Chương 68: Bắt chuột nào! (2)
Lý do lũ chuột bắt tay với Bàn Tay Hư Vô thực ra rất đơn giản.
Bọn chúng là những kẻ khát khao sự chú ý.
Trong thời đại mà cái ác luôn có được sự chú ý nhiều hơn cái thiện, chúng đã chọn đứng về phía Bàn Tay Hư Vô.
Và trong nguyên tác, lựa chọn đó đưa chúng trở thành một tổ chức chính thức bị quốc gia liệt vào hàng tà ác nhưng đồng thời cũng đạt được mục đích của mình.
Lucion chậm rãi nói.
"Các ngươi vốn chỉ là những kẻ tự cho mình là tài giỏi, khát khao được thế giới nhìn đến. Vì thế nên mới dám động tới quý tộc. Ta sẽ dựng cho các ngươi một sân khấu. Ta sẽ hỗ trợ để các ngươi đào nên những đường ngầm sâu hơn, rộng hơn, phức tạp hơn."
Khi phản diện không còn là phản diện nữa. Trên đời này, chẳng có bước ngoặt nào lớn hơn thế.
Sợi chỉ đỏ đang căng lên như thể đang thừa nhận đó là đáp án đúng.
Nhưng ánh mắt của kẻ đang quỳ bỗng trở nên sắc lạnh.
“Không thích sao?”
Xoẹt.
Lucion không chút do dự xé toạc một xấp tài liệu rồi ném xuống trước mặt hắn.
Hắn lập tức bổ nhào tới như kẻ mất trí, vừa dùng tay xé, vừa dùng miệng cắn, nghiền nát chúng thành từng mảnh như thể đang phát điên.
Đến lúc hắn bừng tỉnh, Lucion mới lạnh nhạt nói.
“Ta không biết ngươi mất bao lâu để gom được những thông tin này nhưng dày như thế này thì còn nhiều thứ để xé lắm. Nhưng cuối cùng rồi cũng bị xé hết thôi, đúng không? Để xem ngươi chịu được bao lâu nào. ”
Khi thấy Lucion lại đưa tay về phía chồng tài liệu, hắn hoảng hốt chỉ vào bóng tối đang bịt chặt miệng mình.
Lucion nhìn sợi chỉ đỏ càng lúc càng căng lên và hỏi.
“Muốn ta gỡ ra cho ngươi?”
Hắn gật đầu lia lịa.
"Rồi ngươi sẽ hét lên chứ gì? Ngươi nghĩ ta ngu chắc?"
Hắn ta vội vã lắc đầu dữ dội.
“Không hét? Chắc chứ?”
Lucion nắm lấy xấp tài liệu một lần nữa.
Chỉ nhìn lướt qua cũng thấy đã mất gần phân nửa.
“Bấy nhiêu đây làm vật đảm bảo cũng được. Sao? Chấp nhận chứ?”
Quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay Lucion.
Nếu hắn không đồng ý thì cậu chỉ cần đưa hắn tiếp tục xé là xong.
Hắn hiểu rõ điều đó nên chỉ có thể gật đầu.
Hắn thậm chí không còn đủ bình tĩnh để suy nghĩ vì sao một warlock lại mò tới tận đây.
Lucion liếc mắt ra hiệu cho Hume.
Hume lập tức túm chặt gáy hắn và chỉ khi đó Lucion mới thu lại bóng tối.
“Ng… ngài là ai?”
Hắn dè dặt hỏi.
"Là người muốn nhận sự phục tùng của ngươi. Ngươi chỉ cần biết như vậy là được."
“Ngài không thể cho tôi biết lý do sao?”
"Ồ, muốn nghe lý do à? Được thôi."
Mặt nạ của Lucion lập tức chuyển sang màu xanh.
“Không có.”
"…Dạ?"
“Tại sao phải cần lý do chứ? Ta làm thế là vì ta muốn thế thôi.”
Hắn hoang mang nhìn Lucion.
Hắn đang nghiêm túc tự hỏi Lucion thực sự xông vào địa bàn người khác quậy phá mà không có lý do gì ư?
“Buồn cười thật. Càng là kẻ chẳng có gì trong tay lại càng là tên kêu to nhất.”
Lucion phì cười trước bộ dáng ngớ ngẩn của hắn.
“Thế còn các ngươi thì sao? Các ngươi làm việc này để làm gì? Muốn trở thành cái ác được đất nước này công nhận ư? Hay say mê vì nghĩ mình tài giỏi?”
[…Khoan đã. Thầy nổi da gà thật rồi đấy.]
Russell rùng mình khi nhận ra lý do Lucion vừa nói có thể là thật.
“Chấp nhận đi, chấp nhận việc ta đang đứng trên đầu ngươi. Các ngươi đã thất bại rồi. Trong cái hang mê cung kia, ngươi có thể đã ảo tưởng mình là vua nhưng rốt cuộc ngươi vẫn bị ta bắt được. Cùng với thứ quý giá nhất của ngươi không, phải nói là thứ quý hơn cả mạng ngươi - xấp hồ sơ này.”
Lucion khẽ lắc tập hồ sơ.
Thứ mà hắn nâng niu hơn cả sinh mạng.
Sức mạnh của lũ chuột chính là những thông tin ghi chép về điểm yếu của người khác, cũng là nền móng chống đỡ cả tổ chức.
Dù trong tổ kiến cũng có thông tin nhưng một tổ chức linh hoạt có thể di chuyển và hoàn toàn nằm trong quyền sở hữu của mình vẫn hiệu quả hơn rất nhiều.
Vì thế Chuột chính là lựa chọn tốt nhất.
“Vậy nên, ta sẽ dùng các ngươi. Điểm yếu à? Cứ nắm lấy. Muốn động vào ai? Cứ tùy thích. Cần bao nhiêu tiền, ta sẽ chi.”
Ực.
Hắn ta vô thức nuốt khan.
“Ngài… ngài thực sự có hứng thú với chúng tôi ư?”
“Nếu không thì ta đến đây làm gì? Ta đến đây chỉ để gặp ngươi thôi đấy.”
Lucion dang rộng hai tay.
"Vậy… ngài… thật sự muốn thu nhận chúng tôi sao?"
Khi nghe câu hỏi đó, Lucion im lặng nhìn chằm chằm vào hắn thật lâu.
Thái độ của hắn thay đổi quá đột ngột khiến cậu cảm thấy đáng ngờ.
“Tôi luôn biết ngày này rồi sẽ đến.”
Hắn ta mỉm cười rạng rỡ như thể xúc động tột độ.
“Ngày mà ai đó nhìn ra giá trị của chúng tôi! Vì chúng tôi vĩ đại!”
[Cái đó… Hắn thật sự nghĩ như vậy sao?]
Russell xoay ngón tay quanh thái dương một vòng ý chỉ tên này đầu óc có vấn đề.
[Ừ, tôi cũng thấy thế.]
Ngay cả Bethel cũng gật đầu tán đồng.
“Nhưng tổ chức trong tay tôi chỉ có thể phát triển đến đây thôi. Gần đây tôi liên tục chạm đến giới hạn nên mới nhân cơ hội này muốn chơi lớn một lần trước khi chết, thế là tôi nhằm vào Ngân hàng Luteon đang lên như diều gặp gió.”
'...Gì cơ? Hóa ra ngươi chỉ muốn chơi lớn trước khi chết thôi sao?'
Lucion thấy xấu hổ vì mình đã từng nghiêm túc suy nghĩ về động cơ của hắn.
“Kết quả rất mỹ mãn. Ta đã lấy được danh sách khách hàng của ngân hàng Luteon, chỉ cần công bố rằng ngân hàng đã đó bị chúng ta, lũ chuột đào sạch là hoàn hảo rồi!”
Từng lời hắn nói đều ngập tràn tự hào và khoái chí, chân thực đến mức nghe không giống như là một lời nói dối.
Thành thật mà nói, Lucion đang cảm thấy bối rối.
Trên đời làm gì có kẻ ngu nào tự tuôn ra toàn bộ kế hoạch của mình như vậy?
'…Không ổn. Không thể để hắn cứ tiếp tục như vậy.'
Nhưng ngoài chuyện đó ra, sợi chỉ đỏ đang căng ra như sắp đứt bỗng chùng xuống.
Và Lucion không hề có ý định để mặc mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này.
“Vui lắm đúng không? Đời người chỉ có một lần, chẳng phải chúng ta nên sống cho thỏa thích, cho nghẹt thở sao?”
Hắn liếm môi, run nhẹ vì phấn khích.
“Cảm giác này… đúng vậy, tôi cần cảm giác nghẹt thở này. Lâu lắm rồi tôi mới thấy rợn người như thế này.”
Nụ cười của hắn nở rộng đến mức đáng sợ. Lucion lại giơ tập hồ sơ lên.
“Vậy để ta chiều ngươi. Khi ngươi tự tay xé hết chúng, chẳng phải sẽ càng nghẹt thở hơn sao?”
"…Gì cơ?"
Biểu cảm phấn khích của hắn bỗng cứng đờ trong chớp mắt.
Thấy hắn không hiểu vì sao câu chuyện lại đột nhiên chuyển hướng như thế khiến Lucion bật cười.
"Ta chỉ cho ngươi một lựa chọn duy nhất. Phục tùng ta."
Xoẹt.
Lucion lại xé nát một tờ tài liệu và ném vào người hắn.
“Tôi… tôi muốn nói là…”
Nhưng khi vừa nhìn thấy đống tài liệu, hắn lại lao vào điên cuồng xé nát chúng như một kẻ điên.
Xoẹt.
Lucion canh đúng khoảnh khắc hắn lấy lại thần trí để tiếp tục xé.
“Nghẹt thở à? Ta không phải đang đùa đâu. Ta đang đặt cược cả đời mình vào ván bài này.”
Cứ thế, Lucion xé rồi ném, lại xé rồi ném, bắt hắn phải nhìn từng trang tài liệu biến mất ngay trước mắt mình.
Cho đến khi xấp tài liệu mỏng đi rõ rệt, ánh mắt lấp lánh của hắn đã hóa thành kinh hoàng tột độ.
“Chờ… chờ đã.”
Xoẹt.
“Tôi muốn nói là...”
Xoẹt xoẹt.
“Xin, ch-chờ đã!”
Xoẹt.
“Khoan… khoan đã…”
Xoẹt xoẹt.
Hắn chết lặng nhìn đống giấy vụn trước mặt.
Nghẹt thở ư?
Giờ thì những thứ đó có nghĩa lý gì nữa?
Thứ mà hắn đã dành cả đời, cả mạng sống và thời gian để xây dựng đang dần biến mất.
“Khoan đã… làm ơn… Xin ngài… xin hãy đợi một chút…!”
Hắn gào lên trong tuyệt vọng, giọng hắn khản đặc, run rẩy.
“Sao? Giờ mới biết sợ à?”
Trong giọng nói của Lucion hơi pha tiếng cười.
Như đang chế nhạo hắn, mặt nạ trên mặt cậu chuyển sang màu vàng.
“Tôi… tôi đúng là một thằng ngu mà.”
Cuối cùng hắn cúi đầu, run bần bật thừa nhận thất bại của mình.
Trên đời này còn gì đáng sợ hơn việc nhận ra cả tương lai có thể bị tước mất?
Và Lucion đã cố tình gieo vào lòng hắn nỗi sợ đó.
“Đống tài liệu này, ta có thể khôi phục lại.”
Ngay lúc ấy, Lucion tung ra cho hắn sợi dây cứu mạng duy nhất.
Một con đường giúp hắn thoát khỏi nỗi kinh hoàng vừa rồi.
“Thế nào? Giờ thì ngươi sẽ phục tùng ta hay muốn tự tay xé nát tương lai và mọi thứ của ngươi?”
“Ngài… ngài đã đặt lời nguyền lên tôi sao?”
Đến lúc này, hắn mới thực sự đoán được nguyên nhân của những hành động khó hiểu kia.
Trước mặt hắn là một warlock mà ai cũng biết nhắc đến warlock gắn liền với lời nguyền.
"Đúng vậy."
Câu trả lời của Lucion pha chút ý cười nhưng với hắn, âm thanh đó như tiếng gầm của ác quỷ.
“Phục tùng… Tôi sẽ phục tùng ngài.”
Hắn rạp người xuống như một con chó bị thuần hóa.
Roẹt.
Sợi chỉ đỏ lập tức bị cắt đứt chứng minh rằng sự phục tùng ấy là thật.
'Xong rồi.'
Lucion cố nhịn cười.
Từ giờ, lũ chuột đã thuộc về cậu.
"Tên."
“Her… Heroan ạ.”
Bộp.
Lucion ném cho hắn một vật phẩm liên lạc.
“Cầm lấy. Lập tức dẫn toàn bộ thuộc hạ của ngươi rời khỏi nơi này.”
“Nhưng tôi… nơi này sẽ…”
“Heroan.”
Giọng Lucion trầm xuống.
“Ngươi có muốn bắt đầu lại từ con số không không?”
Lời đe dọa sẽ giết sạch tất cả khiến Heroan nghẹn thở.
Hắn biết warlock trước mặt hắn đủ sức làm điều đó.
“Heroan.”
"…Vâng."
Heroan không dám nhìn thẳng vào mắt Lucion.
“Ta chỉ nói một lần thôi nên hãy nghe cho kỹ.”
Mặt nạ của Lucion chuyển sang màu đỏ.
“Ta là Hamel.”
Bóng tối bao trùm xung quanh Lucion khiến Heroan thấy gần như nghẹt thở vì áp lực.
Hắn chỉ còn thấy sợ hãi trước sự tồn tại đó.
“Kẻ phản bội chỉ có con đường chết.”
“Xin… xin ghi nhớ.”
Heroan vô thức thốt lên.
“Đừng căng thẳng quá. Chỉ cần không phản bội ta và không giở trò thừa thãi là được. Chuột thì nên ở yên dưới đất cho đúng kiếp chuột, hiểu chứ?”
Màu đỏ trên mặt nạ chuyển lại thành vàng.
Bộp.
Lucion ném cho hắn một túi tiền.
"Rời khỏi khu trung tâm ngay lập tức rồi tạm tìm một nơi ẩn thân. Nhớ kỹ, trước khi ta liên lạc phải nín thở mà trốn."
“Tôi… mở ra xem được không?”
Nhận ra trước mặt mình là một túi tiền, ánh mắt của Heroan lập tức thay đổi.
Lucion cảm thấy hài lòng khi thấy dục vọng trong mắt hắn.
Đó chẳng phải là thứ ham muốn chân thành nhất hay sao?
“Số tiền đó giờ là của ngươi.”
Nghe lời thì thầm của Lucion, Heroan cẩn thận mở túi.
Khi những viên bảo thạch lấp lánh hiện ra, ánh mắt của Heroan cũng lóe lên.
Chỉ với một lần ra tay, Lucion đã chứng minh được tài lực của mình với hắn.
Muốn tổ chức phát triển, tất yếu phải có tiền.
Điều đó, ở bất cứ tổ chức nào cũng không hề thay đổi.
Nhưng điều quan trọng nhất lúc này là chính warlock ấy đã trao túi tiền này cho hắn.
Đó chính là minh chứng cho sự tín nhiệm.
Người tên Hamel hào phóng đến thế sao?
“Ngươi muốn gì?”
Lucion hỏi.
"Tôi muốn điều tra những bí mật tăm tối nhất của con người. Mỗi khi vạch trần chúng, nhìn khuôn mặt méo mó của bọn họ… tôi thực sự không thể chịu nổi khoái cảm ấy."
“Ngươi cần gì?”
“Để làm được điều đó… chúng tôi cần sức mạnh. Một sức mạnh đủ để lật mở bí mật, đủ để bảo vệ chúng tôi.”
“Được, ta sẽ đưa nó cho ngươi.”
Trước lời nói ấy, ánh mắt Heroan nhìn Lucion đã hoàn toàn thay đổi.
Bọn họ từng tìm cách chen chân vào giới quý tộc, không chỉ vì dục vọng cá nhân mà còn vì đó là con đường giúp tổ chức tồn tại an toàn và vững vàng hơn.
“Ngài không thấy tôi ghê tởm sao?”
Heroan hỏi.
“Đó chính là ưu điểm của ngươi. Cứ làm theo ý muốn, cứ đi tìm kiếm bí mật của bọn họ. Nhưng khi muốn công bố, phải xin phép ta trước. Chuyện đó, ngươi làm được chứ?”
Giọng nói thản nhiên kia khiến ánh mắt của Heroan khẽ run lên.
Những quý tộc từng tiếp xúc với hắn đều nói cùng một câu.
Đừng làm chuyện thừa thãi, hãy cứ ngoan ngoãn tìm kiếm thông tin như một con chó đi.
Nhưng hắn không phải là một con chó.
Hắn là chuột, một con chuột bò lê trong những xó xỉnh dơ bẩn nhất.
Hamel không ép hắn làm chó.
Ngài ấy bảo rằng hắn cứ làm chuột, cứ sống như chuột cũng được.
“Chừng đó thì tôi chịu được. Căng thẳng… vâng, cứ coi đó là một loại căng thẳng là xong.”
Heroan lại liếm môi.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi là hắn đã thấy rùng mình.
"Đi thôi."
Theo mệnh lệnh của Lucion, Hume buông tay khỏi Heroan.
— Giờ Ratta dịch chuyển được chưa?
Ratta hỏi.
Lucion gật đầu.
— Được rồi, đi thôi!
“Như ngài Hamel đã dặn, tôi sẽ ngoan ngoãn chờ ngài liên lạc.”
Heroan cúi đầu thật sâu về phía Lucion đang bị bóng tối nuốt chửng.
Đó là khoảnh khắc rùng rợn nhất trong cuộc đời hắn.
* * *
"Anh."
“Ừ, Lucion.”
Ngay khi thấy Lucion trở về dinh thự, Carson thở phào nhẹ nhõm.
“Anh vừa nhận tin từ người đánh xe nên đang định đi tìm em đây.”
"Tiểu thư Tella đang gặp nguy hiểm. Anh cần đi với em tới một nơi."
“Được, lên xe đi.”
Carson không cần hỏi lý do, lập tức gật đầu.
Khi đang ngồi xe ngựa đến quảng trường trung tâm, Russell bỗng lên tiếng.
[Đó chẳng phải là Roberio sao?]
— Ở đâu? Ở đâu? Ratta cũng muốn xem.
Ratta hào hứng còn Lucion thì nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
“Hôm nay là ngày đó rồi nhỉ.”
Carson nghe thế liền hỏi.
“Hôm nay là ngày gì cơ?”
“Bá tước Roberio bị bắt ngày hôm qua. Hôm nay cả gia tộc của hắn bị xử trảm ở quảng trường nhưng xem ra buổi hành hình đã kết thúc rồi.”
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Lucion tối lại như đang toan tính điều gì.
“Anh sợ em khó chịu nên không nói trước cho em, em đừng buồn.”
“Em không nghĩ gì đâu.”
Russell từng nói, để một người chết hóa thành linh hồn, nhanh nhất là một giờ, chậm thì khoảng một ngày.
'Giờ chắc hắn đã thành linh hồn rồi?'
Lucion nhét một chiếc macaron vào miệng, chậm rãi nhai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
