì em vui lắm』"

Nói rồi, Envy nhìn Minnalis và Shuria.

"『Em muốn được sử dụng nhiều hơn. Thế nên, Chủ nhân mà không khỏe mạnh thì em rắc rối lắm, nên hai người hãy liều mạng mà giúp anh ấy nhé. Tuy có hơi ghen tị chút, nhưng anh ấy mà chết thì còn rắc rối hơn』"

"Hả?" "Phue?"

Envy mỉm cười nhạt với Minnalis và Shuria.

" ? Này, cô nói cái gì……"

Không trả lời câu hỏi đó, Envy biến mất.

Nhưng, cũng không cần phải nghe câu trả lời đó nữa.

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi phun máu từ khắp người và ngã gục xuống.

"…… Gaha!?"

"Chủ nhân!?" "Kaito-sama!?"

"Gư aaaa, cơn đau này, không lẽ, là của ả ta…… khụ!!"

Bì bõm, vị máu lan trong miệng làm bẩn cả mặt đất.

"Chủ nhân, Potion đây ạ, mau lên…… ư!!"

"Eto, eto, cái này là MP Potion ạ!!"

Tôi cử động cơ thể đau nhức đẩy lại những lọ thuốc mà hai người họ hoảng hốt lấy ra từ túi đồ.

"Không, được rồi……, vết thương này dùng cái đó không hồi phục được đâu. Việc thu dọn tàn cuộc, nhờ…… hự."

"Chủ nhân!!" "Kaito-sama!!"

(Khốn kiếp, quả nhiên cái này, nằm ngoài... dự tính……)

Đó là giới hạn rồi.

Cơ thể bị trọng lực kéo xuống, ý thức của tôi không thể kháng cự, bị kéo tuột xuống đáy bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!