Điều Tôi Nguyện Cầu Thần Linh Ngày Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 15

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 13

Tập 2: Các Thiếu Nữ Dưới Ánh Vàng - Prologue: Ngày vẫn chưa hay biết điều chi

Prologue: Ngày vẫn chưa hay biết điều chi

Koganei Rurui không hề hay biết.

Về xúc cảm lẫn nhiệt độ của thứ ánh sáng rực rỡ ấy.

Koganei Rurui không hề hay biết.

Rằng rốt cuộc thứ bản thân thực sự khao khát là gì.

Thế nên, Koganei Rurui không hề hay biết,

rằng trong đôi bàn tay tưởng chừng trống rỗng ấy, vốn dĩ đã nắm giữ tất cả.

Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, chỉ có duy nhất một người con gái tôi có thể gọi là bạn.

Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Nếu chỉ so bì ngoại hình, có lẽ tôi sẽ thắng. Mái tóc vàng óng ả thừa hưởng từ mẹ. Đôi mắt xanh biếc. Làn da trắng ngần. Vóc dáng nhỏ nhắn cùng vòng một phẳng lì chắc chắn là gen di truyền từ bố. Dẫu vậy, tôi tự nhận thức được rằng mỗi khi ra ngoài, mình luôn thu hút ánh nhìn của người khác.

Còn cô ấy, nói thẳng ra, nhan sắc chỉ xếp thứ hai, thứ ba trong lớp.

Việc có lọt vào top năm của khối hay không cũng khó nói.

Thế nhưng, giả sử tôi và cô ấy đứng cạnh nhau, rồi hỏi người qua đường xem họ thích ai hơn, tôi hoàn toàn không tự tin mình sẽ thắng.

Một trăm người thì chắc chắn cả một trăm sẽ chọn cô ấy.

Ngay cả tôi cũng sẽ chọn cô ấy.

Bởi lẽ sự tồn tại của cô ấy quá đỗi tuyệt mĩ.

Từ linh hồn, cho đến trái tim.

Nhân tiện, chẳng biết từ lúc nào, cô gái ấy đã nói với tôi thế này.

Không, dùng cụm "chẳng biết từ lúc nào" có lẽ không phù hợp cho lắm.

Bởi vì tôi và cô ấy mới chỉ gặp nhau đúng một lần duy nhất.

“Nè, Rurui-chan. Tớ nghĩ là...”

Nói thêm chút, lúc đó cô ấy đang nằm trên giường.

T-Tất nhiên không phải hai đứa con gái đang làm chuyện mờ ám gì đâu.

Nơi đó cũng chẳng phải phòng tôi, hay phòng cô ấy.

Trên tấm ga trải giường trắng muốt và sạch sẽ đến lạ thường của phòng bệnh, cô ấy khoác bộ đồ ngủ lên cơ thể gầy guộc. Chiếc bóng đổ xuống từ ánh sáng hắt qua cửa sổ trông thật mỏng manh, yếu ớt.

Mỗi lần cô ấy chớp mắt, tôi lại thấy bất an.

Cô ấy là người chẳng bao lâu nữa sẽ rời khỏi thế gian.

Tử thần đã đứng ngay bên cạnh, chỉ chờ đến ngày đưa cô ấy đi.

“Chắc chắn là, cô gái ấy cuối cùng đã có được mọi thứ.”

“Câu chuyện đâu phải như vậy.”

Cảm giác như tự dưng bị phản bội, tôi bĩu môi.

Đúng vậy, chúng tôi đã ở đó. Trong căn phòng bệnh mà mùi thuốc sát trùng như ngấm vào không khí, chúng tôi đã dành hàng giờ đồng hồ để bàn luận về "một câu chuyện nọ".

Đó là câu chuyện đã trở thành cơ duyên cho cuộc gặp gỡ của hai đứa.

Cô ấy nói tiếp:

“Không đâu. Chỉ là cô ấy không nhận ra thôi, chứ thực ra... Tất cả những gì cô ấy khao khát, đều đã ở ngay đó rồi.”

“Sao cậu lại nói vậy chứ.”

Cô ấy không nhượng bộ.

Tôi cũng không nhượng bộ.

“Vậy sao. Rurui-chan không hiểu à.”

“Ừm. Không hiểu.”

“Nhưng tớ thì nghĩ vậy đấy.”

Như thể đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh, cô ấy nắm lấy tay tôi.

Bàn tay gầy guộc, vô cùng yếu ớt.

Ánh sáng sinh mệnh dường như đã lụi tàn.

Thế nhưng, tại sao nó lại ấm áp đến thế này.

“Không sao đâu. Rồi sẽ có ngày Rurui-chan cũng hiểu ra thôi.”

Cô ấy mỉm cười rạng rỡ.

Tên gọi của hơi ấm ấy, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hề hay biết.

Kể từ ngày đó, một năm vài tháng đã trôi qua.

Lần mò lại khoảnh khắc hạnh phúc thuở nào, tôi cúi xuống nhìn đôi bàn tay.

Những ngón tay tuy thon dài, nhưng khổ nỗi lại quá nhỏ bé. Kể từ dạo ấy, dường như chúng chẳng lớn thêm chút nào.

Lòng bàn tay nhỏ bé ấy, giờ đây trống rỗng.

Hơi ấm mà tôi ngỡ mình từng nắm giữ, cứ thế tuột khỏi kẽ tay rồi rơi rụng mất.

Cô ấy đã bỏ tôi lại mà đi.

Chẳng còn tồn tại ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này nữa.

Thế nên, ý nghĩa những lời cô ấy nói, đến tận bây giờ tôi vẫn không sao hiểu được.

Và vì không biết, vì không hiểu, nên tôi lại phạm sai lầm.

Một mảnh giấy nhàu nát rơi lả tả xuống sàn nhà - nơi vừa được dọn dẹp cách đây vài giờ nhưng giờ đã vấy bẩn hoàn toàn.

Ai đó giẫm đạp lên nó.

Tiếng cười ồ lên vang vọng khắp nơi.

Ngay trước mắt tôi, cuốn sách tôi trân quý nhất đang bị xé nát. Lắc lư giữa những tiếng cười đùa vui vẻ của đám nữ sinh cùng lớp, câu chuyện tôi yêu thương đang biến thành những mảnh giấy vụn.

Bọn họ thấy có gì mà vui đến thế cơ chứ.

──Tôi không biết.

Bởi vì tôi chưa từng nói chuyện đàng hoàng với họ bao giờ.

Bọn họ đang cười với vẻ mặt như thế nào.

──Tôi không biết.

Bởi vì, do thử thách thần linh ban xuống, tôi không thể nhận diện được khuôn mặt của người khác.

Bọn họ đang nói cái gì vậy.

──Tôi không biết.

Bởi vì.

“A, aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”

Bởi vì có ai đó đang khóc không ngừng, như thể muốn phủ nhận những tiếng cười kia.

Tôi cầu xin người đó đừng khóc nữa, nhưng tâm nguyện ấy chẳng thể chạm tới.

Giọng nói bi thương cứ thế gào thét dữ dội hơn, như đang hô ứng với cơn mưa không ngừng trút nước.

Rồi tôi chợt nhận ra.

Người đang khóc, chính là tôi.

Vì tôi thậm chí còn chẳng biết tên người mà mình đang bám víu cầu xin cứu giúp, nên cảm xúc chẳng thể hóa thành lời, cứ thế lạc lối.

Tựa như chiếc đèn kéo quân, những điều quý giá nhất đời tôi lần lượt hiện lên trong tâm trí.

Khoảnh khắc bên người bạn duy nhất, người giờ đã không còn nữa.

Sắc vàng rực rỡ của buổi bình minh mà tôi cùng Miyano Aoi và Takamine Ruri từng ngước nhìn.

Những ngày tháng trải qua cùng Kazamatsuri Towa.

Và cuối cùng, tôi chìm nghỉm trong thứ cảm xúc đen ngòm đang nuốt chửng tất cả.

Nơi này hoàn toàn trái ngược với nơi tôi từng hướng tới.

Giữa bóng tối sâu thẳm mịt mù, tôi nhắm nghiền mắt, ôm chặt cơ thể và bịt kín đôi tai.

Tên của bóng tối đang bủa vây lấy tôi, chính là "tuyệt vọng".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!