Chương 20
Dòng điện căng thẳng chạy dọc hành lang tối tăm. Luke dường như không ngạc nhiên lắm khi bị nhìn thấu thân phận ngay lập tức, trả lời bằng giọng bình tĩnh.
"Chà. Xem ra cũng khá thông minh đấy. Đoán xem có chuyện gì luôn đi bác sĩ."
"Thông minh chứ không phải biết đọc suy nghĩ đâu. Dù sao đã kề dao vào người phụ nữ thì anh tự nói đi chứ?"
"Thích đùa nhỉ. Dù chẳng vui tí nào."
"Hửm? Này. Làm gì ở đó thế?"
Lúc đó từ phía sau vang lên giọng nói lạ. Nghe tiếng giáp va vào nhau thì có vẻ là lính canh đi ngang qua.
"... Phiền phức thật."
"Này. Tôi đang hỏi đấy. Ở đó rốt cuộc..."
Không may là tên lính canh tò mò đã đặt tay lên vai tên sát thủ bí ẩn. Tôi tưởng tượng ra cảnh máu me sắp diễn ra và cầu nguyện cho hắn.
"Người ta đang nói..."
"Thằng ngu."
Luke quay phắt lại nắm lấy tay tên lính canh rồi dùng cán dao đập mạnh vào đầu hắn. Bị đánh trúng thái dương, tên lính canh loạng choạng buông dao ra và Luke không bỏ lỡ cơ hội đó.
"Á á!"
Tiếng hét của hắn vang vọng khắp hành lang. Lại đổ máu trong cái dinh thự này rồi. Tôi sợ máu bắn vào người nên từ từ quay lại.
Thấy tên lính canh ôm chân và Luke khoanh tay đứng trước mặt hắn.
"Nhìn mặt quen quen chắc không phải lính mới. Lấy đâu ra cái gan làm phiền tao thế?"
"X... Xin lỗi. Hành lang tối quá..."
"Thằng bệnh."
Hắn chép miệng một cái rồi nhổ toẹt bãi nước bọt xuống sàn nói.
"Cút ngay. Đừng có làm phiền nữa."
"Vâng... Tôi biết rồi..."
Tên lính canh cúi đầu liên tục rồi vội vàng bỏ chạy. Tôi nghiêng đầu nhìn hắn trước tình huống bất ngờ.
"Gì thế anh. Vốn dĩ là người của gia tộc Nam tước à?"
"Không thì cô nghĩ là gì?"
"Hỏi ngu thật. Chắc ông giáo sư đó là người rất nguy hiểm đối với Nam tước nhỉ?"
"Đó cũng là một lý do. Ông ta là nhân vật cốt cán của phe đối lập, không biết chừng sẽ gây ra chuyện gì mà."
Luke trả lời trôi chảy bất ngờ và cất dao đi. Tôi dựa người vào tường cười tươi.
"Cho biết dễ dàng quá. Không phải hơi sơ hở sao?"
"Vì là thông tin biết cũng được nên mới cho biết thôi. Và chuyện sắp nói đây cũng cần phải biết nên mới cho biết."
Hắn khoanh tay nhìn xuống tôi.
"Thế. Nam tước phu nhân có tin lời cô không? Nghĩ cô là bác sĩ thật à?"
"Không phải vấn đề tin hay không. Vì tôi là bác sĩ thật mà."
"Đừng có chơi chữ lúc này. Cô, thực sự không biết lý do tại sao Nam tước phu nhân liên tục sinh ra quái thai sao?"
Tôi ngẫm nghĩ lời hắn nói một lúc lâu rồi chợt nhận ra điều gì đó, mỉm cười.
"Chẳng lẽ... Nam tước cố ý sao?"
"Không thế thì là gì? Dù sao cô ta cũng là hiệp sĩ. Cơ thể làm gì có vấn đề quái lạ nào. Nhưng Nam tước không muốn bị ràng buộc bởi người phụ nữ như thế. Phải tạo ra lý do bằng mọi cách."
"Nên. Cố tình để sinh ra quái thai à? Nhưng thà ngăn cản mang thai ngay từ đầu còn hơn."
"Không hiểu gì cả. Mục đích không đơn giản là đuổi cô ta đi, mà là tống khứ vào bệnh viện tâm thần luôn. Nhìn thấy đứa con sinh ra tàn tật bị xé xác ngay trước mắt thì dù là cô ta cũng sẽ có ngày phát điên thôi."
Ác ý chứa đựng trong giọng điệu thản nhiên tỏa ra vị đắng nghét của con người. Luke làm vẻ mặt chán ngán nói tiếp.
"Cũng chịu đựng dai thật. Nhưng lần này có vẻ là cơ hội khiến con ả đó phát điên. Đang đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa bé đang mang trong bụng đấy."
"Bảo tôi đừng làm gì cả là định lần này cũng phá hỏng đứa bé đó sao?"
"Giờ mới hiểu thì hơi thất vọng đấy. Tưởng là cô gái thông minh cơ mà."
Tôi không hỏi nếu không làm thì sẽ thế nào. Đó mới là câu hỏi ngu ngốc. Thay vào đó, tôi ngoan ngoãn gật đầu.
"Tôi hiểu rồi. Sẽ làm thế."
"Ừ. Mà, dù sao cô cũng chẳng phải bác sĩ nên cũng chẳng làm được gì nhưng dù sao thì đừng có làm chuyện thừa thãi. Cứ đến giết thời gian cho qua chuyện rồi về đi."
"Bác sĩ!"
Lúc đó từ bên trong phòng vang lên giọng Nadia. Luke lườm về phía đó sắc lẹm rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối bên kia.
"Đợi lâu lắm rồi đúng không? Vậy đi thôi. Cứ mong đợi đi. Hôm nay chuẩn bị thịnh soạn lắm đấy."
Nadia bám lấy tôi như nói với người bạn lâu năm. Sự cô đơn cố che giấu sau lớp trang điểm đậm và trang sức lộng lẫy tỏa ra cùng mùi nước hoa nhân tạo.
Buồn cười thật. Trở về với tư cách Dũng giả đánh bại Ma Vương rồi bị người yêu từng là đồng đội vứt bỏ, bị cả người hầu trong gia tộc coi thường. Bác sĩ hiếm hoi đối xử tốt thì thực ra là giả mạo, bữa tiệc sắp tới là bữa tiệc ngoại tình của chồng.
Dù thấy đáng thương nhưng không cảm thấy tội lỗi. Cô ta có bất hạnh đến đâu thì tôi chỉ cần lấy được thứ mình muốn là được. Tôi nhanh chóng nở nụ cười và trả lời vui vẻ.
"Vâng. Tôi biết rồi."
"Đến hơi muộn đấy phu nhân. Nam tước đang đợi."
"Ơ? Ta muộn nhiều thế sao...? Trông ngài ấy có giận lắm không?"
Nadia khúm núm hỏi người hầu gái mà vừa nãy còn coi thường và chửi bới. Cô hầu gái trả lời cộc lốc không chút cảm xúc.
"Không ạ. Không giận lắm đâu ạ. Nên mau vào đi ạ."
"A... Ừ. Biết rồi."
Cô ta trả lời xong vẫn chần chừ một lúc lâu. Căng thẳng đến mức thở hổn hển, đứng bên cạnh cũng thấy rõ. Nadia toát mồ hôi lạnh nhìn xuống đất rồi đột nhiên nắm lấy vai tôi nói.
"Đ... Đi thôi! Chỉ cần chúng ta vào là được mà."
"Đừng căng thẳng quá cô Nadia. Chỉ là bữa ăn thôi mà."
"Gì cơ? A... Ai bảo căng thẳng chứ! Biết rồi. Vào đây. Vào đây."
Nadia hít sâu điều chỉnh hơi thở. Rồi tự tay mở mạnh cửa phòng tiệc.
Luồng ánh sáng chói lòa đổ ập vào mặt trong nháy mắt. Khoảnh khắc nhắm mắt lại vì chói, tôi cảm nhận được Nadia nắm chặt tay tôi. Tôi ngạc nhiên trước cảm giác lạnh lẽo đến kinh ngạc đó và từ từ mở mắt.
Vừa mở mắt, ánh sáng phản chiếu từ vô số viên đá quý vỡ vụn trên chiếc mũ tồi tàn của tôi. Trần nhà, tường, sàn nhà. Thậm chí những viên đá quý chiếm lĩnh cả bàn ăn rõ ràng từng viên đều đắt giá và quý hiếm nhưng kỳ lạ thay lại tỏa ra ấn tượng thô tục hơn là lộng lẫy. Nhìn thấy ngay cả viền khăn trải bàn cũng được thêu bằng chỉ vàng, tôi không kìm được bật cười.
Có lẽ đây là kết quả phản ánh thân phận chỉ dừng lại ở mức Nam tước dù là anh hùng cùng tổ đội Dũng giả. Như để chứng minh điều này, chính giữa bức tường đối diện có treo cây cung và mũi tên Nam tước từng dùng thời còn tại ngũ. Đến mức này thì chẳng thấy buồn cười mà thấy đáng thương.
Nhưng không thể cười nhạo ra mặt được. Vì chủ nhân của cây cung đó đang ngồi ngay trước mắt. Tôi cảm thấy như ngạt thở trong cơn sóng tự ti ngầm tràn ra, bày tỏ sự tôn kính giả tạo đối với cung thủ nổi tiếng nhất lịch sử Đế quốc.
"Vinh dự được gặp ngài. Nam tước Rick Leonhart."
Dù đã cúi đầu nhưng hắn chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, quay sang bên cạnh. Và buông lời chào lạnh lùng đến khó tin với vợ mình.
"Muộn rồi đấy. Nadia."
Chỉ hai từ thôi mà Nadia run rẩy như bị tát mạnh vào má, cúi đầu. Và lắp bắp tuôn ra lời biện minh đã chuẩn bị sẵn.
"C... Cái đó Rick... Chuẩn bị hơi lâu..."
"Đã bảo trước mặt người khác phải gọi là Nam tước rồi mà."
"... Xin lỗi. Nam tước."
Rốt cuộc sự tôn trọng là thứ chỉ khi tôn trọng người khác trước mới có được. Hắn chỉ tay vào Nadia như để chứng minh mình xuất thân từ lính đánh thuê thấp hèn và nói.
"Biết rồi thì mau vào ngồi đi. Thức ăn nguội hết rồi."
"Vâng. Em biết rồi."
Nadia vội vàng đi theo ngón tay hắn đến ngồi cạnh. Không giới thiệu người đi cùng thì làm thế nào. Tôi thán phục trình độ văn hóa của cặp vợ chồng này, ngồi đại vào một chỗ, và khi Rick bắt đầu bài diễn văn ăn uống mà phớt lờ tôi, tôi mất hết hứng thú chỉ biết thở dài.
"Nào. Vậy là đến đủ hết rồi chứ? Rất tốt."
Hắn lần đầu tiên mỉm cười và đứng dậy.
"Tin là mọi người đều đói nhưng trước đó, tôi không thể không giải thích ý nghĩa của buổi gặp mặt này. Hôm nay là ngày Giáo sư Heid mà tôi hằng kính trọng cùng tham gia bữa ăn. Một lần nữa xin cảm ơn giáo sư đã nhận lời mời."
Giáo sư, người vẫn giữ vẻ mặt cứng đờ từ lúc tôi bước vào, giờ mới nở nụ cười nhạt cúi đầu với Nam tước.
"Không có gì ạ. Ngược lại là vinh dự của tôi thưa Nam tước."
"Chà, chắc mọi người đều biết rồi, Giáo sư Heid đang giữ chức giáo sư ma dược tại Học viện Arendel và từng được đề cử là ứng cử viên sáng giá cho vị trí Hiệu trưởng Học viện. Theo tôi nhớ thì đặc biệt nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt của các sinh viên trẻ. Đúng không giáo sư?"
"Đó là sự quan tâm quá phận đối với tôi. Chỉ biết cảm ơn các sinh viên đã ủng hộ tôi thôi ạ."
"Nhưng không may là không lên được chức Hiệu trưởng nhỉ. Với tôi thì đó là chuyện khá may mắn."
Trong lời nói được bọc bằng sự lịch thiệp bỗng cảm thấy có gai. Giáo sư ngậm miệng nắm chặt tay dưới bàn.
"Giáo sư luôn có lập trường phê phán đối với vợ chồng tôi. Đặc biệt là về người vợ yêu dấu của tôi, Nadia. Không phải sao?"
"Hiểu lầm thôi thưa Nam tước. Tôi chỉ..."
"Vẫn không thể quên được ngày hôm đó. Đọc luận văn giáo sư công bố, vợ tôi đã khóc bao nhiêu. Nhớ lại cảnh phải dỗ dành cả ngày trời vất vả thế nào."
Giáo sư giờ không nói được gì nữa, chỉ cắn môi. Tôi cũng nhìn thức ăn đang nguội dần, cố dỗ dành lòng đang thấy tủi thân.
"Tôi..."
Im lặng một hồi lâu, giáo sư mới mở miệng. Nam tước nhìn chằm chằm ông, giáo sư không dám nhìn thẳng mà nhìn qua vai hắn.
"Có vẻ có hiểu lầm gì đó thưa Nam tước. Tôi chỉ viết những sự thật tôi nghĩ trong luận văn thôi. Nhưng như Nam tước biết rõ, đó không phải sự thật. Luận văn đó đã bị hủy bỏ vì lý do ghi chép sai sự thật. Giờ chắc không thể tha thứ nhưng chỉ mong... coi đó là sai lầm ngu ngốc của một giáo sư ngớ ngẩn."
"Sai lầm à."
Rick lăn từ đó trong miệng và nhai ngấu nghiến. Rồi nở nụ cười giả tạo đặc trưng nói.
"Đương nhiên mọi sai lầm đều phải được tha thứ chứ giáo sư. Nadia cũng đã phạm sai lầm lớn với tôi mấy lần nhưng tôi luôn tha thứ. Vừa là người vợ yêu dấu, và như người bạn thân Bobby của tôi đã nói, tha thứ là đức tính của anh hùng mà."
"Cảm ơn Nam tước. Quả nhiên lòng từ bi của Nam tước..."
"Nhưng tha thứ rốt cuộc phải biết sai lầm là gì mới làm được chứ giáo sư? Thực ra khác với vợ, tôi là kẻ thất học chẳng biết gì về học thuật cả. Giáo sư có thể giải thích nội dung luận văn cho tôi được không?"
"Dạ...?"
Thoáng nghĩ sẽ được tha thứ, giáo sư ngây thơ đứng hình há hốc mồm. Nhưng ông là người thông minh nên nhanh chóng tỉnh táo lại và đưa ra lời biện minh.
"A... Nếu Nam tước muốn thì đương nhiên phải làm nhưng không may là... thời gian trôi qua lâu quá nên tôi không nhớ nội dung luận văn nữa. Xin lỗi nhưng yêu cầu đó..."
"Biết thế nên tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Mang ra đây."
Nam tước búng tay, một xấp giấy dày rơi bộp trước mặt giáo sư. Trên mặt cắt giấy gọn gàng đến tàn nhẫn, giọng nói lạnh lùng vang lên.
"Tóm tắt nội dung quan trọng thôi. Giáo sư thân mến. Bắt đầu từ nội dung về Ma Vương và lời tiên tri."
Giáo sư định đưa ra lời biện minh lần nữa nhưng có vẻ ông không còn lựa chọn nào khác. Ông đắn đo rồi cầm tờ giấy lên. Và đọc sai lầm của mình bằng giọng run rẩy.
"...5 năm trước. Một nhóm tự xưng là Dũng giả đã xâm phạm lãnh thổ Ma tộc, sát hại Ma Vương cùng các nhân vật cốt cán và trở về Đế quốc. Họ ca ngợi chiến công của bản thân và yêu cầu thù lao xứng đáng, kết quả thế nào thì tất cả chúng ta đều biết quá rõ."
"Sát hại à. Thú vị đấy. Tiếp tục đi."
"Họ khẳng định đã tiêu diệt Ma Vương vì Ma Vương hồi sinh đe dọa sự an nguy của người dân Đế quốc và lên kế hoạch diệt vong nhân loại, nhưng nếu xem xét các thống kê thu thập được vào thời điểm họ sát hại Ma Vương thì việc Ma Vương có thực sự đe dọa nhân loại hay không vẫn còn là nghi vấn. Như Hiệp sĩ Nadia khẳng định, việc khoảng một trăm hiệp sĩ bố trí ở biên giới tử vong vào thời điểm Ma Vương hồi sinh là sự thật, nhưng đây là con số bao gồm cả chết do bệnh tật và tai nạn, thực tế số hiệp sĩ bị Ma tộc sát hại không vượt quá mức trung bình. Ngược lại, xét việc tai nạn chiếm tỷ trọng lớn thì điều này cho thấy tình trạng tham nhũng trong quân đội Đế quốc đã trở nên nghiêm trọng..."
"A, bỏ qua nội dung nhàm chán đi. Tiếp theo là nội dung về tôi và vợ tôi."
"A... Vâng."
Giáo sư lật giấy bằng bàn tay run rẩy. Cạnh giấy sắc lẹm cứa vào ngón tay chảy máu nhưng ông không nhận ra, cầm tờ giấy bằng bàn tay chảy máu ròng ròng.
"Và về việc có tiêu diệt Ma Vương hay không cũng có tranh cãi về tính xác thực. Nội dung về lời tiên tri Dũng giả là trọng tâm thì tạm gác lại, nhưng về các thành viên trong nhóm là Hiệp sĩ Nadia và Rick thì đặc biệt có nhiều tranh cãi. Trường hợp của Nadia, trước đó đã có ghi chép về việc nhiều lần mở hội đồng thẩm định tước bỏ danh hiệu hiệp sĩ do không đủ tư cách, và các hiệp sĩ đồng nghiệp cũng nghi ngờ liệu cô ta có kỹ năng xuất sắc đến mức đánh bại Ma Vương hay không. Việc cô ta đã lập được công trạng gì trong tổ đội ngoài việc tìm ra Dũng giả có thể coi là nghi vấn to đùng."
Đến đoạn này tôi liếc nhìn Nadia nhưng cô ta đang mải nhìn sắc mặt Nam tước. Nhưng Nam tước, người đang nghe kỹ mọi thứ, giơ tay ra hiệu cho giáo sư.
"Tiếp tục đi."
"Và Rick, người đã kết hôn với Hiệp sĩ Nadia sau khi tiêu diệt Ma Vương trở về, theo lời khai của những người thuê hắn khi hắn còn hoạt động lính đánh thuê, thì hắn không phải là người có kỹ năng vượt trội. Khác với các thành viên khác trở về không thương tích sau khi đánh bại Ma Vương, chấn thương mất ngón trỏ của Rick liệu có phải là dấu vết của trận chiến ác liệt, hay chỉ là bằng chứng của kỹ năng non kém. Sự thật là gì thì chỉ có... các thành viên tổ đội Dũng giả mới biết."
"Dừng lại."
Rick vỗ tay một cái ngắt lời ông. Rồi lặng lẽ nhìn giáo sư.
"Bài viết hay đấy giáo sư."
"... Cảm ơn."
"Khi tôi nghe cái này lần đầu tiên ấy mà..."
Hắn đột nhiên bật dậy tiến lại gần ông. Và nắm lấy vai giáo sư.
"Tôi đã đắn đo xem phải xé xác thằng chó đẻ này thế nào cho hả dạ."
"...!"
Chỉ đặt tay lên vai thôi mà giáo sư phát ra tiếng như nghẹt thở.
"Mất một ngón tay để cứu thế giới mà nhận lại toàn lời chó má thế này. Nên tôi đã đắn đo lắm. Phải hành hạ thằng này thế nào cho sướng."
"T... Tôi..."
"Nhưng biết về giáo sư thì suy nghĩ thay đổi chút. Tôi cũng biết là mình đã hiểu lầm chút."
Nam tước từ từ rời khỏi giáo sư, lần này tiến về phía ghế bên cạnh. Ở đó có Lydia đang nín thở run rẩy giống chồng mình.
"Giáo sư không thể có ý đồ xấu được. Người..."
Ngón cái của hắn vuốt ve cái gáy trắng ngần của Lydia.
"Người kết hôn với người vợ xinh đẹp thế này thì không thể thế được."
Nam tước kéo cằm cô bắt cô nhìn thẳng vào mình. Và liếm môi thốt ra lời tham lam.
"Nhắc mới nhớ phu nhân. Tôi chưa chào hỏi chính thức nhỉ. Tham khảo nhé, ở gia tộc Nam tước chúng tôi, để thể hiện sự tôn trọng đối phương, chúng tôi thay lời chào bằng nụ hôn đối với phụ nữ. Chúng ta chào nhau nhé?"
"Nam tước. Tôi... Ưm...!"
Trước khi cô kịp từ chối, đôi môi dày của Nam tước đã nuốt trọn môi cô. Cái lưỡi ập vào trong nháy mắt, tiếng nhớp nháp chùn chụt vang vọng khắp phòng tiệc.
"Ưm... Ưưm..."
"Haa... Chùn chụt..."
Lydia cứ mím chặt môi phản kháng, hắn bóp cổ cô cưỡng ép mở miệng, thỏa thích thưởng thức bên trong miệng cô. Đôi môi đỏ mọng, cái lưỡi mềm mại, tận sâu bên trong có vẻ tỏa ra vị ngọt ngào. Trong lúc vợ mình bị Nam tước làm nhục, giáo sư ở bên cạnh chỉ biết run tay chứ không làm được gì.
"Phù... Tốt đấy..."
"Nam tước... Tôi... A...!"
Trong lúc môi Nam tước để lại dấu vết đậm trên cổ cô, bàn tay hư hỏng của Nam tước luồn xuống dưới bàn. Dù không nhìn rõ chuyện gì xảy ra nhưng tiếng rên rỉ da diết của Lydia kích thích trí tưởng tượng.
"Phù... Ra nhiều mồ hôi quá nhỉ. Phu nhân. Cái này phải giải quyết thôi... Giáo sư Heid?"
"Dạ?"
"Nghe nói ông có chuẩn bị quà cho tôi."
"A... Cái đó... Vâng. Rượu và... một ít ma dược tự chế..."
"Nghe nói HP Potion giáo sư chế tạo có hiệu quả đặc biệt tốt. Thậm chí còn tốt cho cả sinh lực nữa."
"Vâng..."
Giáo sư phát ra âm thanh không rõ là rên rỉ hay trả lời, cuối cùng quay mặt đi khỏi vợ. Lydia nhìn rõ thái độ vô tình của ông bằng hai mắt.
"Vậy mang ra đây đi. Có vẻ sắp cần dùng rồi."
"Dạ? Cái... Vâng. Tôi biết rồi. Luke mang... quà đó vào đây giúp ta?"
"Vâng. Giáo sư."
Luke nở nụ cười tàn nhẫn giống Nam tước rồi ra khỏi phòng tiệc. Trong lúc Nam tước chuẩn bị thưởng thức Lydia, giọng Nadia bỗng vang lên.
"Cái đó... Nam tước?"
"Gì thế Nadia. Ta đang bận."
Hắn trả lời cộc lốc và kiên trì cử động tay dưới bàn. Lydia giờ đã thả lỏng hoàn toàn, thở hổn hển. Nadia biết rõ mình không nằm trong tầm mắt hắn nhưng vẫn kiên trì bắt chuyện.
"Nam tước. Cái đó... Vẫn chưa chào hỏi em mà."
"Vợ chồng chào hỏi cái gì."
"Nhưng hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt mà, chào một lần không được... sao?"
"Ha... Đụ má."
Rick mất hứng rút tay ra khỏi người Lydia. Trong lúc cô thở hắt ra hơi thở kìm nén cùng tiếng thở dài đầy bất lực, hắn sải bước tiến về phía Nadia.
Dù là do ghen tuông mà vô tình chuốc lấy nhưng mỗi khi Nam tước lại gần, cô lại co rúm vai tránh ánh mắt. Và cuối cùng khi Nam tước đến ngay trước mặt, cô nhắm nghiền mắt lại.
"Muốn hôn ta đến thế à?"
"... Vâng. Nam tước."
"Được. Vậy thì."
Ngạc nhiên là hắn trả lời dễ dàng, Nadia nuôi hy vọng ngẩng đầu lên. Rick từ từ cúi người về phía cô.
Và cầm ly rượu trên bàn đổ hết chất lỏng bên trong lên đầu cô.
"Á!"
Cùng với tiếng hét chói tai, cô giơ tay lên nhưng Nam tước vẫn kiên trì đổ hết rượu dính nhớp lên đầu cô. Nadia mở mắt run rẩy nhìn lên hắn, Rick đặt ly xuống bàn nhẹ nhàng rồi mở miệng.
"Chết thật, Nadia. Đổ hết rượu rồi làm thế nào."
"A..."
Cô thốt lên tiếng than thở hư vô nhìn những giọt nước chảy tong tỏng theo mái tóc dài. Rồi cúi gằm mặt nói.
"Xin lỗi..."
"Chắc là người không khỏe rồi. Bác sĩ đằng kia hả? Xin lỗi nhưng đưa cô ấy về phòng xem tình trạng thế nào. Mất bao lâu cũng được."
Hắn cảm ơn vì đã nhận ra sự tồn tại của tôi và ra lệnh như sai khiến người hầu. Tôi lẳng lặng gật đầu đứng dậy.
"Tôi biết rồi Nam tước. Vậy đứng dậy đi cô Nadia. Tôi sẽ dìu cô về phòng."
"Ừ... Biết rồi."
"Cô Nadia...?"
Nam tước cau mày vì cách xưng hô khó chịu nhưng có vẻ không muốn bận tâm lắm nên quay lưng đi ngay. Và từ từ tiến lại gần Lydia đang khinh bỉ vì không được bảo vệ và giáo sư đang cảm thấy bị phản bội vì không phản kháng. Gửi lời chia buồn đến vận mệnh bi thảm sắp ập đến với họ, giọng nói trầm thấp của Nadia lướt qua tai tôi.
"... Cảm ơn. Bác sĩ Rachel."
"Có gì đâu mà cảm ơn."
Cô ta dùng giọng thảm hại thêm cả từ 'cô' để cảm ơn tôi. Đây là bộ mặt thật của những anh hùng cứu Đế quốc sao. Đưa Nadia về phòng rồi quay lại chắc sẽ thấy cảnh cung thủ huyền thoại đó cưỡng hiếp vợ người khác. Thà nói chuyện với Nadia trong phòng rồi rời đi còn hơn. Dù phải nghe cô ta than thân trách phận một hồi lâu, nhưng trong lúc đó có thể nghe được những chuyện có ích.
Tôi dìu cơ thể nặng nề lạ thường có lẽ do ướt sũng của cô ta tiến về phía cửa. Chất lỏng chảy từ tóc tỏa ra mùi cồn đặc trưng của rượu vang nồng và mùi tanh nồng như máu hòa vào da thịt.... Phải. Mùi như mùi máu tanh nồng.
Tôi dừng lại trong tư thế nắm tay nắm cửa. Mùi vị lởn vởn trong miệng này rõ ràng tỏa ra mùi tanh đặc trưng của máu người.
Nghi ngờ nên tôi đưa mũi lại gần tóc Nadia nhưng mùi không xuất phát từ đó. Mùi xui xẻo này rõ ràng rỉ ra từ khe cửa.
"Chết tiệt."
Tôi chửi thề lí nhí rồi từ từ đẩy cửa. Ánh sáng bên trong lọt ra hành lang chìm trong bóng tối, chiếu rọi hình ảnh người đàn ông đẫm máu ngã gục. Do bụi bay vào nên cảm giác như cát lạo xạo đầy trong miệng lan tỏa.
"A... A..."
Giọng nói quen thuộc lướt qua tai. Người đàn ông tưởng đã chết cựa quậy tứ chi bị ném bừa bãi nhìn về phía này.
"Luke."
Tôi gọi tên anh ta khe khẽ. Nhưng anh ta không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Nhìn kỹ thì động mạch tay phải và tay trái đều bị cắt đứt, máu phun ra ọc ọc. Nhìn vết thương bị cắt đứt tỉ mỉ đến mức cảm thấy tận tâm, tôi từ từ quay đầu về phía Nadia. Cô ta nhìn Luke với ánh mắt không thể tin nổi, khó khăn lắm mới mở miệng thốt ra một câu.
"Không thể nào... có chuyện đó..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
