Chương 45
Shirosaki thức giấc không phải bởi tiếng chuông báo thức. Cơn cuồng phong dữ dội hơn hẳn hôm qua, trận mưa xối xả như thể bị ném vào giữa máy rửa xe, cùng tiếng sấm rền vang thấp tầng khắp xung quanh đã kéo anh ra khỏi giấc ngủ.
Dù nhìn đồng hồ thấy mình dậy sớm hơn giờ đi làm bình thường tận hai tiếng, anh đã định ngủ tiếp nhưng rồi sực nhớ hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ thi, anh liền ngồi dậy. Sau khi dùng bữa sáng nhẹ, anh bắt tay vào sửa soạn.
Anh rời khỏi nhà sau khi chuẩn bị xong khoảng mười lăm phút. Hôm nay anh không làm cơm hộp cho Koharu. Bởi trong thời gian diễn ra kỳ thi, các nghiên cứu viên và Khuyển Nhân sẽ dùng bữa trưa cùng nhau. Gọi là "cùng nhau" nhưng đây không phải một buổi tụ họp ấm cúng hay vui vẻ gì, đơn giản chỉ là để tiết kiệm thời gian tập hợp và dẫn dắt. Bữa trưa trong kỳ thi của phía nghiên cứu viên vẫn là món ăn dở tệ thường thấy, còn Khuyển Nhân sẽ được cấp phát lương thực như mọi khi ngay tại hiện trường. Giữa bao nhiêu người và Khuyển Nhân như thế, việc đưa hộp cơm tự làm cho Koharu chắc chắn sẽ bị khiển trách nặng nề, nên anh đã từ bỏ ý định đó.
Trên quãng đường ngắn ngủi dẫn ra bãi đỗ xe cạnh căn hộ, anh đã che ô nhưng gió thổi mạnh đến mức làm nó gãy gập. Với sức gió này thì cũng đành chịu, anh vừa leo lên xe đã ném luôn chiếc ô xuống dưới chân ghế phụ.
Sau khi dùng khăn lau khô mái tóc ướt, anh khởi động máy, cho xe lăn bánh ra đường. Cần gạt nước qua lại một cách chậm chạp, như thể đang dốc hết sức để gạt đi dòng nước đục ngầu đổ xuống kính chắn gió. Con đường đi làm ngập ngụa nước khiến anh không khỏi lo lắng về việc liệu có bị chết máy giữa chừng hay không.
Vừa lái xe, anh vừa chỉnh màn hình định vị sang chế độ xem tivi. Tầm giờ này toàn là các chương trình mua sắm, nhưng khi chuyển kênh liên tục, anh cũng tìm thấy một đài đang phát tin tức.
"Cơn bão số 13 với cường độ cực mạnh dự kiến sẽ di chuyển đến khu vực Kanto vào sáng mai. Hiện tại, tỉnh Aichi đã nằm trong vùng gió bão từ vài giờ trước và đang có báo cáo về những thiệt hại nghiêm trọng. Đê sông Yahagi đã bị vỡ, thiệt hại do nước tràn đê vẫn đang tiếp tục lan rộng. Thị trưởng tỉnh Aichi vừa tuyên bố thành lập Ban chỉ đạo phòng chống thiên tai khẩn cấp. Một số khu vực trong tỉnh đã ban bố lệnh khuyến cáo sơ tán cho người dân..."
Thời tiết tồi tệ đến mức không thể đen đủi hơn. Vậy mà kỳ thi vẫn được quyết định tiến hành.
Anh nhấn chân ga, hướng thẳng về phía Dream Box nằm giữa vùng núi.
***
Koharu đã tỉnh giấc giữa chừng vì tiếng sét từ sáng sớm. Cô đóng kín rèm cửa và để đèn phòng sáng trưng.
Cô cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, thu mình lại dưới gầm bàn. Đôi tai trên đầu rũ xuống, đôi mắt nhắm nghiền. Chiếc đuôi cuộn tròn lại như một ổ bánh cuộn, luồn qua giữa hai chân ra phía trước. Vì cơ thể đang co lại nhỏ xíu nên cô có thể dùng nó làm gối ôm. Bên cạnh chiếc đuôi xù xì đã hoàn toàn chuyển sang lớp lông mùa đông là cuốn sách tranh quan trọng mà người chủ đã tặng.
Tiếng sấm từ xa vang lên không dứt, thi thoảng có chút ánh sáng lọt qua khe rèm trong tích tắc, ngay sau đó là tiếng nổ chát chúa từ bên ngoài dội thẳng vào tai. Đối với một chú chó, mức âm lượng đó là một sự tra tấn. Koharu cảm thấy mệt mỏi và bất lực trước thảm họa tự nhiên mà mình chẳng thể làm gì được.
"Ư... m..."
Cô biết sấm sét sẽ không đánh vào bên trong phòng vì đã nghe anh nói vậy. Thậm chí cô còn từng tự tin cho rằng mình đã quen rồi, nhưng có vẻ cô đã sai. Khi không có người chủ ở bên, sấm sét thật đáng sợ.
——Thời tiết thế này mà mình vẫn phải đi thi sao?
Dù đã nghe anh nói về việc kỳ thi sẽ trùng với thời điểm bão về, Koharu vẫn cảm thấy bất an. Hiện tại anh đang phụ trách 195, và vì trong lúc thi cử sẽ có rất nhiều người xung quanh nên anh không thể ở gần cô được.
Đã biết đến sự dịu dàng và tình yêu của Shirosaki, Koharu thấu hiểu sâu sắc rằng mình không bao giờ có thể quay lại làm một con chó hoang được nữa, và từ lúc nào không hay, cô còn sợ điều đó hơn cả tiếng sấm. Cô phải tự mình hoàn thành kỳ thi này. Những cảm xúc căng thẳng trào dâng trong lòng hệt như lúc anh bảo cô hãy đi trò chuyện với các nhân viên khác vậy.
Tại sao lại phải đi trò chuyện cơ chứ... Khi lần mò lại lý do, cô nhớ đến ký ức về buổi tập phỏng vấn tồi tệ. Đúng rồi, Koharu rùng mình. Cô cứ mải ghét bỏ những môn thi ngoài trời đầy nguy hiểm vì sấm sét, mà quên mất rằng bên trong tòa nhà cũng có một cửa ải khó khăn mang tên phỏng vấn đang chờ đợi.
——Đáng sợ quá. Ghét quá. Không muốn làm chút nào!
Những từ ngữ tiêu cực liên tục xuất hiện trong đầu Koharu. Để xua tan chúng, cô lắc đầu thật nhanh.
Cô cựa quậy rồi trở mình sang phía ngược lại, mang theo cả chiếc đuôi và cuốn sách tranh. Cô nhắm mắt lại định chìm vào thế giới trong mơ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo lạ thường.
"Shirosaki..."
Lúc này vẫn còn quá sớm. Chỉ có nhân viên an ninh đi tuần tra, chứ nghiên cứu viên chắc chưa ai đến đâu.
Thời điểm có nhiều người qua lại chính là lúc cô được gặp người chủ của mình. Những người lớn mà cô ghét sẽ kéo đến cơ sở, nhưng lẫn trong số đó là người chủ dịu dàng sẽ xuất hiện vào giờ bắt đầu làm việc —— đối với Koharu, đó là một cảm xúc phức tạp, nhưng sự hiện diện của vế sau luôn chiến thắng áp đảo.
Vấn đề là phải gần hai tiếng nữa mới đến lúc đó. Cuốn Hoàng Tử Bé cô vừa đọc xong hôm qua. Tài liệu ôn thi cô cũng đã xem lại đến phát chán rồi nên giờ chẳng còn tâm trí nào mà đụng vào nữa. Tóm lại là cô chẳng có việc gì để làm.
Cơn buồn chán ập đến. Cách giết thời gian của con người hiện đại là nghịch điện thoại. Cách vượt qua sự rảnh rỗi của loài chó là ngủ hoặc nghỉ ngơi. Koharu không có điện thoại để chơi, mà cũng chẳng thể ngủ được, nên cô chẳng biết phải làm gì.
Koharu thấy chóng mặt vì buồn chán và vì hệ thần kinh đang quá nhạy cảm với tiếng sét. Cô muốn thò chân ra khỏi gầm bàn để vươn vai, nhưng sấm sét lại khiến cô kinh sợ.
Bất chợt, cô nhớ đến một tình tiết kỳ lạ trong cuốn tiểu thuyết từng đọc. Đó là đoạn miêu tả một cô bé tiểu học cực kỳ sợ ma, không dám thò chân ra khỏi chăn khi ngủ.
Koharu nghĩ có lẽ vì bản thân lúc này có điểm tương đồng nên mới thấy tâm đắc với chi tiết đó. Nhờ gen của loài chó mà các giác quan được tôi luyện sắc bén hơn hẳn con người bình thường, Khuyển Nhân là những sinh vật có năng lực ngũ quan cực cao. Mùi hương, ánh sáng và âm thanh được truyền đến não bộ rõ ràng hơn con người, còn vị giác và thị giác lại thừa hưởng từ con người nên ưu việt hơn loài chó, Khuyển Nhân đúng là một thực thể hội tụ những gì tinh túy nhất.
Là một Khuyển Nhân, cô đang sống trong một thế giới có lượng thông tin nhiều hơn con người rất nhiều. Vì thế cô hiểu rõ rằng ma quỷ chẳng qua chỉ là ảo ảnh do con người tự tạo ra từ nỗi sợ hãi mà thôi.
Ký ức về mảnh giấy tanzaku trong hòm lương thực vào dịp lễ Thất Tịch chợt thoáng qua tâm trí. Ngay khi kiểm tra mảnh giấy đáng ngờ đó, anh đã nói đùa rằng đó là tác phẩm của ma quỷ. Hình ảnh lúc đó hiện lên rõ mồn một trong đầu Koharu. Thấy bộ dạng của người chủ lúc đó thật buồn cười, Koharu khẽ cười thầm trong chiếc chăn mỏng.
——Làm gì có ma quỷ trên đời cơ chứ.
Đoàng! Một tiếng sét đánh xuống ở khoảng cách rất gần. Âm thanh trầm đục như tiếng pháo binh vang dội không ngừng rồi tan biến.
Vì không có sự chuẩn bị tâm lý cũng như không thủ thế trước, Koharu vô thức thốt lên một tiếng "Á!" lớn đến mức chính cô cũng giật mình. Cô cảm thấy gò má mình nóng bừng lên.
Lần đầu tiên cô thấy nhẹ nhõm vì Shirosaki không có mặt ở đây. Vì chắc chắn cô sẽ lại bị anh trêu chọc về chuyện sợ sấm sét cho mà xem...
——Nhưng mà, mình vẫn muốn gặp anh ấy quá.
Cô quấn chặt chiếc chăn mỏng quanh người một lần nữa. Koharu phác họa trong đầu hình ảnh mình lúc này trông sẽ như thế nào từ cái nhìn bên ngoài. Cô thu mình nhỏ xíu, ôm lấy chân và đuôi, rồi được bao bọc kín mít bởi chiếc chăn mỏng từ trên xuống dưới. Thay vì giống một xác ướp, cô lại liên tưởng đến món bánh đại phúc mà trước đây anh từng cho cô ăn tráng miệng vào giờ trưa.
——Mình là nhân đậu đỏ ngọt ngào sao?
Hương vị của bánh đại phúc bỗng chốc lan tỏa nơi đầu lưỡi Koharu. Nhưng rồi hương vị đó cũng tan biến mất, giống như những con sóng sủi bọt leo lên bãi cát rồi lại lùi về phía biển khơi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
