Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 5 - Chương 3: Những thứ bị nghiền nát bởi lẽ đương nhiên

Chương 3: Những thứ bị nghiền nát bởi lẽ đương nhiên

"Cảm ơn, lại ghé nha—"

Được tiễn bằng giọng nói uể oải với chất giọng địa phương kỳ quặc, tôi rời khỏi tiệm tạp hóa trong con hẻm nhỏ.

Tôi đã đi dạo quanh nhiều cửa hàng và mua được vật tư để thâm nhập vào hầm ngục của học viện.

"Được rồi, về nhà trọ thôi."

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi đến Carbanheim.

Lũ quái vật săn được trên đường cũng đã được xử lý xong cả ở chợ nổi và chợ đen, túi tiền của tôi giờ đã rủng rỉnh.

Nhà trọ 『Cành Cây Thiên Sứ』 mà nhóm Leone giới thiệu đúng như lời đồn, cung cấp chăn đệm tuyệt vời.

Theo thông lệ, từ ngày đầu tiên trở đi, tôi thuê bếp để Minnalis chuẩn bị bữa ăn, nhưng đồ ăn của nhà trọ cũng đủ chất lượng để làm tôi hài lòng.

Dù vậy, tay nghề nấu nướng của Minnalis ngày càng lên tay nên món ăn của cô ấy vẫn ngon hơn, khiến tôi thầm ngạc nhiên.

Giờ tôi có thể tự tin nói rằng cô ấy chẳng thua kém gì những đầu bếp hàng đầu.

"Tao về rồi đây."

"A, mừng Chủ nhân đã về ạ."

"Oa, mừng anh về nhé, nư nư ư~..."

Về đến phòng trọ đã thuê, tôi thấy hai đứa đang ngồi trên giường của mình trong ba chiếc giường xếp hàng ngang, luyện tập kiểm soát ma lực.

Trên chiếc giường ở giữa của tôi, Ku đang cuộn tròn ngủ ngon lành.

Ku được coi là nằm dưới sự kiểm soát của tôi, nên có vẻ như nó có thể chui vào trong 【Ma Súc Trứng Kiếm】.

Cũng may là không thể cứ thế dắt nó đi dạo quanh phố nên việc này giúp tôi rất nhiều, nhưng theo lời Ku thì ở trong 【Ma Súc Trứng Kiếm】 có cảm giác: 『Kiểu như là, nư mô~, rồi gư mư~, xong rồi biu a~ ấy ạ. Ở bên ngoài vẫn thích hơn cơ.』

Có vẻ không phải là khó chịu, nhưng tôi đã dặn nó không được tự ý ra khỏi trọ nên giờ cho nó ra ngoài chơi.

Kẹp giữa chiếc giường Ku đang ngủ, hai cô nàng đang thực hiện bài tập ma pháp. Việc cần làm là dùng ma lực để cường hóa một thanh gỗ mỏng. Sau đó, treo một sợi dây buộc vật nặng bằng sắt vào đầu thanh gỗ và giữ cho nó nâng lên liên tục.

Nếu cường hóa không đủ, thanh gỗ sẽ gãy ngay lập tức, còn nếu quá nhiều, thanh gỗ bình thường sẽ tự vỡ vụn.

Đây là phương pháp tôi nghĩ ra để luyện tập thao tác ma lực vì tôi không thể dùng ma pháp, nhưng không ngờ nó lại khó ra phết.

Minnalis có vẻ có tài năng về mặt này hơn tôi, cô ấy tiến bộ với tốc độ kinh khủng. Ngược lại, Shuria có vẻ kém khoản này, đống cành cây gãy chất đống trên sàn đã thành một ngọn núi nhỏ.

"Hừm, Minnalis có vẻ đã nắm bắt được kha khá rồi nhỉ. Shuria tuy chưa hoàn hảo nhưng cũng đạt mức đủ dùng rồi. Làm tốt lắm."

Ngày mai là ngày thi tuyển sinh vào Học viện Carbanheim.

Ngay cả Shuria hiện tại cũng đã nắm được khả năng kiểm soát không thua kém gì các ma thuật sư ngoài kia.

Tôi không nghĩ là sẽ trượt, nhưng với trình độ này thì sau khi nhập học cũng sẽ không gặp khó khăn vì thiếu khả năng kiểm soát khi học ma pháp.

"E hèm, ghê chưa này."

"A, đồ ngốc, lơ là một cái là..."

Vừa dứt lời, một tiếng rắc vang lên từ tay Shuria.

"Á á! Kỷ lục mới của em!"

Shuria lẩm bẩm rồi ủ rũ buông thõng vai.

"Mai là thi rồi. Hôm nay tập đến thế thôi."

"Vâng ạ." "Rõ rồi ạ."

Sau khi thi xong còn có cuộc hẹn với nhóm Leone nữa.

Ngày mai có vẻ sẽ bận rộn đây.

***

"Chà, tới nơi rồi."

"Em có nghe nói rồi nhưng mà to thật đấy."

"Bức tường này cũng màu xanh luôn kìa."

Ngày hôm sau, chúng tôi đến học viện từ sáng sớm, người ta đã bắt đầu tụ tập lác đác.

Ngôi trường khổng lồ bao trọn cả khu ký túc xá trong khuôn viên rộng lớn. Đúng là học viện ma thuật có khác, bức tường bao quanh khuôn viên cũng có màu xanh giống hệt bức tường bao quanh thành phố.

Xét đến việc nơi sử dụng cùng loại vật liệu với bức tường này chỉ có học viện này và Vương thành, thì cũng đủ hiểu vị thế của học viện này trong đất nước là như thế nào rồi.

"Không ngờ lại có ngày quay lại đây..."

Đi theo biển chỉ dẫn theo lộ trình, chúng tôi thấy có khá đông người đang xếp hàng.

"Ủa, ê, kia kìa, đang đi tới đây này."

"Ái chà, ra là vậy, thảo nào lại hẹn quá trưa."

Bên cạnh hàng người chúng tôi đang hướng tới, nhóm Leone đang ở trong đám người thi xong đi ra.

Họ cũng nhận ra chúng tôi và mở to mắt ngạc nhiên.

"Ở đây tức là bọn mày cũng định vào học trường này hả?"

"Cũng đại loại thế, tao chỉ mua quyền nhập học lớp Cơ bản thôi, còn đi học là hai đứa này."

Nói rồi tôi đặt tay lên vai Minnalis và Shuria.

"Vâng." "Đúng thế ạ."

"Hử? Mày không đi học à?"

"Ừ, tao có việc khác phải làm, với lại chủ nghĩa của tao là không dùng ma pháp."

Tôi trả lời câu hỏi của Dan.

Chính xác hơn thì phải là không dùng được mới đúng.

Trong lúc đứng nói chuyện ở cuối hàng, dòng người cũng vơi dần và đến lượt chúng tôi làm thủ tục.

"Xin lỗi đã để quý vị chờ lâu. Hôm nay quý vị đến để nhập học vào Học viện Ma pháp đúng không ạ?"

Chúng tôi trả lời những câu hỏi theo mẫu và điền tên ba người vào danh sách.

"...... Ơ! Ba vị Kaito-sama, Minnalis-sama, Shuria-sama. Nguyện vọng vào lớp Thượng cấp là Minnalis-sama và Shuria-sama, có đúng không ạ?"

"Ừ, không vấn đề gì."

Minnalis và Shuria đương nhiên điền vào nguyện vọng lớp Thượng cấp.

"Hả? Minnalis-chan á?"

Leone chớp mắt ngạc nhiên trước nguyện vọng xếp lớp của chúng tôi.

Cũng phải, Minnalis là thú nhân. Xét đến nội dung bài thi đã được thông báo trước thì ngạc nhiên cũng là chuyện bình thường.

"Ừ, cả hai đứa đều muốn vào lớp Thượng cấp."

"Thượng cấp sao? Nhưng mà, cái đó, bài thi Thượng cấp đối với Minnalis-chan thì..."

Zank lộ vẻ mặt khó xử.

Nội dung bài thi lớp Thượng cấp lần này là phá hủy mục tiêu được cường hóa bằng ma pháp.

Đúng vậy, Minnalis là thú nhân. Với tính chất ma lực dễ phân tán, bài thi này sẽ là một thử thách khá khó khăn.

"Cô ấy sẽ ổn thôi."

Nhưng với Minnalis và Shuria thì không thành vấn đề.

Từ hôm qua, tôi đã dặn là lần này có thể sử dụng Kỹ năng Độc nhất ở mức độ không để lộ quá nhiều bài tẩy.

Đi theo sự hướng dẫn của người chỉ dẫn, chúng tôi đến một sân tập khá rộng.

Giống như bức tường bên ngoài, sàn và tường ở đây cũng được nhuộm màu xanh.

"Vậy thì, xin hãy phá hủy mục tiêu từ bên trong vòng tròn được vẽ trên sàn. Nếu sử dụng các biện pháp như ném đồ vật hoặc bước ra khỏi vòng tròn sẽ bị tính là trượt."

"Đã rõ." "Rõ rồi ạ."

Nghe giám khảo nói vậy, Minnalis và Shuria gật đầu.

Người bước vào vòng tròn trước là Shuria.

Shuria ném bộ giáp toàn thân xuống đất rồi vận ma lực.

"Vậy thì, em lên đây. 『Thao Chỉ Khải (Marionette)』!"

Bình thường thì không cần niệm chú, nhưng lần này cô bé niệm chú với ý định thông báo một phần về loại ma pháp mình sử dụng.

Những sợi chỉ vô hình chạy từ ngón tay Shuria đến bộ giáp, khiến bộ giáp vô tri tự mình đứng dậy.

Bộ giáp dùng cánh tay lực lưỡng vung thanh kiếm trên tay, chém bay mục tiêu.

"Cái này là... sử ma dùng giả kim thuật sao? Không, không cảm thấy ma lực hệ Thổ...? Ra là vậy, là ma pháp ngoại hệ kiểu niệm động lực à."

【Khôi Lỗi Bằng Đại】 của Shuria không phải kiểu niệm động lực mà là ma pháp hệ nguyền rủa ban cho sinh mệnh giả tạo, nhưng cũng chẳng cần thiết phải phơi bày thông tin của mình nên tôi không đính chính làm gì.

"Vậy tiếp theo là tôi nhé."

Minnalis bước vào vòng tròn thay chỗ Shuria.

"──Hãy lắng nghe khúc ca tán tụng của rễ cây mục nát. Đầm lầy độc chìm trong bùn lầy sẽ rơi vào tai ương."

Giọng nói trong trẻo của Minnalis vang lên.

Ma lực tuần hoàn không chút ngưng trệ, và ma pháp được kích hoạt.

"『Độc Thủ (Poison Hand)』"

Ma pháp kích hoạt tạo ra một quả cầu màu tím ngay trước mắt Minnalis.

Từ quả cầu đó, một cánh tay hình dạng bàn tay người vươn ra, xé gió vút một cái.

Bàn tay màu tím nắm lấy mục tiêu như muốn bóp nát, mục tiêu phát ra tiếng xèo xèo rồi tan chảy sụp đổ.

"Hô! Độc ma thuật, hiếm thấy đấy. Hơn nữa lại là thú nhân vốn có ma lực dễ phân tán mà phát huy được uy lực đến mức đó, kỹ năng ma thuật thật tuyệt vời."

Người đàn ông làm giám khảo thốt lên đầy thán phục.

Vốn dĩ độc do Minnalis tạo ra nhờ hiệu ứng của 『Huyễn Viêm Độc Quỷ』 không bị suy giảm, nên chẳng liên quan gì đến kỹ năng ma thuật cả, nhưng tất nhiên tôi cũng chẳng nói ra điều đó.

"Được rồi, cả hai đều đỗ. Mục tiêu đã bị phá hủy, và khả năng kiểm soát ma lực của cả hai đều ở mức tốt. Với hai vị thì chỉ cần học tập nửa năm là có thể tiến lên lớp Đặc cấp cũng nên."

Vị giám khảo vui vẻ nói tiếp.

"Học viên bên ngoài năm nay có nhiều người xuất sắc thật. Là giám khảo, tôi vui lắm."

Vậy là hai người họ nhận được giấy chứng nhận đỗ.

"Đây là giấy chứng nhận đỗ của hai vị. Khi tham gia lớp học, xin đừng quên mang theo."

"Cảm ơn ạ." "Kaito-sama, Kaito-sama, nhìn này nhìn này!"

"Hai đứa làm tốt lắm."

Trên tấm giấy chứng nhận bằng gỗ mà Shuria đang lắc qua lắc lại có khắc một ma pháp trận đơn giản đúng chất học viện ma pháp.

Kết quả tốt đẹp đúng như dự tính. Vậy là tạm thời có thể vào học viện rồi.

Việc còn lại phải làm hôm nay là hỏi Leone về vị trí ngôi làng của Minnalis.

Chỉ còn việc đó thôi.

***

Kết thúc kỳ thi suôn sẻ không gặp sự cố gì, chúng tôi đến quán quen của nhóm Leone.

Trong lúc chờ món ăn được bà chủ quán giới thiệu cho bữa trưa, chúng tôi rôm rả chuyện trò.

"Ra là vậy, thế là Kaito đã mua Minnalis-chan về à."

"Là vậy đó."

Khi được hỏi về hoàn cảnh gặp gỡ Minnalis, tôi đã lược bỏ rất nhiều chi tiết và nói rằng tôi mua Minnalis ở khu ổ chuột.

Đương nhiên, tôi không nói gì về chuyện Dũng giả, Vương nữ hay việc bị vương quốc truy nã.

Những chuyện đó chỉ có mình Leone biết thôi.

Tất nhiên, tôi cũng không nói cho Leone biết mục đích thực sự của chuyến hành trình này.

"Mà Minnalis-chan giỏi thật đấy! Chị bất ngờ luôn á."

"Oái, chị Schpinen. Dừng lại đi ạ, em đâu còn là trẻ con nữa."

Schpinen ôm chặt lấy Minnalis.

Minnalis tuy có vẻ hơi khó xử nhưng cũng không cố sức vùng ra.

"Mà đỗ vào lớp Thượng cấp thì đúng là ngạc nhiên thật... Tôi nghe nói thú nhân không hợp với ma pháp tầm xa lắm. Có bí quyết gì không vậy?"

"A! Tao cũng tò mò cái đó. Học viên bên ngoài mà vào được lớp Thượng cấp thì phải có thực lực cỡ mạo hiểm giả kỳ cựu đấy chứ?"

Dan hùa theo lời của Zank.

"Xin lỗi, đó là bí mật. Mạo hiểm giả phải giấu bài tẩy của mình mà."

Trước câu hỏi của hai người, Minnalis vừa xin lỗi vừa dứt khoát từ chối trả lời.

"Minnalis-chan nói đúng đấy. Chẳng có mạo hiểm giả nào lại dễ dàng phơi bày bài tẩy của mình đâu. ............ Nhưng mà, lát nữa lén chỉ cho chị nhé?"

"Không được đâu ạ."

"Đi mà~..."

Dù giữ thái độ kiên quyết, nhưng vẻ mặt của Minnalis đâu đó vẫn toát lên sự mềm mỏng.

"『Chị Minnalis có vẻ vui lắm đấy ạ.』"

"『À, tốt quá rồi.』"

Tôi trả lời nhỏ với Shuria đang thì thầm bên cạnh.

Đó chắc hẳn là một trong những ký ức ấm áp hiếm hoi giữa những ký ức vấy bẩn bởi chất độc đen tối.

Giống như những ngày tháng tôi ở bên Leticia.

Giống như những ngày tháng Shuria ở bên mẹ và em gái.

"Chà, dù sao thì Minnalis và Shuria cũng đã đỗ vào lớp Thượng cấp một cách đáng mừng. Chị Schpinen, hai đứa nó học ma pháp theo kiểu tự phát, nếu có gì thì mong chị giúp đỡ chúng nó nhé."

Tôi nói với nữ ma thuật sư tên Schpinen.

Leone cũng học cùng lớp, nhưng nếu muốn học lý thuyết cơ bản thì nhờ một người chuyên về ma thuật vẫn tốt hơn.

"Tất nhiên là được rồiiiii. Cả hai đứa đều dễ thương, với lại chị cũng chỉ cần cái danh hiệu 『Tốt nghiệp Học viện Ma pháp』 thôi. Lời quá lời quá ♪"

"Oa oa!?"

"Á..."

Đột nhiên Schpinen ôm chầm lấy Shuria giống như đã làm với Minnalis, kéo cô bé vào bộ ngực đẫy đà của mình.

Shuria hét lên kinh ngạc, sau đó vỗ vỗ vào ngực mình, lắc đầu qua lại một chút rồi hét lên tuyệt vọng và đẩy Schpinen ra.

"Oaaaa!! Ghét quá đi!! Kẻ thù! Mụ này là kẻ thù đấy nhé!!"

"Hả!?"

Schpinen bị lườm gừ gừ và bị coi là kẻ thù.

Cô em gái trong tôi đang lên tiếng. 『Anh hai, không nên dính líu vào chuyện này đâu ạ.』

Tôi tin vào lời khuyên của cô em gái ưu tú trong lòng mình và lái câu chuyện sang hướng khác.

"Anh Dan, và anh Zank nhỉ."

"Gọi Dan là được rồi."

"Tôi cũng thế, gọi Zank là được."

"Vậy à, thế thì cứ gọi tao là Kaito. Hai người tại sao lại vào Học viện Ma pháp? Nhìn trang bị kiếm sĩ thế kia thì chắc là học ma pháp hỗ trợ hả?"

"Ừ, tao muốn học ma pháp cường hóa cơ thể."

"Tôi thì định học cách cường hóa vũ khí tạm thời."

Dan xắn tay áo lên vỗ vỗ, còn Zank vuốt ve thanh kiếm bên hông.

"Kaito cũng nhập học lớp Cơ bản đúng không? Mày bảo là không đi học mà."

"À, mục đích của tao là Đại thư viện và Hầm ngục chỉ dành cho học viên thôi."

"À, ra là nhóm cày hầm ngục."

Nghe tôi nói, Dan đáp.

Hầm ngục dưới lòng đất của học viện chỉ cho phép người có liên quan đi vào. Đại thư viện trực thuộc học viện cũng vậy.

Nhóm cày hầm ngục là từ chỉ những học viên bên ngoài đăng ký vào lớp Cơ bản không phải để học ma pháp, mà để được phép sử dụng các cơ sở vật chất chỉ dành cho người của học viện.

"Chà, chuyện là vậy đó, nhờ cô Leone giúp đỡ hai đứa nó nhé. ...... Chắc cũng hiếm khi xảy ra chuyện gì, nhưng thú nhân ở Học viện Ma pháp cũng hiếm, mà Shuria lại có ngoại hình thế này nữa."

"Đúng vậy, Shuria trông trẻ hơn tuổi thật mà."

"Hứ, bị mắng yêu thì em thích, nhưng bị coi là trẻ con thì không chịu đâu nhé!"

"Oái, này, bình tĩnh đi Shuria, đau, không, không đau nhưng mà thốn lắm đấy!"

Shuria phồng má giận dỗi, dùng ngón trỏ chọc chọc vào giữa xương sườn tôi như muốn luồn vào trong.

Không đau, nhưng mỗi lần bị chọc là người tôi lại giật nảy lên kỳ cục.

"...... Ừ, tôi biết rồi. Hai đứa đều dễ thương mà, chắc sẽ có nhiều tên ngốc đến làm phiền lắm đây."

Khi tôi bắt chuyện với Leone nãy giờ vẫn im lặng, cô ấy trả lời với vẻ bình thường.

Nhưng thái độ đó, tuy không bằng lúc đầu, nhưng dường như đang dấy lên một sự cảnh giác nào đó.

(...... Hừm, mình có làm gì sai không nhỉ?)

Lúc chia tay lần trước, tôi nghĩ mối quan hệ đã được cải thiện khá tốt rồi.

Tại sao bây giờ lại có thái độ này.

Lần đầu tiên là sự cảnh giác gay gắt như muốn đâm thủng người khác.

Đó là sự quyết liệt công khai đến mức chỉ cần sai một bước là có thể gọi là thù địch.

Lần này cũng vậy, tuy không cảm thấy ác ý vẩn đục, nhưng mà thế này là sao đây.

(Thôi kệ đi. Mình cũng đâu định làm gì ở đây đâu.)

Vốn định nói chuyện về thế giới cũ với tư cách là những người Nhật Bản, nhưng với tình hình này thì đành chịu.

Hơn nữa, tôi cũng biết rõ rằng việc trở nên thân thiết theo đúng nghĩa đen là điều không thể.

Bởi vì tôi, chúng tôi, không có ý định phơi bày bản chất thật của mình cho họ thấy.

"『Minnalis, Shuria, nghe thấy không?』"

Lâu rồi tôi mới dùng 『Tâm Thoại』 để nói chuyện với hai đứa.

"『Vâng vâng, em nghe rõ đây ạ.』"

"『Có chuyện gì vậy, thưa Chủ nhân.』"

"『Thay đổi kế hoạch. Có vẻ tao lại bị cảnh giác rồi, nên tao sẽ không hỏi vị trí ngôi làng ở đây nữa.』"

Khi tôi chết ở thế giới lần thứ nhất, danh tiếng của tôi đã nát bét.

Dù đã phủ nhận, nhưng ấn tượng về tôi cũng không thể thay đổi ngay lập tức được.

Có lẽ Leone sau một thời gian suy nghĩ lại, sự cảnh giác đối với tôi đã trỗi dậy.

Nếu vậy, việc tôi cố hỏi ra ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.

"『Để mai hoặc lúc nào đó, hai đứa tùy cơ ứng biến mà hỏi giúp tao. Như thế họ sẽ trả lời thành thật hơn.』"

Tất nhiên vì có khế ước lần trước nên không phải là không thể ép hỏi, nhưng Minnalis và Shuria sẽ phải chạm mặt họ hàng ngày trong một thời gian tới.

Họ chưa làm gì mình thì cũng không cần thiết phải cố làm xấu đi mối quan hệ.

"『Nhưng mà...』"

"『Đừng nóng vội. Nhắc đến 『Leone Cuồng Cung』 thì ở thế giới lần thứ nhất cũng là một tổ đội khá nổi tiếng đấy. Những kỹ thuật mà tao không dạy được, hãy tận dụng lúc quan hệ còn hữu hảo mà học lỏm càng nhiều càng tốt.』"

Tôi trấn an và dặn dò Minnalis đang có chút miễn cưỡng.

"『Tao hiểu cảm giác của mày, chính vì thế hãy bình tĩnh mà suy nghĩ. Hãy mở rộng phạm vi những việc mình có thể làm. Đừng bỏ lỡ những thứ cần thiết.』"

Nếu chỉ biết vươn tay tới thứ mình muốn mà quên nhìn xung quanh, sẽ bị vấp ngã bởi những vết nứt tạo ra.

Đó là điều tôi đã học được ở thế giới lần thứ nhất.

"『...... Đúng vậy ạ, quả nhiên là không được rồi. Dù đã hiểu nhưng cảm xúc cứ lấn át lý trí.』"

"『Hơn nữa, dù có biết vị trí mà không hành động được ngay thì tích lũy sức mạnh vẫn hời hơn đấy nhé!』"

"Vâng, để quý khách đợi lâu. Đây là thực đơn gợi ý hôm nay của quán ạ."

Cuối cùng thì bữa trưa cũng được mang ra.

Cuộc họp 『Tâm Thoại』 kết thúc tại đó, ngày hôm ấy chúng tôi ăn uống và chia tay mà không có chuyện gì xảy ra.

...... Nếu được như vậy thì tốt biết mấy, nhưng lũ ngu phiền phức thì ở đâu cũng mọc ra được.

"Cái gì thế này? Quán xá trông bẩn thỉu gớm. Đã mất công lặn lội đến cái xứ nhà quê khỉ ho cò gáy này mà lại chui vào cái quán rách nát thế này à?"

Bước vào quán, dậm chân uỳnh uỵch làm bụi bay mù mịt như thể cố tình, là một gã đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm, cơ bắp cuồn cuộn trông phát ngốt.

Có vẻ là một mạo hiểm giả, hắn đeo một thanh đại kiếm trong vỏ đen sau lưng, mặc bộ giáp bạc đen bóng loáng, không biết có phải cố tình phối màu cho đồng bộ hay không.

(Chà, nhìn giống con gián thật đấy, tởm quá đi mất.)

"Eo ôi, gã đó, là 『Hắc Cương Geal』 kìa."

"Này Dan, đừng có nhìn vào mắt hắn, bị hắn gây sự bây giờ."

"Sao thế, người quen à?"

"...... Một mạo hiểm giả có tiếng ở Đế đô, trước đây bọn tôi từng đụng độ liên quan đến đối thủ cạnh tranh buôn bán. Từ đó hắn cứ dai dẳng ghim thù bọn tôi mãi."

Câu trả lời tôi nhận được, chà, đúng là nhảm nhí.

"Hử? Này này này, trong cái quán cơm rách nát này lại tụ tập toàn những gương mặt quen thuộc thế này hả, hử, này."

Tuy giọng hắn không vang lắm, nhưng quán cũng chẳng rộng rãi gì.

Chẳng có lý do gì mà không bị phát hiện cả.

"A, ồn ào quá. Cứ như con chó ngu chưa được dạy dỗ đang sủa ấy nhỉ. Thật tình, chán chết đi được."

Leone thở dài nhẹ, buông lời chửi rủa như đã cam chịu.

Ngoài Leone ra, ba người kia nhìn Geal với ánh mắt lạnh tanh rồi lờ đi, tiếp tục ăn.

"Chậc, con đàn bà này vẫn mồm mép cay độc như mọi khi nhỉ. Ồ, đằng kia là gương mặt lạ hoắc, người mới à?"

Tặc lưỡi một cái, mũi dùi của Geal chĩa sang chúng tôi, những người đang im lặng quan sát.

"Hê, thằng đực rựa thì sao cũng được nhưng hai em còn lại trông ngon nghẻ đấy chứ. Cả hai em đều đúng gu của tao luôn."

Ánh mắt soi mói liếm láp khắp người Minnalis và Shuria.

Một ánh mắt thật sự kinh tởm.

"Này, ông kia..."

"Này, mấy em kia. Làm người phụ nữ của tao đi. Thay vì đi chung với mấy thằng đó, nhập tiệc với bọn anh sướng hơn nhiề──"

Chà, đúng là thế giới này lắm sâu bọ thật.

"Này, tiếng vỗ cánh của mày ồn ào quá đấy. Biến ngay đi, không tao chặt cái cánh đó bây giờ."

Tôi chộp lấy cánh tay đang vươn ra một cách thô thiển kia.

"Hả? Ê, thằng kia, cái gì thế nà... cái tay này... á!? Bu... buông ra thằng chó!? Á, hự!"

Rắc rắc. Tôi siết chặt cánh tay hắn đến mức vừa đủ rồi buông ra.

Chỉ bấy nhiêu thôi là quá đủ để phân định thứ bậc. Thế nhưng, gã đàn ông vốn đã quen được gọi bằng biệt danh và ngày càng kiêu ngạo nhờ chút thực lực ấy, lại không đủ độ lượng để bình tĩnh chấp nhận sự thật.

"Thằng ranh con này!! Mày giỡn mặt với tao đấ... á, hự!?"

Geel vươn tay về phía thanh đại kiếm sau lưng. Nhưng còn nhanh hơn cả khi thanh kiếm kịp rút ra, tôi đã vung [Khởi Nguyên Tâm Kiếm] vừa được tạo thành.

Lưỡi kiếm xé toạc lớp da mỏng trên cổ hắn, mũi kiếm dính máu kề sát yết hầu như đang liếm láp.

"Tao tha cho lần này đấy, biến đi."

"Thằng chó..."

"Này, mày vẫn chưa hiểu sao? Tao không muốn làm bẩn bữa ăn hiếm hoi này bằng thứ máu dơ dáy của mày đâu. Khôn hồn thì cút xéo."

Tôi di chuyển mũi kiếm, lật nhẹ lớp da cổ vừa bị rạch một đường sắc lẹm.

Có vẻ hắn thuộc loại phản ứng chậm chạp, nhưng khi sát khí cuộn trào truyền qua lưỡi kiếm bò lên da thịt, thì dù có là thằng ngu cũng phải nhận ra tình cảnh của mình.

"Đừng có bu lấy người nhà của tao, lũ ruồi nhặng."

"Hự, chậc, làm cái đéo gì mà căng thế! Chỉ là đùa chút thôi mà, làm như hay lắm không bằng!!"

Geel rõ ràng đang cố tỏ ra mạnh miệng, hắn vừa chửi đổng xung quanh vừa bước ra ngoài.

"Ồ ồ! Được lắm người anh em!", "Làm tốt lắm!", "Được xem kịch hay rồi."

Như chỉ chờ Geel rời đi, cả quán rượu vang lên tiếng hò reo, bọn họ nhao nhao lên như thể vừa được xem một màn trình diễn thú vị.

"Ngài xử lý quen tay thật đấy. Mà, dẫn theo hai mỹ thiếu nữ thế này thì chắc cũng quen với mấy chuyện này rồi nhỉ, đúng không Spine-san?"

"Này nhé, sao lại đá quả bóng sang tôi thế hả... Chỗ kia, tôi đốt trụi bây giờ nhé?"

Spine cười khúc khích, một nụ cười lạnh lẽo thấu xương.

"Mặc kệ chuyện đó đi, kiếm thuật của cậu ghê thật đấy! Hôm nào đấu với tôi một trận đi!!"

"À, khi nào rảnh và có hứng thì nhé."

Tôi trả lời qua loa với Dan, kẻ đang nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh, rồi tiếp tục chọc vào đĩa thức ăn trước mặt.

Ngày hôm sau, tôi, Shuria và Chủ nhân cùng đến trước cổng học viện.

Các buổi giảng dạy của học viện bắt đầu từ hôm nay.

"Vậy nhé, gặp lại sau. Tao sẽ đến Đại Thư Viện tra cứu như dự định."

"Chủ nhân đi cẩn thận ạ."

"Ngài đi nhé ạ!"

"Ừ, bọn mày cũng cố gắng lên."

Chúng tôi tiễn bóng lưng Chủ nhân đang phẩy tay rời đi.

"Nào, chúng ta cũng đi thôi."

"Vâng ạ."

Theo tấm bảng hướng dẫn, chúng tôi đi về phía phòng học dành cho các môn lý thuyết.

Giữa dòng người có vẻ là mạo hiểm giả đủ mọi lứa tuổi đang đi lác đác, khi đến gần tòa nhà, có một nhóm người mang màu sắc hoàn toàn khác biệt cũng đang bước tới.

Trang phục đồng bộ, độ tuổi đa phần trạc tuổi tôi hoặc lớn hơn một chút.

Có lẽ, đối lập với những kẻ được gọi là "học viên ngoại trú" như chúng tôi, họ là những tinh anh của Carbanheim, hay còn gọi là "học viên nội trú".

(Mà, sao cũng được. Dù những ánh mắt khinh miệt lộ liễu kia thật khó chịu, nhưng có để tâm cũng chẳng làm được gì.)

Nếu chúng bay vo ve quanh mặt thì còn xem xét, chứ cứ đi đập từng con côn trùng bay ngang qua trong thành phố thì có mà hết ngày.

Họ đi về phía tòa nhà học hiệu mới toanh, lộng lẫy ở bên phải.

Còn chúng tôi đi về phía tòa nhà cũ kỹ, trông hơi bẩn thỉu ở bên trái.

Chúng tôi cứ thế bước vào trong, đặt chân vào căn phòng có ghi biển "Lớp Ngoại Trú".

Bàn ghế được xếp theo bậc thang, hướng về phía bục giảng.

Có lẽ vì đến sớm hơn giờ quy định một chút nên người ngồi trong phòng vẫn còn thưa thớt.

"Có lẽ chúng ta đến hơi sớm quá rồi."

"Còn hơn là đến muộn mà."

Trong tiếng trò chuyện râm ran của phòng học, chúng tôi tạm thời chọn chỗ ngồi ở khoảng giữa của dãy bên phải đang còn trống.

"Ái chà, chào buổi sáng nha. Hôm nay trông cũng đáng yêu quá cơ."

"A, chào buổi sáng. Hai cậu đến sớm nhỉ."

Ngay sau đó, Spine-san và Leone-san bước vào lớp.

Hai người họ vừa vẫy tay vừa tiến lại gần, rồi ngồi xuống kẹp chúng tôi vào giữa.

Nhìn từ phía trước, thứ tự từ phải sang là Leone-san, tôi, Shuria và Spine-san.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng ạ."

"Hưm, a, trời ơi, dễ thương quá đi mất! Cho chị xoa đầu cái nào!"

"Nyah!? Dừng, dừng lại đi mà!! Buông ra đi ạ!"

(Thật tình, cái tính thích trẻ con của cô ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào...)

Nhìn cảnh Spine-san ôm chặt lấy Shuria, tôi lại nhớ về những ngày còn ở trong làng.

Hồi đó, những người thường bị ôm ấp như thế là tôi, Lucia và Keril.

Từng mảnh ký ức vụn vặt ấy như những chiếc gai độc quấn chặt lấy tâm trí, khiến tôi đau nhói âm ỉ.

"Leone-san, cậu còn nhớ không? Hồi ở làng Spine-san cũng hay làm như vậy nhỉ."

"...Ừ."

"Nhóm Leone-san vẫn còn qua lại ngôi làng đó chứ?"

"Không, chuyện đó... bây giờ bọn mình..."

"Quả nhiên là cậu đã nghe chuyện xảy ra ở làng rồi nhỉ. Hèn gì cậu không ngạc nhiên khi biết mình là thú nhân."

"!!"

Và rồi gương mặt ấy méo xệch đi vì đau buồn.

A, không phải đâu, Leone-san. Mình đâu có muốn cậu làm vẻ mặt đó.

"Đừng làm vẻ mặt đó chứ. Mình đã được Chủ nhân cứu rồi. Mình không còn để tâm đến chuyện cũ nữa đâu."

Nhưng mà, xin lỗi nhé.

Dù vậy, vẫn có những thứ mình không thể tha thứ được.

"Chuyện đó, cô Marlis..."

"Mẹ mình không chịu nổi hành trình gian khổ nên đã mất rồi. Mình cũng suýt chết thì được cứu."

"!! Vậy sao... quả nhiên là vậy sao..."

Thế nên, mình...

"Leone-san, cậu có thể chỉ cho mình vị trí ngôi làng đó không? Mình không còn biết nó nằm ở đâu nữa."

"...Cậu muốn biết là để trả thù dân làng sao?"

"Không phải đâu. Mình đã nói rồi mà? Mình không còn để tâm chuyện cũ nữa."

"Vậy thì, tại sao..."

Giống như đang lợi dụng mẹ vậy.

"Mình ghét ngôi làng đó. Nhưng biết đâu đấy, di vật của mẹ mình vẫn còn sót lại chút gì đó."

"......"

"Làm ơn đi. Mình không biết có còn lại gì không, nhưng mình muốn tìm lại kỷ vật của mẹ."

Tôi đã nói ra một lời nói dối đê hèn như thế đấy.

Dối trá.

Chẳng cần dùng đến kỹ năng để kiểm chứng, cảm xúc đó vẫn hiện rõ mồn một.

Con mắt nhìn người được tôi tôi luyện qua bao nhiêu lần giao dịch với tư cách thương nhân, đâu có rẻ rúng đến mức bị lừa bởi cách che đậy vụng về của cô bé.

Tôi hiểu lý do khiến cô bé nghĩ đến chuyện trả thù. Nhưng tôi không hề nghĩ rằng việc trả thù sẽ cứu rỗi được Minnalis-chan.

Bởi vì, dù chỉ thoáng qua, nhưng tôi thấy được màu sắc tội lỗi khi cô bé cố lừa dối tôi.

Minnalis-chan mà tôi biết là một cô bé dịu dàng, luôn hết lòng vì người khác.

Nếu là cô bé, chắc chắn có thể trở lại làm một cô gái bình thường, nhân hậu như xưa.

Dù biết vậy, nhưng khế ước đã ký trước đó không cho phép tôi ngậm miệng.

"...Vị trí ngôi làng nằm ở phía Đông Bắc Vương quốc Olorurea, dọc theo biên giới Đế quốc Girigal. Từ đây đi xuyên qua dãy núi từ phía Đế quốc có lẽ là đường nhanh nhất."

Vì thế, trước khi bị hỏi sâu hơn, tôi đã trả lời.

Dù không thể nói dối, nhưng cách để đánh lừa cô bé này thì có đầy.

Nếu không làm được chừng đó thì sao làm thương nhân được.

"Đông Bắc Vương quốc... ngược hướng với ở đây sao..."

"Đến thị trấn Gagarad trước dãy núi thì sẽ biết vị trí cụ thể thôi. Nếu muốn an toàn thì dù hơi đi đường vòng, nhưng đi từ thị trấn Roberia của Pháp Quốc sẽ dễ đến đó hơn."

(Quả nhiên, miễn không phải nói dối là được. Dù có nói về một ngôi làng hoàn toàn khác thì miễn là "trả lời không dối trá", sẽ không bị tính là vi phạm khế ước.)

Cái ràng buộc không được thực hiện hành động gây bất lợi cũng đã được cứu vãn nhờ cách diễn đạt.

Nếu điều kiện là "không được cản trở mục đích" thì tôi đã bó tay rồi.

"Vậy sao... cảm ơn cậu. Nhưng mà, để đến được đó chắc còn lâu lắm..."

Tạm thời thì mọi chuyện đã trót lọt, nhưng cứ thế này thì không ổn chút nào.

"..."

(Phải làm cách nào đó để Minnalis-chan không làm cái chuyện đau lòng như trả thù mới được...)

Đúng lúc đó, cửa phòng học mở ra, một người đàn ông mặc áo choàng ma thuật sư bước vào.

Ngay sau đó bài giảng bắt đầu, nhưng tôi không thể tập trung vào lời giảng, trong đầu cứ xoay quanh việc làm thế nào để cứu Minnalis-chan.

Kích hoạt kỹ năng liếc nhìn sang bên cạnh, hai thiếu nữ vẫn bị trói buộc bởi ngọn lửa đen kịt sục sôi ý định trả thù và những sợi xích đen độc địa, thứ có lẽ là một kỹ năng nào đó.

Quan sát thế này tôi mới hiểu, tất cả bọn họ đều chấp nhận sợi xích đó từ tận đáy lòng.

Không biết đó là loại năng lực can thiệp tinh thần nào, nhưng nếu là sức mạnh bóp méo cảm xúc ban đầu thì lẽ ra phải thấy được sự phản kháng của cảm xúc gốc ở sâu bên trong.

Nhưng tôi không thấy sự méo mó phản kháng nào ở hai người họ.

Tức là, tâm trí của hai người họ sẽ không thay đổi dù có tháo bỏ sợi xích kia. Vì vậy, dù có vô hiệu hóa sức mạnh đó, họ cũng sẽ tự mình đeo xích lên lại mà thôi.

Trước hết phải lay chuyển bản tâm của họ, bắt đầu từ việc khiến họ nghi ngờ về sự trả thù.

(Phải tìm cách thuyết phục cậu ta, người đang là hạt nhân của sợi xích...)

Khi Geel định gây sự với nhóm Minnalis-chan, trong tâm trí Ukei-kun rõ ràng đã hiện lên những cảm xúc khác ngoài sự trả thù. Màu sắc của sự trả thù vẫn không biến mất, nhưng cảm xúc thuần túy muốn bảo vệ hai người họ cũng mạnh mẽ đến mức khó tin.

(...Cậu ta có thể tạo ra màu sắc dịu dàng và mạnh mẽ đến thế cơ mà. Nếu cậu ta thay đổi, các cô bé ấy cũng sẽ thay đổi. Cùng nhau nuôi dưỡng lòng thù hận của nhau, chuyện đó sao có thể tốt được chứ.)

Có lẽ, năng lực của sợi xích kia có hai tác dụng.

Một là thứ gì đó dạng lỏng rỉ ra từ sợi xích đen, duy trì độ đậm đặc của cảm xúc.

Hai là sức mạnh truyền dẫn qua sợi xích đen, chia sẻ tâm tình của nhau.

Mà lại toàn truyền cho nhau những thứ thuộc về hận thù, nhuộm đen trái tim nhau bằng những cảm xúc đen ngòm.

(Chuyện đó, chắc chắn là sai lầm!!)

Tôi hạ quyết tâm.

Nhất định tôi sẽ kéo cô bé, không, kéo cả ba người bọn họ, bao gồm cả cậu ta quay trở lại.

Đúng rồi, nếu vậy thì hãy để cả ba người họ trở thành đồng đội của chúng tôi.

Với kiến thức của tôi và kiến thức của cậu ta, chắc chắn sẽ cứu được nhiều người hơn nữa.

Thế giới này rất bạo tàn, nhưng cũng là một thế giới vô cùng xinh đẹp.

(...Nhất định mình sẽ kéo họ về con đường đúng đắn. Chuyện thế này, chắc chắn là sai lầm rồi.)

Cả ba người họ chắc chắn vẫn có thể trở lại bình thường. Có thể trở nên hạnh phúc.

Bởi vì, dù khoác lên mình màu sắc tăm tối đến thế, nhưng sâu thẳm bên trong cái nhìn thấu suốt đó là màu của bi thương.

Chỉ riêng nơi sâu nhất trong tim là một màu xanh nhợt nhạt như đang gào khóc không ngừng.

Một màu sắc như đang quằn quại trong đau đớn vì bị bóng tối bao phủ đâm xuyên.

Họ vẫn còn biết khóc, biết cười. Trái tim họ vẫn chưa chết. Dù màu của sự trả thù không biến mất, họ vẫn có thể hiện lên những màu sắc khác.

Nếu vậy, phải khiến họ vứt bỏ màu sắc của sự trả thù.

Thừa nhận sai lầm và từ bỏ trả thù mới là tốt cho họ.

'Đến thị trấn Gagarad trước dãy núi thì sẽ biết vị trí cụ thể thôi. Nếu muốn an toàn thì dù hơi đi đường vòng, nhưng đi từ thị trấn Roberia của Pháp Quốc sẽ dễ đến đó hơn.'

A, cuối cùng, cuối cùng, cuối cùng thì...

(...Khư, khư khư, kh, không được. Lâu lắm rồi mới dùng đến kỹ năng, cảm xúc suýt thì không kìm nén được.)

Biết là không được, nhưng nụ cười cứ chực trào ra.

Dù chưa thể hành động ngay lập tức, nhưng cuối cùng tôi cũng đã thấy được hình bóng cụ thể.

"Và, đa số ma pháp được phân loại thành bảy thuộc tính cơ bản: 'Hỏa', 'Thủy', 'Phong', 'Thổ', 'Quang', 'Ám', 'Vô'. Ngoài ra còn có các thuộc tính phái sinh từ thuộc tính cơ bản như 'Băng', 'Lôi'. Những ma pháp không thuộc các thuộc tính này được gọi chung là Ngoại Hệ. Ví dụ nổi tiếng là 'Thực Vật Ma Pháp' của Mãnh tướng Đế quốc - Tướng quân Azalist. Ngoài ra, nghe nói ở vùng đất hoang phía Bắc Đế quốc còn có một bộ tộc sử dụng kỹ thuật đặc biệt gọi là 'Chú Thuật'."

(Ấy, không được, giờ phải tập trung vào bài giảng đã.)

Phải tích lũy, tích lũy tất cả những gì có thể, để đón chào thời khắc trả thù đang đến rất gần.

Nghĩ vậy, tôi nhìn xuống bản sao cuốn giáo trình ma thuật được phát đầu giờ học.

Trên trang sách không biết đã qua tay bao nhiêu người, có ghi những điều mà trước đây tôi chỉ biết qua cảm giác.

Tôi cố kìm nén cảm giác hưng phấn, tập trung vào câu chuyện.

Tuy nhiên, đúng lúc tôi vừa định thần lại.

Cát trong chiếc đồng hồ cát đặt trong phòng đã chảy hết, tiếng chuông reo lên rè rè báo hiệu.

"Chà, đã hết giờ rồi sao. Tạm thời bài giảng buổi sáng đến đây là kết thúc. Hai tiếng nữa sẽ bắt đầu buổi chiều. Chào các trò."

Cũng giống như giọng điệu trong lúc giảng, giảng viên kết thúc bài học bằng cách nói có phần vô cảm rồi bước ra khỏi phòng.

"Nào, hai cậu định ăn trưa thế nào... mà, nhìn là biết rồi nhỉ."

Chúng tôi đã đặt sẵn hộp cơm trưa mang theo lên bàn.

Hôm nay là món gà Horohoro xào ngọt với cỏ Koharu, cùng hai loại sandwich kẹp phô mai bò cuồng nộ và thịt heo Purupuru hun khói. Đây là tác phẩm tôi tự tin làm để phù hợp với Chủ nhân, người đang tra cứu ở Đại Thư Viện.

"Oa~, xếp đẹp mắt quá, trông ngon ghê. Từ xưa tớ đã nghĩ cậu khéo tay rồi, nhưng Minnalis-chan nấu ăn lên tay thật đấy nha."

"Nói đúng hơn là, cái này còn ngon hơn cả tớ nấu nữa..."

Spine-san cười tươi rói, còn Leone-san thì nhăn mặt vẻ hơi phức tạp khi nhìn vào hộp cơm.

"Không chỉ đẹp mắt đâu, cơm hộp Minnalis-san làm ngon lắm đấy nhé? Nếu chỉ một miếng thì cho các cậu ăn thử cũng được."

Shuria có vẻ tự hào, xé từng miếng sandwich nhỏ đưa cho hai người họ.

""...Ư, ngon quá!? ""

"Đương nhiên rồi. Đồ ăn để dâng lên miệng Chủ nhân thì sao tôi có thể làm qua loa được."

Dù nói một cách kiên quyết, nhưng niềm vui sướng vẫn âm ỉ dâng lên.

Được người khác công nhận thành quả bằng lời nói quả nhiên vẫn rất dễ chịu. Nhất là khi được khen bởi những người có thiện chí.

"Thật sự là cậu thích Ukei-kun lắm nhỉ."

"Vâng, đối với bọn mình, ngài ấy là người không thể thay thế."

"Đương nhiên rồi ạ. A, nhưng mà nhưng mà hiện giờ đang trong quá trình tạo vòng vây, nên phải giữ bí mật với ngài Kaito đấy nhé?"

"...Vậy, vậy sao, là vậy nhỉ."

"...? Cậu sao thế?"

"Không, không có gì đâu. Spine, chúng ta cũng đi ăn thôi? Kẻo muộn giờ học buổi chiều."

"Ừ ha~, nhưng mà ngày đầu tiên chán ngắt à, chẳng thu hoạch được gì cả~"

"Thật tình, cậu đừng nói thế. Ôn tập quan trọng lắm đấy? Đợi đến lúc cần mới học thì muộn rồi. Vậy nhé hai cậu, bữa nào tụi mình ăn chung nha. Nào, đi thôi Spine. Dan và Zank đang đợi đấy."

Hai người họ cười nhẹ, vẫy tay rồi rời khỏi phòng học.

Chúng tôi cũng bắt đầu dùng bữa trưa.

"Măm măm, hôm nay cũng ngon lắm ạ."

"Này này, Shuria, mất nết quá đấy."

"Ưm hưm?"

Tôi lau má cho Shuria, con bé đang gặm sandwich dính cả sốt lên mép.

(...Nhắc mới nhớ, hồi đó chúng tôi cũng ăn cơm hộp thế này nhỉ.)

Hồi đó, người nấu ăn không phải là tôi mà là Lucia.

Khi bộ ba thanh mai trúc mã chơi đùa cùng nhau, Lucia luôn tự mình chuẩn bị hộp cơm trưa.

Chạy nhảy khắp trong rừng, khi nào đói bụng thì nấp vào bóng cây, hay dựa lưng vào thân cây đổ để ăn trưa...

"Hưm, lần tới thử thêm chút vị chua xem sao."

Hiện tại, lưỡi tôi đang khao khát một sự kích thích mạnh mẽ đến mức có thể xua tan vị mặn chát này.

"Cơ mà, nghe giảng mệt hơn tôi tưởng nhiều."

Phù, tôi thở dài, con đường về nhà đang nhuộm một màu đỏ thẫm vừa phải.

Kết thúc khoảng thời gian chẳng biết là ngắn hay dài, hai đứa tôi cùng nhóm bốn người Leone-san đang đi bộ về nhà trọ.

"Vậy sao ạ? Shuria thì chẳng thấy mệt gì cả."

"Giỏi quá ta~, đáng ngưỡng mộ ghê~. Ngoan lắm nha~"

"Phumyu! Đừng có tự tiện xoa đầu người ta! Người duy nhất được phép ấn đầu, đánh đập hay giẫm đạp lên Shuria chỉ có ngài Kaito thôi nhé!"

Đấy, bệnh cũ của Shuria lại tái phát rồi.

A, tôi đã dặn bao nhiêu lần là phải tự trọng ở chốn đông người rồi mà.

"Hả? Bị, bị đối xử tàn tệ thế sao~!?"

"Chuyện này, nghe không ổn chút nào."

"Nhìn hắn ta đâu có giống kiểu người sẽ làm thế đâu nhỉ."

Nhóm Leone-san nhăn mặt.

Shuria không có ác ý, nhưng chính vì thực sự không có ác ý nên mới rắc rối.

"Không, chuyện đó là..."

"Nè Shuria-chan, cậu ta thực sự làm thế sao?"

"Đúng vậy ạ! Ngài Kaito rất chiều chuộng Shuria và chị Minnalis, nên nếu cố gắng nài nỉ thì mười lần ngài ấy cũng nghe cho một lần! Ngài ấy còn nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ rồi dí chân xuống nữa, hê hê, rùng mình sướng lắm luôn ấy. Hê hê hê."

"Hả, a, ư...?"

Leone-san đang lườm mắt sắc lẹm vì phát ngôn của Shuria, bỗng chuyển sang vẻ mặt vi diệu không nói nên lời khi thấy biểu cảm ngây ngất của con bé.

Những ánh mắt cầu cứu đổ dồn về phía tôi, tôi đành điềm tĩnh lên tiếng.

"...Leone-san. Hồi nhỏ, Spine-san đã dạy mình là 'trên thế giới này có nhiều dạng tình yêu lắm'."

"A, ái chà~, mình có nói thế sao ta~?"

"Spine... cậu dạy trẻ con cái gì thế hả..."

Sau khi ném cái nhìn chán chường về phía Spine-san đang lảng tránh ánh mắt, Leone-san thở dài.

"Haizz~, vậy, Minnalis-chan, Shuria-chan thì, ừm, chuyện đó, như vậy là ổn rồi sao?"

"Tiếc thật..."

"Chà, còn trẻ mà đã dấn thân vào nghiệp chướng sâu dày thế này. Con đường đó sâu thẳm lắm đấy nha~"

"Ahaha, chà chà biết nói sao đây."

Spine-san và Zank-san cười gượng gạo nhìn Shuria vẫn chưa thoát khỏi biển ảo tưởng.

"Thật là xấu hổ quá... Shuria, em định như thế đến bao giờ nữa!"

"Phumyu!? Lạnh quá!?"

"Thật tình, em đúng là..."

Tôi vừa áp tay lên cái đầu đang đau nhức, vừa dùng mảnh băng tạo ra không cần niệm chú ấn vào sống lưng Shuria, con bé đang uốn éo vì chìm quá sâu vào ảo tưởng.

"Umyuu, chị ác quá đi."

"M, mà, tạm gác chuyện đó sang một bên, hai người học lớp nâng cao nghĩa là phải nghe mấy chuyện khó hiểu hơn bọn này đúng không? Leone và Spine thì không nói, chứ hai người tuổi này mà giỏi thật đấy."

Dan-san lên tiếng như để thay đổi bầu không khí vi diệu đang bao trùm.

"Thật đấy, Dan cũng nên học tập đi. Ít nhất thì đừng có ngáy bên cạnh tôi nữa. Đến cả tôi cũng bị người ta nhìn bằng ánh mắt ghẻ lạnh đây này."

"Hả!? Zank thằng này, đừng có khai ra chứ!!"

"Da~n~? Chuyện vừa rồi là sao thế hả?"

"A, a, không, cái đó, nh, nhìn kìa! Có cái gì trông thú vị lắm!"

Dan-san mặt mày co rúm lại, nhìn quanh cầu cứu rồi chỉ tay vào một đám đông nhỏ đang tụ tập.

Nơi đó giống như một quảng trường nhỏ, có đài phun nước ở giữa, tập trung các quầy hàng di động, người bán hàng rong và nghệ sĩ đường phố, thu hút sự chú ý của người qua lại.

"Lảng sang chuyện khác thô thiển quá đấy, tí nữa Dan sẽ bị thuyết giáo nhé. Mà công nhận, có vẻ đang có hoạt động gì đó sôi nổi thật."

Leone-san phớt lờ Dan-san đang gục đầu xuống và nói.

"'Nào nào! Người thách đấu tiếp theo là ai đây? Chỉ cần thổi phi tiêu qua lỗ trên tấm ván và hạ gục mục tiêu là sẽ nhận được phần thưởng như các vị thấy đây!'"

"'Phần thưởng đây, phần thưởng đây. Phần thưởng cao cấp, phần thưởng cao cấp.'"

Kẻ đang lớn tiếng rao là một gã đàn ông cao lêu nghêu, và trái ngược lại là một gã thấp bé với dáng người tròn vo.

"A~, tiếc quá", "Chút nữa là được rồi", "Dở tệ~", "Ngắm kỹ vào chứ!"

Trò chơi là đứng trên bục, thổi một loại phi tiêu rẻ tiền qua các lỗ được khoét trên tấm ván gỗ để hạ gục con búp bê phía sau. Ngay lúc này cũng lại có thêm một người thất bại và tỏ ra chán nản.

Đám đông ồn ào náo nhiệt có vẻ nhắm đến những món hàng được bày ra làm phần thưởng.

Từ những món như đồ chơi, đồ dùng sinh hoạt, nguyên liệu thí nghiệm ma thuật đắt tiền, và giải thưởng đặc biệt có vẻ là thuốc hồi phục chất lượng cao.

"Hể, hàng hóa cũng khá đấy chứ. Nhưng mà..."

"Thế kia thì chẳng lấy được giải thưởng ngon đâu."

"? Ý các cậu là sao?"

"Kìa, nhìn tấm ván gỗ kia đi."

Theo lời nhắc, tôi nhìn vào tấm ván có đục lỗ.

Nhưng thoạt nhìn thì nó chỉ là một tấm ván có lỗ bình thường.

"Hửm? Nhìn kỹ thì thấy nó cứ kỳ kỳ sao ấy."

"Đúng là có dòng ma lực lạ đang chảy trong đó."

Có vẻ [Hồng Nhãn] của Shuria đã nhìn thấy gì đó.

Chắc chắn tấm ván chướng ngại vật kia có mánh khóe gì đó, nên tôi tập trung nhìn kỹ lại lần nữa.

Tấm ván được sơn đỏ vàng có vẽ những hoa văn hình dòng chảy.

Các lỗ có kích thước thay đổi tùy theo giá trị giải thưởng được khoét rải rác.

Đúng lúc đó, mũi tên của người thách đấu tiếp theo bay xuyên qua lỗ.

"Hả?"

Mũi tên vừa lọt qua lỗ đã khẽ đổi hướng, nếu không chú ý kỹ sẽ không nhận ra.

(Vừa rồi hình như có hoa văn gì đó mờ mờ hiện lên...)

"A~, tiếc quá, rõ ràng qua lỗ rồi mà."

Rốt cuộc, người thách đấu đó cũng thất bại và tỏ vẻ tiếc nuối.

"Ra là vậy, mình không hiểu nguyên lý lắm, nhưng có vẻ như có cơ chế khiến mũi tên đi qua lỗ sẽ bị lệch quỹ đạo để không trúng búp bê."

"Ma thuật vặt vãnh thôi, nhưng kỹ thuật che giấu thì hạng nhất đấy. Shuria-chan nhìn ra được hay thật nha."

"Hư hưm, đương nhiên rồi ạ!"

Mư mư, vậy là chỉ có mình tôi không nhận ra thôi sao. Hơi bị cay cú rồi đấy nhé.

"Mà, cảnh này cũng thường thấy thôi, đi thôi nào."

"Hả? Không báo cho Hiến binh sao ạ?"

"Mấy trò kiểu này đâu cũng làm thế cả thôi. Hiến binh trong thành phố cũng biết thừa rồi, nên nếu không quá ác ý thì họ cũng chẳng quan tâm đâu."

Nói rồi Leone-san nhún vai.

Trong lúc đó, lại có thêm một người nữa thất bại.

"'Ồ~, cô bé ơi, tiếc quá nha~'"

"'Lần sau lại đến, lần sau lại đến.'"

"'A ư...'"

Một cô bé nhỏ thó ủ rũ bước về phía tách biệt khỏi vòng vây khán giả.

Trong đôi mắt đó ánh lên một nỗi bi thương sâu thẳm. Tôi biết màu sắc đó.

"...Lừa gạt cả một đứa trẻ nhỏ như thế, mà vẫn bỏ qua sao?"

"Chuyện đó... chà, cũng chẳng vui vẻ gì..."

Leone-san nhíu mày vẻ khó xử.

Chắc chắn đây thực sự là một cảnh tượng có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.

Không phải là cảnh hiếm hoi đến mức phải bận tâm.

Dù bị lừa thì số tiền cũng nhỏ, và dưới con mắt của đám đông thì đó chỉ là chuyện được gạt qua một bên bằng câu "tiếc thật đấy".

Một chuyện mà ai cũng cười xòa cho qua là "có thế thôi mà".

Đến tận cùng, họ vẫn đang coi rẻ những cảm xúc được gửi gắm trong đó.

"...'Không vừa mắt'. Chỉ cần lý do đó là đủ rồi."

"Mấy cái đó, Shuria không biết đâu nhé."

"A, khoan, hai cậu?"

Chuyện không còn cách nào khác, hay ai cũng làm thế, hay đó là chuyện đương nhiên, mấy thứ đó sao cũng được.

Chỉ có một điều chắc chắn, là chúng tôi không thể chấp nhận chuyện đó.

"Nè nè, cô bé. Em muốn cái gì?"

"Hể?"

"Có thứ em rất muốn lấy đúng không? Là phần thưởng nào thế?"

"A, dạ, em muốn thuốc... Mẹ em bị thương đau lắm. Nhưng mà cửa hàng bình thường không bán thuốc..."

Ngón tay cô bé chỉ về phía lọ thuốc hồi phục chất lượng cao.

Đấy, chính vì thế nên tôi mới ghét.

Không phải Leone-san và mọi người sai.

Chỉ là chuyện đó quá đỗi bình thường.

Cái sự "bình thường" mà ai cũng tuân theo ấy, chỉ tổ nghiền nát những tâm hồn đang bấu víu vào hy vọng.

'Không phải!! Tao không liên quan, tao không biết gì hết!!'

'Tao bị lừa, là tại con đàn bà đó!! Khốn kiếp, con thú nhân dơ bẩn này!!'

...Giống như ở ngôi làng đó, tôi và mẹ đã bị vứt bỏ như một lẽ đương nhiên vậy.

"Vậy sao. Thế thì em đợi thêm chút nữa nhé."

"Các chị sẽ lấy nó về cho em."

Tôi ghét thế giới này. Tôi ghét cay ghét đắng cái thế giới nơi những cảm xúc thế này bị chà đạp.

Tôi mỉm cười với cô bé đang rơm rớm nước mắt, rồi bước về phía kẻ tổ chức trò chơi.

"Nào nào! Ai là người thách đấu tiếp theo đây? Mặt trời sắp lặn rồi, đây là lượt cuối cùng đấy!"

"Thách đấu, thách đấu, tuyển người, tuyển người."

"Anh ơi anh ơi, tiếp theo Shuria và chị này sẽ tham gia ạ."

"Hai người cùng thách đấu một lúc cũng được chứ ạ. Phí là bao nhiêu?"

"Ồ, hai cô em xinh đẹp quá ta. Phí tham gia là năm đồng đại đồng mỗi người, nhưng nếu lát nữa đi uống trà với bọn anh thì anh cho chơi miễn phí nhé?"

"Vậy thì, tôi và Shuria tổng cộng là một đồng bạc nhỉ."

Tôi ném đồng bạc cho hắn rồi cùng Shuria cầm lấy ống thổi.

Mỗi lượt chơi chỉ có hai mũi tên.

"Chị Minnalis, để em làm cho."

"Không, không sao đâu. Chị cũng có vài thủ pháp muốn thử nghiệm chút."

Tôi ngăn Shuria đang định dùng [Khôi Lỗi Bằng Y] lên mũi tên của tôi, và đánh thức một cảm giác đang âm ỉ trong người.

Cái cảm giác về mảnh vỡ sức mạnh mà bé Kuu đã dùng khi chui vào trong tôi lúc đó.

"Lên nào Shuria."

"Vâng ạ."

Ma lực được truyền vào tay Shuria đang nắm mũi tên, thổi một sinh mệnh giả tạo vào trong ống thổi.

Chúng tôi đứng lên bục trước mặt tên chủ trò đang nở nụ cười mỏng dính giả tạo, và thổi phi tiêu.

Những mũi tên được tôi và Shuria bắn ra như bị hút vào cái lỗ.

Mũi tên được Shuria ban cho sinh mệnh giả, sau khi đi qua lỗ vẫn không hề lệch quỹ đạo, lao thẳng trúng vào con búp bê mục tiêu.

Còn mũi tên tôi bắn ra, được một con côn trùng nhỏ xíu điều chỉnh quỹ đạo, dẫn đường cho nó lao đến mục tiêu đã nhắm.

"Khư khư."

"Oa, tuyệt quá."

(A, sức mạnh này dùng được. Phạm vi những việc có thể làm sẽ mở rộng đáng kể đây.)

Sức mạnh điều khiển côn trùng được tạo ra từ ma lực.

So với sức mạnh bé Kuu dùng khi còn ở trong cơ thể tôi thì yếu hơn nhiều.

Nhưng nếu kết hợp với các sức mạnh khác thì có vẻ sẽ làm được nhiều thứ lắm đây.

"Hả!?", "Ơ?"

Tiếng kinh ngạc của phía nhà cái lọt vào tai, chúng tôi bắn tiếp mũi tên thứ hai.

Mũi tên của Shuria hạ gục một mục tiêu đúng như dự tính.

Còn mũi tên tôi bắn ra hạ gục một mục tiêu, rồi nảy lên hạ gục thêm một mục tiêu nữa.

Kết quả, chúng tôi hạ được năm con búp bê mục tiêu.

"Vậy, chúng tôi nhận phần thưởng nhé."

"Bội thu rồi ạ."

"Hả, a, khoan, chờ chút!! Lẽ ra phải thành công..."

"Lẽ ra phải thành công, là ý gì cơ?"

"Ư, a, ư hự."

Tôi đáp trả gã chủ trò đang luống cuống, khiến hắn cứng họng không nói lại được lời nào.

"Vậy, đi thôi."

Chúng tôi lấy năm món phần thưởng, rồi đưa lọ thuốc cho cô bé.

"Ơ, a, dạ."

"Mặt trời lặn rồi đấy. Mong mẹ em sẽ sớm khỏe lại nhé."

"Nh, nhưng mà..."

"Nào, đi đi. Khi còn có thể cứu được mạng sống."

"Cảm ơn ạ! Chị gái hầu gái! Chị gái đồ lạ!"

Cô bé mỉm cười rạng rỡ, vẫy tay rối rít rồi chạy đi.

Nhìn bóng dáng đó, gương mặt tôi tự nhiên giãn ra.

"Ư ư, đồ không có kỳ lạ mà... Với lại, tại sao chị Minnalis là 'chị gái' (Onee-san) còn Shuria lại là 'chị gái nhỏ' (Onee-chan) chứ."

"Thôi nào thôi nào."

Chúng tôi quay lại chỗ nhóm Leone-san và lên tiếng.

"Nào, vậy chúng ta chia tay ở đây nhé. Bọn mình có chút chuyện cần ghé qua một chỗ, ngày mai lại nhờ các cậu giúp đỡ nhé."

"Bye bye nhé ạ!"

"A, hai cậu..."

Chúng tôi chào hỏi qua loa như thế rồi chia tay nhóm Leone-san.

「Vậy thì Shuria. Tạm thời cô cứ bám theo cô bé kia đi. Có lẽ bọn chúng sẽ tìm đến phía tôi, nhưng cũng phải đề phòng trường hợp vạn nhất.」

「Đã rõ ạ. Cứ giao cho Shuria nhé.」

Dứt lời, Shuria lặng lẽ hòa mình vào dòng người đông đúc.

Tôi cũng bắt đầu rảo bước về phía khu chợ.

Tôi cố tình đi đường vòng một chút, chọn những con đường vắng vẻ. Và rồi bất chợt, một luồng khí tức nồng nặc sát ý bám theo từ phía sau.

「Ái chà, chậm hơn tôi tưởng đấy nhé.」

「「……」」

Trong con hẻm nhập nhoạng tối khi mặt trời bắt đầu lặn, tiếng bước chân bất ngờ dừng lại.

Khi tôi cất tiếng gọi, những kẻ phía bên kia đang nhìn tôi với vẻ mặt hung tợn.

「Tôi cũng đoán được đại khái rồi, nhưng rốt cuộc các vị có việc gì thế?」

「Không có gì, ban nãy bị từ chối, nhưng tao vẫn muốn mời mày đi uống trà ấy mà.」

「Uống trà, uống trà cơ đấy.」

A, quả nhiên là vậy.

Tôi đã nghĩ nếu đoạt được phần thưởng đắt giá hơn cả bình potion thì bọn chúng sẽ cắn câu, nhưng không ngờ đầu óc lại đơn giản đến mức này.

「Thật xin lỗi, nhưng tôi không có sở thích lãng phí thời gian đâu.」

Tôi vừa mỉm cười vừa đáp trả. Gã đàn ông dường như cảm thấy bị coi thường, khuôn mặt vốn đã chẳng ưa nhìn nay lại càng méo mó xấu xí hơn.

「Nhưng mà nè, thế thì bên này cũng không rút lui được đâu nha. Món hàng mà bọn mày dùng mánh khóe cướp được ấy, phải trả lại cho bọn tao chứ, hiểu không hả?」

「Hiểu không, hiểu không? Hiểu đê, hiểu đê.」

「Kìa, tôi chỉ nhận phần thưởng theo đúng luật thôi mà.」

「Vậy sao, tiếc thật đấy. Thật sự rất tiếc. Nhưng mà, biết sao được. Món hàng lấy từ chỗ bọn tao... dù có phải dùng vũ lực cũng bắt mày nôn ra!」

「Vũ lực! Vũ lực kia à!!」

「…………」

「Đừng có giãy giụa quá nhé? Sau vụ này bọn tao còn phải đi lấy lại bình potion từ con ranh con kia nữa, bên này cũng bận rộn lắm đấy.」

「Bận lắm, bận lắm.」

「Làm những chuyện thế này, các người sẽ không thể ở lại thành phố này nữa đâu đấy?」

「Đúng là vậy nhỉ, đã mất công đến đây kiếm ăn mà lại thế này thì sao buôn bán được nữa. He he, thế nên là, tao sẽ đập nát họng mày, con bé cầm potion kia và cả con mẹ nó, rồi bán tất cho bọn buôn nô lệ. Mà, con ranh ốm đói với con mẹ bệnh tật kia chắc chẳng được bao nhiêu tiền đâu, nhưng mày thì là hàng thượng phẩm đấy!」

「Bán đi, bán đi!!」

『Dù sao thì, con mẹ mày cũng tự tiện chết quách rồi. Tại sao tao lại phải chịu lỗ số tiền đã bỏ ra mua cái thứ thú nhân như mày chứ, đồ khốn kiếp.』

Từ "nô lệ" lướt qua tâm trí khiến tôi bật ra một tiếng cười khẩy.

「Đúng là những kẻ hết thuốc chữa. ...Mà khoan, bán tôi cho thương nhân nô lệ ư? Trong bao nhiêu lựa chọn lại chọn cái đó sao. 『Băng Tường』.」

「Hả? C-Cái gì!?」 「Oái? Oái!!」

Thứ được tạo ra là hai bức tường băng hình vòm.

「Nếu các người la hét lớn quá thì phiền phức lắm, nên tôi xin phép làm cách âm một chút. Chỗ này vốn dĩ cũng vắng người nên thế này là đủ rồi.」

「C-Cái quái gì thế này, híc!?」

「Chân, chân tao... không cử động được, không cử động được!!」

Đầu tiên, tôi đóng băng chân của hai gã đang định lao tới xuống mặt đất.

Lớp băng vốn chỉ ghim chặt chân xuống đất bắt đầu phát ra tiếng lách tách, leo dần lên cơ thể bọn đàn ông.

「A, không được đâu nhé. Dù thế này, nhưng nếu các người chịu xuống nước cầu xin thì tôi đã định chỉ dọa một chút thôi đấy? Nhưng mà, hôm nay thực sự không được rồi, dù chỉ bị kích động nhẹ thôi. Khục khục, lỡ ra tay một chút là dường như không thể kìm lại được nữa rồi, khục khục khục khục.」

「Híc, híc á á á!? Dừng, dừng lại đi!!」

「Lạnh quá, lạnh quá, á á, á á.」

「Hãy tận hưởng từ từ nhé. Tôi đang dốc hết lòng thành để phục vụ các vị đấy. Khục, khục khục khục!」

Chẳng mất bao lâu để hai gã đàn ông không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Lớp băng dày lên từng chút một như đang bò trườn, chẳng mấy chốc đã phủ kín đến cổ.

Và rồi, nó hình thành một cái âu bằng băng bao quanh khuôn mặt từ phía sau gáy.

「Tao xin lỗi, tao xin lỗi mà, tha cho tao...」

「Xin lỗ... xin lỗ...i, tha cho, tha...」

「Ahahaha, tự mình tấn công người ta rồi lại bảo tha thứ sao? Các vị khách quý, các vị định sỉ nhục tôi đến mức nào mới vừa lòng đây? Đến nước này thì thà rằng trông các vị thảm hại đến mức đáng yêu còn hơn đấy, khục khục khục khục.」

Chỉ có phần trước mặt của bọn đàn ông là băng dừng lại, chừa ra một khoảng trống hình chữ V.

Có lẽ vì điều đó mà bọn chúng nhen nhóm một tia hy vọng hão huyền, vẻ mặt thoáng chút an tâm hiện lên.

Thế nên, để khung cảnh trông đẹp đẽ hơn nữa, tôi mỉm cười và tuyên bố với chúng:

「Làm sao mà tha thứ được chứ? Các người đã bước qua lằn ranh của tôi rồi. Hãy tan chảy như rác rưởi và biến mất không còn một mảnh thịt nào đi.」

「Hả? A, ư, sao, cái, dừng...」

「Cứu, cứu với.」

Tôi thỏa thuê ngắm nhìn khuôn mặt chúng bị nhuộm đen bởi tuyệt vọng khi lớp băng bắt đầu chuyển động trở lại.

Và rồi, một cái âu hình cối giã đã hoàn thành, chôn chặt đầu chúng vào trong.

「Nếu không nhắc đến chuyện nô lệ thì tôi đã cho các người một cái chết êm ái rồi. Hãy nếm trải nỗi đau tuyệt vời này cho đến lúc chết nhé.」

Tôi trút thứ độc ăn mòn được tạo ra từ 『Ảo Viêm Độc Quỷ』 vào cái âu hình cối đó như đang rót nước.

「「Á á á á á á á á á á!!」」

Vừa lắng nghe tiếng gào thét vang vọng, tôi vừa đậy nắp băng lên trên cái cối.

「Nào, lũ Goblin thì mất khoảng ba mươi giây để tan chảy hoàn toàn, không biết các người chịu được bao lâu đây?」

「『Gya a a a, a, a a』」

「『Ghi híc, ghi hự...』」

Trong chiếc ly bằng băng, bọn đàn ông tan chảy nhão nhoét trong nháy mắt, chẳng bao lâu sau, tiếng trăng trối nghẹn ngào vang lên.

Da tan chảy, thịt tan chảy, xương tan chảy, và cuối cùng biến thành thứ chất lỏng màu nâu sẫm đặc quánh.

「Khục, khục khục khục khục! Bê tha hơn tôi tưởng nhiều.」

Cùng với tiếng "xoảng", khối băng vỡ vụn, tan biến thành những hạt bụi nhỏ li ti không để lại một giọt nước.

Thứ chất lỏng của bọn đàn ông rơi xuống đất, bị hút vào lòng đất và không còn lại dấu vết gì.

「Nào, đi thôi, kẻo muộn.」

Tôi vừa bước đi vừa cố gắng kiểm soát cảm xúc đang dâng trào không kìm nén được.

Khi ra đến đường lớn, các quầy hàng cũng vừa vặn đang dọn dẹp.

Có vẻ như đây là nơi tổ chức một khu chợ quy mô nhỏ.

(Ồ, ở nơi thế này cũng có bán nguyên liệu nấu ăn nhỉ. Để sau này đến xem thử xem sao.)

Cứ thế bước đi, tôi chợt để mắt đến một sạp hoa quả.

『Minnalis-chan, xin lỗi vì bắt em đi cùng nhé. Tại chị lỡ hứa là sinh nhật Keriru sẽ cho thằng bé ăn thỏa thích...』

「……」

「Hửm? Cô bé, có chuyện gì không?」

「A, dạ không...」

Ở đó là những trái cây màu vàng to bằng nắm tay được chất đống trong thùng.

Thứ trái cây mà tôi và Rusha đã cùng tìm kiếm trong rừng vì Keriru.

「Nếu được, bác cho cháu xin ba quả kia nhé?」

「Hửm? À, được thôi. Ba quả là chín đồng xu đồng.」

「...Thế này được chưa ạ?」

Tôi đưa tiền và nhận lấy ba trái cây, cất vào chiếc túi tròn mà Chủ nhân đã ban cho.

Bất chợt, ông chủ tiệm ném thêm một quả nữa cho tôi.

「Này, cô bé, vì cháu xinh xắn nên bác khuyến mãi thêm một quả đấy.」

「Ôi, cảm ơn bác đã quan tâm ạ.」

Nói rồi tôi khẽ cúi đầu chào và tiếp tục bước đi.

「……」

Nhìn trái cây đang cầm trên hai tay, tôi vừa đi vừa cắn một miếng nhỏ "sộp" một cái.

Vị chua ngọt và nước quả tươi mát lan tỏa trong miệng, hương thơm thanh khiết xộc lên mũi.

「Thật tình, hôm nay tệ quá đi mất. Cảm xúc cứ mãi không chịu nghe lời.」

Giữa phố phường người xe qua lại, tôi khẽ thở dài.

Kể từ khi nghe chuyện từ cô Leone, những tàn lửa cứ chập chờn trước mắt tôi.

Tôi, Rusha, và cả Keriru.

Gã đàn ông tôi từng gọi là cha và đám dân làng.

Tàn dư của những gì đã vun đắp trong những ngày tháng chưa biết gì.

Chỉ vì một mồi lửa nhỏ nhoi, cái lưỡi lửa chập chờn ấy đã liếm sạch tất cả.

Thứ ánh sáng bùng cháy nhạt nhòa trong khoảnh khắc ấy thật ngọt ngào, dù lý trí biết rằng còn lâu mới chạm tới đích, nhưng mắt tôi như muốn mờ đi ngay lập tức.

Cơ thể nhức nhối, trái tim nhức nhối, linh hồn nhức nhối.

(A, giết bằng cách nào thì chúng đau đớn nhất nhỉ? Nên dùng loại độc nào đây, dùng dụng cụ gì đây? Con bé ấy hay mộng mơ hơn cả mình, nên màn trình diễn đương nhiên phải hoành tráng một chút mới được.)

「...Nào, phải mau chóng về thôi kẻo muộn thêm nữa.」

Tôi bước đi trong thành phố nhuộm màu hoàng hôn.

Thành phố này khi mặt trời lặn thì đèn ma đạo sẽ sáng lên, ban đêm cũng rực rỡ.

Có lẽ vì thế mà dưới chân tôi cứ có cảm giác bồng bềnh như đang bị ngọn lửa thổi bùng lên.

「A, chết thật. Muộn hơn mình nghĩ nhiều quá.」

Tôi đang chạy trong thành phố Carbanheim quen thuộc.

Giữa phố xá đông đúc, mặt trời đã ngả bóng và ánh sáng rực rỡ của đèn ma đạo bắt đầu chiếu rọi xung quanh.

Khi tôi đến nơi, sạp hoa quả cần tìm đã dọn hàng gần xong.

「Ồ, đến đúng lúc lắm. Dạo này không thấy cháu, bác cứ tưởng cháu chuyển sang mua ở hàng khác rồi chứ.」

「Kìa~, làm gì có chuyện đó chứ. Dạo này cháu có chút chuyện bận rộn thôi. Mà bác ơi, quả mọi khi còn không ạ?」

「À, còn đấy. Cháu lấy mấy quả?」

「Cho cháu mười quả nhé. Cháu định làm bánh nướng để ăn.」

「Có ngay. Bác đóng nắp rồi nên chờ chút nhé.」

Bác bán hoa quả mở nắp thùng gỗ ở phía trong một chút rồi lấy ra những quả tôi cần.

「Nó đây rồi. Mãi mới có thời gian rảnh nên cháu thèm ăn cái này chết đi được. Cảm ơn bác nhé!」

「Là muốn cho ai đó ăn chứ gì? Chà chà, tuổi trẻ tốt thật đấy. Thế bao giờ thì cưới?」

「Kìa, thật là! Bác này cứ trêu cháu. ...Th-Thực ra là, tháng sau cháu kết hôn rồi!」

「Ồ, thế thì đáng mừng quá. Vậy thì bác phải khuyến mãi thêm mới được.」

「Oa, cháu cảm ơn ạ~!」

Nhận được nhiều hơn mười quả, tôi nở nụ cười rạng rỡ.

「Tuyệt quá, hời rồi ♪ Vậy cháu về nhé, bác ơi!」

「Ừa~, nhớ nướng bánh thật ngon cho Keriru đấy nhé. Rusha-chan!」

「Cháu biết rồi mà~! Cháu nấu ăn giỏi lắm đấy nhé!」

Tôi vẫy tay chào bác bán hàng rồi vội vã về nhà.

Phải về nhanh để nấu cơm cho Keriru mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!