Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

161 2890

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

460 2203

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

484 1308

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

(Đang ra)

Hoán Đổi Thân Xác, Nữ Thần Trở Thành... Tôi!

Mễ Dục - Mi Yu

— "Mẹ kiếp! Sao hai đứa nó lại nắm tay nhau rồi?!!"

160 682

Tập 5 - Chương Cuối: Cô Dâu Của Cánh Đồng Giòi Bọ Và Ngôi Làng Nhuộm Trắng

Chương Cuối: Cô Dâu Của Cánh Đồng Giòi Bọ Và Ngôi Làng Nhuộm Trắng

Còn sáu ngày nữa là đến lễ cưới của Lusha và Keril.

Chia tay với Chủ nhân và Shuria, tôi một mình kéo xe ngựa đi bộ về ngôi làng nơi mình sinh ra.

「Ồ, cô thương nhân, lại mang gì đến bán đấy à?」

Một thương nhân trung niên đang đi về phía làng.

Một gã thợ săn đang vác con thỏ bị trói chân trên vai bắt chuyện với tôi - người đang mượn khuôn mặt của vị thương nhân đó.

Ngày xưa, tôi từng rất thích khuôn mặt cười thân thiện ấy. Nhưng giờ đây, nó thật kinh tởm.

「Vâng, tôi nghĩ mọi người cần nhiều thứ nên mang đến đây ạ.」

Tôi nuốt ngược cảm giác buồn nôn vào trong, khoác lên mình ảo giác của một nụ cười hướng về phía ông ta.

「Tôi nghe nói sắp có lễ cưới của cậu Keril và cô bé Lusha phải không? Tôi nghĩ rượu và đồ ăn ngon có bao nhiêu cũng không đủ đâu nhỉ.」

「Ha ha ha, đúng là thương nhân có khác, không lọt đi đâu được. Lễ cưới lần trước cô cũng nói y hệt thế mà.」

「...Vâng, đúng vậy nhỉ.」

「Ấy, vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Này!!」

Đang đứng nói chuyện thì gã thợ săn tinh mắt nhận ra họ.

Người mà ông ta vẫy tay gọi đến là một đôi nam nữ chênh lệch tuổi tác đang rúc vào nhau thắm thiết, nhìn qua cũng biết là vợ chồng.

Một nửa của cặp đôi đó sở hữu khuôn mặt đã khắc sâu vào ký ức tôi, không thể nào phai nhòa.

「Ô kìa, chào cô, đúng lúc quá nhỉ.」

Tiếng bước chân soạt, soạt vang lên, hai người họ bước về phía tôi.

Này Cha, ông có vẻ già đi một chút rồi nhỉ?

Suốt bấy lâu nay, tôi chỉ có thể nhớ đến vẻ mặt khinh miệt của ông vào lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.

Thế nên, thật sự, thật sự, thật sự, thật sự, thật sự kinh tởm không chịu nổi.

「Chà, lâu rồi không gặp nhỉ.」

Này, tại sao ông lại cười? Đã làm ra những chuyện như thế, tại sao ông vẫn có thể cười được?

Vứt bỏ tôi và mẹ, đến với người phụ nữ mới và quên sạch mọi thứ sao?

Này Cha, trả lời đi, trả lời tôi đi.

「Cuộc sống mới có thuận lợi không?」

Tôi đè nén những ý nghĩ đen tối đang trào dâng từ tận đáy lòng, khiến cổ họng run lên.

Tôi trói chặt tiếng lòng đang gào thét chói tai vào lý trí, dùng ảo thuật biến đổi giọng nói.

(A, thật sự, chết quách xuống địa ngục đi cho rồi.)

Lần đầu tiên nhìn thấy Cha cười hạnh phúc bên người phụ nữ mới, tôi đã không thể thốt nên lời. Chỉ có sự trống rỗng bao trùm tâm trí.

Trắng, trắng, trắng, trắng xóa.

Trong cảm giác như bị tách rời khỏi thực tại, máu chảy ra từ bàn tay tôi đã siết chặt từ lúc nào không hay.

Vết thương trông đau đớn thế kia mà lạ thay tôi chẳng cảm thấy đau chút nào.

Tôi liếm dòng máu đang nhỏ giọt, nghiền ngẫm vị sắt tanh nồng còn đọng lại trong miệng.

Dòng suy nghĩ tưởng chừng như ngưng trệ, ngay khoảnh khắc đó như vỡ òa, nhuộm đỏ cả tâm trí trắng xóa.

Nếu không có Chủ nhân và Shuria, có lẽ tôi đã bốc đồng giết chết bọn họ ngay tại chỗ rồi.

「Chà, lễ cưới lần trước thực sự đã được cô giúp đỡ rất nhiều.」

「Cô còn lo liệu bao nhiêu là đồ nội thất mới... nhờ vậy mà vợ chồng tôi đang tận hưởng cuộc sống tân hôn rất viên mãn.」

「Cả cây cung cô tặng dùng cũng rất tốt. Hôm trước tôi còn hạ được con gà lôi to đến ba mét bằng cây cung này đấy, một phát xuyên não luôn!」

「Thiệt tình. Người này thực sự rất vui nên cứ nhắc đi nhắc lại chuyện này mãi thôi.」

Người đàn bà cười khúc khích hạnh phúc.

Ngày xưa, mụ ta sống gần nhà tôi, việc mụ ta ngồi vào cái ghế thay thế mẹ tôi cũng khá dễ hiểu.

Vì tôi nhớ rất rõ, trong số những dân làng ném đá vào chúng tôi, mụ ta là kẻ tỏ ra vui sướng nhất.

「Hai vị có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc thì tốt quá rồi.」

Tôi muốn xé xác bọn chúng ngay tại đây.

Chết đi, chết đi, chết đi cho rồi.

Ôm lấy cơn thịnh nộ nóng rực, nhưng tôi không được phép xả ra bừa bãi để rồi làm hỏng việc.

Kìm nén, kìm nén, kìm nén, chỉ lúc này thôi, phải bình tĩnh.

Trước tiên phải lái câu chuyện để tách lão thợ săn thừa thãi kia ra đã.

Và rồi cơ hội sẽ đến ở phía trước dòng chảy của cuộc trò chuyện mà tôi đang thăm dò.

「Phải rồi, tôi đang định thay dây da quấn tay cầm của cây cung, cô có bán không?」

「...Vâng, tôi cũng vừa nói chuyện xong với trưởng làng rồi nên không sao đâu ạ. Vừa khéo tôi có vài món trong kho, để tôi cho ông xem.」

「Ái chà. Nếu vậy thì mời cô về nhà chúng tôi nhé. Phải không mình?」

「Đúng đấy, giờ mà quay lại thị trấn thì vất vả lắm, cô cứ ở lại nhà chúng tôi đi.」

Cười đi, cười đi, cười đi, cười nữa đi.

Các người đang cười hạnh phúc vì cái gì vậy? Nè, nè, nè, nè.

「Ồ, vậy thì quý hóa quá. Thế thì tôi xin phép làm phiền hai vị vậy.」

A, một chút nữa, chỉ một chút nữa thôi, ráng chịu đựng nào, tôi ơi.

Khó khăn lắm bọn họ mới tự mình mời tôi vào hang ổ mà.

「Nào, lối này.」

Tôi đi theo con đường quen thuộc dưới sự hướng dẫn của họ.

Ngôi nhà hiện ra trước mắt, chính là ngôi nhà mà tôi và mẹ từng sống.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, hình ảnh ngôi nhà thân thương ngày xưa chồng lên hiện thực, nhưng quang cảnh bên trong đã đập tan ảo ảnh đó.

Không còn lại bất kỳ món đồ nội thất nào từ thời tôi và mẹ còn sống, căn phòng không còn vương vấn mùi hương của chúng tôi, nó đã trở thành một thứ hoàn toàn khác. Màu sắc của những món đồ gỗ mà mẹ yêu thích đã biến mất, thay vào đó là những món đồ nội thất sơn màu trang trí hào nhoáng, nồng nặc mùi kim loại.

Nơi này đúng là nhà của tôi và mẹ, nhưng cũng không còn là nhà của tôi và mẹ nữa.

「Phòng đẹp chứ? Chà, tôi thì mù tịt chuyện nhà cửa, cứ nghe theo vợ sắp xếp thôi, nhưng so với trước đây thì ở cũng thoải mái lắm.」

「Vì trước đây căn nhà cũ kỹ quá mà. Tuy không rộng rãi gì nhưng xin cô cứ tự nhiên nhé.」

「Vâng, xin phép ạ.」

Dù ruột gan đang sôi sục, nhưng chuyện bọn chúng đang hạnh phúc cũng không phải là tin xấu.

Phải, càng hạnh phúc, càng tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn hôm nay...

────...Thì sự tuyệt vọng khi bị ném xuống đáy địa ngục sẽ càng sâu thẳm hơn.

Này Cha, tiếp theo là đến lượt ông đấy.

Ông đã vứt bỏ tôi và mẹ, sống một cuộc đời vui vẻ quá nhỉ.

Vậy thì, được rồi chứ? Đã đủ rồi chứ?

「...『Trần Kim Băng Độc』.」

Cảm nhận được xúc giác xuyên qua da thịt, tôi cắm những cây kim băng tẩm độc vào người họ.

「Xin phép nhé, tôi sẽ phá hủy tất cả.」

「Ư, a, hả? Cơ thể, mất sức...」「C, cái gì, thế này...」

Cùng với tiếng bịch, bịch của hai kẻ đang gục xuống, tôi nghe thấy tiếng xiềng xích trói buộc bản thân mình vỡ vụn.

「Hạnh phúc không? Sung sướng không? Đã tận hưởng đủ rồi chứ?」

Nói rồi, tôi giải trừ ảo thuật trên người mình.

「Hả? C-Cái gì!?」「Đ, đùa sao...」

「Khư khư khư, vậy thì, giờ đến lượt tôi tận hưởng nhé?」

「Minnalis...? Không thể nào, vô lý...」

Nhìn xuống người cha đang phơi ra bộ mặt ngu ngốc, tôi nở nụ cười với khuôn mặt thật của mình.

「Tôi sẽ nhồi thật nhiều, thật nhiều bùn nhơ vào cơ thể các người. Giờ thì hãy tận hưởng những giây phút an nghỉ cuối cùng đi.」

Nào, chào mừng Cha.

Từ đây trở đi chính là đáy địa ngục mà tôi và mẹ đã rơi xuống vào ngày bị ông vứt bỏ.

Này Keril.

Có lần cậu đòi đi thám hiểm, ba đứa mình chui vào lán thợ săn ở bìa làng rồi bị mắng, nhớ không?

Này Lusha.

Cậu từng nói 『Minnalis, tập làm cô dâu đi』, rồi cùng tớ giúp một tay nấu nướng, nhớ không?

Này, này, này, này.

Lúc đó, Keril, Lusha và tớ, chúng ta đã cười như thế nào nhỉ?

Tớ không thể nhớ ra nổi.

Dù có hành hạ Keril đến mức kia, tớ vẫn không thể nhớ ra bất cứ điều gì về bản thân mình lúc đó.

「Này, đừng giả vờ ngủ nữa, nói chuyện chút đi nào? Cha.」

「...Minna, lis, Hi á á á á á á á!!」

Sâu trong khu rừng nơi tôi lôi Cha và mụ vợ mới đến.

Thấy bực mình khi gọi tên mà không thưa, tôi cắm phập con dao vào lòng bàn tay phải đã bị lột hết móng của ông ta.

「Ông nghĩ sao? Cha. Ngày xưa tôi đã cười với vẻ mặt như thế nào?」

「Híiii, đau, đau quá... Khốn kiếp, khốn kiếp...」

Tôi hỏi gã đàn ông đang lăn lộn như con sâu trên mặt đất.

Lòng bàn tay trái bị rạch toạc, bắp tay phải bị lửa nung, mắt cá chân trái bị nghiền nát, đùi phải bị bẻ gập theo hướng dị hợm, thắt lưng cắm vô số kim độc.

Để nghe rõ tiếng la hét, tôi chừa lại phần từ cổ trở lên không đụng đến. Khuôn mặt ông ta giờ đây khá là "đẹp đẽ" với nước mắt, nước dãi và những nếp nhăn đau đớn.

「Hay là ông cũng quên sạch chuyện ngày xưa rồi? Cuộc sống với cô vợ trẻ mới cưới vui đến thế sao? Nghe giọng mụ ta thì ông có nhớ ra được gì không?」

「Ư hự...!!」

Tôi bước ra xa một chút, đạp lên người phụ nữ đang bị trói chân tay.

Mụ ta bị lột trần, nằm ngửa, toàn thân đầy những vết bỏng lồi lõm xấu xí, những vết lằn roi, và những cái lỗ như bị kim lớn đâm vào.

Vết bỏng là kết quả của việc tôi nung lửa đến mức cháy sém biểu bì, cắt bỏ phần than hóa rồi bốc đại nắm đất nhám nhúa dưới đất trét cẩn thận vào.

Những cái lỗ trên người là do tôi quất roi gai vài lần.

Vì thi thoảng tôi lại cho uống thuốc hồi phục nên mụ ta không chết được, mỗi lần bị dồn ép một cách cẩn thận, mụ ta lại rên rỉ như một con chim hoàng yến tuyệt vời để hành hạ tinh thần Cha.

「D, dừng lại đi!! Đừng đụng vào vợ tao nữa!!」

A, tại sao đến giờ này tôi vẫn phải nghe những lời thoại kiểu này nhỉ.

「Ô kìa, ngầu quá nhỉ. Mà tôi đếch quan tâm.」

Mang theo suy nghĩ đó, và chính vì thế, tôi vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói mà tiếp tục cuộc tra tấn.

「GIGUUUU, DỪNG LẠI ĐI, ĐAU, ĐAU QUÁ!! Bụng tôi nát mất!!」

「A, lỡ tay làm hơi quá rồi. Thất bại, thất bại thật ♪」

Khi tôi dùng đế giày cứng nghiến mạnh vào vùng dưới rốn mụ ta, có vẻ nội tạng đã bị dập nát, mụ ta trào ra cả nước mắt, nước dãi lẫn bọt mép.

Chết dễ dàng quá thì tôi cũng phiền, nên tôi đổ thuốc hồi phục vào cái miệng đang đớp đớp của mụ.

「X, xin mày, tha cho vợ tao đi... cô ấy quan trọng hơn cả mạng sống của tao...」

Thứ từng là Cha tôi vừa khóc lóc vừa van xin.

Tha cho vợ tao sao.

Là người quan trọng hơn cả bản thân sao.

Tại sao lại là ông, chính ông lại thốt ra những lời đó chứ.

Trong khi ông đã vứt bỏ tôi và mẹ dễ dàng đến thế!!

「...Vậy sao. Thế thì tôi càng phải khiến mụ ta đau đớn hơn nữa ♪」

「Gộc!?」

Tôi không kìm nén cảm xúc, tiến lại gần gã đàn ông từng là Cha đó và đá thẳng vào mặt ông ta.

Rồi tôi quay lại bên cạnh mụ đàn bà, châm lửa vào cây đuốc vừa lấy ra và đưa sát vào mặt mụ.

「Hí!? D, dừng lại, mặt, đừng là mặt mà, Á Á Á Á Á, HIGUUUUUU!!」

「D, DỪNG LẠI... DỪNG LẠI ĐI MÀ...」

「Khư khư khư ♪ Không dừng đâu nhé.」

Tôi mặc kệ lời van xin của mụ đàn bà, thưởng thức tiếng kêu bi thương của gã đàn ông, nhưng cơn giận trong lòng vẫn không có dấu hiệu nguôi ngoai.

「Rốt cuộc, phải có dây thần kinh kiểu gì mới thốt ra được câu đó hả?」

「GIGIIAAAA!?」

Tôi trét đầy muối ăn lên khuôn mặt đã trở nên khá thú vị của mụ đàn bà.

「Muốn tôi tha cho vợ mình sao? Người phụ nữ quan trọng? Thì đã làm sao? Này, thì đã làm sao hả!?」

「Gí!? Gige, Gigigi ư ư i ki Gige eee!!」

Tôi chà xát muối, không hề nhẹ nhàng mà nghiến mạnh sột soạt.

Tôi tận hưởng sâu sắc cảm giác nhám nhúa cùng với tiếng hét đau đớn.

「Kìa kìa, người vợ quan trọng, quý giá của ông đang rên rỉ khóc lóc vì đau đớn đấy? Muốn tôi tha cho không?」

「T, tha cho...」

Khi tôi quay lại hỏi, gã đàn ông mở miệng với vẻ mặt như vừa tìm thấy sự cứu rỗi.

「Mà tôi đời nào lại tha thứ chứ hả?」

「GIE EEE A A A A A A!!」

Cây đuốc đang cháy vừa dí vào mụ đàn bà, giờ tôi ấn mạnh nó vào thứ từng là Cha tôi.

「A ha ha ha ha ♪ Làm gì có chuyện tha thứ dễ dàng như thế. Đương nhiên rồi phải không?」

Tôi cười tươi, dí mạnh lửa nung cháy vai trái ông ta, khi bề mặt đã cháy sém, tôi đạp nát bả vai đó.

「A, thế là cả hai tay đều phế hoàn toàn rồi nhé, thế này thì cũng bỏ nghề thợ săn luôn nhỉ?」

「Ga... Gie, Gi...」

Tôi cười khúc khích chế giễu, nhưng ông ta chỉ rên rỉ không rõ tiếng, có vẻ chẳng còn sức phản ứng.

Nên tôi lại buông lời.

「Làm sao mà tha thứ được chứ? Mẹ tôi đã đau đớn, đau đớn suốt thời gian dài, vừa xin lỗi vừa chết đi, ông nghĩ tôi phải làm thế nào mới tha thứ được cho các người?」

Ngọn lửa hận thù trong tôi, ngay lúc này đây vẫn đang bùng cháy dữ dội thế này cơ mà.

「...Đau khổ đi, đau khổ đi, đau khổ đi. Ông sẽ chết dưới đáy tuyệt vọng. Chết dưới đáy bùn nhơ sau khi mất tất cả.」

「Ư ư, ư ư ư ư...」

「Nào, cuối cùng cũng đến lúc cao trào rồi, nhưng tạm thời dừng ở đây một chút nhé. Để mụ đàn bà này sống thêm nữa cũng chỉ là sự sỉ nhục đối với người mẹ đã khuất của tôi thôi.」

「Hí!? Hí i i!?」

Tôi lấy ra một cái kéo khổng lồ màu xám xỉn từ trong túi.

Mở rộng lưỡi kéo, tôi cắm nó xuống đất, kẹp ngang qua mặt mụ đàn bà.

Lưỡi kéo lướt qua cái rọ miệng, miếng vải rơi xuống lả tả.

「N, này, đùa thôi phải không...? Mấy chuyện, thế này, nè.」

「Lời trăng trối cuối cùng là thế này, được chưa?」

「Không, chờ đã, cứu, cứu tôi, xin lỗi, xin lỗi mà.」

「DỪNG LẠI, DỪNG LẠI ĐI MÀ!!」

Tôi dồn lực vào tay, khép lưỡi kéo lại trong tiếng nghiến ken két xuống mặt đất.

「A ha ♪ A ha ha ha ha, vậy thì vĩnh biệt nhé, hẹn gặp lại dưới đáy địa ngục.」

Phập, tiếng kéo vang lên, lưỡi thép sáng lạnh lẽo cắt đứt sinh mạng đó.

「A, A A A, A A A A A A A A A A!!」

「Khư khư khư, nào, tiếp theo là đến lượt Cha đấy. Nơi ông rơi xuống sẽ là đáy bóng tối đen kịt. Địa ngục của máu và bùn nhơ vẫn chưa kết thúc đâu.」

「ĐỪNG CÓ ĐÙA... CHUYỆN NÀY, CHUYỆN NÀY LÀ MƠ, LÀ MƠ THÔI... Chuyện này, vô lý lắm... Vì tao, đâu có làm gì sai...」

Gã đàn ông tôi từng gọi là Cha cười như một kẻ đã hỏng.

「Vậy nên hãy ngủ trong đau đớn một lúc đi nhé... Hỡi loài sâu trắng làm tổ trong u linh, bò trườn trong thiếu thốn. Cho đến khi tiếng cánh vỗ của ngươi liếm láp và nhuộm màu thế giới. 『Triệu Hồi・Bạch Nhiễm Thiệt Trùng』.」

Thứ được sinh ra với lượng ma lực đặc biệt lớn là một con giòi màu trắng sữa dài khoảng 5 cm.

Tôi đá gã đàn ông nằm ngửa ra, thả con giòi đang uốn éo trên lòng bàn tay vào cái miệng vẫn đang há hốc vì ngây dại của ông ta.

「Không cô đơn đâu, Cha à. Tôi sẽ nhuộm ông trắng toát, trắng toát thật kỹ càng. Khư, khư khư, khư khư khư khư ♪」

Một lúc sau, hai người kia quay lại sau khi đã chuẩn bị xong giai đoạn tiếp theo.

「Minnalis, công việc bên này xong rồi đấy ạ!」

「Vừa khéo bên đó cũng xong nhỉ. Bên tao hôm nay cũng xong rồi.」

「Chủ nhân, Shuria. Vâng, bên này cũng, xong rồi ạ. Giờ chỉ còn công đoạn hoàn thiện thôi.」

Tôi vừa trả lời vừa từ từ làm nguội sự hưng phấn của việc trả thù.

Chủ nhân, người đang dùng Đại Tội Chi Kiếm để chuẩn bị, sắc mặt hơi kém do lời nguyền của Thánh Nữ.

Tôi cảm thấy có lỗi về điều đó, nhưng khi nghe ngài nói 『Có lý do gì để phải do dự trước chút khó chịu cỏn con này để cuộc trả thù của Minnalis được tốt đẹp hơn chứ』, tôi vui sướng đến mức không thốt nên lời.

「Vậy à, theo đúng kế hoạch, ngày mai có thể bắt đầu rồi. ...Mong chờ thật đấy, Minnalis.」

「Việc cài cắm lũ sâu nhận từ Minnalis cũng xong rồi, giờ em sẽ vừa hỗ trợ hậu cần vừa xem kịch thôi. Em sẽ không để ai làm phiền đâu ạ.」

「Cảm ơn hai người.」

Ngay khi tôi nói lời cảm ơn, một luồng khí lạnh thổi qua Húuuu.

Từ đó, những bông tuyết trắng bắt đầu rơi lả tả, chìm dần xuống.

「Thấy lạnh lạnh, hóa ra là tuyết à. Hèn chi lạnh thế...」

Nhìn mây và kiểu rơi thế này, tuyết sẽ tích lại sau một đêm, và sáng mai trời sẽ quang đãng.

「Thật sự, cứ như là sự tiếp nối của ngày hôm đó vậy.」

Vì thế, a, cứ rơi dày thêm nữa đi.

「Khư, khư khư khư.」

Này Lusha.

Tớ, bây giờ cười như thế này đây.

Nếu tớ cười nhạo cậu như thế này, liệu tớ có nhớ lại được cách cười ngày xưa không?

「A, mong chờ ngày mai quá. Trong thế giới trắng xóa như địa ngục, hãy kết thúc ngày hôm đó thôi.」

Phải, vì con đường của cậu sẽ bị nhuộm trắng, vỡ vụn và kết thúc như bị chôn vùi trong lớp tuyết này mà.

Buổi sáng ngày thứ mười kể từ khi chúng tôi bị Ukei bắt đi sau khi chứng kiến hành vi hung bạo của Minnalis.

Húuu, luồng không khí lạnh buốt tát vào má khiến tôi tỉnh giấc sau giấc ngủ chập chờn.

「Hửm, Leone, dậy rồi à. Thấy sao rồi?」

「...Tệ nhất. Biết rồi còn hỏi làm gì. Với lại, đã làm ra chuyện thế này mà còn đột nhiên gọi trống không thế à?」

「Giờ đâu còn là quan hệ phải dùng kính ngữ nữa.」

Trong một lán thợ săn tồi tàn chỉ đủ che mưa chắn gió nằm trong khu rừng gần làng Kikitto.

Căn lán chỉ được dùng vào những mùa tương đối ấm áp này, xung quanh không có bóng dáng ai ngoài chúng tôi.

Bị trói tay chân và vứt lăn lóc trên sàn nhà chỉ trải rơm khô, thi thoảng gió lạnh lại lùa vào qua các khe hở của tòa nhà.

「Ư, cậu nghĩ là tại ai hả.」

「Tại bọn mày chứ ai? Tao đã cảnh báo rồi mà, bọn mày không chạm được tới bọn tao đâu. Việc bọn mày ở đây là kết quả do sự lựa chọn của bọn mày. Nếu không có gì xảy ra, giờ này chắc bọn mày đang thong thả ở thị trấn rồi.」

「...Nếu các người không cố chấp với cái thứ gọi là trả thù, thì đâu có ra nông nỗi này.」

「Ha ha ha, nói vô lý thế.」

Ukei cười sảng khoái như thể chẳng quan tâm, vừa nhâm nhi tách trà pha trên đống lửa trại.

「Vô lý cái gì chứ, với sức mạnh đó cậu có thể chọn bao nhiêu con đường khác, tại sao lại...」

「...Hầy, cô hỏi tại sao à. Ví dụ nhé, đây là chuyện của tao. Tao có tật ngủ nướng, mỗi lần tao định ngủ nướng là em gái tao lại lôi chăn ra. Bố tao cũng giống tao, buổi sáng rất yếu, toàn bị mẹ tao véo tai lôi dậy. Mẹ tao thì vụng về lắm, làm bao nhiêu lần thì bánh mì vẫn cứ hơi cháy. Ở trường thì, ngày nào cũng làm mấy trò con bò với lũ bạn. Lần nào cũng bị thầy giáo cốc đầu cả đám. Cảm giác như thời nào rồi ấy nhỉ? Giờ thì, tao có thể nói rằng tất cả bọn họ đều là những người quan trọng đối với tao.」

「...Nếu vậy, hãy sống sao cho không hổ thẹn với những người đó đi. Cậu có thể cho họ thấy bộ dạng hiện tại của mình không?」

「À, tao của hiện tại sao. Không cho thấy được, và cũng đếch muốn cho thấy.」

Câu nói đó là lời thật lòng không chút giả dối.

Chẳng cần dùng kỹ năng nhìn màu sắc, dáng vẻ tràn ngập nỗi nhớ quê hương đó không thể là giả được.

Chuyện 『hành trình tìm cách trở về thế giới cũ』 mà cậu ta nói trước đây, chắc chắn cũng không phải là nói dối.

「Này, dừng lại đi. Một ngày nào đó chắc chắn cậu sẽ về được thế giới cũ...」

Chính vì nghĩ vậy, nên lời thuyết phục của tôi...

「Nhưng mà, chuyện đó không còn liên quan nữa rồi. Những người mà tao không muốn cho thấy bộ dạng hiện tại đều chết cả rồi. Cái giá để triệu hồi tao đến thế giới này là sinh mạng của 200 người xung quanh và 5, 6 người thân thích.」

...Đã mất đi ý nghĩa theo đúng nghĩa đen.

「............Cái, gì cơ.」

「Tao bị triệu hồi khi đang ở trường. Trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng, không hề có điềm báo gì, ma pháp trận mở ra dưới chân bao vây lấy tao, tao bị nhốt trong bức tường ánh sáng. Tức là, những người ở xung quanh lúc đó, là bạn bè và ân sư của tao.」

Đó là lời độc thoại như tự cứa vào da thịt mình.

Tôi mở miệng định nói gì đó, nhưng mọi từ ngữ đều tan biến trước khi thành tiếng.

Không phải chuyện của mình, nhưng cảm giác chông chênh như thể chỗ đứng dưới chân mình cũng đang sụp đổ lan rộng trong lồng ngực.

「Này, cô đã nói là uổng công có thể làm lại mà, phải không? Vậy thì, nếu lần này có thể cứu được ấy. Trả lại cho tao đi, gia đình tao, bạn bè tao, cuộc đời tao. Nè, trả lại cho tao đi... Trả lại tất cả, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cho tao làm lại từ đầu đi...」

「............Ư, tôi, tôi...」

「..., Xin lỗi, có giận cá chém thớt lên cô cũng chẳng được gì... Dù vậy tao vẫn ghen tị với cô từ tận đáy lòng. Tao ghen tị, ghen tị đến phát điên với cô, người có thể ngẩng cao đầu mà tin rằng mình có thể cứu vãn được mọi thứ.」

Ánh mắt cậu ta nhìn tôi lúc đó chứa đựng sự ghen tị rõ ràng.

Màu sắc của sự khao khát, như đang tìm kiếm một thứ gì đó xa xăm vô vọng.

「Dù có tự nhủ bao nhiêu lần đi nữa, dù có nghĩ là khó coi thế nào đi nữa, tao vẫn, tao vẫn muốn gào khóc...」

Dù đã gạt bỏ mọi hoàn cảnh của bản thân sang một bên, trong tôi vẫn nảy sinh lòng thương hại.

Không thốt nên lời, không tìm thấy từ ngữ, có tiếng gì đó như đang khép lại.

「...Mà, chuyện nào ra chuyện đó. Cả tao và cô nghỉ giải lao thế là hết. Sắp tới giờ cô phải vào lại trong cái hộp 『Sắc Dục』 rồi.」

Nghe câu đó, cơ thể tôi tự nhiên run lên bần bật.

Ở đó không còn dáng vẻ của cậu thiếu niên lạc lối nữa, chỉ còn lại một ai đó giống như bộ xương khô u ám và trống rỗng.

Và rồi, từ miệng Ukei, một giọng trẻ con cao vút không phải của cậu ta vang lên.

「────Chơi đi nào, chơi đi nào, chơi đi nào.

────Nếu là sân vườn em sẽ xây cho. Nếu là lò sát sinh em sẽ xây cho. Em sẽ xây cái hộp của em.

────Rên rỉ, kêu khóc, tan chảy, lở loét, gọt giũa, sa ngã, hãy dâng hiến tất cả cho em xem nào.

────Trộn lẫn cả mơ và thực, tất cả cùng chơi nào.

────Chiếc hộp báu vật rực rỡ sắc màu, chiếc hộp xinh đẹp tỏa sáng, chiếc hộp tiền tài như ngọc quý.

────【Đại Tội Chi Kiếm・Thái Sắc Hạp Đồng Nữ】」

Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh như bị nuốt chửng và biến mất.

「『A ha ha ha ha, ra ngoài rồi, ra ngoài rồiii ♪』」

Xuất hiện là một bé gái khoảng bảy tuổi.

Mái tóc dài đến thắt lưng chuyển màu cầu vồng bảy sắc.

Cô bé mặc chiếc váy liền màu trắng bao bọc làn da trắng sứ trong suốt, nở nụ cười ngây thơ.

Sợi len tỏa sáng bảy màu nối từ chiếc vòng tay cô bé đang đeo đến tay phải của Ukei.

「『Nè nè, anh hai chơi không? Chơi được mà nhỉ? Chơi đi nàooo!』」

Giọng nói ngây thơ vang vọng, tiếng gọi của quỷ tử vang lên.

「Ư, chết tiệt…… khó chịu quá.」

「Ư ư, không chịu nổi nữa rồi.」

「Nếu là ác mộng thì làm ơn hãy tỉnh lại nhanh đi……」

Nghe thấy những âm thanh đó, đám Dan đang nằm la liệt trên sàn giống tôi cũng dần tỉnh lại.

「A, bốn người này lại chịu chơi với mình nè. Chơi đi, Rust. 『Hộp Hút Cực Sắc』.」

「「「「Ư!!」」」」

Khoảnh khắc tiếp theo, chúng tôi lại bị nhốt vào trong chiếc hộp làm bằng kính không một vết nối.

Bên trong thứ chất lỏng bán trong suốt nhầy nhụa, chẳng nóng cũng chẳng lạnh, lạ thay việc hô hấp lại không gặp khó khăn gì. Chỉ là, da gà cứ nổi lên một cách bất lực, ma lực trong cơ thể bị rút đi như thể đang bị hút cạn. Chỉ trong vài giây đầu tiên, cảm giác dễ chịu tựa như đang ở trên thiên đường. Thế nhưng, chúng tôi đều đã biết rõ.

Rằng đây chính là viên kẹo ngọt cuối cùng trước khi đòn roi giáng xuống, chỉ kéo dài trong lúc ma lực cơ thể còn trụ được.

「Gư a a a a!? Gư ư ư ư, dừng, dừng lại!! Dừng lại đi mà!!」

Kẻ đầu tiên vượt qua ranh giới chịu đựng là Dan, người có tổng lượng MP và kháng ma thuật thấp nhất.

「Hự, ư ư ư ư, a a a a a, gư ư ư」「Hộc, hộc, không, chịu nổi nữa……」

Tiếp theo đó, Zank và Spine cũng chạm đến giới hạn.

「Ư!! Dừng lại đi, tôi sẽ chịu hết mà, hãy thả đồng đội của tôi ra!!」

「Chuyện đó là không thể. Một mình cô không đủ cho lượng mục tiêu đề ra. Lần này ta sẽ sử dụng các ngươi hơi lâu một chút nên cần phải tích trữ MP, bỏ cuộc đi.」

Lời khẩn cầu của tôi bị Ukei-kun lạnh lùng gạt bỏ.

Ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ, ngay cả tôi, lượng ma lực vừa hồi phục sau một khoảng thời gian nghỉ ngơi cũng sắp cạn kiệt.

「Yên tâm đi, đây là lần cuối cùng rồi. Ma lực cần thiết sẽ được thu thập đủ trong đợt này. Sau đó các ngươi chỉ việc ngồi xem cho đến khi mọi thứ kết thúc thôi.」

Khi câu nói đó dứt, MP của tôi cũng chạm đáy.

Trong khoảnh khắc, cảm giác dễ chịu bao bọc cơ thể đảo chiều, làn da đang nổi da gà như tan chảy ra, mất đi ranh giới với bên ngoài.

Có thứ gì đó đang xâm nhập vào trong tôi như một dòng chảy ngược.

『Đau quá dừng lại đi khổ sở quá đau đớn không chịu nổi cứu tôi với sợ quá buồn quá cô đơn quá muốn được cứu rỗi muốn khóc tối tăm quá hãy ở bên cạnh tôi đi tôi không muốn một mình đâu lạnh quá lạnh lẽo quá đang thối rữa muốn biến mất muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết』

「Híiiiiii, dừng lại, đừng có đi vàooooo!!」

Tiêu cực, tiêu cực, tiêu cực.

Thứ chất lỏng sền sệt cô đặc từ những cảm xúc tiêu cực nhất, chỉ một giọt thôi cũng đủ nhuộm đen tất cả.

Nó vượt qua lớp da, thấm vào thịt, xâm chiếm mạch máu, chạy dọc khắp cơ thể, len lỏi đến tận tâm can, ăn mòn cơ thể như thể đang hành hạ từng chút một.

Cơn đau đớn này đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần trong mấy ngày qua, nhưng tôi không thể nào quen được, cũng chẳng thể nào kháng cự.

Đừng nói đến việc suy nghĩ điều gì, ngay cả việc giữ cho ý thức tỉnh táo cũng trở nên khó khăn.

「『A, mọi người trong hộp thú vị quá đi, nè nhận lấy đi. Ta sẽ biến nó thành thật nhiều ma lực cho các ngươi nha.』」

「……Không, hơi mạnh quá rồi đấy. Rust, rút bớt màu đi. Thế này thì không trụ được ba ngày đâu. Ma lực mà mày tạo ra từ cảm xúc cũng đã tích trữ đủ trong 『Y Phục Hắc Tinh Linh』 rồi. Đám này còn có nghĩa vụ phải chứng kiến mọi chuyện đến cùng. Lần này không cần đậm đặc đến mức xóa sạch ý thức đâu.」

「『Hể—, nhưng mà nhưng mà—, đang vui mà lị, hổng chịu hổng chịu hổng chịu đâu—』」

「Đừng có mà ích kỷ. Bảo sao thì cứ im lặng mà nghe đi.」

「『Bĩu môiiii—, vâng ạaaa.』」

Thiếu nữ có mái tóc bảy màu chu cái mỏ nhỏ xíu vẻ bất mãn rồi xoay ngón tay một vòng.

「Khụ, khụ khụ!!」

Ngay lập tức, dù cảm giác khó chịu vẫn chưa tan biến, nhưng áp lực đột ngột giảm đi.

Dẫu vậy, dòng suy nghĩ một khi đã trở nên trống rỗng thì không dễ gì định hình lại được, cổ họng tôi rên rỉ cầu xin từng ngụm khí trong chiếc hộp mà chẳng biết mình đang hít vào thứ gì.

「……Chơi đi, Rust. 『Không Họa Trong Hộp』.」

Khoảnh khắc giọng nói đó vang lên, không gian bên trong căn chòi như được tách biệt khỏi thế giới xung quanh, giống như một chiếc hộp vừa được lắp ráp xong.

「Đây, là……?」

Trong dòng suy nghĩ mông lung, thứ chúng tôi nhìn xuống là một ngôi làng nhỏ được bao quanh bởi khu rừng phủ đầy tuyết trắng.

「『Nè, đây là chỗ chơi hả? Chỗ chơi hả? Nghiền nát nó nha—♪』」

「Chậc, này khoan đã!!」

Không nghe lời can ngăn của Ukei-kun, thiếu nữ vừa làm động tác chống tay vào hư không, khu rừng lập tức phát ra tiếng động lớn và bị nghiền nát.

Việc đó diễn ra dễ dàng như thể một đứa trẻ nghịch ngợm in dấu tay lên tường vậy.

「『Ahaha, nát bét rồi kìa—!? Á á!?』」

Tiếng cười lanh lảnh đột ngột tắt ngấm.

Vút một cái, sợi len bảy màu dài ngoằng quấn chặt lấy cổ thiếu nữ, siết chặt lấy cái cổ mảnh khảnh đó.

「Này, Rust. Đó không phải là sân chơi của mày…… hiểu chứ?」

「『Ư ư—, ư ư—, ưm—』」

Thiếu nữ vùng vẫy chân tay loạn xạ, gật đầu lia lịa dù vẻ mặt đầy bất mãn.

Hướng về phía chúng tôi, những người cuối cùng cũng có chút dư dả để suy nghĩ, hắn nở một nụ cười tàn nhẫn trên gương mặt lạnh lùng.

「Nào, màn trả thù của Minnalis bắt đầu rồi. Thế này thì bọn mày cũng nhìn thấy rõ tình hình rồi chứ.」

「……Không lẽ, nơi này là……」

Dù cảm giác vẫn còn tê liệt, nhưng với dòng suy nghĩ đã bắt đầu hoạt động trở lại đôi chút, tôi hiểu ngay nơi đang phản chiếu trong mắt mình là đâu.

Khi hướng ánh nhìn về phía đó, nơi ấy dường như tiến lại gần hơn như để phô bày rõ ràng trước mắt.

Ngôi làng mà chúng tôi đang nhìn xuống khi vẫn bị đóng hộp, chắc chắn, chính là làng Kikit.

Tôi dùng sức mạnh của 『Sắc Dục』 biến làng Kikit, nơi Minnalis đang hướng tới, thành một mô hình thu nhỏ để đám Leone có thể quan sát. Lúc Rust tự tiện nghiền nát khu rừng tôi cũng hơi hoảng, nhưng may là nó nằm cách xa ngôi làng, và cũng cách xa nơi cách ly những đứa trẻ không nằm trong mục tiêu trả thù lần này.

Sau khi cách ly lũ trẻ, Shuria cũng đã báo cáo qua Thần giao cách cảm rằng cô ấy đang trên đường tới đây và vẫn an toàn.

Tạm yên tâm về điều đó, tôi nhìn xuống ngôi làng một lần nữa.

Ngay lúc đó, một trong những nhà thờ của ngôi làng sụp đổ tan tành, ngói vụn biến thành một đống gạch đá.

Có vẻ như Minnalis đã bắt đầu hành động thực sự.

Tôi cũng phải hoàn thành vai trò của mình thôi.

Để dàn dựng sân khấu mà Minnalis mong muốn một cách hoành tráng nhất.

Và rồi, từ miệng tôi vang lên một giọng nói trầm đục, dày nặng đến mức không giống giọng của chính mình.

「────Ta muốn chôn vùi như bùn nhơ. Mệt mỏi rồi, đừng lại gần. Đừng ra vào thế giới chật hẹp này.

────Đừng động, đừng động, đừng động, đừng động.

────Đừng gây phiền phức, đừng chạy ra xa, đừng ai lay chuyển ta.

────Chỉ một lòng lười biếng. Chỉ một lòng yên ả.

────Cho đến khi dòng chảy kéo dài và công xưởng lụi tàn.

────【Đại Tội Chi Kiếm・Chủ Xưởng Hang Ổ Đãi Kỵ】」

Xuất hiện trước mắt là một gã khổng lồ có kích thước như loài Troll và ngoại hình giống tộc Dwarf.

Hắn ăn mặc như thợ rèn, bên hông đeo những cây búa dài bằng vàng và bạc xỉn màu.

Từ chiếc vòng kim loại quanh hai vai, những dây da như dây đai nối liền tới tay tôi.

「『……Không có nguyên liệu thì không làm xưởng đâu, về đây. Cho ta về.』」

Trong trạng thái lơ lửng giữa không trung, gã khổng lồ vừa nằm lăn ra vừa nói.

「Đừng có tự tiện đòi về ngay thế chứ Sloth. Tạo ra một cái xưởng thôi rồi sau đó mày muốn ngủ thì ngủ, tuân lệnh đi.」

Thấy Sloth thực sự định tự ý chui lại vào trong người mình, tôi ném con 『Dao Găm Chú Huyết Thương』 đã chuẩn bị từ trước về phía hắn, hô lên "Này!".

「『……So với cái trước thì chất lượng kém hơn hẳn.』」

「Cái dùng lần trước là 『Oán Ám Trượng』 của Lich mà lị. Đừng có đòi hỏi sang chảnh quá, loại hàng cấp độ đó đâu có dễ kiếm.」

Vừa nhớ lại việc chuẩn bị con 『Dao Găm Chú Huyết Thương』 này cũng đã vất vả lắm rồi, tôi vừa thở dài, rồi lại nhìn xuống mô hình thu nhỏ mà 『Sắc Dục』 tạo ra.

「Tạo ra đi, 『Công Xưởng Hắc Luân』.」

「『A—, phiền phức quá đi.』」

Keng, Sloth gõ hai cây búa đeo bên hông kẹp lấy con dao tôi vừa đưa vào nhau ngay trên ngôi làng tưởng chừng như không có gì.

Những mảnh vỡ vụn tan ra, hóa thành những hạt sáng rồi biến mất như thăng hoa.

Một bức tường ánh sáng hiện ra, bao quanh ngôi làng như một mô hình đồ chơi, trên đó nổi lên những bánh răng màu đen quay chậm rãi.

Vậy là ngôi làng đã bị giam cầm trong công xưởng của 『Đãi Nọa』.

Tôi nhìn đám Leone và nói.

「Bọn mày hãy dùng chính đôi mắt của mình mà xác nhận xem, thứ mà bọn mày đã cố ngăn cản là thứ như thế nào.」

「……」

Rời mắt khỏi Leone đang không nói nên lời, tôi ngồi khoanh chân nhìn xuống bên dưới.

Giờ thì vừa duy trì công xưởng, tôi sẽ vừa nghỉ ngơi và thưởng thức cho đến khi mọi chuyện kết thúc.

Vì mục đích đó, tôi đã phải chịu đựng cơn đau từ lời nguyền của Thánh Nữ và liên tục tích trữ ma lực lấy được từ đám Leone vào 『Y Phục Hắc Tinh Linh』 mà.

「Cứ tận hưởng thỏa thích đi, Minnalis.」

「……Và thế là, vị Ma pháp kiếm sĩ đã đánh bại con quái vật tà ác đó, sống hạnh phúc mãi mãi bên cạnh người con gái thanh mai trúc mã luôn ở bên chàng. Hết truyện.」

「Hể—, hết rồi á? Chị Luusha, đọc lại lần nữa đi—」

「Không được, hôm nay đến đây là hết rồi. Không ngủ sớm là mai không dậy nổi đâu đấy. Em sẽ chúc mừng chị thật nhiều mà, đúng không?」

Tôi gấp cuốn truyện tranh vừa đọc theo lời nài nỉ của bé gái trong làng lại.

「Nè nè—, tại sao kiếm sĩ lại không chọn công chúa thế—? Nếu chọn thì đã được làm vua rồi. Làm vua oai lắm mà đúng hông—?」

「Đó là vì chàng yêu cô gái thanh mai trúc mã của mình đấy. Hơn bất cứ ai, hơn bất cứ điều gì. Sức mạnh của tình yêu to lớn lắm. Dù trước mắt có xuất hiện chướng ngại vật nào đi nữa, nó cũng sẽ ban cho ta sức mạnh để vượt qua. Giống như chị và Keril vậy.」

Tôi đắp chăn cho đứa bé rồi thổi tắt nến.

Vỗ về nhẹ nhàng lên chăn, tôi nghe thấy tiếng thở đều đều yên bình.

Ngày mai là ngày dự định tổ chức hôn lễ.

Thực ra Keril lẽ ra phải đến làng từ hôm kia rồi, nhưng có liên lạc báo rằng gặp chút rắc rối nên sẽ đến muộn. Chắc là sáng sớm mai anh ấy sẽ đến làng cùng với Ujes và Katorea, những người vốn định đến vào đúng ngày cưới.

Chuyện Keril gặp rắc rối cứ như cơm bữa, nhưng tôi mong ít nhất những lúc thế này anh ấy nên biết giữ mình chút. Nếu thế thì chúng tôi đã có thể âu yếm nhau trong những giây phút cuối cùng với tư cách người yêu chứ không phải vợ chồng rồi……

「Fufu♪ Đúng vậy nhỉ, cuối cùng mình cũng sắp trở thành cô dâu của Keril rồi.」

Đám cưới với Keril.

Ngày hạnh phúc mà tôi vẫn luôn mơ ước rằng một ngày nào đó chắc chắn sẽ đến.

Để Keril nhìn thấy tôi.

Để Keril thích tôi.

Để Keril yêu tôi hơn bất cứ thứ gì.

Tôi đã học nấu ăn vì Keril, chăm chút ngoại hình cũng vì Keril.

Cố gắng, cố gắng, cố gắng.

Tôi đã nỗ lực nhiều đến thế, học sức mạnh ma thuật, lôi kéo cả những người có quyền lực về phe mình.

Tôi đã vượt qua cả những kẻ địch định dùng đủ mọi thủ đoạn để chia rẽ mối liên kết giữa hai chúng tôi.

Dù có chuyện gì xảy ra, Keril vẫn sẽ tin tưởng tôi.

Cứ nghĩ đến điều đó, tôi có thể cố gắng bao nhiêu cũng được.

Người bạn thuở nhỏ kia, kẻ có thể đã cản trở nỗ lực đó, đã bị đuổi đi từ lâu lắc và giờ chắc đang chết bờ chết bụi ở đâu đó rồi. Hồi đó, người lớn đã giấu chúng tôi khi còn là những đứa trẻ, nhưng tôi biết chuyện hai mẹ con đó đã bị bán làm nô lệ.

Giờ đây không còn ai cản trở mối quan hệ giữa tôi và Keril nữa.

(Mai phải dậy sớm làm món bánh nướng nhân trái cây đầy ắp mới được. Keril có vui không nhỉ?)

Chiếc bánh nướng làm từ loại quả tôi có được vào cái ngày tuyết rơi ấy, cái ngày tôi học được cách loại bỏ kẻ ngáng đường.

Nghĩ đến tương lai Keril mỉm cười với mình, mọi gian khổ đều chẳng còn là gian khổ nữa.

(Fufu, mong sao ngày mai đến thật nhanh.)

Trái cấm hạnh phúc đỏ tươi của tôi, ngày mai sẽ nằm trong tay.

Ngày hôm sau, cơn tuyết rơi suốt từ trưa hôm qua đã tạnh, bầu trời quang đãng xinh đẹp đón nhận ánh sáng từ đường chân trời.

Trong bầu không khí lạnh như băng, tôi bước ra ngoài, tận hưởng cảm giác tuyết ngập đến mu bàn chân.

Tôi dậy sớm định nướng bánh, nhưng lại dậy sớm hơn dự tính nhiều quá. Thế nên, để giết thời gian và chìm đắm trong chút cảm xúc bồi hồi, tôi đi dạo quanh ngôi làng chứa đầy kỷ niệm với Keril.

Chúng tôi đã chạy nhảy ở quảng trường kia, chơi trốn tìm ở ngôi nhà hoang nọ, và rồi, thề hẹn tương lai tại nhà thờ kia.

Lễ cưới hôm nay cũng sẽ được tổ chức tại nhà thờ đó. Cha xứ trong làng cũng hay dậy sớm, chắc giờ này ông ấy cũng dậy rồi nhỉ.

Tôi khẽ đẩy cửa lễ đường.

Nơi đó không một bóng người, tràn ngập bầu không khí tĩnh mịch.

Tôi bước đến trước bàn thờ, chắp hai tay lại và dâng lời cầu nguyện.

「Cảm ơn Chúa. Con nhất định sẽ hạnh phúc bên Keril. Xin Người hãy tiếp tục dõi theo chúng con.」

Bỗng, từ phía sau vang lên tiếng kẽo kẹt nhỏ của cánh cửa mở ra.

Bước vào là một ông lão có vẻ hiền từ với bộ râu trắng rậm rạp.

「Ồ, là bé Luusha đấy hả. Đến cầu nguyện từ sáng sớm sao?」

「Cha xứ. Chào buổi sáng ạ. Con lỡ thức dậy hơi sớm nên đến cảm ơn Chúa.」

「Vậy sao vậy sao, Chúa cũng đang dõi theo bé Luusha đấy. Yên tâm đi, cả cậu Keril và bé Luusha, hai đứa chắc chắn sẽ hạnh phúc thôi.」

Cha xứ mỉm cười hiền hậu.

Nụ cười và lời chúc phúc ấy khiến trái tim tôi ấm áp lạ thường.

Hiện lên trong đầu tôi là hình ảnh tôi và Keril được mọi người trong làng vây quanh chúc phúc.

「Vâng, thưa Cha. Con nhất định sẽ hạnh phúc.」

────……Thế nhưng, bức tranh hạnh phúc ấy.

「Ừ ừ. Làm tốt lắm. Thực ra ta đã muốn xin lỗi con từ lâu rồi, để cho giống loài Thú nhân ngu xuẩn và dã man đó lọt vào làng mà ta không hề hay biết. Để bé Luusha bị đứa con của con quái vật đó bắt nạt mà ta không giúp được gì…… Nếu hai đứa được hạnh phúc thì ta vui biết mấ—, hự ộc á!?」

────……Tỏng, tỏng, tiếng máu ai đó nhỏ xuống.

「Phù, thiệt tình, Cha xứ vẫn dậy sớm như mọi khi nhỉ. Hơi vướng mắt nên phiền ông tránh ra được không?」

「……Hả? Cái, gì……?」

Trước mặt tôi đang chết lặng không thể cử động, một âm thanh "Phập" vang lên như khi cắt vào một trái cây mềm, mũi kiếm đẫm máu mọc ra từ bụng Cha xứ được rút ra.

「Hự, hộc, ư ư ư…… M, máu, đau quá, ai đó, cứ」

「Làm quá rồi đấy ạ. Cũng đâu có làm tổn thương nội tạng hay mạch máu lớn nào đâu, chưa chết ngay được đâu mà?」

「Hự á!?」

Người phụ nữ bất ngờ xuất hiện mỉm cười thân mật như thể đang gặp bạn bè.

Và rồi đá bay Cha xứ đang bị thương như một lẽ đương nhiên.

「A, á a, tôi không muốn chết, ……」

「Không sao đâu ạ. Chúa đang dõi theo ông mà đúng không? Vậy thì chắc là sẽ hạnh phúc thôi chứ nhỉ?」

Cha xứ ôm lấy cái bụng bị thủng lỗ, co rúm người lại.

Trước cảnh tượng đó, đầu óc tôi quay cuồng trống rỗng.

「Nè? Luusha-chan, cô nghĩ sao? Mà, tôi thì chẳng thể nào nghĩ rằng được một vị thần không làm gì cả dõi theo lại có thể hạnh phúc được đâu. Về điểm đó, chắc cô cũng đồng cảm nhỉ?」

「Mi, Minnalis, đó hả……?」

Mái tóc và đôi mắt màu lanh, đôi tai thỏ vươn dài.

Mang theo nụ cười đầy mê hoặc, khoác lên mình bộ trang phục hầu gái tô điểm rực rỡ cho thân hình mảnh mai và nét nữ tính đẫy đà.

Người bạn thuở nhỏ kia, kẻ mà tôi đã xua đuổi và loại bỏ từ rất lâu về trước, đang đứng đó.

「T, tại sao chứ, mày đã bị bán cho buôn nô lệ rồi mà……」

「Ái chà, có vẻ như Keril không biết, nhưng cô thì biết chuyện đó nhỉ. Chắc lại tự ý nghe lén chuyện của người lớn chứ gì. Không được đâu nha, bị lộ là sẽ bị mắng đấy.」

Tiếng cười khúc khích khiến một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Nó lạnh lẽo và sắc bén hơn cả không khí buổi sớm, cảm giác nguy hiểm như bị nanh băng chĩa vào người ập đến.

「Hừ, giờ này còn vác mặt về đây làm gì. Đến chúc mừng đám cưới của tao và Keril à?」

「Vâng, đúng là vậy đấy ạ. Là ngày trọng đại của bạn thuở nhỏ mà. Đương nhiên là phải đến chúc phúc rồi.」

Cô ta nói những lời trắng trợn đó và cười, nhưng lại chĩa về phía tôi sát khí chẳng thèm che giấu.

「Vậy sao, nhưng tiếc ghê, kẻ dám giết hại Cha xứ thì tao xin kiếu. ……Thế nên, lần này chính tay tao sẽ giết mày. ────Cuộn lấy cái lưỡi lở loét của viêm thổ và sụp đổ đi. 『Hỏa Xà Dung Nham』!!」

Gàoooo, một khối dung nham đỏ đen hình con rắn tỏa ra sức nóng làm rung chuyển cả không khí lao tới.

(Đối thủ là Thú nhân, nếu nó né và áp sát thì mình sẽ dùng Tường Lửa nướng chín nó.)

Thế nhưng, tính toán của tôi nhanh chóng bị lật đổ.

「Đã giết đâu nào, vẫn chưa mà. 『Thương Băng』.」

「Cái gì!?」

Ma pháp băng do Minnalis bắn ra va chạm với ma pháp của tôi, ma pháp của tôi bị đóng băng và rơi xuống đất cái rầm.

「Ma pháp tổng hợp giữa Lửa và Đất sao. Hừm, uy lực cũng khá đấy chứ.」

「K, không thể nào, Thú nhân mà lại dùng ma pháp hệ Thương không cần niệm chú……」

「Ma lực của Thú nhân khi rời khỏi cơ thể sẽ dễ bị phân tán, phải không ạ? Ngu ngốc quá đi. Điều đó có nghĩa là nếu ở gần cơ thể thì uy lực sẽ không bị giảm sút bao nhiêu đấy? Trong số Thú nhân cũng có những kẻ sử dụng ma pháp kiếm mà. Trong giờ học ở học viện tôi đã nghe chuyện đó rồi đấy?」

「Hừ, cầu xin hỏa tinh của bình minh, ngọn lửa rực cháy hãy chạy đến vật tế để chuộc tội. 『Hơi Thở Hỏa Tinh Linh』!!」

Ngọn lửa tinh linh mang sức mạnh thanh tẩy thiêu rụi tất cả là ngọn lửa ngang hàng với hơi thở của Rồng.

Ngọn lửa nghiệp chướng chạy giữa không trung, thế nhưng Minnalis vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên, nhảy nhót chạy quanh trong tòa nhà để né tránh.

「Hây da, nước đầu dùng ma pháp niệm chú còn chẳng thành đòn bất ngờ, nước thứ hai tiếp theo lại dùng ma pháp tinh linh chỉ được cái mã uy lực. Cô chỉ thực chiến kiểu trò chơi thôi sao? Thế này thì chỉ là cái pháo đài di động thôi à?」

「Im đi, câm mồm!!」

Nhìn Minnalis vừa cười khúc khích vừa né tránh, cảm giác nguy hiểm trong tôi tăng lên nhanh chóng.

Nguy rồi nguy rồi nguy rồi.

Tôi là hậu phương thuần túy, không thể nào thắng được năng lực thể chất của Thú nhân.

Giờ không có Keril ở bên, nếu không giết nó trước khi nó lại gần thì tính mạng mình sẽ nguy to.

(Không thể kén chọn thủ đoạn được nữa, giết, đòn tiếp theo nhất định phải giết chết nó!!)

Minnalis xuất hiện trước mặt tôi vì lý do gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Trong thế giới của tôi và Keril, không cần sự tồn tại của Minnalis. Nó không được phép tồn tại!!

「Kufufu, cái nết này vẫn y hệt hồi bé nhỉ. Nè, trong mấy trò đuổi bắt Luusha-chan lúc nào cũng là người về bét đúng không? Kufufu, quỷ ở đằng này, vỗ tay đi nào♪ Kufufufu!」

「Hừ!! Tao không muốn dùng cái này đâu, nhưng tao sẽ thổi bay cái bản mặt vênh váo đó không còn một mảnh!!」

Tôi lấy ra đòn sát thủ từ túi đạo cụ.

Đó là Hồng Lan Thạch, một loại đá quý chứa ma lực lửa dùng làm vật xúc tác để kích hoạt sức mạnh tinh linh mà tôi ký khế ước đến giới hạn. Nó không hề rẻ, dùng một lần là mất hết ma lực và trở thành đá cuội, dùng ở nơi thế này thì uy lực sẽ thổi bay cả tòa nhà, nhưng tôi không còn dư dả để do dự nữa.

「Hừ, đòn oanh tạc nghiệp hỏa quét sạch mọi thứ gây hại cho ta, 『Cơn Giận Viêm Tinh Linh』!!」

Khoảnh khắc đó, ma lực xung quanh tụ tập vào viên đá, viên đá chuyển sang màu đỏ rực.

Lấy tôi làm tâm điểm kích hoạt, ngọn lửa trắng nuốt chửng xung quanh.

Khi tiếng nổ và tiếng tòa nhà sụp đổ ầm ầm dứt hẳn, xung quanh đã biến thành một đống gạch vụn.

「Th, thắng rồi……? Hư, hư hư, con đàn bà ngu ngốc. Nếu không xuất hiện trước mặt tao thì đâu đến nỗi phải chết.」

Cảm giác an tâm dâng trào khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Giờ này mà còn bị ác mộng ngày xưa ám ảnh, chuyện đùa gì chứ.

「A, nhưng mà, nhà thờ sập mất rồi. Lễ cưới hôm nay, biết làm sao đây……」

「Ái chà, đâu cần phải phiền não vì chuyện cỏn con đó đâu ạ?」

「Á……」

Một giọng nói thì thầm ngay sát bên tai từ phía sau khiến tôi rợn tóc gáy.

Cùng lúc nhận thức được điều đó, một lưỡi dao cắm phập vào vai tôi, cơn đau chạy dọc cơ thể.

「Ui, A A A A A!?」

(Đau quá, nguy rồi, phải làm gì đó…… ư!!)

「Gư, a, ư, tinh linh của ngọn đồi chữa lành, ơi. 『Heal』.」

Tôi cố gắng giữ khoảng cách với Minnalis như muốn xua đuổi cô ta, quỳ rạp xuống chịu đựng cơn đau dữ dội và thi triển ma pháp hồi phục.

「Mà này, suýt giết chết Cha xứ rồi mà vẫn lo lắng cho lễ cưới, cô vẫn đáng sợ như ngày nào nhỉ. Nếu tôi không lôi ông ta ra thì ông ta đã được giải thoát nhẹ nhàng bởi đòn vừa rồi rồi đấy. Thiệt tình, bó tay luôn, Kufufu♪」

Dưới ánh sáng xanh ấm áp, cơn đau dần dịu đi, nhưng cơn ớn lạnh như có ai đang bóp nghẹt trái tim vẫn không tan biến.

Ánh mắt Minnalis nhìn xuống tôi như nhìn sâu bọ khiến nỗi sợ hãi trào lên không thể kìm nén.

「C, cái gì thế, có chuyện gì vậy?」「Này, nhà thờ biến thành đống gạch vụn rồi kìa!!」「Này, có ai biết bọn trẻ ở đâu không?」「Kẻ kia rốt cuộc là, ơ, này, kia chẳng phải là Minnalis đang đứng trước mặt bé Luusha sao!?」

Dân làng nhận ra sự hỗn loạn và bắt đầu tụ tập lại.

Thấy vậy, Minnalis cười, cười một cách thực sự vui sướng.

「Kufufu, sân khấu cũng đã chuẩn bị xong. Nào, bắt đầu thôi.」

「C, cái gì cơ……!?」

Khoảnh khắc tiếp theo, một bức tường ánh sáng tối tăm hiện ra bao vây trọn vẹn ngôi làng.

Những bánh răng đen nổi trên bức tường quay kèn kẹt, vẻ uy nghi của nó chẳng hiểu sao chỉ nhìn thôi cũng khơi dậy nỗi bất an khôn tả.

「Kufu, kufufufu, cuối cùng, cuối cùng cũng đến lúc. Nào, Luusha. Từ giờ mới là màn chính đây. Tao sẽ phá hủy, phá hủy, phá hủy, phá hủy tất cả của mày, kufu, kufufufu, Ahahaha!!」

Trong tiếng cười man dại vang vọng, lần đầu tiên vào lúc đó, tôi nhận ra.

Không phải sự cáu kỉnh, không phải sự nôn nóng, cũng không phải thù địch.

Đối với Minnalis, tôi đang cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng.

Đám đông xôn xao.

Tụ tập lại là những ánh nhìn bối rối của dân làng và ánh nhìn pha lẫn sợ hãi của Luusha.

「Lâu rồi không gặp, mọi người. Quý vị có khỏe không ạ? Kufufu, tôi thì đang rất, rấttt là khỏe đây. Fufufu, a, một buổi sáng thế này thì──……」

「Này, con thú nhân bẩn thỉu kia có việc gì ở cái làng nà—, Gya o a a a a a a!!」

「Nè, vừa rồi, tôi đang nói chuyện mà nhỉ. Tại sao lại chen ngang vào thế? Đợi người khác nói xong mới được nói. Ngay cả phép tắc cơ bản đó cũng không làm được sao? Hả? Sao nào?」

Ngọn thương băng phóng ra không cần niệm chú xuyên thủng chân gã đàn ông một cách chính xác theo ý muốn, nhỏ xuống mặt đất những giọt đỏ tươi.

「M, mày, đừng có mà lên mặ—, Gya a a a a!!」

「Mày làm cái quái gì vậ—, Giiii e e e!?」

「Thiệt tình, các người không biết cảnh giác một chút sao? Hay là các người không nghĩ rằng đứa từng bị ngược đãi như tôi sẽ phản kháng lại? Đầu óc các người thật đáng tiếc.」

Tôi dùng ma pháp xuyên thủng vai hai con chó hoang thiếu trí tưởng tượng vừa sủa ăng ẳng định lao vào cắn xé.

Trong mắt những dân làng khác đang tiến lại gần định cứu chữa cho những kẻ ngã xuống, chắc chắn hiện lên sự giận dữ và sợ hãi.

「A, ánh mắt đó. Tôi đang khao khát ánh mắt đó đấy.」

Tôi cất tiếng cười khúc khích, đắm mình trong niềm vui sướng theo sự thôi thúc đỏ thẫm và đen ngòm đang sôi sục tận đáy lòng.

「Một điều, tôi xin tuyên bố trước nhé. Tôi không định nương tay chút nào đâu. Bởi vì tôi chẳng có lý do gì để do dự khi làm bất cứ điều gì cả. Tất cả những lý do khiến tôi do dự đã được đồng phạm quan trọng của tôi gỡ bỏ giúp rồi. Đúng vậy, ví dụ như, thế này này.」

「Gấc, gộc, gyu hự!?」

Tôi dùng kiếm xuyên thủng tim gã đàn ông cầm rìu đang lén lút tiếp cận từ phía sau.

「A, là anh Calif sao. Anh vẫn đơn bào như ngày nào nhỉ. Đã kết hôn với chị Yuria rồi thì điềm đạm lại chút đi chứ?」

「Calif!? K, Khônggggggggggg!!」

Tôi rút kiếm khỏi người anh Calif đang bị xiên táo rồi đá bay đi, chị Yuria lao tới bên anh ta, người vừa nhận vết thương chí mạng rõ rành rành trước mắt bao người.

Đáng lẽ phải chết ngay tức khắc, nhưng anh Calif vẫn gào thét lớn tiếng.

「Gya a a a a a á, đau đau đau quá, chết mất chết mất chết mấtttt—!?」

「C, Calif……?」

Máu tuôn xối xả và vết thương quá sâu, nhìn từ bên ngoài thì dù có chết ngay tại chỗ cũng chẳng lạ, thế mà anh Calif vẫn quên cả bản thân mà gào thét vì đau đớn.

「Không cần lo đâu, vẫn chưa chết được đâu ạ? Nơi này đã biến thành cái lồng như thế rồi. Linh hồn các người sẽ không rời khỏi thể xác, và linh hồn cũng sẽ không biến chất như Undead đâu. Hãy tận hưởng nỗi đau đớn cho thỏa thích nhé? Nhé, kufufu, Kufufufufufu♪」

「Hả, a……, hả?」

Chị Yuria thốt lên tiếng bối rối là vì biết anh Calif sẽ không chết sao. Hay là vì chị ta từ chối hiểu cái dáng vẻ đang quằn quại vì đau đớn với vết thương chí tử của chồng mình.

Thế nên, vì lòng tốt, tôi hướng ánh mắt về phía Luusha.

「Kìa Luusha, không dùng ma pháp hồi phục cứu người ta đi sao?」

「Hừ, đồ, đồ ngoại đạo này……」

「Chà, quá đáng ghê. Kufufu, kẻ khiến tôi lầm đường lạc lối, chẳng phải là các người sao.」

Tôi đã ân cần khuyên bảo thế mà Luusha lại thất lễ lườm nguýt tôi.

「Dẫu vậy Luusha à, tôi là bạn thuở nhỏ của cô mà, tôi sẽ cho cô một lý do nhé. Ví dụ như thế này thì sao, lũ trẻ trong làng không biết từ lúc nào đã biến mất bị bắt làm con tin nên không thể ra tay, nghe có vẻ giống nữ chính và hợp gu của Luusha không?」

「Cái gì!? Mày ra tay với cả trẻ con sao……!?」

「Sao nào, thế nào ạ? Kufufu.」

Tôi cười đầy ẩn ý để cô ta tha hồ phát huy trí tưởng tượng phong phú mà suy diễn đủ điều.

「Hay là chừng đó lý do vẫn chưa đủ? Vậy thì thế này nhé. 『Người bị thương nhiều quá không xử lý kịp』, được không?」

「D, dừng……!!」

Tôi cười nhạo vẻ mặt thảng thốt của Luusha, rồi rải dao ném ra xung quanh.

「Gya a a a a!!」「Đ, đau quá!!」「A g a a a a á! C, chân của taoooo」

「M, mày làm cái trò gì vậy!! Mày biết thừa là ma lực của tao chưa hồi phục mà, mày không còn chút tình người nào sao!?」

「Ahahahaha!! Thứ đó, đã bị phá hủy từ lâu lắm rồi. Chẳng phải các người đã hùa nhau vào hành hạ, giẫm đạp nó nát bấy rồi sao.」

A, sảng khoái quá. Thật sự rất sảng khoái.

Tiếng la hét vang vọng khiến trái tim tôi nhảy múa.

Hạt giống đã gieo, cũng đến lúc nảy mầm rồi nhỉ.

「Chuyện đó quan trọng gì, nhìn kìa, sắp bắt đầu rồi đấy?」

「Hả……?」

Những dân làng đang co ro vì đau đớn bắt đầu có sự biến đổi.

「Nhìn đi, sắp rồi đấy. Bắt đầu nảy mầm rồi.」

「Hí, nghiến, CÁI GÌ THẾ NÀY……, TỞM QUÁ……」「D, dừng lại cái gì thế này, CÁI GÌ THẾ NÀYYYY」

「R, rốt cuộc là cái gì……」

「……Lũ sâu của tôi sẽ trào ra đấy nhé♪」

Tôi cười tươi hơn trước địa ngục vừa lăn sâu thêm một bậc.

「I Giiii!! G a a a a a a!?」

Từ những vết thương bị khoét sâu, hàng chục con giòi trắng hếu lố nhố trào ra, rơi lả tả xuống đất.

「C, Calif!? Hí, c, cái, cái gì thế này!?」

「G, Gư ư ư ư……, Yu, ria, G a a a a á!?」

「Kufu, kufufu, trông khổ sở nhỉ, đau đớn nhỉ, khó chịu nhỉ. Tôi vui lắm đấy ạ.」

Ánh mắt trừng trừng pha lẫn giận dữ và sợ hãi hướng về phía tôi thật dễ chịu.

Bởi vì đó là bằng chứng cho thấy lũ lợn này đang cảm thấy chúng thấp kém hơn tôi. Thế nên, khi địa ngục lăn xuống tàn khốc hơn nữa, nghĩ đến việc chúng sẽ làm vẻ mặt thế nào khiến tôi run lên vì phấn khích.

「Luusha-chan, làm ơn, cứ thế này, cứ thế này thì Cali, ơ……?」

Người thốt lên tiếng bàng hoàng là chị Yuria.

Chứng kiến cảnh tượng đó và trợn tròn mắt là dân làng và Luusha.

「Nhỉ? Là vợ chồng mà, phải chia sẻ với nhau đúng nghĩa vợ chồng chứ?」

Tôi nhếch mép cười như vầng trăng khuyết, thỏa mãn ngắm nhìn anh Calif với cái miệng đầy giòi bọ cắn phập vào cổ chị Yuria.

「Hi g i i, d, dừng, Calif, ĐAU QUÁ ĐAU QUÁ ĐAU QUÁ A A A A A A!?」

Anh ta ấn đầu vào như muốn ngấu nghiến, cử động miệng như muốn nhồi nhét lũ giòi bọ vào vết thương đó.

「A, a, a, xin lỗ, xin, ……nhưng, nhưng mà nhưng mà nhưng mà, không chịu, không chịu, KHÔNG CHỊU NỔI NỮA RỒIIII!!」

「Gya a a a a a a a!?」

「Aha♪」

Tiếng hét vang vọng đó là nốt nhạc đầu tiên của khúc nhạc bắt đầu.

Và, khúc nhạc là thứ mà ngay từ khoảnh khắc nốt đầu tiên vang lên, vô số âm thanh khác sẽ tuôn trào như dòng chảy.

「……Ư, hự? C, cái gì thế này? Pi g i i i i i i i!?」

Kẻ tiếp theo ngân lên âm thanh tuyệt vời là bà già keo kiệt và xấu tính ở tiệm thuốc.

Dưới lớp da nhăn nheo, những khối u phồng lên như bóng nước, lũ sâu sinh sôi quá mức bên trong cắn xé da thịt bò ra ngoài.

Bục bục, nhoe nhoét, nhầy nhụa, lũ sâu phát ra những âm thanh đó, hút máu với vẻ bẩn thỉu xứng tầm với vật chủ.

Từ mắt, từ tai, từ mũi, từ miệng, giòi bọ trào ra, tiếng la hét bị nghẹn lại càng trở nên thảm hại.

Tiếp theo là vợ của gã thợ săn, tiếp theo là con trai trưởng thôn, tiếp theo là ông già đặt bẫy, tiếp, tiếp, tiếp nữa.

Triệu chứng tương tự lan rộng trong nháy mắt, lũ sâu nảy mầm trên gần một phần năm số người dân làng đang tụ tập.

「Ư, hiii!! C-Cái gì, mày... thả ra, dừng lại, dừng lại, DỪNG LẠI ĐI MÀaa, GIGI!」

Gã đàn ông trong thôn sợ hãi tột độ trước cảnh tượng ấy, sùi bọt mép định tháo chạy thì bị một kẻ vừa ngã gục, miệng nôn ra giòi bọ, túm lấy cổ chân và cắn phập vào bắp chân qua lớp quần áo.

Rồi hắn cử động miệng như muốn truyền lũ sâu bọ trong cơ thể mình vào vết thương của kẻ kia.

「Kufufu, kìa kìa, không chạy đi sao? Đang chơi đuổi bắt trong thôn mà. Nếu bị bắt thì sẽ ra sao, các người thấy rồi đó?」

「KHÔNGGGGG!!」「Chạy, chạy đi!!」「Cái gì thế này, cái quái gì thế này hảaaaaa!!」

Những tiếng la hét vang trời, đám dân thôn chạy tán loạn như ong vỡ tổ. Vài kẻ không thoát kịp đã trở thành mồi ngon, bị kéo ngã xuống đất.

Cùng với tiếng thét thảm thiết, những dân thôn bị cấy sâu bọ bắt đầu lang thang tìm kiếm con mồi tiếp theo.

「Kufufu, nào, mình đi đến chỗ Lusha thôi nhỉ.」

Sau khi xác nhận hạt giống đã bắt đầu nảy mầm, tôi hướng về phía Lusha, kẻ đã lợi dụng sự hỗn loạn để lẩn trốn.

Ở đó, đúng như dự đoán, là bộ dạng thảm hại của ả.

「Chết tiệt, cái gì thế này, cái bức tường này là sao!」

Dáng vẻ cào cấu tuyệt vọng vào kết giới trông thật nực cười, khiến tôi suýt bật cười thành tiếng.

「Có làm thế cũng vô ích thôi, biết không? Chủ nhân bảo rằng đến cả Tà Long cũng không thoát khỏi cái lồng này, nên cỡ như cô thì chẳng làm gì được đâu.」

「Ư, Minnalis……」

Lusha quay lại trừng mắt nhìn tôi, và tôi đáp lại bằng một nụ cười nhạo báng.

Lúc đó, tôi thấy một gã dân thôn đang đấm thùm thụp vào không khí ở cách đó một đoạn. Có vẻ hắn cũng định bỏ chạy giống Lusha nhưng lại đụng phải cái lồng do Chủ nhân tạo ra.

「Đừng có đùa!! Chết tiệt, cái quái gì đây!! Hii, đ-đừng lại gần, đừng có tới đây, đừng có tới đây màaaaa!! Gi, Gaa, chết, guuu……, Gyagi!?」

「Hii……」

Gã dân thôn bị bao vây bởi lũ sâu bọ, không thể kháng cự, bị ngấu nghiến với những âm thanh bộp, rộp ghê rợn.

Chỉ một chút nữa thôi, cơ thể đó cũng sẽ trở thành ổ ấp trứng cho lũ sâu.

Tôi quay lại nhìn khuôn mặt đang co giật của Lusha.

「Kufufu, a, Lusha, đừng lo, đám dân thôn đó sẽ không tấn công cô đâu. Bạn thuở nhỏ được đối xử đặc biệt mà. Sao nào? Vui không?」

「……Làm những chuyện thế này mà mày nghĩ sẽ được yên thân sao? Đây là hành vi phản nghịch rõ ràng chống lại Carbanheim. Hơn nữa, quân nhân quen biết với tao sắp đến đây rồi. Đến lúc đó, chắc chắn mày sẽ bị quân đội giết chết.」

「…………Hừm. Chuyện này, hơi ngoài dự tính một chút nhỉ.」

「Nè, bỏ cuộc đi. Bây giờ tao sẽ nói đỡ cho mày. Như thế thì mày có thể được giảm án……」

Ngay lập tức, biểu cảm của Lusha đang thăm dò thái độ của tôi chuyển sang vẻ đắc thắng khi tin rằng mình đang nắm lợi thế.

Kufufufu♪ A, đúng rồi. Hãy bắt đầu từ đó đi.

Câu chuyện tiếp theo của ngày hôm đó giữa tôi và cô, hãy bắt đầu từ biểu cảm đó.

Nếu không, tôi sẽ chẳng thể nào kết thúc trọn vẹn cái thế giới đã vỡ nát của ngày xưa ấy.

「Nè, Lusha-chan kém nhạy bén hơn tôi tưởng đấy. Cô không nắm bắt được tình hình hiện tại sao? Tôi đã nói là 『Bạn thuở nhỏ được đối xử đặc biệt』 mà?」

「…………Hả?」

Biểu cảm chế giễu của Lusha, cái vẻ mặt mà tôi nhìn thấy lần cuối khi còn nhỏ, cái vẻ mặt như vừa tìm thấy điểm yếu của người khác, giờ đây đông cứng lại.

Tôi sử dụng sức mạnh của 『Thiên Tại Chuyển Di Kiếm』 mượn từ Chủ nhân qua quyền năng 『Sắc Dục』, từ từ triệu hồi gã đàn ông mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng ra đây.

「Kufufu, nè Lusha-chan, bạn thuở nhỏ thì phải trân trọng nhau chứ nhỉ?」

「Cái gì, hả……, ý mày là sao……」

Ma pháp trận xuất hiện trên mặt đất bên cạnh tôi là một vòng tròn đường kính khoảng một mét. Năng lực dịch chuyển đã bị suy yếu từ từ dẫn dụ hắn đến nơi này.

「Tôi đã nghĩ đến việc xử lý cả hai cùng lúc, nhưng lại thấy làm hai người một lượt thì không ổn lắm.」

「Rốt cuộc, mày, mày đang nói cái gì……」

Từ dưới chân, các hạt ma lực tích tụ lại, và hình dáng xuất hiện là...

「Bởi vì nếu không chăm sóc riêng từng người thì sẽ không công bằng, tội nghiệp lắm đúng không?」

Làn da lở loét đổi sang màu sắc kịch độc, những vệt máu khô đen bẩn thỉu, cánh tay bị bẻ gập một cách mất tự nhiên như bị vò nát, đôi chân sưng phồng to dị dạng, cái dáng đứng cúi gằm mặt đó là...

「Thế nên nhìn đi, xem Keriru-kun đã trở nên thế nào. Cả hai người, tôi sẽ…… hành hạ đến chết một cách công bằng.」

「Ke, KERIRUUUUUUUUUUUU!!」

Vì đó là hình dáng của Keriru mà Lusha yêu say đắm, yêu đến chết đi sống lại kia mà.

Nên hãy cho tôi thấy, cái dáng vẻ đau khổ đó nhiều hơn nữa đi?

「AHAHAHAHAHA!! Cô nghĩ Keriru-kun sẽ đến cứu cô sao? Tiếc quá đi mấttttt, Keriru-kun đã trở nên thế này từ lâu lắmmmmm rồi, AHAHAHAHAHA!!」

「Ch-Chuyện như thế này……, cái gì thế nàyyyyy……!!」

「Kufufu♪ Keriru-kun ấy nhé, đầu tiên là bị đánh đập toàn thân.」

Nè, cho tôi thấy nữa đi?

「Aa, aaa, không, không không không……」

「Từng cái, từng cái một, xương hai tay được bẻ gãy cẩn thận, rồi để nó hồi phục trong trạng thái vặn vẹo. Chân thì bị đóng vào không biết bao nhiêu thanh sắt nung đỏ nhé.」

Nè, cho tôi thấy nhiều hơn nữa đi.

「Toàn thân bị tạt nước sôi trộn với bột slime sền sệt. Sau đó được đặt vào trong một cái giường đầy muối.」

「Dừng, dừng lại……, chuyện đó, là dối trá……」

Đúng rồi, hãy rũ rượi mái tóc, hãy run rẩy giọng nói đi.

「Ở vị trí lưỡi có thể vươn tới, tôi đặt những viên đá băng làm từ thuốc hồi phục có trộn độc. Cố gắng liếm để làm tan nó, mỗi lần muốn trốn chạy khỏi cơn đau là lại bị trúng độc thêm. Kìa, vì chỉ có đau đớn sắc bén thôi thì chán lắm. Nên tôi đã thử dùng loại độc làm hỏng nội tạng như trái cây thối rữa đấy♪」

「A……, a……, aaaa……」

Khuôn mặt méo mó vì bi thương, gào khóc rằng không chịu đâu, không chịu đâu.

「Rồi nhé, giống như mọi người trong thôn này, hắn đã được lũ sâu bọ ăn từ bên trong cơ thể. Nhưng mà, nếu bị ăn hết toàn thân thì sẽ không nhận ra là Keriru nữa đúng không? Thế nên, để bề mặt cơ thể giữ được lâu, tôi đã bôi rất nhiều loại độc lên đó. Màu sắc có hơi thay đổi một chút, nhưng nhìn xem, kết quả là vẫn mang đến trong tình trạng nhận ra được là ai mà, nhỉ?」

「MINNALISSSSSSSSSSSSSSSSS!!」

「AHAHAHAHAHAHA!! Đúng rồi đúng rồi, chính là khuôn mặt đó đấy LUSHAAAAA!!」

Khuôn mặt nhuộm đỏ cơn giận, Lusha ném hỏa cầu về phía tôi như một đứa trẻ đang lên cơn ăn vạ.

Mục tiêu và uy lực đều lung tung, tôi chỉ cần gạt bỏ để nó không ảnh hưởng đến mình ở mức tối thiểu.

「Lúc nào cũng, lúc nào cũng, lúc nào cũng ngáng đường taooooo!! Tao, với Keriru, sẽ hạnh phúcccccc!! Tại sao bây giờ mày lại xuất hiện hả!! Chỉ còn một chút, một chút nữa thôi mà!!」

「Ừ ừ, tôi biết, tôi biết chứ? Vì thế nên tôi mới ở đây. Chỉ để phá hủy giấc mơ đó của cô, tôi mới quay trở lại tận đây đấy, AHAHAHAHAHA!!」

A, khuôn mặt mới tuyệt vời làm sao.

Nhưng sự phản kháng đó cũng kết thúc nhanh thôi. Hết ma lực rồi.

「……Kư, không, được nữa……」

Lusha đổ gục xuống như con rối đứt dây.

Dáng vẻ chống tay bò rạp trên nền đất lạnh lẽo đó, giống hệt tôi và mẹ lúc ấy.

「……Đủ rồi…… Giết tao đi…… Muốn giết tao đúng không……? Con quái vật này……」

「Ừ, đúng vậy. Tôi đã luôn muốn giết, muốn giết Lusha-chan đến mức không chịu nổi đấy?」

Nhưng, chưa đâu. Vẫn chưa đâu nhé? Vẫn chưa đủ để đẩy xuống đáy địa ngục.

Vẫn chưa chạm tới được tôi của ngày đó đâu.

Nên bây giờ, tôi sẽ hành động theo ý muốn của cô.

Để chà đạp lên cái hy vọng đó.

「……Kufufu, nào, Lusha-chan đang đợi đấy? Lại gần cô ấy đi.」

「Buba, bua……, baaaa……」

Vừa nhả ra những con giòi từ trong miệng rơi lộp bộp, hắn vừa lảo đảo bước về phía Lusha.

Ngay lập tức hắn mất thăng bằng và ngã xuống, nhưng vẫn cố bò tứ chi hướng về phía ả.

「Khi lũ sâu đó thức tỉnh, chúng sẽ ăn sạch thịt toàn thân trừ não bộ, và cấy vào đó một loại thịt giả. Loại thịt cấy vào sẽ nhanh chóng thích nghi và trở thành thức ăn cho những con giòi khác. Đau đớn, khổ sở, hắn đi khắp nơi tìm chỗ để tống khứ lũ sâu sang. Hắn cắn người là vì trong miệng là nơi lũ sâu sinh sôi mạnh nhất đấy.」

「Đau, quá……, đau quáaaaaa……」

「Keriru, xin lỗi anh……, để anh ra nông nỗi này mà không cứu được, xin lỗi anh……」

Lusha không chút do dự, vươn tay về phía kẻ đang tràn ngập giòi bọ kia.

「Kukuku, nhắc mới nhớ hôm nay là lễ cưới nhỉ. Trao cho nhau một nụ hôn thì sao?」

「……Mày sẽ bị trời phạt. Mày, quả nhiên là quái vật. Đứa con của ác ma đội lốt người.」

「Vậy sao, thế thì đành chịu thôi. Vì đã động vào quái vật, nên kết cục bị ăn sạch trong tuyệt vọng là định mệnh rồi còn gì?」

Sự cam chịu, và cả biểu cảm thù địch vẫn chưa dứt bỏ được.

A, kìa, không được đâu.

Với vẻ mặt đó, có thể lừa được tôi ngày xưa, nhưng không có tác dụng với tôi bây giờ đâu. Lusha.

「Yêu, yêu, yêu, yêu. Keriru, em yêu anh hơn bất cứ ai trên thế giới này.」

「Cứu……, không, đau quá……, đau quá」

「Cùng nhau hạnh phúc nhé. Dù anh có biến thành hình dạng nào đi nữa, em nhất định sẽ cứu anh.」

Người anh hùng ngã xuống giữa giấc mơ, rơi vào đường cùng và người yêu kề bên.

「Tao……, gaa, aaaaaa……」

「Minnalis, tao không biết là trả thù hay cái gì, nhưng tao sẽ không để mày cản trở bọn tao. Keriru là anh hùng của tao……, tao tuyệt đối không để mày toại nguyện đâu. ……Cơn mưa bên trong hãy thuộc về anh ấy. 『Sinh Mệnh Chi Ca (Life Song)』, ưm」

Nụ hôn đó, cứ như một màn trong vở kịch.

Một diễn biến đúng kiểu Lusha thích.

「GAAAAAAAAAAAAAA!!」

Paaaaaaaaa, ánh sáng lan tỏa là minh chứng cho việc trao tặng sinh mệnh lực dưới dạng sự bảo hộ của tinh linh.

Một loại ma pháp thuộc hàng bí thuật mà chỉ số ít người trong giới Tinh Linh Sư mới dùng được.

Đánh đổi bằng tuổi thọ không hề ngắn, nó hồi phục người nhận ánh sáng từ trạng thái hấp hối trở về trạng thái hoàn hảo cả về thể xác lẫn tinh thần. Và người nhận được sự bảo hộ mạnh mẽ đó sẽ tạm thời được tăng cường mọi chỉ số.

「……Hừm, đây là con bài tẩy của Tinh Linh Sư sao.」

Từ cơ thể đón nhận ánh sáng đó, những dị vật bị đẩy ra ngoài.

Những cọc sắt rỉ sét tôi nhét vào để khớp với câu chuyện, hay lũ sâu bọ được cấy vào đều bị thanh tẩy và tan biến vào hư không.

「Kufu♪」

Đúng rồi nhỉ, Lusha. Màn hạ màn mà cô mong muốn tại nơi này là như thế nhỉ?

Tôi không biết cảm giác đánh đổi sinh mạng là thế nào, nhưng chắc chắn không dễ chịu gì.

Hồi sinh một người đang hấp hối, chắc cô đã dùng đến một nửa tuổi thọ rồi đấy.

Dù vậy vẫn chọn sự chấp niệm của bản thân, tôi của hiện tại, người cũng đã có thứ để chấp niệm, có thể hiểu được một chút.

Nhưng mà, Lusha.

Kể từ ngày đó, một khoảng thời gian thực sự dài đã trôi qua, và trong suốt thời gian đó, tôi đã luôn luôn, luôn luôn suy nghĩ.

「Hộc, hộc, thế là lật ngược tình thế rồi. Xem mày còn giữ vẻ thong dong được đến bao giờ, Keriru đã hồi phục, lại còn có sự bảo hộ của tao……」

「Nè, Lusha-chan.」

Tất cả mọi thứ trong câu chuyện cô vẽ ra đều trật lất rồi.

「Nhớ cho kỹ xem? Tôi chưa từng nói một lời nào rằng ĐÓ là Keriru-kun đâu nhé?」

「……Hả?」

Cái khoảnh khắc bị nuốt chửng bởi nước mắt của thế giới vỡ nát, mọi thứ bị cuốn trôi đi.

…………Tôi đã đợi, đợi mãi.

「Không phải…… Keriru?」

Sau khi nhả hết dị vật từ trong cơ thể, lớp vỏ bọc đầy độc bao phủ bề mặt cơ thể cũng bị thanh tẩy và biến mất. Từ tay, từ chân, từ bụng, và từ mặt, chúng bong ra và tan vào không khí.

「Nè Lusha-chan, tôi muốn cô cho tôi biết nhé.」

Thì thầm, thì thầm, thì thầm vào tai Lusha đang bàng hoàng.

「Keriru-kun ấy mà, ba ngày trước hắn đã chết chỉ còn lại mỗi cái vỏ ngoài thôi, làm sao mà hồi sinh được?」

「KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG!!」

「Nè nè, Lusha-chan, giờ cảm thấy thế nào?」

「A, aaa, aa, s-sao, sao có thể như thế……」

「Ư, gư, a, hahaha……, trở lại rồi…… Cuối cùng cũng chết được, a, aaa, AaaAaa」

Thứ xuất hiện dưới lớp vỏ bọc đó không phải là Keriru, mà là hình dáng của THỨ từng là bố tôi đang lảo đảo vì chóng mặt.

「Dâng hiến cả tuổi thọ của mình để hồi sinh cựu-bố-tôi, giờ cảm giác thế nào? Nè nói đi. Kufu, kufufufufu!! AHAHAHAHAHAHA♪」

「MINNALIS……!! AAAAAAAAAAAAA!!」

Khuôn mặt Lusha ngước nhìn tôi, nghiến răng đến bật máu môi!!

Đúng rồi đúng rồi, a, cảm giác thật tuyệt vời làm sao!!

「Cô bị ngu hả!? Hy vọng về một cái kết như cô mong muốn, tôi đời nào để sót lại dù chỉ một tia? Cô đã kỳ vọng sao? Nè cô đã kỳ vọng hả? Kỳ vọng vào cái viễn cảnh Keriru được cô cứu sẽ sống lại, lật ngược tình thế rồi ôm chầm lấy cô sao? Nhưng tiếc quá đi, tương lai đó, tôi đã dẫm nát bét rồi♪ Kufufu♪」

「Aaaaaa, tao giết mày tao giết mày tao giết mày!! MINNALISSSSSS!!」

Giữa lớp tuyết lẫn bùn đang tan ra bởi thân nhiệt, cô ta vừa giãy giụa bò trên mặt đất vừa phun ra những lời chửi rủa.

Tuổi thọ đã bị bào mòn, thể lực chắc cũng cạn kiệt, những giọt nước mắt rơi lã chã trông thật xấu xí làm sao.

「Chết đi chết đi chết đi chết đi!! Đừng có đùa với taooooo!! UWAAAAAAAA!!」

Cảm giác khoái lạc rợn người chạy dọc sống lưng.

Ngọt ngào, mặn chát, pha chút đắng và chua, một cơn lốc khoái cảm như muốn làm tan chảy toàn thân.

「Tại sao bây giờ mày lại xuất hiện hảaaaa!! Chỉ một chút nữa là tao hạnh phúc rồi!! Biến đi, biến mất đi! Chết đi cho taooooo!!」

Tiếng gào thét xé toạc cổ họng, xé toạc không khí, xé toạc linh hồn.

Tôi muốn thấy cái này. Tôi muốn thấy cái này. Tôi đã luôn luôn muốn thấy cái này.

「Trả Keriru, trả hạnh phúc lại cho taoooo!! Đồ ăn cắp ăn cắp ăn cắ……, g hự」

「Mày dám……, mày dám làm tao sống lại hả CON RANH CHẾT TIỆT!! Cuối cùng tao cũng sắp hỏng rồi, sắp chết rồi mà!! Tại sao lại làm tao tỉnh lại hảaa!! Hồi phục rồi thì lại phải bắt đầu lại từ đầu……!! Aaaa, KHÔNG CHỊU KHÔNG CHỊU KHÔNG CHỊU ĐÂU, tao không muốn nữa đâuuuu!!」

「Gi, gư, ga」

「Kufufu♪ Đã mất công gọt giũa tuổi thọ để cứu người ta, vậy mà tội nghiệp quá, thảm hại quá, khó coi quá, a a, thật đáng đời.」

Nè, Lusha. Cô của ngày hôm đó, cũng đã nhìn tôi với tâm trạng như thế này sao?

Nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè nè.

Làm ơn đi, hãy cho tôi thấy quang cảnh này nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

「AHAHA, HAHAHAHAHAHA!! Đau khổ đi, đau khổ đi, đau khổ đi!! Dưới đáy địa ngục do tôi tạo ra này, sâu hơn cả cái đáy địa ngục mà tôi đã phải bò lê lết!! Hãy rên rỉ, khóc lóc, gào thét đi!!」

Rồi cứ thế, chết dần trong tuyệt vọng là được. Ahaha, Ahahahahaha!!

Mặt trời lặn, rồi mọc, rồi lặn, rồi mọc, rồi lặn.

Và như thế, sắp tròn ba ngày.

Tuyết rơi lất phất từ những đám mây bao phủ bầu trời trước bình minh dường như hút hết mọi âm thanh.

Ngày đầu tiên, chỉ tràn ngập sự đau đớn của sâu bọ, bị tôi chém, bị trúng độc, nỗi sợ hãi, căm thù và hỗn loạn.

Ngày thứ hai, tràn ngập sự căm thù.

Và ngôi làng này khi ngày thứ ba kết thúc, đã bị chôn vùi trong màu trắng.

Màu trắng của tuyết bắt đầu rơi lại từ hôm qua.

Màu trắng của lũ giòi bọ bò lúc nhúc tìm kiếm thức ăn.

Màu trắng của xương cốt chỉ còn bám lại linh hồn của những dân thôn đã bị giòi bọ ăn sạch thịt.

Cuối cùng chỉ còn lại mỗi Lusha đang nằm ngửa, dùng đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời.

Kết quả của việc bị hành hạ dã man, hai tay hai chân đã mất, trên cái bụng bị mổ phanh ra cắm đầy những dụng cụ sắt dùng trong sinh hoạt. Đôi mắt bị móc đi chỉ còn lại hai hốc tối om, làn da đã mất hết máu từ lâu trắng đến mức không phân biệt được ranh giới với tuyết. Phần thịt màu hồng lộ ra do bị sâu ăn thủng cũng đã bị tuyết tích tụ trong chỗ trũng che lấp.

Nhìn kiểu gì cũng không phải là bộ dạng còn sống được, nhưng Lusha vẫn thốt ra được những thứ tạm gọi là ngôn từ, là nhờ kết giới của Chủ nhân.

Quyền năng 『Lười Biếng』 không cho phép sự thay đổi của những thứ được chỉ định trong kết giới.

Bên trong công xưởng đó, dù là lưỡi hái của Tử thần cũng không thể ban sự yên nghỉ cho người sống.

「Xin…… lỗi……, ……in, lỗi……, ……ôi」

Những lời xin lỗi lẩm bẩm như mê sảng.

Mỗi khi một tiếng rên rơi xuống, tôi lại đung đưa trong những gợn sóng êm đềm của con tim như muốn khóc.

「……Nghĩ đến việc sắp kết thúc, cảm giác thật kỳ lạ, vừa thấy dài, lại vừa thấy ngắn.」

Mẹ tôi khi nằm liệt giường, cuối cùng cũng chỉ toàn xin lỗi tôi như thế này.

Cùng một câu nói, nhưng hoàn toàn khác biệt.

Mỗi khi ném những lời đó của Lusha vào trong tôi, ngọn lửa đen ngầu đục đang bắn tung tóe tàn lửa dữ dội lại chuyển thành ngọn lửa xanh trong suốt cháy tĩnh lặng.

「……in, lỗi……, ……in lỗi……, xin……」

Trong ba ngày qua, tôi đã tận hưởng trọn vẹn dáng vẻ đau khổ của đám dân thôn.

Cảnh những kẻ từng thân thiết đùn đẩy nỗi đau cho nhau.

Than khóc vì đau, rên rỉ vì khổ, rơi lệ vì bi ai, và bị chôn vùi trong tuyệt vọng.

Nổi điên với tôi rồi bị dẫm nát, nịnh nọt tôi rồi bị băm vằm, cầu xin tôi thương hại rồi bị sâu bọ nuốt chửng.

Thỏa thích, thỏa thích, tôi đắm mình như tắm trong đó……,

「Nhưng mà, chưa đủ, chưa đủ đâu……」

Chưa đủ, chưa đủ, chưa đủ!! Làm sao mà đủ được chứ!!

Aaaaaaa!! Tức cái sự bất tài của bản thân quá, tôi muốn làm chúng đau khổ nhiều hơn, nhiều hơn nữa!!

「……Nhưng mà, không còn thời gian nữa. Nên là, tôi sẽ mãi mãi không quên khuôn mặt đó. Đến chết cũng không tha thứ cho cô. Chết rồi cũng không tha thứ cho các người. Dù các người có đến nơi tay tôi không với tới, tôi vẫn cầu nguyện cho các người tiếp tục đau khổ. Mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi, mãiiiiii mãi.」

Rắc, rắc, âm thanh vang lên từ xa.

Có vẻ kết giới Chủ nhân chuẩn bị đang bắt đầu sụp đổ.

Thực sự không còn thời gian nữa. Kết thúc hoành tráng thôi nào.

「Chỉ cần cô còn sống, thế giới này là địa ngục. Dù cô có biến mất, chắc điều đó cũng chẳng thay đổi. Nhưng, dù vậy khi nhớ về ba ngày này, tôi có thể tiếp tục sống.」

「THA cho tao……, tao chỉ, MUỐN HẠNH PHÚC thôi mà…… LÀ TAO, SAI rồi mà」

「Tôi biết chứ? Ai cũng muốn hạnh phúc. Tôi, và chắc cả mẹ tôi nữa. Nè Lusha, tôi cũng đã có người mình yêu thương nhất rồi. Tôi đã có một vị chủ nhân mà tôi muốn gắn kết sâu sắc hơn bất cứ ai, bất cứ thứ gì. Thế nên nhé, chuyện cô làm ngày hôm đó. Bây giờ tôi đã hiểu được cảm xúc đó một chút rồi đấy?」

「Đau……, khổ quá……, không hiểu, tại sao, TẠI SAO……」

「Thế nên, xin gửi lời chúc mừng từ tận đáy lòng! Tiếc quá nhỉ vì không thể hạnh phúc cùng Keriru!! Với cô, bộ dạng cô dâu bị chôn vùi trong ruộng giòi đó hợpppppp lắm đấy! AHAHAHAHAHAHA!!」

「「「GUCHIIIIIIIIIIII!!」」」

Lũ sâu bọ mà tôi đã ra lệnh 『Đợi』 đồng loạt bu vào Lusha.

「KHÔNG KHÔNG……, CỨU, VỚI……, không muốn, chết đâu, HẠNH…… PHÚC……」

Không mất quá nhiều thời gian để biểu cảm méo mó vì tuyệt vọng đó biến thành một bộ xương khô.

Và rồi, như thể đã căn chuẩn thời gian, kết giới sụp đổ ầm ầm, ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khe hở của những đám mây vừa hé mở.

Tuyết bay lượn trong không trung lấp lánh, lũ giòi bọ đã nạp đủ dinh dưỡng bắt đầu chuẩn bị vũ hóa và ngừng cử động.

「A, ra là vậy, quả nhiên đúng như Chủ nhân và Shuria đã nói. Cái này, xem ra không dừng lại được rồi.」

Nước mắt rơi lã chã.

Tảng băng cảm xúc phơi mình dưới ánh nắng bắt đầu tan chảy tí tách không ngừng.

「Nào, đi thôi.」

Tuy nhiên, vẫn còn, vẫn còn một người phải xử lý.

Đến chỗ Shuria và Chủ nhân thôi. Thế là kết thúc.

Tôi lau nước mắt hai ba lần rồi bước đi.

Quay lưng lại với ngôi làng ruộng giòi đã bị nhuộm trắng xóa mọi thứ.

Ngày hôm sau, nhóm người định đến làng Kikitto dự đám cưới bạn đã đến nơi muộn hơn dự kiến rất nhiều.

Trên đường đi, họ đã đẩy lùi những đàn ma vật tấn công nhiều một cách bất thường, và dù đã đến nơi, họ vẫn không thể tin chắc đó là nơi mình cần đến.

Bởi vì, ở nơi đó không tồn tại một chút hơi thở nào của con người.

Nơi đó tĩnh lặng như thể đã là phế tích hàng trăm năm nay, chỉ có tuyết rơi không ngớt và những bộ xương trắng được cho là của cư dân.

Và, đàn bướm trắng xóa bao phủ khắp cả ngôi làng.

Quang cảnh huyền ảo vì quá đẹp đẽ nên lại mang đến cho những người ghé thăm cảm giác như bị cự tuyệt.

Sau đó, dù đã có cuộc điều tra về việc làng Kikitto đột nhiên biến thành phế tích, nhưng nguyên nhân vẫn bặt vô âm tín.

Do giao thông bất tiện và sự rùng rợn của quá trình biến thành phế tích, người ta ngày càng xa lánh, và chẳng mấy chốc nó trở thành một tàn tích không ai biết đến.

Tàn tích ngôi làng đó không còn được gọi bằng tên chính thức, mà chỉ được một số ít người biết đến với cái tên được ghi lại trong thủ ký của nhóm người đầu tiên ghé thăm: 『Bạch Nhuộm Thôn』.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!