Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2477

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Phần Năm: Thu Tàn [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 41

Chương 41

Koharu đang nhắm nghiền mắt trên chiếc giường trong phòng mình.

Cô không ngủ. Lúc này đã hơn tám giờ sáng, vốn là giờ cô đã thức dậy từ lâu. Đặc biệt vào thứ Bảy và Chủ Nhật, Dream Box vắng người nên đây là thời điểm lý tưởng để đi dạo. Hơn nữa trời còn đang nắng đẹp. Thế nhưng cô gái vẫn không thể gượng dậy nổi.

Căn phòng tối tăm đóng kín rèm mang lại cảm giác dễ chịu. Hơn một tháng gồng mình để trở thành bé ngoan chờ người chủ quay về đã đưa đẩy Koharu đến những hành vi tuyệt vọng đầy thèm khát mà cô đã từng thể hiện trước đó. Cô biết rõ nhưng không thể kiềm chế nổi, và cô cũng chẳng thấy cần phải kiềm chế làm gì. Sống lâu hơn có ý nghĩa gì nếu ta không sống vì ai đó? Căn phòng tối tăm và không gian đơn độc không một bóng người dù lạnh lẽo nhưng lại mang đến cảm giác an tâm đến lạ kỳ.

——Ừm. Mình... hợp với nơi này hơn.

Kể từ đó, đầu óc cô không còn hoạt động minh mẫn được nữa. Cô dùng hai tay ôm lấy cái đầu đang nặng trĩu. Tầm nhìn mờ mịt như có một lớp màng mỏng bao phủ, không thể lấy nét được. Cô cảm thấy đói, nhưng từ lúc nào không hay, cô đã quen với cảm giác đó. Kể từ vụ việc ở phòng quản lý thư viện, cô chưa hề đụng đến một miếng lương thực nào. Cổ họng khô khốc như muốn nứt toác vì thiếu nước. Dạ dày cồn cào phát ra tiếng kêu rỗng tuếch như một hồi chuông cảnh báo, nhưng cô không còn chút sức lực nào để bỏ thứ gì đó vào miệng và nhai.

Nằm mãi một tư thế thấy đau, cô lại trở mình sang phía ngược lại. Mỗi lần như vậy chiếc đuôi lại trở nên vướng víu, Koharu khó chịu đưa tay chạm vào nó. Lớp lông mùa hè đã rụng hết, nhường chỗ cho lớp lông mùa đông mềm mại và có độ đàn hồi tốt. Đôi tai chó cũng vậy, nhưng đối với cô lúc này, những đặc điểm cơ thể này thật đáng ghét biết bao.

——Giá mà không có những thứ này.

Từ lâu Koharu đã nghĩ rằng nếu có thể làm gì đó với những thứ tách biệt cô với một con người bình thường, cô có thể sống tự do ở thế giới bên ngoài giống như bao người khác. Ngay cả vụ đào tẩu hồi tháng Tư, cuối cùng cô không xuống phố cũng là vì kết luận rằng mình không thể che giấu hoàn toàn những đặc điểm đáng ghét này trong xã hội loài người. Cô thậm chí còn bắt đầu suy diễn vô căn cứ rằng đây chính là lý do thực sự khiến Shirosaki vứt bỏ mình.

——Nếu mình không phải là chó... Nếu mình là con người...

Cô tưởng tượng về một bản thân trong hình hài con người hoàn chỉnh. Rồi cô mơ mộng về việc cùng Shirosaki — một con người khác — đi dạo ở thế giới bên ngoài xinh đẹp mà cô từng thấy qua những bức ảnh anh chụp. Cô sẽ đồng hành cùng với anh của những ngày tháng dịu dàng. Thế nhưng, cái đầu đang sắp đóng băng của cô lại bắt đầu hoạt động.

——Nếu mình không phải là Khuyển Nhân?

Cô tưởng tượng mình không có đôi tai và chiếc đuôi vướng víu, nhưng rồi lại khẽ lắc đầu. Sự ma sát giữa gò má và tấm nệm cứng khiến cô thấy hơi nóng mặt.

——Không, nếu thế thì ngay từ đầu mình đã chẳng được sinh ra trên đời này rồi. Mình đâu có được sinh ra từ trong bụng mẹ. Mình được sinh ra bên trong máy móc, bên trong tử cung nhân tạo cơ mà...

Ở Dream Box, các thiết bị tạo ra thực thể sinh học nhân tạo đóng vai trò như tử cung. Dịch Sinh Thể vốn là nguyên liệu của thực thể nhân tạo, cùng với gen của con người làm nền, và gen của loài chó chính là người cha, tạo nên cái mà chúng ta đang gọi là Khuyển Nhân.

Koharu cảm thấy buồn nôn. Bởi dù có nghĩ bao nhiêu lần, cô cũng đi đến kết luận rằng việc mình sinh ra đời chỉ là kết quả mong muốn của những người lớn mà cô hằng căm ghét. Mạng sống này tồn tại là nhờ khao khát của những kẻ mà cô cực kỳ thù hận. Đôi tai này, chiếc đuôi này, ngay cả khuôn mặt và cơ thể giống người này, tất cả đều là những thứ đã được lên kế hoạch ngay từ đầu.

Koharu lại ôm đầu, gào khóc thảm thiết. Cô nằm lăn lộn trên giường. Mái tóc rối bù, nước dãi chảy ra cũng chẳng còn quan trọng nữa. Có chải chuốt cho đẹp đẽ thì cũng chẳng có giá trị gì.

Đúng vậy, mình không phải con người, cũng chẳng phải loài chó. Chỉ là một thực thể nhân tạo mà thôi. Từ trước đến giờ mình đã nhầm lẫn điều gì thế này── Koharu khóc nức nở. Thật đáng thương.

Chính vì từng có trải nghiệm được ở cùng một người chủ dịu dàng nên nỗi đau ấy càng xoáy sâu và hành hạ trái tim yếu đuối của cô một cách không thương tiếc. Dạ dày nóng rực như sắp sôi lên, khiến cô muốn nôn. Nhưng vì bụng rỗng tuếch nên chẳng có gì để nôn ra cả. Cô thọc ngón tay vào sâu trong cổ họng. Lập tức cô nôn khan. Nhưng dù có cố ép mình nôn ra thì cũng chỉ có chút dịch vị chua chát vương lại trong miệng. Chẳng có chút cảm giác nhẹ nhõm nào sau đó.

Vì nỗi đau không thể giải tỏa, cô lại nằm gục xuống khóc.

"… Cứu em với, cứu em với..."

Koharu định bụng không gọi tên ai cả, nhưng trong thâm tâm cô chỉ hiện lên hình bóng của một người duy nhất. Dù có cố quên đi bao nhiêu, vẫn có người mà cô không thể nào quên được. Đó chính là người chủ cũ của cô.

Ngay cả sau vụ việc ở phòng quản lý thư viện, điều đó vẫn không hề thay đổi. Đúng là trong vài ngày qua, đã có lúc Koharu định quên bẵng anh đi. Rằng trong căn phòng tối tăm đơn độc này, chỉ cần có một cuốn sách tranh quan trọng luôn đứng về phía mình là đủ rồi. Thế nhưng, khi nhớ ra người tặng cuốn truyện đó cũng chính là anh, chút bướng bỉnh ấy liền tan biến, và sự hiện diện của người chủ lại xâm chiếm toàn bộ cảm giác của cô. Dù có bị anh ghét bỏ, xa lánh hay khinh miệt, thì sự hiện diện của anh vẫn là tất cả đối với Koharu.

"Cứu em với... hãy ở bên cạnh em đi. Anh Shirosaki."

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Koharu giật mình sững lại. Thấy không có phản ứng gì, tiếng gõ cửa lại vang lên thêm vài lần nữa. Cô vẫn nằm trên giường, với tay lấy vài tờ khăn giấy trên bàn. Cô lau đi khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt và nước mũi.

——Là ai thế?

Vì khóc quá nhiều nên khoang mũi bị viêm, khứu giác vốn là niềm tự hào của Khuyển Nhân đã không còn tác dụng. Dù vậy, không hiểu sao cô lại lạc quan dự đoán xem người đang đứng sau cánh cửa kia là ai. Cô lập tức bật dậy, dùng đôi chân vốn có sức bật lớn chạy thẳng ra cửa. Mở khóa và đẩy toang cánh cửa ra.

"Anh Shirosa──"

Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy người đang đứng trước phòng, biểu cảm vừa mới rạng rỡ của Koharu lập tức tối sầm lại. Sự xuất hiện của đối phương trước phòng này khiến Koharu khẽ rùng mình, linh cảm đây là điềm báo cho một chuyện gì đó không lành.

Không phải cô sợ hãi người trước mặt. Mà là cô bị bủa vây bởi nỗi bất an mãnh liệt rằng một tai họa nào đó sắp ập xuống đầu mình và anh Shirosaki.

"Tôi có chuyện muốn nói. Về Shirosaki."

Người đang đứng đó chính là đồng nghiệp nữ của người chủ, Oteki. Và thật đáng tiếc, nỗi bất an của Koharu đã trở thành sự thật.

***

Shirosaki tìm thấy một mảnh giấy trong túi áo blouse vào sáng thứ Bảy.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp tuyệt vời. Vì trời đã mưa liên tục từ thứ Năm đến thứ Sáu, nên vào một ngày đẹp trời thích hợp để giặt giũ như thế này, khi anh định gom đống áo blouse đi giặt thì nghe thấy tiếng giấy sột soạt từ bên trong lớp vải.

Cảm thấy nghi ngờ, anh thọc tay vào túi áo và phát hiện ra mảnh giấy đó. Suýt chút nữa thì đem đi giặt thì đúng là thảm họa ── anh thở phào nhẹ nhõm. Sự tò mò của anh chuyển sang câu hỏi mảnh giấy đó là gì.

Lúc đầu anh chỉ nghĩ đó là một tờ thông báo nào đó mình bỏ quên, nhưng ngay khi mở tờ giấy gấp gọn ra, anh cảm thấy có chút lạ lẫm vì đó là chữ viết tay. Ngay sau đó, anh nhận ra ngay lập tức những nét chữ trên mặt giấy chính là bút tích của Koharu. Anh đã nhìn thấy những nét chữ này không biết bao nhiêu lần trong các buổi tập viết, nên anh không thể nào nhầm được.

Những nét chữ xinh xắn do Koharu viết. Các chữ Hán đều chính xác. Nhưng văn phong lại có chút gượng gạo và trẻ con, ẩn chứa sự hối lỗi sâu sắc và thái độ cầu xin sự tha thứ. Và rồi… sự việc ở phòng quản lý thư viện bận trước đâm thẳng vào tâm trí anh. Anh nhớ đến sự tồn tại của "bản kiểm điểm" mà cô đã nhắc tới.

Anh thấu hiểu toàn bộ sự việc và cúi gầm mặt xuống.

Chắc hẳn Koharu đã để bản kiểm điểm vào tủ đồ vào chiều thứ Tư, và cô dự tính rằng sáng thứ Năm anh sẽ mở tủ đồ và phát hiện ra mảnh giấy. Điều tồi tệ là, vì anh mang chiếc áo blouse chưa giặt trong tủ đồ về nhà nên đã nhét thẳng vào túi hành lý mà không hề kiểm tra túi áo. Vì vậy, ngay cả khi nghe thấy sự tồn tại của nó từ miệng Koharu, vì không hề biết chuyện nên anh đã lạnh lùng gạt đi.

“Bản kiểm điểm? Cái gì thế?”

Những lời nói tàn độc tột cùng của chính anh cứ vang vọng trong đầu dù anh không hề muốn. Đồng thời là gương mặt đau khổ, cô đơn như sắp bật khóc của Koharu lúc đó.

"A, khốn khiếp!"

Anh bực bội đấm mạnh vào tường.

——Nếu mình nhận ra lúc đang dọn dẹp áo blouse, thì ít nhất mình đã có thể nói với cô là mình đã đọc bản kiểm điểm, và đã không phải dùng những lời lẽ dồn ép Koharu đến mức đó. Vậy mà mình lại...

Anh tự hận chính mình. Anh tặc lưỡi. Thật là bực bội. Tại sao anh lại không thể nhận ra tâm tư và hành động của cô nàng sớm hơn cơ chứ.

Trước hết, việc không thông báo cho cô rằng Khuyển Nhân bị cấm vào phòng làm việc và khu vực tủ đồ là thiếu sót trong trách nhiệm giám sát của người phụ trách. Trong chuyện này Koharu không hề có lỗi gì cả. Trong mối quan hệ giữa người và chó, kẻ có lỗi luôn là con người chứ không phải chó. Vì con người đã ích kỷ áp đặt các quy tắc của xã hội loài người lên loài chó, nên sai lầm của chú chó lẽ ra phải là trách nhiệm của con người mới đúng.

Dù là để tránh bị xung quanh nghi ngờ mối quan hệ thân mật với Koharu, nhưng anh đã mắng mỏ cô. Chắc hẳn cô đã thấy thật phi lý, nhưng cô không hề nghĩ vậy mà chỉ một lòng muốn gửi bản kiểm điểm cho người chủ, vậy mà anh lại xua đuổi cô. Gương mặt u sầu của cô cứ ám ảnh anh mãi không thôi.

Máy giặt vẫn chưa cho bột giặt vào. Anh lôi chiếc áo blouse tương đối mới mà anh đã mặc cho đến ngày hôm qua ra.

"Bây giờ, mình phải đến Dream Box..."

——Phải xin lỗi Koharu. Lần này đến lượt mình rồi.

Shirosaki cảm thấy vừa thảm hại vừa có chút hoài niệm. Anh khẽ cười khổ, vì anh nhớ mình cũng đã từng làm chuyện tương tự khi mới gặp Koharu.

Đó là ngày anh tịch thu cuốn sách mà cô tự ý mượn từ phòng quản lý thư viện. Trên đường về nhà ngày hôm đó, vì cảm thấy tội lỗi nên anh đã tự bỏ tiền túi ra mua cuốn sách — cuốn truyện tranh mà cô thích nhất — rồi quay trở lại Dream Box để đưa cho cô.

Xin lỗi Koharu. Chỉ đơn giản là vì vậy thôi.

Bây giờ cũng chỉ cần làm chuyện tương tự thôi, anh bắt đầu sửa soạn trang phục. Về cơ bản, những nhân viên bình thường không quá bận rộn thì không được phép ra vào Dream Box vào thứ Bảy và Chủ Nhật. Nhưng nếu nói rằng anh muốn lấy đống tài liệu công việc không chứa thông tin mật về nhà để làm tiếp, thì việc có mặt ở cơ sở khoảng ba mươi phút để lấy đồ cũng không có gì là bất thường. Anh định tận dụng thời gian này để đi gặp Koharu.

Lần xin lỗi trước anh đã tặng cuốn Hoàng Tử Bé, bận này anh băn khoăn không biết nên tặng gì. Liệu anh có nên mang cho cô một hộp cơm tự tay mình làm sau bao ngày, hay là món bánh donut ngọt ngào mà bận trước cô đã ăn rất ngon lành đây… Trong lúc đang phân vân không biết chọn món quà xin lỗi gì khi đang thay đồ từ quần áo mặc ở nhà sang trang phục dạo phố, thì tiếng chuông điện thoại từ phòng khách vang lên như muốn kéo anh về với thực tại.

Tiếng chuông điện tử khó chịu khiến anh khựng lại trong giây lát khi đang thắt thắt lưng, nhưng vì không muốn nghe tiếng chuông réo mãi nên anh lập tức nghe máy.

"Alo?"

"A... Sh-Shirosaki. Là tôi đây."

Vì nghe máy theo phản xạ nên anh không kiểm tra người gọi, nhưng qua giọng nói ở đầu dây bên kia, anh nhận ra đó là Oteki. Tuy nhiên giọng cô ta nghe có vẻ khàn đặc một cách lạ thường.

"… Xin lỗi nhé. Chuyện đó, hơi phiền một chút nhưng... bây giờ cậu đến Dream Box ngay được không? Cậu đến giúp tôi nhé?"

"Hả? Bây giờ ạ?"

"Ừm. Xin lỗi vì làm phiền cậu vào ngày nghỉ. Đến phòng của 204 ở tòa nhà phía Nam... tôi muốn cậu đến đó."

"Chuyện đó thì không sao. Có công việc gì mới ạ?"

Anh hoàn toàn không hiểu tại sao Oteki lại nhờ vả chuyện đó, nhưng vì vốn dĩ anh cũng định đến Dream Box gặp Koharu nên đã lập tức đồng ý ngay.

——Có cả Oteki ở đó sao. Thật sự là vướng chân quá đi mất.

Anh muốn nói chuyện riêng với Koharu, nên sự hiện diện của Oteki khiến anh thấy hơi phiền phức. Cô ta cũng giống như Notoya hay Sanaka, không hề tin vào việc Khuyển Nhân có cảm xúc hay cái tôi. Đối với anh, cô ta không phải là đồng minh.

"Kh-Không... không phải vậy đâu. Này, đến nhanh đi."

Giọng nói bị đứt quãng như thể bị nghẹn lại. Không biết có phải do anh tưởng tượng không nhưng giọng cô ta nghe rất nhỏ. Khi anh hỏi liệu có phải do sóng yếu không, cô ta chỉ đáp: “Không phải đâu”. Giọng nói nghe như thể cổ họng đang bị bóp nghẹt. Anh nghi ngờ, tay siết chặt điện thoại.

——Có gì đó không ổn sao?

"Oteki?"

"Làm ơn, nhanh lên── Á!"

Ngay sau tiếng hét ngắn ngủi của Oteki, giọng nói bỗng xa dần. Anh hốt hoảng vì linh cảm có chuyện khẩn cấp xảy ra. Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng động "rầm" một cái.

"Shirosaki."

Anh giật mình khi nghe thấy tên mình được gọi. Không phải Oteki gọi. Mà là giọng của một người khác. Giọng nói mang vẻ ngây thơ nhưng lại u uất và đầy vẻ bạc mệnh ấy chính là của Koharu.

"… Là 204 sao?"

Vì nghĩ rằng Oteki cũng đang có mặt ở đó nên anh quyết định đóng vai một nhân viên bình thường lạnh lùng đối với Khuyển Nhân. Anh đã không gọi tên cô là Koharu.

Sau đó vài giây, cô không hề đáp lại.

——Chuyện này là sao?

"Cô định làm gì vậy? Có việc gì?"

"… Đến đây ngay đi. Em đã bắt Oteki làm con tin rồi. Anh Shirosaki, hãy đến gặp em. Làm ơn. Em xin anh."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!