Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1: Thế giới tôi hằng mong ước - Chương 10: Giấc Mộng Da Tanuki

Chương 10: Giấc Mộng Da Tanuki

Đừng bao giờ cảm thấy phiền hà khi thấy một cô gái khóc, đó là lời mẹ vẫn thường rỉ tai tôi ngày trước.

Có lẽ vì ký ức đó bất chợt ùa về nên tôi đã không hề do dự.

"Có chuyện gì vậy Nell?"

Dù vẻ ngoài hiện tại ra sao, thì về mặt tâm hồn, tôi vẫn đang đối diện với một cô bé nhỏ tuổi hơn mình. Trái tim tôi vô thức nghiêng về phía lo lắng, trí não bắt đầu vận động để tìm kiếm nguyên nhân đằng sau những giọt nước mắt kia.

So với nỗi thất vọng về thành quả nghèo nàn của mình ngày hôm nay, tình trạng của Nell lúc này quan trọng hơn nhiều.

"Liberta ơi!"

"Ối!"

Vừa chạy đến định hỏi thăm, cô bé đã lao thẳng vào lòng tôi với một lực mạnh đến mức cơ thể nhỏ bé này suýt chút nữa là không trụ vững.

Sau đó là một chuỗi những âm thanh không thành tiếng. Cô bé nỗ lực truyền đạt điều gì đó, nhưng vì mặt cứ vùi chặt vào ngực tôi nên những gì lọt vào tai chỉ là những tiếng nấc nghẹn ngào, chẳng thể nào hiểu nổi.

"Cô cũng chẳng biết phải làm sao nữa. Từ lúc về đến giờ con bé cứ như thế này suốt. Bảo vào nhà cũng không chịu, cứ khăng khăng đòi đứng đây chờ cháu để khóc thôi."

Tôi im lặng nhìn cô Teresa như muốn cầu cứu, nhưng cô ấy cũng chỉ biết chống tay lên má, gương mặt lộ rõ vẻ bất lực. Nếu không biết rõ sự tình, có lẽ tình trạng này sẽ còn kéo dài lâu nữa đây.

"Sao thế? Có ai bắt nạt em à?"

Dù vậy, tôi không thể đứng yên không làm gì. Tay phải tôi nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, tay trái vuốt ve mái tóc mượt mà của Nell.

"Vâng..."

Sau một hồi trấn an, cuối cùng tôi cũng tìm thấy đầu mối của nguyên nhân.

"Ra là vậy, em đã vất vả rồi."

Nếu Nell đã cảm thấy mình bị bắt nạt, thì chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra khiến cô bé phải suy nghĩ như vậy. Thực tế ở lứa tuổi này, có không ít những đứa trẻ thản nhiên thốt ra những lời gây tổn thương mà không hề suy nghĩ.

Ngày nhỏ tôi cũng từng bị làm cho phát khóc như thế. Những lúc ấy, mẹ thường là người ở bên an ủi tôi giống như cách tôi đang làm bây giờ.

"Nói cho tớ nghe được không? Điều gì đã làm em buồn đến thế?"

"Vâng..."

Tâm trí cô bé đang dần bình tĩnh lại. Nell khẽ gật đầu hoặc lắc đầu để biểu đạt ý muốn sau mỗi câu hỏi của tôi.

"Là Dassey..."

"Dassey?"

"À, đó là con trai của một tay lính trong vùng." Cô Teresa vừa bực bội vừa giải thích cho tôi. "Hắn là một đứa trẻ ngỗ nghịch nổi tiếng quanh đây, lúc nào cũng vung vẩy cây gậy trên tay. Cậy thế cha mình là đội trưởng đội trị an, hắn luôn nhìn mạo hiểm giả và thương nhân chúng ta bằng nửa con mắt."

Một cái tên lạ hoắc. Trong danh sách các nhân vật có tên tuổi của trò chơi FBO, tôi chưa từng nghe qua cái tên này. Có lẽ đây chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt nào đó thôi.

"Rồi tên đó đã làm gì?"

"Tớ đang cùng Amina kể chuyện về chuyến phiêu lưu sắp tới, thì hắn đột ngột chen vào và nhạo báng tớ. Ban đầu tớ đã mặc kệ rồi, nhưng mà..."

Nell kể rằng cô bé và một người bạn tên Amina đang hào hứng bàn về chuyến đi với tôi, thì tên Dassey kia nhảy vào châm chọc, nói ra những lời khiến cô bé bị sốc nặng.

"Ừm, chắc hẳn là đau lòng lắm."

Có lẽ hắn đã cười nhạo việc chúng tôi đi săn Mochi. Trong thế giới FBO, việc luyện cấp bằng cách đánh Mochi vốn bị coi là danh hiệu của những kẻ yếu ớt nhất. Nếu đem chuyện đó ra để gọi là một chuyến phiêu lưu, xét về lý thì đúng là có chút buồn cười, nhưng việc đem nó ra để mỉa mai một cách ác ý thì lại là chuyện khác.

Đối với một đứa trẻ, những lời chế giễu vô tình đôi khi còn sắc lẹm và gây đau đớn hơn cả những vết cắt từ lưỡi dao.

"Hắn... hắn dám sỉ nhục thương nhân. Hắn bảo thương nhân là lũ yếu đuối, chẳng có tài cán gì ngoài việc tính toán tiền bạc và chờ người khác bảo vệ. Hắn còn nói một đứa con gái như tớ thì đừng có mơ mộng viển vông, cái cửa hiệu cũ kỹ này sớm muộn gì cũng sập tiệm thôi."

"Tên đó... đi quá giới hạn rồi."

À ra là vậy. Tên Dassey này dường như đã bước qua cái ranh giới không bao giờ được phép chạm tới. Sỉ nhục ước mơ của người khác là điều tuyệt đối không thể tha thứ, dù đó có là một đứa trẻ đi chăng nữa.

Tôi ôm chặt lấy Nell, cảm nhận được cả sự tức giận lẫn nỗi buồn đang trộn lẫn trong tiếng khóc của cô bé.

"Được rồi, tớ hiểu rồi! Tớ sẽ chứng minh cho tất cả thấy Nell chắc chắn sẽ trở thành một thương nhân vĩ đại!"

Đối với tôi, lời nói của Dassey cũng là một sự xúc phạm không thể chấp nhận.

"Thật không?"

"Chắc chắn rồi! Dù không có cấp độ cao, tớ vẫn sẽ chứng minh cho hắn thấy thương nhân tuyệt vời như thế nào!"

Nếu đã từng là một người chơi FBO, sẽ chẳng có ai dám thốt ra câu thương nhân là những kẻ yếu ớt cả. Bởi vì những gã thương nhân trong hàng ngũ người chơi kỳ cựu ấy thực chất chính là...

Tôi biết rõ chứ! Thương nhân chính là một trong những thế lực mạnh mẽ nhất trong giới mạo hiểm giả đấy!

Bọn họ là cái nôi của những kẻ nắm giữ các kỷ lục tấn công điên rồ nhất mà người ta vẫn thường gọi là những kẻ lập dị. Nhìn Nell đang lo lắng ngước lên, tôi nở một nụ cười rạng rỡ, gạt phăng mọi kế hoạch cũ để bắt đầu tính toán cho những việc sắp tới.

"Cứ chờ mà xem! Tớ sẽ cho em thấy một điều cực kỳ kinh ngạc!"

"Vâng!"

Trước thái độ đầy tự tin của tôi, cô bé cuối cùng cũng mỉm cười.

"Quyết định thế nhé! Bây giờ chúng ta đi thảo luận với chú chủ tiệm thôi!"

"Rõ!"

Trướng ngại đầu tiên là thuyết phục nhà tài trợ chính, tức là chú chủ tiệm. Nhưng tôi tin rằng với khả năng thuyết trình của mình cộng với một chút nước mắt của Nell, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Và rồi, ngày quyết chiến cũng đến. Nói là vậy nhưng tôi cũng chỉ thức dậy sớm và sửa soạn đồ đạc như mọi khi.

"Liberta!"

Tiểu thư của chúng ta hôm nay cũng tràn đầy khí thế. Thay vì bộ váy áo thường ngày, cô bé mặc một bộ trang phục bền chắc để giữ an toàn, đi đôi ủng cứng cáp, đội mũ da, đeo găng tay và bên hông còn dắt một thanh đoản kiếm phòng thân.

Nhìn bộ trang phục đó, tôi có thể thấy rõ mức độ bao bọc của chú chủ tiệm dành cho con gái, trang bị của cô bé còn xịn hơn của tôi nhiều.

"Tốt rồi! Không ngủ nướng đấy chứ!"

"Tất nhiên là không rồi!"

Có lẽ nhờ lời khích lệ của tôi, hoặc chỉ đơn giản là sau một giấc ngủ ngon, cô bé đã lấy lại được vẻ năng nổ vốn có.

"Chào buổi sáng, Liberta. Hôm nay nhờ cháu chăm sóc con gái cô chú nhé."

"Chào buổi sáng cô ạ."

Hôm nay không chỉ có cô Teresa mà cả chú chủ tiệm cũng ra tiễn chúng tôi.

"Này Jink, tôi đến rồi đây!"

Giữa lúc chúng tôi đang chào hỏi và kiểm tra lại lịch trình, một giọng đàn ông vang lên từ phía cổng vườn sau.

"Kìa Dent, làm con gái tôi giật mình bây giờ."

Thấy Nell khẽ giật mình vì tiếng gọi bất thình lình rồi nấp sau lưng tôi, chú chủ tiệm bèn cất lời phàn nàn với người đàn ông tên Dent đó. Người vừa bước vào vườn là một người đàn ông có tuổi, mái tóc lốm đốm bạc buộc gọn phía sau. Dáng người chú hơi thấp nhưng có vẻ không phải là tộc người lùn.

"Hai đứa nhỏ này là đối tượng hộ tống hôm nay sao?"

"Phải đấy. Với thực lực của một người bạn lâu năm như ông, tôi tin rằng chuyến đi đến ngọn đồi này sẽ tuyệt đối an toàn."

Dù dáng người thanh mảnh nhưng chú Dent trông rất rắn rỏi, không hề tạo cảm giác yếu ớt. Cây cung trên lưng chú tuy trông đã cũ nhưng không hề tồi tàn, chứng tỏ nó được bảo dưỡng rất kỹ. Khi nhìn vào đôi bàn tay đang cử động linh hoạt của chú, tôi thấy những vết chai sần thô ráp, dấu hiệu của một tay cung lão luyện.

"Ông thật là, thuê một mạo hiểm giả hạng C như tôi chỉ để đi hộ tống đến ngọn đồi, mấy việc này giao cho lũ nhóc hạng F cũng làm được mà. Ông ăn nên làm ra từ bao giờ mà chơi sang thế?"

"Đó là thành quả của bao năm tích góp đấy, không phải lúc nào cũng làm được đâu. Với lại tôi giao phó con gái rượu của mình cơ mà, vì tin tưởng nên tôi mới chỉ đích danh ông đấy."

Nhìn khí thế này, tôi có thể hoàn toàn yên tâm về sự bảo vệ của chú ấy.

"Tôi biết rồi. Mạo hiểm giả hay thương nhân thì cũng như nhau cả thôi, uy tín là hàng đầu. Không có nó thì lấy gì mà bỏ vào mồm."

"Ấy vậy mà dạo này số mạo hiểm giả hiểu được điều đó lại càng ít đi đấy."

Thấy hai người lớn mải mê trò chuyện, tôi vội lên tiếng nhắc nhở để bắt đầu chuyến đi.

"À, đúng rồi. Dent này, lũ trẻ có vẻ không đợi thêm được nữa đâu. Nhờ ông cả đấy."

"Được rồi, ngựa tôi cũng đã thuê đúng như lời ông dặn. Trước lúc trời tối tôi sẽ mang trả."

Tôi đã nhờ chú chủ tiệm thuê một con ngựa. Sức chân của trẻ con và sức ngựa có một sự chênh lệch rất lớn về khả năng di chuyển. Nếu xuất phát sớm bằng ngựa, chúng tôi có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian, thậm chí có thể dấn thân sâu hơn qua phía bên kia ngọn đồi.

"Nào, cô bé và cậu nhóc, lên ngựa thôi."

"V... vâng."

Chú Dent tháo dây cương đang buộc bên đường, dắt tới một con ngựa có bộ lông màu hạt dẻ tuyệt đẹp. Đối với cơ thể của một đứa trẻ, con ngựa trông to lớn như một ngọn núi nhỏ. Nell có vẻ hơi sợ hãi nhưng vẫn gật đầu đáp lại. Trong khi tôi còn đang tự hỏi mình sẽ lên ngựa bằng cách nào thì chú Dent đã vòng tay qua hông tôi.

"Cậu nhóc lên trước nhé."

"Ối!"

Tôi bị nhấc bổng lên và đặt gọn gàng trên yên ngựa. Dù cơ thể một đứa trẻ cũng nặng tới mười mấy cân nhưng chú ấy nhấc lên thật nhẹ nhàng. Đây chính là sức mạnh của cấp độ sao?

"Tiếp theo là cô bé. Này nhóc, giữ cho chắc đừng để cô bé ngã đấy."

Sau đó, chú ấy cũng nhấc bổng Nell lên và đặt ngồi phía trước tôi. Nell lần đầu cưỡi ngựa nên có vẻ rất hoảng hốt, cô bé bám chặt lấy cái gờ phía trước yên ngựa, còn tôi thì vòng tay giữ lấy eo cô bé. Cuối cùng, chú Dent nhảy phắt lên ngồi phía sau cùng.

"Nell ơi, đây là cơm hộp. Đến đó thì hãy ăn nhé. Có cả phần của chú Dent nữa đấy."

"Thế thì quý quá. Chứ chỉ có thịt khô thôi thì thật là không bõ công."

Cô Teresa đưa hộp cơm cho Nell.

"Lên đường thôi!"

"Chúng con đi đây ạ!"

"Đi cẩn thận nhé!"

Con ngựa bắt đầu bước đi chậm rãi.

"Nó di động rồi kìa!"

"Ừ, đi rồi đấy."

Lần đầu được cưỡi ngựa, Nell thích thú quay đầu lại nhìn, nhưng tôi thì lại hơi thót tim vì phải cố giữ chặt lấy eo cô bé để tránh mất thăng bằng. Trong FBO tôi đã từng cưỡi qua đủ loại thú cưỡi rồi nên cũng nắm được phần nào quy tắc, vì thế mà không thể hồn nhiên vui sướng như Nell được.

"Liberta! Cao quá nhỉ!"

"Ừ, cao thật."

"Nhìn được xa tít tắp luôn kìa!"

Chỉ cần thấy cô bé cười như thế này, tôi lại cảm thấy việc dắt cô bé theo là một quyết định đúng đắn. Trên đường tiến về phía cổng Nam, tầm nhìn từ trên lưng ngựa cao hơn hẳn bình thường khiến Nell cực kỳ phấn khích.

"Dừng lại!"

Khi chúng tôi đến cổng, lính canh chặn lại để kiểm tra. Chú Dent đưa giấy ủy thác ra và giải thích cho người lính rằng đây là một nhiệm vụ chính thức. Đúng lúc đó.

"Gừ..."

Nell phát ra một âm thanh đầy vẻ hằn học. Tôi nhìn theo hướng mắt cô bé và thấy một đứa trẻ có thân hình hơi hộ pháp, bụng hơi phệ, đang lườm Nell trân trối. À không, hình như là đang lườm tôi thì đúng hơn.

"Được rồi, đi đi."

"Cảm ơn nhé."

"Lêu lêu!"

Đó chắc hẳn là tên Dassey gì đó rồi. Nell lè lưỡi trêu chọc hắn một cách đắc thắng, khiến chú Dent phải nhìn cô bé bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Ngay cả người lính canh cũng nhận ra hành động đó không hướng về mình nên cũng tò mò ngoái nhìn lại.

"Kìa, không được làm thế, mất lịch sự lắm."

"Vâng ạ."

Tôi khẽ nhắc nhở, Nell khẽ cười khẩy một tiếng rồi quay mặt về phía trước. Có lẽ vì thấy Nell mỉm cười với tôi mà vẻ mặt của tên Dassey kia càng thêm vặn vẹo. Tôi đoán là hắn không phải đang hối lỗi đâu, mà là đang tức điên lên vì thấy người mình thích ngồi cạnh một thằng con trai khác như tôi đấy chứ gì?

Nhưng Nell dường như lại nghĩ rằng hắn đang cảm thấy thua cuộc. Cô bé thỏa mãn tận hưởng cảnh sắc bên ngoài cổng thành. Cô bé chẳng hề nhận ra vẻ mặt khó xử của tôi, hoặc có lẽ chỉ nghĩ là tôi đang bối rối vì hành động trêu chọc vừa rồi thôi.

"Nhóc cũng vất vả nhỉ."

"Dạ, cũng bình thường thôi chú."

Chú Dent, với kinh nghiệm của một người lớn, dường như đã thấu hiểu toàn bộ sự việc. Chú ấy buông lời đồng cảm, nhưng đối với tôi, chuyện này chẳng thấm tháp gì so với chuỗi vận rủi về tỉ lệ rớt đồ bấy lâu nay. Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của Nell khi ngắm nhìn rừng cây, đồng cỏ và những cánh chim trời là đã quá đủ rồi.

Chỉ có một vấn đề duy nhất.

"Mông tớ đau quá."

"Tớ cũng vậy."

Sau gần một tiếng ngồi trên lưng ngựa, chúng tôi mới nhận ra rằng cảm giác cưỡi ngựa không hề êm ái như vẻ ngoài của nó.

"Này cậu nhóc, cô bé, sau này luyện tập nhiều là sẽ quen thôi."

Đối với những đứa trẻ chưa có cấp độ như chúng tôi, chỉ một tiếng đồng hồ thôi cũng đủ khiến phần thân dưới ê ẩm. Ngay cả người đã quen với việc cưỡi thú như tôi còn thấy hơi đau nữa là. Nell vừa xuống ngựa là đã đưa tay xoa xoa hông, gương mặt lộ rõ vẻ hậm hực nhìn con ngựa như thể nó có lỗi gì lớn lắm vậy.

"Vậy là ta đã đưa các cháu đến đây rồi. Bây giờ sẽ đi săn Mochi để tăng cấp đúng không?"

Chú Dent buộc dây cương vào một gốc cây gần đó, lấy nước cho ngựa uống rồi quay sang hỏi về kế hoạch sắp tới.

"Không ạ, vì vài lý do cá nhân nên cháu sẽ không tăng cấp."

Chừng nào còn đeo chiếc Vòng Tay Khổ Luyện trên tay, cấp độ của tôi sẽ không tăng thêm một chút nào. Hơn nữa, món đồ này một khi đã đeo vào là phải sau hai mươi tư tiếng mới tháo ra được.

"Thế còn cô bé... Mà nếu cô bé cũng đeo nó thì các cháu định làm gì ở đây?"

Chú Dent bắt đầu lộ vẻ khó hiểu. Ở khu vực này, ngoài việc luyện cấp an toàn thì chú chẳng thấy có giá trị gì khác cả. Đáp lại sự thắc mắc đó, tôi nở một nụ cười tự tin và tuyên bố mục tiêu thật sự của mình.

"Cháu muốn đi săn lính canh Tanuki ạ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!