Chương 18
Dưới bầu trời xám xịt mây trôi ẩm ướt, một thiếu nữ cẩn thận nhắm mắt lại. Có lẽ vì lần đầu tiên đứng trước đông người như thế này nên cô bé căng thẳng.
Trong hơi thở run rẩy mong manh, bụi lơ lửng trong không trung nhảy múa và cơn gió lọt qua khe ván gỗ nhẹ nhàng vuốt ve tóc mái cô. Giá mà thời gian dừng lại ở đây thì tốt biết mấy. Bên cạnh thiếu nữ đang ấp ủ ước vọng bất khả thi, một người đàn ông bước tới.
"Đi thôi."
Dù lời nói của người đàn ông điềm đạm nhưng ẩn chứa sự dịu dàng, thiếu nữ vẫn không nhúc nhích. Thay vào đó, cô hé đôi môi run rẩy hỏi câu hỏi mà cô đã biết câu trả lời.
"Đã đến giờ rồi sao ạ?"
Người đàn ông không trả lời mà gật đầu. Thiếu nữ không mở mắt cũng nhận ra ông ta đã gật đầu, cô thở dài. Trong hơi thở chứa đựng cảm xúc kìm nén toát lên sự từng trải của một người già đã sống hết cuộc đời.
"Vâng. Đi thôi ạ."
Nhưng người đàn ông không cảm thán trước sự chín chắn của cô mà đặt tay lên vai giục cô. Cuối cùng cô từ từ mở mắt nhìn người đàn ông.
"Cháu biết rồi."
Hai người chạm mắt nhau một lần rồi lại quay đầu nhìn về phía trước. Có lẽ cho đến khi leo lên những bậc thang trước mắt, họ sẽ không chạm mắt nhau lần nào nữa.
Mỗi bước leo lên cầu thang, thiếu nữ lại chỉnh đốn tư thế ngay ngắn hơn. Hai tay chắp lại ngay ngắn là vì bản thân. Mái tóc được chải chuốt gọn gàng là vì khán giả. Và, ánh mắt không dao động là vì vị thần đang dõi theo ở đâu đó.
Chẳng mấy chốc trước mắt họ hiện ra một bục cao khổng lồ. Thiếu nữ đã cố gắng cứng rắn nhưng khi nhìn thấy quy mô của sân khấu khổng lồ, cô do dự dừng bước. Nhưng người đàn ông không cho phép cô dừng lại lúc này.
"Phải đi thôi."
"Cháu biết."
Giọng trả lời rõ ràng run rẩy. Nhưng thiếu nữ biết quá rõ rằng càng như thế thì càng phải cứng rắn hơn.
Khoảnh khắc cô bước bước cuối cùng lên bục cao, hình ảnh đám đông cuộn trào như sóng biển lấp đầy tầm nhìn.
Như mọi đám đông khác, một số người trong số họ reo hò, một số la ó và một số rất ít rơi nước mắt. Không biết ý nghĩa của những giọt nước mắt đó là cảm động hay đau buồn, nhưng thiếu nữ không tò mò. Cô chỉ nhìn về phía trước bằng đôi mắt vô cảm.
Người đàn ông tiến lại gần cô. Lần này có vẻ ông ta cũng thán phục trước sự dũng cảm của thiếu nữ, giơ cao tay lên như định vỗ tay tán thưởng.
Và tròng dây thừng vào cổ cô.
"Hỡi các công dân của Arendel..."
Giọng nói trầm và dày của Đội trưởng đội cảnh vệ vang vọng khắp quảng trường. Ông ta hắng giọng lâu hơn bình thường rồi từ từ mở miệng.
"Dưới trật tự của Nữ thần Ennesik, loài người chúng ta đã vượt qua vô vàn nghịch cảnh để đạt được sự thịnh vượng. Lời dạy của Người nghiêm khắc, đôi khi đưa ra những lời răn đe khắc nghiệt, nhưng nhờ có sự bảo hộ của Nữ thần, chúng ta đã có thể vượt qua cả mối đe dọa to lớn là sự hồi sinh của Ma Vương."
Đám đông không trả lời. Họ chỉ là dân chúng chứ không phải thính giả nên chỉ nghe bài diễn văn của ông ta.
"Sống và tuân theo lời dạy của thần linh trong thân xác con người rõ ràng là việc khó khăn. Dù vậy chúng ta vẫn phải nỗ lực. Vì cuộc sống không có quy tắc là sa đọa, và sa đọa chính là diệt vong."
Ông ta ngừng lời một chút và tiến lại gần thiếu nữ. Đợi đến khi ánh mắt của đám đông tập trung vào cô, ông ta mới mở miệng trở lại.
"Vì thế chúng ta không được dung thứ cho bất kỳ hành vi sai trái nào đi ngược lại ý muốn của Nữ thần."
"... Hức."
Lần đầu tiên tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ miệng thiếu nữ. Đội trưởng đội cảnh vệ giả vờ không nghe thấy và tiếp tục bài diễn văn.
"Tên của thiếu nữ ở đây là Diana Taylor. Thoạt nhìn có vẻ như một cô bé ngây thơ vô tội nhưng thực tế lại khác. Cô ta đã cướp bóc tài sản của Nam tước vĩ đại một cách tàn nhẫn, đe dọa tính mạng của Nam tước phu nhân và gây nguy hiểm cho sự an toàn của ngài ấy, tổng cộng đã thực hiện ba vụ trộm cắp và một vụ cướp. Đây là hành vi phạm tội nghiêm trọng vi phạm Điều 23 Khoản 2 của Luật Đế quốc và giới luật 'Không được trộm cắp tài sản của người khác' của Nữ thần Ennesik."
"... Hư hức... Hức..."
Lần này tiếng khóc rõ ràng bật ra. Đội trưởng đội cảnh vệ vô thức quay sang nhìn rồi lại nhìn về phía trước.
"Vì vậy, kẻ ác nhân đã thực hiện những hành vi phạm tội này giờ đây sẽ được gửi về bên Nữ thần. Tuân theo mệnh lệnh của Nam tước rằng không được xử nhẹ bất kỳ tội phạm nào, tuyên án treo cổ thiếu nữ cho đến chết."
"Hư hức... A... Aaa..."
"Vậy người thi hành án, nếu đã sẵn sàng..."
"Không được... Không... Không chịu đâu!"
Cuối cùng không chịu nổi, tiếng hét của thiếu nữ bật ra. Cô vặn vẹo người và liên tục la hét.
"Tôi không muốn chết! Tôi không làm gì sai cả! Làm ơn tha cho tôi!"
"Người thi hành án, mau thi hành đi."
"Không được! Không chịu! Tôi muốn sống! Mẹ ơi! Mẹ ơi!"
Thiếu nữ giãy giụa đến cùng từ chối bản án. Nhưng tay của người thi hành án đã đặt lên cần gạt.
Cạch.
"Khục..."
Cùng với tiếng kêu ngắn ngủi, sàn nhà sụt xuống và cơ thể thiếu nữ lủng lẳng trên dây thừng. Khoảnh khắc dây thừng siết chặt cổ, hầu hết các bộ phận cơ thể bị tê liệt nhưng những ngón chân vẫn còn luyến tiếc sự sống co giật khao khát được sống.
Chẳng mấy chốc, ngay cả chuyển động đó cũng dừng lại, những chất thải của sự sống chảy ròng ròng từ phần dưới của thiếu nữ. Không thể nhìn cảnh đó đến cùng, Lydia nhắm mắt quay đi.
"Đứa bé đó có tội tình gì chứ..."
"Dù sao cũng là hình phạt khoan dung rồi. Chắc Đội trưởng đội cảnh vệ đã tác động chút ít."
Cô cau mày tức giận với câu nói vô tâm của chồng.
"Hình phạt khoan dung ư. Treo cổ đứa bé gái vô tội đó là sự khoan dung của thần linh sao?"
"Vốn dĩ tội ngoại tình là hình phạt đóng cọc. Thà bị treo cổ vì tội trộm cắp còn hơn."
"Con bé đó đã trộm cái gì chứ?"
"Trộm tinh dịch của Nam tước còn gì."
Lydia sững sờ không nói nên lời. Giáo sư Heid nhìn cái xác treo lơ lửng của thiếu nữ một lúc lâu rồi ôm vai vợ nói.
"Vậy đi thôi. Muộn hẹn mất."
"Cái hẹn cỏn con đó. Muộn chút thì sao chứ."
"Lydia."
"... Em biết rồi. Biết rồi mà."
Cô hất mạnh tay chồng ra và đi về phía xe ngựa. Giáo sư nhìn lưng vợ rồi từ từ đi theo cô.
"Will. Vậy chuẩn bị đi."
Người đánh xe râu ria xồm xoàm gật đầu, từ bên trong xe ngựa, người hầu với vẻ mặt u ám mở cửa. Khi cả ba người đã lên xe, vận mệnh của họ bắt đầu lăn bánh lọc cọc về phía cuối ngày.
"Khụ khụ. Khụ khụ."
Tiếng ho của người đánh xe vang lên át cả tiếng bánh xe ồn ào. Lydia, người im lặng suốt chặng đường, giờ mới thốt ra câu đầu tiên.
"... Phải cho Will nghỉ phép thôi."
"Vậy trong thời gian đó em định đánh xe à?"
"Bảo đứa bé này làm là được. Dù mới bắt đầu làm việc chưa lâu nhưng chắc cũng biết đánh xe ngựa chứ."
"Đâu phải thuê về để làm việc đó đâu Lydia."
"Anh lúc nào cũng phản đối lời em nói. Được rồi. Vậy em sẽ câm miệng. Như mọi khi."
Trước giọng nói sắc sảo của phu nhân, Giáo sư bối rối mân mê ngón tay.
"Sao tự nhiên lại thế này em. Hôm nay là ngày vui mà. Hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp đi."
"Ngày vui ư? Tại sao chứ?"
"Là cơ hội được ăn tối với Dũng giả đã đánh bại Ma Vương mà. Đương nhiên là ngày vui rồi. Cậu cũng nghĩ thế đúng không?"
"Vâng. Giáo sư nói đúng ạ."
Người hầu trả lời bằng giọng nặng nề, Lydia nhăn mặt lườm chồng.
"Dũng giả đánh bại Ma Vương ư? Ở Học viện đâu có dạy như thế."
"Nói gì vậy. Anh..."
"Anh tưởng em ở nhà bịt tai khâu vá suốt ngày sao? Em cũng có mắt có tai. Em biết hết những tin đồn về anh đấy. Anh, nghe nói ở Học viện anh toàn nói những lời vô ích với sinh viên. Là giáo sư ma dược thì cứ dạy cách chế tạo ma dược đi, sao lại thêm thắt lời lẽ để rước họa vào thân chứ!"
"Lydia!"
Giáo sư cuối cùng cũng không nhịn được mà cao giọng. Nhưng vừa hét lên ông đã hối hận, nhắm nghiền mắt mở miệng.
"Anh chỉ... đang làm điều đúng đắn thôi. Đừng có nói thế cả em nữa."
Ông ta nói là kẻ kích động ác ý đội lốt giáo sư. Là kẻ phản nghịch xúc phạm Hoàng thất và bôi nhọ tên tuổi Dũng giả. Nghe nói gần đây ông còn đến nơi tập trung của lũ phản nghịch đó để diễn thuyết nữa.
"Phản nghịch cái gì. Chỉ là những thanh niên muốn sửa chữa những điều sai trái thôi."
"Những thanh niên vô tội đó lại đi tấn công đội cảnh vệ sao? Đừng có nói những lời vô lý."
"Lydia."
Cuối cùng ông nắm lấy tay vợ. Ông cưỡng ép nắm lấy cổ tay cô đang cố rút ra và khẩn cầu.
"Làm ơn. Ít nhất hôm nay anh không muốn cãi nhau với em. Chúng ta cứ đến đó vui vẻ rồi về nhé? Hả? Nghe nói Nam tước đã chuẩn bị bữa ăn rất thịnh soạn cho chúng ta. Ăn ngon, nghe chuyện chiến công của Nam tước. Rồi về nhà là được. Nhé?"
"Heid."
Lydia cắn môi. Bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi.
"Anh nghĩ em thực sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đó sao?"
Giáo sư nhìn vào mắt vợ. Một giọt nước mắt lăn dài từ mắt cô. Nhìn giọt nước trong veo chảy trên làn da người vợ yêu dấu, ông chỉ có thể nói một câu duy nhất.
"Đừng khóc mình à. Trôi lớp trang điểm mất."
Lydia biết đó không phải lời nói dành cho mình. Thậm chí cũng không phải lời nói dành cho chính giáo sư. Đó là lời nói dành cho Nam tước mà cô sắp gặp.
Người chồng quá đỗi chính trực và người vợ quá đỗi thông minh đến mức biết quá rõ tương lai của mình đồng thời cúi đầu. Khi họ trao nhau lời chào buồn bã dành cho nhau, xe ngựa từ từ dừng lại. Người hầu nhìn qua cửa sổ rồi nói với vợ chồng giáo sư.
"Đến nơi rồi ạ."
"Cảm ơn. Luke. Hãy báo cho lính canh biết chúng ta đã đến."
"Vâng."
Luke cúi đầu nghiêm trang và mở cửa xe. Nhưng trước khi anh ta kịp xuống, một lính canh vác thương trên vai bước tới.
"Ai đấy."
Thái độ ngáp dài hỏi han của họ thoạt nhìn đã thấy khá xấc xược. Nhưng giáo sư không tỏ vẻ khó chịu mà trả lời lễ phép.
"Xin chào. Tôi là Heid, đang giữ chức giáo sư ma dược tại Học viện Arendel. Vinh dự được Nam tước mời vợ chồng tôi đến dùng bữa tối hôm nay, không biết các anh có nhận được liên lạc trước không ạ?"
"À... Ông là giáo sư đó hả? Già hơn tôi tưởng đấy."
Tên lính canh bĩu môi, bỗng nhìn thấy Lydia đang ngồi thẳng lưng trong xe ngựa liền cười hô hố thêm vào.
"Vợ ông thì trẻ hơn tưởng tượng đấy."
"... Cảm ơn."
Giáo sư trả lời chua chát, tên lính canh dùng thương gõ gõ vào xe ngựa nói.
"Trước tiên xuống hết đi. Phải kiểm tra thân thể trước khi vào."
"Kiểm tra thân thể ạ? Nhưng chuyện đó..."
"Đã bảo cứ xuống đi cái đã. Chỉ là thủ tục thôi, không làm gì đâu."
"Tôi hiểu rồi. Vậy làm ơn bỏ cây thương đó ra. Vợ tôi sợ."
"Biết rồi thì xuống đi."
Giọng điệu của hắn ngày càng cộc lốc, giáo sư phán đoán không nên chọc giận hắn thêm nữa nên từ từ xuống xe. Thấy vậy, một tên khác ở phía sau tiến lại gần họ.
"Tốt... Có mang vũ khí gì thì bỏ ra trước đi."
"Không có thứ đó đâu. Chúng tôi được mời đến ăn tối mà."
"Để xem nào."
Lính canh sờ nắn người giáo sư và Luke trước để tìm vũ khí. Đương nhiên không tìm thấy gì nhưng chúng cố tình vuốt ve phần thân dưới của giáo sư và cười khúc khích với nhau.
"Quả nhiên giáo sư chỉ lo học hành nên không được cường tráng nhỉ."
"Đúng thế. Chắc phu nhân tích tụ nhiều lắm đây."
"... Kiểm tra xong rồi thì cho chúng tôi vào đi."
Cuối cùng không chịu nổi, giáo sư nói gay gắt, tên lính canh dùng thương chọc chọc vào má ông nói đùa cợt.
"Nói gì thế. Phu nhân cũng phải kiểm tra chứ."
"Dạ? Nhưng mà..."
"Xuống nhanh đi. Trước khi tao lôi cổ xuống."
"Này anh kia...!"
"Em biết rồi."
Giáo sư định phản đối đến cùng nhưng Lydia bình tĩnh trả lời và xuống xe. Thấy vậy, chúng như đã hẹn trước đồng thời huýt sáo và buông lời tán tỉnh.
"Quả nhiên... đẹp như lời đồn."
"Đúng thế. Sống với thân phận vợ giáo sư học viện quèn thì hơi phí."
"Kiểm tra nhanh đi. Kẻo muộn giờ hẹn."
Cô cố tình hất cằm lên và nói giọng kiêu kỳ. Nhưng tên lính canh không hề bối rối, trả lời bằng giọng lả lơi.
"Không, không thể thế được. Sao có thể tùy tiện chạm vào cơ thể người phụ nữ của người khác được."
Nghe lời chúng nói, giáo sư nuôi hy vọng trong chốc lát. Nhưng khác với mong đợi của ông, chúng là những kẻ không biết điểm dừng.
"Thế nên cởi ra đi."
"Dạ?"
"Bảo cởi ra mà. Từ trên xuống dưới trần truồng."
Trước yêu cầu của chúng, vẻ mặt cố giữ bình tĩnh của Lydia từ từ sụp đổ. Giáo sư phản đối dữ dội tiến lại gần lính canh.
"Này anh kia! Thế này là quá đáng...!"
Mũi thương sắc nhọn chĩa vào cổ ông. Giáo sư sợ hãi đứng hình, tiếng cười nhạo lại vang lên.
"Bình tĩnh đi ngài giáo sư. Không còn cách nào khác mà? Ông cũng đâu muốn chúng tôi sờ soạng đúng không."
"Nhưng mà...!"
"Nếu khó cởi thì chúng tôi xé cho. Chắc Nam tước sẽ thích kiểu đó hơn đấy."
Giáo sư cuối cùng ngậm miệng quay lại nhìn vợ. Cô đã đỏ bừng mặt cúi gằm xuống. Nhưng sự thật rằng đây chỉ là bước đầu tiên của nỗi nhục nhã cô sẽ phải chịu đựng hôm nay siết chặt lấy tim ông nặng nề.
"... Tôi sẽ cởi nên bỏ cây thương đó ra."
Nghe giọng nói run rẩy, giáo sư nhắm mắt lại. Cây thương chĩa vào cổ ông từ từ hạ xuống.
"Đấy. Phải thế chứ."
Lydia bước những bước đi thục nữ về phía lính canh. Cô nhìn khuôn mặt thèm thuồng chảy nước miếng của chúng một lần rồi kéo dây áo xuống một chút. Lớp vải mỏng trượt xuống để lộ bờ vai trần mịn màng tỏa sáng ửng hồng dưới ánh nắng, tiếng huýt sáo thô tục vang lên.
"Tốt tốt. Cởi hết ra đi."
Giọng nói thúc giục. Ánh mắt đổ dồn và khuôn mặt người chồng cố quay đi. Lydia cố nén nước mắt từ từ kéo áo xuống.
Ngay khi bộ ngực căng tròn của cô bật ra khỏi áo, tiếng reo hò vang lên. Trước ánh nhìn như liếm láp khắp cơ thể, Lydia đỏ bừng mặt cúi đầu.
"Ôi chao. Hóa ra giấu kỹ thứ này sao. Đáng lẽ phải nói sớm chứ."
Một tên lính canh cười dâm đãng cầm ngược cây thương tiến lại gần Lydia. Hắn dùng cán thương chọc chọc vào đầu ngực hồng hào của cô.
"Hưt... A..."
Tiếng rên rỉ đau đớn bật ra, hắn không dừng lại mà xoay tròn đầu ngực. Chính cô cũng không hiểu lý do nhưng tiếng rên rỉ cứ liên tục thoát ra khiến Lydia cảm thấy khinh bỉ bản thân. Đương nhiên, cả người chồng chỉ biết đứng nhìn bất lực nữa.
"Này này. Chơi xấu một mình thế à? Cho tao tham gia với."
"Mày đi kiểm tra hành lý đi rồi về đây. Tao cho tham gia."
"Thằng chó kiệt sỉ. Biết rồi."
Tên đang chờ đợi lầm bầm đi ra phía sau xe ngựa. Hắn nắm lấy cửa khoang hành lý lớn hỏi giáo sư.
"Bên trong có gì?"
"Là... rượu và ma dược biếu Nam tước..."
Giáo sư run rẩy đọc danh sách hàng hóa bên trong. Nhưng vì quá tuyệt vọng nên ông đã bỏ sót một món đồ được chất bên trong.
"Ma dược? Hôm nay định dùng sức hơi nhiều đây."
Đúng thế. Quay sang bên phải thấy hộp đựng ma dược chất đống ít nhất cũng hơn bốn hộp. Hôm nay định phá nát bươm ra hay sao ấy. Tôi cười khẩy chỉnh lại cái mũ đang đội.
"Để xem nào..."
Cửa gỗ kêu cọt kẹt, ánh sáng lọt vào từng chút một. Tôi vuốt lại mái tóc đỏ rực đang xõa xuống và giơ cao hai tay lên.
Chẳng mấy chốc, cửa mở toang, khuôn mặt tên lính canh xấu xí lọt vào tầm mắt. Thưởng thức vẻ mặt kinh hoàng của hắn ngay khi chạm mắt, tôi thong thả thốt ra.
"Chào."
"Á á đụ má! Giật cả mình!"
"Gì thế? Cái gì?"
Trong lúc một tên đang kinh hoàng, tên còn lại đang trêu ghẹo Lydia vội vàng chạy tới. Như thể định làm gì đó, hắn lăm lăm cây thương tiến lại, cũng hét lên ngay khi nhìn thấy tôi.
"Cái đéo gì thế này đụ má!"
"Chà chà màn chào đón hoành tráng ghê. Nhà này đón khách kiểu này à?"
"Giáo sư ông! Dám giở trò đùa này sao!"
"A, đừng động vào ông chú đó. Tôi tự ý lẻn vào đấy."
Tôi nhún vai nhảy phắt xuống khỏi xe ngựa. Thư giãn cơ thể đang ê ẩm, tôi quay sang thấy phu nhân giáo sư đang đỏ mặt vội vàng kéo áo lên.
"Ôi chao. Mới đó mà đã ngoại tình rồi. Đêm qua còn thề thốt yêu từ cái nhìn đầu tiên cơ mà?"
"Cái.. Cái đó là do say rượu...!"
Tên mở cửa vội xua tay nói lấp liếm. Thằng nhãi đáng yêu. Cứ hễ mấy thằng ngu như thế nắm được tí quyền lực là lại giở trò đồi bại.
"Này. Cô thám tử."
Trong lúc đang trêu chọc hắn, tên còn lại hạ giọng tiến tới. Tôi thở dài quay đầu đi vẻ khó chịu.
"Đã bảo không phải thám tử mà."
"Không quan trọng. Dù cô là cái thá gì thì chắc lại mò đến đây để hỏi mấy chuyện vô ích, nhưng ở đây không có người cô tìm đâu."
"Làm sao anh biết được? Còn chưa biết chính xác người tôi tìm là ai mà."
"Biết thế đéo nào được. Dù là ai thì cũng không có người như thế nên cút đi."
"Chắc quên nhanh thế nhỉ. Vậy để tôi hỏi lại lần nữa."
Tôi tinh nghịch dùng ngón tay đẩy mũ lên. Nhưng nụ cười trên môi đã tắt ngấm. Tôi làm vẻ mặt còn u ám hơn cả bầu trời xám xịt, hỏi lại câu hỏi đã hỏi bao nhiêu lần.
"Tôi đang tìm một cô gái tóc đen có mùi bạc hà. Có thấy bao giờ không?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
