Con trai út của Bá tước là một Warlock

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11533

Con trai út nhà Bá tước là một Warlock - Chương 72: Trở lại biên giới (3)

Chương 72: Trở lại biên giới (3)

“Hiện tại, em không muốn trở thành bất cứ điều gì cả.”

Lucion trả lời.

"Ý em là em không có điều gì muốn làm sao?"

“Không ạ. Thực ra, những gì em từng khao khát vẫn đang dần trở thành hiện thực.”

Nghe câu trả lời của Lucion, đôi mắt của Carson khẽ mở to nhưng anh nhanh chóng thu lại vẻ ngạc nhiên, giữ nét mặt bình thản.

“Em từng mong bản thân mình có đủ dũng khí để bước chân ra thế giới bên ngoài, mong được cùng gia đình dùng bữa và dù không phải đi đâu xa, em cũng muốn được tận hưởng một cuộc đời bình dị như bao người khác, như những chuyến lữ hành bình thường vậy.”

Dĩ nhiên, vì cậu là quý tộc nên tiêu chuẩn về sự bình thường cũng có chút khác biệt.

Đó hẳn là một cuộc sống giàu sang và yên bình mà người đời vẫn hằng mơ ước.

Nhìn theo cách nào đó, dường như cậu đã chạm tay vào nó nhưng đây chỉ là một tòa lâu đài xây trên cát, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Phải bền vững hơn nữa.

Phải kiên cố hơn nữa.

Cậu cần phải bồi đắp nó như thế.

“Dù vậy, nếu anh nhất quyết hỏi em muốn thành gì thì em muốn mình được hạnh phúc.”

Lucion nói ra tâm nguyện của mình.

Đó là một mong cầu vừa mang tính chủ quan và khái quát.

Nhưng đó chính là điều cậu khao khát.

Trong quá khứ, điều ấy xa vời đến mức cậu chẳng dám mơ tới, thậm chí việc để nó thoáng qua trong tâm trí cũng là một sự xa xỉ không được phép.

Giờ đây, khi đã có thể thốt ra lời đó, chính cậu cũng cảm nhận được bản thân đang tiến gần đến hạnh phúc hơn bao giờ hết so với những ngày trước.

“Chẳng lẽ bây giờ... em không hạnh phúc sao?”

Lông mày của Carson khẽ nhướn lên.

“Không đâu. Hiện tại em cũng đang rất hạnh phúc.”

Chỉ cần gạt bỏ cái vận mệnh chết tiệt như một bản án tử đang treo lơ lửng kia đi.

Lucion mỉm cười với Carson.

Nhìn nụ cười ấy, Carson mới an tâm cầm nĩa lên lần nữa.

“Phải rồi. Đó là mục tiêu tuyệt vời nhất. Hạnh phúc. Sau này nếu em muốn làm bất cứ điều gì, hãy cứ nói với anh. Anh sẽ dốc hết sức mình để giúp đỡ em.”

"Cảm ơn anh, anh trai."

* * *

Sau khi mọi người dùng bữa xong, trong lúc chờ cổng dịch chuyển kích hoạt, Lucion đi dạo xung quanh đó.

Cùng với Heint.

'...Mình vốn chỉ định dành chút thời gian này để suy nghĩ thôi.'

Cậu nhớ lại lời gào thét của Roberio trước khi biến mất.

Cậu đã nghe thấy rằng trùm cuối đang ở vương quốc Neubra.

Lời nói đó có hàm ý gì?

Nếu Roberio chỉ là một con rối, thì kẻ đứng phía sau với vết sẹo hình chữ thập và móng tay út màu đen lại là ai?

Cậu muốn suy ngẫm về sự thật này. 

Lucion liếc mắt nhìn ra sau.

Heint cứ lầm lũi đi theo khiến cậu thấy hơi vướng víu.

“À, em cứ coi như anh không tồn tại đi. Không sao đâu.”

Heint mỉm cười thân thiện khi bắt gặp ánh mắt của Lucion.

Anh đã nghe Carson nói rằng Lucion thích ở một mình nhưng vì tổ chức Luminos vừa mới tuyên chiến với cậu không lâu, anh không biết chúng sẽ lại tập kích lúc nào.

'Làm sao mà không để ý cho được chứ? Thà anh trai đi cùng mình còn hơn.'

Carson và Heint đã oẳn tù tì để quyết định xem ai sẽ hộ tống cậu và Heint đã giành chiến thắng một cách đầy kiêu ngạo.

‘Cái vận mệnh chết tiệt này!’ 

Lucion đã đoán trước được Heint sẽ thắng ngay từ khi hai người họ bắt đầu trò oẳn tù tì đó.

[Cậu Lucion. Tôi có thể tách ra hoạt động riêng một chút được không?]

Giọng nói của Bethel hơi trầm xuống.

[Tôi không ngờ mình lại quay về nơi này trong dáng vẻ này nhưng hiện tại có một người tôi rất muốn gặp.]

[Có lẽ không gặp sẽ tốt hơn đấy.]

Russell lên tiếng ngăn Bethel lại.

[Họ không thể thấy cô và cô sẽ nhận ra một sự thật hiển nhiên nhưng đầy cay đắng rằng dù mình có chết đi thì thế gian vẫn cứ vận hành tốt đẹp thôi.]

[Tôi biết anh muốn nói gì. Nhưng tôi thực sự vẫn muốn gặp họ.]

[Nếu đó là người quan trọng thì lại càng không nên gặp lại.]

[Tôi biết chứ. Bây giờ, giọng nói hay hình dáng của tôi đều chẳng thể chạm tới họ. Dù vậy cũng không sao, tôi vẫn muốn nói với họ vài lời.]

Trước lời khẩn thiết của Bethel, Lucion khẽ liếc nhìn Heint.

Có một cái đuôi lớn như thế này bám theo, cậu không thể đi cùng Bethel được.

[Cảm ơn ý tốt của cậu, cậu Lucion.]

Bethel nhẹ nhàng bật cười khi thấy vẻ mặt đăm chiêu của cậu.

[Tôi sẽ đi một mình để tĩnh tâm lại. Tôi sẽ quay lại ngay thôi.]

Khi Lucion gật đầu, Bethel lập tức tiến về phía trước.

"Có ai ở đó sao?"

Heint vừa hỏi vừa nhìn quanh.

Chẳng phải Lucion vừa mới gật đầu như thể đang đáp lại ai đó sao?

Trong suốt quá trình hộ tống, Heint không hề bỏ lỡ điều gì dù là một chi tiết nhỏ nhất.

“Đó chỉ là một thói quen cũ mà em chưa bỏ được thôi. Anh cũng biết những tin đồn về em rồi mà.”

Lucion quay sang trả lời Heint.

“…Không. Anh không có ý hỏi về chuyện đó.”

“Hiểu lầm thì nên giải quyết sớm thì sẽ tốt hơn. Anh cũng biết quá khứ của em mà.”

“Biết thì... có biết đấy.”

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Heint.

Có vẻ anh vừa mới chạm vào một nút bấm không nên chạm rồi.

"Anh cứ coi như đó là một lời nói đùa thôi."

Thấy Lucion mỉm cười, Heint mới gượng cười theo.

“Anh Heint. Em ghé qua chợ một lát được không ạ?”

Cậu nói vậy thay cho suy nghĩ của Hume và Ratta.

Ngay lập tức họ đã có phản ứng.

Đôi mắt Hume dao động dữ dội, còn cái đuôi của Ratta thì đã vẫy tít mù như cánh quạt trực thăng.

Thế nhưng ngay sau đó, ánh mắt của Lucion lại dán chặt vào bộ giáp hào nhoáng như muốn minh chứng cho thân phận đoàn Hiệp sĩ Hoàng gia của Heint.

“Anh thừa nhận là mặc bộ này đi chợ thì hơi lố thật đấy nhưng quy định trang phục nó là thế rồi.”

Heint nhíu mày, hơi dang rộng hai tay trước cái nhìn của cậu.

Anh cũng hết cách. 

[Cậu ta sẽ thu hút sự chú ý lắm đây.]

Russell bật cười châm chọc.

“Anh có mang theo áo choàng phòng hờ đây, em nghĩ anh có nên che lại không?”

Heint khẽ hỏi.

“Vâng. Anh nên làm như vậy.”

“Được rồi. Anh biết ngay mà.”

Heint cam chịu lấy chiếc áo choàng từ trong túi ra khoác lên người.

Vì bộ giáp vốn đã dày và cồng kềnh nên khi khoác thêm áo choàng, trông anh như có cái đầu nhỏ xíu trên một thân hình đồ sộ, lại càng thu hút sự chú ý theo một nghĩa khác.

“…Tệ thật đấy.”

Heint thở dài sườn sượt.

Khịt khịt.

Vừa mới bước vào khu chợ, cái mũi của Ratta đã hoạt động liên tục không ngừng nghỉ.

— Cái mùi ngọt ngào này là kẹo bông gòn, còn cái mùi hơi cay nồng này là, ừm, ờ, thịt gà xiên nướng!

Ratta liếm mép thèm thuồng.

Đôi mắt nó sáng rực lên khi nhìn thấy những cây kẹo bông gòn hình động vật ngay lối vào chợ.

— Đúng là kẹo bông gòn rồi. Là kẹo bông gòn đó! Hi hi. Ratta thích đi chợ nhất trần đời.

“Thưa cậu chủ. Tôi có thể đi mua kẹo bông gòn một lát được không ạ?”

Hume hỏi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

“Được chứ, cứ mua ăn cho thỏa thích đi.”

"Cảm ơn cậu."

Hume cúi đầu chào rồi cùng Ratta tiến về phía các gian hàng san sát nhau trong chợ.

[Thích đến thế cơ à?]

Russell nhìn theo họ rồi phì cười.

“Lucion.”

Heint ướm lời gọi cậu.

“Vâng. Anh nói đi.”

“Em đã nghe Carson nói gì chưa?”

“Anh đang nói về điều gì vậy?”

“Chuyện đám pháp sư tập kích lúc nãy ấy.”

“À, em quên bẵng mất việc phải cảm ơn tử tế. Cảm ơn anh. Nhờ có anh mà em mới được bình an vô sự.” 

Trước lời cảm ơn của Lucion, Heint bối rối xua tay.

“Không đâu. Anh đã nhận nhiệm vụ hộ tống thì bảo vệ em là trách nhiệm của anh, vốn dĩ cũng chẳng phải việc gì to tát để nhận lời cảm ơn cả. Nếu em không cảnh báo trước, có lẽ đã có người bị thương hoặc mất mạng rồi nên người phải cảm ơn là anh mới đúng.”

Heint hạ tay xuống, khẽ cúi đầu rồi ngẩng lên.

"Cảm ơn em."

“Anh không cần phải cúi đầu trước em đâu.”

“Anh bắt đầu nghi ngờ không biết em có đúng là em trai của Carson không đấy.”

Mỗi khi thấy một Lucion khiêm nhường và ôn hòa, Heint lại thấy cậu quá tương phản so với Carson đến mức đôi khi phải giật mình kinh ngạc.

“Mà, tóm lại là em vẫn chưa nghe Carson nói gì đúng không?”

“Vâng. Em vẫn chưa nghe được điều gì quan trọng cả.”

Lời nói đầy ẩn ý của Heint khiến khóe môi Lucion bỗng chốc khô khốc.

'Anh ấy đang định nói về việc Luminos đã tuyên chiến với mình sao?'

“Vậy thì tốt rồi. Em không cần bận tâm đâu. Anh và Carson sẽ tự giải quyết.”

Heint vội vàng lấp liếm rồi im lặng.

Trong tình cảnh này, điều duy nhất khiến Carson và Heint bận tâm chính là lời tuyên chiến của Luminos.

Chỉ đến lúc đó Lucion mới nhận ra họ đang giấu kín chuyện đó vì sợ cậu sẽ nhớ lại ký ức bị bắt cóc sang nước địch năm xưa.

'Vậy thì mình cứ vờ như không biết thôi.'

Lucion nhìn Hume và Ratta đang cười rạng rỡ khi nhận được kẹo bông gòn.

Cậu cũng định ghé qua cửa hàng vũ khí một chút.

Vì Hume không thể cứ dùng tay không mãi được, cậu định mua vũ khí cho anh ta ít nhất là một chiếc găng tay thép (knuckle).

“Lucion. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.”

Đột nhiên, Heint thốt ra một câu không đầu không đuôi.

"Chuyện gì vậy anh?"

“Lạ lùng là ánh sáng của anh lại phản ứng với em. Ban đầu anh cứ ngỡ là trùng hợp nhưng càng đi bộ cạnh nhau, anh càng cảm thấy nhịp đập rõ hơn và ánh sáng của anh đang hướng về phía em.”

“Ánh sáng… phản ứng với em sao?”

Ánh sáng sẽ phản ứng khi gặp bóng tối.

Dù biết rõ sự thật đó nhưng Lucion vẫn giả vờ hỏi lại.

[Cái gì cơ?]

Russell mở to mắt trước câu nói bất ngờ ấy.

[Vô lý. Chừng nào bóng tối chưa chuyển động thì ánh sáng không thể nào nhận ra bóng tối được.]

‘Tất cả là do cái sợi chỉ đỏ chết tiệt kia sao?’ 

Lucion im lặng nắm rồi lại mở tay ra, chờ đợi câu nói tiếp theo của Heint.

“Em có mang theo vật phẩm nào liên quan đến ánh sáng không?”

Trước câu hỏi tiếp theo của Heint, Lucion thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng rồi trả lời.

“Vâng. Em có mang theo một món.”

Lucion giơ chiếc vòng tay nhận được từ Tella ra.

“Đây là chiếc vòng tay em nhận được từ tiểu thư Tella, bạn thân của em.”

Sợ rằng nó sẽ quay về với chủ nhân cũ, Lucion nhấn mạnh rằng đây là một món quà.

Heint nhìn chằm chằm vào chiếc vòng rồi mới nở nụ cười như vừa trút bỏ được gánh nặng.

“Ra là vậy. Bảo sao anh cứ thấy lạ. Ánh sáng thường phản ứng khi phát hiện ra thánh vật hoặc các vật phẩm có thuộc tính ánh sáng. Anh nghĩ em không thể nào là warlock được nên cứ ngỡ là em vừa thức tỉnh năng lực ánh sáng chứ.”

[Thầy thấy tên này hơi kỳ lạ đấy? Dù có là thánh vật hay vật phẩm ánh sáng thì cũng không thể phản ứng mạnh đến thế được?]

Russell lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Lời nói đó làm một luồng điện xẹt qua sống lưng Lucion, khiến gáy cậu bỗng chốc lấm tấm mồ hôi lạnh.

“Được rồi, em cất nhanh đi.”

Thấy sắc mặt Lucion trắng bệch, Heint giục cậu cất chiếc vòng đi.

'Chẳng lẽ anh ta đã bắt đầu có năng lực truy vết bóng tối rồi sao?'

Lucion khẽ chạm vào bàn tay hơi tê của mình.

Ánh sáng truy vết bóng tối. 

Đó là thứ sức mạnh ánh sáng độc nhất vô nhị mà Heint sở hữu.

'Đáng lẽ ra phải đến giữa hoặc cuối tiểu thuyết anh ta mới có được năng lực đó chứ.'

Lucion bình tĩnh chuyển chủ đề.

“Liệu năng lực đó có thể thức tỉnh muộn như vậy không?”

“Anh chính là trường hợp đó đấy. Xem nào, hình như là vào khoảng năm 15 tuổi.”

Heint chỉ tay vào mình rồi không nói thêm lời nào nữa.

Có vẻ anh không muốn gieo rắc một hy vọng hão huyền rằng Lucion cũng có thể thức tỉnh muộn giống như mình.

'Thức tỉnh muộn sao...? Heint đã như vậy thì chẳng có lý do gì mình lại không thể cả.'

Đôi mắt của Lucion thoáng rạng rỡ trong giây lát rồi cậu mở lời.

“Em muốn ghé qua cửa hàng vũ khí một chút.”

“Sao, thanh kiếm anh tặng em không dùng tốt à?”

“Không phải. Em muốn mua một món cho quản gia Hume của mình.”

“Em đúng là một chủ nhân tốt đấy.”

Heint nhếch môi hài lòng cười.

“Hume. Lại đây nào.”

“Đã rõ.”

Nghe tiếng gọi của Lucion, Hume liền tiến tới.

Chỉ trong thoáng chốc mà trên tay Hume đã chất đầy đồ ăn.

Và hãy nhìn những vết thức ăn dính quanh mép Ratta mà xem.

‘Họ trông rất vui vẻ, vậy là tốt rồi.’

Lucion mỉm cười tiến về phía cửa hàng vũ khí.

* * *

“Ngươi hãy tự chọn loại vũ khí nào mình muốn dùng đi.”

Lucion đã nói với Hume.

“Vũ khí mà tôi muốn dùng sao?”

Hume khẽ nhìn xuống nắm đấm của mình.

Từ trước đến nay, vũ khí của anh ngoài nắm đấm này ra thì chẳng còn gì khác, nên anh không biết phải bắt đầu chọn từ đâu.

[Để xem nào. Thứ vũ khí thích hợp với Hume... Phải cứng đến mức nào đây?]

Russell đi dạo quanh cửa hàng vũ khí, tìm kiếm loại vũ khí phù hợp cho Hume.

Có vẻ anh đang tập trung nhìn về phía những thanh kiếm.

“Hume, cậu nói cậu rất khỏe mà, đúng không?”

Heint hỏi.

“Vâng, sức lực của tôi rất lớn.”

Hume nhấn mạnh.

“Có vẻ cậu sở hữu cơ bắp bẩm sinh rất tốt nhỉ? Vậy hãy thử nắm lấy tay tôi xem sao.”

Heint đưa tay ra.

Hume nhìn sang Lucion.

“Tôi nên dùng bao nhiêu lực ạ?”

“Dùng hết sức.”

Trước câu trả lời của Lucion, Hume tỏ ra lúng túng.

Heint không phải là kẻ thù nên anh chẳng có lý do gì để bóp nát tay người này cả.

“Có thật không ạ...? Có thể sẽ bị nghiền nát đấy.”

“Ồ. Tự tin gớm nhỉ?” 

Heint nhếch mép cười trước sự tự tin của Hume.

Anh khá thích cái vẻ ngông cuồng đó.

"Nào, thử một lần xem.” 

Heint vẫy vẫy bàn tay đang chìa ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!