Con trai út của Bá tước là một Warlock

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11758

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 18

Con trai út nhà Bá tước là một Warlock - Chương 66: Bắt đầu hành động (3)

Chương 66: Bắt đầu hành động (3)

“Chuột… chuột sao?”

Lucion khẽ lắp bắp.

Bởi lẽ, cậu hoàn toàn không ngờ rằng cái từ ấy lại có thể bật ra từ miệng Tella.

“Đúng vậy, là lũ chuột. Khi đe dọa tôi, bọn chúng tự xưng như vậy.”

“Vậy tiểu thư định tự mình đi bắt chúng sao?”

Tella yếu ớt gật đầu.

“Hiện giờ, mẹ và các chị đều vì chuyện đó mà vội vã rời khỏi dinh thự, trong nhà chỉ còn một mình tôi. Nếu cậu không đến có lẽ tôi chỉ biết đứng yên trong lo lắng thôi. Tôi vẫn chưa có khả năng điều động hiệp sĩ.”

“Tiểu thư có biết nơi lũ chuột đó ẩn náu không?”

Lucion hỏi.

Thật ra, cậu đã sớm biết vị trí.

Nhưng cậu cần một cái cớ tự nhiên hơn để ra tay tiêu diệt bọn chúng.

"Không được."

Tella nhận ra ý định của Lucion, lập tức lắc đầu.

“Tôi tuyệt đối không thể để cậu mạo hiểm đâu.”

“Tôi đang rảnh mà. Giờ tôi quay về dinh thự gọi hiệp sĩ đến đây cũng được.”

“Ân tình tôi đã nhận được từ cậu quá lớn rồi. Tôi không phải là người không biết điều.”

“Tôi là bạn thân của tiểu thư mà. Hơn nữa, tôi đâu có trực tiếp chiến đấu với chúng nên sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”

Lucion mỉm cười dịu dàng thuyết phục Tella.

[Quả nhiên, cậu khác hẳn với những warlock tôi từng biết. Vì bạn bè mà chấp nhận mạo hiểm.]

Bethel vẫn lặng lẽ dõi theo Lucion, khẽ lên tiếng. Bên cạnh, Russell không hiểu sao lại ưỡn ngực một cách đầy đắc ý.

“Nhưng tôi…”

“Không sao đâu. Sau này, nếu có ngày tôi rơi vào hoàn cảnh như tiểu thư, xin hãy giúp tôi lại. Như vậy là đủ rồi.”

Cuối cùng, Tella do dự hồi lâu rồi cũng miễn cưỡng gật đầu.

“…Tại số 53, cửa số 1 có một cánh cửa dẫn xuống tầng hầm.” 

Xoẹt.

Ngay khoảnh khắc Tella nói ra sự thật với cậu, sợi chỉ xanh bị cắt đứt, để lộ ra sợi chỉ đỏ thẫm. 

Nhưng nó không hề nối với cô.

Có lẽ… là của lũ chuột.

'Cuối cùng cũng tóm được chúng rồi.'

Lucion nuốt ngược nụ cười vừa suýt bật ra.

“Vị trí đó tôi đã cho lính đánh thuê kiểm tra nhiều lần rồi, chắc không thay đổi đâu.”

Tella dè dặt nói, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ áy náy khi nhìn Lucion.

Lucion nhẹ nhàng trấn an cô. 

“Cảm ơn tiểu thư đã tin tôi.”

“Không đâu… tôi được cậu giúp đỡ nhiều đến mức, ngay cả lời cảm ơn cũng thấy ngượng ngùng.”

Đôi mắt của Tella khẽ lay động.

“Tiểu thư quên mất lời thỉnh cầu đầu tiên của tôi rồi sao? Chính tiểu thư đã vui vẻ nhận lời làm bạn với tôi mà.”

Trên gương mặt Lucion nở ra một nụ cười dịu dàng như làn nước.

“Cảm… cảm ơn cậu. Thật sự cảm ơn cậu.”

Giọng Tella run lên khe khẽ.

“Dù là khi nào, tôi nhất định sẽ vì cậu mà làm bất cứ điều gì….”

Lucion đưa cho Tella một chiếc khăn tay.

Hơn ai hết, cậu hiểu rõ cảm giác bất lực khi không thể làm được gì vậy nên cậu mong một chút an ủi nho nhỏ này cũng đủ sưởi ấm cô.

* * *

“Phá đi.”

Lucion chỉ xuống phía dưới, ra lệnh cho Hume trong hình hài một cô gái.

"Vâng."

Hume đáp gọn, rồi dậm mạnh chân xuống đất.

Ầm!

Mặt đất bên dưới bị khoét thủng một cách dễ dàng.

Lucion quấn bóng tối quanh chân, an toàn hạ xuống đất.

Cậu vốn đang đau đầu vì không biết làm sao chuồn đi khi đã đến bằng xe ngựa, thì đúng lúc đó trên đường quay về dinh thự lại xảy ra tai nạn giữa đường, khiến mọi xe ngựa đều bị kẹt, tiến cũng không được lùi cũng chẳng xong.

Lucion nhân cơ hội ấy viện cớ chạy về dinh thự rồi nhanh chóng lẩn đi.

Bằng mọi giá, phải xử lý xong trước khi phu xe quay lại và Carson phát hiện ra cậu. 

— Chỗ bí mật! Là chỗ bí mật Ratta thích nhất đó!

Ratta vẫy đuôi phấn khích.

Phía dưới hiện ra vô số cửa hang dẫn vào lòng đất.

Không cần suy nghĩ, Lucion túm gáy một con ma đang lảng vảng gần đó.

“Lối vào ở đâu?”

[W-Warlock!]

Tiếng thét kinh hoàng vang lên, những hồn ma xung quanh lập tức chạy tán loạn.

“Ta hỏi lối vào ở đâu. Đừng để ta phải nói lần nữa.”

Thấy bóng tối từ tay Lucion tuôn ra, hồn ma gào lên thảm thiết.

[B-bên trái! N-nó ở bên trái!]

“Bên trái nào?”

[L-lối vào ở ngoài cùng bên trái! Lối đó.]

[Đúng rồi, nó ở ngoài cùng bên trái.]

Russell giơ tay chỉ.

[V, vậy bây giờ… ngài sẽ tha cho tôi chứ?]

Trước lời van xin khẩn thiết ấy, chiếc mặt nạ của Lucion chuyển sang màu vàng.

"Không."

Thay vào đó, Lucion càng dồn thêm bóng tối, ép hồn ma quỳ xuống.

Cậu cần một hồn ma làm con cờ cho việc giám sát và để dịch chuyển qua bóng.

“Ngươi sẽ phục tùng ta chứ?”

— Phục tùng chứ?

Ratta hớn hở bắt chước Lucion.

[Ph-phục tùng! Tôi xin phục tùng ngài!]

Không chịu nổi cảm giác bị bóng tối xuyên thấu, hồn ma lập tức thề sẽ quy phục Lucion.

“Tốt. Ngươi là số 15.”

Đánh số xong cho hồn ma, Lucion quay sang nhìn Ratta.

— E hèm.

Ratta bước đến trước mặt hồn ma với vẻ vênh vang.

— Nghe cho kỹ nhé, số 15. Ta là Ratta. Sau này Ratta sẽ liên lạc với số 15… 

Trông bộ dạng của Ratta đang giải thích vừa oai phong vừa đáng yêu khiến Lucion khẽ bật cười.

"Sao thế?"

Đang bước về phía lối vào, Lucion chợt dừng lại vì ánh nhìn của Bethel.

[Tôi không sao đâu, cậu không cần lo lắng cho tôi. Tôi biết cậu dù dùng ma thuật đen nhưng vẫn khác với những warlock khác.]

Nói xong, Bethel lùi lại vài bước như thể không muốn nói thêm.

Chính dáng vẻ đó lại khiến Lucion càng bận tâm hơn nhưng cậu vẫn theo Hume bước vào trước.

Lối đi chỉ rộng đủ cho ba người đứng.

Rào rào rào!

Âm thanh Hume phá nền đất truyền xuống khiến phía dưới lập tức vang lên những tiếng động hỗn loạn của kẻ địch.

[Ồ, thầy cứ tưởng con sẽ không bao giờ dùng đến chức năng đổi màu của mặt nạ cơ chứ. Có thích không?]

Russell khẽ nhếch môi cười.

“Dù gì cũng không ai thấy mặt con nên con cũng không còn cách nào khác. Làm vậy trông cũng ra dáng hơn mà, phải không? ”

[Thầy đã bảo rồi mà nó rất hữu dụng mà. Có khi còn thú vị hơn con tưởng đấy… À.]

Russell cười khúc khích, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, lượn quanh Lucion.

Mặt nạ Lucion theo cảm xúc mà dần chuyển sang màu hồng.

“Thầy định dạy con về lời nguyền hôm trước phải không?”

[Thấy chưa, con cũng tinh lắm đấy.]

“Thầy đã gợi ý cho con rồi còn gì.”

[Ừ, cũng đúng.]

Ánh nhìn của Russell thoáng hướng về phía trước.

[Vậy, con muốn học hay không?]

“Tất nhiên là con muốn học rồi.”

[Thế thì, trước tiên học phép huyễn hoặc đi.]

“Chỉ cần nghe tên thôi đã thấy đậm mùi tà ác rồi.”

Mặt nạ của Lucion lại chuyển sang màu đen.

Russell bật cười.

[Dùng nó thế nào là do con thôi.]

“Phép này có gì khác so với phép mê hoặc không?”

Lucion nhớ lại tên hầu bị mê hoặc mà Đại giáo chủ Eol đã tìm ra trong hoàng cung.

[Nhìn thì giống nhau nhưng có khác chút ít. Cả hai đều là ma pháp hệ tinh thần, cần tiếp xúc và đưa bóng tối xâm nhập vào đầu đối phương. Tỷ lệ thành công cũng phụ thuộc sức mạnh tinh thần của mục tiêu.]

"Đưa bóng tối xâm nhập vào đầu người khác… chẳng phải hơi nguy hiểm sao?"

[Đúng vậy, tất nhiên là có nguy hiểm chứ. Vì vậy thầy mới chọn huyễn hoặc thay vì là mê hoặc. Huyễn hoặc tuy có tác dụng ngắn nhưng khó bị phát hiện hơn, và chỉ cần bóng tối trong đầu còn tồn tại là có thể dùng lại.]

“Nhưng tấn công tinh thần cũng tích tụ tiêu cực mà, đúng không thầy?”

[Con có còn nhớ những điều kiện để tiêu cực tích tụ không?]

Russell hỏi.

“Con nhớ.”

[Đây thuộc điều kiện thứ hai, dùng bóng tối cho bạo lực vô cớ. Nhưng nếu đối phương đã mang ác ý với con từ trước thì không thành vấn đề. Con còn nhớ chứ?]

“Ý của thầy là… với những kẻ mang ác ý với con, dù có dùng bóng tối đánh đập hay huyễn hoặc thì cũng không sao?”

[Đúng vậy. Chỉ cần không giết chết chúng là được, dù chúng có biến thành phế nhân thì cũng chẳng có vấn đề gì cả.]

'Vậy thì… thay đổi kế hoạch một chút cũng được, nhỉ?'

Diệt sạch lũ chuột.

Hay học huyễn hoặc và lời nguyền rồi biến bọn chúng thành thuộc hạ.

Trong hai điều đó, cái nào có lợi cho cậu hơn?

Khóe môi của Lucion khẽ cong lên.

'Đương nhiên là vế sau rồi.'

Nếu lũ chuột biến mất, chỗ trống ấy rồi cũng sẽ có kẻ khác chen vào.

Vậy thì, để cậu chiếm lấy luôn, chẳng phải tốt hơn sao.

"Thưa thầy."

Lucion cất tiếng, lắng nghe tiếng bước chân của kẻ địch đang ngày một đến gần.

Giữa sào huyệt của kẻ thù mà vẫn thảnh thơi học ma pháp, chính cậu cũng thấy buồn cười nhưng tim cậu lại đập rộn ràng.

“Xin thầy hãy làm mẫu cho con ngay bây giờ. Con sẽ cho phép thầy mượn bóng tối của mình.”

[Được. Đó là cách hiệu quả nhất. Hãy nhìn kỹ xem bóng tối của con chảy đi đâu và thầy điều khiển nó như thế nào.]

Russell gật đầu đồng ý với Lucion.

Đó là cách nhanh nhất, hiệu quả nhất để dạy cậu.

Vốn dĩ đó cũng là lý do hai người ký kết khế ước.

“Rental.” 

Lucion gọi Hume.

“Vâng. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ xử lý chúng ồn ào và áp đảo.”

Nghe vậy, Lucion hài lòng vuốt nhẹ bàn tay đeo găng.

Tự bản chất, một cuộc tập kích phải vừa ồn ào, vừa áp đảo.

“Chừa lại một tên.”

"Rõ." 

Hume mỉm cười với Lucion rồi lập tức lao về phía trước.

Ồn ào. Áp đảo.

Trong những cuộc ẩu đả như thế này, Hume tự tin mình không bao giờ thua.

“Có địch!”

Gã đàn ông đầu tiên trông thấy Hume gào lên hết cỡ.

Nhưng chỉ kịp có vậy. 

Trong khoảnh khắc, miệng gã bị bịt chặt, cổ bị bẻ ngoặt. 

Rắc rắc!

Cổ gã xoay hơn một vòng rồi gập gãy, lủng lẳng như búp bê.

Hume giật mình.

“…À. Ra là dùng chừng này lực thì cổ sẽ ra như vậy. Lần sau phải giảm bớt lực.”

Hume ngẩn ngơ nhìn bàn tay mình.

Dẫu vậy, so với việc đấm đã loạn xạ thì gọn gàng hơn nhiều.

'Đúng như mong đợi từ cậu chủ.'

Hume vừa mỉm cười thì chợt ngẩng đầu nhìn quả cầu lửa đang bay tới.

Chát! 

Nhưng anh chẳng cần ra tay.

Bóng tối đã đánh bật nó.

Giọng Lucion vang lên.

“Đừng để ý đến ma pháp, cứ đánh thẳng tay đánh đi.”

“W-warlock…”

Tên còn lại chưa kịp hét lên hết câu đã bị Hume bịt miệng, bẻ cổ.

Rắc rắc!

'Hoàn hảo.'

Nhìn cổ của kẻ địch bị gập đôi, Hume nheo mắt cười thỏa mãn.

Đường hầm hẹp, quanh co khiến việc bắn tên vô cùng bất lợi. Hơn nữa, có những đoạn bắt buộc phải dồn lại một chỗ.

Vừa rồi có một pháp sư đã tấn công thành công nhưng không thể ra đòn tiếp theo.

Vì đồng đội che khuất tầm nhìn nên không thể thi triển ma pháp.

'Xem ra đây là lần đầu tiên bọn chúng bị tập kích kiểu này.'

Lucion khẽ nhếch môi cười nhạt như thể một nhân vật phản diện hạng ba khi nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của kẻ địch.

Hume cứ thế dùng nắm đấm, khuỷu tay, đôi chân tiến lên, tiến lên không ngừng.

Không biết đường đi cũng không sao.

Nơi nào có địch, nơi đó chính là đường.

Lucion thỉnh thoảng đánh bật những mũi tên và ma pháp bay tới, bình thản chờ đến khi chỉ còn lại một kẻ cuối cùng. 

“Ngài Hamel.”

Hume gọi Lucion.

Đúng như dặn dò, anh giữ lại một tên.

“X, xin tha mạng! Làm ơn, xin tha cho tôi!”

Gã co rúm người lại, van xin trong tuyệt vọng.

Sào huyệt mà chúng vẫn tự hào chẳng những bị phát hiện, lại còn bị hai người đánh tan.

Đặc biệt là người phụ nữ kia, sức mạnh ấy rốt cuộc từ đâu ra?

Chỉ một cú đấm đã phá nát khiên của họ, làm gãy cả kiếm của gã.

Nếu cô ta thật sự dùng aura bọc nắm đấm, gã không thể không thấy ánh sáng bao quanh nó.

"Xin tha mạng! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì!"

Chẳng kịp nghĩ ngợi thêm, gã thấy Lucion đang tiến lại liền quỳ sụp hẳn xuống, chắp hai tay run rẩy mà lạy.

Lucion dừng trước mặt gã.

Nhìn thấy cảnh tượng run rẩy ấy chẳng gợi cho cậu chút cảm xúc nào.

Tên này là kẻ đã gia nhập tổ chức tội phạm, dám ngang nhiên uy hiếp con gái của bá tước.

“Vì sao lại phải cầu xin tha mạng?”

Lucon mỉm cười.

“Ngươi đáng lẽ phải lường trước được ngày này chứ.”

Ngay chính Lucion cũng luôn vẽ ra kịch bản tồi tệ nhất trong đầu.

Không thể thay đổi vận mệnh của mình và chết dưới tay Heint.

Dù được nhà vua phong Thánh và được ban phước bởi Thần thú, cuối cùng cậu vẫn buộc phải đi lên con đường warlock.

Nỗi bất an do án tử lơ lửng kia, dù có cố đến đâu cũng không thể gạt bỏ.

Có lẽ vì thế, khi nhìn bộ dạng bẩn thỉu của gã, Lucion lại càng thêm khó chịu.

“Con sẵn sàng rồi.”

Tiếng nói không rõ ý nghĩa ấy khiến hai tay gã run bần bật.

[Chạm vào hắn.]

Nghe theo lời Russell, Lucion đặt tay lên vai gã.

Bóng tối trong nháy mắt tự động di chuyển.

— Woaaa. Russell bắt đầu rồi. Ratta có cần tham gia không?

[Không cần đâu.]

Russell lắc đầu.

Lúc này, Lucion phải tự mình cảm nhận tất cả.

Bóng tối di chuyển như thế nào, chảy đi đâu.

Giọng Russell trầm xuống.

[Giờ thì… chúng ta bắt đầu buổi học nào.]