Dũng Giả Được Giải Phóng Khỏi Hóa Đá Sau 15 Ngày

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 827

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 13

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 479

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 372

Web Novel - Chương 19

Chương 19

"Phải. Cái con bé mùi bạc hà hay cái gì đó. Không có đâu."

Dù đã tung ra câu hỏi đầy tham vọng nhưng chúng vẫn giữ thái độ lạnh nhạt. Tôi nhún vai vẻ hơi chán nản.

"Nghĩ kỹ xem. Thời gian qua có bao nhiêu cô gái ra vào cái dinh thự này. Chẳng lẽ không có lấy một người sao?"

"Này."

Cuối cùng một tên lính canh cảm thấy hết kiên nhẫn, giơ cây thương nắm chặt lên đe dọa tôi.

"Cảnh cáo lần cuối. Nếu không phải được Nam tước mời đến thì cút đi. Đừng có làm phiền."

"Ahaha..."

Tôi nhìn mũi thương sáng loáng giơ hai tay lên lần nữa. Nhưng giờ mà lùi bước thì không có chuyện đó đâu.

"Xin lỗi nhưng tôi, được mời đến đấy. Thế nên đừng có phũ phàng thế."

"Gì cơ? Được mời á?"

"Ừ. Mang cả giấy tờ theo đây. Muốn xem không?"

Nghe tôi nói, hắn nghiêng đầu vẻ bối rối. Tôi từ từ thò tay vào túi ngực rồi lôi ra một tờ giấy.

"Đây. Này."

"... Xem nào."

Hắn vẫn cầm tờ giấy với ánh mắt nghi ngờ và đọc kỹ. Tôi chẳng có gì phải ngại nên cố tình ưỡn ngực đứng thẳng nhìn hắn.

Chẳng mấy chốc, giọng nói ngỡ ngàng của tên lính canh vang lên.

"Tên. Rose."

"Ừ ừ."

"Tuổi. 17."

"Ơ... Lộ cả tuổi luôn à?"

"Được mua bán làm nô lệ tình dục cho gia tộc Nam tước Leonhart với giá 12 vàng 3 shilling."

"Chính xác."

"... Lại còn đóng dấu của gia tộc Nam tước nữa chứ."

"Vì là thật mà."

Tôi giật phắt tờ giấy nô lệ từ tay hắn. Tên lính canh day day trán như đau đầu rồi từ từ ngẩng lên.

"Nghiêm túc đấy à?"

"Ừ. Không chút nghi ngờ."

"Nô lệ tình dục tự mình. Lại còn trốn lên xe ngựa tìm đến tận nhà chủ nhân á?"

"Tại tôi là con điếm chăm chỉ vãi lồn mà."

Liếc sang bên cạnh thấy cả giáo sư Heid cũng đang làm vẻ mặt hoang mang. Hay là tôi lỡ lời gì nghiêm trọng rồi. Nếu thế thì phải lấp liếm nhanh thôi, tôi giục hắn.

"Thì. Giấy tờ không có vấn đề gì mà. Giờ vào được chưa?"

Tên lính canh suy nghĩ một hồi lâu rồi cuối cùng thở dài gật đầu.

"Được rồi. Vào đi."

"Quả nhiên. Dễ nói chuyện ghê. Vậy vất vả nhé. Lần sau làm ly rượu."

"Thay vào đó, bỏ hết đồ đạc ra và cởi hết quần áo rồi hãy vào."

"Gì cơ?"

Tôi giật mình quay lại. Tên lính canh nheo mắt nhìn tôi.

"Nô lệ tình dục mà. Nên từ giờ phút này mọi sở hữu của cô đều là tài sản của gia tộc Nam tước. Đương nhiên phải nộp lại hết."

"Hả? Là thế à?"

"Thế nên tìm hiểu cho kỹ rồi hãy làm giả chứ. Nào, cởi nhanh lên. Còn phải cho khách khứa phía sau vào nữa."

"Ơ..."

Trong lúc mân mê dây áo, tôi chợt cảm nhận được ánh nhìn của chúng. Cứ tưởng sẽ là ánh mắt dâm tà nhưng chúng lại đang làm vẻ mặt mệt mỏi. Tự nhiên thấy bực mình hay là cởi phăng ra luôn nhỉ. Trong lúc suy nghĩ, một sự thật quan trọng lướt qua trong đầu.

"Có phải cởi cả mũ không?"

"Cái đó có phải vấn đề đâu?"

"Đồ quý mà... A, thế cái này thì sao."

Tôi lại thò tay vào túi ngực lôi ra một tờ giấy khác. Tên lính canh lần này chẳng thèm hỏi là cái gì, giật lấy tờ giấy. Đọc một hồi lâu với vẻ cau mày, giờ hắn chửi thề luôn.

"Lần này là đơn xin khám bệnh đụ má. Vậy cô là bác sĩ điều trị cho Nam tước phu nhân à? Cô Rachel 24 tuổi?"

"Ừ. Chính xác."

"... Dấu má cũng chuẩn nhỉ. Rốt cuộc cô làm giả mấy cái này ở đâu ra thế?"

Hắn cáu kỉnh ném toẹt tờ giấy đi. Tôi trân trọng bắt lấy tờ giấy đang bay phấp phới và mỉm cười.

"Làm giả gì. Lần này là thật đấy."

"Ha... Đụ má. Giờ giở cái trò này ra rồi bảo tao tin à?"

"Không cần tin đâu. Vì là thật mà. Gần đây bệnh tình của Nam tước phu nhân trở nặng chắc anh cũng biết mà?"

"Cái đó thì..."

"Nói đi nói lại mãi, nếu không tin thì cử người vào hỏi trực tiếp đi. Đương nhiên là sẽ bị mắng té tát rồi. Vợ chồng Nam tước ghét nhất là kẻ dưới làm phiền mà. Đúng không?"

Cuối cùng hắn cứng họng ngậm miệng lườm tôi. Chắc đang đắn đo xem phải đối phó với con lừa đảo này đến bao giờ. Một lúc lâu sau, tên đứng xem phía sau mới xen vào với giọng phiền phức.

"Này. Cứ cho vào đi."

"Gì cơ? Nhưng mà..."

"Nếu thực sự là lừa đảo thì Nam tước sẽ tự xử lý thôi. Có khi ngài ấy còn thích ấy chứ. Có thêm đồ chơi để nghịch."

Với tôi thì đó không phải cuộc đối thoại dễ chịu gì nhưng hắn có vẻ chấp nhận, gật đầu. Rồi chỉ tay ra phía sau.

"Vào đi. Chết tiệt. Sau này đừng có mà hối hận."

Đừng lo. Tuyệt đối không có chuyện đó đâu.

Tôi không trả lời mà quay đầu đi. Rồi nói với vợ chồng giáo sư vẫn đang đứng lơ ngơ.

"Được rồi. Vậy vào nhé?"

Xe ngựa lọc cọc vui tai tiến về phía trước. Tự nhiên muốn ngân nga hát nên tôi hừ hừ mũi, ngay lập tức giọng nói gay gắt của Lydia bay tới.

"Đi nhờ thì làm ơn giữ trật tự giùm."

"A, xin lỗi cô Lydia. Tại tâm trạng tôi tốt quá."

"Thế cô là ai? Có thật là bác sĩ không?"

"Đương nhiên rồi giáo sư Heid. Cũng như ông là giáo sư ma dược xuất sắc, tôi cũng thực sự là bác sĩ đấy."

Tôi nở nụ cười tươi tắn với ông ta rồi nhìn người cuối cùng còn lại trong xe ngựa nói.

"Nhưng người này có phải người hầu thật không thì tôi không biết. Chỉ để phục vụ nhà giáo sư học viện thì trông hơi phi phàm đấy."

Nghe tôi nói, Luke lặng lẽ ngẩng đầu lên. Nắm tay nắm chặt lộ rõ dấu vết rèn luyện.

"Cơ thể trông cũng rắn chắc... Nắm tay nhiều sẹo lại còn tai bị biến dạng nữa. Hay là sát thủ do giáo sư căm thù vợ chồng Nam tước giả dạng người hầu thuê về?"

"Nói năng xằng bậy gì thế! Căm thù những người thuộc tổ đội Dũng giả đã cứu thế giới ư!"

"Đừng nói dối nữa giáo sư. Ông đâu có nghĩ thế. Đặc biệt là ông đã nói rất nhiều lời công kích Nam tước phu nhân. Gì nhỉ. Hiệp sĩ hữu danh vô thực đầy dối trá à?"

"Cẩn thận lời nói! Cô ấy là hiệp sĩ xuất sắc hơn bất cứ ai!"

Giáo sư hét lên rồi lo lắng nhìn quanh. Tôi thấy hơi chán nên nheo một mắt lại.

"Không biết có thể gọi là xuất sắc không. Mà, ít nhất thì sinh ra trong gia đình giàu có thật. Có ông bố giàu đến mức mua được tước vị hiệp sĩ cho. Nên khi vào kinh đô, phía Hoàng thất cũng khá bối rối đấy chứ? Cô ta, kẻ bị coi là nửa mùa bất tài, đùng một cái dẫn theo Dũng giả trong lời tiên tri xuất hiện. Lại còn là lời tiên tri bị coi là trò đùa và bị phớt lờ nữa chứ."

"Cái... Cái đó..."

Ông ta không thể phản bác lại lời mình từng nói nên bỏ lửng câu. Tôi nhớ lại lời tiên tri mà trước khi Dũng giả xuất hiện chẳng ai thèm quan tâm và cười khẩy.

"Thật là, Dũng giả của ngôi làng nở hoa bạc hà. Quê mùa cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. Nhưng may thật đấy. Ngạc nhiên là lại là sự thật. Nhưng ngoài việc tìm ra Dũng giả, cô ta đã lập được công trạng gì trong tổ đội thì, đúng như lời giáo sư nói, là 'nghi vấn to đùng' nhỉ."

"... Có phải sinh viên của Học viện không? Trong ký ức không có."

Giáo sư không nói nên lời mãi mới thốt ra được một câu. Tôi cười toe toét trả lời.

"Chỉ là điều tra chút thôi. Thông tin về bệnh nhân càng nhiều càng tốt mà."

"Thông minh đấy."

Lúc đó Luke, người im lặng nãy giờ, bỗng ngẩng đầu lên. Nhìn tôi không nói lời nào, một lúc lâu sau anh ta mới mở miệng.

"Đến nơi rồi."

Quay lại nhìn thì đúng như lời anh ta nói, cánh cổng dinh thự khổng lồ đã ở ngay trước mắt. Tôi hít sâu một hơi rồi nói với những người trong xe.

"Vậy mọi người. Chúc mọi người đạt được mục đích của mình và hẹn gặp lại ở tiệc tối. Chắc tôi cũng sẽ có mặt ở đó đấy."

Tôi cúi đầu nhẹ rồi đạp cửa xe nhảy ra đầu tiên. Người hầu gái đang cúi đầu chờ trước cửa hơi giật mình khi tôi nhảy xuống bất ngờ nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh của người làm lâu năm.

"Chào mừng đến với gia tộc Nam tước Leonhart. Có phải bác sĩ Rachel không ạ?"

Không. Tôi nuốt sự thật vào trong và gật đầu.

"Đúng rồi. Tôi đến theo yêu cầu của Nam tước phu nhân Nadia Leonhart. Phu nhân đâu rồi?"

"Vậy mời lối này ạ. Bác sĩ."

Người hầu gái dẫn đường cho tôi rất thân thiện, và trông cũng ngon mắt. So với hầu gái bình thường thì trang phục hở hang quá mức và sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt cũng quá nhiều. Trong lúc tôi đang mải mê tưởng tượng chuyện hậu trường, cô ấy nắm lấy tay nắm cửa phòng Nam tước phu nhân rồi ngập ngừng nói.

"Nhưng mà bác sĩ. Tôi có chuyện muốn nói trước ạ..."

"Gì thế?"

"Nếu Nam tước phu nhân có cư xử hơi thô lỗ thì mong cô thông cảm. Dạo này bà ấy nhạy cảm lắm ạ."

Tôi không bối rối lắm. Vì cũng đoán trước được phần nào. Nhưng việc người hầu gái phải nhắc nhở thì tôi cũng tò mò xem mức độ nghiêm trọng đến đâu.

"Tôi hiểu rồi. Đừng lo."

"Vâng. Vậy thì..."

Cô ấy cúi đầu rồi gõ nhẹ cửa.

"Nam tước phu nhân. Bác sĩ đến rồi ạ."

"Gì cơ? Bây giờ?"

"Vâng. Sáng nay tôi đã bẩm báo một lần rồi ạ..."

"Làm sao ta nhớ được cái chuyện cỏn con đó chứ! Đ... Đợi chút!"

Giọng nói khá gấp gáp. Nam tước phu nhân lục đục dọn dẹp cái gì đó rồi nói với giọng đã bình tĩnh hơn chút.

"Bảo vào đi."

"Vâng. Tôi biết rồi ạ."

Người hầu gái cúi đầu lần nữa rồi từ từ kéo tay nắm cửa. Chẳng mấy chốc, ánh sáng lờ mờ chiếu vào, hình ảnh Nam tước phu nhân đang ngồi trên giường lọt vào tầm mắt.

Ấn tượng đầu tiên khi gặp cô ta là một người giống như búp bê. Mái tóc vàng óng ả đến mức ánh nắng chiếu vào cũng vỡ vụn. Đường nét khuôn mặt không tì vết và thân hình đầy đặn. Giống như con búp bê cao cấp được nghệ nhân làm thủ công từng chút một.

Và cũng giống như mọi con búp bê, dấu vết bị đối xử thô bạo hiện rõ khắp nơi trên cơ thể.

Mái tóc vàng xinh đẹp của cô ta rối bù ướt đẫm mồ hôi không được chải chuốt. Dù đã cố che giấu bằng lớp trang điểm nhưng vẫn thấy dấu vết bầm tím xanh lè ở mắt, mũi và môi, cơ thể không được rèn luyện lâu ngày trông giống cái máy đẻ của gia đình quý tộc hơn là hiệp sĩ.

Chắc chắn hồi trẻ có thể gọi là xinh đẹp. Nhưng cô ta bây giờ giống như một bài luận văn về việc con người có thể trở nên tàn tạ đến mức nào. Cô ta vừa nhìn thấy tôi đã hơi bối rối, lắp bắp hỏi.

"Gì... Gì thế. Đâu có nghe nói là phụ nữ. Cô là ai."

"Tôi là..."

"C... Cô cũng là con điếm đến hiến thân cho Rick à? Đ... Đụ má đừng có mơ! Phu nhân của cái gia tộc Nam tước này là ta. Là ta! Con hồ ly tinh này định cướp chỗ của ta sao!"

Cô ta bỗng lên cơn hét toáng lên. Nhìn đầu ngón tay run rẩy ướt đẫm chất lỏng tanh nồng, tôi hơi cau mày.

"N... Nam tước phu nhân! Bình tĩnh lại đi ạ! Cô ấy chỉ là bác sĩ thôi. Đến để xem tình trạng sức khỏe của Nam tước phu nhân..."

"Mày cũng câm mồm đi con khốn! Tưởng tao không biết à? Con điếm ngày nào cũng ra vào phòng ngủ của ông ấy! Tao... Tao sẽ có ngày..."

Không kìm được cơn giận, cô ta bật dậy rồi bỗng nhiên mất sức ngồi phịch xuống sàn. Người hầu gái bối rối nhìn về phía này nhưng tôi bình tĩnh mỉm cười tiến lại gần cô ta và quỳ xuống.

"Hiệp sĩ Nadia. Vinh dự được gặp người anh hùng đã đánh bại Ma Vương. Tôi là bác sĩ Rachel Desmond đến theo yêu cầu khám bệnh tại nhà. Không, giờ phải gọi là Nam tước phu nhân nhỉ?"

"Hiệp sĩ... Nadia?"

Khi tôi chào bằng giọng bình tĩnh, cô ta lặp đi lặp lại từ đó như thể danh xưng hiệp sĩ thật xa lạ. Rồi từ từ trấn tĩnh lại hơi thở và đứng dậy.

"... Gọi thế nào cũng được tùy cô. Bác sĩ à? Ừ. Đến đúng lúc lắm. Mau lại đây."

"Tôi biết rồi. Cô Nadia."

Khi tôi gọi tên, cô ta cau mày. Chắc đoán là tôi sẽ gọi là Nam tước phu nhân. Nhưng không thể nổi giận với bác sĩ nên đành trút giận lên người hầu gái.

"Này. Mày cút đi. Đừng để tao nhìn thấy mặt."

"Tôi biết rồi ạ. Nam tước phu nhân."

Bị Nam tước đụ, bị Nam tước phu nhân chửi. Số phận thật hẩm hiu, cô ấy vội vàng lui ra. Tôi đợi bóng lưng cô ấy biến mất, cửa đóng lại mới từ từ quay đầu.

"Phải rồi... Cô là bác sĩ Rachel nổi tiếng đó hả."

Đúng rồi. Bác sĩ Rachel cứu sống tất cả mọi người trừ người chết. Tôi trơ trẽn gật đầu trả lời.

"Đúng vậy thưa cô Nadia. Tôi có thể hỏi cô thấy khó chịu ở đâu mà gọi tôi đến không?"

"Chuyện đó ấy mà."

Cô ta dùng bàn tay run rẩy cố vuốt lại mái tóc rối. Ngón tay vẫn ướt đẫm chất lỏng nhớp nháp đó.

"Cô... có thể chữa được mọi thứ không?"

"Nếu hỏi có chữa được mọi thứ không thì không, nhưng... vấn đề của Nam tước phu nhân chắc tôi giải quyết được. Ít nhất nhìn bề ngoài cô trông rất khỏe mạnh."

"Đương nhiên rồi! Ta là hiệp sĩ mà. Không khổ sở vì mấy bệnh vặt vãnh đâu."

Chà. Ít nhất với tôi thì trông không giống hiệp sĩ lắm. Trước đây cũng không đạt tiêu chuẩn hiệp sĩ của cá nhân tôi, đặc biệt bây giờ càng không.

"Vấn đề là cái khác. Đương nhiên là sẽ giữ bí mật cho bệnh nhân chứ?"

"Đương nhiên rồi. Đặc biệt là bí mật của cô thì tôi sẽ cược cả tính mạng để giữ. Vì cô là anh hùng cứu nhân loại mà."

"Th... Thế hả? Ừ. Phải rồi. Đương nhiên phải thế chứ."

Được tâng bốc là anh hùng mãi, cô ta có vẻ vui, nở nụ cười rất nhạt. Nhưng nụ cười đó nhanh chóng tắt ngấm không còn dấu vết.

"Vậy thì... tin là cô sẽ giữ bí mật nên ta nói. Chuyện... chuyện là..."

Nadia vẫn còn chút do dự, ôm bụng đầy ẩn ý và bỏ lửng câu nói. Mãi một lúc sau mới nghe thấy lời thú nhận kèm tiếng thở dài.

"Ta muốn... sinh con trai."

"Con trai ạ?"

"Ừ. Chính xác hơn là con trai khỏe mạnh."

Tôi nhìn vào mắt cô ta một lúc lâu, cố nhịn cười. Muốn sinh con trai khỏe mạnh à. Lại còn nói với bác sĩ. Người phụ nữ này quên cả tinh thần hiệp sĩ lẫn kiến thức thường thức rồi sao.

"Ừm... Nhưng mà cô Nadia. Như cô biết đấy giới tính đâu phải cái có thể điều chỉnh..."

"Thực ra giới tính không quan trọng! Con trai thì tốt hơn nhưng con gái cũng không sao. Quan trọng là muốn sinh một đứa con khỏe mạnh."

Muốn sinh con khỏe mạnh không vấn đề gì thực ra là mong ước của bất kỳ người mẹ nào. Nhưng tôi cảm thấy sự kỳ lạ trong giọng điệu của cô ta.

"Giọng điệu như thể thời gian qua chuyện đó không suôn sẻ nhỉ. Tôi nghe nói thời gian qua gia tộc Nam tước không có người nối dõi mà."

"Về mặt chính thức là thế. Nhưng... Đụ má. Cô thực sự giữ bí mật chứ?"

"Đương nhiên rồi Hiệp sĩ Nadia. Đã cược cả tính mạng rồi mà."

Thực ra tôi biết nói chuyện này với ai chứ. Khi đặt tay lên đầu gối cô ta, Nadia có vẻ yên tâm hơn chút, lại mở miệng.

"Thực ra thời gian qua ta có sinh vài lần. Nhưng... đứa nào cũng có chỗ không ổn. Thiếu một tay... hay không mở được mắt... kiểu thế ấy."

"Không cần nói chi tiết đâu phu nhân."

"Ừ. Những đứa trẻ khiếm khuyết như thế cứ liên tục sinh ra. Và Rick... có vẻ không thích điều đó. Nên ngay khi xác nhận những đứa trẻ đó bị lỗi, ngay trước m... mắt ta..."

"Phu nhân. Bình tĩnh đi ạ."

Hình ảnh thiếu nữ bị treo cổ hôm nay chợt hiện lên trong đầu. Cái gia tộc Nam tước này đổ máu trẻ con nhiều thật đấy. Lại còn theo cách tàn nhẫn nữa.

"V... Vì thế từ lúc nào đó ông ấy bắt đầu tìm người phụ nữ khác không phải ta. Người phụ nữ khác sẽ mang thai đứa con lành lặn. Địa vị, danh dự, tài sản của ta. Lấy hết tất cả rồi nên giờ ta là đồ vô dụng chứ gì. Đụ má. Ta đã đối tốt với ông ấy thế nào... Ta đã dâng hiến bao nhiêu thứ!"

Cô ta lại hét lên rồi co rúm lại vì nỗi sợ hãi đã ăn sâu, tự bịt miệng mình và nhìn quanh. Tôi vỗ vai người hiệp sĩ sa cơ lỡ vận nói.

"Tôi hiểu rồi phu nhân. Tôi sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ. Trước mắt là cô đang mang thai đúng không?"

"Ơ... Ừ. Biết rồi hả. Quả nhiên là bác sĩ. Phải..."

Không phải bác sĩ mà cứ ôm bụng thế kia thì ai cũng biết. Dù sao dựa vào kiến thức thì chắc cũng được khoảng ba tháng rồi. Nadia nhìn vào mắt tôi rồi đột nhiên khẩn cầu bằng giọng tha thiết.

"Bác sĩ. Đứa bé này nhất định phải sinh ra khỏe mạnh. Thực sự là đứa bé ta đã rất nỗ lực mới có được. Để làm Rick vui lòng, ta đã chấp nhận mọi yêu cầu quá đáng... Thực sự van xin, thậm chí dùng cả thuốc... À không, chuyện này không cần thiết. Dù sao thì đứa bé này là cơ hội cuối cùng của ta. Nên làm ơn giúp ta. Bác sĩ Rachel."

Dù sao việc cô ta nhớ tên tôi cũng mang lại chút cảm động. Tôi nhìn cô ta vẻ đáng khen và cúi đầu.

"Tôi hiểu rồi. Vậy để tôi xem chút nhé."

Nadia chìa cái bụng đang ôm ấp quý giá ra và cắn môi. Tôi vén áo lên, cẩn thận vuốt ve làn da đầy vết bầm tím.

"Trước mắt phải kiêng quan hệ tình dục thô bạo. Cái này tuyệt đối không tốt cho đứa bé đâu."

"Không phải do sex đâu... A, ừ. Biết rồi. Ta sẽ cố."

Ban đầu không biết nhưng khi ghé sát lại, miệng cô ta tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của thuốc lá và rượu trộn lẫn. Tôi cố không cau mày và mở miệng.

"Và cô có hút thuốc không? Gần đây có thông tin là hút thuốc có thể ảnh hưởng xấu đến đứa bé đấy."

"Không, ông ấy hút. Ta đang cố nhịn hết mức."

"Ngửi mùi cũng ảnh hưởng tiêu cực đấy. Và cô Nadia, hút một điếu một ngày cũng không được đâu."

"Ừ... Xin lỗi."

Tôi giả vờ quan sát tình trạng của cô ta một lúc lâu rồi ngẩng đầu lên. Và bịa ra lời nói nghe có vẻ hợp lý.

"Có lẽ việc ở lâu trong lãnh thổ Ma tộc cũng có ảnh hưởng. Cái này cần kiểm tra định kỳ. Từ giờ mỗi ngày một lần, tôi đến dinh thự xem tình trạng được không?"

"Đương nhiên rồi! Được thế thì cảm ơn quá. Tiền bao nhiêu ta cũng trả."

Chỉ nói vài sự thật bình thường mà cô ta đã nhìn tôi với ánh mắt đầy tin tưởng. Không ngờ mọi việc lại suôn sẻ thế này. Tôi xoa vai cô ta gật đầu.

"Được rồi. Vậy hẹn gặp lại vào giờ này mỗi ngày nhé."

Định chào lần cuối rồi đứng dậy thì Nadia vội vàng đứng dậy nắm lấy tay tôi. Cô ta nói chuyện với giọng điệu vô cùng gấp gáp.

"Bác sĩ, khoan đã! Nếu không phiền thì ở lại ăn tối đi. Bữa tiệc hôm nay sẽ khá thịnh soạn nên chắc cô sẽ thích đấy. Và tiện thể... nói cho Rick biết về những sự thật này nữa. Ta nói thì ông ấy sẽ cáu ngay..."

Thậm chí còn được gặp cả Nam tước nữa. Tôi thực sự vui mừng trả lời.

"Thế thì vinh dự quá. Bữa ăn cùng với những người anh hùng. Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy hồi hộp rồi."

"Ừ! Vậy làm thế đi. Xin lỗi nhưng cô ra ngoài một lát được không? Trước khi đến bữa tiệc ta phải trang điểm lại chút."

Và làm ơn rửa cái ngón tay thủ dâm đó đi nhé.

"Tôi biết rồi cô Nadia. Vậy tôi ra ngoài nhé."

Tôi cúi rạp người rồi ra khỏi phòng cô ta. Mọi việc suôn sẻ hơn tưởng tượng nên tâm trạng rất tốt. Tôi còn ngân nga hát, thong thả đi dạo dọc hành lang tối tăm. Cứ thế này thì một ngày nào đó...

"Suỵt."

Lúc đó có vật gì nhọn chọc vào áo tôi. Hèn gì. Thấy mọi việc suôn sẻ quá.

Tôi thở nhẹ và giơ hai tay lên. Chỉ hôm nay thôi đã là lần thứ mấy rồi.

"Vâng. Luke."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!