Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1: Thế giới tôi hằng mong ước - Chương 9: Chiến thắng của sự vô tội?

Chương 9: Chiến thắng của sự vô tội?

"Này, dạo này cậu làm gì thế?"

"Tớ định kiếm chút tiền nhưng mà thất bại rồi."

"Hửm."

Đến thế giới này tính ra cũng xấp xỉ một tuần rồi nhỉ.

Nếu là mơ thì lẽ ra phải tỉnh từ lâu rồi mới phải. Đối diện với một đứa đã chấp nhận thực tại này là thực tế như tôi, Nell thốt ra câu nói đầy vẻ hờn dỗi, giống hệt cái cách cô bé vẫn làm mỗi khi tôi vì quá bận rộn mà vô tình bỏ mặc cô ấy.

Lời nói đó làm tôi chợt nhớ lại thành quả của ba ngày vừa qua, cảm giác thẫn thờ cứ thế trào dâng.

"Ngoan nào, cha tớ thỉnh thoảng cũng thất bại trong việc làm ăn rồi buồn bã như vậy đó, nhưng mỗi khi mẹ làm thế này là cha lại khỏe ngay hà."

"Nell dịu dàng quá đi mất."

Một bàn tay nhỏ nhắn chạm vào lớp khăn rằn, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Được một cô bé an ủi thế này, nếu là trong hình hài cũ thì chắc chắn sẽ bị hiểu lầm là tội phạm mất, nhưng giờ tôi đang ở trong cơ thể một đứa trẻ nên xin hãy thứ lỗi cho tôi nhé.

"Thế, cậu đã làm gì để kiếm tiền vậy?"

Dù đang xoa đầu tôi, cô bé có vẻ vẫn rất tò mò về những việc tôi đã làm.

"Thật ra tớ đang muốn mua một thứ, nên suốt mấy ngày qua tớ đã đi đánh quái vật Mochi ở phía ngọn đồi phía Nam."

Bản thân tôi cũng đang cảm thấy được xoa dịu nên cứ thế kể lại những chuyện đã xảy ra trong ba ngày qua. Từ việc hạ gục lũ Mochi thế nào, cho đến con đường dẫn tới đó và cả thời gian tiêu tốn ra sao.

Ngay khi tôi vừa dứt lời.

"Ăn gian."

Bàn tay của Nell đột ngột dừng lại. Rõ ràng lúc nãy còn im lặng lắng nghe, vậy mà giờ cô bé đã phồng má lên đầy giận dỗi.

Ơ kìa? Sao tự nhiên tâm trạng lại quay ngoắt đi thế?

"Chỉ có mình Liberta được ra ngoài thôi, thật là ăn gian. Tớ cũng muốn ra ngoài."

"À, thì ra là chuyện đó."

Tôi là trẻ mồ côi, còn Nell là con gái của một thương nhân có cửa hiệu đàng hoàng. Tôi không có cha mẹ lo lắng nên có thể tự làm tự chịu, còn Nell vẫn còn nhỏ, lại có cha mẹ kề bên nên phạm vi hoạt động của hai đứa tất nhiên là khác biệt.

"Tớ cũng muốn ra ngoài cơ!"

"Kìa, chuyện này không phải cứ tớ đồng ý là được đâu."

"Tớ muốn đi!"

Có lẽ Nell vẫn chưa đủ lớn để hiểu được những lẽ phải đó. Đây hoàn toàn không phải chuyện lý trí mà là câu chuyện của cảm xúc. Chắc hẳn cô bé đã ghen tị khi nghe tôi kể về thế giới bên ngoài mà cô bé hằng ao ước bấy lâu.

Bàn tay nhỏ nhắn lúc nãy còn đặt trên đầu giờ đã chuyển sang túm chặt lấy áo tôi, nài nỉ hết mức.

"Ừm..."

"Đi mà!"

"Trước mắt thì, chúng ta đi thảo luận đã."

"Thảo luận?"

Nhưng tôi không thể cứ thế chiều theo cảm xúc mà tự tiện dẫn cô bé đi được. Nếu vậy, cách tốt nhất là đi xin phép người lớn.

tôi dắt tay Nell hướng về cửa sau và gõ cửa. Dù có Nell đi cùng, tôi cũng không được phép tự tiện xông vào. Nghe thấy tiếng động, mẹ của Nell ra mở cửa.

"Chà, có chuyện gì thế? Vẫn chưa đến giờ cơm đâu nhé."

"Không phải chuyện đó đâu ạ. Thật ra là thế này."

Những chuyện thế này nhất định phải xin phép phụ huynh. Nếu để Nell giải thích, chắc chắn cô bé sẽ chỉ gào lên muốn đi theo cảm tính, nên tôi đã trình bày nguyện vọng của cô bé một cách rành mạch.

"Ngoại ô nguy hiểm lắm, tất nhiên là không được rồi."

Biết ngay mà.

Một quyết định quá sức đúng đắn của một người mẹ. Mẹ của Nell nhìn thẳng vào mắt cô bé chứ không phải tôi, khẳng định rằng việc một cô bé và một cậu nhóc gầy gò đi ra ngoài là chuyện không thể nào xảy ra.

Nếu cô bé chịu bỏ cuộc ở đây thì mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp rồi.

"Nhưng Liberta ngày nào cũng ra ngoài đó thôi!"

"Liberta là con trai, lại còn có vũ khí, còn con là con gái. Bên ngoài không chỉ có quái vật mà còn có cả bọn bắt cóc nữa đấy. Nếu bị người xấu bắt đi, con sẽ không thể về nhà được đâu."

Việc một đứa trẻ không kìm nén được ham muốn đối đầu với lý lẽ của người mẹ là điều hiển nhiên. Có lẽ vì tôi đã tạo ra tiền lệ về việc ra ngoài nên cô bé mới lấy tôi làm ví dụ, nhưng bấy nhiêu đó không đủ để phá vỡ thành trì lý trí của người mẹ.

Nguy hiểm nên không được đi. Trẻ con không trải nghiệm thì chẳng bao giờ hiểu được sự nguy hiểm, nhưng người lớn thì có thể nắm bắt điều đó qua vô vàn thông tin.

Hơn nữa, Nell đang hành động rất ích kỷ. Cô bé muốn dấn thân vào nguy hiểm chỉ vì tò mò muốn nhìn ngắm thế giới bên ngoài, nên cha mẹ ngăn cản là chuyện đương nhiên. Nell dùng đủ mọi lời lẽ đầy cảm tính để đòi phép, nhưng tất cả đều vô dụng trước mẹ mình.

"Hứ..."

Sao lại nhìn tôi với ánh mắt kiểu muốn tôi làm gì đó đi thế này?

"Này, định bắt tớ giải quyết thật đấy à?"

Một bài toán khó: phải dùng cảm xúc để vượt qua lý trí. Nhưng nếu tôi từ chối ở đây, tâm trạng của Nell sẽ lệch lạc đi như tháp nghiêng Pisa mất. Nhìn thấy cô bé rơm rớm nước mắt, tôi biết mình sắp mềm lòng, bèn nhìn sang mẹ cô bé, người cũng đang nhíu mày đầy vẻ khó xử.

"Cách thì... không phải là không có."

"Thật sao?"

"Chỉ là, một mình tớ thì không làm được."

Tôi cũng không muốn làm khó mẹ cô bé. Nhưng nếu hỏi có cách nào để Nell không buồn không, thì câu trả lời là có.

"Ờm, thưa mẹ của Nell."

"À, nhắc mới nhớ, cô chưa kịp giới thiệu đàng hoàng nhỉ. Cô cứ tưởng mình nói rồi chứ. Cô tên là Teresa. Cứ gọi là cô Teresa nhé."

"Vâng, cô Teresa. Vậy, cô có muốn nghe cách để cô có thể yên tâm không ạ?"

"Hê, để xem cháu định nói gì nào."

Không hiểu sao các bà nội trợ ở thành phố này ai cũng mạnh mẽ thế nhỉ. Từ bà chủ tiệm cắt tóc, vợ của bác thợ rèn tộc người khổng lồ, cho đến cô Teresa đây, ai cũng có khí thế ngút trời. Xin đừng tỏa ra phong thái của một nhà vô địch đang nhìn kẻ thách đấu như thế chứ.

Và Nell ơi, đừng nhìn tớ bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng đó nữa.

"Cô Teresa, cô nói là vì nguy hiểm nên Nell không được ra ngoài đúng không ạ? Ngoài vấn đề đó ra còn lý do nào khác không cô?"

"Không, không còn gì khác. Con bé này vừa biết giúp việc cửa hàng, vừa chịu khó học hành nữa."

"Vậy thì, chúng ta thuê mạo hiểm giả thì sao ạ?"

Có lẽ ý tưởng thuê hộ vệ mạo hiểm giả cho một đứa trẻ không phải dòng dõi quý tộc ra ngoài là hơi quá đà chăng?

"Thuê mạo hiểm giả sao? Đúng là nếu vậy thì đi đến ngọn đồi gần đây sẽ an toàn, nhưng tiền đâu ra mà trả chứ? Nhà mình không có tiền cho con trẻ đi chơi bời kiểu đó đâu."

Nhưng cô Teresa không hề phủ nhận bản thân hành động đó. Và chính khoảnh khắc đó đã tạo ra một kẽ hở.

"Con có tiền mà!"

Thật ra tôi đã định để Nell khóc lóc cầu xin cha cô bé, nhưng không ngờ cô bé lại bùng nổ ngay lúc này. Nell vụt chạy khỏi bên cạnh tôi, lướt qua cô Teresa và lao thẳng lên tầng hai.

"Ơ, ờ thì..."

"Hầy, con bé nhà cô làm phiền cháu quá."

"Dạ không đâu ạ. Cô chú đã giúp đỡ cháu rất nhiều mà."

Khi nhân vật chính rời đi, bầu không khí trở nên hơi ngượng ngùng. Đang lúc không biết làm sao thì cô Teresa lên tiếng xin lỗi trước.

"Với một người đang nỗ lực hết mình để sinh tồn như cháu, hành động của con bé đúng là phiền phức mà."

"Không, thật sự không phiền đâu cô. Nói chuyện với Nell giúp cháu nhận ra được nhiều điều lắm ạ."

"Vậy sao? Cô cũng biết mình hơi bao bọc quá mức, nhưng tộc thú nhân chúng ta ở đất nước này không có địa vị tốt cho lắm. Nhờ nhà cô khéo léo nên mới hòa thuận được với hàng xóm, chứ bước chân ra ngoài kia thì hạng người nào cũng có. Cô không muốn con bé phải chịu tổn thương."

"Cô Teresa..."

Tôi chưa từng kết hôn nên không hiểu hết nỗi lòng đó. Nhưng tôi hiểu cô Teresa phản đối quyết liệt như vậy là vì cô ấy yêu quý Nell biết bao.

"Vậy thì để cháu..."

"Con mang tới rồi đây!"

Ngay khi tôi định xác nhận xem đề xuất của mình có quá phận hay không, thì Nell đã quay lại. Trên tay cô bé ôm một chú lợn hồng xinh xắn. Ơ, thế giới này cũng có heo đất tiết kiệm à? Lại còn là loại phải đập ra mới lấy được tiền bên trong nữa chứ.

"Đây! Nhiêu đây có đủ thuê mạo hiểm giả không?"

Cô bé đưa nó ra sát tận mặt tôi.

"Kìa, tớ không biết bên trong có bao nhiêu nên không chắc nữa... mà đây có phải số tiền tớ được phép dùng không đấy?"

Mấy kiểu tiết kiệm này thường là để dành cho những mục đích quan trọng như tiền kết hôn hay ước mơ tương lai cơ mà.

"Đây là tiền tớ để dành để sau này mở cửa hàng đó!"

"Thế thì không được dùng đâu!"

Quả nhiên, đó là số tiền không được phép đụng vào.

"Đúng đấy Nell. Con cất đi. Nếu là lúc cấp bách thì không nói, chứ giờ chưa phải lúc dùng đến nó."

"Nhưng mà, nhưng mà..."

Dù tôi có lỡ lời mắng một câu nhưng chuyện này cũng không trách tôi được, đúng không? Dù mới gặp nhau chưa lâu nhưng tôi thường xuyên nghe Nell tuyên bố hồn nhiên rằng mình sẽ trở thành thương nhân. Dù đang vòi vĩnh nhưng dường như cô bé cũng hiểu số tiền này quan trọng thế nào, nên bắt đầu lộ ra vẻ lưỡng lự.

"Chà chà, thấy đằng sau ồn ào quá nên ta chạy ra xem có chuyện gì đây."

Đúng lúc đó, chú chủ tiệm xuất hiện. Thời điểm vàng đây rồi.

"Nhà nó ơi, thật ra là..."

Thú thực là nếu lúc này tôi có thể đứng ra bảo vệ Nell như một nhân vật chính thực thụ thì tốt quá, nhưng tôi chỉ mặc bộ quần áo vải thô và cầm ngọn giáo tre. Một thằng nhóc gầy gò chẳng biết có tự bảo vệ nổi mình không mà nói mấy lời đao to búa lớn thì ai mà tin cho nổi.

Vì vậy, tôi nhìn chú chủ tiệm với hy vọng chú sẽ thay đổi cục diện.

"Hửm, con muốn ra ngoài à?"

"Cha ơi, không được ạ?"

"Hự..."

Lại chiêu đó à? Ánh mắt long lanh ngước nhìn! Nell thật là một đứa trẻ đáng sợ!

"Đúng là nếu thuê mạo hiểm giả thì đi dạo quanh ngọn đồi cũng an toàn. Để con bé tích lũy kinh nghiệm du hành từ bây giờ cũng không phải ý tồi... Ái đau!"

Đang định tìm lý lẽ để ủng hộ Nell thì chú đã bị cô Teresa nhéo mạnh vào hông một cái rõ đau.

"Nhà - nó - nói - gì - cơ?"

Vâng, người quyền lực nhất gia đình này chắc chắn là cô Teresa rồi.

"Ư... nhưng mà, bình thường Nell có bao giờ đòi hỏi gì đâu? Hơn nữa muốn làm thương nhân thì mở mang tầm mắt cũng tốt, coi như đây là một bài học kinh nghiệm đầu đời đi. May quá, về khoản mạo hiểm giả thì ta có người quen. Đều là những người đáng tin cả."

"Hầy... cắt rượu buổi tối một tuần nhé."

"Sao cơ!"

"Không đồng ý thì miễn bàn. Đáng lẽ tôi định cắt hẳn một tháng đấy."

"Cha ơi!"

Tình thương con muốn hiện thực hóa tâm nguyện của Nell cuối cùng cũng thắng thế, chú ấy đã đưa ra được những lý lẽ xác đáng và xoay chuyển tình thế hoàn toàn về phía Nell. Dù hơi lo cho số phận của chú nhưng tôi cũng chẳng làm gì được.

"Được rồi, quyết định vậy đi."

"Thật ạ! Con được đi thật ạ?"

"Ừ, đổi lại con phải học hỏi thật kỹ về chuyến đi đấy nhé, đi để học chứ không phải đi chơi đâu."

"Vâng! Con sẽ cố gắng! Cảm ơn cha nhiều lắm!"

"Ha ha ha, có gì đâu nào. Yêu cầu của con gái rượu mà, chút chuyện này bõ bèn gì."

Trong khi đang dõi theo cảnh tượng hạnh phúc đó và tin rằng nụ cười của Nell đã an ủi trái tim người cha, thì Nell liếc nhìn tôi và ra dấu tay chữ V đầy đắc thắng. Sau đó cô Teresa thở dài một tiếng thật dài.

Đừng bảo là... mọi chuyện từ nãy đến giờ đều nằm trong tính toán của cô bé đấy nhé? Nell, thật là một đứa trẻ đáng sợ! Sau này không biết cô bé sẽ trở thành người lớn như thế nào, nhưng chắc chắn là đã bộc lộ tố chất của một thương nhân rồi.

"Cha ơi bao giờ đi được ạ? Ngày mai luôn nhé?"

"Ừm, để cha hỏi người quen đã nhưng chắc không phải ngày mai đâu. Sớm thì chắc hai ngày nữa. Nell, lát nữa mẹ sẽ dạy con cách chuẩn bị hành trang, con cứ thế mà làm theo nhé."

"Vâng ạ."

Những toan tính lẩn khuất sau những cử chỉ trẻ thơ. Có lẽ chỉ có tôi và cô Teresa, những người trực tiếp chứng kiến, mới hiểu được điều đó đáng sợ đến nhường nào. Tạm thời đã đạt được mục đích, Nell quay sang tôi.

"Liberta cũng chuẩn bị hành trình đi nhé."

"Hử, cậu nhóc này cũng đi cùng sao?"

"Không được ạ?"

"Ư... hầy, đành vậy. Dù sao cậu nhóc cũng thân với con gái mình mà."

Nell rủ tôi đi cùng thì tốt thôi, nhưng nhìn vẻ mặt khổ sở của chú chủ tiệm, tôi biết chú ấy đang trải qua cảm giác cực kỳ phức tạp của một người cha. Thôi thì, miễn là Nell không dỗi nữa là tốt rồi.

"Liberta này."

"Vâng, có chuyện gì ạ?"

"Nhớ kỹ nhé, nhất định phải chăm sóc con gái ta cẩn thận đấy nghe chưa?"

Có điều, nhân cơ hội này mối quan hệ giữa tôi và chú chủ tiệm có vẻ đã trở nên hơi tế nhị một chút. Cấp độ của chú ấy cao hơn tôi vượt trội, vóc dáng cũng to lớn hơn hẳn. Một người đàn ông như thế tiến lại gần, đặt hai tay lên vai tôi và nở một nụ cười đầy áp lực, rõ ràng là đang cảnh cáo mà. Việc chú ấy lặp lại từ "nhất định" hai lần cho thấy đó là phần cực kỳ quan trọng.

"Dạ, vâng ạ."

Dưới áp lực đó, tôi chỉ biết gật đầu cam chịu thôi.

"Nhà nó nói cái gì với đứa trẻ thế hả!"

"Ái đau!"

Ngay khi tôi vừa gật đầu, một cú tát của cô Teresa đã giáng thẳng xuống đầu chú chủ tiệm.

"Thì tôi chỉ..."

"Chỉ cái gì mà chỉ, nhà cửa bỏ bê nãy giờ rồi kìa. Còn phải viết thư cho mạo hiểm giả nữa đúng không? Mau quay lại làm việc đi."

"Ư... vợ tôi tuy đáng tin nhưng mà nghiêm khắc quá nhỉ? Sau này cháu cũng sẽ thế thôi."

Để lại lời tiên tri về tương lai của tôi, chú chủ tiệm lủi thủi quay đi với bóng lưng dường như nhỏ lại một chút.

Ngày hôm đó tôi ở lại chơi với Nell, ngày hôm sau tôi lại một mình đi săn Mochi nhưng vẫn bị vận may bỏ rơi, chẳng nhặt được món đồ gì giá trị. Đang lúc chán nản quay về.

"Libertaaaa..."

Trước chuồng ngựa, tôi được chào đón bởi cô Teresa với khuôn mặt đầy lo lắng và Nell đang khóc nức nở như mưa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!