Đánh Bại Ma Vương Chỉ Là Chuyện Nhỏ (Miễn Là Có Kẻ Thế Thân)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Vol 2 - Chương 1: Anh hùng đi chinh phục điểm yếu

Chương 1: Anh hùng đi chinh phục điểm yếu

Tôi vừa mới tắm xong và bước ra khỏi phòng tắm thì Amelia trở về. Cô ấy vẫn vậy, mái tóc màu chàm buộc gọn phía sau, đôi mắt thẫm màu sâu thẳm. Tuy nhiên, cô có vẻ hơi ngẩn người khi thấy tôi bước ra từ phòng tắm giữa ban ngày ban mặt thế này.

Tôi thở dài một tiếng thườn thượt rồi dụi mắt. Việc làm mát cái đầu đúng là có hiệu quả, ít nhất thì đầu ngón tay tôi đã thôi run rẩy.

Thôi thì, chuyện đã rồi. Sai số là điều khó tránh khỏi. Quan trọng là cách chúng ta khắc phục nó.

"Amelia, chúng ta phải... tính lại chiến thuật thôi."

"...V-vâng."

Amelia tỏ ra cứng nhắc lạ thường, đôi vai cô khẽ giật mình khi nghe giọng tôi.

Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn giữa phòng, đối diện nhau. Amelia giữ im lặng, chờ đợi tôi lên tiếng.

Tôi cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu... Thôi thì cứ mở đầu bằng một câu hỏi đơn giản vậy.

"Amelia, cô có đối phó được với lũ Undead (Xác sống) không?"

"...? Nếu tôi nói có thì sao?"

"...Cô không sợ chúng à?"

Amelia chớp mắt hai ba lượt rồi trả lời với vẻ kinh ngạc:

"Ares, anh đang nói cái quái gì thế?"

Cô ấy nói đúng. Làm gì có giáo sĩ nào lại đi sợ Undead? Chưa kể, phần lớn lính đánh thuê còn chẳng thèm chớp mắt trước chúng. Kẻ nào sợ lũ đó thì chắc chắn không có tư cách của một chiến binh.

Với một giáo sĩ có khả năng thanh tẩy (exorcism), lũ Undead chỉ là chuyện nhỏ. Được rồi, lạc đề thế là đủ... Tôi lấy lại giọng điệu bình tĩnh nhất và đi thẳng vào vấn đề.

"Tổ đội đó vừa bị quét sạch hoàn toàn. Có vẻ như... Toudou và Aria... không hề 'hợp rơ' với lũ Undead cho lắm."

"...?"

Amelia lộ rõ vẻ hoài nghi, cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mặt tôi như thể đang cố tìm xem câu trả lời có viết trên đó không.

"Họ đã bất tỉnh nhân sự chỉ sau khi trúng kỹ năng 'Tiếng thét bi thương' của một con Wraith (U linh) cấp thấp. Tôi đã đưa họ đến nhà thờ rồi. Tất nhiên, tình trạng không có gì nguy kịch."

"Ưm... Anh đang nói về ai cơ?"

"...Tổ đội của Toudou."

"Cái gì???"

Thực tế thì Limis và Glacia ít đáng lo hơn về khoản này, nhưng hai người đó lại có hàng tá vấn đề khác.

Amelia vẫn mở to mắt và lắc đầu liên tục. Đây không phải chuyện đùa. Cô ấy thực sự không hiểu nổi. Mà nếu điều đó có làm cô thấy khá hơn — thì thật lòng, chính tôi cũng chẳng hiểu nổi tại sao.

"Hiện tại, Toudou và Aria gần như mất khả năng chiến đấu trước Undead."

"...Tại sao lại thế?"

"Có lẽ vì họ sợ."

"Ai sợ cơ?"

"Toudou và Aria."

Chúng tôi rơi vào một vòng lặp vô tận!

Amelia hoàn toàn im lặng. Cô đưa ngón trỏ vuốt nhẹ đôi môi một cách thanh lịch và duyên dáng, ra vẻ đang suy nghĩ cực kỳ sâu sắc. Đột nhiên, cô thầm thì, giọng nhỏ như tiếng gió:

"Toudou đúng là đồ rác rưởi, nhưng cậu ta là Thánh Hiệp Sĩ cơ mà, đúng không?"

...Hóa ra cô nghĩ về Toudou như thế đấy à?

Tôi chỉ im lặng gật đầu. Amelia lại lắc đầu lần nữa. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng một cách hoảng hốt, dường như không thể giữ nổi bình tĩnh, cuối cùng nhìn thẳng vào mắt tôi rồi đứng phắt dậy.

"...Xin lỗi, anh có phiền nếu tôi đi tắm một lát không?"

"...Cứ tự nhiên."

Phải, đi làm mát cái đầu nóng của cô đi. Đến khi cô thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng ta sẽ bàn chiến thuật sau.

"Vậy tôi đồ rằng... chuyện này rất tệ."

Cuối cùng Amelia cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cô loạng choạng tiến về phía tôi hỏi. Cô vừa mới tắm xong. Có lẽ vì vội quá nên còn chưa kịp lau khô, mái tóc màu chàm ướt đẫm dính bết vào trán, trông vẫn đầy vẻ quyến rũ một cách kỳ lạ.

Phải... Chuyện này không chỉ dừng lại ở mức "tệ" đâu.

"Một chiến binh mà lại sợ Undead? Chuyện cười này còn chẳng thấy buồn cười nổi."

"Vậy đây không phải là trò đùa?"

"Tôi sẽ đá đít Toudou nếu cậu ta dám đùa kiểu này."

Chẳng có gì vui vẻ trong chuyện này cả. Đây không đơn thuần là cảm giác khó chịu với quái vật hay sợ hãi chiến đấu thông thường.

Undead và Ác quỷ (Demons) khác biệt hoàn toàn với các loài quái vật khác. Chúng được định nghĩa là "Kẻ thù của Thiên Chúa" theo giáo lý của Ahz Gried, Vị Thần của Trật Tự. Tiêu diệt chúng là nhiệm vụ hàng đầu của những người tin vào Thần Trật Tự, và người ta nói rằng các kỹ năng thanh tẩy ban đầu được tạo ra chính vì mục đích này.

Đối với một giáo sĩ, việc sợ hãi kẻ thù của Chúa chẳng khác nào một sự bôi nhọ đức tin. Vì lý do đó, giáo sĩ chúng tôi có thể sợ rồng, sợ mãnh thú, nhưng tuyệt đối không bao giờ sợ Ác quỷ hay Undead.

"Aria thì... cô ấy sẽ tìm cách vượt qua thôi. Vấn đề lớn nhất là Toudou."

Aria Rizas chỉ là một con người bình thường. Dù cô ấy là tín đồ của Ahz Gried, nhưng vì đức tin khá yếu nên giáo lý không ảnh hưởng quá nhiều đến tâm lý, và Giáo hội cũng biết điều đó. Vậy nên không sao cả. Cô ấy có khiếp đảm trước Undead cũng chẳng phải chuyện tày đình.

Thế nhưng, khi nhắc đến Thánh Hiệp Sĩ Toudou — thì tuyệt đối không có lời bào chữa nào.

Thánh Hiệp Sĩ là sứ giả của Thần Trật Tự. Liệu một biểu tượng của đức tin như anh ta có thể được tha thứ khi run rẩy trước kẻ thù truyền kiếp không?

Giáo hội không phải là một khối thống nhất. Nó có nhiều môn phái, mỗi nơi lại có động cơ và ham muốn riêng. Một Thánh Hiệp Sĩ sợ kẻ thù của Chúa? Đó là cơ hội vàng để những kẻ đối đầu lợi dụng. Nếu chuyện Toudou sợ Undead bị lộ ra, chắc chắn sẽ là một mớ hỗn độn kinh khủng cho tất cả mọi người.

"Trong trường hợp xấu nhất, cậu ta có thể bị vạch trần là kẻ giả mạo và bị trục xuất khỏi giáo hội..."

"Đó là trách nhiệm của vương quốc đã triệu hồi cậu ta chứ?"

Về mặt danh nghĩa, quy trình triệu hồi anh hùng dựa trên đức tin của vương quốc yêu cầu. Đây là một nước đi chiến lược để Giáo hội tránh phải đổ vỏ nếu chẳng may một vị anh hùng có vấn đề về nhân cách hay năng lực xuất hiện. Trong trường hợp này, gánh nặng sẽ đổ dồn lên Vương quốc Ruxe — nơi đã ra lệnh triệu hồi Toudou.

"Chúng ta nên làm gì đây?"

"...Chỉ có một lựa chọn duy nhất. Chúng ta phải bắt cậu ta làm quen với Undead trước khi chuyện này vỡ lở."

Đây là vấn đề có thể gây chia rẽ cả vương quốc. Không có lý do gì để lo lắng Limis hay Aria sẽ tiết lộ bí mật này. Họ là người của vương quốc, rò rỉ thông tin chỉ tổ chuốc họa vào thân. Ngay cả khi họ có lỡ miệng, bất kỳ thông tin nào lọt ra cũng sẽ bị xóa sạch khỏi hồ sơ.

Tôi chống khuỷu tay lên bàn, ôm lấy đầu. Cơn đau đầu mà tôi ngỡ đã dập tắt được lại bắt đầu trỗi dậy.

"Mẹ kiếp, mình đâu có phải là bác sĩ tâm lý cơ chứ..."

Sợ hãi là thứ rễ sâu cắm chặt trong tâm trí. Kháng độc hay kháng tê liệt có thể tăng lên nhờ lên cấp, nhưng kháng tấn công tinh thần thì không. Việc Limis vẫn ổn ở cấp độ thấp trong khi Aria và Toudou — những người vượt xa cô về cả cấp độ lẫn thể lực — lại ngất xỉu hoàn toàn chính là bằng chứng.

Tư duy và tâm lý phụ thuộc phần lớn vào môi trường lớn lên. Việc uốn nắn điểm yếu này của Aria và Toudou sau khi mọi chuyện đã rồi là một nhiệm vụ khó như lên trời.

...Dù sao thì, tôi cũng chịu chết. Tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu cả. Tôi không được đào tạo để làm tư vấn viên tâm lý.

"Hay là đập vào đầu họ một cái thì họ sẽ khỏi nhỉ...?"

"Thử không?"

Tôi thực sự không biết Amelia có đang đùa hay không vì vẻ mặt của cô lúc đề xuất chuyện đó nghiêm túc đến đáng sợ.

Đó rõ ràng không phải là một lựa chọn. Toudou là người được giao nhiệm vụ đánh bại Ma Vương.

Đây không phải lúc ngồi đây ôm đầu. Dù nhiệm vụ có nản lòng đến đâu, tôi cũng phải đối mặt trực diện với nó. Tôi đứng dậy khỏi ghế, tự vả vào má mình một cái để xốc lại tinh thần.

"Còn việc nộp báo cáo thì sao?"

"Tất nhiên là tôi sẽ nộp rồi."

Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Hiện tại, Hồng y Creio Amen vẫn đang đứng về phía chúng ta. Những thất bại của Toudou cũng sẽ phản chiếu lên vị Hồng y này — người chịu một phần trách nhiệm trong việc triệu hồi anh hùng. Với tư cách là Hồng y trẻ tuổi nhất lịch sử, những mối quan hệ và ơn nghĩa của ông ấy là không thể đo đếm được. Ông ấy sẽ hỗ trợ chúng ta. Chẳng việc gì phải giấu diếm ông ấy cả.

"Hãy cứ lạc quan lên. May là chúng ta là những người đầu tiên phát hiện ra chuyện này."

Lũ Undead yếu nhất nằm ở tầng trên cùng của Hầm mộ Yutith. Ngay cả khi cả nhóm rút lui, họ cũng chẳng gặp khó khăn gì để hạ gục chúng. Với bộ Giáp Thánh Fried mà Toudou sở hữu, lũ Undead thậm chí còn không thể làm cậu ta trầy da, Aria và Limis cũng có trang bị cực kỳ xịn xò. Còn Glacia thì tôi không rõ, mà cũng chẳng quan trọng.

Tôi chỉ thấy mừng là chúng ta phát hiện ra thảm họa này trước khi họ lên cấp quá cao. Có một khoảng cách rất lớn giữa Undead cấp thấp và cấp cao. Undead cấp cao cực kỳ nguy hiểm ngay cả với những người chuyên thanh tẩy. Zarpahn, con Ma Cà Rồng chúng tôi vừa chiến đấu, quả thực là cấp cao, nhưng vẫn còn những thực thể đáng sợ hơn thế nhiều.

Nếu một người mà ngất xỉu trước mặt bọn chúng, coi như đời tiêu tùng. Mọi chuyện vẫn có thể tệ hơn thế này nhiều.

Amelia đột nhiên lên tiếng, vẻ đầy thán phục:

"Anh đúng là kiên cường thật đấy, Ares..."

Tôi giữ im lặng và lấy một tấm bản đồ từ trong túi ra. Đó chính là tấm bản đồ mà Toudou đang giữ. Nói đúng hơn, chính tôi đã đưa nó cho Toudou sau khi lấy được thông qua Giáo hội.

Mọi thứ chúng ta biết về Hầm mộ Yutith đều được ghi chép ở đây: từ cấu trúc, cạm bẫy, các loại quái vật cho đến chiến thuật đối phó; phòng nào tốt nhất để cắm trại; khu vực nào lý tưởng để luyện cấp; và những điểm cần lưu ý khi tiến sâu xuống dưới.

"Amelia, có thứ gì ở đây mà cô không đánh bại được không?"

"Tôi... đủ mạnh."

Tôi hỏi khi Amelia đang lén nhìn vào bản đồ, và cô ấy trả lời với vẻ hơi tự hào, ưỡn ngực ra.

Tôi đã nắm bắt được tình hình rồi. Tôi rời mắt khỏi Amelia và dùng ngón tay vạch một đường trên bản đồ. Dĩ nhiên là chẳng có con quái nào trong này làm khó được tôi cả. Nhưng làm thế nào để đối mặt với nỗi sợ của một người đây...?

Amelia nhẹ nhàng vỗ vai tôi khi thấy tôi nhìn chằm chằm vào bản đồ với vẻ mặt bế tắc.

"Tôi có ý này hay lắm."

"...Ý hay?"

"Thực ra ngày xưa tôi cũng từng hơi sợ Undead. Nhưng tôi đã vượt qua được nỗi sợ đó."

"Thật vậy sao?"

Năng lực tâm linh của tôi vốn đã rất mạnh từ khi còn nhỏ — rất lâu trước khi tôi trở thành giáo sĩ. Tôi chưa bao giờ biết sợ bất kỳ kẻ đi theo bóng tối nào.

Khi tôi nhìn chằm chằm vào Amelia đầy nghi hoặc, cô ấy chu môi và mỉm cười nhạt. Chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến lần cô ấy bảo tửu lượng mình tốt lắm, rồi lăn quay ra say chỉ sau một hớp duy nhất.

Trông cô ấy không giống người biết sợ Undead, nhưng... liệu tôi có thể tin cô ấy không? Amelia vốn là người nghiêm túc, nhưng cô ấy cũng hay nói mấy thứ kỳ quặc với vẻ mặt tỉnh bơ.

Thấy tôi nhìn đầy ngờ vực, cô ấy tuyên bố:

"Chúng ta sẽ bắt họ chiến đấu với một đàn Undead khổng lồ. Nỗi sợ của họ sẽ tan biến trước khi trận chiến kết thúc thôi."

...Đó là một giải pháp kiểu "lấy độc trị độc" hơi bị bạo lực đấy, cô biết không?!

"Thực sự là... tớ không thích thể loại kinh dị cho lắm..."

Toudou khẽ lên tiếng. Dù cả nhóm đã rời khỏi Đại hầm mộ được vài tiếng, gương mặt cậu ta vẫn còn hốc hác. Đôi mắt đen vốn tràn đầy sức sống giờ đây lờ đờ, mái tóc sẫm màu cũng mất đi độ bóng bẩy.

Limis thở dài, nhìn sang nữ kiếm sư tóc xanh lá bên cạnh — Aria.

"Chỉ là... bất cứ thứ gì mà kiếm không chém được... tớ đều không thích..."

Aria cũng đang rất vất vả để thừa nhận điều đó.

"...Nhưng cậu có thể dùng kiếm để giết Wraith và chắc chắn là cả Xác sống (Living Dead) mà, đúng không?"

"...Tớ thấy thật hổ thẹn."

Làm sao mà hai người này — một chiến binh và một kiếm sư — lại có thể thốt ra những lời thảm hại như vậy sau khi đã phô diễn sức mạnh khủng khiếp ở Đại ngàn Vale chứ? Limis lắc đầu. Chuyện này cảm giác như một cơn ác mộng tồi tệ.

Tổ đội Toudou đến Purif mới được một ngày. Họ đã báo tin đến nhà thờ và vài tiếng trước, họ quyết định vào Đại hầm mộ để chạy thử một chuyến. Cả nhóm đã được Giáo hội cung cấp đầy đủ nhu yếu phẩm, bản đồ và phòng trọ. Ngoại trừ việc chưa tìm được giáo sĩ, mọi thứ khác đều có vẻ ổn thỏa... Ít nhất là họ đã tưởng như vậy.

"Không thể tin nổi!... Hai người bị cái quái gì thế hả?!"

Tiếng của Limis vang vọng khắp căn phòng trong nhà thờ vốn là nơi ở của họ. Cô gõ mạnh trượng xuống góc bàn, nhìn chằm chằm vào Aria và Toudou — hai kẻ đang trao cho nhau những cái nhìn đầy tội nghiệp.

"Tại sao trên đời này... hai người lại đi sợ Undead cơ chứ?"

"Ý tớ là... Nhưng mà—"

"Không nhưng nhị gì hết!"

"...Vâng ạ."

Cả hai đều xụ mặt. Glacia, cô bé với mái tóc và đôi mắt xanh thẫm, đang ngồi một mình trên ghế, ôm lấy đầu gối và nhai một mẩu bánh mì khô khốc với vẻ không quan tâm. Limis vốn đang bực mình nhưng cũng nhanh chóng hạ hỏa. Giờ không phải lúc mắng mỏ con bé. Nếu có gì, thì phải khen ngợi sự điềm tĩnh của nó mới đúng.

Limis quay lại nhìn cặp đôi tiên phong thảm hại bằng ánh mắt sắc lẹm. Cô đập mạnh tay xuống bàn gỗ, suýt nữa làm đổ cốc nước.

"Nếu không nhờ Glacia vác hai người về tận làng, thì cả nhóm đã bị quét sạch rồi đấy, có biết không hả?!"

"T-tớ biết rồi!"

Toudou thở dài thườn thượt. Cậu ta vẫn còn nhớ chút ít ký ức trước khi ngất đi: một hình ảnh về những đôi mắt đầy thù hận và một tiếng thét rợn tóc gáy làm cơ thể cậu ta đông cứng lại. Dù đã nghe nói về 'Tiếng thét bi thương' trước đó, nhưng Toudou hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý cho nó.

"Nhưng mà, Limis, cậu cũng bị ngất xỉ— Ư-ưm... Thôi không có gì."

Toudou quyết định ngậm miệng lại khi thấy Limis đang lấn lướt. Các pháp sư vốn quen với việc có hàng tiền vệ bảo vệ để sống sót. Cậu ta và Aria chính là hàng tiền vệ đó cho Limis khi cuộc đụng độ xảy ra — cậu ta còn có thể nói gì được nữa đây?

Aria nhấp một ngụm nước để làm dịu thần kinh, cố gắng bình tĩnh lại rồi thở dài.

"Vấn đề là chúng ta sẽ tiếp tục thế nào từ đây."

Lúc đó, họ đang mải mê tìm kiếm một giáo sĩ. Không tìm được ai, họ quyết định mạo hiểm vào hầm mộ, và kết quả là phát hiện ra thêm một điểm yếu chết người khác.

Toudou ôm đầu khi thấy Limis nhìn mình đầy trách móc, rồi bắt đầu lầm bầm những lời bào chữa.

"Ở thế giới của tớ... làm gì có thứ gọi là Undead đâu cơ chứ?"

"...Và rốt cuộc thì chúng có cái gì đáng sợ đến thế?"

"...Mọi thứ."

"...'Mọi thứ' á? Nghe này, cậu..."

Ký ức về vụ việc đó vẫn còn quá kinh khủng. Toudou thở dài mạnh đến mức cảm giác như linh hồn sắp bay ra khỏi xác. Cậu ta áp má xuống bàn, đập tay lên mặt bàn và khăng khăng:

"Ngoại hình, màu sắc, mùi hôi thối rồi cả âm thanh nữa... tớ không chịu nổi... Chúng thật kinh tởm!"

"Thì chúng là quái vật mà..."

"Nhưng tớ không hiểu sao cậu lại chẳng thấy phiền lòng gì cả, Limis... Chẳng hợp lý tí nào!"

"Cả tớ nữa... Bất cứ thứ gì tớ không thể chém bằng kiếm, tớ chỉ thấy..."

Aria lặp lại lời của Toudou bằng một nhận xét thảm hại không kém. Đây mà là con gái của một kiếm sư huyền thoại sao?

Limis cảm thấy một nỗi kinh hoàng thực sự từ cặp đôi tội nghiệp này. Đây không đơn thuần là cảm giác không thoải mái. Đây là một vấn đề nghiêm trọng.

Câu trả lời của Limis dành cho Aria có phần cứng nhắc — suy cho cùng, chính Aria là người đã đổi điểm đến của nhóm sang Đại hầm mộ ngay từ đầu.

"Đó là lý do cậu cần ma pháp."

"...Vậy thì cậu tự đi mà chiến đấu với chúng đi!"

Bị sốc khi nghe thấy Thánh Hiệp Sĩ Toudou đột nhiên hành xử thấp kém như vậy, Aria buột miệng:

"Nao, thanh thánh kiếm Ex mà cậu sở hữu có khả năng gây sát thương lên các thực thể tâm linh, bao gồm cả Wraith mà."

"Cái gì?!"

Toudou nhìn Aria như thể vừa bị cô đâm sau lưng. Limis nhìn Aria đầy trách móc.

"Aria, kiếm của cậu cũng có thể giết Wraith mà, đúng không?"

Một đòn trúng đích. Aria im bặt và lảng tránh ánh mắt. Thanh kiếm của Aria là quốc bảo của Vương quốc Ruxe. Thực tế, những vũ khí có thể giết Wraith và các thực thể tâm linh khác không hề hiếm.

Limis nhíu mày khi thấy Aria và Toudou cố tình tránh né ánh mắt mình. Sau đó, cô thở dài và đi thẳng vào vấn đề.

"Vậy giờ khi chúng ta đã biết hai người sợ chúng rồi... hai người tính sao đây?"

"Tính sao là tính sao...?"

Thực lòng mà nói, Limis cũng chẳng quan tâm lắm. Dĩ nhiên là chẳng tốt đẹp gì khi Thánh Hiệp Sĩ lại có điểm yếu như vậy, nhưng Limis không sợ Undead. Cô cũng chẳng mặn mà gì với việc luyện cấp trong Đại hầm mộ. Với một pháp sư hệ hỏa như cô, chiến đấu ngoài trời vẫn thích hợp hơn nhiều.

Chờ đợi đội trưởng lên tiếng lần nữa, Limis nắm mở lòng bàn tay vài lần. Trong chuyến đi vào Đại hầm mộ, lũ Undead đúng là có hiện diện, nhưng cô không cảm thấy chúng mạnh hơn trước. Ngược lại, Undead nổi tiếng là có sinh mệnh lực cực thấp. Đặc biệt là những loại Undead cấp thấp — những thứ về cơ bản chỉ là sóng não mang hình hài vật lý — giết bao nhiêu cho xuể để mà lên cấp đây.

Một bầy Undead lao tới với những đòn tấn công gây trạng thái bất lợi... Limis không nghi ngờ năng lực của mình, nhưng việc tiến sâu vào hầm mộ mà phải vác theo hai cái "bao tải thịt" thảm hại này là quá rủi ro. Chưa kể, phép thuật nguyên tố không thể sử dụng vô hạn. Cô mới chỉ xuống đó một lần, nhưng Đại hầm mộ thực sự có một sự đe dọa mà chính cô cũng cảm nhận được.

Toudou mím môi đầy lúng túng. Limis lại thở dài lần thứ n.

Theo kinh nghiệm của Limis, Thánh Hiệp Sĩ Naotsugu Toudou luôn hành động theo ý mình. Vậy mà vị anh hùng trước mặt cô lại do dự chỉ vì một lý do tầm thường, thảm hại đến thế.

"Nao, lúc trước cậu nói muốn học cách thanh tẩy... Liệu điều đó có giúp cậu đối mặt với Undead không?"

"Thì..."

"Nếu chúng ta có một giáo sĩ thì sao? Liệu có giúp ích gì không?"

Suy cho cùng, thanh tẩy cũng chỉ là một kỹ năng chiến đấu, một phương tiện để đạt mục đích. Giáo sĩ cũng vậy. Limis không tin rằng Toudou và Aria có thể chiến đấu với Undead trong tình trạng hiện tại.

Toudou, trong cơn sợ hãi, đẩy câu hỏi sang cho Limis — người thấp hơn mình hẳn một cái đầu.

"Limis... Cậu muốn thế nào?"

"Tớ theo lựa chọn của cậu thôi, Nao. Dù sao thì... tớ vẫn chiến đấu được."

Cô trả lời bằng giọng thản nhiên, không mảy may chớp mắt. Glacia đột nhiên chớp mắt khi đang gặm bánh mì, đưa mắt nhìn qua lại giữa Toudou và Limis.

"...Còn cậu, Aria?"

"Tớ cũng... nghe theo Nao. Nhưng tớ nghĩ chúng ta nên bắt đầu luyện cấp ngay lập tức."

Giáo hội ước tính rằng tin tức về Thánh Hiệp Sĩ sẽ đến tai Ma Vương trong vòng một tháng sau khi được triệu hồi. Thời hạn đó đã trôi qua vài ngày trước. Thực tế, tin tức về sự hiện diện của Thánh Hiệp Sĩ đã bị rò rỉ cho phe ác quỷ thông qua Giáo hội. Tuy chưa có thiệt hại nào xảy ra, nhưng mọi thành viên trong nhóm đều đồng ý về tầm quan trọng của việc luyện cấp kịp thời.

Toudou nhắm mắt lắng nghe Aria nói. Cậu ta giữ nguyên tư thế đó, suy nghĩ hồi lâu. Rồi sau một tiếng thở dài sâu sắc, cậu ta chậm rãi mở mắt ra. Cậu trao cho Limis và Aria một nụ cười gượng gạo.

"...Sáng mai chúng ta sẽ rời khỏi đây và hướng tới Thung lũng Golem."

"Và từ bỏ việc vượt qua nỗi sợ Undead sao?"

"...K-không, tớ chỉ nghĩ là chúng ta cần lên cấp một chút trước đã, vậy thôi."

Toudou cười xòa để né tránh câu hỏi. Thất vọng đến cùng cực, Limis trút ra tiếng thở dài sâu nhất từ trước đến nay.

Nhiệm vụ được giao cho họ là đánh bại Ma Vương — chẳng có điều khoản nào bắt buộc phải giết Undead cả. Liệu thái độ đó có phù hợp với một Thánh Hiệp Sĩ huyền thoại hay không thì còn phải xem xét. Tuy nhiên, Limis đã biết thừa Naotsugu Toudou còn lâu mới hoàn hảo kể từ khi họ gặp nhau một tháng trước.

Aria thở phào nhẹ nhõm trước lời của Toudou. Limis cũng khẽ gật đầu. Ngay cả khi đây là một cuộc tháo chạy, cho dù quyết định này có thảm hại đến đâu, Limis vẫn dự định sẽ đồng hành cùng Toudou, đúng như những gì cô đã khẳng định trước đó.

Đó chính xác là vai trò của Limis. Và vận mệnh của cả thế giới này đang đè nặng trên đôi vai của vị đội trưởng của cô.

Sau khi hoàn thành báo cáo cho Creio, tôi thở phào một cái.

Phản ứng của ông ấy khi nghe về điểm yếu của Toudou — thứ đáng lẽ phải là tử huyệt — lại bình tĩnh đến ngạc nhiên. Cấp trên của tôi, Hồng y Creio Amen, đã sống sót qua vô vàn những mưu hèn kế bẩn trong giới thượng tầng Giáo hội. Có lẽ do ông ấy chưa ăn sáng nên hơi uể oải, nhưng khi phản ứng của ông ấy mờ nhạt thế này, tôi lại thấy hơi lo.

Tôi đã nói rồi đấy, có lẽ Toudou không phải là ưu tiên hàng đầu của Creio. Đã nhiều năm rồi mới lại có một Thánh Hiệp Sĩ được triệu hồi. Toudou không phải là một "vật thí nghiệm" đấy chứ...?

Amelia, sau khi đã thay bộ đồ ngủ bằng bộ áo choàng pháp sư màu xanh sáng, hỏi tôi: "Hồng y đã nói gì?"

"...Ông ấy bảo cứ để chúng ta tự quyết định."

Amelia đang đeo đôi găng tay đen. Trước đó cô đã làm mất mặt nạ ở Vale, nhưng cô đã mua một cái khác. Cô nhét nó vào nếp gấp áo choàng trước ngực.

Đại hầm mộ khác với Vale; bạn không thể kiếm được thức ăn bên trong đó. Những loại thực phẩm gọn nhẹ, bổ dưỡng và không tốn diện tích là thứ bắt buộc phải có. Nước có thể kiếm được bằng ma pháp, nhưng tóm lại, việc đi vào Đại hầm mộ đòi hỏi nhiều nhu yếu phẩm hơn hẳn Đại ngàn Vale.

Tôi vẫn chưa thay thế được những con dao đã mất khi chiến đấu với Zarpahn. Tôi đã gửi yêu cầu qua Giáo hội, nhưng mythril là vật liệu quý giá. Tôi có thể đẩy nhanh tiến độ nhưng có vẻ sẽ mất thêm chút thời gian nữa.

"Họ thế nào rồi?"

Khi tôi hỏi, Amelia khẽ nhắm mắt. Đôi môi cô cử động nhẹ nhàng; cô đang lẩm bẩm một phép thuật dò tìm. Tổ đội của Toudou đã xin Giáo hội cho ở lại đó. Đó là nơi an toàn nhất nếu có bất kỳ bầy Undead nào xuất hiện.

Chúng tôi còn một quãng đường dài phía trước, nhưng Amelia nổi tiếng là một pháp sư dò tìm cực giỏi. Sau vài giây, cô mở mắt ra.

"Cậu ta có vẻ đã tỉnh táo lại. Tuy nhiên, vẫn chỉ quanh quẩn trong khuôn viên nhà thờ thôi."

Amelia im bặt một cách thiếu tự nhiên. Cô khẽ nhíu mày rồi dừng lại. Lại có chuyện gì nữa đây...? Lại cái gì nữa?

Amelia ném cho tôi một cái nhìn đầy ái ngại khi tôi lặng lẽ chờ cô tiếp tục. Tôi không quan tâm nữa. Dù chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không ngạc nhiên đâu. Cứ nói thẳng ra đi.

"...Là Toudou."

"Ừ?"

Amelia ngập ngừng — một chuyện hiếm thấy. Khi tôi hối thúc bằng một ánh nhìn, cô ấy miễn cưỡng tiếp tục.

"Cậu ta... đang định rời khỏi đây... và hướng tới Thung lũng Golem."

"...Cái gì?"

Đó không phải là câu trả lời tôi mong đợi. Tôi đứng hình mất vài giây.

Rốt cuộc cậu định đến đây để làm gì hả Toudou? Bình thường, cậu ta phải hùng hổ lao ngay lại vào Đại hầm mộ sau khi hồi phục, say sưa trong lòng dũng cảm... Dù sao cậu ta cũng là kẻ liều lĩnh mà. Chuyện đó sẽ chấp nhận được nếu là trước khi vào hầm mộ. Tuy nhiên, bây giờ tất cả chúng ta đều đã biết về nỗi sợ Undead của cậu ta, không đời nào chúng ta có thể để cậu ta rời khỏi nơi này.

"Tại sao lại thay đổi ý định đột ngột vậy?"

"Có lẽ... vì cậu ta sợ?"

Sợ? Cậu ta thay đổi ý định vì sợ sao?

Từ "anh hùng" vốn đã hàm chứa sự dũng cảm bẩm sinh. Chỉ cho tôi xem có vị anh hùng nào lại bỏ chạy vì sợ hãi không?

"Nhưng cậu ta là anh hùng cơ mà."

"Nhưng cậu ta cũng là con người."

Amelia trả lời mà không thay đổi sắc mặt.

Cái lòng dũng cảm vô dụng của cậu đâu rồi, Naotsugu Toudou?!

Dù tốt hay xấu, Toudou mà tôi quan sát bấy lâu nay luôn có gì đó khác thường. Ít nhất thì cậu ta cũng xa rời một con người bình thường. Vậy tại sao bây giờ chúng ta lại đột ngột tập trung vào "tính người" của cậu ta thế này?

"Chúng ta không cùng tần số rồi... Chết tiệt."

Tôi thả mình xuống ghế, dồn toàn bộ trọng lượng lên nó và ôm đầu. Nếu Toudou không quay lại Đại hầm mộ, chúng ta không thể giải quyết cậu ta bằng phương pháp mà Amelia đề xuất lúc nãy.

"Chúng ta không thể để chuyện này tiếp diễn. Loại vấn đề này chỉ tổ nặng nề hơn nếu chúng ta phớt lờ nó thôi."

Undead xuất hiện ở nhiều nơi khác chứ không chỉ ở Đại hầm mộ. Xác của người hay thú cũng có thể bị linh hồn Undead chiếm hữu. Trong thế giới này, nếu bạn muốn kiếm sống bằng cách chiến đấu, Undead là loại quái vật bạn bắt buộc phải đối mặt. Đa số tay sai của Ma Vương Kranos là Undead hoặc Ác quỷ. Có thể tiêu diệt chúng chính là bước đầu tiên để đánh bại Ma Vương.

Điểm yếu của Aria là hoàn toàn không có khả năng ma pháp. Cô ấy sớm muộn gì cũng sẽ bị loại giữa chừng vì điều đó, nên đó không phải là vấn đề lớn. Nhưng Toudou thì tuyệt đối phải tìm cách kiên trì, bằng bất cứ giá nào.

Chiếc đồng hồ trên tường khẽ tích tắc trôi qua từng giây. Không còn thời gian nữa. Trời đã bắt đầu về chiều, dù không thể đi ngay lập tức nhưng chúng tôi cần phải nhanh chóng nghĩ ra một kế hoạch. Một phương pháp để khiến Toudou tự nguyện quay lại Đại hầm mộ... Bắt Glacia cứ lặp đi lặp lại "Hãy đến Hầm mộ Yutith!" chắc chắn sẽ chẳng có tác dụng gì.

"Toudou sống vì chính nghĩa. Điều này có xu hướng làm mọi chuyện phức tạp lên, nhưng đó cũng là một sự thật mà chúng ta không thể phớt lờ."

Hãy quên chuyện cậu ta suýt sát hại một đám lính đánh thuê ở làng Vale đi. Cũng quên luôn cái thói trăng hoa và lần cậu ta lẻn vào phòng ngủ của Limis và Aria ngay ngày đầu gặp mặt đi. Toudou đã sẵn sàng chấp nhận việc đánh bại Ma Vương mà chẳng mấy lời phàn nàn. Cậu ta cũng đồng ý ngay lập tức khi được yêu cầu tiêu diệt loài thực vật băng giá và không hề chạy trốn trong trận chiến với Zarpahn — thậm chí còn ném cho tôi chiếc chùy nữa. Càng nghĩ về chuyện đó, tôi càng thấy bực vì cậu ta thật rắc rối. Nhưng cậu ta đơn giản là không biết lượng sức mình thôi, chứ không hề có ác ý.

Chúng ta sẽ dùng chính cái sự "không ác ý" đó để chống lại cậu ta. Sẽ rất dễ để đưa cậu ta vào Đại hầm mộ lần nữa. Phải rồi, tôi có ý này—

"—Có một đứa trẻ bị mất tích trong Hầm mộ Yutith."

Toudou chắc chắn sẽ dẹp bỏ nỗi sợ Undead và quay lại hầm mộ trong tình huống như vậy. Thực tế thì, chẳng đời nào có đứa trẻ nào ở cái làng này — những đứa đã được cảnh báo cả ngàn lần về Đại hầm mộ — lại dám bén mảng vào đó một mình cả. Nhưng Toudou thì sẽ không phân tích sâu đến thế đâu. Nếu cậu ta không vào cứu đứa trẻ... thì chúng ta sẽ tính kế khác...

Amelia trả lời mà không hề chớp mắt:

"Anh định bắt cóc một đứa trẻ rồi đưa nó vào Đại hầm mộ sao?"

"...Cô nghĩ tôi là loại người gì thế? Đó chỉ là một giả thuyết thôi." Một tín đồ của Thần Trật Tự sẽ không bao giờ làm chuyện thất đức như vậy.

Chúng ta thậm chí chẳng cần thực sự bắt một đứa trẻ, miễn là đưa được Toudou vào hầm mộ. Tuy nhiên... nếu không có đứa trẻ thật, Toudou có thể sẽ cứ ở lỳ trong đó tìm kiếm mãi mà không chịu ra... Chắc chắn phải có vài đứa trẻ trong nhà thờ chứ. Hãy nhờ sự giúp đỡ của chúng.

"Trong trường hợp đó, tôi có một ý tưởng tuyệt vời."

Amelia vỗ tay vào nhau. Tôi hơi lo lắng nhưng cũng mừng vì nhận được ý kiến của cô ấy.

"Sao?"

"Chúng ta hãy bàn chuyện này bên bàn rượu đi."

"Không bao giờ. Nói ngay bây giờ cho tôi."

Amelia trông có vẻ hơi tổn thương nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và trả lời.

"Đáng lẽ tôi phải nói với anh sớm hơn, nhưng thực ra tôi đã tìm được một nữ giáo sĩ phù hợp cho tổ đội của Toudou rồi."

Tôi chớp mắt vài lần và nhìn chằm chằm vào cô ấy. Cô ấy mặt không đổi sắc, chẳng lộ ra chút tự hào nào. Tìm được một nữ giáo sĩ? Nhưng Hồng y Creio đã bảo ông ấy sẽ không cử ai đi cơ mà. Nghĩa là Amelia đã thuyết phục được ông ấy? Và cô ấy thực sự đã thành công?

Tôi đúng là đã nhờ cô ấy đến gặp Hồng y, nhưng thường thì một nữ giáo sĩ sẽ chẳng bao giờ muốn gia nhập một nhóm gồm một nam và ba nữ (tính cả Glacia). Cứ như thể Amelia vừa mới... bác bỏ yêu cầu của tôi vậy.

"Cô không nói dối đấy chứ?"

"Tín đồ của Ahz Gried không bao giờ nói dối."

"...Được rồi, ghi sổ cho tôi một chầu rượu sớm thôi."

Đây là tin tốt đầu tiên sau một thời gian dài. Có lẽ nó có thể bù đắp cho việc điểm yếu của Toudou bị lộ ra? Nếu vị giáo sĩ mà Amelia tìm được thực sự có năng lực, phần còn lại của hành trình sẽ dễ thở hơn nhiều.

"Hãy dùng nữ giáo sĩ này làm mồi nhử. Nếu mọi quân bài đã sẵn sàng, cái gã rác rưởi Toudou đó và nhóm của cậu ta cũng sẽ phải mò đến hầm mộ thôi."

"...Cô ghét Toudou lắm hả?"

Amelia lắc đầu với vẻ mặt khó hiểu.

"Không... Không hẳn...?"

"...Và? Chuyện này nghĩa là sao?"

Amelia rời phòng, và một lát sau, cô quay lại cùng một bé gái. Con bé trông khá sạch sẽ nhưng mặc bộ quần áo rách nát.

"Một nữ tu (sister) đây."

Cô bé có mái tóc và đôi mắt màu xám tro, vẻ ngoài đặc trưng của người dân vùng này. Có lẽ vì thiếu thốn dinh dưỡng, chân tay cô bé gầy guộc như thể chỉ cần chạm nhẹ là gãy, đôi gò má hơi hóp lại. Nhìn qua, cô bé chắc chỉ tầm mười hai, mười ba tuổi. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là đôi tai không đeo khuyên — biểu tượng của giới tu sĩ — và ngón áp út bàn tay trái cũng trống trơn. Cô bé này chắc chắn không phải là một tu sĩ.

Cô bé lộ rõ vẻ lo lắng, đôi chân run rẩy bước về phía tôi rồi lén ngước nhìn, nhưng tôi lập tức quay sang phía Amelia.

"Không đời nào đứa trẻ này là một nữ tu được."

Bất cứ ai có mắt đều sẽ nói vậy. Quan trọng nhất là cô bé chẳng sở hữu bất kỳ đặc điểm cần thiết nào của một giáo sĩ.

Amelia đáp lại, ánh mắt không hề lay chuyển:

"Về mặt chính thức... cô bé sẽ sớm trở thành nữ tu thôi."

"...Cô tìm thấy con bé ở đâu?"

Cô bé quan sát xung quanh với vẻ rụt rè, cố gắng đoán định sắc mặt của chúng tôi qua ánh nhìn khúm núm. Một ký ức cũ ùa về khiến tôi cau mày.

Một đứa trẻ mồ côi. Sự xuất hiện của Ma Vương đã kéo theo lũ quái vật tràn lan, khiến số lượng trẻ mồ côi tăng vọt. Những đứa trẻ này thường được đưa vào các cô nhi viện do Giáo hội hoặc Vương quốc quản lý.

Amelia nhìn xuống cô bé, xoa đầu nhẹ nhàng rồi bình thản tiếp tục:

"Tôi đã chọn đứa trẻ đáng yêu nhất từ cô nhi viện của Giáo hội. Tôi cũng đã có sự cho phép của họ rồi."

Thật kinh ngạc, khả năng chuyên môn hoàn toàn không nằm trong tiêu chí lựa chọn của cô ta. Chẳng phải quá vô trách nhiệm sao?

"Chúng ta đang nói về việc tiêu diệt Ma Vương đấy. Tôi nói có gì sai không?"

"Có còn hơn không. Chưa kể, việc này dễ hơn nhiều so với việc tìm một nữ tu đã có thâm niên trong Giáo hội. Đức tin sẽ được thử thách rõ nhất giữa ranh giới sinh tử... Đó là lúc cô bé tỏa sáng."

Cũng đúng. Tôi không hiểu tại sao Giáo hội lại không cử một tư tế thực thụ đi cùng, nhưng đó là quyết định của Hồng y Creio.

Nếu vậy, chúng tôi sẽ tự "tạo ra" một người. Về lý thuyết thì tôi hiểu, nhưng thực hành thì sao?

Tuy nhiên, Amelia nói không sai. So với ma pháp, Thánh thuật ít phụ thuộc vào dòng máu hay thiên chất mà thiên về kinh nghiệm và trí tuệ nhiều hơn. Việc đức tin sâu sắc hơn trong nghịch cảnh cũng là điều ai cũng biết.

Dù vậy, Thánh thuật không phải là thứ có thể học được trong một sớm một chiều. Đó chính là điều khác biệt giữa Toudou và những người còn lại.

Bực mình, tôi liếc nhìn cô bé. Khi thấy tôi nhìn, khuôn mặt cô bé co rúm lại, bờ vai run bần bật.

...Rốt cuộc tôi phải làm gì với con bé này đây?

"Tôi vẫn thấy không ổn. Chín phần mười là con bé sẽ chết dọc đường."

Nói chín phần mười còn là nhẹ, phải là 99.9% khả năng con bé sẽ tử trận. Phần lớn chiến binh đối đầu với Ma Vương thậm chí còn chẳng có cơ hội mà bỏ chạy.

"Nếu thành công, con bé sẽ là một anh hùng. Chút rủi ro này là điều tất yếu thôi."

"Cô định đưa một đứa trẻ không biết lấy một mẩu Thánh thuật vào tổ đội của Toudou thật à?"

"Cứ coi như một thực tập sinh tiềm năng đi. Toudou chắc chắn sẽ nhận con bé thôi, tôi tin là vậy."

Có vẻ Amelia đã chuẩn bị kỹ cho màn chất vấn này. Câu trả lời của cô ta rất trôi chảy nhưng lại đầy mâu thuẫn... Dù vậy, cô ta nói đúng một điểm — Toudou chắc chắn sẽ không bỏ mặc đứa trẻ này.

Là trẻ mồ côi nên quần áo cô bé khá luộm thuộm. Tuy vẻ ngoài yếu ớt, nhưng nhìn tổng thể con bé có nét gì đó rất thanh thoát. Nếu được ăn uống đầy đủ hơn, chắc chắn đây sẽ là một mỹ nhân.

Nhưng đó có phải điều tốt không?

"Tổ đội của Toudou cấp độ vẫn còn thấp. Nếu gia nhập lúc này, con bé có thể theo kịp."

"Cấp độ và uy lực Thánh thuật chẳng liên quan mấy đến nhau cả. Sự bảo hộ của thần linh và đức tin mới là yếu tố quyết định."

Cấp độ không phải là vô dụng, nhưng chuyện một tư tế cấp thấp sở hữu Thánh thuật mạnh hơn người cấp cao không phải là chưa từng thấy.

Thánh thuật của Toudou, được ban phước bởi sự bảo hộ của thần Ahz Gried, vốn là một loại sức mạnh vượt xa logic thông thường. Dù cấp độ của cô bé có bắt kịp đi nữa thì cũng chẳng nghĩa lý gì.

Amelia chớp mắt liên tục, vẻ mặt lộ chút kinh ngạc:

"Thật hiếm khi thấy một người thực dụng như anh mà lại lưỡng lự thế này."

"Cô nghĩ tôi là loại người nào chứ?"

Ít ra tôi cũng có chút lương tâm tối thiểu. Chẳng ai lại nhẫn tâm đẩy một đứa trẻ ngây thơ thế này vào chỗ chết.

"... Vậy thì, chúng ta nên đưa con bé về Giáo hội sao?"

"Phải, có lẽ nên vậy."

Cứ làm vậy đi, tôi không quan tâm. Ngay khi tôi định thốt ra lời đó, "nguồn cơn" của mọi rắc rối nãy giờ vẫn im lặng bỗng ngẩng đầu lên.

Mái tóc xám của cô bé xơ xác, nhưng đôi đồng tử lại sáng rực. Giọng nói của con bé khản đặc:

"Em... em..."

"...Gì vậy?"

Cô bé nuốt khan một cái. Đôi má cứng đờ trước tông giọng của tôi, trông như sắp khóc đến nơi. Tôi chẳng hề có ý định lườm con bé... Khi tôi quay đi, cô bé cúi gầm mặt và lí nhí:

"Em... em sẽ cố gắng hết sức."

"Đây không phải trò đùa đâu — nhóc có thể chết đấy."

"Em sẽ cố gắng hết sức."

Sống dưới sự bảo trợ của Giáo hội hay cô nhi viện không hẳn là tệ. Cuộc sống có thể nghèo khó, bị người đời coi thường, nhưng ít nhất tính mạng được an toàn.

Nhóc sẽ có tên trong sổ bộ, nếu lớn lên gặp may mắn, nhóc vẫn có thể sống tốt hơn khối người. Giữa việc đó và việc lên đường tiêu diệt Ma Vương — một nhiệm vụ mà bao vị anh hùng đã ngã xuống — tôi không chắc lựa chọn nào mới mang lại hạnh phúc cho con bé.

"Amelia, cô đã thuyết phục vị Hồng y đó thế nào?"

"Tôi bảo ông ấy rằng đây là một hành trình nguy hiểm, nhưng nếu thành công, con bé sẽ có một cuộc đời khác hẳn hiện tại."

Cũng không hẳn là dối trá, nhưng...

Một hành trình nguy hiểm. Phải, cực kỳ nguy hiểm. Một hành trình mà lũ quỷ luôn nhắm vào Toudou và đồng đội. Mức độ rủi ro lớn hơn nhiều so với những tổ đội săn quái thông thường. Khả năng "bỏ mạng giữa đường" là rất cao.

Hơn nữa, cô bé này chẳng có gì để đặt cược cả. Limis và Aria là tiểu thư nhà quyền quý, Toudou thì khỏi nói.

Riêng tôi, tôi sẽ không dấn thân vào nguy hiểm... Nhưng xét cho cùng, mọi thứ đều có lợi cho tôi. Cô bé có chết cũng chẳng mất mát gì, nếu không tiến bộ được thì thay thế giữa đường là xong.

Nên chọn con đường nhân đạo hay không đây? Nếu cô bé này — người mà tôi còn chưa biết tên — từ chối, chúng tôi buộc phải chấp nhận. Tuy nhiên, nhìn biểu hiện thì có vẻ con bé không hề phản đối. Có thể là vì con bé chưa hiểu hết thực tế phũ phàng, nhưng mà... có lẽ...

Trong khi tôi còn đang phân vân, Amelia đề xuất:

"Tạm gác chuyện con bé có vào tổ đội hay không sang một bên đi. Trước mắt, anh thấy sao nếu dùng con bé làm 'mồi nhử' để dụ nhóm Toudou vào hầm mộ? Việc con bé có gia nhập hay không sẽ quyết định sau khi con bé có kinh nghiệm thực chiến."

...Ra là vậy. Tôi ghét dùng từ "mồi nhử", nhưng chúng tôi thực sự cần một ai đó.

Chẳng có lý do gì để không sử dụng đứa trẻ mà Amelia đã mang đến, hơn nữa thời gian cũng không còn nhiều. Chúng tôi phải hành động trước khi Toudou rời đi.

Cô bé nhìn tôi như thể đang chờ đợi một phán quyết. Chắc chắn con bé sẽ không phản đối.

Thử xem sao vậy. Nếu trong Đại Mộ chỉ là lũ Undead (Xác sống), việc hỗ trợ từ phía sau sẽ không thành vấn đề.

"Tên nhóc là gì?"

"Dạ... V-vâng, tên em là... S-Spica. Spica Royle."

Spica sao? Sự nhút nhát đó cho thấy con bé hoàn toàn không hợp với chiến trường. Chắc cuộc gặp gỡ này cũng sẽ ngắn ngủi thôi.

Spica vẫn nhìn tôi run rẩy, Amelia liền xen vào một câu đùa quá trớn:

"Đừng lo, Spica. Ares nhìn giống kẻ sát nhân thế thôi chứ thực ra anh ta là một tư tế đấy. Anh ta sẽ không ăn thịt em đâu... chắc thế."

...Cô ta đang an ủi hay đang mỉa mai tôi vậy?

Bất chấp câu đùa của Amelia, Spica vẫn thu mình lại sợ hãi.

"Được rồi, bắt đầu kế hoạch bẫy Toudou thôi!"

"Rõ!"

"...D-dạ... Em sẽ cố gắng hết sức."

Trước lúc bình minh, Đại Mộ mang một không khí hoàn toàn khác biệt so với buổi chiều. Công trình kiến trúc khổng lồ sừng sững trong bóng tối trông thật quái dị. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ phục vụ bóng tối đầy quyền năng đang trỗi dậy từ sâu dưới lòng đất và khẽ nhíu mày.

Thông thường, càng xuống sâu trong hầm mộ, lũ Undead càng mạnh. Không ai biết thứ gì đang bị chôn giấu ở đây, nhưng chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp.

Trời vẫn còn mờ ảo sắc hoàng hôn nhạt, không khí lạnh lẽo mơn man da thịt.

Kế hoạch của chúng tôi là dụ Toudou đến đây ngay trước khi cậu ta rời làng. Tôi muốn mọi sự chuẩn bị phải hoàn tất trước buổi trưa.

Hầm mộ Yutith là một mê cung dưới lòng đất, nhưng phần trên mặt đất lại là tàn tích của một thánh đường hoang phế.

Vô số cột trụ và những mảng tường dày vỡ nát nằm rải rác. Chúng to lớn đến kinh ngạc, minh chứng cho quyền năng của những thực thể từng ngự trị nơi này.

Ngay cả khi sống ở Purif, người ta cũng chẳng có lý do gì để bén mảng tới đây. Tôi dẫn theo Spica, cô bé đang ngơ ngác nhìn quanh trước sự vĩ đại của nơi này. Chúng tôi băng qua một cổng thành đổ nát và bước vào không gian bên trong đầy gạch đá vụn.

Tiếng sỏi đá lạo xạo dưới chân. Ở giữa gian phòng rộng lớn, tôi nhận thấy một cái hố khổng lồ bao quanh bức tượng bán thân của một thứ gì đó đã bị hủy hoại một phần.

Trước kia, một cỗ quan tài đá khổng lồ từng che lấp lối này — những bậc thang dẫn xuống tầng dưới. Cái hố rộng khoảng ba mét. Dưới chân cầu thang, thứ dường như dẫn thẳng xuống địa ngục, là một mê cung với diện tích không thể đo đếm nổi, ngay cả với công nghệ hiện đại.

Tôi không quan tâm lũ nhà khảo cổ đã tìm thấy gì ở Đại Mộ này hay nguồn gốc của nó ra sao. Điều duy nhất tôi bận tâm là vô số lũ Undead — kẻ thù của Chúa — đang tồn tại dưới hầm sâu kia. Chỉ có thế thôi.

Đống đổ nát quanh lối xuống cầu thang đã được dọn dẹp, và dù có dấu vết của một khu trại, nhưng chẳng có bóng người nào.

Spica bám sát sau lưng tôi, sợ hãi lén nhìn quanh.

Cô bé không còn mặc bộ đồ rách rưới lúc nãy nữa. Thay vào đó là một bộ áo choàng và mũ trùm trắng tinh khôi — trang phục tạm thời của các tu sĩ do Giáo hội cấp. Nó mang lại chút an tâm và có tác dụng xua đuổi những kẻ phục vụ bóng tối. Cây gậy ngắn trên tay con bé chủ yếu để làm cảnh, nhưng nó giúp tăng cường uy lực Thánh thuật.

Hiện tại con bé vẫn là một tờ giấy trắng, nhưng chúng tôi đã khiến con bé trông ra dáng hơn. Trước khi đi, Amelia cũng đã đưa cho Spica vài món đồ khác, nhưng tất nhiên con bé không thể sử dụng Thánh thuật ngay được.

Sức mạnh của Spica không hẳn tỷ lệ thuận với tuổi tác. Trong giới lính đánh thuê, có những đứa trẻ bằng tuổi con bé — mười hai hoặc mười ba tuổi — đã tạo nên tên tuổi trên chiến trường.

Nhưng Spica thì không. Với tình trạng hiện tại, đối đầu với một con Undead cấp thấp nhất cũng là quá nguy hiểm đối với con bé.

"Nhóc sợ à?"

"Dạ... K-không."

Spica lúng túng lắc đầu lia lịa khi tôi hỏi.

Sự im lặng và bóng tối đang chờ đợi chúng tôi dưới chân cầu thang.

Spica chỉ ở khoảng cấp độ 3. Cấp độ thấp như vậy ở tuổi này là minh chứng rõ ràng nhất cho việc con bé là trẻ mồ côi. Ở cấp độ của tôi, việc nhìn thấu bóng tối không thành vấn đề, nhưng Spica thì chẳng thấy gì cả.

Tôi khẽ cầu nguyện rồi niệm một khối cầu ánh sáng giữa không trung.

Thánh thuật bao gồm bốn phân nhánh chính: Trị thương, Cường hóa, Kết giới và Thanh tẩy. Thuật Thanh tẩy, hay còn gọi là thuật Diệt trừ, nổi bật với khả năng tiêu diệt lũ quỷ và Undead. Phép cơ bản nhất chính là Leading Light (Ánh Sáng Dẫn Đường) mà tôi vừa thi triển.

Ánh sáng tỏa ra mạnh mẽ — không hẳn như ánh mặt trời buổi sớm nhưng đủ để xua tan bóng tối. Dù vậy, chúng tôi vẫn chưa thể nhìn thấu được chiều sâu của cầu thang.

Ánh mắt Spica bản năng dõi theo nguồn sáng.

"Đó là... Thánh thuật ạ?"

"Phải. Thứ cơ bản nhất đấy."

Tôi búng tay, khối cầu ánh sáng nhẹ nhàng trôi xuống lối cầu thang.

"Đi thôi. Đừng rời xa ta. Quái vật ở đây chỉ là lũ Undead cấp thấp, nhưng dù chúng có yếu đến đâu... thì một đứa cấp ba như nhóc cũng không phải là đối thủ của chúng đâu."

"D-dạ vâng."

Lũ Living Dead (Xác sống) khỏe hơn một người đàn ông trưởng thành bình thường, còn lũ Wraith (U linh) có thể nhập vào và điều khiển cơ thể của những kẻ có tinh thần yếu ớt. Một khi đã đụng độ, nhóc sẽ hiểu rõ về chúng, nhưng tuyệt đối không được mất cảnh giác.

Có lẽ cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng nói của tôi, Spica càng nép sát vào tôi hơn.

Chúng tôi bước xuống những bậc thang dốc đứng. Tôi chỉnh lại quai balô. Bóng tối dường như sâu thẳm hơn... Hay đúng hơn, nó cho cảm giác sâu thẳm vì có khối cầu đang tỏa sáng. Tôi khẽ nhếch mép.

Nỗi sợ hãi bóp nghẹt tinh thần con người và khiến nó trở nên trì trệ. Đó là lý do tại sao bất kỳ tư tế nào khi đi Viễn chinh cũng phải mỉm cười để đảm bảo họ không bao giờ khuất phục trước bóng tối.

Đại Mộ Yutith được tạo thành từ vô số hành lang quanh co, các gian phòng và những góc khuất.

Chắc hẳn trước đây phải có người canh mộ hoặc ai đó quản lý nơi này, vì hầu như không có bẫy ở các tầng trên.

Áp lực từ những kẻ phục vụ bóng tối hùng mạnh tỏa ra từ những tầng sâu bên dưới. Liệu những chủng loại Undead cao cấp nhất cũng đang lởn vởn trong những hành lang ma quái này? Tổ đội của Toudou có lẽ không xuống nổi các tầng dưới, nhưng họ vẫn cần phải cẩn thận.

Tôi dặn dò Spica đang nép bên cạnh về việc đề phòng khi tiến lên phía trước.

Đúng lúc đó, tôi cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó ở phía trước.

Tôi búng tay. Theo lời nguyện cầu, vô số mũi tên ánh sáng trôi nổi xung quanh chúng tôi.

Ánh sáng trắng rực rỡ, đại diện cho Thánh thuật, làm lộ diện thứ đang tiến lại từ góc cua.

Một cư dân của thế giới bóng tối, một hình hài ghê rợn giống như một xác chết đang thối rữa. Những ngón tay gãy nát của nó lướt nhẹ lên tường tạo ra âm thanh rợn người. Tiếng rên rỉ yếu ớt đầy oán hận phát ra từ cổ họng nó. Khi kẻ phục vụ bóng tối gục đầu tiến lại gần, Spica thốt lên một tiếng thảng thốt.

"...Á!"

Con bé định hét lên nhưng lập tức dùng tay bịt miệng lại.

Đôi mắt Spica mở to kinh ngạc trước thứ mà có lẽ là lần đầu tiên con bé nhìn thấy — một hình ảnh sẽ khắc sâu vào tâm trí con bé mãi mãi.

Những con quái vật này được gọi là "Living Dead" vì chúng mang hình hài con người khi bước đi. Trông chúng rất gớm ghiếc nhưng thực ra lại là loại yếu nhất trong các loài Undead, và chúng di chuyển chậm đến mức ngay cả một đứa trẻ cũng có thể chạy thoát.

Khuôn mặt Spica cứng đờ, nhưng dù bất ngờ trước con quái vật, con bé dường như không hề sợ hãi. Có vẻ như Spica ít sợ Undead hơn cả Toudou.

Cái quái gì thế này?!

Lũ Undead yếu trước ma pháp và sát thương vật lý từ kiếm, nhưng dịch cơ thể độc hại của chúng sẽ gây tê liệt nếu dính vào da. Vì vậy, dù tiêu diệt từ xa hay thanh tẩy hoàn toàn, nhóc nên niệm một Thánh thuật tăng khả năng kháng tê liệt từ trước.

Lẽ ra Limis nên dùng hỏa thuật từ xa hoặc đơn giản là thiêu rụi con Undead đó.

Spica chờ đợi trong khi tôi nhận dạng con quái vật. Tôi búng tay thêm lần nữa.

Con Xác sống vô tri hơi loạng choạng trước ánh hào quang thanh tẩy.

"Breaking Arrow" (Mũi Tên Phá Diệt).

Ngay lập tức, những mũi tên lao đi với tốc độ kinh hoàng, xuyên thủng cơ thể con quái vật — thật ra thì chẳng cần niệm chú hay dùng nhiều mũi tên đến thế. Giờ thì con quái vật tuyệt đối không có cơ hội trốn thoát.

Trận chiến kết thúc trước khi nó kịp bắt đầu.

Ánh sáng bùng lên rồi tan biến. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Lúc đó, con Xác sống không còn lại chút dấu vết nào, dù là cái bóng hay thực thể. Nó đã bị thanh tẩy hoàn toàn. Nó thậm chí còn chẳng có cơ hội để rên la trong cơn hấp hối. Mà thực ra Xác sống cũng chẳng biết rên la khi chết.

Spica nhìn tôi, vẻ mặt thẫn thờ còn hơn cả lúc thấy con quái vật lần đầu.

"Đây... chính là sự bảo hộ của thần linh," tôi nói ngắn gọn.

Tôi bước tiếp mà không đợi con bé trả lời. Spica đứng đơ ra vài giây rồi nhanh chóng chạy lạch bạch theo sau.

Khẳng định phép màu, đích thân trải nghiệm sự bảo hộ: Đó là những bước đầu tiên để trở thành một tư tế. Dù có giải thích bao nhiêu hay học qua sách vở thế nào, cũng không gì thay thế được trải nghiệm thực tế sống động như cảnh tượng vừa rồi.

Dù ít người qua lại, nhưng Đại Mộ nổi tiếng là một chiến trường tuyệt vời để thăng cấp.

Chúng tôi tiếp tục tiến sâu vào, thanh tẩy mọi con Undead cấp thấp cản đường chỉ bằng một đòn duy nhất. Tôi không tiêu diệt chúng ngay lập tức — trước tiên, tôi để Spica nhìn rõ hình thù của chúng, rồi mới thanh tẩy ngay trước khi chúng kịp áp sát.

Chúng tôi đã đến đích — địa điểm đã chọn sẵn để dụ tổ đội Toudou.

Trong Thánh thuật có những phép màu ngăn lũ Undead đến gần, nhưng hôm nay chúng tôi sẽ không dùng. Việc này là để tăng khả năng chịu đựng của Spica, dù chỉ là một chút.

Spica lúc đầu còn hoảng sợ, nhưng con bé thích nghi rất nhanh. Đến nửa sau hành trình, con bé chỉ còn hơi lo lắng chứ không còn sợ hãi nữa. Giờ đây, tôi tin rằng dù có nghe tiếng thét của U linh, tổn thương tinh thần của con bé cũng sẽ ở mức tối thiểu.

Tôi nhớ lại lời Amelia: "Con bé cần kinh nghiệm."

Đó là những biện pháp có phần cực đoan, nhưng nhìn phản ứng của Spica lúc này, có vẻ Amelia không hoàn toàn sai.

Tôi một tay quét sạch mọi con Undead trên đường, di chuyển trong hầm mộ khoảng một giờ trước khi đến đích. Sau khi xác nhận không có quái vật bên trong, tôi đẩy cánh cửa đá ra.

Căn phòng này lớn hơn bất kỳ căn phòng nào chúng tôi từng thấy. Trần nhà cao vút, và những giá nến trang trí tinh xảo gắn dọc theo các bức tường với khoảng cách đều đặn — mặc dù chúng không được thắp sáng.

Một bức tượng đá trắng tinh xảo cao khoảng ba mét đứng ở phía cuối căn phòng bên cạnh một bàn thờ đá đơn giản.

Trên bản đồ của chúng tôi, căn phòng này được gọi là "Bàn thờ Hiệp sĩ Mặt quỷ".

Bức tượng với chiếc mặt nạ quỷ dữ vặn vẹo trong cơn thịnh nộ, cùng hai chiếc sừng sắc nhọn mọc ra từ đầu, rõ ràng là nguồn cảm hứng cho cái tên này. Bức tượng nắm chặt chuôi kiếm đeo ở thắt lưng. Cảm giác nó như đang sống, như thể thanh kiếm sẽ tuốt khỏi vỏ bất cứ lúc nào. Truyền thuyết kể rằng bức tượng sẽ sống lại nếu đáp ứng được những điều kiện nhất định. Đội Khảo sát đã đến đây nhiều lần để kiểm tra, nhưng cho đến nay, có vẻ nó chưa bao giờ cử động.

Đường nét của bức tượng rất đặc trưng, và nó có mối liên hệ nào đó với các nghi lễ tôn giáo cổ xưa, dù danh tính thực sự vẫn còn là ẩn số. Không phải tôi không hứng thú với bức tượng, nhưng điều quan trọng hơn lúc này là căn phòng này được sắp xếp hoàn hảo để cầu nguyện.

Nơi này giúp tăng cường hiệu quả của Thánh thuật và khiến việc thi triển phép màu dễ dàng hơn. Nó không thể so sánh với một nhà thờ thực thụ, nhưng vì nó tích tụ thánh năng, đây là một địa điểm luyện tập nổi tiếng trong giới tư tế.

Thêm vào đó, đây là nơi lý tưởng để dụ Toudou; các kết giới cũng dễ dàng được thiết lập ở đây. Căn phòng rộng rãi, và ngoài bức tượng cùng bàn thờ, không có vật cản nào khác trong lúc chiến đấu.

Trên hết, việc chỉ có một lối vào duy nhất là điều cực kỳ lý tưởng. Không thể chạy thoát. Với lũ Undead cấp thấp cư ngụ ở khu vực này, ngay cả trong kịch bản tệ nhất, nhóc cũng sẽ không chết. Có lẽ vậy.

"Theo kế hoạch, chúng ta sẽ lấy đây làm căn cứ," tôi nói với Spica, người đang nhìn chằm chằm vào Hiệp sĩ Mặt quỷ.

Thật khó tin là bức tượng đá cực kỳ nhẵn nhụi này lại được tạo ra từ hàng ngàn năm trước.

Hay là mình phá hủy nó luôn nhỉ, phòng trường hợp có chuyện không hay? Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu tôi, nhưng rồi tôi đổi ý. Tôi không biết vị thần nào gắn liền với bức tượng này, nhưng tốt nhất là nên tránh những hành động không cần thiết. Giáo lý của Thần Trật Tự dạy chúng tôi không được coi thường bất kỳ vị thần nào khác.

Dù sao thì nó cũng chẳng thể cử động được đâu... phải không?

Tôi gạt nỗi lo sang một bên và quay lại phía Spica để ôn lại kịch bản tôi đã giải thích trước đó.

"Spica, như ta đã nói, nhóc là một tu sĩ tập sự đến đây để rèn luyện nhưng chưa biết dùng Thánh thuật."

"...Dạ."

"Nhóc biết Đại Mộ rất nguy hiểm nhưng vẫn muốn rèn luyện đức tin bằng mọi giá, nên nhóc đã đến đây một mình. Giáo hội biết chuyện qua bức thư nhóc để lại, và sau khi nhóc không quay về trong vài giờ, họ đã lo lắng và nhờ tổ đội Toudou đến giải cứu."

Loại tu sĩ tập sự nào mà lại dám mò xuống Đại Mộ một mình chứ? Tôi vừa lẩm bẩm chê bai kịch bản trong đầu vừa tiếp tục giải thích. Logic đầy lỗ hổng, nhưng dù có vẻ hơi gượng ép, điều duy nhất quan trọng là dụ được Toudou và nhóm của cậu ta xuống đây.

"Trong khi nhóc cầu nguyện ở đây, nhóm thợ săn quái vật của Toudou vì lo lắng cho nhóc nên sẽ đến cứu."

Amelia đã ở lại làng để dẫn đường cho họ khi cần thiết. Việc liên lạc qua truyền tin quá thiếu ổn định, nên tôi để cô ta đảm nhận vai trò này. Cô ta có vẻ không vui, nhưng dù sao đây cũng là ý tưởng của cô ta — cứ thế mà làm thôi.

"Sau đó, nhóm Toudou sẽ tìm thấy nhóc ở đây... Nhưng ngay khi họ vừa thở phào nhẹ nhõm vì thấy nhóc vẫn bình an vô sự, một 'tai nạn' sẽ xảy ra."

Tôi nhớ lại những lời Amelia đã nói với Spica với gương mặt tỉnh bơ:

"Em sẽ quen với lũ Undead khi tiếp tục tiêu diệt chúng thôi. Lúc đầu, chị cũng sợ chúng lắm. Nhưng khi đã quét sạch hàng trăm con bao vây quanh mình, em sẽ thấy quen thôi."

Tôi dò xét môi trường xung quanh. Lũ Undead đang tụ tập đông đảo, một sự thối rữa tràn lan.

Việc thăng cấp ở Đại Mộ được thực hiện bằng cách tiêu diệt hàng trăm con Undead yếu nhất. Ngay cả một người thấy máu là buồn nôn cũng sẽ quen với nỗi sợ và cái chết sau khi giết đủ số quái vật. Dù nhóc có sợ đến đâu, kẻ thù của nhóc vẫn rất yếu. Nhóc sẽ quen với chúng một cách tự nhiên thôi. Nếu vẫn không thích nghi được, thì cứ tùy cơ ứng biến.

"Đoàn quân Undead sẽ đánh hơi thấy sự hiện diện của những sinh linh sống, và do 'kém may mắn', chúng sẽ tràn vào căn phòng này. Ta sẽ niệm một kết giới cực mạnh quanh nhóc. Đừng có rời khỏi đó."

"...S-sẽ có bao nhiêu con ạ...?" Spica hỏi, giọng con bé run run.

Câu trả lời quá hiển nhiên.

"Chúng sẽ tiếp tục tràn tới cho đến khi Toudou quen với chúng mới thôi."

Tôi sẽ bắt cậu ta đối mặt với nỗi sợ của mình. Nếu cậu ta là một anh hùng thực thụ, đó là điều tất yếu.

Được rồi, Toudou... Đến lúc bắt đầu chế độ luyện tập mới đầy thú vị của cậu rồi.

"Một đứa trẻ ở Đại Mộ sao...?"

Vị linh mục trung niên phụ trách nhà thờ Purif lộ vẻ kinh hãi. Thánh đường uy nghiêm thường ngày giờ đây đang rơi vào cảnh hỗn loạn. Ông trông phờ phạc khi thuật lại kịch bản cho Toudou.

"Đ-đúng vậy... Nhà thờ chúng tôi cũng chăm sóc những đứa trẻ mồ côi... Có lẽ con bé đã nghe lỏm được chuyện các cậu đang tìm kiếm một tư tế khi các cậu đến đây ngày hôm qua..."

Ánh mắt Toudou trở nên nghiêm nghị khi nghe chuyện. Tình huống rất đơn giản: Một cô bé vô tình nghe thấy Toudou đang tìm tư tế đã tự ý đi giúp sức và hướng về Đại Mộ với hy vọng trở thành thành viên của tổ đội anh hùng. Chỉ có thế thôi.

Toudou quan sát kỹ biểu cảm của vị linh mục nhưng không phát hiện dấu hiệu gian dối nào. Chính ông ấy cũng chưa nắm bắt hết được mức độ nghiêm trọng của tình hình.

"Cô bé đó không có sức mạnh của tư tế... Con bé để lại lời nhắn rằng nó sẽ đến hầm mộ để rèn luyện đức tin..."

"Không có sức mạnh tư tế sao? Con bé sẽ ổn chứ?"

Vị linh mục im lặng, và Toudou nhận ra tình cảnh ngặt nghèo. Cô mới chỉ xuống Đại Mộ một lần duy nhất, nhưng cô hiểu rõ nơi đó nguy hiểm đến mức nào. Quái vật ở đó tương đối yếu nhưng vẫn dư sức hạ gục một đứa trẻ bình thường.

"...Ai sẽ đi cứu con bé đây?"

"Chuyện đó... Hiện tại nhà thờ đang thiếu nhân lực, nên..."

Có tư chất của tư tế không đồng nghĩa với việc biết chiến đấu. Những tư tế đang làm việc tại nhà thờ này đều thuộc diện "không chiến".

Aria nhìn về phía Toudou, mặt cắt không còn giọt máu.

"Nao."

"Ừ..."

Tông giọng của Aria làm nảy sinh nỗi kinh hoàng trong tâm trí Toudou — nỗi sợ hãi mà cô từng cảm nhận được ở Đại Mộ khi chạm trán lũ Undead. Trái tim Toudou như bị bóp nghẹt chỉ vì nhớ lại cảm giác đó.

Dù vậy, cô thì thầm: "Chúng ta phải đi thôi..."

Nếu không cứu được dù chỉ một đứa trẻ, thì làm sao có thể cứu được thế giới?

Nỗi sợ hãi làm tê liệt tâm trí. Mỗi giây trôi qua là cơ hội sống sót của đứa trẻ đó lại giảm đi. Toudou không thể đặt nỗi sợ của mình lên bàn cân với mạng sống của cô bé; lại càng không thể nếu sự việc bắt nguồn từ lời nói của chính cô.

Naotsugu Toudou là một anh hùng. Dù kẻ thù có đáng sợ đến đâu, cô vẫn phải đối mặt với chúng nhân danh công lý. Không suy nghĩ quá nhiều, cô nhìn về phía vị linh mục. Thời gian trôi qua chỉ làm mòn thêm ý chí của cô mà thôi.

Khuôn mặt vị linh mục trắng bệch như tờ giấy và giật liên hồi — ông ấy trông như sắp xỉu đến nơi.

"Chúng tôi... Chúng tôi sẽ đi."

"Ôi... Ừm... Nhưng mà..."

"...Không sao đâu. Cứ giao cho chúng tôi."

Toudou nói một cách dứt khoát, nén lại cảm xúc và cố gắng trấn an mọi người bằng một nụ cười run rẩy.

Tổ đội Toudou cũng mang nợ nhà thờ vì đã được cung cấp chỗ ở. Họ vẫn còn giữ một số vật phẩm được trao để chống lại lũ Undead.

Phải đi thôi. Chúng ta buộc phải đi.

Aria, người cũng đã có màn thể hiện đáng xấu hổ vào ngày hôm trước, không có lý do gì để phản đối. Tại sao cô lại có thể hành xử thảm hại như vậy trước mặt các thành viên trong tổ đội chứ?

Limis, người duy nhất có khả năng đối phó với lũ Undead, nhìn hai người đồng đội của mình với ánh mắt đầy lo lắng.

Sau khi chuẩn bị xong trang bị, cả nhóm lên đường tới Đại Mộ. Cô bé đã mất tích từ tối hôm qua. Không có thời gian để lãng phí.

Trời nắng rực rỡ, không một gợn mây — hoàn toàn trái ngược với tâm trạng của Toudou lúc này. Cái nắng gay gắt nung nóng mặt đất dưới chân họ.

"Cậu... cậu ổn chứ, Nao?"

"Không... tớ không ổn. Nhưng chúng ta phải xuống đó..."

Toudou trả lời Limis bằng một lời khẳng định đầy quyết tâm.

Thật may mắn, cô bé đã để lại địa điểm chính xác trong thư: tầng trên của Đại Mộ, tại căn phòng gọi là "Bàn thờ Hiệp sĩ Mặt quỷ", cách lối vào khoảng một giờ đi bộ. Lũ Undead cư ngụ trong Đại Mộ rất đông, nhưng chúng không xuất hiện nhiều ở các tầng trên. Nhóm Toudou hầu như không gặp con nào trong chuyến thám hiểm đầu tiên, và nếu may mắn, họ có thể đến được căn phòng đó mà không gặp trở ngại gì.

Điều đó cũng có nghĩa là cô bé vẫn còn cơ hội sống sót.

Toudou và Aria im lặng khi ngồi trên xe ngựa. Toudou ngồi đờ đẫn cạnh người lái xe trong khi Limis nói liên hồi để giải tỏa căng thẳng.

"Cậu chắc chắn là mình ổn chứ?!"

"Ổn mà. Hehe... Hehe... Tớ chỉ cần ném nước thánh vào chúng thôi... Phải, nước thánh..."

"Nghe chẳng có vẻ gì là ổn cả..."

"Chúng... chúng ta có thể bỏ chạy nếu cần. Hãy hạn chế chạm trán chúng, và nếu có đụng độ, chúng ta sẽ chạy đến nơi nào không phải chiến đấu. Đánh nhau chỉ tổ mất thời gian thôi."

Hầm mộ rất rộng lớn, lũ Undead tuy không nhanh nhưng việc trốn thoát khỏi mọi kẻ địch trên đường là chuyện bất khả thi. Aria và Toudou thể lực tốt nên không sao, nhưng Limis thì lại khác.

"Tiêu diệt chúng chắc chắn sẽ nhanh hơn..."

"Tớ sẽ làm những gì có thể."

Trước câu trả lời của Toudou, Limis quyết định sẽ thiêu rụi mọi con Undead mà họ bắt gặp. Cô sẽ tốn một lượng lớn ma lực cho việc này, nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Mình còn bao nhiêu bình thuốc ma lực nhỉ...?

Thuốc ma lực cực kỳ quý hiếm và đắt đỏ. Chúng là quân bài tẩy cho những tình huống ngặt nghèo, nhưng lúc này "túng thế phải tùng quyền".

Tổ đội đang ở trong tình trạng bất lợi trầm trọng. Nhìn ra phía sau xe, Limis thấy Aria đang ôm đầu gối và lẩm bẩm một mình, trong khi Glacia thì nằm ườn ra, ngáp ngắn ngáp dài với vẻ mặt hoàn toàn chán chường. Aria thì coi như vô dụng, còn Glacia thì ngay từ đầu đã chẳng trông mong gì được rồi.

Nén lại nỗi bất an đang dâng trào trong lòng, Toudou cùng đồng đội đã đến được Đại Mộ mà không gặp sự cố nào.

Bầu không khí hoang tàn bao trùm những tàn tích phía trên hầm mộ. So với Đại Ngàn của Thung lũng, ở Purif rất hiếm khi thấy lính đánh thuê. Do đó, nếu bạn cần sự giúp đỡ, lựa chọn sẽ vô cùng ít ỏi.

Cả nhóm cất xe ngựa và tiến về phía lối vào hầm mộ. Limis dẫn đầu thay cho Toudou và Aria, những người đang lết bước theo sau. Garnet — linh hồn lửa mà Limis giao ước — leo lên cánh tay cô và đậu trên đầu cô.

Lũ Salamander vốn có kích thước nhỏ nhắn, lại thêm khả năng ẩn giấu sức mạnh khiến đám quỷ cấp thấp chẳng thể nào đánh hơi ra được. Vì không phải là sinh vật thuộc về thế giới này, chúng miễn nhiễm hoàn toàn với kịch độc; trong tình huống xấu nhất, chúng thậm chí có thể đảm nhận vai trò bọc lót phía sau cho cả đội.

Limis nhìn hai người đồng đội đang đứng không vững, dường như sắp gục ngã đến nơi. Cô cân nhắc một hồi rồi buông lời hỏi thẳng điều mình đã thắc mắc bấy lâu:

— Hai người... có muốn đợi ở bên ngoài không?

— Tôi... tôi vẫn vào.

— Tôi đi.

Limis thầm thở dài. Thực lòng cô chẳng muốn mang theo "gánh nặng" nào, bởi trong mắt cô, cặp đôi này chắc chắn sẽ vô dụng, thậm chí chỉ tổ vướng chân vướng tay. Nhưng một khi họ đã khăng khăng đòi đi, cô cũng chẳng còn cách nào khác là phải dắt theo.

Khi cả nhóm lo âu tiến đến lối vào hầm mộ, Limis bỗng khựng lại khi thoáng thấy bóng người.

...Một tu sĩ sao?

Limis sững sờ. Đó là một thiếu niên, dáng người cũng xấp xỉ cô. Cậu ta khoác trên mình bộ áo choàng pháp sư màu xanh chàm thẫm; chiếc rương lớn đặt bên cạnh khiến người ta nghĩ ngay đến một lữ khách phương xa. Nhưng rõ ràng, chẳng ai lại chọn "Đại Lăng Mộ" làm nơi nghỉ dưỡng cả.

Ngay khoảnh khắc Limis chú ý đến, cậu thiếu niên cũng quay người lại.

Cậu ta có mái tóc đen và đôi mắt sâu thẳm giống hệt Toudou, trông chừng kém họ một hai tuổi. Chiếc hoa tai hình thập tự giá ở tai phải là minh chứng rõ ràng cho thân phận một tu sĩ. Gương mặt cậu vẫn còn nét non nớt, và khi nhìn thấy nhóm Limis, cậu khẽ nở một nụ cười.

Mái tóc cắt tỉa gọn gàng cùng thần thái điềm tĩnh ấy quả thực rất đúng khí chất của một tu sĩ, nhưng ở nơi hiểm địa này, sự xuất hiện của cậu lại lạc quẻ đến lạ lùng. Vì cái vẻ ngoài "không liên quan" đó, Limis chợt thoáng nghĩ liệu đây có phải đứa trẻ mà họ cần giải cứu không, nhưng rồi cô sực nhớ ra mục tiêu là một bé gái.

Trước khi Limis kịp lên tiếng, cậu thiếu niên đã chủ động bắt chuyện bằng một chất giọng ung dung, dễ nghe:

— Thật không ngờ lại gặp được bằng hữu ở nơi này...

— ...? Cậu là ai? Làm gì ở đây thế?

Bằng hữu? Chúng ta đã gặp nhau bao giờ đâu.

Limis bản năng hỏi ngược lại. Cậu thiếu niên ngước nhìn bầu trời, khẽ thở dài đầy cảm khái. Cái dáng vẻ triết lý ấy hoàn toàn mâu thuẫn với ngoại hình trẻ con, khiến Limis chẳng thể đoán định nổi tuổi thật của cậu ta.

Toudou, mặt mày vẫn cắt không còn giọt máu, bước lên đứng cạnh cô:

— Ở đây... nguy hiểm lắm. Cậu nên rời đi thì hơn.

— Nguy hiểm ư? Không, không đâu... Tôi không nghĩ vậy. Tôi vốn được giao một nhiệm vụ, nhưng rồi lại lỡ sa chân vào một chuyến nghỉ dưỡng ngoài ý muốn...

Cả nhóm Toudou ngơ ngác trước những lời lảm nhảm vô nghĩa của cậu ta, nhưng cậu vẫn tiếp tục:

— Ngôi mộ này khá nổi tiếng, tôi cũng đang tính vào tham quan một chút. Có lẽ đây chính là ý nguyện của Thần linh.

Nghe cách nói chuyện, có vẻ cậu ta hoàn toàn mù mịt về việc nơi này sắp thành chiến trường. Nhưng rồi một giả thuyết khác chợt lóe lên trong đầu Limis:

— Cậu đến đây để rèn luyện à?

— ? À, phải rồi... Rèn luyện... Đúng vậy, tôi vẫn đang trong quá trình tu nghiệp.

Cậu thiếu niên nheo mắt nhìn xuống lối cầu thang tối om đang mở toác. Đôi mắt cậu không hề có lấy một tia sợ hãi. Nhìn thấy điều đó, Limis nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.

— ...Cấp độ của cậu cao không?

— Không, không... Tôi vẫn đang tu nghiệp thôi, chẳng có gì đặc biệt cả.

— Thôi sao cũng được. Cậu là tu sĩ đúng không?

Đôi mắt Aria mở to như hai cái chén khi nhận ra ý đồ của Limis. Cậu thiếu niên có vẻ hơi ngượng ngùng, khóe miệng khẽ nhếch lên:

— Không hẳn... Nhưng, cũng có thể coi là gần giống vậy.

Limis nhìn sang Toudou. Dù Toudou vốn ghét đàn ông, nhưng lúc này cô nàng lại gật đầu lia lịa. Có vẻ như trong cái cân so sánh, nỗi sợ lũ xác sống đã hoàn toàn lấn át định kiến với phái mạnh.

— Chúng tôi chuẩn bị vào trong, nhưng nhóm lại đang thiếu tu sĩ. Nếu không phiền, cậu đi cùng chúng tôi được chứ?

Trước lời đề nghị của Limis, cậu thiếu niên đưa ngón trỏ gõ gõ vào cằm, nghiêng đầu suy nghĩ. Đúng lúc đó, Limis nhìn thấy chiếc nhẫn đen trên ngón áp út của cậu ta, một cảm giác déjà vu (quen thuộc đến kỳ lạ) chạy dọc sống lưng.

— Tôi không ngại... Nhưng tôi không biết dùng phép hồi phục. Như vậy các bạn vẫn chấp nhận tôi chứ?

— ...Tu sĩ kiểu gì mà lại không biết phép hồi phục?

— Thật đáng xấu hổ, nhưng như đã nói, tôi vẫn đang trong quá trình tu nghiệp mà...

Dù nói vậy, nhưng giọng điệu của cậu ta chẳng có lấy một chút gì là hổ thẹn.

Thái độ của cậu ta tuy có chút bất thường, nhưng vẫn tốt hơn là không có ai. Dù sao thì Toudou và Aria cũng sẽ sớm trở thành "người thừa" trong nhiệm vụ này thôi. Limis thở dài, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên. Cậu ta cũng nhìn lại cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt chửng lấy người đối diện.

544a756c-fa4a-4233-bd1b-bdba894d52f1.jpg

— Nhân tiện... các bạn định đi sâu đến mức nào? Tôi thì dự định sẽ xuống khá sâu đấy...

— Chúng tôi không đi xa thế đâu. Chừng một tiếng đồng hồ cả đi lẫn về thôi.

— Vậy thì, giữa đường tôi tách đoàn được chứ?

— ...Được thôi.

Cậu thiếu niên bật cười trước câu trả lời của Limis. Cậu chìa tay ra, mỉm cười thân thiện. Những đường gân xanh mờ hiện rõ trên cổ tay mảnh khảnh, những đầu ngón tay thì mịn màng không một vết chai sần. Nhìn kiểu gì cũng không giống người có khả năng chiến đấu, nhưng thôi, "có còn hơn không".

Limis thở dài, đổi chỗ với Toudou để bắt lấy tay cậu ta. Một lực bóp mạnh đến giật mình truyền đến từ bàn tay ấy.

— Tôi là Limis. Hai kẻ rũ rượi này là Nao và Aria. Rất vui được làm quen, dù chắc cũng chẳng đồng hành lâu.

— Tôi cũng vậy. Mà còn chuyện này...

Cậu thiếu niên khẽ liếm môi. Một làn sóng déjà vu khác lại ập đến khi Limis nhìn thấy hình dáng chiếc hoa tai vàng bên tai trái của cậu. Trước khi cô kịp nhận ra món trang sức đó đại diện cho điều gì, cậu thiếu niên đã tiếp lời:

— Tên tôi là Gregorio. Gregorio Legins. Rất hân hạnh được gặp gỡ, hỡi những người bạn của tôi.

— Sao cậu cứ luôn miệng gọi là "bạn" thế?

— Theo giáo huấn của Thần Trật Tự, những người cùng đứng cạnh nhau để thanh trừng bè lũ bóng tối, nếu không gọi là bạn thì còn gọi là gì đây?

— ...Ai mà biết được.

Limis cảm thấy bất an sâu sắc trước một kẻ trẻ tuổi mà lại hành xử quá đỗi điềm nhiên như vậy.

Thôi kệ, cậu có giúp được gì hay không cũng được, miễn là đừng có ngáng chân tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!