Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1686

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 846

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3176

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 1: Thế giới tôi hằng mong ước - Chương 14: Cuộc đấu tay đôi nhỏ

Chương 14: Cuộc đấu tay đôi nhỏ

"~♪"

Tôi nhận thức được rằng tâm trạng mình đang tốt đến mức vô thức bật ra tiếng ngân nga.

"Cậu vui đến thế cơ à?"

"Tất nhiên là vui rồi! Cuối cùng cũng có được thứ mình chờ đợi bấy lâu, nói rằng công cuộc chuẩn bị để cày cấp đã hoàn tất cũng không hề ngoa!"

Chìa khóa kẻ yếu. Đó là một món đồ "cheat" được tạo ra bằng cách kết hợp Ấn ký kẻ yếu và Chìa khóa hầm ngục. Nó biến một món đồ tiêu hao thành một vật phẩm vĩnh cửu, cho phép người chơi chinh phục hầm ngục bao nhiêu lần tùy thích.

Tùy vào lớp nhân vật mà thời gian hồi chiêu sẽ khác nhau, nhưng với hầm ngục dành cho Class 1- cấp độ yếu nhất mà người ta thường gọi là "Hầm ngục Mochi"- thì thời gian đó gần như bằng không.

"Nhưng đó là hầm ngục Mochi mà đúng không?"

"Đúng vậy."

"Thế thì tăng cấp ở đó cũng đâu có ích gì mấy..."

"Hơ hơ, hỏi hay lắm."

Thời gian hồi chiêu kinh ngạc: chỉ 5 phút. So với chìa khóa của các hầm ngục khác, đây là tốc độ nhanh nhất không đối thủ. Ngoài ra, nó còn những lợi ích khác...

"Cái này ấy mà..."

"Này, đứng lại đó!!"

Kẻ nào dám nhảy vào cắt ngang lời giải thích của tôi thế hả? Đang đoạn gay cấn cơ mà. Nhưng dù sao có người gọi mà lờ đi thì cũng bất lịch sự, tôi miễn cưỡng quay đầu lại.

"Gớm."

"À... có việc gì không?"

Đó là tên Dasse "quèn" cùng đám tùy tùng, những kẻ lẽ ra đã về rồi. Tránh gây rắc rối trong tiệm là khôn ngoan đấy, nhưng ra đây đứng đợi thì cũng vậy cả thôi. Đang định thao thao bất tuyệt về món đồ "cheat" này mà bị dội gáo nước lạnh, tôi cũng thấy mình đang trả lời với giọng điệu không mấy thiện cảm.

Mà cái thái độ hống hách đó thì làm sao khiến con gái rung động được cơ chứ.

"Tao không quan tâm đến mày!! Này, Nel!"

"Đừng có gọi trống không tên tôi như thế!! Tôi chẳng có việc gì với anh cả. Liberta, đi thôi."

Có vẻ đã quá ngán ngẩm, Nel nắm lấy tay tôi toan bước đi. Tôi cũng chẳng muốn dây dưa phiền phức nên định rời đi ngay, nhưng...

"Tao bảo đứng lại cơ mà!!"

Mấy cái thằng kiểu này bao giờ cũng chạy lên chặn đường trước mặt nhỉ. Trong game thì đây chính là đoạn "ép buộc bắt đầu trận đấu" đây mà. Lần này cũng theo kịch bản đó sao?

"Cái gì nữa đây! Đừng có cản đường."

"Là tại cô không chịu nghe tôi nói đấy chứ!!"

Mà thôi, đánh đồng game với thực tế là không tốt. Đây là đời thực, dù cuộc hội thoại nghe cứ như một cặp đôi vừa chia tay vì mâu thuẫn tình cảm, nhưng rõ ràng đây là cảnh một cô bé đang cố trốn chạy khỏi tên con trai mà mình ghét cay ghét đắng.

"Thôi nào thôi nào, không được động tay động chân đâu nhé."

Thấy hắn định xông tới bắt lấy Nel, tôi đưa cây gậy tre ra chắn ngang.

"Đàn ông con trai không được dùng bạo lực với con gái."

Trang bị của tên Dasse này chỉ có một con dao găm và mấy món phụ kiện lúc nãy. Có chỉ số hay không sẽ làm thay đổi độ khó một chút, nhưng sự chênh lệch chỉ số hiện tại không đáng để quá lo lắng.

"Thằng ranh này cản đường tao nãy giờ rồi nhé!! Mày không thấy cái này à!!"

"Đang ở giữa phố xá đông người, không được rút thứ đó ra đâu."

Cơn giận lên đến đỉnh điểm, Dasse rút phăng con dao găm ra khỏi vỏ. Lưỡi dao có màu xỉn đục do không được bảo quản kỹ lộ ra dưới ánh mặt trời. Hắn rút ra chắc là để đe dọa, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh.

"Câm mồm!! Tao ngứa mắt mày từ lâu rồi!! Tại sao mày cứ luôn ở cạnh Nel thế hả!! Cả việc làm mạo hiểm giả nữa! Đáng lẽ người đó phải là tao!!"

Ở thế giới này, dù là trẻ con nhưng nếu có chỉ số, đó sẽ là một mối đe dọa vũ lực thực sự. Đó là lẽ thường của thế giới này. Đằng xa, tôi đã nghe thấy tiếng ai đó gọi lính gác.

"Đừng có làm phiền Liberta nữa!! Từ nãy đến giờ anh toàn nói mấy điều vô lý thôi! Anh muốn cái gì hả!!"

Nel ơi, tôi đang mong lính gác đến xách cổ hắn đi cho xong chuyện, cô có thể bớt đổ thêm dầu vào lửa được không? Cứ đà này thì chỉ có mình hắn bị phạt thôi mà.

Dùng lý lẽ để "đấm" vào mặt một đứa trẻ đang kích động và bất ổn tâm lý thì dễ thôi, nhưng nói với kẻ không kiểm soát được cảm xúc thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Khi Nel bảo hắn nêu lý do, hắn ú ớ, miệng há hốc như cá mắc cạn. Cuối cùng, hắn dùng bàn tay không cầm dao chỉ thẳng vào tôi.

"Quyết... Quyết đấu đi!! Mày!! Đấu với tao, nếu tao thắng thì mày không được lại gần Nel nữa!!"

Chắc là trong vài giây vừa rồi, đầu óc hắn đã hoạt động hết công suất để đưa ra kết luận: Loại bỏ tôi là giải quyết được mọi chuyện.

"Hả?"

Nel ơi, cô đừng nhìn hắn bằng ánh mắt "thằng này bị hâm à" như thế chứ. Tôi vốn có tuổi đời tinh thần già dặn nên hiểu rõ tâm lý của hắn, thấy cảnh này lại càng thấy ái ngại cho hắn hơn.

"Ờ thì..."

Nhưng tôi, kẻ bị chỉ đích danh, nên ứng phó thế nào đây? Nếu là PvP trong game, tôi có quyền từ chối, nhưng ở thực tế này, từ chối có để lại hậu quả gì không?

Tôi nhìn Nel cầu cứu, cô ấy gật đầu như thể đã hiểu ý tôi. May quá, sự khác biệt về lẽ thường ở thế giới này tôi vẫn chưa nắm rõ, mong cô ấy cho tôi chút gợi ý.

"Được thôi! Nếu anh thua thì từ nay về sau không được xuất hiện trước mặt tôi nữa!!"

Ấy, không phải, Nel ơi! Sao cô lại nhận lời quyết đấu theo kiểu "được ăn cả ngã về không" thế này? Hay là ở thế giới này, khi bị thách đấu thì bắt buộc phải nhận? Đây là loại kiến thức mà tôi chưa từng biết tới.

Làm ơn đừng nhìn tôi với vẻ mặt "Em làm tốt lắm đúng không" như thế chứ.

"Tại sao lại..."

"Hử? Anh sợ à? Tự mình thách đấu rồi định cụp đuôi chạy thẳng sao?"

"L-Làm gì có chuyện đó!!"

Về mặt tình cảm, nếu thua đồng nghĩa với việc không bao giờ được gặp lại Nel thì cái giá đó quá lớn khiến hắn chùn bước một giây. Nhưng vì đã lỡ thách thức, lại bị Nel khích tướng, hắn đã hạ quyết tâm.

"Đại ca Dasse! Không sao đâu! Hôm nọ anh chẳng dùng dao găm hạ gục Goblin và lên cấp 5 đó sao!!"

"Đúng đấy!! Đại ca Dasse còn có kỹ năng kiếm thuật nữa, hạ thằng ranh còi cọc kia trong nháy mắt thôi!!"

Đám tùy tùng bắt đầu tâng bốc hết lời.

"Đ-Đúng thế!! Tao không đời nào thua được!!"

Được "nịnh" thối mũi, tên Dasse bắt đầu vênh váo, thở phì phò đầy tự mãn...

"Nel này, đánh ở đây thật à? Nhân viên trong tiệm đang lườm chúng ta cháy mặt kìa."

Ánh mắt khó chịu của nhân viên từ trong tiệm nhìn ra khiến tôi thấy nhột.

"Không sao đâu! Có quảng trường dành riêng cho việc quyết đấu mà. Đi thôi!!"

"Thế giới này có cả chỗ đó nữa à."

Để thoát khỏi những ánh mắt soi mói, chúng tôi đi theo sự dẫn dắt của Nel đến một quảng trường- nơi mà trong game tôi nhớ là không có. Đằng sau, tên Dasse và đám tùy tùng vẫn léo nhéo bàn tán xem nếu thắng sẽ làm gì.

Đối với tôi, với trang bị hiện tại, tôi không nghĩ mình sẽ thua một nhân vật khởi đầu cầm dao găm. Nhờ đám tùy tùng mà tôi biết được thực lực của hắn. Kể cả khi hắn có chỉ số cao nhất trong tầm đó đi nữa, với bộ trang bị ấy, hắn không bao giờ thắng được giáo.

"Đến rồi nè!"

"Đây là... Hội Mạo Hiểm Giả?"

Nơi chúng tôi được dẫn đến là một tòa nhà tôi rất quen thuộc. Thời còn chơi game, tôi luôn đến đây để nhận nhiệm vụ. Dù chơi offline hay online, đây là nơi tôi lui tới nhiều hơn cả nhìn mặt cha mẹ mình.

"Xin lỗi!! Cho cháu mượn quân cờ quyết đấu với ạ!!"

Quân cờ quyết đấu? Ở đây có thể quyết đấu được sao? Có hệ thống đó à? Chịu chết. Lại một điểm khác biệt nữa xuất hiện.

"Ồ, cái gì thế, quyết đấu à?"

"Gì, chỉ là mấy đứa nhóc thôi à."

"Chán chết, tưởng gì hay lắm."

"Nhưng này, một đứa chẳng phải là con trai lão Dondon sao?"

"Hả? Thằng nhóc của lão Dondon đáng ghét đó à?"

Tiếng gọi lớn của Nel hướng về phía quầy tiếp tân khiến các mạo hiểm giả xung quanh bắt đầu xôn xao. Trang bị của họ không quá xịn, nhưng hiện tại có nhiều người tôi không thể thắng nổi. Tuy nhiên, cũng không có ai trông có vẻ là "vô địch".

Đa phần họ trông như những gã thô lỗ. Ban đầu họ tỏ ra thất vọng vì chỉ là trẻ con đánh nhau, nhưng...

"Hừm!"

Nhờ dáng vẻ tự tin đầy kiêu ngạo của Dasse mà sự chú ý bắt đầu đổ dồn vào chúng tôi. Cơ mà này, cha của cậu bị ghét cay ghét đắng đấy nhé? Chắc chắn ông ta không nổi tiếng theo nghĩa tốt rồi.

"Đặt bên nào đây?"

"Trận này là cô bé kia với thằng nhóc nhà Dondon à?"

"Không, cô bé không có vũ khí, vậy là thằng nhóc cầm gậy tre kia?"

"Về vũ khí thì thằng nhóc gậy tre có lợi hơn, nhưng nhìn vóc dáng đó thì cấp độ chắc không cao. Bên kia dù sao cũng là con nhà lính. Tôi đặt cửa thằng nhóc nhà Dondon."

"Thằng ngu, thế thì còn gì là cá cược nữa! Tôi đặt cửa thằng nhóc gậy tre."

"Chơi luôn!!"

Ở thế giới này, trẻ con đánh nhau cũng là một thú vui sao? Không gian trở nên náo nhiệt, mọi người bắt đầu bàn tán và thậm chí là tổ chức cá cược.

"Liberta, lại đây!"

"Rồi rồi."

Thôi thì tới đâu thì tới. Tôi đi theo tiếng gọi của Nel.

"Cậu bé này sẽ chiến đấu sao?"

"Vâng! Cháu muốn quyết đấu dưới lời thề của Thần Quyết Đấu như những gì đã nói lúc nãy!"

Thủ tục dường như đã xong xuôi. Trước mặt tôi là một người phụ nữ xinh đẹp, vẻ đẹp không hề phù hợp với cái không gian nồng nặc mùi mạo hiểm giả phong trần này.

"Ui da!?"

"Đừng có nhìn chằm chằm như thế!!"

Tôi vô tình bị hớp hồn bởi một mỹ nhân tộc Elf với mái tóc vàng búi cao và "đôi gò bồng đảo" căng tràn sức sống, để rồi bị Nel nhéo má một cái đau điếng.

"Xin lỗi mờ..."

Cô nàng tiếp tân tộc Elf khẽ cười khúc khích, còn Nel thì mặt mày sầm sì. Bị nhéo má, tôi liếc nhìn sang thì thấy mặt cô ấy rõ ràng là đang rất giận dữ.

"...Mình cũng có mà."

"Hả? Cô nói gì cơ?"

"Không có gì hết!!"

Có lẽ cô ấy muốn bảo tôi đừng có nhìn lung tung. Cảm giác cô ấy vừa nói gì đó nhưng vì cô ấy bảo đừng xía vào nên tôi cũng chẳng dám hỏi thêm. Hình như Nel vừa liếc nhìn xuống "vùng bình nguyên" đang phát triển của mình, chắc tôi nhìn nhầm thôi.

"Vâng, vậy là yêu cầu quyết đấu của các em đã được Hội Mạo Hiểm Giả chấp nhận đứng ra làm chứng. Kể từ giờ, các em sẽ chiến đấu dưới sự chứng kiến của Thần Quyết Đấu."

Chị tiếp tân Elf xinh đẹp khéo léo phớt lờ màn kịch nhỏ của chúng tôi và tiếp tục công việc.

"Dạ vâng."

"Đã rõ!!"

Họ không định ngăn cản trẻ con đánh nhau à? Hay ở thế giới nơi sức mạnh là tất cả, việc trẻ con quyết đấu là chuyện bình thường? Cái tư duy Nhật Bản lại làm khó tôi rồi. Dasse thì đang hừng hực khí thế, nếu tôi còn chần chừ thì có lẽ tôi mới là kẻ lập dị.

"Nhà luyện tập số 3 đang trống, chúng ta di chuyển qua đó nhé. Chị sẽ đích thân làm trọng tài."

Vừa nghe thấy địa điểm, đám đông bên ngoài liền bưng theo đĩa đồ ăn thức uống và kéo nhau đi xem. Tôi định thốt lên "Đây là đi xem bóng đá à?" nhưng lại thôi, lẳng lặng đi theo chị tiếp tân.

Nơi chúng tôi đến là một khoảng sân rộng cỡ sân tennis, bao quanh bởi hàng rào gỗ. Ngay chính diện lối vào là bức tượng một nữ thần xinh đẹp, tay trái cầm thiên bình, tay phải cầm kiếm.

"Những người đi cùng chỉ được đứng đến đây thôi. Phía trước là đấu trường được Thần phân xử, ngoài những đấu sĩ ra, không ai được phép bước vào."

Dù kiến trúc đơn giản nhưng từ chị tiếp tân cho đến những người xung quanh đều tỏ rõ thái độ tôn nghiêm trước nơi này.

"Liberta cố lên!!"

Nel chỉ được đi đến đây. Tôi bước qua lối vào do chị tiếp tân mở sẵn, vẫy tay đáp lại lời cổ vũ của Nel rồi tiến vào trung tâm sân đấu.

"Đại ca Dasse, cho thằng đó đo ván đi!!"

"Đừng để thua thằng ranh gầy nhom đó nhé!!"

Khác với tiếng cổ vũ của Nel, bên kia nghe nặc mùi bạo lực.

"Tất nhiên rồi!! Cứ nhìn đấy!!"

Chẳng lẽ việc tôi chỉ im lặng vẫy tay trông kém cỏi hơn sao?

"Nào nào! Trận quyết đấu của những thiếu niên 'có thể' sẽ trở thành mạo hiểm giả tương lai đây!! Tỉ lệ đặt cửa cho Dasse — con trai nhà Dondon — đang áp đảo!! Sắp đóng cửa đặt cược rồi nhé!!"

"200 cho Dasse!"

"Tôi đặt 300 cho Dasse!!"

"1000 cho thằng nhóc đối thủ."

"Ồồồồồ!!!"

Này mọi người, đây là cuộc quyết đấu thần thánh cơ mà? Bức tượng kia là tượng Thần đúng không? Sao mọi người ngang nhiên cá cược ở nơi như thế này vậy?

"500 cho Liberta!!"

Này Nel? Cô cũng là trẻ con mà? Cá cược... cũng được sao? Trẻ con cũng được chơi cờ bạc à. Làm ơn đừng nhìn tôi với ánh mắt "Cấm được thua đấy" như thế chứ.

Mà không có ai ngăn cản thì chắc là được rồi. Bị đem ra làm trò tiêu khiển thì chẳng vui vẻ gì, nhưng đây là trận PvP đầu tiên của tôi kể từ khi đến thế giới này. Thú thực, tôi cũng thấy hơi phấn khích đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!