Chương 1: Trứng nở, và Dũng giả thở dài trước những rắc rối
Tại một nhà trọ ở thành phố Dartlas, tiếng chuông nhà thờ báo hiệu giữa trưa vừa vang lên.
Một đêm trôi qua, hai đêm trôi qua, nhưng Chủ nhân vẫn chưa tỉnh lại.
Chủ nhân đã giao phó cho tôi việc xử lý hậu quả. Vì lẽ đó, tôi và Shuria thay phiên nhau túc trực bên ngài.
"............Chủ nhân."
Tôi vuốt ve gò má của Chủ nhân đang nằm trên giường.
Trên má ngài vẫn còn lưu lại vết sẹo của vết thương vừa mới khép miệng.
"............"
So với lúc vừa ngã xuống, sắc mặt ngài đã tốt hơn rất nhiều.
Ngài chỉ thực sự tỏ ra đau đớn vào đêm đầu tiên, còn bây giờ thì đang ngủ rất bình yên.
Cảm giác như ngài có thể mở mắt bất cứ lúc nào, nhưng trong phòng chỉ vang lên tiếng thở đều đều tĩnh lặng.
"Không sao, không sao, sẽ ổn thôi mà......"
Tôi tự trấn an bản thân, cố kìm nén trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi ghét cảm giác này. Ghét cay ghét đắng.
Cái cảm giác giống hệt như lúc mẹ tôi qua đời.
Tôi biết tính mạng Chủ nhân không gặp nguy hiểm. Nhưng tôi không sao ngăn được những ký ức ấy ùa về.
Hình ảnh người mẹ gầy gò, ngày càng yếu đi, và cuối cùng mỉm cười trút hơi thở cuối cùng.
Lúc đó tôi đã chẳng thể làm được gì. Và bây giờ cũng vậy......
Tôi căm hận sự bất lực của chính mình.
"............Ưm."
"Chủ nhân!?"
Và rồi, đôi mắt Chủ nhân từ từ mở ra.
Khoảnh khắc đó, trào dâng trong lòng tôi là sự an tâm đến mức muốn bật khóc, cùng với quyết tâm phải trở nên xứng đáng hơn nữa để được đứng bên cạnh ngài.
Không, không phải là "phải trở nên", mà là tôi "muốn trở nên" như vậy.
Vì là một kẻ phục thù, tôi muốn được cùng Chủ nhân đi tiếp chặng đường này.
☆
"Chủ nhân!?"
"......Chết tiệt, làm cái vẻ mặt gì thế kia."
Khi mở mắt ra, gương mặt của Minnalis hiện ngay trước mắt tôi.
Đó là một gương mặt tôi đã từng thấy ở đâu đó.
Dù tôi chẳng chết đâu, nhưng cô ấy lại làm vẻ mặt lo lắng đến thế.
『Ổn không đấy, Kaito. Ăn táo không?』
『Nè, mẹ nấu cháo rồi đấy. Cẩn thận kẻo bỏng nhé.』
『Anh hai, em mua pudding cho anh nè, anh mà ăn rơi vãi như lợn là phiền lắm đấy, để Mai đút cho anh ăn.』
Thỉnh thoảng khi tôi bị cảm, bố, mẹ và em gái lại thay phiên nhau vào chăm sóc.
Gương mặt của Minnalis bây giờ y hệt như họ lúc đó.
Tôi bất giác cười khổ rồi ngồi dậy.
"Chủ nhân, tốt quá rồi...... Ngài có đau ở đâu không, có muốn ăn gì không?"
"......Có bảo đừng lo thì cũng vô ích thôi nhỉ. Từ lúc đó đến giờ bao nhiêu ngày rồi?"
"Hôm nay là ngày thứ ba, chuông trưa của nhà thờ vừa mới điểm xong ạ."
"Vậy à...... Đói quá. Tao muốn ăn món thịt hầm rau củ ninh thật nhừ."
"Tuân lệnh! Em sẽ đi chuẩn bị ngay đây ạ!!"
"Tao mong chờ lắm đấy nhé."
Tôi nói với theo bóng lưng Minnalis đang vội vã lao ra khỏi phòng, chẳng biết cô ấy có nghe thấy không.
Nhưng với tính cách nghiêm túc của Minnalis, nhờ vậy mà tôi sẽ có được một khoảng thời gian riêng tư.
"Hừ, hà, oải thật......"
Tôi thả cơ thể vừa ngồi dậy chầm chậm chìm xuống giường trở lại.
Toàn thân nặng trĩu như bị thay thế bằng chì, mỗi lần cử động khớp xương lại đau nhói như con rối rỉ sét khô dầu.
Vẫn là cái cảm giác khó chịu quen thuộc. Ma lực của kẻ khác đang trườn bò lổm ngổm trong cơ thể tôi.
"Không ngờ vẫn còn dính cái lời nguyền này."
Lời nguyền do Thánh Nữ giáng xuống. Nói theo kiểu của bọn chúng thì điều kiện phát động Thánh Ước là khi tôi sử dụng Tâm Kiếm mang danh hiệu [Đại Tội Chi Kiếm] và thu hồi Tâm Kiếm đó vào trong người.
Nếu vi phạm điều kiện, Thánh Nữ sẽ dò ra vị trí đại khái và cưỡng ép nhồi nhét một loại ma lực khác tính chất vào cơ thể tôi. Việc tôi ngã gục là do chịu sát thương từ phản ứng đào thải đối với luồng ma lực đó.
Cho đến khi ma lực đó tự nhiên thoát hết ra khỏi cơ thể, những tổn thương này sẽ không hồi phục.
Chưa nói đến việc bị lộ vị trí, cái thứ ma lực đang chiếm đóng trong người này đương nhiên cũng phiền toái vô cùng.
Với tôi của kiếp đầu tiên, bản thân sát thương từ phản ứng đào thải không phải là thứ không thể chịu đựng nổi. Nhưng Đại Tội Series, món nào cũng đòi hỏi cái giá cắt cổ.
Hơn nữa, việc phải dùng đến Đại Tội Series đồng nghĩa với việc đang trải qua một trận chiến khốc liệt nhường nào.
Kiệt sức cộng thêm tác dụng phụ của Tâm Kiếm, rồi lại thêm sát thương này. Trong tình trạng đó mà còn bị kẻ địch biết được vị trí đại khái.
Trong cuộc sống trốn chạy ở thế giới thứ nhất, có thể nói Đại Tội Series thực tế đã bị phong ấn hoàn toàn.
"......Có lẽ nên thực sự cày cấp thôi nhỉ?"
Level hiện tại của tôi hoàn toàn chưa tăng. Vẫn là 1.
Vì tôi chỉ dồn điểm kinh nghiệm vào việc giải phóng Tâm Kiếm nên đó là điều hiển nhiên, nhưng với chỉ số hiện tại, chỉ riêng sát thương của lời nguyền thôi cũng đã khá gay go rồi.
Dù gần như đã hồi phục hoàn toàn, nhưng việc giữ tỉnh táo cũng trở nên khó khăn.
"Không, không được. Ít nhất cho đến khi giết được ả ta, tao không thể làm cái chuyện lãng phí như thế được."
Nói rồi tôi lắc đầu.
Hiện tại cũng không có ảnh hưởng gì chí mạng. Bây giờ kẻ đang đỏ mắt tìm kiếm tôi chắc cũng chỉ có Vương quốc mà thôi.
Hơn nữa, dù có yếu đi vì lời nguyền của Thánh Nữ và cái giá của Đại Tội Series, thì tôi của hiện tại cũng đã có đồng phạm.
"......Cũng tốt thôi. Nếu nỗi đau cỡ này mà mua được sự tuyệt vọng của ả, thì vẫn còn rẻ chán."
Đúng vậy, hãy cười vào nỗi đau thể xác này đi.
Cơn đau đang bò trườn khắp cơ thể chính là cái giá để mua lấy sự đau khổ của bọn chúng.
Rồi cũng sẽ đến lúc cần phải tăng cấp, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà vứt bỏ yếu tố giúp cuộc báo thù thêm phần kịch tính thì đúng là đỉnh cao của sự ngu ngốc.
Mối lo duy nhất là vị trí của tôi bị truyền đến Thánh Nữ, nhưng Thánh Nữ hiện tại chắc chắn không biết về tôi.
Hơn nữa, Giáo hội cũng chẳng phải một khối thống nhất. Dù có nghi ngờ và muốn điều tra, ả ta cũng không thể dễ dàng rời khỏi Pháp Quốc được.
(Thôi, chuyện tương lai cứ để đó đã. Trước mắt, phải giải quyết hậu quả ở cái thành phố này trước.)
Nếu hỏi để làm gì, thì đó chỉ là hành động tự thỏa mãn không hơn không kém, nhưng riêng chuyện này thì tôi không thể không làm cho ra nhẽ.
Chắc hẳn Minnalis và Shuria cũng đã bắt đầu hành động rồi.
"Ngày thứ ba à...... Vẫn còn mệt, nhưng ăn xong thì phải bắt đầu di chuyển thôi."
Tôi hiện tại vẫn bị phong ấn cả Tâm Kiếm lẫn kỹ năng.
Dù có muốn tạo ra Tâm Kiếm, tôi cũng không thể điều khiển được dù chỉ một mảnh ma lực đang trú ngụ trong cơ thể. Cố di chuyển nó thì chỉ thấy cảm giác trơn tuột, không có chút phản hồi nào. Lại còn thêm phản ứng đào thải của luồng ma lực đang chiếm đóng một cách khó chịu kia nữa.
Nhưng cũng không đến mức không làm được gì.
"Không thể để mỗi bọn họ đi chùi đít cho mình được."
***
Ngày hôm sau, tôi đến khu ổ chuột nằm ở ngoại ô thành phố.
Đó là một tòa nhà nằm sâu bên trong nơi bọn rác rưởi từng phát tán 'Ramune'.
Dĩ nhiên, tôi đến đây không phải để thưởng trà, mà là để giao dịch.
"......À, ra thế. Vậy thì cũng xấp xỉ mức tao dự tính."
Trước mặt tôi là gã đàn ông cầm đầu khu ổ chuột này.
Gã có vẻ ngoài bình thường đến mức có thể gặp ở bất cứ đâu, nghe báo cáo từ thuộc hạ xong liền quay sang phía tôi.
"Đã định giá xong hàng hóa rồi. Giá cả đại khái đúng như đã thỏa thuận trước đó. Chia đều một nửa sòng phẳng. Đây, cầm lấy đi."
Gã quăng cái rầm lên bàn một túi đầy ắp tiền bạc.
Trong đó là một nửa số tiền có thể thu được nếu bán số vật tư cướp từ Grond.
Nhờ bản hợp đồng đó mà tôi đã nhận được nhiều sự hỗ trợ. Nhờ vậy mà việc trà trộn vào làm hộ vệ cho Grond trở nên dễ dàng hơn nhiều.
"............"
"Này này, đừng có làm cái mặt đó, tao không có ăn bớt đâu. Làm thế với người quen của ông Jufein ở Vương đô thì bên tao cũng rắc rối to. Mày cũng là dân trong nghề thì phải hiểu chứ?"
Gã đàn ông nhún vai.
"Nếu muốn thì cứ kiểm tra bên trong. Tao đã chuẩn bị đầy đủ không thiếu một xu."
"......Sao cũng được. Mục đích của tao đã đạt được rồi. Chừng này là đủ."
Việc huy động vốn này hoàn toàn chỉ là phụ. Tôi chỉ coi nó như một khoản phí bồi thường thiệt hại nhỏ, nên nếu có nhiều hơn mức cần thiết thì cứ thế mà nhận.
Vì vậy, tôi nhận lấy túi tiền, rồi túm lấy cổ áo đối phương kéo lại gần.
"Hự!!"
"Này, thằng kia!!"
Mặc kệ đám thuộc hạ đang chĩa sự thù địch về phía mình, tôi thì thầm vào tai gã.
"Tiền nong với tao không quan trọng. Tụi bay có rút bớt bao nhiêu tao cũng đếch quan tâm. Nhưng mà, thử vi phạm cái hợp đồng còn lại xem."
Mạnh mẽ, quyết liệt, tựa hồ đang khắc sâu một lời nguyền.
"───Tao chắc chắn sẽ nghiền nát cả bọn mày."
"Yên tâm đi, tao không có sở thích mặc cả với quái vật."
Gã đàn ông trước mặt không hề đổi sắc, cũng chẳng tỏ vẻ hối lỗi, buông lời lạnh lùng.
(Quả không hổ danh kẻ cầm đầu khu ổ chuột, cỡ này không làm hắn dao động sao.)
Hắn gạt phăng lời đe dọa của tôi một cách nhẹ nhàng.
Mà, dù là giao dịch hay mặc cả, miễn là giữ lời hứa thì sao cũng được.
"Đừng có quên câu đó đấy."
Tôi buông tay ra và rời khỏi nơi đó.
☆
"Phù, thời tiết đẹp thật. Thế này thì quần áo của bọn trẻ cũng sẽ khô nhanh thôi."
Cảm nhận hơi ấm của ánh nắng chan hòa, những bộ quần áo nhỏ nhắn đã được phơi xong nằm thẳng hàng trên sào.
Tôi lấy chiếc cuối cùng ra khỏi giỏ giặt, rồi nhìn xuống chiếc giỏ đã trống rỗng.
"............"
Tính đến hôm nay, chồng tôi đã mất tròn hai tháng.
Cuộc sống thiếu vắng chồng, điều mà trước đây tôi thậm chí không dám tưởng tượng, cũng đang dần trở thành chuyện thường ngày.
"Ồ, hôm nay cũng chăm chỉ quá nhỉ, cô Myun."
"A, Yuufon."
Người xuất hiện là nữ hội trưởng thương hội, người vẫn thường cung cấp nhiều vật phẩm cho viện mồ côi từ trước đến nay.
Cô ấy là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ của tôi. Khi tôi và chồng xây dựng viện mồ côi này, và cả sau đó nữa, cô ấy đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều.
"Thỉnh thoảng tớ lại thèm cơm cậu nấu. Nè, tớ mang quà xịn đến rồi đây, nhờ cậu nhé."
Cô ấy cười sảng khoái, lắc lắc túi nguyên liệu trên tay.
"Thật là, cậu rảnh rỗi đến mức đứng đây tán gẫu sao? Tớ không rõ chi tiết, nhưng chẳng phải đang có rất nhiều chuyện rắc rối à?"
Tôi có nghe chuyện tiền bạc của nhiều thương hội bị mất cắp.
Và qua thái độ gần đây, tôi cũng đoán được tai họa đó cũng đã giáng xuống Thương hội Yuufon.
Tôi biết cô ấy đã phải chạy vạy khắp nơi để bù đắp tổn thất.
"À, vụ đó hả. Cũng chẳng hiểu sao nữa, nhưng giải quyết xong xuôi cả rồi."
Tuy nhiên, trái ngược với sự lo lắng của tôi, Yuufon vừa gãi má có chút bối rối vừa nói.
"Chắc cậu cũng nghe đồn rồi, chuyện tiền nhận được từ cái thương hội đó bị biến mất ấy?"
"......Ừ."
Cụm từ "thương hội đó" khiến tôi hơi nghẹn lời.
Thương hội đã quấy rối chúng tôi để đòi mua thanh 『Bạch Kiếm』 mà chồng tôi tìm được trong hầm ngục thời còn làm mạo hiểm giả.
Chồng tôi nhất quyết không bán thanh kiếm đó. Nhưng khi anh ấy mất, thanh kiếm duy nhất được trả về ấy, tôi cũng đành phải buông tay trong sự ép buộc nửa vời.
Thứ nhận lại được thay cho di vật ấy là một khoản tiền ít ỏi dơ bẩn.
Để bảo vệ viện mồ côi này, tôi không còn cách nào khác, nhưng mỗi lần nghe đến cái tên đó, lỗ hổng trong tim tôi lại như toác rộng thêm.
Ngay cả khi tấm biển hiệu của Thương hội Grond bị hạ xuống, trong tôi cũng chẳng dâng lên nỗi buồn hay niềm vui nào.
"Thực ra thì, chuyện này không thể nói to được, nhưng mà...... không biết từ lúc nào nó đã quay trở lại rồi."
"?"
"Không, chuyện xấu hổ lắm, nhưng cũng giống hệt lúc tiền biến mất ấy. Một túi tiền chứa số tiền nhiều hơn một chút so với số tiền đã mất được đặt trong két sắt. Hình như các thương hội khác cũng y như vậy."
"Chuyện đó... chà, nghe kỳ lạ thật đấy."
"......Không không, không phải cứ 'kỳ lạ thật đấy' là xong đâu. Thiệt tình, cứ để người ta ra vào két sắt tự do thế này, mặt mũi tớ biết để đâu."
Yuufon nhún vai như thể bó tay và thở dài.
"Tóm lại là vậy đó. Nhờ thế mà tớ mới có chút dư dả để ghé qua đây. Hứng lên thì đi thôi. Nấu cho tớ bữa cơm tràn ngập tình yêu để chữa lành trái tim mệt mỏi này đi nhé? Tớ vào trong đợi trước đây."
Nói xong một tràng, Yuufon đi thẳng vào trong tòa nhà.
"A, thật là, cái cậu Yuufon này...... Đã bảo là ổn rồi mà."
Tôi vừa thở dài vừa nhấc cái giỏ rỗng lên.
Chỉ vì "hứng lên" mà có thể ghé qua đây, tôi cũng thừa hiểu công việc hội trưởng thương hội không nhàn hạ đến mức đó.
Thật sự, tôi có một người bạn thuở nhỏ quá tốt.
"......Bọn trẻ cũng sắp về rồi, phải cố gắng nấu món gì thật ngon thôi."
"Cô ơiii!!"
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, tiếng gọi vọng lại từ đằng xa.
Quay lại nhìn, tôi thấy bóng dáng bọn trẻ đang vẫy tay rối rít.
Chắc là gần đến giờ trưa nên chúng đi chơi về.
"Cô Myun ơiii, nhìn nè nhìn nè, con làm quà tặng cô nè. Bánh bùn sáng loáng luôn á!"
"Không được đâu Kerry, con gái không ai thích cái đó đâu."
"Hả, gì chứ Shenfa, nó sáng loáng thế này cơ mà."
Nghe Shenfa nói, bé Kerry bĩu môi bất mãn.
Trên tay cậu bé là một hòn đất nặn tròn vo, phản chiếu ánh mặt trời sáng lấp lánh như một quả cầu kim loại.
"Đúng đấy. Cô Myun là một quý cô, nên đúng như Shenfa nói, bánh bùn không hợp đâu! Bởi vậy nên con trai mấy cậu chán thật đấy!"
Nói rồi bé Toria cũng từ phía sau hai đứa đi tới.
Dạo gần đây Toria hay ra dáng người lớn, nên chắc con bé khó mà chấp nhận mấy trò chơi của bọn con trai nhỏ tuổi.
Dù còn nhỏ nhưng quả nhiên vẫn là con gái nhỉ.
"Cô Myun, cúi xuống, cúi xuống đi ạ!"
"Hửm? Sao thế?"
"Cứ cúi xuống nhanh đi ạ!"
"A, rồi rồi, được rồi."
Toria giấu thứ gì đó sau lưng, một tay kéo tôi xuống vẻ không chờ đợi được nữa.
Khi tôi cúi người xuống theo lời con bé, Toria cười 'hì hì' đáng yêu và đặt thứ gì đó lên đầu tôi.
"E hèm, quà tặng cô Myun ạ!"
"Oa, cô Myun trông như công chúa ấy."
"Đỉnh ghê, cô ơi, đẹp lắm đó."
"Hả? ......Ưm, cái này là......"
Lấy từ trên đầu xuống xem, đó là một chiếc vòng hoa được tết từ những loài hoa cỏ xinh xắn.
Chiếc vòng cỏ được kết từ hoa trắng và vàng, đẹp tựa như chiếc vương miện trong truyện cổ tích.
"Đẹp quá, cứ như vương miện thật ấy."
"Hứ hừ, là Toria làm đó nha!!"
"Cả em nữa cả em nữa, em làm cùng chị Toria đó!"
"Nhưng mà, phải đội lên đầu đàng hoàng mới được cơ? Để con đội lại cho, cô ngồi xổm xuống đi, ngồi xuống đi!!"
"Phù phù, vậy nhờ con nhé."
Khi tôi khuỵu gối xuống, Toria lại đặt chiếc vòng hoa được tết tỉ mỉ ấy lên đầu tôi.
Quả nhiên là đẹp thật đấy, Toria và Shenfa, hai đứa con gái cứ thế cười khúc khích với nhau.
"Hừ, nhưng mà, bánh bùn vàng kim cũng xịn lắm bộ, nhìn nè, nó sáng thế này cơ mà! Phụ nữ thích mấy cục đá phát sáng đúng không?"
"Thiệt tình, sai bét rồi Kerry ơi. Thứ phụ nữ muốn không phải là đồ phát sáng mà là 'trang sức' cơ. Nên khác với bánh bùn, đồ trang trí vẫn tốt hơn."
"Hả, làm gì có chuyện đó, đúng không, Shenfa?"
"Chị tiếp tân bảo là 'Phụ nữ là phải ăn diện cho đẹp'. Nên không phải bánh bùn mà là cái này cơ!! Đúng không, Shenfa?"
"Hơ? Ơ, ơ, ừm......"
Bị kẹp giữa Toria và Kerry, bé Shenfa lúng túng khổ sở.
"Nào nào, hai đứa đừng có làm khó bạn. Shenfa đang bối rối kìa thấy không?"
Tôi quỳ gối xuống và nhận lấy hòn đất sáng loáng từ tay Kerry.
"Cả vòng hoa cỏ này, cả bánh bùn này, cô đều rất vui. Cảm ơn nhé, cả ba đứa."
Nghe tôi nói vậy, bọn trẻ nhìn nhau, rồi đồng loạt quay phắt về phía tôi.
"Vui ạ? Cô ơi, cô đã khỏe lại chưa?"
"Hả?"
Câu hỏi 'Cô đã khỏe lại chưa?' của bọn trẻ khiến tôi nghẹn lời.
Thấy vậy, Toria đại diện bắt đầu nói.
"Chuyện là, con thấy cô khóc vào ban đêm. Nên tụi con đã bàn nhau làm gì đó để cô vui lên. Thế là, thế là, tụi con nghĩ nên tặng cô Myun cái gì đó. Nếu làm vậy chắc cô sẽ vui......"
Vậy nên, cô đã khỏe lại chưa? Bọn trẻ ngước nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
Tôi ôm chầm lấy cả ba đứa để chúng không thấy tôi sắp khóc.
"......Ừ, ừ, cô thấy khỏe hơn nhiều lắm rồi."
"Hoan hô!! Tác chiến đại thành công!!"
Cảm nhận hơi ấm nhỏ bé đang reo vui trong vòng tay, tôi nhận thức lại những gì mình vẫn còn đang nắm giữ.
Hơi ấm mà chồng tôi để lại này, tôi phải bảo vệ nó.
"Mà này, vòng hoa với bánh bùn thế này cô chưa thấy bao giờ. Các con học ở đâu thế?"
"Anh trai tóc đen dạy đó ạ!!"
"Với lại với lại á, có cả chị gái thú nhân thỏ, với chị gái tóc bạc nữa cơ."
"Chắc chắn là mối quan hệ đầm lầy rồi! Chị tiếp tân bảo 'Một nam hai nữ là thành cái tu la trường, là tu la trường đó'."
"Ái chà."
......Trước giờ tôi vẫn bỏ qua, nhưng chuyện để Toria gặp chị tiếp tân ở Hội Mạo Hiểm Giả chắc phải xem xét lại thôi.
Nghề nghiệp mà trẻ ở viện mồ côi có thể làm không nhiều, nên tôi nghĩ nếu làm quen được với Hội Mạo Hiểm Giả từ bây giờ thì tốt, nhưng thế này thì quả là......
"Các con đã nói 'Cảm ơn' đàng hoàng chưa?"
"Rồi ạ!!"
Vừa suy nghĩ vẩn vơ tôi vừa hỏi bọn trẻ, và nhận được câu trả lời ngoan ngoãn.
"Nhưng mà á, lúc chị Toria nói 'Cảm ơn' với anh tóc đen, anh ấy lại rớt nước mắt lã chã luôn."
"Bảo là mạo hiểm giả mà lại là anh trai mít ướt."
"Ồ, vậy sao?"
Nghe Kerry và Shenfa nói, Toria cũng gật đầu.
"Nhưng mà, anh ấy vừa khóc vừa cười. Con bảo lạ ghê, thì anh ấy tự nói 'À, lạ thật nhỉ'. Chắc chắn ảnh nghĩ con là trẻ con nên coi thường đấy, Toria là người lớn rồi mà, thật thất lễ quá đi!!"
Toria phồng má giận dỗi một cách đáng yêu.
Trong số các mạo hiểm giả, có nhiều người mang những hoàn cảnh éo le. Được trẻ con cảm ơn mà vừa khóc vừa cười, chắc hẳn cậu ấy phải có nỗi niềm gì đó sâu sắc lắm.
"Này, này Myun!! Mau lại đây chút coi!!"
Đúng lúc đó, tiếng Yuufon vọng ra từ phía viện mồ côi.
Chắc thấy tôi mãi chưa vào nên cô ấy không đợi được nữa.
"A, tiếng cô Yuufon kìa."
"Hoan hô, được ăn cơm ngon rồi!!"
Nghe tiếng Yuufon, bọn trẻ reo lên sung sướng.
Bọn trẻ cũng quen mặt Yuufon. Mỗi lần Yuufon đến là bữa cơm lại thịnh soạn hơn thường ngày với những nguyên liệu ngon lành, nên cô ấy rất được lòng bọn trẻ.
Hơn nữa, bọn trẻ thường lấy một trong những vườn cây ăn quả của Thương hội Yuufon làm sân chơi đổi lại việc phụ giúp công việc.
Hôm nay chắc ba đứa này cũng đã chơi cùng những đứa trẻ khác ở đó.
"Vậy thì, các con đi gọi mấy bạn khác về đi. Lát nữa là ăn cơm rồi."
"Vâng ạ!!"
Bọn trẻ đáp lời đầy năng lượng rồi chạy vụt đi.
Tôi cũng quay trở lại bếp của viện mồ côi để chuẩn bị cơm.
"Này, cậu làm gì mà lâu thế."
Mở cửa ra, chẳng hiểu sao Yuufon lại đang đợi ở một góc bếp.
Trên chiếc bàn giữa bếp là những nguyên liệu Yuufon mang đến.
Toàn là những món đắt tiền so với bữa ăn thường ngày.
"Thật là, không cần vội thế đâu, tớ sẽ nấu đàng hoàng mà."
"Không phải chuyện đó, cái này nè, cái này!!"
"? Cái gì cơ?"
"Aaa, thiệt tình! Không phải là cái gì cơ đâu!!"
Tôi nghiêng đầu trước vẻ hốt hoảng hiếm thấy của Yuufon.
Thấy phản ứng của tôi, Yuufon như sốt ruột, kéo mạnh tay tôi lôi về phía góc phòng.
"Rốt cuộc là sao đây, cậu nói cho tớ biết đi."
"? Thì là, rốt cuộc là cái gì......"
Nhìn theo hướng Yuufon chỉ, tôi thấy một chiếc hộp gỗ khá lớn.
Bên trong chứa rất nhiều tiền.
Nhưng lúc đó, tôi chẳng còn tâm trí đâu để ý đến thứ đó nữa.
"Viện mồ côi này có số tiền lớn thế này sao? Với tớ thì không hiếm lạ gì, nhưng nhìn qua thôi cũng đủ mở một cửa tiệm nhỏ ngay lập tức đấy. Với lại, thanh kiếm kia là...... này Myun?"
Những lời hỏi han của cô bạn thuở nhỏ dường như chỉ còn văng vẳng từ nơi nào xa lắm.
"Cái này, thanh kiếm này, là......"
Trong hộp gỗ, ngoài tiền ra, còn có một thanh kiếm.
Thanh kiếm với vỏ bao được trang trí màu xanh thẫm và màu hoàng thổ sáng.
Tay cầm có kết cấu như thân cây, bao gồm cả phần chắn kiếm trông như những cành cây nhỏ xoắn lại với nhau, tạo nên vẻ ngoài đặc trưng.
Thời còn làm mạo hiểm giả, người ấy vẫn luôn nắm chặt nó trong tay để bảo vệ tôi, 『Bạch Kiếm』.
Thanh kiếm, di vật của người ấy.
"A... a... aaaaaa..."
Không thể kìm nén cảm xúc trào dâng từ sâu trong lồng ngực, tôi ôm chặt lấy thanh kiếm và khóc nức nở từ lúc nào không hay.
Đã quyết tâm không khóc nữa, vậy mà, mãi vẫn, mãi vẫn.
Dù chuyện đó là không thể, nhưng thanh kiếm tôi đang ôm trong vòng tay lại cho tôi cảm giác ấm áp vô cùng.
Cứ như thể, tôi đang được ôm lấy người ấy vậy.
☆
Đêm tối không trăng.
Chúng tôi đang dùng bữa bên đống lửa trại nổ lách tách trong rừng.
"......Shuria, đừng có giở trò vặt nữa, ăn rau đàng hoàng vào."
"Hự!?" "『Meo!?』"
Tôi nhắc nhở Shuria khi con bé đang lén lút đút thứ rau giống cà tím trong món rau xào do Minnalis làm cho 'bạn Mèo'.
Hành vi phạm tội được thực hiện khéo léo khuất mắt Minnalis, nhưng từ vị trí của tôi thì thấy rõ mồn một.
"......Shuria? Lại nữa sao?"
"Hic, t-tại vì nó cứ nhũn nhũn ghê lắm cơ!! Cái đó không phải rau đâu, là trái ác quỷ đấy ạ!!"
Trước mặt Minnalis đang làm cái trò vừa cười tươi rói vừa tỏa sát khí, Shuria dù bối rối nhưng vẫn lắc đầu nguầy nguậy đầy ngoan cố.
Hình như trước khi gặp chúng tôi, Shuria chưa từng có cơ hội ăn loại rau giống cà tím này. Có vẻ con bé không chịu nổi cái kết cấu đặc trưng đó.
Mà, không phải tôi không hiểu cảm giác đó, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy.
"Thật là, trước đây em từng nói 'Không được lãng phí thức ăn' cơ mà. Shuria, đừng kén cá chọn canh nữa......"
"Vậy Kaito-sama có ăn được sâu bọ không ạ?"
"Minnalis, con người ai cũng có thứ mình không giỏi mà. Mà, bỏ một hai loại nguyên liệu cũng đâu có chết ai."
"Chủ nhân...... xin ngài đừng nói ngốc nghếch và chiều hư em ấy như thế."
Thái độ thay đổi nhanh như chớp của tôi đã nhận lại ánh nhìn và lời nói lạnh như băng từ Minnalis.
Hừm, cảm giác như cơm cũng sắp đóng băng luôn rồi.
"Em không cho phép lãng phí thức ăn. Nào, ăn chung với thịt Shuria thích là ổn thôi mà?"
"Ư ư......, aum."
"Được rồi được rồi, Shuria ngoan lắm."
"Dừng lại đi ạ, khó ăn lắm đấy nhé!"
Khi Minnalis bọc miếng cà tím-giả vào thịt rồi đưa ra, Shuria nhăn nhó nhưng vẫn đớp lấy miếng thức ăn trước mặt.
Vừa được Minnalis xoa đầu, Shuria vừa nhồm nhoàm nhai, miệng thì phản đối nhưng có vẻ cũng không ghét lắm.
(Nhắc mới nhớ, mình cũng từng đút cơm cho bọn trẻ như thế này.)
Nhìn cảnh đó, tôi chợt nghĩ vu vơ.
Em gái tôi cũng thuộc dạng kén ăn, và tôi đã vận dụng kinh nghiệm hồi đó để đối phó với bọn trẻ.
(Lần này, mong sao chúng sẽ sống thật khỏe mạnh.)
Rời khỏi thành phố Dartlas đã được hai tuần.
Sau khi chúng tôi đi trả lại tiền cho tất cả các thương hội bị cướp kèm theo chút lãi, chúng tôi đã giao lại đồ ký gửi cùng số tiền còn lại cho viện mồ côi.
Tôi cũng đã dằn mặt bọn ở khu ổ chuột để chúng không dám đụng đến viện mồ côi từ trong bóng tối.
Tôi chỉ có thể làm đến mức này, còn lại thì chỉ biết cầu nguyện như thế này thôi.
Vì dục vọng của bản thân, tôi không thể dừng lại để bảo vệ chúng mãi được, nên rốt cuộc đây cũng chỉ là sự tự thỏa mãn vô trách nhiệm đến cùng cực mà thôi.
(Ngụy quân tử còn hơn là không làm gì sao? Một lời tự an ủi thật khéo.)
Tuyệt đối không được quên.
Nhưng tôi phải bước tiếp. Không, chẳng còn con đường nào khác ngoài việc bước tiếp.
Vẫn còn những kẻ mà tôi phải nghiền nát, nghiền nát, nghiền nát, cán cho nát bấy ra bã.
Và rồi, trong lúc mải suy nghĩ, chiếc đĩa trước mặt đã trống trơn.
"Ư ư, cảm giác trong miệng cứ nhầy nhụa sao ấy. Quả nhiên là trái ác quỷ mà."
Tiếng lá cây xào xạc hòa cùng cơn gió lạnh buốt thổi thốc tới.
"Á!! Lạnh quá đi mất."
Shuria vội vàng quấn chặt tấm áo choàng đã được yểm phép 『Duy Trì Thân Nhiệt』 chuyên dụng cho vùng lạnh giá lên người.
Minnalis vốn sinh ra ở vùng đất băng giá, còn tao thì đã quen với đủ loại môi trường khắc nghiệt nên vẫn thấy bình thường, nhưng với Shuria – đứa nhóc chỉ biết đến khí hậu ôn hòa – thì có vẻ hơi quá sức.
Ngoài áo choàng, quần áo của Minnalis và Shuria cũng đã được yểm phép 『Duy Trì Thân Nhiệt』, nhưng chừng đó là chưa đủ để chống chọi lại cái nhiệt độ như sắp có tuyết rơi thế này.
"Mấy ngày nay trời trở lạnh đột ngột thật. Mà, chúng ta cũng đã đi khá xa về phía Tây rồi, chiều mai là sẽ tới kinh đô ma pháp Carbanheim thôi. Ở đó, toàn bộ kinh đô được bao phủ bởi Đại Kết Giới nên khí hậu lúc nào cũng dễ chịu. Ráng chịu đựng đến lúc đó đi."
Đúng vậy, ban đầu bọn tao dự định đi về phía Bắc để đến Đế quốc Girigaru. Tuy nhiên, sau khi vượt qua biên giới và đặt chân vào lãnh thổ Đế quốc, bọn tao không đi đến Đế đô mà rẽ sang phía Tây, hướng tới 『Pháp Quốc • Carbanheim』.
Đúng như tên gọi, đây là quốc gia lấy thành phố cùng tên Carbanheim làm thủ đô, với trung tâm là Học viện Ma pháp, được thành lập bởi các ma thuật sư của Vương quốc và Thú quốc bị ép buộc tham gia chiến tranh.
So với các cường quốc khác, nó chỉ là một tiểu quốc với lãnh thổ bằng khoảng một phần hai mươi, nhưng về kỹ thuật ma pháp thì lại xuất sắc vượt trội nhất đại lục.
Đất nước này hình thành gần như cùng thời điểm với Đế quốc, nhưng trái ngược với Đế quốc đầy tham vọng mở rộng lãnh thổ, Carbanheim sau khi có được một vùng đất nhất định đã dồn toàn lực vào việc phòng thủ.
Kết quả là sự ra đời của các Kết giới Đô thị bao bọc từng thành phố, cùng Đại Kết Giới che chở toàn bộ đất nước.
Kết giới Đô thị phát huy khả năng kháng cự vật lý lẫn ma thuật cực tốt, cộng thêm Đại Kết Giới cản trở ma pháp của những kẻ không có độ tương thích ma thuật nhất định, đã biến Carbanheim thành một quốc gia dễ thủ khó công.
Đó là lý do tại sao dù tiếp giáp với cả Đế quốc, Vương quốc và Thú quốc, nó vẫn không bị bất kỳ bên nào thôn tính.
Và Carbanheim, sau khi tuyên bố trung lập, dưới triết lý 『Sáng tạo ra ma pháp mới』 của Học viện Ma pháp, giờ đây đã trở thành nơi quy tụ các ma thuật sư xuất sắc từ khắp đại lục đến để mài giũa tay nghề.
Lý do bọn tao thay đổi điểm đến cũng chính là vì hầm ngục và học viện nằm ở quốc gia đó.
"Em có chuẩn bị mấy quả Rikoru nhỏ để tráng miệng đây, chúng ta nướng lên ăn nhé. Rikoru nướng cũng tốt để phòng bệnh nữa."
"A! Shuria muốn ăn hai quả cơ!"
"Rồi rồi, nhưng nếu ăn nhiều quá bị đau bụng thì chị không biết đâu đấy nhé."
Dù khẽ thở dài, Minnalis vẫn lấy ra bốn quả Rikoru to cỡ quả quýt. Tao thấy cô nàng cũng chiều chuộng Shuria quá mức rồi.
Xiên quả Rikoru vào que gỗ, bọn tao vừa hơ nó trên đống lửa trại, vừa tận hưởng tiếng củi nổ lách tách trong không gian tĩnh lặng.
"Được rồi, giờ tao sẽ xác nhận lại phương châm hành động sau khi đến Carbanheim một lần nữa."
Tao nói rồi dừng lại một chút.
"Trước mắt, chúng ta sẽ lẻn vào học viện với tư cách học viên. Mà cũng chẳng ở lại lâu đâu, nếu là Lớp Cơ Bản thì chỉ cần đóng tiền nhập học là được. Mạo hiểm giả bình thường cũng hay đến đó để học ma pháp mà."
"Và," tao tiếp tục.
"Tao muốn bọn mày thi đỗ và vào học tại 『Lớp Cao Cấp』, nơi giảng dạy lý thuyết ma pháp cơ bản."
Lớp Cao Cấp là nơi chỉ dành cho những người có tố chất ma pháp nhất định, chuyên đào tạo các ma thuật sư thuần túy. Nói cho dễ hiểu thì nếu Lớp Cơ Bản dạy 『Cách sử dụng』, thì Lớp Cao Cấp dạy về 『Cơ chế』.
"Còn về phần tao, lần này tao sẽ solo hầm ngục một mình. Tao sẽ biến tất cả bọn quái thành điểm kinh nghiệm và chỉnh đốn lại trang bị vốn có. Còn vài việc khác tao muốn làm nữa, nhưng chắc mất khoảng ba tuần. Trong thời gian đó, bọn mày cứ đi học bình thường đi."
"Hảảả!? Chủ nhân định bỏ bọn em lại sao, quá đáng lắm ạ."
"Không chịu đâuuu, đừng vứt bỏ em mààà!!"
"......Không, tao đã nói chuyện này từ lâu rồi mà. Với lại cái kiểu giả khóc hời hợt đó là sao hả?"
Nhìn hai đứa nó giả vờ khóc lóc "huhu" như đã bàn trước, tao cạn lời, mặt đơ ra như khúc gỗ.
"Đây là sự phản đối thầm kín của em đấy ạ."
"Là sự phản đối bí mật bí mật đó nha."
"Không không, thầm kín với bí mật chỗ nào hả."
Thấy tao thở dài, hai đứa nó mới chịu mở miệng đàng hoàng.
"......Bởi vì, phải đi cầu xin sự dạy dỗ từ cái đất nước đã coi thường Chủ nhân..."
"Dù biết là vậy nhưng em vẫn thấy ghét lắm."
Haizz, tao thở dài thườn thượt, Minnalis và Shuria cùng quay mặt đi chỗ khác.
Xét về lịch sử hình thành thì cũng là lẽ đương nhiên, nhưng quốc gia đó cực kỳ coi trọng ma pháp.
Và độ tương thích ma pháp của tao lại là con số không tròn trĩnh trên mọi phương diện.
Tao có kỹ thuật thao túng ma lực theo lối tà đạo tự học, nhưng lại chẳng dùng nổi một cái ma pháp Cường Hóa Cơ Thể nào.
Nhờ Tâm Kiếm mà tao chẳng gặp khó khăn gì, nhưng chắc chắn tao sẽ không được đối xử tử tế ở nơi mà ngay cả ma pháp đơn giản nhất tao cũng không dùng được.
Tất nhiên, bề ngoài thì tao vẫn được đối xử tối thiểu như một Dũng giả, nhưng nói ngược lại thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
"......Dù vậy, tao không dùng được ma pháp nên cũng không dạy cho bọn mày được. Lối tà đạo không biết căn bản sẽ có lúc đi vào ngõ cụt. Thực tế là Minnalis vẫn chưa nâng 『Thuật Ma Pháp』 lên thành 『Ma Đạo』 được, còn Shuria thì hoàn toàn dựa dẫm vào 『Khôi Lỗi Bằng Y』. Đi học hành đàng hoàng một lần đi."
Đúng, đó mới là vấn đề.
Tao có thể tận dụng kiến thức từ thế giới cũ để đưa ra ý tưởng về ma pháp mới, nhưng lại không thể dệt nên thuật thức để hiện thực hóa nó.
Vốn dĩ, một kẻ không thể chuyển đổi ma lực để dùng ma pháp như tao thì làm sao hiểu được cách vận hành của nó chứ.
Minnalis không hiểu rõ nội dung ma pháp được hệ thống hóa bài bản, có vẻ cô nàng đang cưỡng ép phát động ma pháp dựa vào độ tương thích cao của mình.
Shuria thì độ tương thích ngoài hệ thống vẫn còn cao, nên dù không học được ma pháp hệ Thần Thánh mà Giáo hội giấu kín, thì có lẽ vẫn học được ma pháp hệ Nguyền Rủa.
"Tóm lại là, khi đến thành phố, cả hai đứa cấm dùng Kỹ năng Độc nhất (Unique Skill) trong một thời gian."
"「Hảảả......」"
"Không có 'Hảảả' gì hết. Bình thường bọn mày hay bị say ma lực do dùng quá đà lắm đấy. Toàn phóng tay quá trớn thôi. Phải học căn bản ma pháp để nâng cao hiệu suất chuyển đổi ma lực lên."
Thấy hai đứa nó làm mặt bí xị, tao nghiêm giọng nhắc nhở.
"Bọn mày, khi say thì... tự bản thân cũng biết rồi chứ?"
Say ma lực sẽ ức chế lý trí và cường hóa bản năng.
Triệu chứng thì giống như say rượu, nhưng cũng như rượu, mỗi người lại có kiểu say khác nhau.
Trường hợp của tao là hưng phấn tột độ như sau khi thức trắng đêm, hoặc là lười biếng đến mức không kìm được mà lảm nhảm.
Ngược lại, hai đứa nó thì... trở nên không tiện cho người khác nhìn thấy lắm.
Làm ơn nghĩ cho cái thân xác phải vất vả dỗ dành bọn mày mỗi lần như thế đi.
"Cái đó thì......"
"Thì là mà......"
Vút, hai đứa nó lảng tránh ánh mắt tao.
"N-Nhưng mà, Chủ nhân cũng có lỗi đấy chứ? Ngài cứ bắt đầu nói 'Cái này thế nào?', 'Cái kia ra sao?', bày ra đủ kiểu giết chóc, làm bọn em cứ thế mà đầu tư công sức, tiêu hao ma lực cũng tăng lên. Vẫn còn nhiều cái chưa thử nghiệm được mà......"
"Với lại, chính anh Kaito đã nói 'Muốn dùng thành thạo thì cách tốt nhất là dùng liên tục' mà lị. Shuria không có lỗi đâu nhéee."
"Ư, th-thì......"
Lần này đến lượt tao lảng tránh ánh mắt.
Cả hai lý do nghe đều quen tai, chẳng cãi vào đâu được...
"Tóm lại là, từ giờ kẻ địch phiền phức sẽ tăng lên! Đối tượng trả thù cũng thiên về chiến đấu, lũ quái vật cũng bắt đầu hoạt động mạnh hơn rồi. Cứ dùng Kỹ năng Độc nhất để cày nát mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm, nên bắt buộc phải tăng cường chiến lực! Chốt hạ!"
Đúng lúc đó, một tiếng Xèoooooo vang lên.
Đó là tiếng nước quả từ trái Rikoru đang nóng chảy xuống ngọn lửa.
"Ái chà, chắc là chín rồi đấy nhỉ?"
"Hừm, ngài đánh trống lảng thô thiển quá, nhưng đúng là nướng thêm nữa thì sẽ mất ngon."
"Vậy thì, cái to nhất này là của Shuria nhé ♪"
Shuria nhanh tay Vút một cái, chộp lấy quả Rikoru nướng.
"Này Shuria, mất nết quá. Bỏng thì ráng mà chịu đấy."
"Hông sao... Á, ái, nóng nóng nóng, n-nước quả, trong miệng..."
"Haizz, thật tình. Đã bảo rồi mà."
Minnalis thở dài ngán ngẩm, đưa cho con bé cốc nước đã được làm lạnh bằng Băng thuật.
"Ư ư, lưỡi em tê rần luôn rồi. A nhưng mà, cái này cũng hơi......"
Shuria áp tay lên má, làm cái mặt phê pha mềm nhũn ra.
Vẫn như mọi khi, Shuria những lúc không liên quan đến trả thù thì lại trở nên biến thái một cách đáng tiếc.
Nhìn bề ngoài thì cứ như thiếu nữ đang sầu muộn vì người thương, nhưng với kẻ biết rõ bên trong như tao thì chỉ có thể thốt lên một câu: Sao lại thành ra thế này.
Thôi thì, sở thích tính dục là chuyện riêng của mỗi người, tao nên ngừng suy nghĩ việc nguyên nhân là do tao đi. Ừm.
"Được rồi, cũng đến lúc cho 『Kuu-tama』 ăn rồi."
Nói rồi, tao lấy từ trong túi không gian ra một cái lồng kính cỡ thùng các-tông chuyển nhà.
Bên trong cái lồng kính bốn mặt trong suốt đó là cỏ khô và một quả trứng có lớp vỏ tỏa sáng trắng. Thân phận thực sự của quả trứng đó là một con 『Wall Eater』 (Kẻ Ăn Tường) mà tao đã nhét vào lọ mang đi khi trốn thoát khỏi Vương đô. Nghĩ rằng sau này có thể dùng vào việc gì đó, tao đã truyền ma lực vào thịt để nuôi nó, ai ngờ nó lớn nhanh như thổi và dạo trước đột nhiên tiến hóa thành trứng. Và rồi, Minnalis - người đã đặt tên cho nó là 『Kuu-chan』 và chăm sóc nhiệt tình từ trước khi nó thành trứng - đã quyết định gọi quả trứng này là 『Kuu-tama』.
Trong cái lồng đặt trên mặt đất, quả trứng lắc lư Cạch, cạch.
Dù đã thành hình dạng này, có vẻ Kuu vẫn thèm ăn.
Vì không có miệng nên đúng như vẻ ngoài, nó không thể ăn thức ăn, nhưng khi ôm vào lòng, nó sẽ cố gắng hút lấy ma lực tỏa ra từ cơ thể. Vì thế, khi cho nó một lượng ma lực nhất định, nó sẽ lắc lư như muốn nói 『No rồi』 và ngừng hút.
Cho rằng đây là 『Phương pháp ăn uống』 ở trạng thái này, nên từ đó bọn tao cứ chia ra sáng trưa tối để truyền ma lực cho nó.
"Hứm, nào, đến lượt Shuria rồi đây! Á nóng!"
Phắt, Shuria đứng dậy đầy khí thế, nhồm nhoàm ăn hết quả Rikoru còn lại rồi chạy đến trước cái lồng.
Chuyện này cũng như cơm bữa. Đầu tiên Shuria sẽ là người cố gắng truyền ma lực cho Kuu.
"Nào nào, ma lực ngon ơi là ngon đây nhéee."
Shuria tháo nắp lồng, ôm quả trứng vào lòng và định truyền ma lực như đang cho em bé bú sữa, nhưng mà......
"......Hoàn toàn bị bơ đẹp luôn nhỉ."
"Rò rỉ ra ngoài hết sạch rồi kìa."
"Hau á!"
......Vẫn như mọi khi, có vẻ nó hoàn toàn không tiếp nhận ma lực từ Shuria.
Không biết có phải do không hợp khẩu vị hay không, mà từ trước khi thành trứng, Kuu đã không chịu ăn mồi có chứa ma lực của Shuria.
"Ư ư ư...... Tại sao chứ, ma lực của Shuria tệ đến thế sao ạ......?"
"Nào nào, Shuria đã cố gắng rồi."
Minnalis an ủi Shuria đang rơm rớm nước mắt tủi thân.
"『Lạch cạch』"
"Rồi rồi, đừng có vội thế chứ......"
Khi tao đón lấy quả trứng, nó vui sướng lắc lư lạch cạch như thể đã chờ đợi từ lâu.
Giờ chỉ cần tiếp tục truyền ma lực cho đến khi nó ngừng hút như mọi khi là được.
Ngay khoảnh khắc tao nghĩ vậy.
Rắc.
"「「「Hả......?」」」"
Trong tay tao, quả trứng nứt ra.
Rắc rắc, rắc!
"Ơ, khoan, từ từ, toang rồi, l-làm sao đây!? Phải làm sao bây giờ?"
Thấy quả trứng ngày càng nứt toác cùng những âm thanh đứt quãng, tao hoảng hốt nhìn quanh.
"B-Bình tĩnh lại đi Chủ nhân, đặt trứng lại vào lồng đi ạ."
"Từ từ thôi, phải thật cẩn thận đừng để bị va đập đấy nhé!"
"Ờ, ờ."
Nghe Minnalis và Shuria nói vậy, tao lấy lại chút bình tĩnh và đặt quả trứng vào trong lồng.
Đúng lúc đó.
Rắc rắc rắc rắc rắc!!
"「「「A......!?」」」"
Cùng với âm thanh vang lên như vượt quá giới hạn, quả trứng vỡ toang một cách ngoạn mục.
"......Aaa, ukyu?"
"「「「Ukyu?」」」"
Từ trong quả trứng tách đôi, xuất hiện một sinh vật hình người cao khoảng hai mươi centimet.
Trông nó giống hệt mấy con figure bé gái mà thằng bạn Suehiko ở thế giới cũ từng cho tao xem.
"Ukyu, uyu, yukyuu, mặt tời~!"
"Con nhóc này lại còn......"
Bỏ qua kích thước, thì vẻ ngoài của nó trông thật kỳ dị.
Cơ bản thì... nói là bình thường cũng hơi sai, nhưng nó có mái tóc đen hơi ánh xanh lục, và khuôn mặt đâu đó pha trộn nét ngây thơ của Minnalis.
Tuy nhiên, từ vai xuống đến cổ tay được bao phủ bởi lớp vảy gợi nhớ đến loài bò sát, sau lưng mọc đôi cánh chim. Cái đuôi sư tử mảnh khảnh có chùm lông xù ở đầu, và lòng bàn tay thấp thoáng lộ ra còn có cả đệm thịt.
Trên đầu nó đội một cái mũ làm từ vỏ trứng nhỏ khác với cái vừa vỡ, và hai cái tai thỏ đang thò ra từ lỗ khoét trên mũ.
Nói ngắn gọn thì, nhồi nhét quá nhiều rồi đấy, đâu phải cứ đắp hết lên là đẹp đâu?
"Ư~kyu, ukyu, ra ngoài gồiii, pan-pa, man-ma, i-mô-tô, ukyuu!"
Cái nhân vật chính (?) đó chẳng biết có hiểu gì không, cứ dùng bàn tay nhỏ xíu chỉ trỏ lần lượt vào bọn tao.
"Ukyu~, mềm mềm~, mượt mượt~! Ukyu~ ♪"
Kuu ngó nghiêng xung quanh, khi nhìn thấy đám rơm mềm được lót bên dưới, nó thích thú tung rơm lên, cười khanh khách.
"Lại ra một hình dáng đáng yêu quá nhỉ, Kuu-chan."
"Oa~, dễ thương quá, cứ như búp bê ấy."
"Ukyu a ♪ Kya, kya, man-ma, man-ma~......"
"Ara, là tôi sao?"
Có vẻ sự chú ý đã chuyển từ rơm sang Minnalis, nó vươn tay về phía Minnalis từ trong lồng. Khi Minnalis khum hai tay lại đưa vào trong, Kuu liền leo lên tay cô ấy.
Dù vậy nó vẫn muốn đến gần Minnalis hơn nữa, nên khi Minnalis ghé mặt lại gần, Kuu vui vẻ cọ má vào má cô ấy.
"Man-ma! Man-ma! Ukyu a ♪"
"A, a, thế này thì, không được rồi. Sao thế này, cái cảm giác tình mẫu tử bị kích thích dữ dội này là sao."
Hành động đó có vẻ đã đánh trúng tim đen, khiến lớp mặt nạ nghiêm túc của Minnalis rơi rụng, mặt mày mềm nhũn ra.
Tiện thể thì từ sau khi tao chỉ đạo, Minnalis đã luyện tập để tạo biểu cảm mà không cần dùng kỹ năng. Nhờ đó, kỹ năng 『Thiết Diện Bì』 (Mặt Dày) của Minnalis đã biến đổi thành kỹ năng cấp cao hơn là 『Thao Diện Bì』 (Điều Khiển Cơ Mặt).
"Cả Shuria nữa, Shuria nữa!!"
"Kyau? Kyau~, i-mô-tô, mô-tô~!"
Từ tay Minnalis - người đang phải chiến đấu với thứ gì đó trong lòng, Kuu nhảy sang tay Shuria. Ở đó, nó cũng vui vẻ vỗ vỗ vào lòng bàn tay Shuria, rồi vẫy cánh bay lên.
"Oa oa!? Nó bay kìa."
Kuu nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh đầu Shuria, vẻ mặt thỏa mãn dùng đệm thịt mềm mại vỗ vỗ lên đầu con bé.
"I-mô~, Kuu, nê-nê~!"
Sờ soạng chán chê, Kuu giơ hai tay lên trời ưỡn ngực đầy tự hào.
Rồi nó nắm lấy tóc Shuria kéo nhẹ.
"Đau đau, a, cảm giác như đang bị coi thường ấy. Em không phục đâu nhéee."
Miệng thì nói vậy, nhưng trông Shuria lại có vẻ hơi vui vui.
......Chỉ là thấy ấm lòng khi được trẻ con đùa giỡn thôi đúng không?
Tao muốn tin là con bé không phải đang bùng nổ cái tính khổ dâm (M) đâu. Hãy cho tao tin là thế đi.
Vỗ vỗ đầu Shuria chán chê, lần này nó quay sang phía tao.
"Ukyu!! Pan-pa!!"
"Oái."
Phốc, Kuu lao đầu về phía tao, tao vội đưa hai tay ra đỡ.
"Pan-pa?"
Cái cử chỉ nghiêng đầu với đôi mắt tròn xoe đó thật đáng yêu, tao không phải không hiểu phản ứng của hai đứa kia.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Kuu, chẳng hiểu sao tao lại nhớ đến mấy kẻ đáng ghét.
(Giống Tiên tộc...? Không, ngoài kích thước ra thì điểm chung là... với lại Tiên tộc đâu có sinh ra thế này.)
Chẳng hiểu sao hình bóng lũ sâu bọ ngoại đạo đó cứ lởn vởn trong đầu tao.
Tiên tộc tất cả đều là con của Nữ Hoàng Tiên, được sinh ra từ quả của Tiên Thụ ở Tiên Hương.
Sớm muộn gì tao cũng sẽ bóp nát cái Tiên Hương đó, nhưng Kuu rõ ràng không phải là Tiên.
Nhưng có vẻ sự do dự thoáng qua đó của tao đã khiến Kuu không chịu nổi.
"Pan-pa, Kuu, ghét? Ukyu, ukyu aaaaaaa, ukyuuuuuu!!"
"Khoan, từ từ từ từ! 『Pan-pa』 là gọi tao hả? Không ghét, tao không có ghét đâu mà!!"
Thấy Kuu đột nhiên òa khóc, tao cuống cuồng thanh minh.
"N-Này, đói bụng rồi đúng không? Cho ma lực này, tao cho ma lực này!"
"Ukyu......, ukyu. Th-Thật hông? Pan-pa, hông ghét, Kuu? Cho, ma lực?"
"Thật mà thật mà, Pan-pa, không nói dối. Này."
"Pan-pa, n-pa~!!"
Tao vội vàng phóng ma lực ra từ lòng bàn tay, Kuu lập tức nín khóc và nở nụ cười tươi như hoa.
Ngay sau đó nó gặm gặm lòng bàn tay tao để ăn ma lực.
Lúc ở dạng ấu trùng nó cũng ăn kiểu này, nhưng hàm răng nhỏ xíu trượt trên da khiến tao thấy hơi nhột.
"Phù, coi như xong chuyện."
"Không được bắt nạt Kuu-chan đâu đấy, Chủ nhân."
"Đúng đấy ạ, chỉ được bắt nạt mỗi Shuria thôi......"
Đúng lúc đó.
Giọng Minnalis khẽ vang lên.
"Chủ nhân, mười sáu con."
"Hừm, chính xác. Hơi chậm một chút, nhưng phạm vi thám tri cũng gần bằng tao rồi đấy."
"Ư~, Shuria chỉ biết là đang bị bao vây thôi ạ."
"Ukyuu?"
Ngay khoảnh khắc Kuu nghiêng đầu thắc mắc.
"「「「GIGII—!!」」」"
Xuất hiện là năm con thực vật ma thú được gọi là Monster Pronto.
Ví theo thế giới cũ thì nó là loài ma thú cây bắt ruồi khổng lồ biết tự di chuyển.
Dung dịch axit phun ra từ miệng nó làm ăn mòn trang bị kim loại, còn tay chân cấu tạo từ dây leo thực vật thì dù có chém bao nhiêu cũng mọc lại ngay lập tức. Muốn tiêu diệt hoàn toàn thì phải nghiền nát phần lõi.
Nhưng cái phần lõi đó lại là một sợi dây leo chỉ cỡ một centimet quấn quanh cái túi chứa đầy axit của Monster Pronto. Tức là, nếu chém bình thường thì sẽ làm rách túi, và vũ khí kim loại sẽ bị hỏng do axit.
Vì thế, đây là loài ma thú bị những kẻ dùng kiếm hay thương ghét cay ghét đắng như rắn rết.
Tuy nhiên, nếu có thể chém đứt hoàn hảo chỉ mỗi sợi dây leo đó thì có thể hạ gục nó mà không làm hỏng kiếm. Rất thích hợp để nâng cao kỹ thuật cận chiến.
"Monster Pronto à, hai đứa chia đôi ra xử lý nhé. Cấm dùng vũ khí tầm xa, dùng kiếm dùng một lần để đối phó."
"「Rõ ạ.」"
"Được rồi, Minnalis dùng hai kiếm, Shuria tối đa bốn kiếm......"
Tao đang định nói nếu thất bại sẽ có hình phạt, thì lúc đó.
"Ukyu aaaaaaa!! Á~, hông chịu đâu á~!!"
"Hả, oái?"
"Ph-Phé, hya."
Kẻ hét lên như bị điện giật là Kuu.
Với vẻ mặt sợ hãi đến mức ai nhìn cũng biết và đôi mắt ngấn lệ, Kuu bay vọt từ tay tao sang phía Minnalis như kẻ mất trí.
Minnalis vội vàng định đỡ lấy, nhưng Kuu lại xuyên qua tay cô ấy. Không phải do Minnalis đỡ trượt, mà theo đúng nghĩa đen là xuyên qua.
"「「「Hả?」」」"
Chưa kịp ngạc nhiên trước cảnh tượng khó tin đó, Kuu đã lao vào bộ ngực đầy đặn của Minnalis, và cũng giống như lúc nãy, nó chìm vào trong cơ thể Minnalis và đồng hóa.
"Hả!? Hả!? Hả!? Ơ, K-Kuu-chan."
Khoảnh khắc đó, Minnalis bối rối nhìn quanh.
"Minnalis, bình tĩnh lại, có sao không?"
"Chị Minnalis, chị có sao không ạ!?"
"A, d, dạ, em ổn, chắc là, thế ạ?"
Thấy tao và Shuria hoảng hốt, Minnalis trả lời với một dấu chấm hỏi to đùng.
Nhưng nhìn kiểu gì cũng không thấy giống "không có ảnh hưởng gì". Đôi mắt màu hạt lanh của Minnalis chuyển sang màu xanh thẳm như đại dương, và đồng tử xẻ dọc như mắt rồng.
Màu tóc cũng nhuộm xanh trắng từ giữa đến ngọn, tỏa sáng lấp lánh như được bao phủ bởi lân quang mỏng.
Tao vội vàng dùng Giám Định lên Minnalis, cột trạng thái hiển thị 【Đồng hóa ???? (Cá thể • Kuu)】, chỉ số Status tất cả các mục đều được cộng thêm (+???), và trong cột Kỹ năng xuất hiện những kỹ năng kỳ lạ như 【Gia hộ của ??? (Gán)】, 【Thức Tỉnh Năng Lực (Gán)】, 【Sáng Hô Táo Trùng (Gán)】.
"Cái quái gì thế này......"
Tao chưa từng thấy kỹ năng nào như thế này, cũng chưa từng thấy trạng thái nào gọi là 『Đồng hóa』. Ngay cả cái Gia hộ tên gọi chính xác là gì cũng không biết. Hơn nữa, ngoài cái tên ra thì chẳng biết chi tiết hiệu quả là gì.
Thông tin hiển thị toàn là những ký tự không thể đọc được như bị lỗi font. Chuyện này chỉ xảy ra khi tao Giám Định Leticia hay Meteria mà thôi.
"Ch-Chị Minnalis có ổn không thế ạ?"
"Em cũng không rõ lắm nhưng mà...... em nghe thấy tiếng của Kuu-chan. Với lại, cái này là...... khư khư, khư khư khư, Chủ nhân, xin lỗi ngài. Đám ma thú này, cho em hết nhé."
"............Ổn thật chứ?"
Giám Định không ra thì chỉ có người trong cuộc mới kiểm chứng được năng lực.
Không biết trên bảng trạng thái của chính chủ có hiện rõ hay không, nhưng nếu cô ấy muốn thử thì làm ngay cho nóng.
"Vâng, em ổn, nhưng mà, cái này, có vẻ nó kích thích bản năng thú nhân, con mồi đang ở trước mắt thế kia, aaa, chịu hết nổi rồi!!"
Nở nụ cười dữ tợn, Minnalis lao một mình vào bầy ma thú.
Cô chém vào con Monster Pronto với tốc độ mắt thường không theo kịp, một thoáng sau axit mới phun ra, nhưng lúc đó cô đã vung kiếm sang con mồi tiếp theo rồi.
(......Nhanh thật, tăng cường bản năng chiến đấu và chỉ số Status, năng lực giống như Thú Hóa sao.)
Gia tăng bản năng chiến đấu, cường hóa chỉ số tạm thời là Thú Hóa - một trong những cảnh giới mà một số ít thú nhân có thể đạt được.
Nó khác với Thú Hóa thay đổi cả hình dạng, và Minnalis hiện tại chưa đủ trình độ để Thú Hóa. Nhưng chuyển động của Minnalis trước mắt rõ ràng cho thấy chỉ số đã tăng vọt.
"GYURUAA!? "GIGIGI!!" "GYUBO!?"
"Khư khư khư, ahahaha."
Hơn nữa, khác với Thú Hóa có nhược điểm là không dùng được ma pháp, cô ấy vẫn đang sử dụng ma pháp bình thường.
Thanh kiếm Minnalis vung lên được phủ băng để chống axit. Tuy nhiên, có vẻ cô ấy không kiểm soát được hoàn toàn bản năng đang bị kích thích, đường kiếm đó không phải là kỹ thuật tao dạy, mà chỉ là vung theo bản năng.
"Oa~, chị Minnalis, trông ghê thật đấy. Lấp la lấp lánh luôn."
Đúng như Shuria lẩm bẩm, ánh sáng từ mái tóc tung bay theo chuyển động của Minnalis có thể nói là thần thánh.
Sau khi xé xác con thứ năm, sáu, bảy, Minnalis nhảy lùi lại giữ khoảng cách với lũ ma thú.
"Fufufu, vậy thì, thử nốt đám còn lại một thể nhé."
Vẫn giữ nụ cười dữ tợn, Minnalis liếc nhìn lũ ma thú.
"Chỉ số tăng lên chắc là do Gia hộ hoặc Thức Tỉnh Năng Lực. Nếu muốn thử thì còn lại là......"
"──Nanh vuốt đói khát là hàng ức ngàn.
Xoay vần, Hiến mắt, Mầm lụi, Nữ hôn.
Tổ tiên xa xăm, nhưng ta vọng về thái cổ.
────『Triệu Hồi • Antoteed』"
Ma lực rò rỉ cùng với lời niệm chú rõ ràng đã biến chất so với Minnalis thường ngày.
Cảm nhận luồng ma lực dị thường đó, sống lưng tao lạnh toát như có thứ gì nguy hiểm đang bò lên.
Giữa bầy Monster Pronto, một cái hố đen ngòm đầy ám khí âm thầm mở ra.
Từ sâu bên trong vang lên vô số âm thanh Gichi gichi gichi chồng chéo lên nhau, và tràn ra là lượng lớn côn trùng giống kiến đen nhiều đến mức không đếm xuể.
"「「「「「GYEAE YAGYAAAAAA!?」」」」」"
"Cái này thì......"
Dùng từ "nuốt chửng" là chính xác nhất.
Làn sóng đen cuồng nộ bao phủ lũ Monster Pronto trong nháy mắt, ngay cả tiếng kêu trăng trối của chúng cũng bị tiếng nghiến răng của vô số con kiến đè bẹp.
Tất cả kết thúc chưa đầy mười giây.
Làn sóng đen lúc nhúc sau khi mất mục tiêu liền rút về cái hố đen nơi chúng sinh ra, và cái hố cũng khép lại.
Thứ còn lại chỉ là vết loang lổ của axit vương vãi trên mặt đất.
Tại khu vực lũ kiến đen bò qua, đừng nói là xác Monster Pronto, ngay cả cỏ dại mọc um tùm cũng chẳng còn sót lại cọng nào. Dấu vết chiến đấu duy nhất còn lại là xác những con Monster Pronto mà Minnalis trực tiếp hạ sát lúc đầu.
Đột nhiên, cơ thể Minnalis loạng choạng dữ dội.
"Á, Minnalis!?"
(Chậc, quả nhiên để cô ấy dùng là sai lầm sao!?)
Cũng giống như Tâm Kiếm của tao, việc sử dụng sức mạnh to lớn thường đòi hỏi cái giá tương xứng.
Sức mạnh đó vốn vượt quá khả năng của Minnalis hiện tại. Vậy thì cái giá phải trả cũng......
"Khư khư khư."
"Hả, oái!?"
Nhưng khi tao vội vàng định đỡ lấy Minnalis đang chực ngã, thì lại bị cô ấy kéo ngã xuống đất.
"Khư, khư khư, khư khư khư khư khư!!"
Đó là tiếng cười man dại mang theo hơi ẩm nóng hổi.
Gương mặt ửng hồng ngước lên, đôi mắt ướt át đầy nhiệt lượng.
(Có vẻ không phải say ma lực như mọi khi rồi.)
Làn da chạm vào nóng hầm hập như đang sốt, nhịp tim và hơi thở truyền tới cũng gấp gáp bất thường.
"Hộc, hộc, Chủ nhân, người em, nóng quá, khát quá."
"Bình tĩnh lại, hít thở sâu vào. Hự, Shuria đừng có đứng nhìn nữa, giúp tao gỡ cô ấy ra coi!"
Có vẻ sức mạnh của Minnalis đã được cường hóa hơn tao tưởng, bị đè ở tư thế bất lợi thế này khó mà gỡ ra được.
Nhưng Shuria thì mặt đỏ bừng, hai tay che mặt, mồm lẩm bẩm 『Hawawa, ecchi quá, ecchi quá đi』 nhưng mắt thì nhìn chằm chằm.
"Hừ, đ-đồ vô dụng."
Rõ ràng là khổ dâm (M) hạng nặng mà sao bình thường lại ngây thơ thế hả, giải thích hộ cái coi. Mà không, nhìn chằm chằm thế kia thì ngây thơ cái nỗi gì?
"Ưm, thôi ngay......"
Cái lưỡi ướt át nhớp nháp trườn trên cổ tao khi cô ấy đè lên như đang ôm chặt, một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.
Đầu ngón tay cô ấy lướt nhẹ trên má tao với lực đạo như có như không, kích thích làn da ram ráp.
"Xin lỗi, Chủ nhân, em chịu hết, hết nổi rồi!!"
Cùng với giọng nói thì thầm gấp gáp, một cơn đau nhói chạy qua cổ tao.
Phập, răng nanh của Minnalis xuyên thủng da thịt.
"Ư!? Cảm giác, này là!?"
"Hộc, hộc, ngọt quá, ngon quá......, ực."
Trong khi tao sững sờ ngừng cử động, bên tai vang lên tiếng liếm láp máu Chùn chụt.
Cảm giác sức lực dần rời bỏ cơ thể, ý chí phản kháng bị bào mòn này tao thấy rất quen.
"Ch-Chị Minnalis!? Thế này là hơi quá đà rồi đấy ạ!?"
Thấy bộ dạng bất thường của Minnalis, Shuria có vẻ cũng hoàn hồn, vội vàng chạy lại.
Nhưng với sức tay của Shuria thì làm sao gỡ nổi Minnalis lúc này.
"Chậc, tha lỗi cho tao nhé Minnalis!!"
"Ư ực!? Hự, ư, ư......"
Tao đưa tay lên cổ Minnalis đang trong cơn hoảng hốt, siết chặt động mạch cảnh để cô ấy mất ý thức.
Cuối cùng cơ thể Minnalis cũng mềm nhũn ra.
"Uyu, ukyuu......"
Khi Minnalis mất ý thức, Kuu cũng tách ra khỏi cơ thể cô ấy.
Kuu ngủ ngon lành trên bụng Minnalis như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Sau đó, để kiểm tra tình trạng, trước tiên tao mở bảng trạng thái của mình lên.
"Quả nhiên là, 『Quỷ Hóa Độc』...... Khốn kiếp, lại thêm chuyện phải suy nghĩ rồi."
Tao đỡ Minnalis dậy, vừa ôm cái đầu đau nhức vừa thở dài.
"Ơ kìa máu! HP Potion đâu rồi ạ!"
"A, không, lấy MP Potion cho tao, vết thương không sao. Với lại lấy cả thuốc giải độc loại vạn năng nữa."
"V-Vâng ạ."
Tao để Minnalis gối đầu lên đùi, uống cạn hai lọ thuốc với cơ thể hơi uể oải.
Kích hoạt ma lực trong cơ thể, tao dùng thuốc giải độc để đè bẹp cái 『Quỷ Hóa Độc』 đã suy yếu.
(Thế này thì 『Quỷ Hóa Độc』 chắc không sao nữa......)
『Quỷ Hóa Độc』, tên chính thức là 『Huyết Quỷ Hóa Độc』, đúng như tên gọi, khi bị tiêm vào sẽ biến thành Ma cà rồng (Huyết Quỷ) và bị cưỡng chế phục tùng đối phương. Nghe nói đây là loại độc chỉ có Chân Tổ Ma Cà Rồng mới dùng được, nhưng mà......
"Cái thằng cha đó......, cái gì mà 『【Quỷ Hóa Độc】 chỉ có Chân Tổ Ma Cà Rồng như ta mới dùng được』 chứ. Toàn nói phét."
Cái gã khốn kiếp tự cao tự đại đó. Rõ ràng hắn đã tuyên bố rằng trên thế gian này chỉ còn lại mỗi tao là Chân Tổ, nên chẳng cần phải học cách đối phó làm gì. Cũng may là tao đã ép hắn phải khai ra cho bằng được.
Nếu còn gặp lại hắn ở thế giới thứ hai này, tao thề sẽ đấm vỡ mặt hắn.
"Ngài... Ngài có sao không ạ?"
"À, anh và Minnalis đều ổn. Tạm thời là vậy."
Khi mở bảng trạng thái của Minnalis lên, ngoại trừ lượng MP hao hụt đáng kể thì mọi chỉ số đều đã trở lại bình thường.
Vẫn như mọi khi, tôi không thể dùng Giám Định lên Kuu, nhưng nhìn con bé đang ngủ ngon lành thế kia thì chắc cũng chẳng có vấn đề gì. Có vẻ những cơn gió đêm thi thoảng thổi qua khiến nó thấy lạnh, con bé cứ ngọ nguậy rồi chui tọt vào trong áo của Minnalis.
"Ưm..."
Do lúc nãy giằng co cộng thêm việc Kuu chui vào nên quần áo của Minnalis xộc xệch khá nhiều.
Làn da trần phơi ra ngoài ngấm lạnh khiến Minnalis khẽ vặn mình.
"Dù sao thì cứ để cô ấy ngủ thế này sẽ cảm lạnh mất. Phải lấy chăn..."
Nghĩ rằng nhìn thêm nữa sẽ rất "hại mắt", tôi định lấy chăn từ trong túi không gian ra thì đúng lúc đó...
"Hự, chậc!!"
Vút!! Cùng với tiếng xé gió, một mũi tên được cường hóa ma lực nhắm thẳng vào tôi lao tới.
Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, vung tay gạt phăng mũi tên đó đi.
"Mẹ kiếp, đứa nào đấy?"
Từ hướng mũi tên bay tới vang lên giọng nữ cao vút, tôi liền quay đầu nhìn về phía đó.
"Tên kia, ngươi định làm gì Minnalis hả!! Tránh xa em ấy ra!!"
Xuất hiện là một thiếu nữ tộc nhân loại có mái tóc vàng cắt ngắn, trông lớn tuổi hơn tôi một chút.
Đôi mắt sắc lẹm chứa đầy sự giận dữ tột độ, cô ta đang giương cung đã kéo căng về phía này.
"Mẹ kiếp, cái quái gì cứ liên tục xảy ra thế này. Đâu phải cứ nhồi nhét hết mọi thứ vào một lúc là hay đâu. Để cho tao nghỉ ngơi chút đi chứ."
Phải, ngẫm lại thì từ xưa đến nay vẫn luôn là như vậy.
Những rắc rối lúc nào cũng ập đến dồn dập cứ như một trò đùa.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
