Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 5 - Chương 4: Và rồi thiếu nữ biết được sự thật

Chương 4: Và rồi thiếu nữ biết được sự thật

Dù có nhiều điểm tương đồng về sinh thái, nhưng chủng tộc Hấp Huyết Quỷ (Vampire) và loài ma vật Vampire là hai loài hoàn toàn khác biệt.

Cả hai đều có hình dáng con người và thực hiện hành vi hút máu sinh vật, nhưng ma vật Vampire là một loại Undead (Xác sống), không thể tắm ánh mặt trời và có những điểm yếu như sợ nước thánh. Ngoài ra, ma vật Vampire nếu không hút máu định kỳ thì không thể duy trì cơ thể và cuối cùng sẽ biến thành tro bụi, nhưng Hấp Huyết Quỷ thì không như vậy.

Nếu không hút đủ máu, năng lực của họ sẽ bị hạn chế, nhưng ngay cả trong trạng thái đó, họ vẫn sở hữu sức mạnh ngang ngửa người thường.

Vì hành vi hút máu mà họ bị đánh đồng với ma vật và bị bách hại, nên họ bắt đầu che giấu sự tồn tại của mình.

Họ cũng rất giỏi các thuật ẩn giấu bảng trạng thái (Status), nên rất khó xác nhận sự tồn tại của họ.

Việc trà trộn vào thế giới loài người đối với họ là chuyện dễ dàng.

Trong các truyền thuyết khác, người ta cho rằng họ gia tăng số lượng bằng cách hút máu, nhưng điều đó là sai lầm.

Hấp Huyết Quỷ có thể tạm thời đặt đối phương dưới sự kiểm soát của mình thông qua hành vi hút máu.

Có lẽ do nhìn thấy những người thất bại trong việc kháng cự và bị thao túng, nên câu chuyện 『Bị Hấp Huyết Quỷ hút máu sẽ trở thành đồng loại của chúng』 mới lan truyền rộng rãi.

Phương thức sinh sản của Hấp Huyết Quỷ không khác gì con người bình thường, nên số lượng Hấp Huyết Quỷ sẽ không tăng lên đột biến.

Có tin đồn rằng trong các cấm thuật gọi là Tà pháp hay Chú pháp có loại biến nhân tộc thành Hấp Huyết Quỷ, nhưng không có bất kỳ ghi chép đáng tin cậy nào còn sót lại.

「Phù, cuối cùng cũng tìm được một cuốn sách có thông tin tử tế, nhưng chẳng thu hoạch được bao nhiêu.」

Tôi rời mắt khỏi cuốn sách phủ đầy bụi ở một góc Đại Thư Viện.

Đã một tuần kể từ khi tôi bắt đầu lui tới đây.

Trong thế giới mà sách vở đắt đỏ này, Đại Thư Viện - nơi có lượng sách khổng lồ có thể nói là nhất thế giới - luôn vang lên tiếng người ồn ào.

Ở thế giới cũ, giữ im lặng trong thư viện là phép lịch sự, nhưng thế giới này không có quy tắc đó, nên có rất nhiều nhóm mạo hiểm giả vừa thảo luận vừa tra cứu thông tin cho các nhiệm vụ (quest).

Trong hoàn cảnh đó, tôi lục lọi các sách liên quan đến Hấp Huyết Quỷ để tìm hiểu về biến đổi xảy ra với Minnalis, nhưng hầu hết chỉ ghi chép những điều vô thưởng vô phạt, chẳng giúp ích được gì nhiều.

Cho đến giờ, tôi chỉ tìm thấy những nội dung mà không cần tra cũng biết, hoặc những cuốn sách phê phán Hấp Huyết Quỷ bằng cách đánh đồng họ với ma vật Vampire dựa trên quan điểm tôn giáo.

Tôi cũng muốn biết về 『Độc Hóa Hấp Huyết Quỷ』, nhưng không có ghi chép nào trong cả sách về Hấp Huyết Quỷ lẫn sách về độc dược.

Càng không tìm thấy ghi chép nào có vẻ liên quan đến Kuu.

「Mà, cũng phải thôi, dễ gì mà tìm thấy được.」

Tôi vừa gãi đầu sột soạt vừa thở dài.

Tuy nhiên, nếu không tìm thấy ở Đại Thư Viện này thì đi hỏi trực tiếp còn nhanh hơn.

Có lẽ tôi cần phải đi gặp tên khốn kiếp tự cao tự đại kia ở đâu đó.

「Nhưng mà chả muốn gặp chút nào, tao ngán thằng đó lắm.」

Tôi thở dài thêm cái nữa và nhăn mặt.

Với sức mạnh cỡ đó, không dùng thì phí, nhưng tôi muốn nắm rõ chi tiết trước đã.

Tôi định sẽ thử nghiệm xem có thể làm được những gì, nhưng cẩn trọng vẫn hơn.

「Dù sao thì cũng tra cứu hòm hòm rồi, ngày mai bắt đầu lặn xuống hầm ngục (dungeon) thôi. ...Hửm?」

Định gấp cuốn sách cuối cùng đang tra cứu lại, tôi nhận ra vẫn còn sót một trang.

「Hử, a, lại nữa à...」

Chân tổ Ma Cà Rồng mới chính là sự tồn tại cổ xưa nhất thế gian này.

Tác giả: Towako Kuroi

Một câu đầy ẩn ý được viết một cách xa xỉ trên trọn vẹn một trang giấy.

「Thật tình, con người ở thế giới này toàn mắc bệnh trung nhị (Chuunibyou) hết cả à. Mà, bản thân cái thế giới fantasy này đã là trung nhị bệnh rồi còn gì.」

Thằng nào con nào cũng cảm thấy không yên tâm nếu không cài cắm cái gì đó vào sách mình viết hay sao ấy.

Bìa sách thì làm thành túi đựng bản đồ kho báu, hay soi lên ánh sáng thì hiện ra văn tự bí ẩn.

Cầu kỳ hơn thì truyền ma lực vào chữ sẽ thay đổi, phát sáng mờ ảo rồi vang lên giọng nói bí ẩn kiểu 『Hỡi kẻ tìm kiếm sức mạnh, hãy thỏa mãn cơn khát...』.

Vết thương cũ lại nhức nhối rồi, làm ơn tha cho tôi đi.

Thở dài gấp sách lại, hôm nay cũng đã muộn rồi.

Tôi ôm mấy cuốn sách đã lấy ra, đi quanh các dãy kệ để trả về chỗ cũ.

「A, tìm thấy rồi!」

「Hửm?」

Quay lại phía phát ra tiếng nói, người đứng đó là Leone.

「Gì thế? Cô có việc gì với tôi à?」

Tôi đã nghe Minnalis kể, nhưng đây là lần đầu tôi gặp trực tiếp cô ta kể từ kỳ thi nhập học.

Tuy nhiên, tôi cảm thấy cái cảm xúc trách móc tôi từng thấy trước đây đã lắng xuống phần nào.

Vừa thắc mắc về thái độ thay đổi xoành xoạch này, tôi vừa đáp lời. Leone định mở miệng rồi lại ngậm lại, sau đó mới nói.

「Tôi có chuyện muốn nói. Thế nên, đổi địa điểm sang quán rượu đi, cậu sẽ đi cùng tôi một ly chứ?」

「...Thôi được. Nhưng tôi xin kiếu rượu và đồ ăn nhé. Nếu không về trước khi trời tối thì sẽ lỡ mất bữa cơm Minnalis cất công nấu.」

「...Vậy sao.」

Thoáng hiện vẻ phức tạp trên gương mặt trong khoảnh khắc, Leone quay lưng bước đi, tôi đi theo sau.

(Không cảm thấy nhiều sát khí, nhưng nghĩ kiểu gì cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì.)

Mang theo chút cảm giác u sầu, tôi rời khỏi Đại Thư Viện.

Tại quán rượu mà Leone dẫn tới, dù mặt trời vẫn còn cao nhưng tiếng ồn ào náo nhiệt đã vang khắp nơi.

「Chị ơi, cho thêm ly nữa, thêm một ly nữa đi.」

「...Này này, cô định uống bao nhiêu mới vừa lòng hả.」

「Được mà. Chừng này... cậu có biết tôi đã phải chờ đợi bao lâu để nói chuyện với cậu không hả. Tôi đã đợi mãi trước cửa hầm ngục đấy nhé, thế quái nào cậu lại ở Đại Thư Viện chứ.」

「Không, cô nói thế tôi biết đâu được. Muốn nói chuyện thì nhắn qua Minnalis là được mà.」

「Làm sao mà làm thế được chứ!! Tôi không muốn làm Minnalis-chan khó xử vô ích đâu!! Không chịu đâu!」

「Chắc chắn là sẽ khó xử rồi còn gì. Mà này, lớn đầu rồi đừng có dùng giọng điệu 『đâu』 với 『cơ』 nữa, say quá rồi đấy.」

「Rượu là nguồn sống của đời người đó nha~, say xỉn là nhân sinh đó nha~, những chuyện nặng nề thế này~, tôi đâu còn là trẻ con hay đã già khọm đến mức có thể nói chuyện khi tỉnh táo đâu chứ!! Nè, cậu cũng uống đi!!」

「Đã bảo là tôi không uống rồi mà. Cô bị cái quái gì thế.」

Dù đã chuẩn bị tinh thần để nói chuyện, nhưng Leone lại bắt đầu bằng câu 『trước tiên làm một ly』 rồi nốc rượu ừng ực, loáng cái đã say bí tỉ.

Trong tình huống chẳng nói được chuyện gì ra hồn, tôi đã vượt qua cả sự tức giận và chuyển sang ngán ngẩm.

「Thôi đủ rồi, tôi về đây.」

Đặt cốc nước pha nước cốt cam quýt mà tôi đang nhâm nhi xuống bàn, tôi đứng dậy.

「Này, đừng có trốn chứ.」

「Haizz, vừa phải thôi.」

Leone nắm chặt lấy cánh tay tôi khi tôi định rời quán rượu.

「Cậu ấy nhé~, cậu thiếu sự tươi mát lắm đó~」

「…………」

『Thật tình chàng là một nam nhân thiếu sự tươi mát. Khô khốc hà. Hết cách rồi, để thiếp chăm sóc cho chàng vậy.』

Chắc Leone chỉ nói bừa thôi, nhưng nó lại làm tôi nhớ về chuyện xưa một chút.

「...Tươi mát hả, ...chuyện gì, chuyện gì đây.」

Tôi lẩm bẩm như vậy rồi ngồi phịch xuống ghế.

Tiếng thở dài mệt mỏi trước cô nàng Leone đang lảm nhảm này, phải chăng xuất phát từ sự cảm thương đó.

「Chuyện về mục đích chuyến đi mà cậu đã nói dối ấy. Và cả chuyện về sự trả thù mà các cậu đang bám víu lấy nữa.」

Chính vì thế, những lời đó vang lên như rót độc vào tôi khi tôi vừa lơ là cảnh giác.

「Hự.」

Khi nhìn lại, khuôn mặt Leone vẫn đỏ bừng vì hơi men.

Nhưng đôi mắt cô ta lại trong veo, nhìn thẳng vào tôi.

「Tôi thấy được đấy nhé. Rằng các cậu đang tràn ngập lòng căm thù một cái gì đó, rằng trái tim các cậu đang bị xiềng xích nhuộm đen bởi sự trả thù.」

「...Hê.」

Tiếng thốt ra từ miệng tôi trầm đục.

Lạ thay, tôi chẳng buồn hỏi lại xem làm sao cô ta biết.

「Minnalis-chan vẫn là một cô bé rất tốt bụng như xưa. Tôi cũng thấy Shuria-chan là một cô bé có tâm hồn thuần khiết. Tôi cũng biết cậu rất trân trọng hai người đó. Chính vì vậy, hãy vứt bỏ cái ý định trả thù đó đi, Ukei-kun, cậu đang sai lầm rồi.」

「Hô, sai lầm sao.」

「Phải. Cho dù bản thân những đứa trẻ đó có chấp nhận đi nữa, thì việc cậu đang làm cũng là một kiểu tẩy não tồi tệ.」

「...Tẩy não, ra là vậy, tẩy não nhỉ.」

Điều đó quả thực đã nói trúng tim đen.

Nhưng dù vậy, ĐÓ vẫn là lời thề của riêng chúng tôi, thứ mà chúng tôi không muốn bất cứ ai xâm phạm.

Vì thế, quả nhiên nó vẫn làm tôi khó chịu.

「Những đứa trẻ đó có cậu, và cậu có những đứa trẻ đó. Nên chắc chắn vẫn có thể làm lại được. Đã được ban cho cái cheat gọi là chế độ hướng dẫn (tutorial mode) rồi, thì hãy quên quách cái lần đầu tiên như bản nháp đã kết thúc đó đi. Chúng ta biết điều gì sẽ xảy ra, lần này chúng ta sẽ làm tốt mà không thất bại.」

「...」

「Lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa thật đáng tiếc. Cậu cũng biết mà, chỉ còn nửa năm nữa là Đại Kết Giới của Pháp Quốc bao trùm lục địa sẽ được giải trừ. Khi đó, lục địa này sẽ trở thành chiến trường khốc liệt. Nhưng nếu chúng ta hành động ngay từ bây giờ thì chắc chắn sẽ cứu được nhiều người hơn. Vì cậu, và vì cả Minnalis-chan nữa, đó là điều tốt nhất...」

Ào, một tiếng nước tạt vang lên, nước bắn lên người Leone.

「A, đủ rồi đấy cô kia.」

Tôi đã định đợi đến cùng, nhưng không thể chịu nổi nữa.

「Hự!! Cậu làm cái gì thế hả!!」

「Sai lầm hay đúng đắn, nếu nỗi đau có thể xóa bỏ chỉ bằng một lời nói như thế, thì đã chẳng ra nông nỗi này.」

Thứ mà tôi đã dìm xuống thật sâu, thật nặng để che giấu nay lại ngóc đầu dậy.

「Trả thù không sinh ra được gì? Trả thù không thể hạnh phúc? Thì đã sao.」

Nó trào ra không thể kìm lại được.

「Hà, buồn nôn. Tất cả chỉ là lời sáo rỗng của kẻ đứng ngoài nhìn vào. Lời nói của cô phát ra vì cô chỉ nhìn từ bên ngoài. Vì không thể hiểu được cảm giác muốn giết ai đó đến mức giết thôi cũng chưa thỏa mãn là như thế nào, nên cô mới chỉ có thể đặt điểm nhìn ở bên ngoài.」

Bị chạm vào một cách thô bạo, cơn nóng như thiêu đốt ruột gan bùng lên.

「Tưởng tượng được mà, muốn giữ mình trong sạch chứ gì? Không muốn suy nghĩ sự việc từ góc nhìn của kẻ thảm hại, đau khổ, cay đắng, bị chà đạp và vấy bẩn chứ gì? A, a, tôi biết chứ, cảm giác đó. Tôi cũng giống thế, từng là kẻ ưa sạch sẽ đến mức buồn nôn mà. Mà, tôi cũng chưa đến mức không biết xấu hổ mà nói thẳng điều đó ra miệng đâu.」

Tôi trừng mắt nhìn Leone với sự bực bội không sao tả xiết.

「Hót những lời chính luận vui lắm hả, con ranh.」

「Ư, không thể bỏ qua được nha. Tôi là vì nghĩ cho các cậu...!」

Nhưng Leone cũng không hề bị ánh mắt của tôi áp đảo mà đáp trả lại.

Nếu vậy, tôi hiểu cô ta không bước vào chuyện này với tâm thế nửa vời. Chính vì thế, hình bóng đó chồng chéo lên hình ảnh của chính tôi ngày xưa... pha lẫn trong cơn giận là sự bực bội giống như tự thương hại bản thân.

「Chuyện đó chẳng phải lý do gì cả. Dù cô có suy nghĩ thế nào đi nữa, thì cái chính luận đó đối với bọn tôi cũng chẳng có giá trị bằng cục phân.」

「Ư.」

「Những lời cô tuôn ra ấy mà, với bọn tôi chỉ là ảo tưởng không thể xảy ra. Vì ngay từ đầu nó đã lệch hướng sai bét rồi.」

「Ý cậu, là sao.」

「Không phải là muốn làm việc ĐÚNG hay làm việc XẤU. Những gì nhặt được thì nhặt, những gì quan trọng thì trân trọng, nhưng, dù có phải vứt bỏ tất cả những thứ đó, bọn tôi đã chọn con đường bắt tất cả bọn chúng phải trả giá.」

「Sao lại thế, tại sao lại chọn con đường đó chứ! Cậu cũng nghĩ những đứa trẻ đó quan trọng mà, đúng không!? Vậy thì, hãy nhìn về phía trước thay vì ngoảnh lại phía sau đi!!」

Leone nhìn tôi với vẻ mặt như sắp nghe thấy tiếng nghiến răng ken két.

「Thế nên mới bảo là hiểu lầm đấy. Phía sau cái gì, bọn tôi có ngoảnh lại đâu. Bọn tôi vẫn chưa bước đi bước nào, vẫn đang ở dưới đáy địa ngục khốn kiếp đây. Vì bọn tôi đã thề là chưa kết thúc đâu. Vì không thể chấp nhận cái câu chuyện đùa là nuốt trôi tất cả, quên đi tất cả để hướng tới tương lai tươi sáng.」

Bi kịch nực cười.

Nỗi khổ đau khiến nước mắt cạn khô.

Cơn thịnh nộ như muốn xé toạc tay chân.

Biến tất cả những gì đã xảy ra thành quá khứ, chờ đợi vết thương hoại tử, cuộc đời như thế còn thua cả gia súc.

「Vì không thể sống mà ôm lấy cảm xúc này, vì không thể chấp nhận kết cục này, nên mới trả thù đấy. Để được sống, để bước tiếp, để không phải kết thúc.」

Để không kết thúc cái hiện thực bẩn thỉu áp đặt một màn hạ màn tùy tiện.

Để tiếp tục, để vượt qua ngõ cụt đó, để thoát khỏi địa ngục tăm tối này.

Để nhất định bắt bọn chúng cũng phải nếm trải.

Nhưng, dù nhận lấy những lời đó của tôi, thiếu nữ trước mặt vẫn không bị bẻ gãy.

「Làm gì có chuyện đó chứ!! Có thể làm lại mà? Chúng ta đã được trao cơ hội!!」

Leone kích động đập bàn, đứng phắt dậy như muốn gạt bỏ lời tôi.

「Những người không có sức mạnh đã chết trong cuộc chiến ngày càng khốc liệt với Ma tộc!! Cũng có những đồng đội đã chết để bảo vệ tôi. Nhưng mà, lần này chúng ta có thể hành động để chuyện đó không xảy ra!!」

Có lẽ do say, hay do giận, khuôn mặt cô ta đỏ bừng.

Dù vậy, trong đôi mắt ấy vẫn thắp lên ánh sáng của ý chí mạnh mẽ.

「Tôi, chỉ chúng ta mới có thể thay đổi tương lai! Có thể cứu những đứa trẻ bị tổn thương vô lý như Minnalis-chan, cậu có hiểu không hả!?」

「A, biết chứ. Chỉ có chúng ta, những kẻ có ký ức của lần đầu tiên, mới có thể viết lại cái kịch bản như cứt ấy. Thành một vở hài kịch tống khứ lũ rác rưởi hết thuốc chữa xuống địa ngục.」

「Ư, đừng có đùa!!」

Trong ánh sáng đó là sự thẳng thắn, nhưng cũng chứa đầy cơn giận dữ mạnh mẽ.

Có lẽ cô ta đang nghĩ muốn cứu tất cả những gì đã không thể cứu được.

Tôi cho rằng đó là một suy nghĩ ngạo mạn, nhưng cũng không phải không hiểu kiểu tư duy đó.

Chỉ là, tôi không thể đồng cảm với cảm xúc đó nữa, chỉ thấy sự bực bội đầy cảm tính ngày càng dâng cao.

「Tôi hiểu cảm giác muốn trả thù. Nhưng mà, phí phạm thời gian quý báu cho việc đó sao? Ngốc cũng phải có giới hạn thôi chứ!! Có thể sửa chữa bi kịch mà ta đành phải buông xuôi! Có thể ngăn chặn thảm kịch mà ta không thể ngăn cản! Nếu là chúng ta, những sinh mệnh không cứu được có thể cứ...」

Chính vì thế, câu nói đó đã kích động một cách thô thiển vào nơi tôi không muốn bị chạm tới.

「Câm mồm.」

「Ư!!」

「Câm ngay.」

A, thật tình, điên tiết thật.

Vì không muốn diễn lại cảnh này, nên tôi đã cưỡng ép chặn lời lại.

Rốt cuộc lại thất bại. Chẳng có gì diễn ra suôn sẻ theo ý mình cả.

「Cái gì mà hiểu cảm giác chứ. Nếu thực sự hiểu thì đã không thốt ra những lời đó. Tiếp tục độc thoại với cô chỉ tổ phí thời gian.」

「C-Cái gì chứ.」

「Tôi đang bảo là cô không thể chạm tới bọn tôi đâu. Thế nên, đừng có cố chạm vào một cách bất cẩn. Đừng có cố lại gần bọn tôi. Đừng có cố hiểu bọn tôi.」

Tôi nói rồi đứng dậy, đặt lên bàn số tiền đúng bằng phần đồ uống đã gọi.

「Chờ chút đã!! Câu chuyện vẫn chưa...」

「Kết thúc rồi. Leone, việc cô đang làm cực kỳ, cực kỳ khó chịu. Đừng có tự tiện nói về bọn tôi.」

「Ư, cái gì cái gì cái gì chứ!! Cái gì mà bọn tôi chứ! Dù có ngụy biện thế nào thì việc cậu đang làm cũng chẳng tốt đẹp gì cho những đứa trẻ đó đâu!! Cậu đang phủ định tương lai mà những đứa trẻ đó có thể cười hạnh phúc!」

「Đã bảo rồi, người quyết định điều đó không phải là cô.」

Không còn lời nào để nói nữa, tôi rời khỏi quán rượu.

Thành phố nhuộm màu hoàng hôn trông như đang tắm trong cơn mưa máu.

「Cái gì mà có thể cứu những sinh mệnh không cứu được chứ...」

Tôi ghét bản thân mình.

Không thể trưởng thành, cứ mãi sai lầm, lúc nào cũng không với tới được lý tưởng.

Vừa mạnh miệng rằng chỉ cần trả thù là đủ, lại vừa bị cơn ghen tị xấu xí này chi phối.

「Dù thời gian có quay ngược lại, thì chúng tôi cũng không thể lấy lại được nữa rồi.」

Thế nên tôi, dù đã nhận thức, dù đã quyết tâm, vẫn chán ghét bản thân mình vì cứ ôm ấp những cảm xúc vương vấn này.

Cực kỳ chán ghét.

「...Không được, quả nhiên là không được. Nếu cứ trả thù, thì sẽ thực sự không thể quay đầu lại nữa.」

Trong quán rượu khi đối phương đã biến mất, tôi gục xuống bàn.

Rốt cuộc, tôi đã không thể thuyết phục được cậu ấy.

Nhưng vẫn có thu hoạch. Trái tim cậu ấy vẫn chưa chết.

(Mình đã thấy, đã thấy bao nhiêu người rồi.)

Trong cuộc chiến tranh lầy lội giữa con người và Ma tộc, tôi đã chạy đôn chạy đáo khắp các thành phố để vận chuyển nhu yếu phẩm thiếu thốn.

Người vợ mất chồng.

Đứa con bị giết cả cha lẫn mẹ.

Người anh không cứu được em gái.

Người lính được bạn thân cứu mạng.

Bao nhiêu người, bao nhiêu người, bao nhiêu người, tôi đã thấy những người ôm ấp nỗi niềm u tối, bị màu sắc đó nhuộm đen và không thể dừng lại được nữa.

Cứ thế, họ bào mòn bản thân để tiến bước trên con đường trả thù, trở nên tàn tạ và gào thét trong tuyệt vọng.

Giữa chừng con đường đó, biết bao người đã ngã xuống trước lưỡi dao đẫm máu.

Hộc máu, với vẻ mặt như ác quỷ, vừa rơi lệ hối hận như oán hận cả thế giới, vừa chết đi.

Dồn hết tất cả hận thù, như trút bỏ cả sinh mạng theo cơn thịnh nộ. Tôi cũng đã thấy những người đưa được lưỡi dao phục thù đến đích.

Nhưng mà, tất cả bọn họ, cuối cùng đều khóc.

Giết được kẻ thù rồi, như cắt da cắt thịt, tất cả đều khóc.

Và sau khi mọi thứ kết thúc, họ chỉ cười một cách buồn bã.

Không vui mừng, cũng chẳng bước tiếp.

Họ chỉ cười như đang khóc thầm lặng lẽ, mãi mãi như vậy.

「...Nhưng mà, nếu có thể nói là trả thù để sống, thì vẫn còn cứu vãn được.」

Cậu ấy chưa trở thành kẻ trả thù muốn tìm cái chết.

Cậu ấy không mong muốn sự trả thù để chết.

「Tuyệt đối, sẽ không bỏ cuộc.」

Nếu đây là một cuộc thương thảo, thì là loại vụ án khó khăn mà người ta sẽ nhanh chóng từ bỏ.

Nhưng, đây không phải là thương thảo.

Nếu có ý chí sinh tồn, con người ta có thể thay đổi, và cũng có thể được thay đổi.

Lướt qua tâm trí tôi là hình ảnh những thị trấn hoang tàn vì cuộc chiến với Ma tộc, những con người chìm trong bi thương và đau đớn.

Mỗi lần nhìn thấy những xác chết ngã xuống, bóng dáng của một Minnalis chẳng biết đang lưu lạc phương nào lại chồng chéo lên những hình hài ấy.

Mỗi lần tiếng bi ai vang lên trên chiến trường, tôi lại lo âu không yên, sợ rằng đồng đội nào đó của mình đã tử trận.

"......Cái tương lai như thế, tôi chịu đủ rồi."

Tôi muốn họ được cười, tôi muốn họ được hạnh phúc.

Tôi không muốn nhìn thấy cái dáng vẻ gượng cười chỉ để lấy lệ, với những giọt nước mắt trống rỗng, chẳng chút hơi ấm mà cũng chẳng chút lạnh lẽo nào.

"Tôi không muốn một tương lai mà những người tôi muốn cứu vớt lại phải rơi lệ."

Dẫu cho điều đó có khó khăn đến nhường nào đi chăng nữa.

Một mình tôi, siết chặt nắm tay.

"Nước ổn, lương thực ổn, các loại thuốc ổn, vật phẩm tiêu hao ổn. Được rồi."

Tôi hoàn tất lần kiểm tra cuối cùng tại nhà trọ và nhìn ngắm đống hành lý với vẻ hài lòng.

Minnalis và Shuria đã đến học viện từ trước.

Hai người họ, những kẻ trước đây chỉ sử dụng ma pháp theo cảm tính, giờ đang hấp thụ kỹ thuật ma pháp như miếng bọt biển khô khát nước.

Trước kia, họ chẳng khác nào đang làm phép nhân bốn chữ số mà không hề thuộc bảng cửu chương.

Minh chứng rõ nhất ở Minnalis là việc cô ấy có thể sử dụng ma pháp hệ Băng cao cấp, trong khi lại không dùng được ma pháp hệ Phong và Thủy vốn là nền tảng cấp thấp hơn.

Thứ ma pháp được tạo ra dựa vào tài năng và cảm tính quả nhiên thiếu đi độ chính xác, và hơn hết là lãng phí rất nhiều năng lượng.

Thứ giúp cắt giảm sự lãng phí ấy không phải là tài năng, mà là máu của hàng ngàn, hàng vạn, hàng trăm triệu kẻ phàm nhân đã đổ ra qua vô số lần thử nghiệm và sai lầm.

Ban đầu cả hai đều tỏ ra miễn cưỡng, nhưng khi hiểu rằng điều đó sẽ nâng cao sức mạnh bản thân, họ đã tích cực tiếp thu các kỹ thuật.

"Nào, vậy thì đi thôi."

Tôi lẩm bẩm một mình rồi đứng dậy.

Nơi tôi hướng đến cũng là học viện.

Tuy nhiên, việc lui tới Đại thư viện đã kết thúc vào hôm qua.

Từ hôm nay, tôi quyết định sẽ chính thức lặn vào hầm ngục.

Thú thật thì thành quả từ Đại thư viện không cao lắm, nhưng tôi cũng không thể tốn thêm thời gian nữa nên đành chịu.

Hôm qua tôi cũng đã bàn bạc với Leone, giờ là lúc thích hợp để bắt tay vào việc chinh phục hầm ngục.

Cuối cùng, tôi nhét hộp cơm Minnalis đã làm sẵn vào túi không gian, cúi đầu chào ông chủ nhà trọ ít nói rồi bước ra ngoài.

Tôi vừa đi vừa suy nghĩ giữa dòng người đông đúc trên phố.

(Cơ mà, thu thập được thông tin từ Leone đúng là may mắn ngoài dự tính.)

Những ảnh hưởng từ việc tôi hành động khác với thế giới lần thứ nhất đã bắt đầu lộ rõ.

Tần suất xâm lược của Ma tộc gia tăng, các quốc gia bị kích động bởi cảm giác khủng hoảng đang ráo riết tăng cường quân bị để chuẩn bị cho "Ngày đó".

Một nhân tố duy nhất là "sự vắng mặt của tôi" đã gây ra những tác động không nhỏ trong sự biến chuyển to lớn này.

Có vẻ như chỉ có Thú Quốc là không có gì thay đổi.

Vương quốc dường như đã tìm được kẻ thay thế để xoa dịu sự phản đối của đám quý tộc—những kẻ vốn bị kìm hãm bởi quân bài mang tên Dũng giả. Thay vì "Triệu hồi", chúng tìm ra Dũng giả thông qua nghi thức "Tuyển định".

Tóm lại, bọn chúng đã tùy tiện chọn ra một kẻ thay thế tôi từ trong chính Vương quốc.

Lấy cớ là có sấm truyền của Đại Tinh Linh để chiêu mộ nhân tài, rồi trao danh hiệu Dũng giả cho kẻ chiến thắng đại hội.

Khi nghe tin đó, tôi đã muốn nghiền nát cái Vương quốc này ngay lập tức. Tự hỏi nếu làm thế được thì tại sao bọn chúng còn triệu hồi tôi đến thế giới này làm gì.

Tại Pháp Quốc, giống như lần thứ nhất, phe Giáo hoàng đang trỗi dậy.

Không còn cưỡng ép Vương quốc viện trợ bằng cách lợi dụng sự tồn tại của tôi, bọn chúng dùng dư lực đó để tiến hành chinh phục quy mô lớn hầm ngục cỡ đại có tên "Linh Cữu Của Kẻ Bất Diệt".

Nghe nói đi tiên phong là ả Thánh nữ cực kỳ mạnh trong việc đối phó với lũ xác sống.

Tôi cứ tưởng ả sẽ vui vẻ hợp tác với tên Dũng giả được chọn thay thế tôi, nhưng có vẻ như cách đối đãi của Pháp Quốc đối với tôi—kẻ được gọi bằng "Triệu hồi"—và tên Dũng giả mới được chọn bằng "Tuyển định" có sự khác biệt.

Đế quốc cũng đang tiến hành chinh phục hầm ngục quy mô lớn giống như Pháp Quốc.

Bọn chúng thu thập vũ khí và ma cụ mạnh mẽ từ hầm ngục, đồng thời nuôi dưỡng những chiến binh có khả năng chịu đựng các cuộc chiến khốc liệt.

Đó là hầm ngục mà tôi cũng từng chinh phục ở lần thứ nhất.

Nghe nói dù chịu nhiều thiệt hại, đứng đầu là đám nô lệ chiến đấu, nhưng bọn chúng vẫn đang xoay xở để tiến sâu vào trong.

Thú Quốc thì đang ngày đêm đối mặt với những cuộc giao tranh nhỏ lẻ với Ma tộc đang áp sát.

Do vị trí địa lý, nơi đó chịu sự đe dọa của Ma tộc nhiều nhất.

So với các nước khác, tần suất bị tập kích nhiều hơn gấp bội.

Nhờ vẫn còn kết giới bao quanh lục địa nên chưa có cuộc xâm lược quy mô lớn nào, cũng chưa có nơi nào chịu thiệt hại mang tính hủy diệt, nhưng việc đối phó hẳn là rất vất vả.

(Có lẽ nên cho rằng những thông tin hạn chế này sắp không còn tác dụng nữa rồi chăng...?)

Tôi vừa đi vừa suy nghĩ những chuyện như thế.

Mà, dù sao thì việc cần làm vẫn không thay đổi.

Hiện tại trước hết phải tập trung vào việc lấy lại sức mạnh đã.

"......Đến rồi."

Nơi tôi đến là phía sau học viện.

Hai lối vào hầm ngục do học viện quản lý đang hiện ra trước mắt.

Khu vực được bao quanh bởi hàng rào gỗ tròn to lớn ấy là một vùng đất trũng hình cái bát khổng lồ với độ dốc thoai thoải.

Hiện tại người qua lại thưa thớt, có vẻ không có ai định vào hầm ngục.

Tôi đã chọn khung giờ tránh được những ánh mắt tò mò, và may mắn là đến đúng lúc không có ai.

"Dừng lại. Cậu muốn vào hầm ngục à?"

"À, ừ."

Khi tôi đến trước tháp canh bằng gỗ trông như trạm kiểm soát, một vệ sĩ có vẻ được học viện thuê đang đứng gác chặn lại.

Tôi hít một hơi thật sâu, thay đổi tâm trạng.

Nơi tôi sắp đến không phải là hầm ngục cấp thấp mà tôi từng dẫn Minnalis đi chinh phục ở Vương đô.

Nó cũng ở một đẳng cấp khác so với hầm ngục tôi đã chinh phục để tạo ra bão ma lực tại thành phố Dartlas.

"Cho tôi xem vật chứng minh cậu là người của học viện."

"Cái này được chứ?"

Nói rồi tôi giơ thẻ học viên lên lắc lắc.

"À, không vấn đề gì. Chào mừng đến với 'Ma Cung Carbanheim'. Nhưng nếu cậu đi một mình thì đừng xuống sâu quá tầng năm. Nơi này khác hẳn với mấy hầm ngục quanh đây đấy."

"Tôi biết rõ mà."

Qua khỏi trạm kiểm soát, tôi đi bộ trên nền đất dốc thoai thoải và đứng trước lối vào hầm ngục.

Vách đá cao dựng đứng trông gọn gàng như được cắt gọt, tại đó hiện diện một "Cánh cổng" cao gần năm mét.

Cánh cổng được chạm khắc hình những con rắn chồng chéo lên nhau, bản thân nó tỏa ra thứ ma lực cùng loại với hầm ngục.

Phía sau người lính gác đứng ở lối vào hầm ngục.

Trên bức tường màu xanh nhạt chi chít những rãnh khắc, sâu bên trong đó có hai cánh cửa.

Thứ tôi sắp thách thức không phải là mấy cái hầm ngục hoang dã tầm thường.

Một hầm ngục phân tầng cắm rễ sâu trong lòng đất từ trước khi đất nước này được thành lập.

Đại mê cung năm mươi tầng, "Ma Cung Carbanheim", nơi khởi nguồn cho cái tên của đất nước này.

......Không phải cái đó.

"Hửm? Á, này, bên đó là một phần của hầm ngục dùng cho thực tập của học sinh học viện, lối vào Ma Cung là cánh cửa đối diện cơ mà."

Nơi tôi sắp hướng đến là "Mê cung Thử thách" dùng cho thực tập đó.

"Có vấn đề gì sao?"

"K-Không, vấn đề thì không có nhưng mà... Hầm ngục bên đó gọi là 'Mê cung Thử thách', chỉ toàn xuất hiện bọn 'Rối Bùn' thôi, chẳng có chút béo bở nào cho mạo hiểm giả bình thường đâu?"

"Tôi biết. Nhưng tôi có việc ở bên này."

Tôi vẫy tay với người lính gác vừa tốt bụng nhắc nhở, rồi mở cánh cửa dẫn đến "Mê cung Thử thách" thay vì "Ma Cung Carbanheim".

Vừa bước chân vào, không khí lập tức thay đổi.

"『Gư......, Gư gư, Gư』"

Và rồi, xuất hiện đúng như cái tên gọi người đất là con quái vật "Rối Bùn".

Con ma-nơ-canh xấu xí làm từ đất màu nâu sẫm phát ra những âm thanh như cỗ máy khô dầu.

Tôi chặt đứt chân con Rối Bùn đang lao tới, cơ thể nó vỡ vụn từng mảng theo mỗi cử động, rồi tôi tiếp tục tiến về phía trước.

"Nào, vừa khởi động nhẹ nhàng vừa nhanh chóng đi đến lối vào thôi."

Vừa chém nát lũ Rối Bùn như bài tập khởi động, tôi vừa chạy một mạch xuống cầu thang dẫn đến tầng thấp nhất, và đến được căn phòng được cho là sâu nhất.

Sâu bên trong căn phòng rộng lớn hơn hẳn những chỗ trước đó là một bệ đá bằng sứ trắng được chạm trổ điêu khắc.

Tại đó có đặt một lõi hầm ngục giả. Thứ mà đám người ở đất nước này tưởng là hàng thật ấy có màu cam pha chút sắc đỏ, hình dạng một quả cầu pha lê lớn.

"『Gư riii......, Gư raaaa......』"

"Mất gần một tiếng mới đến nơi......, tốn thời gian phết nhỉ."

Trước mắt tôi là "Golem Bùn Hạ cấp".

Con quái vật đó chỉ đơn giản là phiên bản khổng lồ hóa của Rối Bùn, nó vung cánh tay chậm chạp hết mức có thể để đấm tới.

"Nói gì thì nói, chưa bàn đến chỉ số hay kỹ thuật, chắc chắn cách chiến đấu của mình đã trở nên cẩu thả rồi."

Tôi nghiêng người né tránh cánh tay đất sét đang vỡ vụn lả tả, rồi nhảy lên trên cánh tay khổng lồ đó.

Giải trừ cấu trúc của [Khởi Nguyên Tâm Kiếm] đang cầm trên tay, tôi tạo ra [Khuyết Cự Đao], rồi cứ thế chạy một mạch lên đến giữa cánh tay nó.

Tôi truyền ma lực vào thanh đao trần trụi, lưỡi mẻ lởm chởm như vũ khí của một tàn binh, khiến lưỡi đao hóa khổng lồ ngang ngửa với cánh tay con Golem.

Thả mình rơi tự do theo trọng lực như sắp ngã, tôi vung thanh đao giờ đã to lớn hơn nhiều so với đại kiếm thông thường từ trên bên phải xuống dưới bên trái.

"『Gư ô ô ô......!!』"

Con Golem bị chém đứt đôi cùng với ma hạch, vỡ vụn thành một đống đất.

(Đòn vừa rồi cũng dồn quá nhiều ma lực vào Tâm Kiếm.)

Mình đang chểnh mảng, đang lơ là, tinh thần bắt đầu buông lỏng rồi.

Giết Yumis, giết Grond.

Đã rất vui. Đã rất hạnh phúc. Đã rất sướng khoái.

Làm được điều mình muốn làm, khóc trong sung sướng, ánh sáng từng chút một chiếu rọi vào bóng tối.

Một viên ngọc quý giá đã lăn đến bên tôi, kẻ đang chìm dưới đáy bùn nhơ.

Dù là chuyện chẳng đặng đừng, nhưng thứ mật ngọt mà tôi hằng khao khát ấy, trong vô thức đã tạo ra kẽ hở trong tâm trí tôi.

Nữa đi, nữa đi, tiếp đi, tiếp đi.

Chỉ biết cầu xin thì sẽ chẳng bao giờ có được thứ gì cả.

"Được rồi."

Tôi bỏ mặc đống đất, giải trừ cấu trúc Tâm Kiếm một lần nữa và tiến lại gần bệ đá.

Đứng trước bệ đá nơi đặt lõi hầm ngục ở trung tâm, tôi lấy dao rạch một đường nông vào lòng bàn tay mình, để máu chảy xuống lõi hầm ngục.

Máu nhỏ xuống lập tức bị lõi hầm ngục hấp thụ như thể nuốt chửng.

Mỗi lần như thế, những đường mạch đập lan ra trên bệ đá sứ trắng như rễ cây vươn dài. Khi mạch đập bao phủ toàn bộ bệ đá, một ma pháp trận phát sáng hòa quyện giữa sắc đỏ và tím hiện lên.

Tôi không chút do dự bước vào ma pháp trận đó, chờ đợi tầm nhìn đang méo mó vặn vẹo được thu lại.

Cảm giác dịch chuyển đã lâu không gặp.

Nơi tôi đến là một không gian đỏ đen như bên trong ruột của một sinh vật sống.

Tường và trần nhà đều được bao phủ bởi chất liệu nhầy nhụa, không khí cũng phảng phất mùi máu tanh.

Và, mật độ ma lực đậm đặc đến mức không thể so sánh với nơi tôi vừa đứng lúc nãy.

"Cứ tưởng sẽ không bao giờ quay lại nữa, nhưng nếu là ở đây thì vừa đẹp, hự."

" " "Kishaaaaa!?" " "

Tôi chém bay đầu ba con "Rắn Granomia" đang lén lút tiếp cận từ phía sau.

Loài quái vật rắn cấp B sở hữu nọc độc chết người cực mạnh, với kỹ năng đặc hữu giúp che giấu hoàn toàn âm thanh, mùi, hình dáng và khí tức.

Xác của lũ "Rắn Granomia" khi kỹ năng bị giải trừ bốc lên làn khói tím và tan chảy nhầy nhụa.

"Ha ha ha, mới vào đã thế này, độ khó vẫn quỷ súc như ngày nào. Rất thích hợp để gột rửa những cặn bẩn trong tâm hồn."

Cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

Một bước trước, một hơi thở trước, một nước đi trước.

Bầu không khí này như thể cái chết đang mỉm cười với tôi, như thể cái chết đang chạm vào tôi.

" "Gibicharu!!" "

Chẳng để tôi kịp thở, những con quái vật có vẻ ngoài như khối bùn nhão xuất hiện.

"Slime Bất Tử", loài quái vật phiền toái có nhiều ma hạch cực nhỏ trong cơ thể, nếu không nghiền nát tất cả gần như cùng lúc thì không thể tiêu diệt được.

"Nhào vô đây, lũ tạp nham."

Thứ tôi tạo ra là [Đạm Tuyết Bạch Kiếm].

Thanh kiếm mảnh dẻ được nhuộm trắng từ lưỡi đến chuôi, được trang trí tinh xảo đến mức mê hoặc người nhìn như thể một thanh kiếm dùng cho nghi lễ.

Năng lực của nó là làm chậm chuyển động của kẻ địch trong một phạm vi nhất định ngoại trừ tôi.

"Gyushaaaaa!" "Gipiiiiii!"

"Nhuộm trắng đi, ngưng đọng mờ ảo đi, nơi đây là vương quốc của ta, hãy đóng băng lại. 'Tuyết Đình Viên'."

Ngay trước khi lũ "Slime Bất Tử" ập đến, tôi dồn ma lực vào Tâm Kiếm và cắm phập xuống đất.

Trong khoảnh khắc, một vòng tròn lấy tôi làm tâm mở rộng ra, nuốt chửng lũ "Slime Bất Tử" vào trong thế giới bị ngăn cách.

Những bông tuyết trắng tinh khôi rơi xuống chậm rãi như đang nhảy múa.

Màu sắc của thế giới mờ đi trong sắc trắng, những xúc tu đang vươn về phía tôi mất đi tốc độ.

Và rồi, ngay cả sự dao động của nguyên tử—bản chất của nhiệt độ—cũng bị làm chậm lại, lũ "Slime Bất Tử" hoàn toàn ngừng chuyển động.

Vút, tôi vung kiếm.

Tàn ảnh trắng xóa lưu lại như vẽ một đường thẳng vào không gian.

Trong thế giới mà ngoài tôi ra không thứ gì được phép cử động, những bức tượng băng ấy vỡ vụn lả tả như cát bụi.

"Đúng, là thế này, chính là cảm giác này."

Hãy chinh phục cái hầm ngục không ai biết đến, thậm chí còn chẳng có tên gọi này.

Đến thế giới lần thứ hai này, tôi lại một lần nữa có được mục đích mang tên phục thù.

Hy vọng đã nảy sinh trong tôi, kẻ từng chỉ biết bám víu vào lời hứa với Leticia mà chẳng biết phải làm gì. Nhưng nếu cứ chìm đắm trong thứ mật ngọt ấy, chắc chắn tôi sẽ lại kết thúc mà chẳng đạt được gì. Sẽ kết thúc mất.

Vì vậy, một lần nữa, tôi hãy quay trở lại nơi mình từng thuộc về.

Chìm sâu, thật sâu xuống đáy cống ngầm, nơi tôi từng sống và coi tất cả xung quanh là kẻ thù.

"......Vậy thì, đi dạo địa ngục một chuyến nào."

Đế quốc Girigal, lâu đài Đế quốc sừng sững tại Đế đô Galigal.

Nếu Vương thành của Vương quốc Olorurea là tòa thành bằng đá thấm đẫm lịch sử, thì nơi này là công trình có thể gọi là thành trì của sắt và lửa, phong ấn chính bản thân kỹ thuật vào trong đó.

"Hừm, Ta nghe nói Pháp Quốc hiện đang tập trung chinh phục 'Linh Cữu Của Kẻ Bất Diệt' dưới sự dẫn đầu của cô, xem ra tai Ta cũng lãng rồi nhỉ."

Người đang ở trước mắt tôi là một người đàn ông có phong thái tràn đầy sức sống đến mức chỉ cần ánh mắt cũng đủ áp đảo người khác, dù đã sắp bước sang tuổi xế chiều.

Hoàng đế Thiết Huyết cai trị Đế quốc tự hào với sức mạnh quân sự hùng hậu, Gorodia Girigal.

Cơ thể cường tráng không hề cho thấy dấu hiệu tuổi tác, cùng sự uy áp toát ra một cách tự nhiên gánh vác sự trang nghiêm của phòng yết kiến, ông ta sở hữu những thứ không hề hổ thẹn với danh hiệu Đế vương.

"Lunaris-sama đã ban cho tôi rất nhiều sấm truyền. Ý muốn của Thần nằm ngoài sự hiểu biết của con người. Tôi chỉ đơn thuần tuân theo những lời dạy ấy mà thôi."

"Chà, sao cũng được. Chào mừng đến với Đế quốc của Ta, Thánh nữ Meteria."

"Tôi cũng rất cảm kích vì sự tiếp đón nồng hậu này. Thưa Hoàng đế Gorodia."

(Vẫn chẳng có gì thay đổi cả, gã đàn ông này.)

Vừa mở miệng đã trao đổi những lời châm chọc ẩn sau vẻ bề ngoài, chúng tôi trao nhau nụ cười xã giao.

Cách khiêu khích người khác để xem phản ứng thế này không dễ chịu chút nào.

"Vậy, hãy cho Ta nghe ý định của chuyến viếng thăm lần này đi, Thánh nữ."

"......Thế giới đang sắp sửa tràn ngập mầm mống của sự hỗn loạn. Dựa trên minh ước, sự bảo hộ vĩ đại của Lunaris-sama sẽ bị che mờ, và những thứ ác ý sẽ đặt chân lên vùng đất này. Thời gian đang đến gần, nếu không bảo vệ vùng đất này khỏi những thứ ác ý và tiêu diệt Ma Vương chân chính—căn nguyên của mọi tội ác, thì sự bảo hộ sẽ không quay lại lục địa này. Con người cần phải đoàn kết ngay lúc này để đối mặt với mối đe dọa."

"Đúng là tần suất Ma tộc vượt qua Đại kết giới đang gia tăng. Ra là vậy, tuy không biết chúng đến từ đâu, nhưng các quốc gia tiếp giáp với bên ngoài lục địa đều có tình trạng tương tự. Bảo hộ bị che mờ là cách nói cổ hủ, nhưng đúng là ngày Đại kết giới sụp đổ cũng không còn xa nữa."

Hoàng đế Gorodia chống một tay lên má và gật đầu sâu.

"Vậy, tóm lại là cô muốn các nước lập Đại đồng minh theo như ghi chép hả?"

"Đúng là vậy. Đối mặt với Ma tộc, một quốc gia đơn lẻ sẽ không thể chống lại được. Chiến lực có bao nhiêu cũng không đủ. Để chuẩn bị nơi ký kết đồng minh, tôi mới đến viếng thăm như thế này. Chắc giờ này các sứ giả tương tự tôi cũng đang đến Vương quốc và Thú quốc rồi."

"Hừm, hiểu rồi. Nội dung chi tiết cứ bàn bạc với quan lại của Ta."

"Cảm ơn sự thấu hiểu của Ngài."

"Ngày mai mới khởi hành nhỉ, tối nay cứ thong thả nghỉ ngơi cho lại sức."

"Tôi xin trân trọng nhận sự quan tâm của Ngài."

Cuộc yết kiến kết thúc như vậy.

" " "Mừng Thánh nữ đại nhân đã về." " "

Khi trở về căn phòng được cấp, những người hầu đội khăn voan mỏng mặc trang phục tu sĩ đang chờ sẵn.

Ánh mắt có phần say mê của họ là phản ứng phụ của việc được rèn luyện triệt để, trong khi suy nghĩ bị dẫn dụ để thề trung thành với tôi.

"Bức thư đó, đã gửi đến tận tay vị ấy an toàn chưa?"

"Vâng, không có gì trở ngại ạ."

"Vậy sao, thế là tạm yên tâm rồi."

Vương nữ kia không có vẻ gì là đã rời khỏi Vương quốc, và vào thời điểm này cô ta vẫn chưa được Hoàng gia thuê mà vẫn còn tự do, nên chắc chắn sẽ cắn câu thôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên má người hầu, thao túng lượng ma lực vi mô đến mức quá đỗi tinh vi.

"Các cô đã giúp tôi rất nhiều. Lunaris-sama cũng sẽ ban phúc cho những việc thiện của các cô."

"A, aaa, Thánh nữ đại nhân......"

"Lunaris-sama mong muốn dẫn dắt thế giới về đúng hình dạng của nó. Từ nay về sau, hãy cùng tôi dâng hiến thân mình cho câu chuyện vốn dĩ phải có nhé."

"Vâng, vâng ạ!!"

Sự say mê chuyển thành trạng thái hoàng hốt, tôi có thể thấy rõ họ đang tràn ngập lòng sùng kính đúng đắn như những tông đồ ngoan đạo của Lunaris-sama.

Không hề thốt ra một lời bất mãn, những người đang tận tụy vì tương lai của tôi và Kaito-sama như thế này, tôi nhất định sẽ cho họ hạnh phúc trong thế giới đã hoàn thiện.

Bởi vì Kaito-sama cũng thường hay nói rằng: "Hạnh phúc là thứ để mọi người cùng chia sẻ" mà.

"Vậy thì, tôi đi tắm đây, các cô cứ như mọi khi, đừng ai bước vào nhé."

" " "Vâng, chúng tôi đã rõ." " "

Tôi dặn dò rồi cầm một túi đạo cụ trên tay, đi đến phòng tắm dành cho khách quý được phân công.

Đúng là phong cách của vị Đế vương ghét sự lãng phí kia, so với những thứ chỉ toàn rộng lớn của Vương quốc, phòng tắm này có diện tích và đồ đạc chỉ ở mức tối thiểu cần thiết.

Có thể nói là rất hợp ý với Lunaris giáo vốn tôn sùng sự thanh bần.

Hơn hết, nếu quá rộng thì cảm giác được bao quanh bởi "Kaito-sama" sẽ bị loãng đi mất.

"Box Full Open."

Phản ứng lại với lời nói của tôi, những con búp bê Kaito-sama với đủ kích cỡ tràn ra từ trong túi đạo cụ.

Từng mũi kim, từng mũi chỉ, biết bao nhiêu Kaito-sama được tôi làm ra bằng tất cả tình yêu thương.

Kaito-sama với khuôn mặt đang cười, Kaito-sama với khuôn mặt đang giận, Kaito-sama với khuôn mặt đang hờn dỗi, Kaito-sama đang đỏ mặt.

"Aaa, dù là phòng tắm nào đi nữa, chỉ cần được bao quanh bởi chừng này Kaito-sama thì cũng là suối nguồn thiên đường......"

Tôi từ từ chìm người vào bồn nước đang bốc hơi ấm ở nhiệt độ vừa phải giữa vòng vây hạnh phúc, cảm nhận sự râm ran ngọt ngào đầy kích thích.

Kaito-sama đang nhìn tôi.

Kaito-sama chỉ nhìn mỗi mình tôi.

"Phufufu, em ngại lắm. Aaa, một ngày nào đó cùng với Kaito-sama bằng xương bằng thịt......♪"

Tôi kéo con búp bê Kaito-sama kích thước người thật lại gần, ôm lấy từ phía sau và vùi mặt vào gáy chàng.

'Meteria, anh yêu em.'

"Aaa, aaa, Kaito-sama......"

Tôi nhắm mắt lại, chồng hình ảnh Kaito-sama trong tưởng tượng lên con búp bê đó.

Phần da thịt chạm vào nhau nóng hổi, không kìm được nữa, tôi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm dọc từ gáy lên má chàng.

"Ưm, ......ư ưm, ưm."

Sau cái ôm siết chặt, tôi xoay Kaito-sama lại đối diện và để chàng đè lên người mình.

'Anh yêu em lắm, Meteria.'

"Em cũng vậy, Kaito-sama, em ngưỡng mộ ngài. Hơn bất cứ ai, hơn bất cứ thứ gì...... Ưm, ưm ưm."

Tôi hôn lên đôi môi ấy như chim mổ.

"Ưmph, a ưm, ưm."

Hàng bao nhiêu lần, hàng bao nhiêu lần, hàng bao nhiêu lần, hàng bao nhiêu lần.

"Sắp rồi, sắp rồi, em sắp chạm được vào ngài bằng xương bằng thịt rồi. Khi đó nhất định, chúng ta sẽ làm những chuyện tuyệt vời hơn nữa nhé......, ưfufufu."

Thật trân trọng, thật trân trọng, thật trân trọng, thật trân trọng.

"Hãy cùng nhau làm lại nhé, Kaito-sama......, ưfufu, ưfufufufufu!!"

Trong thế giới đã loại bỏ mọi kẻ ngáng đường, lần này nhất định con đường Dũng giả đúng đắn sẽ......

Chúng ta sẽ cùng nhau bước đi lại từ đầu nhé......, Kaito-sama?

Bóng tối của Đế đô rất sâu.

Tại Đế đô đề cao chủ nghĩa thực lực, kẻ mạnh chính là luật lệ.

Nhưng thứ đó, ở cái thế giới không có ánh mặt trời này thì dù là quốc gia nào cũng chẳng liên quan, đó đã là luật lệ hiển nhiên từ xa xưa rồi.

Lừa lọc, đánh lén, phản bội, giăng bẫy, bắt con tin.

Chỉ những kẻ sống sót bằng bất cứ giá nào mới có được thứ gì đó. Dù dùng bất cứ thủ đoạn hèn hạ nào, kẻ giết được đối phương mới là chính nghĩa.

Vì vậy, lý do lão trở thành sát thủ là vì lão thấy cái nghề này thuần khiết hơn bất cứ thứ gì trên thế giới.

Giết chóc là cuộc đời, giết chóc là niềm vui, lão muốn coi giết chóc là tất cả lẽ sống. Mạo hiểm giả, hiệp sĩ, hay lính đánh thuê đều không đủ. Bọn họ đều bị ràng buộc bởi thứ gì đó nên không thuần khiết trong việc giết chóc.

Giết để sống thì chẳng vui chút nào. Phải sống để giết thì mới là cuộc đời chứ.

Cứ sống như thế, chẳng biết từ lúc nào lão đã được gọi là "Sát Thủ Vương".

Lão chẳng hứng thú gì với danh xưng, nhưng cái tên đó như khẳng định cách sống của lão nên nghe cũng lọt tai phết.

"Ô, cụ Gold. Hôm nay cũng đi dạo à?"

"Ừ ừ, hôm nay trời cũng đẹp nhỉ."

"Cháu có nói thế đâu. Cụ lại lẫn thêm rồi à?"

"Một đồng đồng lớn nhỉ? Thế thì cho lão một quả nhé."

"Đã bảo cháu không nói thế mà! Với lại thế là sát giá gốc rồi......"

"Lão sắp đi hẹn hò với bé Yunmei đây."

"Yunmei, đấy chẳng phải tên con chó nhà hàng xóm sao!"

"Hô, hô, hô."

Lão búng một đồng tiền cho người bán hoa quả, đưa thứ trái cây mọng nước mua với giá rẻ mạt sau giờ làm lên miệng.

"Ư ư, vị ngọt này thấm vào người đã thật đấy. ......Hô?"

Xong việc, lão trở về cái ổ công khai của mình như mọi khi, nhưng có vẻ như đã có ai đó đột nhập.

"Chà chà, trộm vặt à."

(Nếu thế thì tốt quá, đỡ phải nghĩ xem tiếp theo giết đứa nào.)

"Hửm? Cái gì đây, chỉ là thư để lại thôi sao."

Trên chiếc bàn đơn sơ là một phong thư chẳng có gì đặc biệt.

"......Hừm, gửi yêu cầu trực tiếp đến đây cơ à. Sứ giả của Thánh nữ......, ám muội ghê, ám muội ghê. ......Thánh nữ, lúc nào đó muốn ám sát thử xem sao."

Hi hi hi, tiếng cười lọt ra khỏi cổ họng.

Lão muốn thử cắm lưỡi dao vào làn da mềm mại mà lão từng nhìn thấy từ xa đó một lần xem sao.

Vừa nghĩ những chuyện như thế, lão vừa xé phong bì đọc thư.

"......Thủ đô ma pháp, Carbanheim......? Phía Tây à, lạnh lẽo thấm vào xương cốt già nua lắm."

Nào nào nào nào, thịt của Dũng giả sẽ có cảm giác chém như thế nào đây nhỉ?

"Haizz, vậy là hôm nay chị Leone cũng nghỉ à."

Tôi cùng Shuria và nhóm chị Spinne—trừ chị Leone—đang trên đường từ học viện về.

Con đường mà bình thường chúng tôi hay đi khi mặt trời đã nhuộm đỏ màu hoàng hôn, hôm nay chúng tôi lại đi khi mặt trời vẫn còn khá cao.

Nghe nói là do có trận đấu tập giữa các học sinh nội bộ nổi tiếng với nhau, nên buổi chiều được nghỉ.

Thiệt tình, đúng là phiền phức cho chúng tôi.

Nếu sớm hơn một tuần thì tôi đã có thể dành cả buổi chiều bên Chủ nhân trước khi ngài ấy lặn vào hầm ngục rồi.

Thiệt tình, cái học viện vô dụng này.

"Đúng thế đấy, nghe bảo cuộc đàm phán đang diễn ra căng thẳng lắm, có vẻ không bắt liên lạc suôn sẻ được. Hôm qua bả cũng kêu 'Không gặp được rồi!', xong uống rượu giải sầu say bí tỉ nằm bẹp trên giường ở nhà trọ luôn. Bảo chị là dù bài giảng có chán cũng phải học cho tử tế, thế mà bản thân lại kêu 'Hôm nay chịu thôiii' thì có thấy ăn gian không chứ?"

Chán thật đấy chứ, chị Spinne bực bội phàn nàn.

"Mà, theo một cách nào đó thì bên này bệnh nặng hơn đấy. Chỉ nghe chuyện thôi mà đã thế này rồi."

"Hô ghê......"

Anh Zank thở dài nhìn anh Dan đang ngẩn ngơ.

"Khóa cơ bản cũng vất vả lắm ạ...... Shuria chỉ nghe để theo kịp thôi đã hết hơi rồi. Về nhà còn phải học cùng chị Minnalis mới xoay xở được đấy ạ."

"Học á? Chăm chỉ ghê nhỉ, hai đứa học cái gì thế?"

"Cơ bản là chuẩn bị bài và ôn tập các bài giảng thôi ạ. Sách giáo khoa ma đạo được phát và cuốn sổ ghi chép tổng hợp trong giờ giảng này......, ủa?"

Tôi định lấy cuốn sổ ghi chép từ trong chiếc túi xách dùng đi học ra cho họ xem thì nhận ra thứ mình cần không có ở đó.

"Hỏng rồi. Chắc là ở phòng học rồi...... Mọi người cứ về trước đi ạ, em sẽ đuổi theo sau. Shuria chuẩn bị sẵn đồ để học đi nhé."

"A, chị Minnalis!?"

Tôi nói vọng lại rồi bắt đầu quay ngược trở lại con đường vừa đi.

Dù có mệt mỏi vì các bài giảng liên tục đi nữa, nhưng để quên đồ là bằng chứng cho thấy tôi đang lơ là.

(......Từ khi đến thành phố này, tâm trí tôi cứ xao động không yên......)

Có lẽ là do ở cùng nhóm chị Leone chăng, cứ hễ lơ đãng là tôi lại nhớ về ngày xưa.

Nhờ vậy mà kỹ năng "Thao Diện Bì" hoạt động hết công suất.

Dĩ nhiên tôi không thể để nhóm chị Leone nhìn thấy khuôn mặt đang suy nghĩ lung tung này được.

"......, A, may quá, quả nhiên là ở đây."

Thứ tôi cần nằm trong ngăn bàn chỗ tôi ngồi trong giờ giảng hôm nay.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cất xấp giấy vào túi xách, và ngay khi tôi bước ra khỏi tòa nhà trường học một lần nữa.

'Tại cậu cứ lề mề đấy!'

'A, đừng hoảng, tiền bối Lucia không thua được đâu mà.'

'Đồ ngốc, đối thủ là đồng đội hiểu rõ chân tơ kẽ tóc nhau đấy! Dù là nhóm tiền bối Keril cũng không thể thắng dễ dàng được đâu!'

"......, Hả?"

Một thiếu niên và thiếu nữ có vẻ là học sinh nội bộ đang hốt hoảng chạy qua.

Những lời lọt vào tai, những cái tên đó dính chặt vào não tôi như bùn nhão.

Cái tên vừa rồi, rốt cuộc là sao chứ.

'Này, nhanh lên! Trận đấu kết thúc mất bây giờ.'

'Đ-Đợi tớ vớiii!!'

(......Không, không thể nào, có chuyện đó được. Hai người đó đang ở ngôi làng ấy, ở phía Đông Bắc Vương quốc Olorurea cơ mà.)

Điều đó, giống như con bướm bị dụ dỗ bởi đóa hoa, như con thiêu thân lao mình vào lửa.

Bị cuốn theo dòng người học sinh nội bộ chạy qua trước mắt như bị nước cuốn trôi.

Tôi bước đi theo thứ cảm xúc mà chính mình cũng không thể phân định rõ ràng.

"......Tại sao, lại ở nơi này......"

Không, nhầm rồi, chắc chắn là nhầm rồi, chắc chắn không phải là bọn họ.

Nơi tôi đến là đấu trường dành cho học sinh nội bộ thuộc sở hữu của học viện.

Đó là một nơi rộng lớn hơn, đẹp đẽ hơn so với công trình kiến trúc kiểu đấu trường nơi đám học sinh ngoại bộ như chúng tôi thực hành ma pháp.

Cầu thang dẫn lên khán đài lờ mờ tối, lối ra ngược sáng tràn ngập sự chói lòa khiến không thể nhìn thấy phía trước.

Nhịp tim đập mạnh kỳ lạ, lạnh lẽo và ứ đọng làm thu hẹp tầm nhìn.

"............"

Tiếng hò reo từ phía trước vang vọng bên tai.

Mỗi bước lên cầu thang, tôi lại cảm thấy bậc tiếp theo dường như cao hơn.

Vượt qua bậc thang cuối cùng như đi xuyên qua một lớp màng mỏng.

Màu sắc và âm thanh biến mất khỏi thế giới.

'Tuyệt, tuyệt vời! Một trận chiến không ai nhường ai!! Quả không hổ danh bộ tứ thiên tài xuất sắc nhất lịch sử học viện!! Team Square, trận đấu cặp đôi đang diễn ra cực kỳ sát sao!!'

Như nhìn lên từ dưới mặt nước, mọi thứ nghe được đều trở nên xa xăm, nhạt nhòa.

......Và rồi, tôi tìm thấy.

TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI TÌM THẤY RỒI.

"Lucia......, Keril......"

Vóc dáng cao lớn hơn, khuôn mặt trưởng thành hơn, mái tóc dài ra.

Cái dáng vẻ dương dương tự đắc chắc hẳn đã lớn lên trong thuận lợi ấy.

Dù có thay đổi bao nhiêu đi nữa, tôi không thể nào không nhận ra.

'Hộc, hộc, đây là đòn cuối cùng! Haaaaaa!! [Nghiệp Hỏa Kiếm・Mãnh Hỏa]!!'

'Lên đi Keril!! [Force Up], [Hỏa Tinh Linh Chúc Phúc], [Medical Body]!!'

Ở đó, có bọn họ.

Những hình dáng mà tôi đã thấy trong mơ hàng bao nhiêu lần, thực sự đang hiện hữu ở đó.

'Tớ cũng không định để bị đánh bại dễ dàng đâu! [Phong Tuyết Thương・Lam]!!'

'Em sẽ không thua Keril hay Lucia đâu!! [Power Physical Change], [Boosted Enchant], [Calling War Spirit]!!'

Hai cặp đôi đang va chạm nhau trên đấu trường.

Bụi đất bốc lên như màn khói che khuất bóng dáng họ, tiếng nổ ầm vang làm rung chuyển không khí.

Chẳng mấy chốc bụi đất tan đi, ở đó là hai gã đàn ông tơi tả sau cú va chạm, và hai ả thiếu nữ đầy thương tích do thi triển bổ trợ ma pháp đến giới hạn cho hai gã kia.

'Hộc, hộc, hự, Laaaaaaaaaaaaa!!'

'Keril!!'

'Gư ư, hự, gư gư, ô ô ô ô ô ô ô ô ô!! Hự, hộc.'

'Ujes!!'

Những gã đàn ông đối mặt nhau rồi cùng đứng dậy, nhưng một bên không chịu nổi đã phải quỳ gối xuống.

『Kết quả đã được định đoạt—!! Người cuối cùng còn đứng vững là cặp đôi Keril và Rusha!!』

A, cái quái gì thế này?

『Hự, không thắng nổi sao? Quả nhiên là mạnh thật đấy, Keril.』

『Ha ha ha, là nhờ Rusha cả đấy. Có cô ấy ở bên nên tôi mới trở nên mạnh mẽ thế này.』

『Ha ha ha, cậu lại khoe mẽ nữa rồi. Tiếng của cậu đang vang khắp cả hội trường đấy nhé.』

『A... ưm.』

Cái quái gì thế này chứ?

『Ehehe, cảm ơn anh. Em cũng nhờ có Keril ở bên nên mới cố gắng được đấy.』

『Hầy, rốt cuộc thì bọn mình vẫn thua đậm. Đúng là Rusha có khác nha.』

『Catreya cũng tuyệt lắm mà. Thắng được chắc là nhờ sức mạnh tình yêu của Keril và tớ nhỉ?』

『Đúng là cặp đôi chim ri chim rít. Đám cưới hai người tôi nhất định sẽ tham gia đấy nhé.』

『Ừm, cảm ơn cậu! Cảm ơn mọi người nữa!! Bọn tớ là những kẻ hạnh phúc nhất đấy. Từ nay về sau cũng hãy thân thiết với nhau nhé.』

Cái trò hề gì thế này?

『Team Square đã cho chúng ta thấy một màn trình diễn vô cùng ấm áp. Đội hình hàng đầu, niềm tự hào của trường chúng ta, được biết sẽ tiếp tục hoạt động trong quân đội Carbanheim sau khi tốt nghiệp. Ngoài ra, tuyển thủ Keril và tuyển thủ Rusha sẽ tổ chức lễ cưới vào cuối tháng sau. Hãy dành một tràng pháo tay chúc phúc cho tiền đồ xán lạn của bọn họ nào!!』

『『『Waaaaaaaooooooooooo!!』』』

「A, aaa, aaaa... aa... a, a...」

Tràng pháo tay sấm dậy, sân khấu được ánh mặt trời chiếu rọi rực rỡ.

Thứ đó giống như một thế giới bạc trắng không hề có dấu chân, một thứ đồ giả tạo.

Sáo rỗng, lạnh lẽo, một thế giới đẹp đẽ vô ngần ở phía bên kia tấm gương.

「...Khụ, khư khư, đừng có đùa...」

Tại sao các người lại đang ở chỗ đó chứ?

Tại sao các người lại có thể ở chỗ đó được chứ?

「Đừng có đùa với tao...」

Không tha thứ. Những thứ như thế này, không thể dung thứ được.

KHÔNG THA THỨ KHÔNG THA THỨ KHÔNG THA THỨ KHÔNG THA THỨ KHÔNG THA THỨ KHÔNG THA THỨ───.

Những thứ không nên tồn tại.

「───Tất cả, tất cả, phải PHÁ HỦY hết, đúng không nhỉ...?」

Như đống chất thải, như lũ rác rưởi, như bọn sâu bọ.

Phải giẫm đạp, phải chà đạp, phải nghiền nát chúng nó.

「…………」

Trong ý thức đang dần trở nên lạnh lẽo, nụ cười của Keril và Rusha hiện lên rõ mồn một trong tầm mắt, như thể đang nhìn qua kính lúp.

Đừng cười, đừng cười, ĐỪNG CÓ CƯỜI.

「TỞM LỢM.」

Tôi quay lưng lại với cái thế giới xa xăm nào đó rồi bước đi.

Những bánh răng từng bị kẹt bởi sỏi đá giờ đây mẻ vỡ, bắt đầu cưỡng ép quay ken két.

Những bánh răng mất đi sự ăn khớp lỏng lẻo va vào nhau, tóe lửa lách tách như đá đánh lửa.

「...」

Tất cả mọi thứ đều khiến tôi thấy 『tởm lợm』 không chịu nổi.

Rời khỏi đấu trường, tôi quay lại phía khu nhà học để xác nhận nỗi nghi ngờ mà mình chẳng muốn nói thành lời.

Tuy nhiên, nơi tôi đến không phải là khu giảng đường thông thường, mà là khu dành cho học viên nội bộ.

Do mọi người đang tập trung ở đấu trường nên khu nhà học hầu như không có ai. Dù vậy, thật đúng lúc, một người phụ nữ có vẻ là nhân viên – và rõ ràng là kẻ không quen với chuyện bạo lực – bước ra từ một căn phòng.

「Ô kìa, gương mặt lạ hoắc... là thú nhân thì hẳn là học viên ngoại lai nhỉ? Có việc gì không?」

Người phụ nữ nhìn xuống tôi, vẻ mặt thoáng chút phiền toái.

Khi ở trong nhóm mạo hiểm giả đi khắp các nước thì không cảm thấy rõ lắm, nhưng ở đất nước tôn sùng ma pháp này, cái cấu trúc xã hội nơi thú nhân – những kẻ chịu thiệt thòi về ma pháp – bị coi thường là điều rất dễ nhận thấy.

Mấy thứ đó, tôi quen rồi.

Nên giờ mấy thứ đó sao cũng được.

「Hí!? Hự, l-làm cái gì...!?」

「Đừng lên tiếng, nuốt từ từ xuống đi.」

「Ưm, ực, ư, ưm... ực.」

Tôi kề dao vào cổ, ghì chặt cô ta, ép cô ta nuốt loại thuốc nói thật mà tôi hay dùng.

Đôi mắt cô ta lập tức trở nên lờ đờ, chẳng mấy chốc sức lực cũng rời khỏi cơ thể đó.

「Trả lời đi. Hãy nêu tên và xuất thân của những học viên nội bộ tham gia trận giả chiến hôm nay.」

「Ujes Windia, xuất thân Thủ đô. Catreya Francois, xuất thân Thủ đô. Keril, làng Kikitto. Rusha, làng Kikitto.」

Làng Kikitto.

Đó là tên của ngôi làng ấy.

「...Rusha, Keril xuất thân từ ngôi làng đó... Làng Kikitto nằm ở đâu?」

Cổ họng tôi khô khốc.

Hai kẻ đó đã nói rằng bọn chúng là học viên nội bộ của Học viện Carbanheim.

Và, học viên nội bộ của học viện thì...

「Làng Kikitto nằm ở phía Tây Nam thành phố này, đi xe ngựa mất năm ngày.」

Chỉ có con người của đất nước này mới có thể trở thành.

「...Được rồi, đi đi. Và, cô chưa từng gặp ai ở đây cả. Hiểu chưa?」

「...Vâng.」

Người nữ nhân viên lảo đảo rời đi.

Tôi bước vào một phòng học không người, đóng cửa lại rồi ngồi phịch xuống.

「A, a, a...」

Ngôi làng đó, làng Kikitto, nằm ở ngay gần đây.

Nó không nằm ở phía Đông Bắc của Vương quốc Olorurea.

Điều đó có nghĩa là...

「Lại bị phản bội nữa sao...」

Giống hệt như Rusha.

Nói dối, định lừa gạt tôi.

「Chị Leone, chị là...」

Là kẻ thù của tôi, đúng không?

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!