Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

(Đang ra)

Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Còn tôi... là kẻ giành lấy những cô gái bên cạnh các nam chính ấy

369 4852

Dũng Giả Được Giải Phóng Khỏi Hóa Đá Sau 15 Ngày

(Đang ra)

Dũng Giả Được Giải Phóng Khỏi Hóa Đá Sau 15 Ngày

Manshinchang

Tôi đã dính phải ma pháp Hóa đá. Thế nhưng, tôi vẫn có thể nhìn, có thể nghe, có thể cảm nhận, và thậm chí là ngửi thấy mọi thứ.

97 1777

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

(Hoàn thành)

Hướng Tới Tầng Sâu Nhất Của Mê Cung Dị Giới

Tarisa Warinai

Và rồi, khi vượt qua 'Thử thách' của những 'Kẻ đánh cắp Chân lý' đang chực chờ trong mê cung, chính 'Bạn' sẽ chạm đến sự thật của thế giới phi lý này."

516 8855

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

516 6370

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

(Hoàn thành)

Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Thâu Lai Phù Sinh

Kiếp trước, anh nhu nhược, vô năng lại tự ti, trượt dài thành một kẻ phế vật chẳng làm nên trò trống gì, vậy mà bên cạnh lại có một người bạn gái dịu dàng, xuất chúng. Ngày chia tay, anh bị chính ngườ

426 7037

Mở đầu

Mở đầu

Đó là một thế giới tựa như được phủ một lớp tuyết mỏng.

Khung cảnh tuyết trắng phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh, thật huyền ảo và đẹp đẽ biết bao.

Tôi khi ấy đã luôn vui sướng chạy nhảy khắp nơi trên đó. Tôi cứ ngỡ thế giới này trải rộng đến vô tận, nhưng rồi, tôi sớm bị buộc phải nhận ra rằng điều đó là sai lầm.

Như muốn quát vào mặt tôi hãy tỉnh lại đi, bức tường ấy sừng sững hiện ra ngay trước mắt.

Không nhận ra rào chắn bao quanh thế giới ấy, tôi đã đâm sầm vào nó một cú thật mạnh.

Bàng hoàng trước nỗi đau lần đầu tiên nếm trải, tôi chẳng hiểu cái rào chắn đó là gì.

Khi tôi ngơ ngác quay đầu nhìn lại...

...Ở đó chỉ có mặt đất bẩn thỉu, nơi nền đất đen ngòm bị giẫm đạp nhầy nhụa trộn lẫn vào nhau.

Chưa kịp quay mặt đi, cơ thể tôi đã hứng trọn những quả cầu tuyết trộn lẫn bùn và sỏi đá.

Nhìn xuống thân mình đang lấm lem bùn đất, nhìn khuôn mặt đang cười cợt trong bóng tối kia.

Và rồi tôi mới nhận ra.

Nơi tôi ở, vốn chẳng phải là nơi rộng lớn gì cho cam.

Khung cảnh mà tôi ngỡ là xinh đẹp, không phải lúc nào cũng đẹp đẽ mãi như vậy.

Dưới mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng là bùn nhơ đang cười cợt vung vãi khắp nơi.

Chúng ném đá để xua đuổi kẻ lấm lem bùn đất mà chẳng thèm lại gần.

Với một con thỏ là tôi, nơi đó là... Với một con thỏ là tôi, ngôi làng đó là...

Nơi đó chắc chắn là một thế giới như thế.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!