Chương 2: Quái vật trong hầm mộ
— Hồi phục (Heal).
Khi tôi cất lời cầu nguyện, một luồng ánh sáng xanh lục bảo dịu mát tuôn ra từ lòng bàn tay.
Đây là phép trị liệu cơ bản nhất. Bất cứ ma pháp hồi phục nào dưới cấp độ này đều yếu đến thảm hại, vì thế việc thi triển được Heal chính là bước đệm đầu tiên để trở thành một tu sĩ thực thụ.
Spica nhìn chằm chằm vào vầng sáng với đôi mắt lấp lánh. Có lẽ vì đang ở riêng với một người lớn xa lạ, hoặc có lẽ do cách tôi nhìn cô bé—dù là lý do gì thì có vẻ con bé đã bắt đầu dạn dĩ hơn sau một hồi lâu run rẩy sợ hãi.
Dù không biết sau này Spica có theo nghiệp tu sĩ hay không, nhưng nếu học được Heal, cuộc đời của một đứa trẻ mồ côi như cô bé coi như đã được bảo đảm. Ngay cả khi không có thiên phú, chỉ cần kiên trì cầu nguyện mỗi ngày trong vài năm, ai cũng có thể thi triển được cấp độ thấp nhất này.
— Phép này gọi là Heal. Nó đủ để chữa lành mọi vết thương vụn vặt trong cuộc sống thường nhật.
— Chú ơi... con cũng làm được... chứ ạ?
— Được chứ.
Tuy nhiên, thế giới này vốn tồn tại những điều "lực bất tòng tâm". Chẳng hạn như cha mẹ tôi—những tín đồ cực kỳ sùng đạo—lại chẳng thể dùng được thánh thuật, trong khi tôi thì có thể. Hay như chuyện một kẻ như Toudou lại gánh trên vai vận mệnh của cả thế giới. Thế nên, tôi chẳng dám khẳng định chắc chắn liệu Spica có thể trở thành một tu sĩ tài năng hay không.
Spica nhìn xuống lòng bàn tay, khẽ nắm vào rồi lại mở ra.
Tôi không kỳ vọng con bé làm được ngay lập tức. Cô bé không sở hữu "Thần bảo hộ" mạnh mẽ như Toudou. Việc cậu ta có thể niệm được Lời chúc phúc của Ahz Gried chỉ sau một ngày tập luyện chính là bằng chứng cho thấy cậu ta là một kẻ quái kiệt thực sự.
— Spica, cháu nói mình đang ở cấp 3 phải không?
Spica khẽ gật đầu, ánh mắt hơi lảng tránh.
Thông thường, một đứa trẻ lên mười sẽ đạt cấp 5, nhưng đó là với những đứa trẻ có gia đình bảo bọc. Còn với Spica, nếu con bé muốn gia nhập tổ đội của Toudou, cấp độ này là không ổn chút nào. Tôi khẽ thở dài rồi tuyên bố:
— Spica, chúng ta sẽ bắt đầu cày cấp cho cháu.
— Dạ... nhưng mà...
Đôi mắt Spica mở to ngạc nhiên, con bé nhìn tôi như để dò xét tâm trạng.
Lũ quái vật ở đây vốn không phải đối tượng mà một kẻ cấp 3 nên đụng vào, nhưng may mắn thay, chúng lại là "mồi ngon" đối với tôi. Tôi phải kéo cấp cho con bé đạt mức tối thiểu trước khi nhóm Toudou kịp đến.
Sức chiến đấu của tu sĩ thường khá thấp so với các chức nghiệp khác—ngoại trừ gã "Kẻ Ăn Cuồng" kia ra. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ trở nên cực kỳ bá đạo khi đối đầu với lũ xác sống (undead).
"Trục xuất" (Exorcism) là một phép màu mà Thần linh ban tặng để chúng tôi đối phó với những kẻ đi theo bóng tối. Bất kỳ tu sĩ nào tinh thông pháp này đều không còn sợ lũ xác sống cấp thấp. Dù lũ cấp cao vẫn là mối đe dọa, nhưng đám sinh vật ở tầng trên của Đại Lăng Mộ này chỉ là lũ quái vật đần độn hành động theo bản năng.
Tôi thi triển một kết giới tập trung vào căn phòng có Bệ thờ Hiệp sĩ Mặt Quỷ. Loại kết giới này được gọi là Lăng kính dẫn dụ ma quỷ, nó có đặc tính thu hút lũ xác sống tìm đến. Sau khi thiết lập xong, tôi tháo thanh đoản kiếm bên hông, đưa cả bao kiếm cho Spica.
— Đây là đoản kiếm Mythril. Mythril có khả năng xua đuổi bóng tối. Chú cho cháu mượn đấy.
Kim loại này nổi tiếng vì cực kỳ nhẹ, ngay cả cánh tay mảnh khảnh của Spica cũng có thể cầm một cách dễ dàng. Tôi đã dùng nó từ lâu nhưng luôn bảo quản trong tình trạng hoàn hảo nhất, sắc lẹm đến mức có thể cắt ngọt qua xương và gân.
Đối với một người cao lớn như tôi thì nó chỉ là dao găm, nhưng với vóc dáng nhỏ bé của Spica, nó chẳng khác gì một thanh đoản kiếm. Con bé từ từ rút kiếm ra, miệng há hốc trước ánh bạc sắc lạnh của lưỡi kiếm.
Dù trang bị Mythril rất hiệu quả chống lại quỷ dữ, nhưng với một người cấp 3 thì vẫn chưa đủ. Tôi đặt ngón trỏ và ngón giữa lên đầu Spica, bắt đầu thi triển thánh thuật.
— Toàn năng Thánh bảo hộ (Full Sacred Protection).
Một luồng sáng bạc tỏa ra từ đầu rồi bao phủ toàn bộ cơ thể cô bé, lấp lánh như lân quang. Phép bổ trợ này biến cơ thể người thành một "vùng đất thánh" di động trong thời gian ngắn. Đây là thánh thuật cấp cao, có thể thanh tẩy ngay lập tức bất kỳ lũ xác sống cấp thấp nào nếu chúng lỡ chạm vào. Trong trạng thái này, Spica chỉ cần một cú đâm nhẹ là có thể tiễn chúng về cõi vĩnh hằng.
Spica xoay một vòng, cố nhìn qua vai để xem những hạt sáng đang biến đổi cơ thể mình như thế nào. Tôi cũng không quên niệm thêm vài phép tăng cường thể lực cho chắc chắn.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, vài cái xác sống bị kết giới thu hút đã xuất hiện ở lối vào.
Có ba con cả thảy. Spica cứng người, nhìn trân trân vào những cái xác đang lê bước—loại quái vật con bé đã thấy vài lần trên đường đi. Nhìn thấy là một chuyện, nhưng tiêu diệt chúng lại là chuyện khác. Lũ xác sống này di chuyển rất chậm, tiêu diệt chúng dễ như ăn cháo, nhưng tôi muốn đảm bảo an toàn tuyệt đối. Tôi bắn ra một sợi chỉ sáng từ ngón tay, quấn chặt lấy lũ quái vật.
Đây là phép Thánh thúc (Holy Bind), dùng để khóa chặt chuyển động của undead. Lũ xác sống bị ánh sáng trói nghiến từ đầu đến chân, ngã rạp xuống đất và vùng vẫy vô vọng. Giờ thì đến đứa trẻ ranh hay một đứa bé sơ sinh cũng có thể hạ gục chúng.
— Đi đi, kết liễu chúng đi.
— Dạ... vâng ạ...
Được tôi khích lệ, Spica rón rén tiến lại gần cái xác đang nằm bẹp và đâm mũi kiếm Mythril vào đầu nó. Con quái vật tan biến trong một tia sáng như thể vừa nổ tung. Nó đã bị thanh tẩy hoàn toàn, không để lại chút độc tố hay sự tê liệt nào.
— Tiếp tục với hai con còn lại đi.
— Cháu hiểu rồi ạ!
Lần này, con bé không còn vẻ sợ hãi nữa. Spica nhanh nhẹn đâm gục hai con còn lại. Một đợt undead mới, bao gồm cả một con Linh hồn (Wraith), bị dẫn dụ tới. Tôi lập tức dùng Thánh thúc khóa chúng lại.
Đúng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn từ Amelia—người đang ở trong làng để thực hiện nhiệm vụ dụ nhóm Toudou tới đây.
Vị linh mục ở nhà thờ Purif không hề giống lão Helios Endell ở Đại Ngàn Vale; lão ta cực kỳ nghiêm khắc và khó gần. Amelia đã phải dùng đủ mọi chiêu trò để lừa lão mới dẫn dụ được nhóm Toudou đi theo hướng này, và có vẻ cô ấy đã thành công.
— Bên tôi xong xuôi rồi. Anh sao rồi?
— Chúng tôi đã đến điểm hẹn. Tôi đang giúp Spica cày cấp đây.
— Hả? Anh làm cái quái gì thế?
— Cấp độ hiện tại của con bé quá nguy hiểm nếu cứ để nguyên như vậy.
Vừa trả lời Amelia, tôi vừa nhìn Spica bật nhảy thật cao để đâm vào con Wraith đang bị đóng băng giữa không trung.
— Ares này... Không phải anh hơi "chiều" Spica quá rồi đấy chứ?
— Tôi không có chiều chuộng gì cả, chỉ là...
— Anh cũng là người phản đối việc dùng Spica làm mồi nhử... Chuyện này chẳng giống gã Ares máu lạnh mà tôi biết chút nào.
Cái quái gì thế? Trong mắt Amelia tôi là loại người máu lạnh vậy sao? Nực cười thật đấy.
Vừa trò chuyện với Amelia, tôi vừa tiếp tục dùng Thánh thúc để "đóng băng" lũ xác sống đang lũ lượt kéo vào phòng. Dù lúc đầu còn căng thẳng, nhưng Spica đã nhanh chóng làm quen và dọn dẹp kẻ địch rất gọn gàng.
Sau khi xác nhận con bé đã thu thập đủ sinh mệnh lực để thăng lên 3 cấp, tôi tiến hành nghi lễ thăng cấp. Spica hiện tại đã đạt cấp 6.
Không biết Amelia đang bực bội chuyện gì, cô ấy lại gằn giọng:
— Tôi nói rồi, rõ ràng là anh đang thiên vị con bé.
— Không có thiên vị! Chỉ là... chắc tại tôi đã quen với lũ trẻ mồ côi rồi.
Có lẽ vì vậy mà hành động của tôi trông có vẻ như đang dành sự quan tâm đặc biệt cho Spica. Cô bé bắt đầu nở nụ cười rạng rỡ, và tôi khẽ xoa đầu con bé trong khi chỉ tay về phía đám undead mới đang tiến tới.
Càng lên cao thì cấp độ càng khó thăng tiến, nhưng đạt đến cấp 10 thì vẫn trong tầm tay. Ngay cả khi Spica không gia nhập tổ đội của Toudou, việc có cấp độ cao cũng chẳng hại gì cho con bé cả.
— Quen với trẻ mồ côi?
— Ừ, vì cha mẹ tôi từng điều hành một cô nhi viện mà.
Tôi lớn lên cùng rất nhiều đứa trẻ mồ côi như Spica. Với tôi, họ giống như anh chị em ruột thịt vậy. Đã gần mười năm kể từ lần cuối tôi gặp họ, không biết giờ mọi người thế nào rồi.
— Ares, anh cũng là trẻ mồ côi à?
— Không, tôi chỉ giúp việc ở đó nên mới quen thôi.
Mọi thứ giờ chỉ còn là kỷ niệm cũ. Chẳng biết từ khi nào, người ta bắt đầu đồn thổi rằng tôi là kẻ vô cảm.
Thấy Spica nhìn về phía mình—chắc là đủ sinh mệnh lực rồi—tôi ra dấu ngón tay cái khích lệ. Tôi thuộc tuýp người thích dùng lời khen hơn là trách phạt. Nếu cấp độ đủ cao, Spica có thể dùng được thánh thuật cấp thấp. Ngay lúc này, chắc chắn con bé đang cảm nhận được sức mạnh của thánh thuật đang cộng hưởng bên trong mình. Khi người ta tận mắt chứng kiến phép màu, đức tin sẽ càng sâu đậm.
Amelia vẫn chưa chịu bỏ qua, tiếp tục càu nhàu:
— Ra là vậy... Thế thì đúng là anh thiên vị rồi còn gì.
— Đã bảo là không phải mà!
Tôi thực sự muốn cô ta giải thích xem chuyện này thì liên quan gì đến thiên vị cơ chứ.
Lũ xác sống vẫn không ngừng kéo đến, và cấp độ của Spica cứ thế tăng vọt. Khi con bé chạm mốc cấp 10, tôi dỡ bỏ kết giới và xua đuổi đám còn lại. Limis hiện tại cấp 17, nên tôi quyết định để Spica ở mức này cho khỏi quá lộ liễu.
Tuy trận chiến không quá gay gắt nhưng do di chuyển quá nhiều, Spica bắt đầu thở dốc. Tôi đưa cho con bé chút nước.
Từ lúc vượt qua cấp 7, những động tác của Spica đã không còn sự do dự. Nhìn nỗi sợ tan biến trong mắt cô bé, tôi lại thầm hy vọng Toudou cũng có thể vượt qua nỗi sợ xác sống của chính mình. Nhóm Toudou tuy không có buff của tôi, nhưng trang bị của họ thừa sức để tiễn lũ undead lên đường. Chỉ cần thấy kiếm trong tay có thể giết được chúng, nỗi sợ sẽ tự khắc biến mất thôi.
Tôi kiểm tra thời gian. Tính toán từ lúc Amelia báo tin, có lẽ nhóm Toudou sắp xuất hiện đến nơi rồi. Tôi quay sang dặn dò Spica:
— Spica, kế hoạch sắp bắt đầu rồi. Cháu cứ làm đúng như những gì chú đã bảo nhé.
— Dạ... vâng ạ! Còn... còn chú thì sao hả chú Ares?
— Chú sẽ đi dụ thêm vài con undead nữa. Nếu tình hình quá tệ, chú sẽ ra tay thanh tẩy chúng cho cháu, nên đừng lo.
Nếu gã Anh hùng mà chết chỉ vì sợ lũ xác sống thì tôi sẽ bị gán mác phản tặc mất. Tôi còn có một chiêu thanh tẩy diện rộng, có thể xuyên qua tường mỏng, nên việc dọn dẹp căn phòng này là chuyện nhỏ. Tôi chỉ cần tìm đại một lý do nào đó để bao biện là xong.
Tôi lại niệm thêm một lượt thánh thuật đầy đủ lên người Spica. Đôi mắt con bé lấp lánh khi nhìn những dải sáng ma thuật đủ màu sắc. Rất nhiều người trở thành tu sĩ chỉ vì muốn học những chiêu này. Nếu xét theo nghĩa đó, có lẽ Amelia đã đúng.
— Cháu có mệt không?
— Dạ không, cháu khỏe lắm! À... chú ơi...
Spica ngước nhìn tôi, ngập ngừng một lát rồi hạ quyết tâm hỏi:
— Liệu... sau này cháu có thể trở nên giống như chú không ạ?
— Không có cửa đâu.
Chắc chắn là không thể, và con bé cũng chẳng có lý do gì để phải giống tôi cả. Trải nghiệm làm tu sĩ của tôi vốn rất dị biệt, đó là lý do vì sao tôi lại đi làm cố vấn cho tổ đội Anh hùng.
Thấy mắt Spica bắt đầu rưng rưng, tôi khẽ xoa đầu con bé:
— Hãy làm những gì cháu cảm thấy mình có thể. Cháu không cần phải trở thành bản sao của ai cả.
Mỗi người đều có một vai trò, một vận mệnh riêng. Có lẽ vận mệnh của Spica là hỗ trợ tổ đội Anh hùng cứu thế giới. Vì vậy, tôi sẽ tiếp tục làm tất thảy những gì mình có thể.
Tôi rời khỏi chỗ Spica và thi triển Lăng kính dẫn dụ ma quỷ ở một căn phòng khác.
Việc dụ quái này tôi đã làm mòn cả tay rồi. Hồi còn ở đội viễn chinh, tôi làm vậy để lính lác cày cấp, và tôi cũng thường xuyên giúp đám lính đánh thuê tăng cấp như một phần trách nhiệm của mình.
Lũ xác sống bị ánh sáng thu hút tràn vào phòng. Tôi nén cơn giận muốn thanh tẩy chúng ngay tại chỗ, thay vào đó là đảm bảo lối ra không bị nghẽn và dồn chúng vào giữa phòng. Với sự chênh lệch về cấp độ và "Thần bảo hộ" của tôi, lũ undead thậm chí chẳng dám chạm vào người tôi.
Ở khu vực này, ngoài xác sống và linh hồn, còn có cả xương khô (Walking Bones) và đốm lửa ma (Wisps). Nhưng dù là loại nào thì chúng cũng chỉ là cấp thấp thôi. Sau khi đã nhồi nhét quái vật đầy cả phòng, tôi khóa cửa bằng kết giới và chuyển sang phòng tiếp theo.
Ngay khi vừa lấp đầy ba căn phòng, giác quan nhạy bén của tôi chợt nhận thấy có hơi người ở gần đây. Vì đang ở trong hầm mộ và bị vây quanh bởi đám linh hồn bóng tối nên hơi người rất khó cảm nhận. Tôi tập trung tâm trí, lùi lại và ẩn nấp vào một căn phòng nhỏ trống trải trên đường đi. Nhắm mắt lại, mọi thứ dần trở nên rõ nét hơn.
Sự hiện diện chói lọi nhất là Toudou; luồng sáng nhỏ nhưng rực lửa là Limis; sự hiện diện tĩnh lặng và sắc bén là Aria; và cuối cùng là một luồng sức mạnh to lớn, nặng nề trái ngược với vóc dáng của Glacia. Họ đang tiến dần về phía Bệ thờ Hiệp sĩ Mặt Quỷ.
Thế nhưng, tôi chợt nhận ra một điều kinh khủng:
CÓ TỚI NĂM NGƯỜI.
Đáng lẽ chỉ có bốn—Toudou, Limis, Aria và Glacia—nhưng giờ lại là năm. Chuyện quái gì thế này?
Thông tin này hoàn toàn khác với những gì Amelia báo. Cô ấy nói không có ai từ giáo hội đi cùng cả, chỉ có bốn người bọn họ thôi mà. Kẻ thứ năm này chen vào từ lúc nào? Có nên hủy bỏ kế hoạch không đây...?
Tôi lắc đầu xua đi những ý nghĩ đó. Không cần biết kẻ đó là ai, việc giúp Toudou vượt qua nỗi sợ là ưu tiên hàng đầu. Nếu kẻ đó đã xuống được tới đây thì chắc cũng không dễ chết đâu.
Họ đã đến gần hơn. 100 mét. 50 mét. 10 mét. 5 mét.
Bất chợt, tôi nhận ra luồng khí tức của kẻ thứ năm. Nó còn tĩnh lặng hơn cả Aria, bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Thế nhưng, nó khiến tôi cảm thấy kinh tởm tột độ. Trong một khoảnh khắc, đầu tôi đau như búa bổ.
Tôi biết luồng khí tức này. Tôi đã từng cảm nhận nó ở đâu đó rồi, nhưng... tôi không thể nhớ ra.
Họ đi ngang qua căn phòng tôi đang trốn, tôi nghe thấy tiếng của Limis:
— Có vẻ như lần này chúng ta may mắn không đụng phải con undead nào nhỉ.
Tất nhiên rồi, vì tôi đã dùng kết giới dẫn dụ hết chúng đi rồi mà.
Tiếng nói tiếp theo cất lên, nghe cực kỳ điềm tĩnh và lạc quẻ:
— Phải, thật đáng thất vọng... Tôi cứ ngỡ sẽ được thấy chúng lũ lượt kéo đến cơ chứ.
— "Thất vọng"? Cậu đúng là một kẻ kỳ quặc.
"Thất vọng" ư? Hay đây là một tên lính đánh thuê đi săn undead rồi tình cờ gặp nhóm Toudou?
Tôi xòe bàn tay ra, chúng đầy mồ hôi lạnh. Chẳng có gì sai sót cả, vậy mà tim tôi lại đập loạn nhịp. Cảm giác như tôi đang cố nhớ lại một điều gì đó mà lẽ ra tôi TUYỆT ĐỐI không nên nhớ...
— ...Mà trong cái vali đó có gì thế?
— À, cái này ấy hả? Nó trống rỗng. Chẳng có gì bên trong cả, thưa những người bạn của tôi.
— Hả? Thế cậu vác nó theo làm cái quái gì?
Những lời nói đó giống như một lời nguyền, gặm nhấm não bộ tôi như lũ dòi bọ. Tôi ngồi thụp xuống, ôm lấy đầu. Khốn khiếp. Tôi cảm thấy buồn nôn quá.
Nhưng những lời cầu nguyện của tôi đã không được đáp lại. Chẳng mấy chốc, tôi nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của họ.
— Nó phục vụ cho mục đích của đức tin, những người bạn của tôi ạ. Bên trong này chính là... cây chùy của tôi.
— ...Ờm, cậu không sao chứ?

Tôi nghiến răng, cố kìm nén ý định đập đầu vào tường. Thay vào đó, tôi lập tức kết nối liên lạc với Creio. Ngay khi anh ta vừa bắt máy, tôi hỏi ngay một câu:
— Này... Cái gã Gregorio mà anh gọi đến để xử lý con quỷ ở làng Vale ấy, gã đó giờ đâu rồi?
— Hửm? À, gã đó... Cậu ta nói nếu chúng ta không cần giúp nữa thì có một nơi cậu ta muốn đến tham quan, nên xin nghỉ phép đi chơi rồi. Giờ cậu ta đang đi nghỉ... Sao thế, cậu lại cần giúp à?
— Kh... Không... Tôi không cần... Gọi gã về ngay cho tôi!
— Hả? Cái gì cơ?
— Làm ơn... lôi gã về đi. Tôi lạy anh đấy.
TÔI KHÔNG CẦN GÃ ĐÓ Ở ĐÂYYYYYYY!!
Cái thứ chết tiệt đó... Tại sao gã lại ở đây? Đổi người đi! Đổi ngay đi!
Định mệnh cái kiểu gì thế này? Thằng khốn nào đang trêu đùa tôi vậy? Bộ hành hạ tôi vui lắm sao?!
Tôi cố ổn định nhịp thở và che giấu sự hiện diện của mình. Cảm giác như tôi vừa biến thành một con mồi nhỏ bé trước họng súng. Tôi dò tìm khí tức của bọn họ. Dù có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, tôi vẫn cảm nhận được Gregorio—kẻ mà tôi đã gặp từ rất lâu trước đây. Hèn gì tôi không nhận ra ngay, đơn giản là vì tôi KHÔNG MUỐN NHỚ ĐẾN GÃ. CHẾT ĐI!
Kẻ Ăn Cuồng (Mad Eater) - Gregorio Legins.
Hắn gọi mọi người là "bạn" và gọi cái rương là "đức tin". Hắn tuyên bố việc tiêu diệt dị giáo là thiên mệnh của mình... Một gã hiệp sĩ thánh chiến điên cuồng và vặn vẹo. Pháp luật và đạo đức đều phải cúi đầu trước đức tin của hắn. Hắn giống như một cỗ máy đồ sát được lập trình sẵn, tận diệt mọi kẻ thù của Giáo hội mà hắn gặp phải. Một kẻ thấp hèn nhất trong hàng ngũ Đội Viễn Chinh Ngoài (Out Crusade).
Đây chính là kẻ mà tôi không bao giờ muốn gặp lại, và càng không muốn giới thiệu cho bất kỳ ai. Vậy mà giờ đây, tôi lại sắp chạm mặt hắn trong tình huống tồi tệ nhất có thể.
— Ra lệnh trực tiếp cho tên Kẻ Ăn Cuồng đó quay về ngay.
— Xin lỗi, nhưng tôi không liên lạc được với cậu ta lúc này. Gregorio hẹn vài tiếng nữa mới báo cáo định kỳ. Lúc đó tôi sẽ chuyển lệnh.
— ...Được rồi.
Liên lạc bị ngắt. Cùng lúc đó, nhóm Toudou đã đến chỗ Bệ thờ Hiệp sĩ Mặt Quỷ.
Đầu óc tôi rối bời, nhưng tôi vẫn cố giữ bình tĩnh. Phải làm gì đây? Hắn có biết Toudou là Thánh Chiến Sĩ không? Không, chắc chắn là không. Nếu bất kỳ ai biết được một sứ giả của Thần Trật Tự, một Thánh Chiến Sĩ, lại đi SỢ xác sống... thì trời sập mất.
— Ô... Cô bé đây rồi!
Đúng lúc đó, tôi nghe tiếng kêu thất thanh của Toudou.
Chắc cậu ta đã bị dọa cho khiếp vía, nhưng khi giọng cậu ta bình tĩnh lại, tôi nghe thấy tiếng bước chân của Limis và những người khác lao đến chỗ Spica.
Mọi thứ vẫn đang đi đúng kế hoạch, ngoại trừ cái gai trong mắt kia.
Gregorio luôn tự hào là một trong những chiến binh thiện chiến nhất của đội viễn chinh. Ngay cả một thành viên bình thường cũng có thể thanh tẩy toàn bộ undead trong tầm mắt chỉ trong nháy mắt. Kế hoạch dụ quái của tôi bây giờ coi như đổ sông đổ biển.
Điều quan trọng nhất là tôi phải tách Toudou khỏi Gregorio. Gregorio cực kỳ nguy hiểm. Cái biệt danh "Kẻ Ăn Cuồng" không phải nói về lũ quái vật hắn giết, mà là để chỉ chính bản thân hắn.
Tôi muốn báo cho Spica về việc đổi kế hoạch nhưng chẳng có cách nào liên lạc. Thiết bị truyền tin này chỉ nối được với trụ sở, và giờ tôi còn chẳng gọi được cho Amelia.
— Em không sao chứ?! May quá đi mất. Đi thôi, rời khỏi đây thôi!
— Dạ... con... cám ơn...?
Giọng nói run rẩy của Toudou đan xen với vẻ ngơ ngác của Spica. Tôi đã dặn Spica về thông tin các thành viên trong đoàn cứu hộ, chắc con bé đang bối rối vì sự xuất hiện của kẻ thừa kia. Thực sự đấy, tại sao gã lại ở đây cơ chứ?
Mọi chuyện từ khi đến Purif này đều chệch đường ray hết cả. Làm tôi chỉ muốn bỏ việc quách cho rồi.
Đúng lúc đó, Gregorio cất giọng đầy nghi hoặc:
— ...Chà, tiểu thư nhỏ. Cái kết giới này của em mạnh gớm nhỉ?
— ?!
Spica giật mình. Toudou thì chẳng hiểu gì đâu, nhưng Spica sẽ dễ dàng mắc bẫy gã Gregorio vì cả hai đều là tu sĩ. Hắn tiếp tục dùng cái giọng quan tâm giả tạo đó, đúng là phong cách của hắn: tiếp cận bằng lời lẽ dịu dàng rồi mới tung đòn kết liễu.
— Kết giới...?
— Phải... Một kết giới bảo hộ cấp cao và những phép bổ trợ thượng hạng... Em không phải là một người niệm phép bình thường. Duy trì thánh thuật kết giới kiểu này tốn một lượng thánh lực khổng lồ. Hì hì hì... Một tu sĩ có thể thi triển đồng thời các phép cấp độ này hẳn phải... ít nhất là cấp 70 nhỉ? Với một người như em mà duy trì được thế này thì hơi quá sức rồi...
— Cấp... 70?... Cô bé này á?!
— Dạ... chuyện là...
Toudou không giấu nổi vẻ bàng hoàng. Hiển nhiên rồi, một đứa trẻ làm sao dùng được ma pháp hạng đó—dùng cái não mà suy nghĩ đi chứ gã đần kia!
Giọng của Gregorio đầy vẻ thích thú khi dập tắt lời của Toudou:
— Không. Cô bé này mới cấp... 10 thôi. Không phải do em ấy niệm phép đâu. Đây là tác phẩm của một đối thủ đáng gờm, kẻ sở hữu lượng thánh lực cực kỳ ấn tượng... Chẳng lẽ là?
Cái điều gây ức chế nhất ở Gregorio là hắn không chỉ mạnh một cách vô lý. Để trở thành một kẻ thực thi công lý chuyên săn lùng kẻ thù của Chúa đang trà trộn trong loài người, hắn không thể là một gã cơ bắp đần độn được.
Gregorio thì thầm đầy hưng phấn:
— Có lẽ... tôi sắp được gặp lại một "đồng đạo" rồi.
TÔI TỪ CHỐIIIIIIIIIII!! Nhìn lại mình đi đồ khốn!
— Đồng đạo...?
— Hì hì hì... Ý tôi là những người anh em đang chờ lệnh để tiêu diệt lũ quỷ dữ đấy mà, những người bạn của tôi. Dù chúng tôi bận rộn đến mức hiếm khi có dịp gặp nhau...
Và tạ ơn Chúa vì điều đó. Vì cả tôi và Gregorio đều thuộc diện chuyên chiến đấu, vai trò của chúng tôi giống nhau nên hiếm khi bị xếp chung một đội.
Trong khi tôi đang cố niệm phép tĩnh tâm và chờ đợi tình hình lắng xuống, Spica bỗng nhiên lên tiếng đáp lại lời Gregorio:
— Hả?... Chú... chú là bạn của chú Ares ạ...?
NÀY—ĐỪNG CÓ GỌI TÊN TÔI RA CHỨ!
Trong khi tôi đang phát điên ở chỗ nấp, giọng của Gregorio bỗng dâng trào cảm xúc:
— Ồ! Phải rồi, người bạn Ares của tôi! Hóa ra cậu ấy cũng ở đây... Đây chắc chắn là chỉ dẫn của Thần Trật Tự...
AAAAAAAAAAAAA! TÊN CỦA TÔIIIIIIIIIIII!
Khốn khiếp, đáng lẽ tôi nên dán băng dính vào miệng con bé. Nhưng thật sự, ai mà ngờ được cái gã Gregorio đó lại xuất hiện ở đây cơ chứ?
Tôi niệm thánh thuật để xoa dịu cơn đau đầu như búa bổ. Nhanh lên Amelia! Mau kết nối cho tôi! Ai đó ngăn Spica lại đi!
— Cô bé này, nếu người thiết lập kết giới cho em tên là Ares... thì chắc chắn đó chính là người bạn thân thiết của tôi rồi.
Tóc gáy tôi dựng đứng, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sao hắn dám thốt ra những lời dối trá trắng trợn đó hả?! Bạn thân thiết cái nỗi gì? Hả? Cái mối quan hệ một chiều đó mà cũng gọi là bạn à?!
Toudou và Aria xì xầm sau lưng những người khác.
— Ares?... Cậu nói là gã Ares đó ư?
— ...Không, chắc không phải đâu. Có rất nhiều tu sĩ tên là Ares mà.
— Ồ, ra vậy...
May quá, ít ra thì vẫn còn chút may mắn. Có vẻ tôi vẫn chưa bị lộ danh tính với nhóm Toudou.
Limis im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng bằng giọng chán nản:
— Thôi, tìm được Spica rồi, rời khỏi cái nơi u ám này thôi!
— Ừ-ừ! Đi thôi!
— Chà, tôi cũng không muốn chia tay mọi người lúc này, nhưng có lẽ hành trình của chúng ta kết thúc ở đây thôi. Vẫn còn lũ kẻ thù của Thần linh lảng vảng quanh hầm mộ này cần được thanh trừng...
Tôi mở to mắt trước thông báo bất ngờ của Gregorio. Có vẻ họ thật sự chỉ tình cờ gặp nhau trên đường. Nếu thế thì mọi chuyện vẫn có thể êm xuôi sau khi họ tách ra. Cảm giác như tôi vừa dẫm phải một quả mìn nhưng nó lại là mìn xịt vậy.
Thôi thì để Toudou đối mặt với nỗi sợ ở chỗ khác vậy. Việc vượt qua nỗi sợ là quan trọng, nhưng lúc này, cắt đuôi được Gregorio còn quan trọng hơn.
Thế nhưng, Spica lại thốt ra một câu mà tôi không bao giờ ngờ tới:
— Kh... Không... Một chút nữa thôi ạ.
— Hả...?
— Cho con ở lại thêm một chút... Dạ... Con muốn ở lại đây thêm một lát nữa...
AAAAAAAAAAAA! Spica! Cháu định giữ chân họ ở đây cho đến khi lũ undead tràn vào đấy à?!
Không, không cần đâu—kế hoạch hỏng bét rồi mà! Khổ nỗi không có ma pháp truyền tin, tôi chẳng cách nào báo cho con bé được. Chắc sau này phải bảo Creio tìm thêm ai đó biết dùng truyền tin thôi.
— N-này, ở đây nguy hiểm lắm, chúng ta nên đi thôi—
Toudou nấc lên một tiếng kỳ lạ rồi cố thuyết phục Spica. Đây có lẽ là lần duy nhất tôi và Toudou cùng chung chí hướng.
— Nghe này... Ờm...
Tôi rất trân trọng nỗ lực của cậu ta, nhưng Spica lại trả lời một cách đầy quyết liệt:
— Con... con thích sự nguy hiểm.
— C-cái gì?! Tại... tại sao cơ chứ?!
Giọng cậu ta đã mỏng và khàn đặc cả đi rồi.
Thật đấy à?! Không ai trên đời này lại đưa ra một câu trả lời như thế cả!
— Đúng là cô bé được Ares bảo vệ có khác. Thật dũng cảm làm sao! Có lẽ chúng ta đã có đủ "đồng đạo" cần thiết ở đây rồi nhỉ?
Gregorio là kẻ duy nhất không thấy phiền trước câu trả lời quái gở của Spica. Chắc hắn cảm thấy đồng cảm với một kẻ cũng "nghiện" nguy hiểm giống mình. Nhưng hắn lầm to rồi.
Tôi chịu hết nổi rồi—sao hắn không biến đi cho rảnh nợ nhỉ?
Quá mệt mỏi, tôi lại nghe thấy giọng nói cộc lốc của Limis. Phải nói rằng việc phá vỡ thế bế tắc này hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng "không biết đọc tình huống" của cô nàng. Lên đi Limis!
— ...Được rồi, tôi hỏi thật nhé—em đã ở đây bao lâu rồi?
— Dạ... Ờm... Một tiếng rồi ạ...?
— Cái gì?! Một tiếng đồng hồ luôn á?!
— Th-thật là...
Toudou hét lên như thể vừa thấy ma. Aria nghe chừng cũng hơi run rẩy.
Con bé lấy đâu ra cái con số "một tiếng" đó vậy?
— Hì hì hì... Vậy thì tôi sẽ đi thanh tẩy vài con undead gần đây nhé.
Gregorio rời khỏi phòng. Khả năng dò tìm undead của hắn cũng ngang ngửa tôi.
Hắn sải bước tới căn phòng mà tôi đã dày công nhồi nhét "mồi cày cấp" và mở cửa. Ngay khoảnh khắc đó, mọi dấu vết của lũ undead đang vùng vẫy bên trong biến mất sạch sành sanh. Hắn đã thanh tẩy toàn bộ bọn chúng mà không gây ra lấy một tiếng động. Tôi chỉ nghe thấy một tiếng cười gằn đầy điềm gở.
Tôi có nên ra mặt lúc này không? Không, vô ích thôi.
Dù làm thế nào thì cũng rất kỳ quặc. Nếu tôi ra mặt, hắn sẽ hỏi vặn hỏi vẹo xem tôi làm gì ở đây. Lúc đó có khi phải đàm phán, mà giờ thì không phải lúc.
Tôi nghe tiếng Gregorio tự lẩm bẩm một mình. Khí tức của hắn đi ngang qua căn phòng tôi đang trốn. May thay, có vẻ hắn vẫn chưa biết tôi ở đâu. Tôi chẳng muốn thấy cái mặt gã khốn đó chút nào.
— Hì hì hì... Ares, đám undead này là quà cậu dành cho tôi sao? Hay là cậu đang tạ lỗi vì đã cướp con mồi của tôi ở Đại Ngàn Vale thế?
Mơ đi nhé. Dùng cái não của cậu mà suy nghĩ đi đồ đần!
Hắn thanh tẩy sạch bách undead trong mọi căn phòng chỉ trong vài phút trước khi quay lại Bệ thờ Hiệp sĩ Mặt Quỷ.
— Tôi đã thanh tẩy xong rồi. Mọi người quyết định thế nào?
— Vâng... Chúng tôi quyết định sẽ đợi thêm 30 phút nữa.
Một sự thỏa hiệp. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. 30 phút vẫn đủ để Toudou không bị lộ. Chắc chắn gã Anh hùng và tổ đội sẽ giấu nhẹm chuyện cậu ta là Thánh Chiến Sĩ, mà Gregorio thì đời nào nghi ngờ một kẻ SỢ xác sống lại có thể là Thánh Chiến Sĩ cơ chứ?
Tôi chỉ cầu mong họ tách ra và Gregorio biến đi chỗ khác, nhưng có vẻ hắn cũng định ngồi đợi luôn. Trong lúc tôi đang cầu nguyện cho thời gian trôi nhanh hơn, Gregorio bỗng lên tiếng:
— Đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng bức tượng phi thường này...
— À, đúng rồi... Nghe nói nó có liên quan đến một vị thần được thờ phụng ở đây, nhưng không ai biết nguồn gốc thực sự của nó cả.
Chắc hẳn Gregorio đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Hiệp sĩ Mặt Quỷ trước bệ thờ. Aria lại bồi thêm mấy cái thông tin bên lề vô thưởng vô phạt.
Ngay lập tức, Gregorio tuyên bố một cách thẳng thừng:
— Bức tượng này tôn vinh một vị tà thần khác. Chúng ta phải tiêu diệt nó.
— Cái... cái gì cơ?!
— Đây đơn giản là một phần trách nhiệm của tôi thôi.
Đó CHẲNG PHẢI là một phần công việc của chúng ta đâu gã điên kia!
"Chẳng phải giáo luật đã dạy chúng ta không được phép khinh nhờn ngoại thần hay sao!"
"Đợi đã!"
Tiếng tôi nghẹn lại, chẳng thể chạm tới tai Gregorio. Một tiếng tách khô khốc vang lên — chốt kim loại trên chiếc rương của hắn đã mở.
Không ai có thể cản hắn lại được nữa. Chiếc rương đó được đúc từ Mythril nguyên chất.
Muốn đập phá gì thì tùy anh, tôi chẳng quan tâm đâu. Chuyện đó không quan trọng, nhưng... làm ơn, đừng để điều gì quá kinh khủng xảy ra!
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với lời cầu nguyện của tôi, cả căn phòng đột ngột rung chuyển dữ dội. Xem ra, các vị thần thực sự căm ghét tôi rồi.
"Oái... cái gì thế này!"
"Hả?!"
"Chuyện gì vậy?!"
Một sự hiện diện khổng lồ áp đảo không gian. Thứ gì đó sắp sửa phản bội lại mọi kỳ vọng của tôi. Tôi chỉ muốn bỏ việc ngay lập tức để về nhà cho rảnh nợ. Tất nhiên, đời không như là mơ. Nhưng liệu đống hỗn độn này thực sự là lỗi của tôi chứ không phải do nhóm Toudou sao?
Tôi nghe thấy tiếng tường vách vỡ vụn, rơi lả tả. Ngay sau đó, cả căn phòng vang vọng tiếng gầm rú sấm sét của những khối đá cứng va vào nhau chát chúa.
Tiếng la hét của Toudou và đồng đội vang lên. Nhưng lạ thay, giữa những âm thanh hỗn tạp ấy, tôi vẫn nghe rõ mồn một giọng nói của Gregorio:
"Hê hê hê... Một kẻ thờ ngẫu tượng giả dối... Kẻ thù của Thiên Chúa. Ngài sẽ không ban cho ngươi lấy một giây để hối hận về tội lỗi của mình đâu."
Hành lang rung lắc dữ dội. Dù chẳng nhìn thấy gì, tôi vẫn thừa hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Bức tượng Quỷ Diện Hiệp Sĩ đang cử động.
Cái tên khốn Gregorio đó chắc chắn chưa từng nghe qua câu "đừng đánh thức con chó đang ngủ"!
Chết đi! Một mình anh chết đi cho rảnh! Tại sao gã lính đánh thuê cuồng tín này cứ phải xía mũi vào những chuyện không nên thế hả?!
Mặc kệ những lời nguyền rủa của tôi, Gregorio bắt đầu cao giọng giới thiệu bản thân một cách đầy trịnh trọng:
"Ta đây, Thập Tự Quân Ngoại Vi tam đẳng, Gregorio Legins. Nhân danh Thiên Chúa, ta sẽ là kẻ đong đếm sức nặng tội lỗi của ngươi. Hê hê... Ha ha... HA HA HA HA HA HA!!"
"Á! Bức tượng cử động kìa!"
Với Toudou, tượng đá biết đi hay ma quỷ thì cũng đáng sợ như nhau cả thôi.
Một tiếng thét xé lòng vang lên. Aria mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo lùi lại phía sau.
Bức tượng đeo mặt nạ quỷ trông như thể sẵn sàng vồ tới tấn công bất cứ lúc nào. Thực ra, bức tượng đó tinh xảo đến mức vốn dĩ đã trông như có sự sống rồi — nhưng việc nó thực sự cử động lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Có lẽ do một sức mạnh thần bí nào đó, đôi mắt của bức tượng tỏa ra ánh sáng xanh nhạt le lói trong bóng tối. Cái nhìn đó không phải của con người, nó chất chứa một ác ý hữu hình lạnh lẽo.
Toudou run rẩy rút thanh kiếm ra khỏi bao, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Quỷ Diện Hiệp Sĩ cũng tuốt thanh gươm khỏi hông. Lưỡi kiếm kim loại lóe lên rực rỡ như mảnh trăng khuyết giữa màn đêm.
Theo kiến thức của Toudou, thứ vũ khí này được gọi là Katana. Tuy nhiên, chiều dài của nó vượt xa bất kỳ thanh katana nào cô từng biết — nó dài gần gấp đôi thanh thánh kiếm Ex của Toudou.
Toudou nín thở vì căng thẳng. Bức tượng phớt lờ cô, nó xoay cổ như thể đang quan sát xung quanh.
Chỉ vài khắc trước, nó vẫn còn là một pho tượng đá vô tri. Đứng hình trước sự quái dị này, Limis trợn tròn mắt: "Golem sao?! Sự hiện diện này..." — giọng cô run rẩy.
"Đây chỉ là phế tích mục nát của một vị thần ngoại đạo mà thôi—"
Khác với Toudou đang run bần bật vì sợ hãi, Gregorio tiến lên một bước về phía Quỷ Diện Hiệp Sĩ mà không chút do dự.
Bức tượng cúi xuống nhìn Gregorio.
Nó cao hơn hắn gấp đôi. Có lẽ gã Thập tự quân này cũng đang cảm thấy bị áp đảo.
Ngay trước mặt Toudou, đôi mắt nhợt nhạt, vô hồn của bức tượng và đồng tử đen láy của Gregorio chạm nhau với một sự kịch liệt đáng sợ.
Aria sực tỉnh, nắm lấy tay Spica kéo ra xa. Gần như cùng lúc đó, thanh gươm của bức tượng giáng xuống.
Đó là một cú chém thần tốc và đầy uy lực. Lưỡi kiếm dài hai mét rít lên trong không trung, xé toạc bầu không khí thành một vòng cung sáng quắc.
Gregorio lao lên phía trước, dùng thân mình chắn cho Toudou vốn đang chết lặng vì sợ hãi.
Tiếng thép va chạm đập mạnh vào màng nhĩ, cả căn phòng rung lên bần bật. Limis bịt chặt tai, còn Aria thì sững sờ trợn mắt.
"Cái gì—?"
"Vô dụng thôi... Xem ra... bức tượng này không phải là kẻ đi theo bóng tối."
Lưỡi kiếm dừng lại. Toudou cuối cùng cũng lấy lại ý thức, lùi lại vài bước và thủ thế.
Gregorio đang dùng chiếc rương khổng lồ của mình làm khiên.
Bên trong rỗng tuếch như hắn đã nói, và giờ đây nó tỏa ra ánh bạc mờ ảo trong bóng tối.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên khi thanh gươm của bức tượng chém thẳng xuống chiếc rương. Nó cố gắng chẻ đôi vật cản, nhưng chiếc rương vẫn nguyên vẹn không một vết trầy xước.
Bức tượng nhấc kiếm lên lần nữa, lao xuống khỏi bệ đá và tung ra cú chém thứ hai. Vung chiếc rương trên tay, Gregorio dễ dàng hất văng đòn đánh, khiến lưỡi kiếm đâm sầm vào tường.
Nhóm của Toudou hoàn toàn chết lặng, nhưng Gregorio chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng.
Hắn thậm chí còn không hề hụt hơi. Ngược lại, nhìn vào đôi mắt ấy, ai cũng thấy rõ hắn đang phấn khích tột độ.
"Phải, nhưng... Hê hê... Chuyện đó không quan trọng. Chẳng quan trọng chút nào đâu, các bạn của ta."
"Anh... anh không sao chứ?"
"Ta ổn. Ta đang thấy rất sung mãn. Đức tin của ta... không một chút vẩn đục."
Đúng như lời đã nói, dù đối mặt với thanh kiếm lớn hơn mình nhiều lần, Gregorio không hề biểu lộ sự lo lắng hay sợ hãi.
Bức tượng hẳn đã cảm nhận được sức mạnh trong khí thế của Gregorio, bởi nó đưa vũ khí lên ngang mắt và lùi lại vài bước. Cách nó điều khiển vũ khí cho thấy một sự điêu luyện rõ rệt. Vẫn che chở cho Spica phía sau, Aria thốt lên kinh ngạc:
"Cái quái gì thế này...? Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì như vậy... Một con Golem biết sử dụng kiếm thuật?!"
"Kỹ nghệ của các thần ngoại đạo không phải chuyện chúng ta cần bận tâm. Đây đơn giản là... một bài thử nghiệm sức mạnh giữa đức tin của ta và pho tượng này."
Gregorio đóng nắp chiếc rương mà hắn vốn đang mở rộng.
Nắm chặt lấy tay cầm, hắn thản nhiên tiến lại gần Quỷ Diện Hiệp Sĩ.
Hắn trông hoàn toàn sơ hở, dù vừa rồi đã chặn đứng đòn tấn công của bức tượng bằng chiếc rương. Toudou siết chặt nắm tay trái, tiến lên một bước.
Chiếc nhẫn — một vật phẩm ma pháp cô luôn mang theo — lóe sáng rực rỡ, và một chiếc khiên khổng lồ lấy ra từ chiều gian khác lập tức xuất hiện trên tay trái cô.
Khi nhận ra pho tượng sống này không phải là xác sống, Toudou đã lấy lại được bình tĩnh. Đáp lại, thanh thánh kiếm Ex trong tay phải cô tỏa sáng, soi sáng căn phòng đôi chút.
"Aria, Limis. Chúng ta cũng lên thôi."
Limis nhanh chóng cầm gậy phép. Aria hít sâu một hơi và rút kiếm.
Tuy nhiên, Gregorio đã thu hẹp khoảng cách với Quỷ Diện Hiệp Sĩ và đứng sừng sững trước mặt nó.
Thanh gươm khổng lồ giáng xuống như một lưỡi dao máy chém. Gregorio quan sát lưỡi kiếm một cách chăm chú.
Hắn lướt sang bên né đòn rồi đạp mạnh xuống đất.
Cùng lúc đó, hắn vung chiếc rương lên, mượn đà bật nhảy, xoay người trên không trung và nện thẳng chiếc hộp vào ngực Quỷ Diện Hiệp Sĩ bằng toàn bộ sức bình sinh.
Cạnh sắc của chiếc rương cắm phập vào lớp đá, những mảnh vụn trắng xóa bắn tung tóe. Quỷ Diện Hiệp Sĩ bị hất văng vào tường, thân hình đồ sộ của nó gập lại trước sức mạnh phi thường từ chiếc rương Mythril.
Không khí rung chuyển. Toudou hoàn toàn chết lặng trước cảnh tượng đó, miệng há hốc, mắt chớp liên hồi.
"...Hả? Cái gì vừa xảy ra thế?"
Gregorio thấp hơn cả Toudou, nhưng hắn vừa đánh bay một bức tượng cao gấp đôi cô ra tận góc phòng. Một cảnh tượng quá đỗi phi lý. Một vị linh mục đã làm điều đó chỉ bằng một... chiếc vali hành lý.
Aria dụi mắt như thể vừa tỉnh mộng rồi kiểm tra lại xung quanh. Gregorio tiến lại gần Quỷ Diện Hiệp Sĩ. Thân hình nó bị găm chặt vào tường, lún sâu vào đá. Gregorio lại vung chiếc rương lên.
Hắn nện món hung khí tày đình đó một cách tàn nhẫn vào mặt Quỷ Diện Hiệp Sĩ khi nó đang cố gượng dậy.
Một điệu cười điên dại vang vọng khắp phòng.
"HA HA HA HA HA HA!! Những kẻ dám đối đầu với đức tin của ta đều sẽ phải hóa thành tro bụi!!"
"Cái... cái gì đang diễn ra vậy?"
Gregorio đã hoàn toàn biến đổi. Chẳng gì có thể ngăn cản chuỗi tấn công điên cuồng của hắn.
Tiếng va chạm kinh hoàng giữa kim loại nặng và đá vang lên liên hồi, mỗi cú nện lại hất tung những mảng đá vào không trung. Cặp sừng của Quỷ Diện Hiệp Sĩ bị đập nát vụn, khuôn mặt nó bị gọt giũa dần từng chút một. Cơ thể nó co giật, yếu ớt cố nhấc cánh tay phải lên, nhưng không một giây chậm trễ, Gregorio dẫm nát cánh tay đó, tạo ra những vết nứt chằng chịt. Sau cú dẫm thứ hai, thứ ba, cánh tay đã vỡ tan thành từng mảnh.
Gregorio nhếch mép cười khinh bỉ, rồi nhổ nước bọt vào khuôn mặt đang run rẩy của bức tượng.
"Thế đã đủ chưa? Ngươi cũng chỉ là một kẻ dị giáo mà thôi."
"Ngài... Ngài Gregorio..."
Gregorio phớt lờ Aria và giáng mạnh chiếc rương xuống đầu Quỷ Diện Hiệp Sĩ với tất cả sức mạnh. Mặt đất bắt đầu nứt toác vì dư chấn, rồi hắn quay lại nhìn cô, đột nhiên trở lại dáng vẻ bình thường.
"Có chuyện gì sao, bạn của ta?"
"Kh-không..."
Giọng hắn vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Trong phút chốc, Aria mất bình tĩnh trước sự tương phản cực đoan trong thái độ của Gregorio, nhưng cô lắc đầu và nói ra điều mình đang nghĩ:
"Bức tượng này... khả năng cao là một con Golem. Có nghĩa là nó phải có lõi ở đâu đó. Nếu ngài không phá hủy cái lõi—"
"Không, ta e là cô nhầm rồi. Đây không phải Golem."
"...Hả?"
Gregorio im lặng nhìn xuống khuôn mặt bức tượng. Đôi mắt nó giờ lặng lẽ như mặt hồ.
"Nếu đây là Golem, chúng ta đã cảm nhận được ma lực từ lõi của nó ngay từ đầu rồi. Ngay cả lúc này, khi nó đang co giật dưới đất, chẳng có dấu vết nào của lõi cả. Ta tin chắc Limis cũng đã nhận ra..."
Aria quay sang Limis, cô nàng rụt rè gật đầu.
"Vậy sao? Thế thì tại sao?"
"Có lẽ cô ấy nghĩ đó là tác phẩm của một vị thần giả danh nào đó? Cuối cùng thì, bạn của ta ơi, nguyên lý đằng sau nó không quan trọng... Chuyện đó hoàn toàn vụn vặt."
Gregorio trả lời sự bối rối của Aria một cách hiển nhiên và cầm lấy tay cầm chiếc rương lần nữa.
"Tại sao ư? Bởi vì bất kể thế nào, việc ta tiêu diệt dị giáo là điều dĩ nhiên. Không quan trọng chúng là kẻ đi theo bóng tối hay là trò bịp của một vị thần khác. Thanh tẩy tất cả là mệnh lệnh được giao cho ta, một thánh chỉ — kẻ thù do ai hay thứ gì dẫn dắt không quan trọng đối với ta."
"?!"
Ngay lúc đó, Quỷ Diện Hiệp Sĩ dùng chút tàn lực ở cánh tay trái quờ quạng về phía Gregorio khi hắn đang đứng trên ngực nó. Hắn né đòn bằng cách thoăn thoắt nhảy ra sau bức tượng. Khi Quỷ Diện Hiệp Sĩ lảo đảo đứng dậy, Gregorio nắm chặt chiếc rương Mythril và chỉ thẳng vào cánh tay bức tượng.
"N-nếu nó không có lõi, làm sao ngài tiêu diệt được nó?!"
Trước câu hỏi của Limis, Gregorio lại vung chiếc rương mở ra với một động tác thuần thục và mỉm cười:
"Ta sẽ nghiền nát nó hoàn toàn, bạn của ta ạ. Đây là phương pháp cứu rỗi duy nhất cho những thần tượng của ngoại thần."
Với bàn tay còn lại, Quỷ Diện Hiệp Sĩ nhặt thanh katana khổng lồ lên. Đầu nó đầy vết nứt sau trận đòn nhừ tử, và dù một nửa cánh tay phải đã bị xé toạc, cử động của nó vẫn không hề có lấy một chút do dự hay cảm xúc.
Với sức mạnh như trước, bức tượng vung thanh katana khổng lồ theo chiều ngang về phía cổ Gregorio.
Tiếng gió rít lên chói tai, nhưng Gregorio đã chặn nó bằng chiếc rương, để lưỡi kiếm trượt đi trên bề mặt rồi lao thẳng tới.
"Cái gì!"
Toudou thốt lên kinh ngạc.
Một cuộc va chạm kinh thiên động địa giữa kim loại và đá. Khi áp sát Quỷ Diện Hiệp Sĩ, Gregorio khuỵu gối và bật nhảy cực cao. Lưỡi kiếm của bức tượng chém vào không khí.
Toudou dõi theo hai bên vờn nhau mà không dám chớp mắt lấy một lần.
Bề mặt của chiếc rương mở rộng tạm thời che khuất Gregorio, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn lại giáng nó xuống đầu Quỷ Diện Hiệp Sĩ lần nữa. Lại là tiếng kim loại va chạm, chỉ có điều lần này không phải tiếng trầm đục mà là tiếng leng keng chói tai của binh khí.
Toudou trợn tròn mắt.
Gregorio đáp xuống cạnh bức tượng, và một khối đá trắng rơi xuống cạnh chân Toudou: đó là một chiếc sừng quỷ được chạm khắc tinh xảo — và một con mắt không màu.
"...Hả?"
Trong một giây, Toudou không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cô ngước nhìn Quỷ Diện Hiệp Sĩ, giờ đây đang quỳ sụp xuống một cách thảm hại. Hơn nửa khuôn mặt nó đã bị đập nát hoàn toàn. Một lỗ hổng lớn kéo dài từ sừng đến tận răng nanh.
Tuy nhiên, con mắt còn lại của bức tượng vẫn phát ra ánh sáng mờ nhạt. Quỷ Diện Hiệp Sĩ vung kiếm như thể chưa hề hấn gì.
Gregorio nhếch mép cười khinh bỉ trước khi lao vào nó một lần nữa, cười điên dại:
"HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA HA!!"
Limis nhanh chóng nấp sau lưng Aria. Lúc đầu cô định chiến đấu cùng Gregorio, nhưng bây giờ, cô chẳng thấy có kẽ hở nào để chen vào cả.
Vì tính chất điên cuồng của trận chiến, bất kỳ đòn tấn công ma pháp nào cũng có khả năng trúng phải Gregorio. Nhưng đó không phải lý do chính... Nếu cô tham chiến lúc này, cô sẽ sớm trở thành mục tiêu bị cuốn vào vòng xoáy đó mất.
Không thể gọi đây là một trận chiến bài bản hay khéo léo, dù có nói giảm nói tránh đến đâu đi nữa. Trông nó giống như hai con thú đang cố ăn tươi nuốt sống nhau thì đúng hơn.
Tuy nhiên, khi đã mất đi một chi, khả năng tấn công của Quỷ Diện Hiệp Sĩ đã bị hạn chế rõ rệt.
Mọi đòn tấn công bằng thanh kiếm khổng lồ đều bị chặn đứng dễ dàng, và cơ thể bằng đá của nó cứ thế vỡ vụn thêm sau mỗi lần trúng đòn từ vũ khí của Gregorio.
Khi Quỷ Diện Hiệp Sĩ mất đi thế đứng, Gregorio lẩn vào dưới bụng nó. Tận dụng thân hình nhỏ bé, hắn đá vào đầu gối nó rồi xoay người trên không trung, nện mạnh chiếc rương Mythril vào đầu đối thủ.
Một tiếng động trầm đục như tiếng máy chém rơi vang vọng khắp phòng. Thứ gì đó lăn lóc đến dưới chân Toudou.
"?!"
Cô suýt chút nữa đã thét lên vì kinh hãi. Đó là cái đầu của Quỷ Diện Hiệp Sĩ.
Toàn bộ phần trên bên phải của nó đã bị nghiền nát. Ánh sáng vụt tắt khỏi con mắt còn lại. Dù mới cử động vài giây trước, giờ đây nó trông chẳng khác gì một khối đá kỳ dị.
Ngay cả khi bị mất đầu, Quỷ Diện Hiệp Sĩ vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Nhưng kẻ thắng cuộc đã quá rõ ràng.
Hiệp sĩ không đầu tung ra một loạt những cú chém loạn xạ, rõ ràng là đã đến hồi kết. Gregorio chặn đứng tất cả bằng chiếc rương của mình.
Có lẽ do áp lực từ chính những đòn tấn công dồn dập của mình, cơ thể Quỷ Diện Hiệp Sĩ bắt đầu tự rã ra. Những vết nứt nhỏ lan rộng hơn sau mỗi cú vung kiếm. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi nó tự hủy diệt vì chính lực tác động của mình.
Ngay lúc đó, Gregorio lần đầu tiên cau mày và thốt ra một câu khó tin nhất:
"Tệ thật... Nó sắp tự nát rồi. Nó phải bị tiêu diệt... bởi đức tin của ta mới đúng."
"Cái gì?!"
Gregorio lao thẳng vào thanh kiếm của Quỷ Diện Hiệp Sĩ. Khi lưỡi kiếm chém chéo từ trên xuống, Gregorio xoay người và đập mạnh chiếc rương vào đó. Cổ tay phải của bức tượng gãy lìa do phản lực từ cú chém bị chặn đứng.
Chỉ chờ có thế, Gregorio bước tới, thúc mạnh chiếc rương vào mạng sườn đối thủ.
Gregorio vừa cười vừa tiếp tục nện liên hồi vào đối thủ to lớn gấp đôi mình. Toudou sững sờ, thì thầm: "Linh mục ở thế giới này thực sự... kinh khủng quá."
"À thì... nếu đó là tiêu chuẩn mà chúng ta đang nói đến, thì đúng là vậy..."
Aria quay sang Toudou, vẻ mặt đầy lo lắng.
Tiếng đổ vỡ và tiếng cười nhạo báng cứ thế vang lên không dứt.
Những âm thanh này gợi lên điềm gở còn nhiều hơn cả những kẻ đi theo bóng tối. Tôi chỉ muốn ôm đầu và thu mình vào một góc.
Niềm an ủi duy nhất là dù các thánh thuật có vô dụng với kẻ thù, thì với Gregorio ở đây, đó không còn là vấn đề. Và có lẽ thực tế là Toudou cùng đồng đội, sau khi chứng kiến phong cách chiến đấu của Gregorio, sẽ giữ khoảng cách tuyệt đối với hắn.
Thông thường, quái vật mà linh mục có thể tự mình chiến đấu chỉ giới hạn ở xác sống và ác quỷ — bất cứ thứ gì mà thuật thanh tẩy có tác dụng.
Nhưng Thập tự quân thì khác. Mỗi người họ đều sở hữu những kỹ năng đa dạng để đối phó với nhiều loại kẻ thù.
Đó có thể là võ thuật, hoặc các thánh thuật khác ngoài thanh tẩy, hay thậm chí là lòng dũng cảm phi thường hoặc một mạng lưới đồng minh mạnh mẽ. Nhưng với Gregorio — đó là đức tin (đến mức cực đoan).
Sự cuồng tín đến điên rồ của Gregorio trong việc tiêu diệt kẻ thù của đức tin đã khiến hắn không thể sử dụng hầu hết các kỹ thuật của một linh mục thông thường — bao gồm hồi máu, tăng chỉ số và khiên chắn.
Nhưng kỹ năng chiến đấu của hắn thì khiến mọi Thập tự quân khác phải hổ thẹn.
Cách tốt nhất để mô tả khả năng thực chiến của người đàn ông dùng chiếc rương Mythril thay cho vũ khí tiêu chuẩn này là "điên loạn". Nếu Giáo hội không kìm hãm hắn bằng những chỉ thị đặc biệt vì lo ngại cho tâm lý và sự thiếu hụt thánh thuật của hắn, cấp độ của hắn có lẽ còn cao hơn cả tôi.
Tiếng động kéo tôi trở lại với thực tại trong căn phòng của Quỷ Diện Hiệp Sĩ.
Rất khó để nghe rõ từ phía bên kia bức tường, nhưng Toudou và nhóm của cô ấy có vẻ không sao, và chẳng có dấu hiệu nào cho thấy Gregorio gặp khó khăn cả.
Chẳng mấy chốc, âm thanh trận chiến trở nên đơn phương một chiều. Giờ đây, tất cả những gì còn lại là tiếng cười điên dại của Gregorio và tiếng chiếc rương nện vào thứ gì đó, lặp đi lặp lại không ngừng.
Gregorio không phải kiểu người sẽ bỏ mặc nhóm Toudou sớm thế đâu.
Dù sao thì, đó có thực sự là tác phẩm của một ngoại thần không...? Tôi không hiểu lý do, nhưng có lẽ phá hủy nó là tốt nhất.
Ngay lúc đó, tôi cuối cùng cũng nhận được tín hiệu từ Amelia.
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Kế hoạch của chúng ta thất bại rồi. Bảo Spica quay về làng đi."
"...Đã rõ."
Có lẽ cô ấy cảm nhận được điều gì đó trong giọng nói của tôi, nên Amelia không hỏi thêm gì mà ngắt kết nối.
Được rồi, giờ phải làm gì đây...? Dù thế nào đi nữa, tôi cần phải tách họ ra.
Mục tiêu của Gregorio dường như là hầm mộ nằm sâu phía dưới. Tôi nên đưa Toudou đến một khu vực khác ngay lập tức.
...Tại sao tôi lại phải bận tâm đến việc không chỉ xua đuổi ác quỷ mà giờ còn phải đề phòng cả Giáo hội thế này? Cho tôi xin đi.
Sớm thôi, tiếng gầm của trận chiến ngưng hẳn. Có vẻ như mục tiêu của họ đã im hơi lặng tiếng.
Đi đâu cũng được, làm ơn biến lẹ đi, để nhóm Toudou yên và cứ việc xuống sâu bao nhiêu tùy thích trong Đại Mộ này...
Tôi quan sát tình hình và cầu nguyện. Đúng lúc đó, Gregorio lên tiếng, vẻ đầy thắc mắc. Giọng hắn chuyển từ điên dại sang trầm ngâm nghiêm túc. Hắn không nói với ai cụ thể mà giống như đang tự lẩm bẩm với chính mình hơn.
"...Ta hiểu rồi. Không, không phải vậy. Phải, ta hiểu. Ta hiểu rồi. Đây... không phải lý do ta đến đây."
"...Ngài đang nói cái gì vậy?"
Giọng Limis cao vút lên vì bối rối.
"Ta xin lỗi. Có vẻ như... ta nên quay lại Purif cùng với các bạn."
Giọng hắn nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ quyết đoán.
Đầu tôi đau như búa bổ.
Một cảm giác kinh hãi chạy dọc sống lưng như hàng ngàn con sâu đang bò dưới da. Một mùi hôi thối đáng ghét. Nhận thức của tôi bị bóp méo. Cảm giác gì thế này?
Vị máu lan tỏa trong miệng. Một cơn đau nhói trễ tràng. Tôi đã cắn rách môi mình mà không hề hay biết.
Tôi không bao giờ có thể hiểu nổi cái logic đằng sau hành động của tên khốn này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
