Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2476

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Phần Năm: Thu Tàn [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 42

Chương 42

Khi Oteki đến phòng Koharu, bầu không khí giữa hai bên trôi qua có phần gượng gạo. Đặc biệt là thái độ của nữ nghiên cứu viên luôn tỏ ra xa cách và đáng nghi. Cô nàng Khuyển Nhân quyết định giữ khoảng cách khi tiếp xúc với cô ta.

"Gì đây?"

"Tôi có chuyện muốn nói. Về Shirosaki" thốt ra rồi, Oteki khẽ cười khổ. Nụ cười ấy lộ rõ sự mệt mỏi.

Koharu nhíu mày hình chữ bát, chỉ đáp lại cụt lủn: "Gì cơ?"

"Tôi là Oteki. Đồng nghiệp người phụ trách cũ của em. Em nhớ chứ? Bận chúng ta nói chuyện qua điện thoại ấy... Lúc đó tôi đã rất ngạc nhiên. Không ngờ cậu ta lại đang huấn luyện chó trợ thính..."

"Chuyện muốn nói là gì?"

Koharu lạnh lùng đáp trả, chỉ muốn đi thẳng vào vấn đề chính và hơi lườm đối phương. Như để thuận theo nhịp độ đó, Oteki hạ tông giọng xuống.

"Ừm... Phải rồi, vào thẳng vấn đề nhé. Đứng nói chuyện ở đây cũng không tiện, em cho tôi vào phòng được không?"

"Không."

Koharu lắc đầu nguầy nguậy. Cô không muốn để bất kỳ ai ngoài Shirosaki bước chân vào phòng mình. Cô sợ mùi hương ít ỏi còn vương lại của anh sẽ bị người lạ làm ô uế. Tuy nhiên, Oteki mỉm cười gật đầu nhưng không hề có ý định lùi bước.

"Tôi đến đây là vì Shirosaki đấy. Tất nhiên, cũng là vì cả em nữa."

"Có chuyện gì thì nói luôn ở đây đi, nhanh lên."

"Chuyện này không thể kết thúc ngay được đâu. Thế nên em cho tôi vào nhé?"

"...Được rồi."

Không hẳn bị Oteki áp đảo, nhưng vì không tìm thấy lý do gì để nữ nghiên cứu viên này phải nói dối, Koharu đã cho phép vị khách vào phòng. Quyết định được đưa ra sau khi cô quan sát lớp áo blouse và xác định rằng người này không giấu vũ khí trong người.

Vì mình, và vì cả Shirosaki nữa... Koharu tự hỏi liệu có thực sự tồn tại một câu chuyện như thế hay không. Với một người đang đinh ninh rằng mình bị chủ nhân ghét bỏ như cô, nếu chuyện đó là thật thì quả là đáng mừng, nhưng cô không tài nào hình dung nổi.

Cánh cửa đóng lại. Họ đi từ hiên vào trong, tiến về phía căn phòng phía sau. Koharu dẫn đường và Oteki theo sau. Ngay khi bước chân vào căn phòng ngột ngạt không hề được thông gió, rèm cửa đóng im lìm, Oteki thốt lên một tiếng như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó kỳ dị. Cô ta nhanh chóng đi đến bên cửa sổ, kéo toang rèm và mở cửa ra. Khi Oteki quay lại nhìn cô nàng Khuyển Nhân đang nheo mắt vì chưa thích nghi được với ánh sáng, cô thấy đối phương đang cực kỳ khó chịu.

"...Đừng có mở ra."

Koharu nói đầy vẻ cáu kỉnh, tiến lại gần và nhanh chóng kéo rèm lại.

"Tại sao lại không mở? Cứ để tối tăm thế này sao?"

"Tối tăm tốt hơn."

Koharu đóng sập cửa sổ lại. Luồng không khí ngừng lưu chuyển.

"Vậy sao."

"Thế chuyện là gì? Liên quan đến Shirosaki đúng không?"

***

Shirosaki lao ra khỏi nhà và di chuyển bằng xe hơi. Sau khi đỗ xe tại bãi đỗ của Dream Box, Anh chạy thục mạng về phía phòng của Koharu ở tòa nhà phía Nam. Anh thở dốc, dốc hết sức mà chạy. Anh chẳng quan tâm Oteki sẽ ra sao, nhưng vấn đề không thể ngó lơ là Koharu đang gây ra một tội ác kinh thiên động địa.

"Con tin" — một từ ngữ sặc mùi nguy hiểm. Nếu hỏi cô học được từ đó ở đâu, chắc Koharu sẽ chỉ cười ngây ngô và bảo "Em đọc trong sách". Dù chưa rõ mục đích của cô là gì, Shirosaki vẫn băn khoăn không biết nên hành xử thế nào khi đối mặt với cô.

Anh chạy trên dãy hành lang vắng lặng. Qua lối đi dài dẫn đến cuối tòa nhà phía Nam, Shirosaki đặt tay lên cánh cửa phòng cô. Anh đẩy mạnh cửa bước vào mà không thèm gõ. Bên trong tối om. Không khí đục ngầu, chứng tỏ cả cửa sổ và rèm đều bị đóng kín mít.

——Rốt cuộc là từ bao giờ?

Shirosaki lập tức dập tắt sự nghi ngờ vừa hiện lên. Chắc chắn là từ sau vụ ở phòng quản lý thư viện. Những lời nói và hành động tàn nhẫn với tư cách nghiên cứu viên lúc đó chắc chắn đã đẩy cô đến hành vi bộc phát này. Anh tự nhủ mình phải chấp nhận lời xin lỗi của Koharu, và bản thân anh cũng phải xin lỗi cô một cách tương xứng. Hơn nữa, phải nhanh chóng dập tắt sự việc trước khi mọi chuyện bị bại lộ... nhất là khi kỳ thi đã cận kề.

"Anh Shirosaki?"

Tiếng của Koharu vang lên từ phía sau. Shirosaki đáp "Ờ" rồi tiến về phía đó. Trong lúc ấy, anh cố điều hòa lại nhịp thở.

Trước tiên anh nhìn quanh phòng để nắm bắt tình hình. Oteki đang ngồi trên giường. Cô ta cúi mặt nhìn xuống hai bàn tay mình. Có vẻ như cô ta vẫn ổn. Không thấy dấu hiệu bị thương hay bị trói buộc gì cả. Nhưng vẻ hoạt bát thường ngày của cô ta đã biến mất.

Shirosaki đưa mắt nhìn Koharu như muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra. Cô đang ngồi trên chiếc ghế cách xa giường, tay cầm cuốn Hoàng Tử Bé. Nhận ra ánh mắt của anh, cô đứng dậy và tiến lại gần người chủ của mình một bước.

"Ko... cô, chuyện này là sao? Tại sao cô lại làm thế?"

"... Vì em muốn gặp anh."

Koharu cúi mặt đầy vẻ khép nép. Khi cô định nhích thêm một bước thu hẹp khoảng cách, Shirosaki giơ nhẹ một bàn tay ra hiệu cho cô dừng lại.

"... Chỉ vì vậy mà cô bắt Oteki làm con tin để uy hiếp tôi sao?"

"Vâng. Em xin lỗi..."

Koharu khẽ gật đầu.

Shirosaki thở dài.

"Này, sắp đến kỳ thi rồi đấy biết không? Hồ sơ đang được duyệt, tuần tới sẽ công bố danh sách các cá thể đủ điều kiện dự thi. Đây là thời điểm cực kỳ quan trọng. Vậy mà cô lại làm cái trò gì..."

Bất giác dùng tông giọng quở trách, Shirosaki vội im bặt. Anh lại một lần nữa nhận ra rằng mình không phải là người phụ trách của 195, mà là người bảo hộ, là chủ nhân của cô thiếu nữ Khuyển Nhân tên Koharu này.

Khi tìm thấy bản kiểm điểm trong túi áo blouse trước khi giặt, Shirosaki đã rất hối hận về thái độ của mình và định đến xin lỗi cô. Anh không định từ chối nếu cô có làm nũng một chút. Thực tâm, anh đã định đón nhận cả việc cô tiến lại gần định ôm lấy anh lúc này.

Thế nhưng Koharu đã không thể chờ đến lúc Shirosaki tự nguyện tìm đến. Cô đã mất kiên nhẫn đến mức bắt cả con tin để thúc ép anh phải xuất hiện. Đây là chuyện không thể xem nhẹ.

——Nhưng, mình lại định mắng Koharu nữa sao? Mắng con bé đã làm đến mức này chỉ vì muốn gặp mình?

Hành động của Koharu tuy quá quắt, nhưng anh biết cô không hề có ác ý.

Nếu lúc này lại mắng mỏ, không khó để tưởng tượng cô sẽ làm ra chuyện gì tiếp theo. Cô sẽ gào khóc rằng mình bị chủ nhân vứt bỏ và gây ra vô số náo động để được gặp anh. Hoặc tệ hơn, cô có thể biến đám nhân viên thành những đống thịt vụn và nhuộm đỏ cơ sở nghiên cứu trắng tinh khiết này, lúc đó anh biết phải đối mặt với cô bằng bộ dạng nào đây?

——Không, điều thực sự đáng sợ là...

Shirosaki gạt đi cái nhìn thực tế. Điều anh sợ hãi nhất là việc cô sẽ bị tiêu hủy bởi những âm mưu ngầm của cấp trên... mục đích ban đầu của họ. Để tránh điều đó, dù cơ sở có bị nhuộm đỏ đi chăng nữa, Shirosaki lúc này cũng cảm thấy đó là chuyện bất khả kháng. Koharu quan trọng với anh đến nhường nào. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng nếu thực sự làm vậy, cả hai sẽ chẳng còn đường lui.

"Cho tôi xin lỗi."

Thốt ra một hơi thở pha lẫn sự muộn phiền và hối lỗi, Shirosaki đặt một bàn tay lên đầu Koharu. Không xoa, chỉ đặt nhẹ lên đó.

Cô nàng Khuyển Nhân ngước nhìn anh với đôi mắt lấp lánh như đang gặm nhấm niềm hạnh phúc, nhưng nét mặt vẫn còn căng cứng. Cô dường như đang sợ hãi theo bản năng rằng mình sắp bị mắng đến mức nào. Cơ thể mảnh khảnh của cô run rẩy.

"Koharu."

Anh gọi tên cô. Không phải số seri, mà là cái tên do chính anh đặt. Koharu sững sờ mở to mắt.

Oteki ngước lên lặng lẽ quan sát một người và một "thú". Đây là lần đầu tiên cô ta thấy anh dùng cái tên Koharu để gọi 204 trước mặt mình. Shirosaki đưa mảnh giấy lấy từ trong túi ra trước mặt Koharu.

"... Anh đã đọc kỹ rồi, lời xin lỗi của em ấy."

"Thật ạ...?"

"Xin lỗi vì bận trước anh đã không nhận ra. Thực ra thì... anh định hôm nay sẽ đến đây để xin lỗi em. Vì anh đã tìm thấy bản kiểm điểm mà em nhắc tới ở thư viện nên..."

Shirosaki kể lại toàn bộ sự việc chiếc áo blouse trong tủ đồ. Koharu sau khi hiểu ra lý do tại sao người chủ không nhận ra mảnh giấy vào sáng thứ Năm thì dường như đã trút bỏ được gánh nặng, gương mặt cô giãn ra vì nhẹ nhõm như sắp khóc.

Vừa vuốt nhẹ đầu cô như để xoa dịu, Shirosaki vừa dịu dàng nói.

"... Em còn nhớ lần anh tịch thu sách hồi đầu tháng Tư không?"

"Dạ. Anh Shirosaki đã... lấy hết sạch sách trong phòng này đi. Lúc đó em buồn lắm đấy biết không?"

"Ha ha. Phải rồi nhỉ."

Anh khẽ cười. Koharu cũng nương theo nụ cười của chủ nhân mà giãn cơ mặt. Lần này, Shirosaki thực sự xoa đầu cô một cách tử tế.

"Lúc đó để tạ lỗi anh đã mang cuốn Hoàng Tử Bé đến. Mà cũng đúng lúc Koharu vừa thực hiện một vụ đào tẩu ngoạn mục khỏi Dream Box nữa chứ"

"Hì hì. Em xin lỗi anh."

"Cứ mỗi lần anh thấy mình làm sai và định đến xin lỗi, thì em lại gây ra một chuyện động trời khác khiến tôi chẳng biết có nên mắng em hay không nữa. Giống như lần này vậy. Nghĩ lại thì... chúng ta toàn gặp chuyện như thế nhỉ."

Anh dừng lại một nhịp rồi tiếp tục.

"... Chuyện ở thư viện thật sự xin lỗi em. Xin lỗi vì đã không chịu nghe em nói mà lại xua đuổi em như vậy."

Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má đã giãn ra của Koharu. Dù vậy cô vẫn mỉm cười và đáp: "Dạ".

Đó là những giọt nước mắt của sự an lòng, khi cô biết rằng người chủ dịu dàng trong trái tim mình suốt một tháng qua không phải là ảo ảnh mà thực sự tồn tại.

"Không chỉ có vậy... chuyện anh rời bỏ vị trí phụ trách, cả lý do tại sao, anh đều không thể nói cho Koharu biết. Anh sợ rằng em sẽ bột phát hành động dại dột với các nhân viên khác. Nhưng kết quả là sự việc lại thành ra thế này… anh sai rồi."

Anh vò rối mái tóc của cô.

"Anh xin lỗi. Xin lỗi em, Koharu. Thật sự là anh đã sai. Không phải anh ghét em đâu... anh chỉ muốn bảo vệ em mà thôi."

Khi Shirosaki thú nhận trong nghẹn ngào, Koharu đã khóc nức nở. Cô lẳng lặng ôm chầm lấy chủ nhân, gục đầu vào ngực anh mà gật đầu liên hồi. Đó là một cái ôm đầy thiết tha, như muốn vùng vẫy ngấu nghiến mà chiếm trọn hơi ấm.

***

"Thật không thể tin nổi. Thật sự luôn."

Khi hiểu lầm giữa một người và một "thú" đã được tháo gỡ và căn phòng đã bình lặng trở lại. Cửa sổ và rèm đã được mở ra, căn phòng của Koharu đã được thông thoáng và đang dần lấy lại trạng thái ban đầu. Để đảm bảo không khí lưu thông, cánh cửa ra vào phía hành lang cũng được để mở.

Oteki đang ngồi trên giường, thốt lên một câu đầy bất mãn nhưng cũng rất tĩnh lặng.

"... Ý cô là sao?"

Shirosaki, người đang quét dọn sàn nhà, ngước lên như thể vừa sực nhớ ra sự hiện diện của cô ta.

"Về Koharu ấy."

Shirosaki cũng ngạc nhiên khi thấy Oteki không gọi bằng số seri. Nhất là sau khi anh từng tranh cãi với cô ta về chuyện cảm xúc và cái tôi của Khuyển Nhân. Anh vốn tưởng cô ta là người ủng hộ cuồng nhiệt luận văn của Viện trưởng Sano, nhưng có lẽ sau sự việc lần này cô ta đã thay đổi suy nghĩ.

Nhân vật chính Koharu thì không có trong phòng. Vì cô bảo từ sau vụ ở thư viện đã mấy ngày chưa tắm nên anh đã bảo cô vào phòng tắm gội rửa. Lúc này vẫn có thể nghe thấy tiếng ngân nga hát lẫn tiếng nước chảy.

"Đúng vậy nhỉ?"

Shirosaki nói với vẻ hơi tự hào không giống tính cách thường ngày của mình, nhưng rồi lập tức im bặt. Dù gì đi nữa, Oteki vẫn là nạn nhân trong vụ này.

"Dù mọi chuyện đã kết thúc êm đẹp... nhưng tôi thành thật xin lỗi vì đã gây phiền phức cho Oteki. Dù sao thì cô cũng bị bắt làm con tin mà. Xin lỗi nhé. Thay mặt Koharu, tôi xin lỗi cô."

"Không sao đâu. Đúng là tôi có giật mình thật. Tôi không thể tin nổi Khuyển Nhân lại có thể làm được chuyện như vậy, với tư cách nghiên cứu viên tôi thấy mình vẫn còn kém cỏi quá."

Cô ta nở một nụ cười và nói những lời đầy ẩn ý. Shirosaki khẽ nhíu mày.

——Chẳng lẽ cô ta không phải đang nói về việc bị bắt làm con tin hay việc Koharu uy hiếp mình sao?

Linh tính mách bảo anh điều đó nhưng anh quyết định không hỏi sâu thêm. Tự nhủ rằng đằng nào chuyện cũng đã qua rồi.

"Mà nhắc mới nhớ... tại sao Koharu lại chọn Oteki làm con tin nhỉ?"

Anh buông một câu hỏi bâng quơ cho cô ta. Hơn nữa Oteki chắc cũng không bận rộn đến thế. Việc cô ta có mặt ở nơi làm việc vào thứ Bảy mà không có lý do cụ thể nào như Shirosaki thì thật là kỳ lạ.

"Ai biết được. Tại sao nhỉ. Chẳng lẽ vì người quen của em ấy ngoài Shirosaki ra thì chỉ có tôi thôi sao? Xem nào, hồi em ấy huấn luyện chó trợ thính, tôi và em ấy đã nói chuyện qua điện thoại mà. Sau đó tôi cũng đã đến đây gặp trực tiếp nữa..."

"Hừm. Thế... tại sao hôm nay cô lại ở Dream Box?"

"Tôi để quên đồ trang điểm ở bàn làm việc ấy mà."

Dù định chấp nhận lý do đó nhưng trong đầu Shirosaki lại nảy ra vô số thắc mắc khác.

Nếu giải thích bằng việc có quen biết hay không, thì Koharu cũng biết cả Notoya và Sano cơ mà. Về Notoya, ông ta từng vào phòng này để tập phỏng vấn. Còn Viện trưởng Sanaka, Koharu từng bám theo Shirosaki đến tận phòng Viện trưởng để phản đối vụ điều chuyển và nghe lén cả cuộc đối thoại, nên chắc chắn cô phải biết chỗ của ông ta. Vậy thì, tại sao cô không chọn một trong hai người đó làm con tin?

Chẳng phải bắt giữ một người có chức vụ cao để làm vật trao đổi sẽ tự nhiên hơn sao? Koharu chắc chắn nhận thức được Notoya và Sanaka là những người có vị thế cao hơn Shirosaki. Khác với bàn làm việc của Sano, có thể cô không biết rõ vị trí bàn của Notoya, nhưng mùi hương của ông ta thì cô phải nhớ rõ chứ. Chỉ cần lần theo mùi là tìm ra phòng ngay, không có gì khó khăn. Cả hai người họ chắc chắn sẽ ngồi vùi đầu vào đống giấy tờ ở cơ sở nghiên cứu vào thứ Bảy, nên việc tấn công là quá dễ dàng.

Hay là do hồi bị mắng ở phòng làm việc của lính mới đã khiến Koharu không muốn gây ra náo động lớn nên mới chọn Oteki? Cô cũng có thể đoán được rằng nếu bắt giữ cấp trên làm con tin thì khi bị phát hiện, hậu quả sẽ rất khôn lường. Nhưng Shirosaki lập tức bác bỏ giả thuyết đó với vẻ nghi hoặc. Vụ việc lần này xảy ra sau khi anh đã dặn cô rằng Khuyển Nhân bị cấm vào khu vực bàn làm việc. Với tính cách bướng bỉnh nhưng chân thật của Koharu, cô sẽ không tự tiện ghé qua đó để tìm Oteki đâu. Vì lính mới không có phòng riêng nên cả Oteki và Shirosaki đều ngồi chung một phòng làm việc lớn dành cho lính mới. Koharu mà cố tình vào căn phòng thì lại khá bất thường. Một Koharu đang lo sợ bị chủ nhân ghét bỏ như vậy, thật khó tin là cô lại dám làm trái lời dặn để bắt giữ một con tin.

Nói tóm lại... con tin không nhất thiết phải là Oteki.

... Nếu em ấy muốn tìm một người có thể gọi điện cho mình, thì Oteki cũng không phải là lựa chọn tồi, nhưng nếu vậy... bắt giữ hai vị cấp trên làm con tin sẽ chắc chắn hơn nhiều.

Shirosaki vừa tiếp tục quét dọn sàn nhà vừa lén quan sát Oteki. Cô ta đang nghịch điện thoại.

... Có phải Oteki đang nói dối mình điều gì không? Nhưng để làm gì cơ chứ?

"Này"

Anh bắt chuyện với người phụ nữ đầy nghi hoặc đó.

"Gì thế?"

"Cô gặp Koharu ở đâu?"

"...Ở hành lang thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!